Trường hợp này rõ ràng do bố mẹ rồi, cãi nhau chi nữa anh em. Phải vào viện rôi, sai một li là chết thôi, khi tôi trông ông nội trong bệnh viện còn có bà bị biếu cổ, tối trước nói chuyện oang oang, khỏe - chỉ đợi đi tiểu phẫu cắt khối u , đêm ngủ cạnh con gái, không để ý nên cái biếu cổ nó chẹt vào đường thở chết trong đêm không ai biết - bác sỹ bó tay.
Còn cái đứa bé hóc hạt bí này thì giống tôi, khác mỗi bà già tôi cong cóc theo chỉ dẫn bác sỹ nên không chết. Năm tôi 1 tuổi, chỗ ở lúc ấy là tỉnh Hà Nam Ninh - chưa tách, cười khi đang nhai hạt cây sắn thuyền rang - bị sặc, hóc một mảnh nhỏ hạt đi đâu đó - sau mới biết là lên phổi, khó thở (cây sắn thuyền là cây to, lấy nhựa trát thuyền đan tre, trước khi có nhựa đường thay thế đó, quả chín đỏ thẫm giống quả vối, quả cà phê, rang lên chắc là ngon nên có người ăn). Lúc đó bà già bế tôi vào trạm xá trường trung cấp thủy lợi 1, sau rồi lên bệnh viện Phủ Lý, đều không làm gì được nên bệnh viện cho giấy ưu tiên đi xe khách xuống bệnh viện tỉnh lúc bấy giờ là bệnh viện Nam Định, bệnh viện khám chả ra là tại sao, chỉ xoa bóp rồi thở oxy - theo dõi. Sáng hôm sau tôi không thở được nữa, bệnh viên không khám ra được nguyên nhân nên đưa tôi lên bàn mổ, mổ phanh lỗ ở cổ - ngang quoai xanh, cắm ống thở vào đó rồi lại cho giấy giới thiệu ưu tiên đi xe khách lên Hà Nội. Bà già tôi lúc đó vẫn chỉ một mình (ông già tôi là công an vũ trang, những năm đó là chiến tranh biên giới phía bắc và chiến tranh biên giới tây nam nhé, phải đi làm xa và đi công tác xa trong lúc đi làm xa nữa, chả biết là đang ở đâu), bế tôi, với cái ống thở ở cổ, ra bến xe Nam Đinh, nhưng mãi không có xe đi Hà Nội xuất bến nên bế tôi ra đứng chặn giữa quốc lộ 21, mãi sau có một xe com mang ca (gaz69) của bộ đội cho đi nhờ và chở thẳng vào khoa tai mũi họng bệnh viện Bach Mai. Lúc này tình trạng tôi xấu lắm rồi, chậm chút nữa là chết thôi, nên bệnh viện Bạch Mai họ đưa tôi thẳng lên bàn mổ , mổ ngoại soi nhé, hồi đó thì làm gì có nội soi, - mở rộng lỗ cổ tôi ra, dùng đèn với kính lúp soi xem dị vật ở đâu - lúc này còn chả biết dị vật ở đâu, bác sỹ lại còn chả biết hạt sắn thuyền là hạt gì. Bà già tôi kể là cứ 5 phút bác sỹ lại phi ra hỏi mô tả của hạt sắn thuyền. Sau mấy tiếng bác sỹ mới gắp được một mảnh nhỏ bằng 1/4 vỏ trấu từ phổi của tôi ra. Sau đó thì tôi sống nhưng dây thanh quản bị cứng, không nói được đến tận gần 4 tuổi.
Đấy, tôi cũng bị hóc cái hạt bé xíu mà tí chết, may bà già tôi làm việc cương quyết nên tôi còn sống đó.