Châu âu mùa cô đơn

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề bobongbot
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chính xác là Phần Lan, qua đây ở 1 mình riết bị ghiền luôn :D (à ko bị tự kỉ nha vì vẫn giao tiếp bình thường)

Giờ thì có vợ con rồi :))
Tui thấy bên Phần cộng đồng người Việt cũng đông, nói chung sống đâu quen đấy, nhưng nhiều khi thời tiết ảnh hưởng rất nhiều đến tâm trạng.
 
cũng ko đến nỗi thế, cơ mà tìm bạn gái bên này thì khoai thật. Film ảnh bọn tây cũng truyền bá stereotype ko tốt về trai châu Á khá nhiều nên nhìu ae chỉ bik có thể quen gái Á thôi, mà gái Á bên đây thì lại hot vkl :)))
Tìm bạn gái thì dễ
Cưới mới khó.
 
Tôi chỉ ước được ở một mình như vậy thôi, thay vì ngày nào cũng phải phí phạm thời gian tiếp xúc với cả một đống người thì sự tĩnh lặng có lẽ sẽ giúp bản thân tận dụng được nhiều thời gian làm nhiều điều có ý nghĩa hơn. :LOL:
Cái này là cô độc thực sự thím ạ, không phải cô độc lúc mình cần, mà là kể cả không muốn vẫn phải cô độc. Tưởng tượng vài năm trời, đi đi về về một mình (đi học, đi chợ,...), không (hoặc rất ít) nói chuyện với những người cùng sở thích.

Tệ hơn nữa là khi trải qua một sự cố nào đấy mà không có người để chia sẻ, người thực sự thân thiết thì lại ở quá xa. Nhiều khi tự đặt câu hỏi, tại sao mình lại ở đây?, tại sao mình phải tự đày đọa mình cô độc thế này?.

Mình ở Pháp đến bây giờ là được hơn 13 năm, có thể nói quãng đời tươi đẹp nhất của tuổi trẻ, cũng như buồn nhất đã trải qua ở đây. Đã từng có những thời điểm tin rằng những khó khăn đã lùi lại phía sau, từ giờ trở đi sẽ sống một cuộc đời vui vẻ, hạnh phúc, nhưng rồi điều khủng khiếp hơn lại đến, nằm ngoài mọi dự kiến.

Đầu năm ngoái, vì lý do cá nhân cần quay lại thành phố cũ vài ngày, ban đêm ra ngoài đứng hút thuốc, nhìn lên KTX vẫn có những phòng sáng đèn. Bao nhiêu kỷ niệm lại ùa về, mười mấy năm trước, một trong những ô cửa sáng đèn đó là mình đang ngồi học, với bao hoài bão về tương lai. Một khoảng thời gian đẹp đẽ đã trải qua ở đây với bạn bè, gia đình, giờ chỉ là quá khứ. Những người bạn đó, có người quay trở về VN, có người đi thành phố khác, có người đi nước khác, chỉ còn thỉnh thoảng liên lạc qua Internet.

Nhiều khi trên metro, nhìn những người châu Á đứng tuổi, đoán là người VN (nhưng cũng không hỏi), lạc lõng, thấp bé, luộm thuộm, khắc khổ. Rồi giật mình nghĩ, chỉ 10-15 năm nữa thôi, đấy biết đâu sẽ là hình ảnh của mình. Ôi, đời người có mấy lần 10 năm.
 
Sửa lần cuối:
Tệ hơn nữa là khi trải qua một sự cố nào đấy mà không có người để chia sẻ, người thực sự thân thiết thì lại ở quá xa. Nhiều khi tự đặt câu hỏi, tại sao mình lại ở đây?, tại sao mình phải tự đày đọa mình cô độc thế này?.

Mình ở Pháp đến bây giờ là được hơn 13 năm, có thể nói quãng đời tươi đẹp nhất của tuổi trẻ, cũng như buồn nhất đã trải qua ở đây. Đã từng có những thời điểm tin rằng những khó khăn đã lùi lại phía sau, từ giờ trở đi sẽ sống một cuộc đời vui vẻ, hạnh phúc, nhưng rồi điều khủng khiếp hơn lại đến, nằm ngoài mọi dự kiến.
Tôi hỏi thật không hiểu các anh có vấn đề gì với dân địa phương mà phải chịu khổ vậy.
Tôi thấy bọn Pháp sống khá ổn và tình cảm cơ mà.
 
Tôi hỏi thật không hiểu các anh có vấn đề gì với dân địa phương mà phải chịu khổ vậy.
Tôi thấy bọn Pháp sống khá ổn và tình cảm cơ mà.
Ồ, với người Pháp thì lại không có vấn đề gì thím ạ, cả bạn bè, đồng nghiệp. Nhưng chuyện cá nhân là chuyện cá nhân, không thể chia sẻ với họ được.
 
Cái này là cô độc thực sự thím ạ, không phải cô độc lúc mình cần, mà là kể cả không muốn vẫn phải cô độc. Tưởng tượng vài năm trời, đi đi về về một mình (đi học, đi chợ,...), không (hoặc rất ít) nói chuyện với những người cùng sở thích.

Tệ hơn nữa là khi trải qua một sự cố nào đấy mà không có người để chia sẻ, người thực sự thân thiết thì lại ở quá xa. Nhiều khi tự đặt câu hỏi, tại sao mình lại ở đây?, tại sao mình phải tự đày đọa mình cô độc thế này?.

Mình ở Pháp đến bây giờ là được hơn 13 năm, có thể nói quãng đời tươi đẹp nhất của tuổi trẻ, cũng như buồn nhất đã trải qua ở đây. Đã từng có những thời điểm tin rằng những khó khăn đã lùi lại phía sau, từ giờ trở đi sẽ sống một cuộc đời vui vẻ, hạnh phúc, nhưng rồi điều khủng khiếp hơn lại đến, nằm ngoài mọi dự kiến.

Đầu năm ngoái, vì lý do cá nhân cần quay lại thành phố cũ vài ngày, ban đêm ra ngoài đứng hút thuốc, nhìn lên KTX vẫn có những phòng sáng đèn. Bao nhiêu kỷ niệm lại ùa về, mười mấy năm trước, một trong những ô cửa sáng đèn đó là mình đang ngồi học, với bao hoài bão về tương lai. Một quá khứ đẹp đẽ đã trải qua ở đây với bạn bè, gia đình, giờ chỉ là quá khứ. Những người bạn đó, có người quay trở về VN, có người đi thành phố khác, có người đi nước khác, chỉ còn thỉnh thoảng liên lạc qua Internet.

Nhiều khi trên metro, nhìn những người châu Á đứng tuổi, đoán là người VN (nhưng cũng không hỏi), lạc lõng, thấp bé, luộm thuộm, khắc khổ. Rồi giật mình nghĩ, chỉ 10-15 năm nữa thôi, đấy biết đâu sẽ là hình ảnh của mình. Ôi, đời người có mấy lần 10 năm.
biết thả bao nhiêu like cho đủ, tui cũng hay lo sợ khi về già kiểu như thím vậy ấy. Tui không phủ định tuổi trẻ, những gì đã trải qua ở đây nó đẹp, tất nhiên có vất vả, buồn, cô đơn, nhưng nó vẫn đẹp, và không phải ai cũng có điều đó. Thím đã sống bên này hơn 13 năm thì thím hiểu cảm giác rõ hơn tui ấy, không phải là cuộc sống không tốt, không phải là không hoà nhập được, mà lâu lâu lại có cảm giác mình “bơ vơ” với “ lạc lõng” khó hiểu kiểu gì ấy. Tui không than vãn hay gì đâu nhé (pls đừng hiểu sai ý). ;((
 
Tui thấy bên Phần cộng đồng người Việt cũng đông, nói chung sống đâu quen đấy, nhưng nhiều khi thời tiết ảnh hưởng rất nhiều đến tâm trạng.
Trời nắng chói chang => chỉ muốn ngủ
Trời âm u hoặc mưa bão => tinh thần làm việc lên cao

Nói chung là nếu thấy hợp thích thì ở thôi chứ cũng chả chịu đấm ăn xôi làm gì. Giờ mà kêu tôi đi qua mấy nước nóng hoặc đông người chắc chịu ko nổi

thím vẫn ở Finland à :big_smile:
Hơn mười năm rồi :D ở riết ghiền luôn
 
Tôi chỉ ước được ở một mình như vậy thôi, thay vì ngày nào cũng phải phí phạm thời gian tiếp xúc với cả một đống người thì sự tĩnh lặng có lẽ sẽ giúp bản thân tận dụng được nhiều thời gian làm nhiều điều có ý nghĩa hơn. :LOL:
Ở nước ngoài nó cô độc kiểu muốn có 1 người để tiếp xúc cũng ko có luôn chứ đừng nói 1 đống người.
m70s67o.png
 
Ở nước ngoài nó cô độc kiểu muốn có 1 người để tiếp xúc cũng ko có luôn chứ đừng nói 1 đống người.
m70s67o.png
Thím ở chỗ nào mà đến mức k có người để tiếp xúc vậy, cởi mở lòng mình ra r ắt có người hầu chuyện thím. Ngoài ra tui thấy nuôi thêm chó mèo cũng làm mình bớt nhàm chán hơn nhiều.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
bobongbot,
Người trả lời cuối
bobongbot,
Trả lời
111
Lượt xem
11.273
Quay lại
Lên đầu trang