Chuyện Đời Sinh Viên ( Chuyện thật)

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề kedatinh9xtq
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chào các bác, em xin tự giới thiệu, em tên M, hiện đang làm việc tại Thái Nguyên
sau những ngày đi đọc truyện về các bác, em cũng quyết định tự viết cho mình câu chuyện của em về quãng đời sinh viên, nơi có những kỉ niệm, những hồi ức mà em cực kì trân trọng, dù hay hay không, các bác cứ đưa thuyền thật mạnh giúp em nhé
Cảm ơn tất cả mọi người!!!
4c87e558-3398-4087-9545-eb31fe123aeb.webp
 
Sửa lần cuối:
Chương 1: Mùa hè năm ấy

Tên tôi là M.

Tôi sinh năm 199x, lớn lên ở một vùng quê nghèo. Gia đình làm nông, quanh năm gắn với ruộng đồng, mùa nào việc nấy. Bố mẹ chẳng học hành nhiều, nhưng luôn tâm niệm rằng chỉ có học mới giúp con cái thoát khỏi cảnh "bán mặt cho đất, bán lưng cho trời".

Mùa hè năm tôi mười tám tuổi, kỳ thi đại học đến.

Hồi đó, thí sinh ở huyện tôi phải lên thành phố của tỉnh để dự thi. Sáng sớm hôm lên đường, bố chằng buộc chiếc xe máy cẩn thận rồi chở tôi đi. Quãng đường hơn bốn chục cây số không quá dài, nhưng với tôi lúc ấy, nó giống như chuyến đi đầu tiên rời khỏi vòng tay gia đình để bước vào một thế giới khác.

Bố gửi tôi ở nhà anh họ, dặn đi dặn lại:

"Ở đây mấy hôm thì chịu khó ôn bài, nghỉ ngơi cho khỏe, thi cho tốt."

Tôi chỉ cười rồi gật đầu.

Nhưng đó chỉ là cái gật đầu cho có.

Tôi vốn không phải học sinh học dốt. Thành tích trên lớp vẫn thuộc dạng khá, tiếp thu bài nhanh, chỉ có điều... tôi lười. Trong khi bạn bè cắm cúi giải đề, ôn từng dạng bài thì tôi lại nghĩ:

"Kiến thức thế là đủ rồi."

Lên thành phố được một ngày, tôi đã gọi ngay cho hai chiến hữu thân nhất là Hùng và Ba.

"Ê, lên tỉnh rồi, tối đi làm vài cốc không?"

Chẳng cần hỏi lần hai, cả ba nhanh chóng tụ tập.

Những ngày đáng lẽ phải ngồi xem lại công thức, chúng tôi lại lang thang khắp thành phố. Hết quán nhậu vỉa hè, quán cà phê rồi lại kéo nhau ra bể bơi. Nói là đi bơi cho khỏe, nhưng thú thật, ba thằng dành nhiều thời gian... ngắm các bạn nữ hơn là xuống nước.

Nhìn lại, đúng là cái tuổi mười tám ngây ngô.

Không nghĩ nhiều về tương lai.

Không biết áp lực cuộc sống là gì.

Chỉ cần có bạn bè, có vài cốc bia và những trận cười nghiêng ngả là thấy cả mùa hè đều đáng nhớ.

May mắn thay, việc ham chơi không khiến tôi phải trả giá quá đắt.

Sau mỗi buổi thi, tôi tự nhẩm lại đáp án rồi tính điểm. Cảm giác cũng khá ổn. Tôi đoán mình sẽ được khoảng hai mươi bốn đến hai mươi lăm điểm.

Thi xong, tôi theo bố về quê.

Cuộc sống lại trở về như cũ.

Trong khi bố mẹ tất bật ngoài đồng từ sáng đến tối, tôi gần như dính chặt lấy chiếc máy tính. Hết game này đến game khác. Bạn bè rủ là đi. Bố mẹ gọi phụ việc thì làm được một lúc lại kiếm cớ lỉnh đi.

Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy mình khi ấy đúng là một cậu con trai vô tư đến mức vô tâm.

Rồi ngày công bố điểm thi cũng đến.

Tôi hồi hộp mở trang tra cứu, nhập số báo danh.

Màn hình hiện lên ba con số.

25,5 điểm.

Tôi đứng lặng vài giây, rồi hét lớn đến mức cả nhà đều giật mình.

Không chỉ đủ điểm, tôi còn trúng tuyển vào Trường Đại học Y Dược Thái Nguyên.

Tin vui lan khắp họ hàng nhanh hơn tôi tưởng.

Bố mẹ cười suốt mấy ngày liền. Người thân, hàng xóm ai gặp cũng chúc mừng. Đối với một gia đình làm nông như nhà tôi, có con đỗ đại học, lại còn là ngành Y, là niềm tự hào rất lớn.

Bố mẹ quyết định làm năm mâm cơm để cảm ơn họ hàng và bà con lối xóm đã động viên tôi suốt những năm học phổ thông.

Hôm ấy, sân nhà đông kín người.

Tiếng cụng chén, tiếng cười nói rôm rả hòa lẫn mùi thức ăn thơm phức.

Ai cũng chúc tôi học giỏi, sau này trở thành bác sĩ.

Còn tôi...

Tôi chỉ biết cười.

Lúc đó, tôi chưa hề biết rằng cánh cửa đại học mình vừa bước qua sẽ mang đến những người bạn, những kỷ niệm và cả những biến cố khiến cuộc đời mình thay đổi mãi mãi.

Sau bữa liên hoan ấy, tôi bắt đầu thu dọn hành lý.

Điểm đến tiếp theo là Thái Nguyên.

Nơi 6 năm thanh xuân của tôi chính thức bắt đầu.
 

Chương 2: Căn phòng 10 mét vuông

Sau bữa cơm khao cả làng, chỉ vài ngày sau, bố lại chở tôi lên Thái Nguyên để làm thủ tục nhập học.

Đó là đúng mùa gặt.

Từ sáng sớm, cánh đồng quê tôi đã rộn ràng tiếng máy tuốt lúa. Mùi rơm mới phơi quyện trong gió, cả con đường làng phủ một màu vàng óng của thóc. Đáng lẽ bố nên ở nhà giúp mẹ, nhưng bố vẫn gác mọi việc lại để đưa tôi lên trường.

Suốt quãng đường, hai bố con chẳng nói chuyện nhiều.

Bố vốn là người như vậy.

Thương con, nhưng chưa bao giờ biết cách nói ra bằng lời.

Đến cổng trường, bố dựng xe, lấy từ trong túi áo ra một xấp tiền đã được gấp ngay ngắn rồi nhét vào tay tôi.

"Mười triệu đấy."

"Đóng học phí xong thì tìm phòng trọ. Còn lại để mà ăn uống, đừng tiêu linh tinh."

Tôi cầm xấp tiền mà thấy nặng trĩu.

Mười triệu với nhiều người có thể không lớn, nhưng với một gia đình làm nông như nhà tôi thời ấy, đó là số tiền bố mẹ phải dành dụm rất lâu mới có được.

Tôi chỉ khẽ gật đầu.

"Con biết rồi."

Bố nhìn tôi thêm một lúc rồi lên xe trở về.

Tôi đứng giữa sân trường, nhìn theo bóng chiếc xe máy nhỏ dần rồi khuất hẳn sau cổng. Lần đầu tiên trong đời, tôi nhận ra mình đã thật sự phải sống tự lập.

May mắn là tôi có ông anh họ đang học Đại học Công nghiệp Thái Nguyên.

Anh bảo:

"Đi, anh đưa mày đi tìm phòng."

Lúc ấy, Thái Nguyên vừa đón Samsung xây dựng nhà máy. Khắp nơi mọc lên những khu trọ dành cho công nhân. Học sinh, sinh viên học xong cũng ùn ùn nộp hồ sơ vào Samsung nên phòng trọ lúc nào cũng kín.

Hai anh em chạy xe lòng vòng từ sáng đến tận chiều.

Hết ngõ này đến xóm khác.

Có phòng thì quá chật.

Có chỗ thì ẩm thấp.

Có nơi lại ồn ào vì công nhân làm ca đêm.

Đi đến đâu, anh tôi cũng hỏi rất kỹ.

"Điện nước thế nào?"

"Có nhà vệ sinh riêng không?"

"Chủ nhà có dễ tính không?"

Tôi thì chỉ lặng lẽ đi theo sau, thỉnh thoảng ngó nghiêng rồi lắc đầu.

Mãi đến tận chiều, hai anh em mới rẽ vào một con ngõ nhỏ ở tổ 21, khu Đán.

Đó là một dãy trọ nằm ngay trong sân nhà chủ.

Mỗi phòng chỉ chừng mười mét vuông.

Không rộng.

Không có gì sang trọng.

Nhưng nền gạch sạch sẽ, tường vừa quét vôi, cửa sổ nhìn ra khoảng sân đầy nắng. Trước hiên còn có vài chậu hoa nhỏ mà cô chủ nhà chăm rất cẩn thận.

Tôi bước vào phòng, hít một hơi thật sâu rồi quay sang anh.

"Em lấy phòng này."

Anh cười.

"Chắc chưa?"

Tôi gật đầu.

"Ừ. Chỗ này được."

Sau này nghĩ lại, tôi mới biết quyết định tưởng chừng rất bình thường ấy lại gắn bó với mình nhiều kỉ niệm đến vậy.

Xong xuôi chuyện phòng trọ, anh em tôi kéo nhau sang quán bia ngay cạnh Bệnh viện A.

Hai cốc bia mát lạnh đặt xuống bàn.

Anh nâng cốc trước.

"Chúc mừng tân sinh viên nhé."

Tôi cười rồi cụng một cái thật mạnh.

Hai anh em ngồi từ chiều đến chập tối.

Anh kể đủ thứ chuyện về thời sinh viên.

Chuyện thi cử.

Chuyện bị nợ môn.

Chuyện đi làm thêm.

Rồi cả những câu chuyện yêu đương mà anh em con trai nói với nhau thì lúc nào cũng hào hứng.

Đến lượt mình, tôi cười đầy tự tin.

"Em đẹp trai mà."

Anh bật cười.

"Ừ, rồi sao nữa?"

"Đeo kính nhìn cũng trí thức. Với lại em ít nói, lạnh lùng."

Anh nhấp ngụm bia rồi nhìn tôi từ đầu đến chân.

"Lạnh lùng thật hay chỉ ngại?"

Tôi cười lớn.

"Không. Em tán gái giỏi lắm."

Anh phá lên cười đến mức suýt sặc bia.

"Mày cứ giữ cái tự tin ấy đi. Lên đại học rồi biết."

Ăn uống xong, hai anh em tiếp tục đi mua đồ.

Một chiếc bếp ga mini.

Một bộ nồi.

Một chiếc chiếu.

Cái bàn học.

Chiếc quạt điện.

Vài chiếc móc áo.

Thêm mấy vật dụng lặt vặt mà trước đây ở nhà chẳng bao giờ tôi phải nghĩ đến.

Đến tối, mọi thứ cũng được sắp xếp đâu vào đấy.

Tôi trải chiếc chiếu mới giữa căn phòng mười mét vuông, ngồi tựa lưng vào tường nhìn quanh.

Căn phòng vẫn còn trống trải.

Nhưng từ hôm nay...

Nó sẽ là nhà của tôi.

Một hành trình mới chính thức bắt đầu.

Và tôi không hề biết rằng, chỉ ít ngày nữa thôi, ở chính khu trọ này, tôi sẽ gặp những con người trở thành một phần ký ức đẹp nhất của tuổi trẻ.
 

Chương 3: Quán net đầu tiên và cô hàng xóm đeo kính​

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy khi ánh nắng đã len qua ô cửa sổ nhỏ của căn phòng trọ.

Đồ đạc vẫn còn bày ngổn ngang.

Chiếc chiếu mới còn thơm mùi cói.

Quạt điện quay đều đều trên trần nhà.

Tôi nằm thêm vài phút rồi bật dậy.

Việc đầu tiên xuất hiện trong đầu không phải là dọn phòng, cũng chẳng phải đi dạo quanh trường.

Mà là...

"Tìm quán net."

Hồi ấy tôi nghiện Liên Minh Huyền Thoại.

Nói đúng hơn là nghiện thật.

Ở quê, tôi cũng thuộc dạng có tiếng. Rank Kim Cương II, đủ để mỗi lần vào quán net là mấy ông em đứng sau xem đánh rồi xuýt xoa.

Ra khỏi xóm trọ, tôi đi men theo con dốc trước cổng.

Không mất nhiều thời gian, một tấm biển "Internet - Game Online" hiện ra trước mắt.

"Đúng chỗ rồi."

Vừa bước vào cửa, tôi đã khựng lại vài giây.

Khác hẳn quán net ở quê.

Tiếng bàn phím lách cách.

Tiếng chuột bấm liên hồi.

Người thì hét:

"Combat! Combat!"

Người thì đập bàn vì đồng đội báo hại.

Có ông cởi trần ngồi đánh game, mồ hôi nhễ nhại.

Có người đang xem phim thì sụt sịt lau nước mắt.

Mọi âm thanh hòa vào nhau tạo thành một bầu không khí náo nhiệt mà trước đây tôi chưa từng thấy.

Tôi bật cười.

"Thành phố đúng là khác thật."

Đang mải nhìn quanh, ánh mắt tôi dừng lại ở quầy thu ngân.

Một cô gái chừng ngoài hai mươi tuổi đang ngồi trước máy tính.

Chị mặc chiếc áo ba lỗ đơn giản, mái tóc buộc gọn phía sau, làn da trắng nổi bật dưới ánh đèn trong quán. Gương mặt lúc nào cũng nở nụ cười khiến ai bước vào cũng có cảm giác rất dễ gần.

Tôi đứng ngây người mất mấy giây.

Chị ngẩng đầu lên, thấy vẻ mặt ngơ ngác của tôi thì cười.

"Chơi game hay đứng ngắm quán thế em?"

Tôi giật mình, mặt nóng bừng.

"Dạ... chị lập cho em cái tài khoản."

"Nạp bao nhiêu?"

"Nạp luôn hai trăm nghìn đi chị."

Chị hơi nhướng mày.

"Mới đến mà chịu chi thế?"

"Đỡ phải nạp lắt nhắt."

Chị cười, nhanh tay tạo tài khoản rồi đưa lại cho tôi.

"Máy số mười hai nhé."

Tôi nhận giấy, tiện gọi thêm một cốc nước lọc đá.

Tôi vốn chẳng thích uống nước ngọt khi chơi game. Uống xong vừa khát vừa thấy người dính dính khó chịu.

Đăng nhập xong, tôi lao ngay vào xếp hạng.

Trận đầu thắng.

Trận thứ hai thắng.

Trận thứ ba vẫn thắng.

Đến trận thứ tư, đồng đội phối hợp cực kỳ ăn ý.

Chiến thắng.

Màn hình hiện lên dòng chữ quen thuộc.

Chuỗi thăng hạng.

Tôi nắm chặt tay.

"Được rồi!"

Đúng lúc khí thế đang lên cao nhất...

Phụt!

Cả quán tối om.

Mất điện.

Một giây im lặng.

Hai giây sau...

"Ôi trời ơi!"

"Đang combat mà!"

"Đệt!"

Cả quán nhao nhao.

Tôi ngồi chết lặng vài giây rồi buột miệng chửi đổng.

Bao nhiêu công sức leo chuỗi.

Thế là xong.

Mấy ông anh ngồi cạnh thấy vẻ mặt như sắp bốc hỏa liền quay sang hỏi.

"Sao thế em?"

"Đang chuỗi lên rank..."

Một ông cười phá lên.

"Khổ. Đúng lúc đen."

Ông khác vỗ vai tôi.

"Thôi, coi như hôm nay nghỉ. Chiều đánh lại."

Nghe vậy, cơn bực trong tôi cũng dịu đi phần nào.

Nhìn đồng hồ cũng đã gần trưa.

Tôi bước ra khỏi quán, tiện chân đá mạnh một hòn sỏi lăn tít xuống dốc.

"Đúng là ngày gì đâu."

Đi thêm một đoạn, tôi thấy một quán cơm sinh viên.

Tấm biển ghi rõ:

Cơm bình dân - 20.000 đồng.

Tôi bước vào.

Chọn vài món đơn giản rồi bê khay cơm đến chiếc bàn trong góc.

Đang cắm cúi ăn thì có tiếng con gái vang lên.

"Bạn ơi... mình ngồi đây được không?"

Đang bực nên tôi chỉ gật đầu.

"Ừ."

Cô gái đặt khay cơm xuống đối diện.

Hai người lặng lẽ ăn được một lúc.

Bất ngờ cô ấy ngẩng lên.

"Mình thấy bạn quen lắm."

Tôi cười nhạt.

"Mình mới lên Thái Nguyên hôm qua."

"Thế à..."

Cô ấy nhìn tôi thêm vài giây rồi chợt reo lên.

"À! Có phải bạn mới chuyển đến phòng cuối dãy ở xóm trọ cô Xuyến không?"

Tôi ngạc nhiên.

"Đúng rồi."

"Hóa ra là hàng xóm."

Lúc ấy tôi mới nhìn kỹ cô gái trước mặt.

Cô ấy có làn da trắng, khuôn mặt thanh tú với vài nốt mụn nhỏ trên má, đeo cặp kính gọng đen. Dáng người mảnh mai, nói chuyện nhẹ nhàng nhưng rất tự nhiên.

"Mình là Linh."

"M."

"Bạn học trường nào?"

"Y Dược."

"Oa... giỏi thế."

"Còn bạn?"

"Mình học Cao đẳng Sư phạm."

Cuộc nói chuyện cứ thế kéo dài từ lúc ăn đến khi cả hai đứng dậy.

Thì ra cùng một xóm trọ nhưng đến hôm nay mới chính thức quen nhau.

Hai đứa vừa đi vừa nói chuyện linh tinh.

Quê ở đâu.

Thi được bao nhiêu điểm.

Lần đầu sống xa nhà có thấy nhớ không.

Đến cổng xóm trọ, mỗi người lại về phòng mình.

Tôi rút một điếu thuốc, đứng trước cửa phòng châm lửa.

Khói thuốc quyện cùng cái nắng đầu thu khiến cả khu trọ trở nên yên ắng lạ thường.

Hút hết điếu thuốc, tôi mở chiếc laptop cũ.

Bật vài bài nhạc yêu thích.

Rồi chẳng biết từ lúc nào, tôi thiếp đi.

Đang ngủ ngon thì bụng bỗng quặn lên từng cơn.

"Chết rồi..."

Tôi bật dậy, lao như bay về phía nhà vệ sinh chung.

Đúng lúc ấy, Linh đang đứng ngoài sân phơi quần áo.

Thấy tôi chạy vội, cô ấy gọi với theo:

"Ơ... đi đâu mà nhanh thế?"

Tôi chỉ kịp đưa tay ra hiệu.

Không nói nổi một câu.

Đến lúc giải quyết xong, người nhẹ bẫng, tôi mới lững thững quay lại.

Sân trọ đã vắng.

Dây phơi chỉ còn những bộ quần áo khẽ đung đưa theo gió.

Chắc Linh đã về phòng từ lúc nào.

Tôi cũng chẳng còn sức làm gì nữa.

Về đến phòng, nằm xuống chiếc chiếu mát lạnh.

Chưa đầy năm phút sau, tôi lại ngủ một mạch đến tận tối.

Đó là ngày thứ hai của cuộc sống sinh viên.

Một ngày chẳng có gì đặc biệt.

Nhưng cũng là ngày tôi quen người bạn đầu tiên ở khu trọ năm ấy.
 
Chương 4: Bữa cơm đầu tiên

Cuộc sống sinh viên của tôi bắt đầu theo một quy luật rất... sinh viên.

Không có bữa sáng.

Đêm thì thức đến khuya.

Sáng ngủ một mạch.

Mở mắt ra thì mặt trời đã đứng bóng.

Sau vụ ăn quán rồi đau bụng chạy như ma đuổi hôm trước, tôi tự nhủ:

"Không được. Phải tự nấu."

Ở quê, tôi vốn là người thường xuyên nấu cơm cho cả nhà.

Bố mẹ bận việc đồng áng, tôi ở nhà thì lo chuyện bếp núc.

Dần dần thành quen.

Thậm chí mỗi lần làng có đám cưới hay cỗ bàn, mấy bác trong đội nấu cỗ còn gọi:

"Thằng M đâu rồi? Vào đứng bếp đi."

Mọi người vẫn hay bảo tôi nấu ăn vừa miệng.

Không biết có phải khen thật không, nhưng nghe nhiều thành ra cũng thấy... mình nấu ngon thật.

Tôi đi ra quầy tạp hóa ngay đầu xóm trọ.

Nhà cô chủ vừa bán đồ sinh hoạt, vừa bán thực phẩm.

Một túi gạo.

Ít thịt ba chỉ.

Mớ rau.

Vài quả cà chua.

Gói gia vị.

Thêm ít dưa chua.

Xách đồ về phòng, việc đầu tiên tôi làm là bê chiếc bếp ga mini ra ngoài cửa.

Tôi hút thuốc.

Nhưng tuyệt đối không hút trong phòng.

Tôi rất ghét căn phòng ám mùi khói thuốc hay mùi thức ăn.

Phòng nhỏ đã chật rồi, nếu còn bí mùi thì ngủ chẳng dễ chịu chút nào.

Nồi cơm vừa cắm xong.

Tôi bắt đầu thái thịt.

Phi hành.

Cho thịt vào chảo.

Tiếng mỡ sôi xèo xèo.

Mùi thơm lan khắp dãy trọ.

Đang chăm chú đảo thịt thì nghe thấy tiếng hít hà phía sau.

"Ơ... thơm thế."

Tôi quay lại.

Linh đang đứng ở cửa phòng, khịt khịt mũi như chú mèo nhỏ.

"Ngửi thấy là tự nhiên đói bụng."

Tôi cười.

"Thế sang ăn luôn."

Tôi chỉ mời xã giao.

Ai ngờ...

"Thật nhé?"

Nói xong, Linh quay về phòng.

Chưa đầy một phút sau đã bê bát đũa sang thật.

Tôi đứng đần ra.

"Ơ..."

May mà tôi vẫn giữ thói quen ở nhà.

Lúc vo gạo chẳng nghĩ ngợi gì, tiện tay đong luôn một bát rưỡi.

Đến lúc cơm chín mới chợt nhớ.

"Ủa... mình ở có một mình mà."

Nếu Linh không sang thì chắc tôi phải ăn đến tối mới hết.

Đúng lúc tôi đang bày thức ăn ra mâm, Linh lại chạy về phòng rồi quay lại với một đĩa nhỏ.

"Có ít giò chả. Mình góp nhé."

Tôi xua tay.

"Thêm người thêm bát thôi, mang sang làm gì."

Linh cười.

"Thế thì từ giờ mình sang ăn trực suốt."

"Ừ... nếu không chê."

Hai đứa nhìn nhau rồi cùng bật cười.

Bữa cơm hôm ấy chẳng có gì đặc biệt.

Đĩa thịt rang.

Bát canh.

Ít dưa chua.

Thêm vài lát giò.

Nhưng không hiểu sao lại ngon hơn hẳn lúc ăn một mình.

Có lẽ vì lần đầu tiên, tôi cảm thấy mình không còn quá lạ lẫm với cuộc sống xa nhà nữa.

Ăn xong.

Tôi theo thói quen cầm bao thuốc đi ra ngoài hiên.

Linh chẳng nói chẳng rằng, tự động thu bát đũa rồi mang đi rửa.

Tôi cũng mặc kệ.

Hút hết một điếu thuốc, tôi quay vào.

Thì thấy cô nàng đã nằm gọn trên chiếc giường đơn của tôi.

Hai tay gối sau đầu.

Nhìn trần nhà.

Tự nhiên như phòng của mình.

Tôi bật cười.

"Ơ... không về phòng à?"

Linh quay sang.

"Hả?"

"Trưa rồi. Không về ngủ à?"

Mất vài giây, cô ấy mới ngồi bật dậy.

"ừ nhỉ."

Rồi ôm bụng cười.

"Quen quá."

Tôi lắc đầu.

"Đúng là..."

Linh xỏ dép, đứng ở cửa quay lại vẫy tay.

"Ngủ ngon nhé."

"Ừ."

Cánh cửa khép lại.

Căn phòng bỗng yên tĩnh hẳn.

Tôi nằm xuống giường.

Bất giác bật cười một mình.

Sống xa nhà.

Có người hàng xóm để nói chuyện cũng vui thật.

Mà...

Linh cũng xinh đấy chứ.

Nghĩ thì nghĩ vậy thôi.

Chứ hồi ấy tôi nào dám nghĩ xa.

Chỉ mong có người bầu bạn cho đỡ buồn là đủ.

Nghĩ miên man được vài phút.

Tôi ngủ lúc nào chẳng hay.

Đến chiều tỉnh dậy, nồi cơm vẫn còn hơn nửa.

Tôi thái thêm hai cây xúc xích, mua ít đỗ cô ve rồi rang cơm.

Ăn xong, đồng hồ cũng vừa nhá nhem tối.

Việc tiếp theo khỏi cần nghĩ.

Xách ví.

Cầm bao thuốc.

Đi bộ xuống chân dốc.

Quán net sáng đèn.

Tiếng hò hét lại vang lên quen thuộc.

Tôi ngồi một mạch đến gần mười một giờ đêm mới lững thững trở về xóm trọ.

Khóa cửa.

Bật quạt.

Nằm xuống.

Một ngày sinh viên nữa lại khép lại bình yên như thế.
 
Chương 5: Cuộc gọi từ quê

Những ngày trước khi nhập học trôi qua chậm rãi.

Cuộc sống của tôi gần như chỉ xoay quanh ba việc.

Ăn.

Ngủ.

Chơi game.

Sáng thì ngủ đến gần trưa mới dậy.

Chiều loanh quanh nấu cơm, ra quán net.

Tối lại chơi đến khuya rồi lững thững về phòng.

Ngày nào bố mẹ cũng gọi điện.

Không phải để kiểm tra tôi học hành đến đâu.

Mà chỉ để hỏi:

"Hôm nay ăn gì?"

"Có thiếu tiền không?"

"Sống có quen không con?"

Đầu dây bên kia, giọng mẹ lúc nào cũng đầy lo lắng.

Bố thì ít nói hơn.

Chỉ thi thoảng xen vào vài câu.

"Chơi bời ít thôi."

"Đừng có giao du linh tinh."

Hồi ấy, Thái Nguyên nổi tiếng là nơi có nhiều tệ nạn. Khu vực quanh bến xe thường xuất hiện những thanh niên nghiện ngập, vật vờ từ sáng đến tối. Có hôm đi ngang, tôi còn thấy kim tiêm nằm lăn lóc bên vỉa hè.

Đám sinh viên mới lên thành phố như chúng tôi nhiều khi cũng trở thành mục tiêu để họ xin tiền hoặc gây khó dễ.

Có lẽ vì vậy mà bố mẹ luôn thấp thỏm.

Tôi chỉ cười.

"Mẹ yên tâm."

"Con trai mẹ chỉ nghiện game thôi, chứ không nghiện cái khác."

Nghe tôi nói vậy, mẹ bật cười.

Đang nói chuyện, mẹ chợt nhớ ra điều gì.

"À này."

"Sáng nay con bé P sang nhà mình chơi."

Tôi khựng lại vài giây.

Mấy hôm nay mải mê với cuộc sống mới, tôi gần như quên mất người yêu đang ở quê.

P kém tôi hai tuổi.

Điều buồn cười là ngày ấy...

Chính em là người tán tôi trước.

P là hoa khôi khối 10 của trường.

Xinh xắn, hoạt bát, lúc nào cũng cười rất tươi.

Hai đứa nhắn tin, nói chuyện, rồi tìm đủ mọi lý do để gặp nhau.

Sau một thời gian dài "thả thính", cuối cùng cũng chính thức yêu nhau.

Nhà tôi ở trung tâm thị trấn.

Nhà P cách chừng mười cây số.

Sáng nào đi học, em cũng vòng xe qua đón tôi.

Chiều lại đưa tôi về.

Bạn bè gặp nhiều đến mức còn trêu:

"Không biết ai là người yêu ai nữa."

Hai bên gia đình đều biết chuyện.

Bố mẹ tôi quý P.

Bố mẹ P cũng rất thoải mái với tôi.

Mỗi lần sang chơi, hai đứa đều được người lớn coi như người trong nhà.

Nghĩ đến đó, tôi mới giật mình.

"Chết thật..."

"Mấy hôm nay chưa nhắn cho em ấy câu nào."

Tôi vội lấy điện thoại bấm gọi.

Chuông vừa đổ được vài tiếng, đầu dây bên kia đã bắt máy.

Giọng P vang lên ngay lập tức.

"Em tưởng anh lên Thái Nguyên rồi có bạn mới, quên luôn em rồi."

Nghe giọng em vừa trách vừa dỗi, tôi chỉ biết cười.

"Anh mới lên nên bận tìm phòng, dọn đồ."

"Nói dối."

"Thật mà."

"Chắc mải chơi game chứ gì."

"..."

Tôi cười trừ.

Đúng là người yêu có khác.

Đoán trúng tim đen.

Chỉ cần vài câu dỗ dành, P lại cười khúc khích như chưa có chuyện gì xảy ra.

Hai đứa kể cho nhau nghe đủ thứ.

Tôi kể về căn phòng trọ nhỏ.

Về quán net dưới chân dốc.

Về cuộc sống mới ở Thái Nguyên.

Còn P kể chuyện ở nhà.

Chuyện bạn bè.

Chuyện trường lớp.

Chuyện hôm nay sang chơi với mẹ tôi.

Cuối cuộc gọi, P nhỏ giọng.

"Ráng học nhé."

"Nhanh nhanh sang năm em cũng lên."

Tôi cười.

"Ừ."

"Lúc đó hai đứa sẽ ở gần nhau hơn."

Chỉ một câu nói đơn giản ấy cũng đủ khiến cả hai háo hức nghĩ về tương lai.

Nói thêm vài câu yêu thương, chúc nhau ngủ ngon rồi cuộc gọi kết thúc.

Tôi cất điện thoại, mở cửa phòng bước ra ngoài.

Theo thói quen, tôi châm một điếu thuốc.

Khói trắng lững lờ bay lên trong màn đêm yên tĩnh.

Đúng lúc ấy, cửa phòng đối diện mở ra.

Linh thò đầu ra nhìn tôi.

Ánh mắt cô ấy có vẻ vừa tò mò vừa buồn cười.

"Khiếp."

"Gọi điện cho em nào mà cười suốt thế?"

"Làm người ta nằm bên này cũng chẳng ngủ nổi."

Tôi phì cười.

"Em gái mưa ."

Linh nhíu mày.

"Xạo."

"Thật."

"Càng nói càng thấy xạo."

Tôi chỉ cười, không giải thích thêm.

Hai đứa đứng trêu nhau vài câu rồi ai về phòng nấy.

Tôi tắt điếu thuốc, nằm xuống giường.

Nhìn lên trần nhà.

Ngày mai...

Cuộc sống sinh viên của tôi sẽ thật sự bắt đầu.

Ngày học đầu tiên.

Và tôi không hề biết rằng, chính những con người tôi sắp gặp sẽ thay đổi quãng đời thanh xuân của mình theo những cách không ai có thể ngờ tới.
 
Chương 6: Ngày đầu tiên đến giảng đường

Sáng hôm sau.

Chiếc đồng hồ Nokia 6300 réo inh ỏi từ sớm.

Tôi dụi mắt, tắt báo thức rồi nằm thêm đúng năm phút.

Năm phút ấy...

Cuối cùng cũng thành gần hai mươi phút.

Tôi bật dậy cuống cuồng.

"Hôm nay đi học đầu tiên mà ngủ quên thì đúng là hết cứu."

Đánh răng, rửa mặt, thay bộ quần áo mới mua từ hôm nhập học, tôi soi mình trong chiếc gương nhỏ treo sau cánh cửa.

Áo sơ mi trắng.

Quần jean xanh.

Đeo thêm cặp kính cận.

Tự ngắm một lúc rồi gật gù.

"Cũng ra dáng sinh viên."

Khóa cửa phòng, tôi đi bộ xuống chân dốc.

Ngay cổng tổ 21 có một điểm dừng xe buýt chạy thẳng đến trường.

Lên xe, tôi mua vé rồi theo thói quen đi xuống hàng ghế cuối.

Đó luôn là vị trí tôi thích nhất.

Yên tĩnh.

Có thể ngắm đường.

Lại chẳng ai để ý.

Tôi lấy chiếc Nokia 6300 trong túi quần ra.

Cắm tai nghe.

Bật playlist quen thuộc.

Tiếng nhạc vang lên, chiếc xe từ từ lăn bánh.

Ngoài cửa kính, phố xá Thái Nguyên buổi sáng dần đông hơn.

Tôi tựa đầu vào thành ghế, nhắm mắt, để mặc giai điệu đưa mình vào trạng thái lơ mơ nửa tỉnh nửa ngủ.

Đúng lúc ấy...

Có người ngồi xuống cạnh.

Một mùi nước hoa thoang thoảng bay qua.

Không quá nồng.

Nhưng rất dễ chịu.

Tôi mở mắt.

Một cô gái đang quay sang nhìn tôi.

Thấy tôi nhìn lại, cô ấy mỉm cười.

"Bạn cũng học Y à?"

Tôi hơi ngạc nhiên.

"Sao bạn biết?"

Cô gái chỉ tay vào tờ giấy trên tay tôi.

"Giấy nhận lớp của trường Y còn cầm lộ ra thế kia."

Tôi cúi xuống nhìn.

Quả thật, tờ giấy vẫn còn thò ra khỏi quyển sổ.

Tôi bật cười.

"Hóa ra là thế."

"Mình cũng học Y."

"Hôm nay đi học buổi đầu."

Cuộc trò chuyện cứ thế bắt đầu.

Cô gái tên là V. Anh.

Bằng tuổi tôi.

Quê ở Hà Giang.

Cũng mới lên Thái Nguyên được vài hôm.

Phòng trọ của V. Anh cách chỗ tôi ở chỉ vài trăm mét.

Hai đứa nói đủ chuyện.

Từ quê quán.

Điểm thi.

Đến chuyện lần đầu sống xa nhà.

Mải nói chuyện, chẳng mấy chốc xe đã đến điểm dừng gần cổng trường.

Xuống xe, tôi và V. Anh đứng lại vài phút.

"Cho mình xin số điện thoại nhé."

"Ừ."

"Lúc nào rảnh sang chơi."

"Nhất trí."

Chào nhau xong, mỗi người đi về một phía.

Tôi vừa bước vào lớp thì bỗng nghe có tiếng cười quen quen.

Quay đầu lại.

V. Anh cũng vừa bước vào.

Hai đứa nhìn nhau.

Rồi cùng bật cười.

"Trùng hợp thế?"

"Hóa ra cùng lớp."

Lớp học đông kín sinh viên.

Khác hẳn cấp ba.

Không còn chuyện giáo viên xếp chỗ ngồi.

Ai thích ngồi đâu thì ngồi.

Theo đúng bản tính của mình, tôi đi thẳng xuống bàn cuối.

Đó luôn là vị trí yêu thích từ hồi còn học phổ thông.

Vừa đặt balô xuống thì mấy cậu bạn bên cạnh cũng gật đầu chào.

Tôi đang định bắt chuyện thì cửa lớp mở ra.

Thầy bước vào.

Cả lớp lập tức im bặt.

Buổi học đầu tiên khiến tôi khá căng thẳng.

Trước khi nhập học, các anh chị khóa trên đã dọa đủ điều.

"Học Y không chăm là ở lại lớp."

"Nợ môn là chuyện bình thường."

"Muốn ra trường phải xác định học ngày học đêm."

Nghe nhiều quá nên tôi cũng thấy rén.

Thế là hôm ấy, hiếm hoi lắm tôi mới ngồi tập trung nghe giảng từ đầu đến cuối.

Tiếng chuông tan học vang lên.

Tôi đứng dậy, định bụng sẽ làm quen với mấy người bạn ngồi cạnh.

Nhưng vừa quay sang...

Ghế đã trống.

Cả lớp tan nhanh như một cơn gió.

Người thì bắt xe buýt.

Người về ký túc xá.

Người đi ăn trưa.

Tôi chỉ biết cười.

"Thôi."

"Còn học với nhau bốn, năm năm nữa."

"Thiếu gì thời gian để quen."

Ra đến bến xe, tôi lại bắt chuyến buýt quen thuộc trở về khu Đán.

Lần này...

Không còn thấy V. Anh đâu nữa.

Tôi vẫn ngồi ở hàng ghế cuối.

Đeo tai nghe.

Lặng lẽ nhìn dòng người qua ô cửa kính.

Chiều đầu thu.

Nắng dịu.

Gió mát.

Mọi thứ diễn ra bình yên đến lạ.

Về đến xóm trọ.

Đúng lúc Linh cũng vừa đạp xe vào sân.

Thấy tôi, cô ấy cười.

"Đi học về rồi à?"

"Ừ."

"Ngày đầu thế nào?"

"Vui."

"Còn cậu?"

"Cũng ổn."

Hai đứa đứng trước sân trọ nói chuyện thêm một lúc.

Kể cho nhau nghe vài chuyện vụn vặt trong ngày đầu đến trường.

Không có gì đặc biệt.

Nhưng cũng đủ để thấy...

Ở nơi đất khách này, có một người để hỏi han mỗi khi đi học về là điều đáng quý biết bao.

Nói thêm vài câu, cả hai chào nhau rồi ai về phòng nấy.

Ngày học đầu tiên của tôi kết thúc nhẹ nhàng như vậy.

Tôi đâu ngờ rằng, chỉ ít lâu sau, chính lớp học ấy sẽ mang đến cho tôi những người bạn thân nhất, những cuộc nhậu đầu tiên của đời sinh viên và cả những kỷ niệm mà đến tận bây giờ, mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn mỉm cười.
 
Sửa lần cuối:
Chương 7: Hai cô gái và bữa cơm trưa

Sau ngày học đầu tiên, cuộc sống của tôi dần đi vào quỹ đạo.

Sáng đi học.

Chiều về phòng.

Tối thì quán net.

Trong lớp tôi cũng bắt đầu quen thêm vài anh em. Chưa thân lắm, nhưng ít nhất gặp nhau cũng biết gật đầu, gọi nhau bằng tên thay vì "bạn ơi".

Hôm ấy tôi được nghỉ học.

Thế là quyết định thưởng cho bản thân một giấc ngủ thật đã.

Không biết ngủ đến mấy giờ, chỉ nhớ đang mơ màng thì điện thoại rung liên tục.

Tôi nhăn mặt, mò mẫm tìm chiếc Nokia rồi tiện tay ném xuống cuối giường.

"Kệ."

Được vài phút...

Điện thoại lại đổ chuông.

Vẫn số đó.

Tôi cáu thật sự.

Giật phăng chăn ra, bắt máy bằng giọng ngái ngủ.

"Alo... ai đấy?"

"Gọi gì mà gọi lắm thế, không để người ta ngủ à?"

Đầu dây bên kia im một nhịp.

Rồi bật cười khúc khích.

"Ngủ kỹ thế."

"Đồ con lợn."

"Dậy đi."

Tôi vẫn còn lơ mơ.

"Ai đấy?"

Lần này đến lượt đầu dây bên kia im lặng.

Mấy giây sau mới nghe giọng hơi dỗi.

"Ơ..."

"Không lưu số mình à?"

Tôi dụi mắt.

"Xin lỗi... ai thế?"

"Tớ V. Anh đây."

Nghe đến cái tên ấy, tôi bật dậy như có lò xo.

"Ơ!"

"V. Anh à?"

Lúc ấy tôi mới nhớ.

Hôm trước xin số xong, về đến phòng mải chơi game nên quên béng chưa lưu.

Bảo sao nhìn số lạ.

Hai đứa nói chuyện thêm một lúc.

V. Anh cười bảo:

"Hôm trước cậu bảo lúc nào rảnh thì qua chơi."

"Hôm nay tớ rảnh."

"Qua thật nhé."

"Được."

"Cậu ở đâu?"

Tôi bắt đầu miêu tả đường đi.

Từ bến xe buýt.

Qua con dốc.

Rẽ vào tổ 21.

Đến gần cuối dãy trọ.

V. Anh nghe xong cười.

"Biết rồi."

"Mười phút nữa tớ tới."

Tắt máy.

Tôi lao khỏi giường.

Đánh răng.

Rửa mặt.

Vuốt lại mái tóc.

Thay vội chiếc áo phông sạch.

Đang lúi húi ngoài bể nước chung thì Linh cũng bước ra.

Thấy tôi tất bật, cô ấy hỏi.

"Hôm nay bận gì mà vội thế?"

"Tí có bạn qua chơi."

Linh khẽ gật đầu.

"Ồ..."

"Mới đi học có mấy hôm mà nhiều bạn ghê."

Nói xong, cô ấy quay về phòng, mặt có vẻ hơi buồn buồn

Tôi cũng chẳng để ý nhiều.

Chỉ cắm cúi chạy về dọn lại chăn gối.

Lau cái bàn học.

Xếp mấy quyển sách cho ngay ngắn.

Đang đứng ngoài cửa hút thuốc thì điện thoại reo.

"Tớ đến cổng rồi."

"Cậu ở phòng nào?"

Tôi chạy ngay ra đầu ngõ.

V. Anh mặc chiếc áo phông trắng đơn giản, đeo balô nhỏ sau lưng.

Thấy tôi, cô ấy cười rồi vẫy tay.

Tôi dẫn V. Anh về phòng.

Vừa bước vào, cô ấy đã ngồi xuống mép giường rồi đảo mắt nhìn quanh.

Phòng trọ sinh viên chẳng có bàn ghế tiếp khách.

Có khách đến thì giường cũng thành ghế.

"Cậu gọn gàng thật."

V. Anh cười.

"Con trai mà phòng sạch thế này hiếm lắm."

Tôi gãi đầu.

"Hôm nay có khách nên mới thế."

"Nói dối."

"Nếu bình thường chắc cũng chỉ bừa thêm tí thôi."

Hai đứa nhìn nhau cười.

Ngồi nói đủ chuyện.

Từ quê quán.

Gia đình.

Đến mấy môn học vừa rồi.

Đến gần trưa, V. Anh nhìn chiếc bếp ga đặt ngoài cửa rồi hỏi.

"Cậu biết nấu ăn à?"

"Biết."

"Hay mình đi chợ mua đồ về nấu."

"Không cần đi xa đâu."

"Ngay đầu xóm tớ có cô bán đủ hết."

Tôi cầm ví rồi đi luôn.

Mua ít thịt.

Mấy bó rau.

Thêm ít đậu phụ.

Lúc xách đồ về.

Linh đang đứng vịn tay trước cửa phòng.

Thấy V. Anh ngồi trong phòng tôi, cô ấy hỏi ngay.

"Người yêu à?"

Tôi cười.

"Đâu."

"Bạn cùng lớp."

Không hiểu sao nghe xong, gương mặt Linh bỗng giãn ra.

Cô ấy cũng cười.

Tôi tiện miệng.

"Linh sang ăn luôn nhé."

"Đông cho vui."

"Hi ok. Đợi tớ tí."

Nói xong, Linh chạy vào phòng.

Chừng vài phút sau mới quay lại.

Hai cô gái vừa gặp đã ríu rít nói chuyện như quen từ lâu.

Bỏ mặc tôi đứng giữa phòng.

"2 mụ ơi..."

"Thế ai nấu?"

Linh chỉ tay về phía bếp.

"Cậu."

"Tớ với V. Anh nhặt rau."

V. Anh cũng cười hùa theo.

"Đúng rồi."

"Chủ nhà có khách, thì chủ phải đứng bếp chứ."

Tôi nhìn hai người.

Muốn phản đối lắm.

Nhưng cuối cùng chỉ biết lẩm bẩm trong bụng.

"Đúng là số khổ..."

Thế là tôi cặm cụi nấu.

Hai cô nàng ngồi vừa nhặt rau vừa nói chuyện.

Tiếng cười râm ran cả sân trọ.

Đến lúc dọn cơm.

Linh lại chạy về phòng một lúc.

Khi quay lại trên tay đã có thêm một đĩa nem rán.

Tôi nhìn rồi bật cười.

"Lại góp cơm à?"

Linh lắc đầu.

"Không."

"Nãy tớ rán sẵn rồi."

"Định để trưa ăn."

"Nhưng thấy đông vui thì mang sang luôn."

Bữa cơm hôm ấy đông hơn mọi hôm.

Tiếng cười cũng nhiều hơn.

Ăn xong.

Theo đúng thông lệ.

Hai cô gái giành nhau rửa bát.

Còn tôi...

Lại xách bao thuốc đi ra cửa.

Vừa châm lửa.

Đã nghe tiếng V. Anh phía sau.

"Hút nhiều thế."

"Mồm hôi lắm đấy."

Tôi quay lại cười.

"Có hôn cậu đâu mà lo."

V. Anh đỏ bừng mặt.

"Ăn nói linh tinh."

Rồi quay đi thật nhanh.

Linh đứng cạnh chỉ biết ôm bụng cười.

Đầu giờ chiều.

V. Anh chào về.

Trước khi đi còn quay lại.

"Hôm nào sang phòng tớ chơi nhé."

"Nhất trí."

Tiễn V. Anh xong.

Tôi vừa bước vào phòng thì thấy Linh đã nằm gọn trên giường từ lúc nào.

Hai tay ôm chiếc gối.

Cô ấy nhìn tôi cười cười.

"Tớ thấy V. Anh xinh thật."

"Ừ."

"Mà..."

"Hình như bạn ấy thích cậu đấy."

Tôi phì cười.

"Cậu nghĩ nhiều."

Linh chống cằm.

"Con gái nhìn là biết."

Tôi lắc đầu.

"Thôi."

"Về phòng đi cho tớ ngủ."

Linh ngồi dậy.

Đi được vài bước lại quay đầu.

"Thế này bảo sao..."

"Khối người thích."

Nói xong, cô ấy cười rồi chạy về phòng mình.

Tôi đứng nhìn theo.

Chỉ biết lắc đầu cười.

Đóng cửa.

Bật quạt.

Nằm xuống chiếc giường nhỏ.

Ngoài sân, tiếng ve vẫn râm ran dưới cái nắng cuối hạ.

Tôi thiếp đi lúc nào chẳng biết.

Chiều tỉnh dậy.

Nấu cơm.

Ăn tối.

Rồi lại xách ví đi xuống quán net quen thuộc.

Những ngày đầu tiên của tuổi sinh viên cứ bình yên trôi qua như thế.

Bình yên đến mức tôi từng nghĩ...

Có lẽ bốn năm đại học sẽ mãi nhẹ nhàng như vậy.
 
Chương 8: Đội hình bốn thằng và những trận game bất bại

Sau vài tuần đi học, mọi thứ dần trở nên quen thuộc.

Tôi cũng không còn lủi thủi một mình nữa.

Trong lớp bắt đầu có vài đứa chơi khá hợp tính.

Tuấn.

Tùng.

Dương.

Bốn thằng thân nhau theo đúng cái cách rất... con trai.

Chẳng cần lý do gì to tát.

Chỉ cần cùng thích một thứ.

Và với bọn tôi...

Đó là Liên Minh Huyền Thoại.

Ban đầu chỉ là mấy câu hỏi vu vơ trong giờ giải lao.

"Ê, mày chơi game không?"

"Có."

"Rank gì?"

"Kim Cương."

"Thật á?"

Thế là cả lũ sáng mắt lên.

Người thì kể chuyên đánh rừng.

Người khoe chơi AD.

Người chỉ thích support.

Cuối cùng phát hiện ra...

Bốn thằng ghép lại vừa đủ một đội.

Thế là thống nhất.

"Tối nào rảnh thì nhắn."

"Lập team."

"Leo rank."

Đúng hôm ấy học xong, cả bọn quyết định ra quán net luôn.

May đến kỳ lạ.

Quán đông kín người nhưng lại vừa trống đúng bốn máy liền nhau.

"Ông trời cũng muốn cho mình chơi."

Thằng Tuấn cười toe.

Tôi vừa đăng nhập vừa đáp.

"Hôm nay mà thua thì nghỉ."

Bốn cái tai nghe được đeo lên.

Tiếng đếm ngược bắt đầu.

Một trận.

Hai trận.

Ba trận.

...

Không hiểu hôm ấy ăn ở kiểu gì.

Đánh trận nào thắng trận ấy.

Đồng đội phối hợp ăn ý.

Combat đâu thắng đó.

Tiếng cười nói vang cả góc quán.

Đến đầu giờ chiều, cả bọn mới chịu đứng dậy.

Không ai muốn nghỉ.

Nhưng bụng thì réo ầm ầm.

Ra khỏi quán, Dương khoác vai tôi.

"Ê."

"Về cùng tao."

"Mày ở đâu?"

"Khu Đán."

"Tổ hai mốt."

Dương cười.

"Gần."

"Tao ở tổ mười chín."

"Hồi lên học, thầy bu mua cho con xe máy để đi lại."

"Lên xe."

"Đỡ mất tiền xe buýt."

Tôi cũng chẳng khách sáo.

Nhảy lên ngồi sau luôn.

Dương quê Sơn La.

Tính nó phóng khoáng.

Nói chuyện lúc nào cũng oang oang.

Đi xe cũng nhanh chẳng kém.

Chưa đầy mười phút đã đến xóm trọ của tôi.

Nó dựng xe trước cổng rồi tò mò ngó quanh.

"Khu này được đấy."

"Yên tĩnh."

"Mát."

Nó ngẩng lên nhìn dãy dây phơi quần áo kéo ngang sân.

Quần áo dây dợ đủ màu bay phần phật trong gió.

Rồi cười nham hiểm.

"Tao thấy quần áo nữ nhiều phết."

"Chắc nhiều gái."

"Khả năng từ giờ tao sang đây chơi đều."

Tôi bật cười.

"Mất dạy."

Dương cười hề hề.

"Ở gần gái thì cuộc đời mới có động lực."

"Tao sang là vì tình bạn nhé."

"Tin được chết liền."

Hai thằng cười ầm lên.

Nó nổ máy xe.

"Nhớ tối online."

"Tao lập phòng."

"Ok."

Chiếc xe máy khuất dần cuối ngõ.

Tôi đứng nhìn theo rồi mở cửa phòng.

Không hiểu sao hôm ấy khu trọ yên ắng lạ.

Phòng Linh đóng kín.

Bình thường giờ này kiểu gì cô ấy cũng chạy qua hỏi:

"Hôm nay ăn gì?"

Hay ít nhất cũng ló đầu ra trêu vài câu.

Hôm nay...

Im phăng phắc.

Tôi nhìn cánh cửa phòng đối diện thêm vài giây rồi mới mở cửa vào.

Chợt bật cười một mình.

"Mới không gặp một buổi."

"Mà thấy thiếu thiếu"

Chiều đến, tôi nấu cơm qua loa.

Ăn xong như thường lệ.

Điện thoại lại được mang ra.

Cuộc gọi đầu tiên luôn là về nhà.

Mẹ hỏi hôm nay học thế nào.

Bố hỏi còn đủ tiền không.

Rồi lại dặn đi dặn lại.

"Đừng ham chơi quá."

"Nhớ giữ gìn sức khỏe."

Tôi vẫn đáp bằng câu quen thuộc.

"Con biết rồi."

Nói chuyện với bố mẹ xong.

Tôi lại gọi cho P.

Đầu dây bên kia vừa nghe máy đã cười.

"Hôm nay nhớ người yêu rồi à?"

"Sao không nhớ."

Hai đứa lại ríu rít kể chuyện cả ngày.

Chuyện học.

Chuyện bạn bè.

Chuyện cuộc sống mới.

Nói thêm vài câu yêu thương rồi ai cũng phải đi ngủ sớm vì hôm sau còn học.

Tôi cất điện thoại vào túi.

Đeo balô.

Rút bao thuốc.

Đi bộ xuống con dốc quen thuộc.

Quán net vẫn sáng đèn như mọi ngày.

Ngoài kia, thành phố bắt đầu lên đèn.

Còn tuổi mười tám của chúng tôi...

Dường như cũng vừa mới bắt đầu những tháng ngày đẹp nhất.
 
Chương 9: Một đêm nhớ đời

Những ngày sau đó, cuộc sống sinh viên của tôi vẫn đều đều trôi qua.

Sáng lên giảng đường.

Chiều về phòng.

Tối leo rank cùng hội anh em.

Bốn thằng tôi ngày càng thân.

Đi học ngồi cạnh nhau.

Ra chơi bàn chiến thuật.

Tối đến lại hẹn nhau ở quán net.

Cuộc sống cứ thế lặp đi lặp lại nhưng chẳng hề chán.

Ở khu trọ, tôi với Linh cũng thân hơn trước.

Hai đứa hay ngồi nói chuyện sau giờ học.

Có hôm còn đi bộ loanh quanh mấy con đường gần khu Đán.

Chỉ là những cuộc dạo chơi rất bình thường của hai đứa bạn mới quen nơi đất khách.

Có những lúc đi cạnh nhau, chẳng ai nói gì. Rồi chúng tôi cũng nắm tay nhau

Tôi cũng chẳng thấy ngượng. Còn linh thì khác, nàng lúc nào cũng má đỏ hây hây, và hay cười mỉm mỗi lúc tôi nắm tay

Tôi bắt đầu nghĩ...

Có lẽ sống xa nhà mà có một người con gái quan tâm như vậy cũng là điều may mắn.

Thế nhưng...

Một buổi tối sau đó lại xảy ra chuyện khiến tôi nhớ mãi.

Hôm ấy, sau khi đánh game xong, tôi với Dương không về ngay.

Hai thằng rủ nhau ra quán trà đá trước cổng Cao đẳng Y ngồi chém gió.

Đêm Thái Nguyên hôm ấy khá mát.

Xe cộ thưa dần.

Tôi gọi cốc trà đá, tiện xin một bi thuốc lào.

Rít xong một hơi, tôi dựng chiếc điếu xuống cạnh bàn.

Đúng lúc ấy, một thanh niên đi ngang qua.

Không biết vô tình hay cố ý, thằng ấy đá trúng chiếc điếu làm nó đổ xuống đất.

Tôi ngẩng lên nhìn.

Nó cũng nhìn lại.

Rồi buông một câu đầy thách thức:

"Nhìn cái gì, tao chọc lòi mẹ mắt ra bây giờ?"

Rồi nó quay ra chỗ bàn nó đang ngồi

Không khí bỗng chùng xuống.

Tôi liếc về phía bàn của nó

Có vài người bạn, cả nam lẫn nữ, đang ngồi cùng.

Lúc ấy, trong đầu tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng nó đang cố tỏ ra oai trước mặt mọi người.

Từ hồi còn học cấp ba ở quê, tôi vốn nổi tiếng nóng tính.

Đã có không ít lần gây gổ vì những chuyện rất nhỏ.

Lên đại học, tôi tự nhủ phải thay đổi.

Nhưng chỉ một câu nói ấy...

Lại khiến cái tính bốc đồng trong tôi trỗi dậy.

Tôi bước tới, tay cầm theo cái điếu vừa đổ

Tiến về phía bàn thằng kia, không nói không
rằng, tôi vụt thẳng cái điếu vào người nó

Bàn ghế xô lệch. Nó chắc giật mình kêu "ôi, dm", rồi nó vớ lấy cái cốc trà đá ném về phía tôi, nhưng may tôi né được, không thì cũng vỡ mặt.

Mọi người xung quanh hốt hoảng đứng dậy.

Đúng lúc đó, Dương cũng lao tới cùng chồng ghế đáp vào nó

Chồng ghế đập vào thằng kia, làm nó ngã xuống đất.

Mấy bạn nữ đi cùng hét lên.

Không khí trở nên vô cùng căng thẳng.

Tôi nhìn Dương.

Dương nhìn tôi.

Cả hai đều hiểu...

Không nên để mọi chuyện đi xa hơn.

Tôi kéo Dương lùi lại.

"Thôi."

"Đi về."

Thằng kia đứng dậy, phủi quần áo rồi chỉ tay về phía tôi.

"Đme mày nhớ đấy con chó, mày biết bố mày là ai không? ."

Nói xong, cậu ta nổ máy xe rồi phóng đi.

Tôi với Dương chỉ im lặng về uống nốt cốc trà đá rồi về phòng

Không ai nói câu nào.

Lúc Dương chở tôi về đến khu trọ, nó tắt máy xe rồi nói:

"Tao ở lại với mày một lúc."

"Nhỡ nó quay lại."

Tôi gật đầu.

Hai thằng đứng ngoài sân hút thuốc.

Nói chuyện để trấn tĩnh.

Khoảng hơn mười một giờ đêm.

Tiếng pô xe máy bỗng vang lên từ đầu ngõ.

Một đoàn xe dừng ngay trước cổng xóm trọ, tôi nhìn thoáng qua 5-7 xe đến

Cổng đã khóa.

Chúng nó tay cầm tuýp, tay cầm gậy liên tục gõ vào cổng xóm trọ tôi

"Đ*t mẹ 2 con lợn kia chúng mày ra đây, không là hết cửa học ở cái đất này nhé"

Không khí vốn yên tĩnh của cả khu trọ bỗng trở nên căng như dây đàn.

Tôi đứng chết lặng.

Đây không còn là quê mình nữa.

Nếu xảy ra chuyện thật...

Sẽ chẳng biết phải xoay xở thế nào.

Dương đứng cạnh tôi.

Tôi thấy nó cố giữ bình tĩnh, nhưng đôi bàn tay cũng khẽ run.

Chúng tôi chỉ biết đứng trong sân, không bước ra ngoài.

May đúng lúc ấy, con trai cô chủ trọ nghe thấy ồn ào nên bước ra.

Anh hơn chúng tôi vài tuổi.

Là người có nhiều mối quan hệ trong khu này.

Anh hỏi chuyện.

Tôi kể lại từ đầu đến cuối.

Nghe xong, anh chỉ thở dài.

"Mới lên đại học."

"Đừng để cái nóng tính hại mình."

"Bọn mày ở đất khách."

"Đánh nhau chẳng được gì."

Tôi chỉ biết cúi đầu.

"Em xin lỗi."

Anh vỗ vai tôi.

"Để anh lo vụ này cho."

Nói rồi, anh mở cổng bước ra ngoài.

Điều khiến tôi bất ngờ là mấy người đứng ngoài đều rất lễ phép với anh.

Hai bên nói chuyện khá lâu.

Không còn tiếng quát tháo.

Cũng không còn ai đòi đánh ai nữa.

Ít phút sau, anh gọi tôi ra.

Hai bên đứng đối diện nhau.

Anh nhìn cả hai rồi nói chậm rãi.

"Chuyện cũng chỉ vì nóng tính."

"Bắt tay nhau."

"Cho qua."

Tôi chủ động đưa tay trước.

"Có gì thì cho mình xin lỗi."

"Mình cũng nóng quá."

Cậu thanh niên kia vẫn còn bực.

Nhưng cuối cùng cũng đưa tay ra bắt.

Trước khi quay đi, cậu ấy chỉ nói một câu.

"Lần sau đừng nóng như thế nữa, không là không có lần sau đâu"

Tôi gật đầu.

"Ừ."

Đêm ấy.

Ai về phòng nấy.

Nằm trên chiếc giường nhỏ, tôi cứ nhìn lên trần nhà mãi.

Nếu hôm đó anh chủ nhà không đứng ra...

Có lẽ mọi chuyện đã đi theo một hướng hoàn toàn khác.

Lần đầu tiên kể từ khi lên Thái Nguyên, tôi nhận ra rằng...

Ở quê, một phút bốc đồng có thể chỉ là một trận cãi vã.

Nhưng ở nơi đất khách, một phút nóng giận đôi khi phải trả giá rất đắt.

Đó cũng là bài học đầu tiên mà cuộc sống sinh viên dạy cho tôi.
 
Chương 10: Những người hàng xóm và những khoảng lặng

Sau chuyện xảy ra ở quán trà đá, tôi với Dương thân nhau hơn hẳn.

Có lẽ tình bạn của con trai đôi khi bắt đầu rất lạ.

Chỉ cần một lần cùng đứng về phía nhau lúc khó khăn là đủ để coi nhau như anh em.

Dương vẫn vậy.

Ăn to, nói lớn, tính tình bộc trực.

Có lúc nóng chẳng kém tôi.

Nhưng được cái sống rất thật.

Đã coi ai là bạn thì chẳng bao giờ bỏ mặc.

Từ hôm ấy, gần như ngày nào hai thằng cũng gặp nhau.

Lên lớp ngồi cạnh.

Tan học thì rủ nhau ra quán net.

Có hôm Dương còn chạy xe sang tận khu trọ chỉ để gọi tôi đi uống cốc trà đá.

Cuộc sống sinh viên cứ thế mà vui hơn.


Còn tôi và Linh...

Không biết từ lúc nào, khoảng cách giữa hai đứa cũng dần thay đổi.

Vẫn là những buổi đi bộ sau giờ học.

Vẫn là những con đường quen quanh khu Đán.

Nhưng thay vì đi song song như trước, có lúc Linh chủ động khoác nhẹ tay tôi.

Có lúc, giữa lúc băng qua đường đông xe, cô ấy nắm lấy tay tôi rồi cười:

"Cẩn thận."

Tôi cũng chỉ hẫng người 1 cái rồi cũng nắm lại tay Linh

Mọi thứ diễn ra rất tự nhiên.

Cũng chẳng biết rằng đang là gì của nhau.

Có một tối, hai đứa ngồi trên chiếc ghế đá ven đường.

Trời đầu thu mát dịu.

Linh dựa đầu lên vai tôi.

Hai đứa lặng im rất lâu.

Rồi cô ấy khẽ hỏi:

"Cậu từng yêu ai chưa?"

Tôi bật cười.

"Có rồi."

Thế là tôi kể cho Linh nghe về P.

Về cô bé luôn đạp xe hơn mười cây số để đón tôi đi học.

Về những buổi chiều hai đứa lang thang khắp thị trấn.

Linh ngồi nghe rất chăm chú.

Không ngắt lời lần nào.

Đến khi tôi kể xong, cô ấy mới cười.

"Khiếp thật."

"Nhìn thế này..."

"Mà lại để con gái đi tán trước."

Tôi cũng cười theo.

"Ừ."

"Chính tớ cũng không ngờ."

Đến lượt Linh kể.

Hồi học cấp ba, cô ấy cũng từng yêu một cậu bạn cùng lớp.

Hai người quen nhau từ đầu năm lớp mười hai.

Nhưng càng về sau càng nhận ra không hợp.

Cậu ấy mải chơi, ít quan tâm.

Linh là người chủ động nói lời chia tay sau khi thi đại học xong.

Kể đến đó, Linh khẽ thở dài.

"Chắc bọn tớ chỉ hợp làm bạn."

Tôi không biết phải an ủi thế nào.

Chỉ khẽ gật đầu.

Hai đứa lại ngồi im.

Tôi ngẩng lên nhìn bầu trời đầy sao.

Trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh P ở quê.

Tôi vẫn yêu em.

Điều đó chưa từng thay đổi.

Hai đứa vẫn đếm từng ngày để mong được học gần nhau.

Nhưng kỳ lạ thay...

Mỗi ngày ở Thái Nguyên, tôi lại dành nhiều thời gian hơn cho Linh.

Tôi thích Linh.

Thích nói chuyện với Linh.

Thích cảm giác mỗi chiều tan học đều có người chờ mình ở cổng xóm.

Tôi không biết thứ tình cảm ấy gọi là gì.

Cũng không dám nghĩ sâu hơn.

Chỉ thấy trong lòng bắt đầu có những điều rất khó gọi thành tên.


Ở khu trọ, sau hơn một tháng, tôi cũng quen gần hết mọi người.

Mỗi căn phòng đều có một câu chuyện riêng.

Đầu dãy là cô nàng dáng chuppy.

Cô sinh viên năm nhất Cao đẳng Sư phạm.

Nước da ngăm khỏe khoắn, nói chuyện lúc nào cũng cười tít mắt, không thấy mặt trời đâu

Phòng tiếp theo là một cặp anh chị sống cùng nhau.

Anh đã ra trường, đi làm cài đặt và sửa máy tính dạo

Chị học năm cuối Cao đẳng Sư phạm.

Hai người nhìn đúng kiểu "đũa lệch".

Anh cao to, tròn trịa.

Chị thì nhỏ nhắn, gầy gò, như con cá mắm

Ấy vậy mà lúc nào cũng ríu rít, quấn quýt bên nhau.

2 phòng tiếp theo thì là 2 cô gái làm samsung, vì đi làm nên tôi rất ít khi gặp hoặc tiếp xúc, chỉ có 1 cô gái thì tôi có nhìn

thấy đôi lần, trẻ lắm, chắc bằng hoặc hơn tôi 1 2 tuổi thôi, vì nhìn nàng rất trẻ, trẻ lắm, dáng đẹp cực kì, tôi hay gặp cô

nàng lúc cô đi làm, lúc nào cũng quần Lengging, áo đồng phục công ty chắc được nàng đi bóp eo, nên nhìn 3 vòng đẫy

đà mà đẹp lắm. Cô nàng này sau cũng là 1 câu chuyện của tôi với cô ta.

Cuối dãy là hai chị em ruột học Cao đẳng Y.

Người chị học năm ba.

Cô em mới năm nhất.

Hai chị em đều rất xinh.

Người chị có bạn trai, cuối tuần hay dẫn về chơi.

Mỗi lần như thế, cô em lại rất ý tứ, thường ra ngoài sân ngồi một mình để nhường không gian riêng cho chị.

Một chiều đi học về, tôi thấy cô em ngồi thẫn thờ ngoài cổng.

"Không vào phòng à?"

Cô bé cười ngượng.

"Chị tớ có khách."

Tôi hiểu ngay.

Tiện miệng nói:

"Thế sang phòng tớ ngồi chơi."

"Ở ngoài này nóng."

Không ngờ cô bé gật đầu ngay.

Vào phòng, cô bé nhìn quanh rồi cười.

"Phòng M sạch thật."

"Con trai mà gọn gàng thế này hiếm lắm."

Tôi bật cười.

"Chắc tại tớ ở một mình nên quen."

Hai đứa ngồi nói chuyện linh tinh.

Tôi lấy ít bánh kẹo mua hôm trước ra mời.

Cô bé vừa ăn vừa kể chuyện học hành, chuyện mới lên thành phố còn bỡ ngỡ.

Không khí rất thoải mái.

Đến lúc ngoài sân vang lên tiếng người chị gọi:

"Con bé kia đâu rồi?"

Cô bé giật mình đứng dậy.

"Tớ về đây."

Chạy đến cửa, cô bé quay lại nhìn tôi rồi cười tinh nghịch.

"Mai tớ lại sang xin bánh nhé."

Nói xong còn nháy mắt một cái rồi chạy vụt về phòng.

Tôi đứng dựa cửa nhìn theo, chỉ biết lắc đầu cười.

Đôi khi tôi vẫn nghĩ...

Điều đẹp nhất của những khu trọ sinh viên không phải là căn phòng nhỏ hay những bữa cơm đạm bạc.

Mà là những con người xa lạ.

Chỉ sau vài tuần sống chung dưới một mái nhà.

Đã có thể coi nhau như những người hàng xóm thực sự.

Mỗi ngày gặp nhau một chút.

Hỏi nhau một câu.

Giúp nhau một việc nhỏ.

Để rồi nhiều năm sau nhớ lại, những gương mặt ấy vẫn hiện lên rõ ràng như mới ngày hôm qua.
 

Chủ đề tương tự

  • Bài viết dạng bài báo Bài viết dạng bài báo
Trả lời
5
Lượt xem
695
  • Bài viết dạng bài báo Bài viết dạng bài báo
Trả lời
3
Lượt xem
629

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
kedatinh9xtq,
Người trả lời cuối
lstung169,
Trả lời
59
Lượt xem
9.973
Quay lại
Lên đầu trang