Cội Ác

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề rikyulink
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Thể loại: Trinh thám / Bí ẩn / Giật gân / Tâm lý tội phạm / Kinh dị / Siêu nhiên.

Sau khi sự nghiệp chững lại và bị chê bai thậm tệ vì “không thấu hiểu tâm lý tội phạm”, Trí Lâm—một nhà văn trẻ—quyết định đi đến tận cùng của thứ mà anh ta chỉ từng viết trên trang giấy: giết người.

Cái chết được lên kế hoạch tỉ mỉ của người anh ta yêu tưởng như đã được chôn vùi hoàn hảo. Cho đến khi một thi thể được phát hiện đúng nơi anh ta từng phi tang chỉ sau vài ngày, để lộ vụ án mạng kinh hoàng:

Thi thể bị rút sạch máu.
Không có các bộ phận để nhận dạng.
Tất cả gần như trùng khớp với cách mà Trí Lâm đã thực hiện.

Nhưng điều kinh hoàng lớn nhất với Trí Lâm là:
Thi thể đó… không phải là người anh ta đã giết.

Từ đó, những cái xác tiếp tục xuất hiện.
Máu bị rút sạch.
Thiếu những bộ phận cơ thể khác nhau.
Thời gian chết không khớp với thời gian mất tích.
Những nạn nhân tưởng đã biến mất từ nhiều năm trước.

Bị cuốn vào chuỗi án mạng kỳ dị, Trí Lâm dần nhận ra mình không chỉ là một kẻ ngoài lề.
Anh ta bị kéo vào một cuộc chơi mà kẻ giật dây luôn đi trước một bước.

Mỗi manh mối khiến ký ức của anh trở nên đáng ngờ hơn—đến mức ngay cả chính anh cũng không còn chắc điều gì là thật.

Liệu Trí Lâm có thật sự biết mình đã giết ai?
Hay chính ký ức của anh ta cũng đang bị thao túng?

Khi tội lỗi, ký ức và những bóng ma quá khứ bắt đầu chồng lên nhau, ai là người đứng sau tất cả?

“Cội Ác” không chỉ là hành vi phạm tội, mà là điểm khởi phát của một chuỗi lựa chọn, biện minh và tự lừa dối. Phần lớn tội ác không sinh ra từ bản chất, mà được nuôi dưỡng bởi khao khát được thừa nhận, được chứng tỏ bản thân, và được bước qua những giới hạn mà lương tri từng đặt ra. Khi con người tin rằng mục đích của mình là chính đáng—dù là tiền tài, danh vọng, tri thức, nghệ thuật hay sự thật—họ có thể từng bước trượt khỏi ranh giới đạo đức mà không còn nhận ra khoảnh khắc mình đã đi quá xa.

Trong Cội Ác, câu hỏi không dừng lại ở “ai đã gây tội”, mà là: điều gì đã gieo mầm cho tội lỗi đó? Ký ức, tham vọng, nỗi sợ bị bỏ rơi, hay nhu cầu kiểm soát số phận? Khi cội rễ của cái ác không còn nằm ở một khoảnh khắc bộc phát, mà ăn sâu vào cách con người nhìn nhận chính mình, thì kẻ đáng sợ nhất không còn là hung thủ—mà là phần bóng tối mà mỗi người luôn cố gắng gọi bằng một cái tên khác để có thể tiếp tục sống chung với nó.

Lưu ý:

Tác phẩm chứa các yếu tố bạo lực, phân xác, mô tả hình ảnh kinh dị, mô tả tâm lý tội phạm và có thể có sex. Nội dung dành cho độc giả từ 18+.

Bối cảnh của truyện diễn ra tại quốc gia giả tưởng Đông Lào, mọi nhân vật, tổ chức và sự kiện trong tác phẩm đều là hư cấu. Mọi sự trùng hợp với người thật, sự việc có thật hoặc tổ chức ngoài đời chỉ là ngẫu nhiên.

bfbd677efb69bca23b61a940870740b352eb65659cf4ed1ac579a1eecf993553.webp


Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
 
Sửa lần cuối:
CHƯƠNG 1

Hành lang dài và hẹp, dưới ánh sáng của tia chớp để lộ những mảng tường đã ngả màu theo thời gian. Không khí trong căn nhà cổ mang một mùi rất riêng: mùi gỗ cũ, mùi giấy ố của sách, và thoang thoảng một thứ mùi sát trùng không rõ nguồn gốc. Những cánh cửa gỗ khép chặt dọc theo hành lang đứng im lìm, như những cái miệng câm, giấu kín bên trong những căn phòng tối, nơi ánh sáng hiếm khi được bật lên nếu không thật sự cần thiết.

Ngay cạnh thư phòng là một phòng ngủ rộng rãi nhưng đồ đạc đơn sơ: một chiếc giường, một tủ quần áo, một bộ bàn ghế kê sát tường, và một chiếc gương dài phản chiếu ánh chớp ngoài cửa sổ. Trên tường treo vài bức ảnh cũ đã phai màu, vài vật dụng cá nhân được giữ nguyên vị trí từ nhiều năm trước. Căn phòng đủ quen thuộc để không còn cảm giác xa lạ, nhưng cũng không đủ ấm để trở thành một nơi trú ẩn. Nó giống như một khoảng đệm—nằm sát trung tâm của căn nhà, nhưng không bao giờ là trung tâm.

Ngoài cửa sổ, mưa đập đều lên tán cây và mái ngói. Âm thanh đó lấp đầy khoảng trống, che đi những tiếng động nhỏ, làm mọi thứ trong căn nhà trở nên mơ hồ và khó phân biệt. Trong những đêm như thế này, Trí Lâm đôi khi có cảm giác căn nhà không còn là một nơi chốn, mà là một cơ thể đang thở—chậm, nặng, và im lặng quan sát.

Và rồi, trong sự nặng nề đó, Trí Lâm như thoát khỏi cơn mơ màng.

Căn phòng vẫn vương hơi ấm của những phút nồng nàn khi nãy.
Cái ôm xiết để dập tắt những cơn giãy giụa cuối cùng của cô gái bé nhỏ trong vòng tay hắn.
Sự im lặng sau đó.
Và cảm giác lạnh dần truyền qua hai cánh tay.

Nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng Trí Lâm. Tiếp theo sẽ là gì đây? Hắn đã giết Hòa Lan—cô gái hắn đã yêu suốt hai năm—bằng chính đôi tay này. Hắn cố trấn tĩnh bản thân bằng những lý do đã chuẩn bị sẵn: sự phản bội, quyết tâm bỏ đi của cô ta, mặc cho những lời hứa chân thành nhưng chưa thành của hắn. Những lý do nghe có vẻ đủ hợp lý để tạm thời che đi sự thật đang đè nặng trong lồng ngực.

Máu cô gái nhỏ từng giọt xuống chậu theo một ống dẫn, đều đặn, chậm dần, như một chiếc đồng hồ cát đang chảy những hạt cuối cùng. Trí Lâm ngồi yên ôm lấy cô, chờ đợi. Không phải vì đã lấy lại bình tĩnh, mà vì hắn không biết mình nên làm gì khác ngoài việc tiếp tục đi theo kế hoạch đã vạch ra từ trước.

Khi căn nhà trở lại với sự yên lặng quen thuộc, hắn kéo thi thể dọc theo hành lang gỗ mà hắn đã bước qua hàng nghìn lần, qua những cánh cửa khép kín, đến căn phòng vệ sinh đã được chuẩn bị sẵn với những tấm nilon lớn.

Bằng một con dao chuyên dụng, Trí Lâm cứa từng đợt dứt khoát theo các vị trí hắn đã xác định sẵn. Mọi thứ diễn ra như một chuỗi hành động đã được hắn thử nghiệm suốt nhiều tuần—không còn là cảm xúc, mà là thói quen. Khớp cổ, rồi khớp hai cổ tay. Giờ thì chẳng còn ai có thể nhận ra em nữa—Trí Lâm nghĩ.

Tiếng chuông cổ ngân lên, từng tiếng một, vọng qua không gian im lặng. Mười tiếng. Âm thanh ấy không chỉ báo giờ, mà như một lời nhắc: thời gian không đứng về phía hắn.

Không còn nhiều thời gian nữa.

Trí Lâm mở cửa, để bóng đêm và nước mưa bên ngoài nuốt trọn căn nhà, và đưa mọi thứ về phía cái núi rác khổng lồ ở bên kia thành phố—nơi hắn tin rằng sự thật cũng sẽ bị chôn vùi như bao thứ khác đã từng bị người ta quên lãng.

***

Cái núi rác từng là một công trường xây dựng. Người ta đã từng cắm cọc, dựng rào, treo những tấm biển quảng cáo vẽ ra một tương lai đầy kính, thép và ánh sáng—những khu chung cư cao tầng, những dãy cửa hàng, những lời hứa về tiền bạc và cuộc sống mới. Nhưng rồi tương lai đó không bao giờ đến. Chủ đầu tư phá sản. Tuyến đường dự kiến đi qua đây bị chuyển hướng. Công trường bị bỏ lại, dang dở, như một vết sẹo chưa kịp lành trên bản đồ thành phố.

Ban đầu, chỉ là vài túi rác lén vứt.
Rồi vài xác mèo, xác chó chết bên vệ đường.
Rồi những bao tải, những đống phế liệu, những thứ người ta không còn muốn nhìn thấy trong nhà mình.

Theo thời gian, nơi này trở thành điểm đến của tất cả những gì bị xã hội thải ra: những chiếc sofa gãy chân, những chiếc tủ lạnh rỉ nước, những thân xe cũ han gỉ nằm nghiêng như xác chết của một thời tiêu dùng đã qua. Bọn nghiện lảng vảng ở rìa núi rác, tìm một góc khuất để chích, để biến mất trong vài giờ. Những vũng nước đen ngòm đọng lại sau mưa, bốc mùi chua và kim loại, phản chiếu bầu trời xám xịt một cách méo mó.

Không ai còn nhớ chính xác từ khi nào đống phế thải đó bắt đầu chồng lên chính nó. Chỉ biết rằng qua từng mùa mưa, từng năm tháng, nó lớn dần, sụp xuống, rồi lại được đắp lên bằng những thứ mới. Một khối hỗn độn cao gần năm mét—không còn là bãi rác, mà là một ngọn đồi của những thứ bị bỏ rơi.

Một nơi không ai để ý.
Một nơi không ai muốn nhận trách nhiệm.
Một nơi quá hoàn hảo để chôn vùi những thứ mà người ta không bao giờ muốn tìm lại.

***

Dù trời đã ngớt, nhưng những hạt mưa rơi rả rích làm không khí vẫn đặc quánh mùi nước và đất ẩm. Trí Lâm không vội. Trước khi mở cốp xe, hắn đứng yên một lúc, lắng nghe, quan sát—thói quen đã được lặp lại quá nhiều lần trong những chuyến đi dò đường trước đó. Con đường, bãi đất, những lối rẽ vắng… tất cả đã được hắn ghi nhớ từ trước, không phải trong một đêm, mà qua nhiều lần qua lại, như thể đang học thuộc một bản đồ mà chỉ mình hắn biết.

Bãi rác nằm đó, tối tăm và im lìm trong mưa. Trí Lâm làm những gì đã được tính sẵn trong đầu từ lâu, gần như không cần suy nghĩ. Trong khoảnh khắc đó, hắn không còn cảm giác mình đang làm một việc kinh hoàng. Hắn chỉ đang hoàn tất một phần của kế hoạch—một phần đã được lặp đi lặp lại trong trí tưởng tượng cho đến khi nó trở nên trơ lì.

Trí Lâm mở cốp xe. Bóng tối bên trong như một cái miệng há ra. Hắn không nhìn lâu. Chỉ cúi xuống, kéo, và để cơ thể vô tri kia trượt ra ngoài, nặng nề, lạnh lẽo, như một vật thể không còn thuộc về thế giới của người sống.

Hắn đẩy thứ đó vào sâu trong lòng bãi rác, để nó biến mất giữa những thứ mà thành phố đã từ chối giữ lại.

Bãi rác không phản ứng. Nó nuốt lấy tất cả.
Tiếng mưa nhỏ giọt từ những túi nilon rách.
Tiếng kim loại va vào nhau ở đâu đó trong đống phế thải.

Sẽ có ngày người ta tìm thấy thứ bị chôn vùi ở đây. Hắn biết điều đó. Nhưng không phải bây giờ. Không phải theo cách có thể lần ra hắn. Trong đêm mưa, hắn tin rằng nơi này sẽ giữ im lặng thay cho mình, như nó đã giữ im lặng cho quá nhiều bí mật khác.

Rồi tại một quả đồi vắng cách đó khá xa, cái đầu và hai bàn tay được bỏ lại trong lòng đất. Hắn đã chọn nơi này từ trước, đã tưởng tượng cảnh đất bị lấp lại, cỏ được đặt về chỗ cũ, đến mức trong đầu hắn, việc đó đã xảy ra từ rất lâu rồi. Hắn đã nghiên cứu kỹ. Khu đất này là tài sản thừa kế của một gã “Chí Phèo” đã đi trại được vài năm vì buôn ma túy. Vậy nên cũng chẳng có ai dám mó vào đây với bất cứ lý do gì vì sợ gặp rắc rối sau này.

***

Xong xuôi, Trí Lâm trở về căn biệt thự nằm lặng lẽ ở rìa thành phố—ngôi nhà rộng lớn, tối om, như một cái vỏ rỗng đang chờ nuốt trọn kẻ bước vào. Con đường dẫn vào khuôn viên ướt mưa, đèn vàng hắt xuống những mảng bóng đổ kéo dài, méo mó trên tường rào và những thân cây.

Trong sân sau, hắn làm những việc cần phải làm, trong im lặng. Không có nghi thức. Không có do dự. Chỉ là những chuyển động quen thuộc, như thể cơ thể hắn tự biết phải kết thúc đêm nay bằng cách nào. Ánh lửa bập bùng trong lò thiêu, mùi khói lẫn với mùi ẩm mốc của khu vườn, bám vào quần áo, vào da thịt, như một lớp dấu vết vô hình mà hắn không thể gột rửa.

Căn biệt thự vẫn trống trải. Không tiếng nói. Không ánh đèn từ phòng nào khác. Gia đình người chủ nhân chính thức của căn biệt thự là Trí Đức—người anh cùng cụ nội với hắn—vắng mặt, để lại cả không gian như một cái hộp kín, nơi mọi âm thanh đều bị nuốt chửng trước khi kịp vang lên. Trí Lâm tự nhủ rằng sự im lặng ấy là một tấm khiên—rằng đêm nay sẽ không có nhân chứng, không có câu hỏi, không có ai biết điều gì đã thực sự xảy ra.

Trí Lâm không trở về phòng ngủ. Hắn rẽ vào thư phòng—căn phòng lớn nhất của căn biệt thự, nơi bốn chiếc bàn được đặt trong đó như những hòn đảo cô lập: chiếc bàn nhỏ của Trí Lâm sát cửa sổ lấy cảm hứng sáng tác, bàn làm việc rộng của Trí Đức trong góc phủ đầy sách và hồ sơ y khoa, bàn soạn giáo án gọn gàng của Anh Đào—vợ Trí Đức—và chiếc bàn học của Cu Hoàng—con trai họ—với chiếc đèn vẫn để nguyên tư thế chờ.

Những giá sách cao chạm trần bao quanh căn phòng. Phần lớn là sách y học, giải phẫu, pháp y—những cuốn sách về cơ thể con người, về ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết—những cuốn sách đã giúp hắn thực hiện nhiệm vụ nặng nề vừa rồi. Trong ánh sáng lờ mờ, những gáy sách sẫm màu trông như những cột sống dựng đứng, im lặng, nặng nề.

Ở đây, người ta từng học, từng làm việc, từng nói về những điều rất bình thường. Nhưng đêm nay, căn phòng mang một cảm giác khác. Không còn là nơi của tri thức. Nó giống như một phòng quan sát—nơi hắn buộc mình phải nhìn thẳng vào thứ mà trước nay chỉ dám tưởng tượng trên trang giấy.

Trí Lâm ngồi xuống bàn của mình. Hắn bật máy. Ánh sáng màn hình hắt lên gương mặt còn vương mùi mưa và mệt mỏi. Trong khoảnh khắc, hắn không biết mình đang chuẩn bị viết một chương tiểu thuyết… hay đang ghi chép cho chính cuộc đời mình.

Những dòng chữ bắt đầu hiện ra.

Không phải để thú nhận.
Không phải để giải tỏa.

Mà để ghi lại cảm giác.

Cảm giác khi ranh giới bị vượt qua.
Cảm giác khi nỗi sợ và sự tỉnh táo tồn tại song song trong cùng một nhịp thở.
Cảm giác lạnh lẽo khi hắn nhận ra: có một phần trong mình đang quan sát chính mình, như một nhà văn quan sát nhân vật—tách rời, phân tích, ghi nhớ.

Hắn viết về nhịp tim.
Về khoảnh khắc do dự.
Về sự trống rỗng kỳ lạ sau khi mọi thứ đã kết thúc.

Không phải để biện minh. Mà để hiểu.

Hắn đã luôn tin rằng mình không thể viết được về tâm lý của kẻ giết người vì hắn chưa từng thật sự đứng ở vị trí đó. Đêm nay, hắn buộc mình đứng vào đúng chỗ đó—và giờ đây, trong thư phòng đầy sách về sự sống và cái chết, hắn đang cố giữ lại từng mảnh cảm xúc, như thể đó là những tư liệu quý giá không thể để mất.

Những con chữ chồng lên nhau, gấp gáp, rối loạn. Như thể nếu hắn ngừng viết, cảm giác đó sẽ tan biến—và cùng với nó, cơ hội hiểu được thứ bóng tối mà hắn luôn theo đuổi trên trang giấy.

Mí mắt hắn nặng dần. Tiếng mưa ngoài cửa sổ hòa với tiếng quạt trần, đều đều, đơn điệu. Những dòng chữ dừng lại giữa chừng. Đầu hắn gục xuống mặt bàn, giữa những chồng sách về cơ thể con người—như thể chính căn phòng này đang chứng kiến một kiểu giải phẫu khác: giải phẫu tâm trí.

Ngay cả trong giấc ngủ, khuôn mặt Hòa Lan vẫn hiện lên.
Không chỉ như một người đã chết.
Mà như một câu hỏi mà hắn chưa thể viết ra lời đáp.

***

Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, những ký ức không còn đi theo trật tự thời gian. Chúng trôi nổi, chồng lấp, như những mảnh phim cũ bị cắt vụn rồi chiếu lại sai thứ tự.

Trí Lâm thấy lại mình của nhiều năm trước—một chàng trai rời quê, mang theo hành lý nhẹ bẫng và những giấc mơ nặng trĩu. Hắn đứng trong căn biệt thự xây theo phong cách Indochine của Trí Đức lần đầu tiên, ngước nhìn trần cao, những hành lang dài hun hút, và mùi rất riêng của nơi ấy: mùi gỗ cũ, mùi giấy ố, và thứ mùi sát trùng nhàn nhạt không bao giờ biến mất. Khi đó, căn nhà giống như một nơi trú chân. Trong giấc mơ, nó giống như một cái hộp kín—nơi mọi bí mật được giữ lại, không bao giờ thoát ra ngoài.

Cảnh vật trượt đi.

Hắn đứng trong thung lũng nhỏ sau rặng cây cao. Ánh sáng xuyên qua tán lá, vỡ thành những mảng loang lổ trên mặt đất. Hòa Lan xuất hiện, nàng mặc chiếc áo nữ sinh như ngày đầu chạm mặt hắn cách đây hai năm. Nàng đứng đó, im lặng, với đôi mắt đen láy nhưng lành lạnh nhìn thẳng vào hắn. Tựa hồ như tự hỏi sao cái gã này lại xâm phạm đến nơi riêng tư của mình nhưng cũng chả buồn trả lời câu hỏi đó.

Tại khu vườn bí mật nhỏ bé đó, ngày qua ngày, Hòa Lan—một cô gái cô độc sống cùng cha, mẹ kế và các em cùng cha khác mẹ luôn khao khát được tự do—và Trí Lâm—một nhà văn trẻ mới có một tác phẩm nhạt nhòa muốn lấy cảm hứng cho cái tiếp theo—cứ lặng lẽ ngồi bên nhau rồi tìm thấy một nửa nơi nhau lúc nào không biết.

Hắn muốn nói điều gì đó. Nhưng trong giấc mơ, lời nói không còn cần thiết. Chỉ có ánh mắt. Và cảm giác rằng ngay từ khoảnh khắc ấy, một sợi dây vô hình đã được buộc chặt giữa họ.

Cảnh vật lại đổi.

Một căn phòng sáng đèn. Mùi giấy in mới. Tiếng lật trang. Rồi tiếng cười khô khốc. Lão phó tổng biên tập đứng đó, gương mặt mờ đi như bị nhòe bởi nước. Cuốn bản thảo rơi vào sọt rác, tiếng giấy va vào nhựa nghe nhẹ bẫng nhưng trong đầu hắn vang lên như một tiếng nổ.

“Mày viết tâm lý tội phạm như cứt vậy.”
Giọng nói vọng lại, méo mó, kéo dài, như phát ra từ cuối một hành lang không đáy.

Hắn muốn phản bác. Nhưng miệng hắn không mở ra. Chỉ có cảm giác bị bóp nghẹt—như thể có ai đó đang siết chặt lồng ngực hắn từ bên trong.

“Nếu đéo làm được thì mày nên bỏ nghề đi cho sớm chứ đừng để tao phải mất thời gian đọc mấy thứ rác rưởi này.”

Cảnh lại trượt.

Hòa Lan trong vòng tay hắn. Hơi ấm. Mùi tóc. Nhịp thở. Cô nói về việc rời đi. Về một nơi khác—nơi có mẹ của cô. Về một cuộc sống không có hắn. Những câu chữ tan ra giữa không trung, chỉ còn lại một cảm giác duy nhất: bị bỏ lại.

Trong giấc mơ, hắn nắm chặt hơn. Như thể chỉ cần giữ đủ chặt, thời gian sẽ dừng lại. Nhưng thời gian không dừng. Nó kéo cô ra khỏi tay hắn, từng chút một, chậm rãi, tàn nhẫn.

Những hình ảnh bắt đầu chồng lên nhau.

Căn nhà.
Thung lũng.
Sọt rác.
Khuôn mặt Hòa Lan.

Rồi đột ngột—màu sắc biến mất.

Chỉ còn đỏ.

Đỏ tràn qua mọi thứ. Đỏ như ánh đèn khẩn cấp. Đỏ như một màn hình lỗi. Đỏ như thể chính giấc mơ đã bị nhuộm bằng một lớp màu không thể gột rửa.

Trí Lâm nhìn thấy đôi tay mình. Không còn là tay trong ký ức. Không còn là tay trong mơ. Chúng đẫm đỏ, run rẩy, xa lạ—như thể không còn thuộc về hắn nữa.

Rồi hắn ngước lên.

Hòa Lan đứng đó.

Không phải trong thung lũng. Không phải trong vòng tay hắn.
Mà ở rất gần.

Quá gần.

Đôi mắt đen láy vẫn nhìn hắn. Nhưng lần này, không còn khoảng cách. Không còn ánh sáng xuyên qua tán lá. Chỉ có khuôn mặt bất động, trắng bệch, và cái nhìn lạnh đến mức như thể nó đang xuyên thẳng qua da thịt hắn.

Cô không nói gì.

Nhưng trong giấc mơ, hắn hiểu.

Cái nhìn ấy không phải để trách móc.
Cũng không phải để tha thứ.

Nó giống như một lời nhắc: rằng dù hắn có viết bao nhiêu, có phân tích bao nhiêu, có cố biến mọi thứ thành “tư liệu” đến mức nào—thì có những thứ sẽ không bao giờ ở lại trên trang giấy.

Chúng sẽ ở lại trong tâm trí hắn.

Và sẽ không bao giờ ngủ yên.
 
CHƯƠNG 2

Người tính không bằng trời tính.
Có những bí mật không bị phát hiện vì sai lầm của con người, mà vì vũ trụ, vào một thời điểm nào đó, quyết định không tiếp tục che giấu nữa.

Trận mưa trong đêm hôm ấy, ban đầu chỉ giống như một cơn mưa rào bình thường. Một cơn mưa mà người ta tin rằng sáng ra sẽ tạnh, để thành phố lại tiếp tục nhịp sống quen thuộc, như thể không có điều gì đã xảy ra trong bóng tối.

Nhưng mưa không tạnh.
Nó kéo dài.
Rồi kéo dài thêm.

Hai ngày liền, nước trút xuống không ngừng, nặng nề như một thứ tang lễ không tên dành cho một linh hồn oan khuất.

Lượng nước dồn về hệ thống cống cũ kỹ bên dưới bãi rác. Những đường ống đã mục ruỗng theo thời gian không chịu nổi sức ép. Một đoạn cống ngầm sụp vỡ trong lặng lẽ, kéo theo nền đất bên trên trượt xuống.

Cả một mảng bãi rác đổ sập như một cơ thể thối rữa, tràn ra con đường đất phía dưới. Bùn đen, nước thải và phế liệu hòa lẫn, tạo thành một dòng chảy đặc quánh, mang theo mùi của những thứ đã bị bỏ rơi từ rất lâu.

Chính quyền buộc phải thuê một đội xử lý môi trường đến dọn dẹp khẩn cấp để tránh ô nhiễm và phong tỏa giao thông.

Rồi khi những người thực thi nghiệm vụ để ý đến những con chó hoang xuất hiện. Chúng tụ lại quanh một khu vực nhỏ. Không chịu rời đi. Chúng đào, sủa, đi vòng quanh như thể bị ám ảnh bởi một mùi mà con người không còn đủ nhạy để nhận ra ngay.

Ban đầu, người ta nghĩ đó chỉ là xác động vật, cho đến khi một chiếc móc kéo vướng vào một túi lớn màu đen, đã có những sự nghi ngờ xuất hiện.

Túi rách.
Mùi tử khí trào ra—không lẫn vào mùi rác, không thể nhầm với bất cứ thứ gì khác.

Khi lớp nhựa bị kéo sang một bên, thứ lộ ra không còn là rác.
Mà là một cơ thể người.

Và một cái chết, cuối cùng cũng không còn bị chôn vùi trong im lặng.

***

Phòng tiếp nhận thông tin của cục cảnh sát chuyển gấp một báo cáo ngắn gọn xuống phòng hình sự: một đội xử lý môi trường phát hiện thi thể người tại bãi rác ngoại ô thành phố.

Trung úy Đinh Công Trực gấp tập hồ sơ đang đọc lại gần như ngay lập tức.

Chưa đầy mười lăm phút sau, xe chuyên dụng lao ra khỏi cổng đơn vị, rẽ vào những con đường ngập nước mưa còn chưa kịp rút hết.

Ba năm trong đội điều tra trọng án, Công Trực chưa có một vụ nào thực sự để lại dấu ấn. Anh hiểu rất rõ: không ai muốn án mạng xảy ra. Nhưng ở một góc sâu kín trong lòng, mỗi vụ án lại là một cơ hội hiếm hoi để chứng minh rằng mình không chỉ là một cái tên trong danh sách trực ca.

Ngồi bên cạnh anh là Trung úy Phan Huy Tiến—trẻ hơn anh một tuổi, cùng cấp bậc, nhưng đã có vài chiến công khiến tên tuổi được nhắc đến nhiều hơn trong đơn vị. Ở tuổi đó, việc được gọi tên trong các cuộc họp giao ban đã là một lợi thế mà không phải ai cũng có.

Huy Tiến dựa lưng vào ghế, nhìn ra cửa kính, gương mặt bình thản. Không cần nói nhiều, cái dáng vẻ ấy cũng đủ để Công Trực nhận ra: đây là kiểu người không cần phải cố gắng tỏ ra quan trọng—vì trong mắt người khác, anh ta vốn đã quan trọng sẵn rồi.

Khi họ đến nơi, toàn bộ khu vực đã được chăng dây phong tỏa màu vàng. Xe máy xúc, xe tải của đội môi trường đỗ lộn xộn bên lề đường. Không khí nặng mùi bùn, rác và thứ mùi đặc trưng mà những người làm nghề này không bao giờ nhầm lẫn.

Công Trực vạch chiếc áo mưa, để lộ bảng tên và số hiệu trước viên cảnh sát phường đang làm nhiệm vụ điều tiết hiện trường. Anh không nói nhiều, chỉ gật đầu ngắn gọn rồi lẳng lặng bước qua rào dây, tiến thẳng về phía khu vực có thi thể.

Phía sau, Huy Tiến chậm lại nửa nhịp. “Anh cho em hỏi pháp y tới chưa ạ?” Giọng anh ta nhẹ, thân thiện, kèm theo một nụ cười vừa đủ. Vài câu trao đổi nhanh, vài cái bắt tay quen thuộc—rõ ràng Huy Tiến đã quen với việc làm cho mọi người cảm thấy dễ nói chuyện.

Công Trực không quay lại. Anh đã quan sát từ xa và biết chắc pháp y chưa tới.

Trong khi Huy Tiến vẫn còn đứng trao đổi thêm vài câu với cảnh sát phường, Công Trực đã trèo lên phần bãi rác được đánh dấu. Anh chọn đi trước—không phải vì nóng vội, mà vì không muốn lãng phí thời gian vào những thủ tục xã giao mà anh cho là không cần thiết.

Vài giây sau, Huy Tiến mới theo kịp, vừa gật đầu chào thêm mấy người phía sau, vừa điều chỉnh lại găng tay.

Dù mưa đã ngớt và những khoảng nắng yếu ớt bắt đầu xuyên qua tầng mây xám, bãi rác bên dưới vẫn chưa hề khô lại. Lớp rác mục, bùn đen và nước thải hòa lẫn thành một thứ nhão nhoét, sền sệt dưới mỗi bước chân.

Mỗi lần giày lún xuống, một mùi hôi khác lại trào lên—mùi kim loại gỉ, mùi nhựa mục, mùi hữu cơ đang phân hủy. Ánh nắng không làm nơi này sạch hơn. Nó chỉ khiến mọi thứ hiện ra rõ ràng hơn: những vệt nước đen loang lổ, những mảnh rác dính bết vào nhau, và những dấu bánh xe máy xúc hằn sâu như những vết thương chưa kịp khép lại.

***

Công Trực cúi xuống, kéo nhẹ tấm bạt phủ bằng một tay.

Tấm nhựa ướt nước mưa trượt sang bên, để lộ phần thân thể lõa lồ bên dưới.

Một cơ thể phụ nữ nằm sấp. Phần cổ kết thúc ở một mặt cắt phẳng, sạch đến mức gần như không tự nhiên. Hai cổ tay cũng vậy—không có dấu hiệu xé rách, không có vết giằng co. Mọi thứ dứt khoát, chính xác, như thể được thực hiện trong một không gian được kiểm soát tuyệt đối.

Công Trực không nói gì trong vài giây đầu. Anh chỉ đứng yên, quan sát.

Không phải phản xạ ghê sợ.
Mà là thói quen nghề nghiệp.

Anh để mắt đến màu da.
Mức độ trương nhẹ ở các mô mềm.
Mùi phân hủy còn khá nhẹ, chưa gắt.

Theo kinh nghiệm của anh, cái chết xảy ra chưa lâu.

Khoảng bốn đến năm ngày.
Không hơn.

Bãi rác thì khác.

Lớp rác bên dưới đã bị xáo trộn bởi máy xúc, nước mưa và đội xử lý môi trường. Dấu bánh xe chồng chéo. Các lớp rác bị đảo lên rồi đè xuống. Mọi thứ bị trộn lẫn vào nhau đến mức không còn trật tự.

Công Trực đảo mắt một vòng.

Không có vết kéo rõ ràng.
Không có dấu chân nguyên vẹn.
Không có điểm tiếp cận cố định.

Hiện trường này không còn là hiện trường.

Nó chỉ là nơi kết thúc.

Anh đứng thẳng dậy, rút điện thoại ra, không nói với Huy Tiến. Không cần thiết.

Anh mở ứng dụng ghi chú, gõ nhanh:

– Thi thể nữ, mất đầu và hai bàn tay
– Vết cắt gọn, có kiểm soát
– Thời gian chết ước tính: ~4–5 ngày
– Bãi rác = nơi phi tang, hiện trường đã bị phá vỡ nghiêm trọng
– Khó thu thập dấu vết có giá trị tại đây

Anh dừng lại một nhịp, rồi thêm:

– Ưu tiên: phương thức gây án + hành vi hung thủ + lộ trình phi tang

Công Trực khóa màn hình, cất điện thoại vào túi áo khoác.

Anh nhìn lại thi thể thêm một lần nữa.

Không đầu. Không khuôn mặt.
Không tay. Không dấu vân tay.

Hung thủ không chỉ muốn giết.
Hắn muốn xóa, cực kỳ chuyên nghiệp.

Và trong đầu Công Trực, điều đó quan trọng hơn bất kỳ cái tên nào của nạn nhân ở thời điểm này. Tập trung vào danh tính nạn nhân sẽ kéo dài thời gian tìm ra hung thủ, không phải là hướng ưu tiên của anh.

***

Lúc này đội pháp y mới đến nơi để bắt đầu thủ tục khám nghiệm hiện trường.

Hai bác sĩ pháp y mặc đồ bảo hộ chỉnh tề, đẩy theo xe dụng cụ, bước chậm rãi về phía Công Trực và Huy Tiến đang đứng. Phong thái của họ quen thuộc: cẩn trọng, đúng quy trình, không vội vàng—kiểu làm việc mà Công Trực đã quá quen, và cũng quá ngán.

Anh liếc nhanh qua gương mặt họ, rồi hỏi: “Anh Trí Đức không đến hả các anh?”

Một trong hai bác sĩ ngẩng lên, giọng bị bóp nghẹt sau lớp khẩu trang và mặt nạ bảo hộ: “Sếp đi công tác từ Chủ Nhật. Phải Thứ Ba tuần sau mới về.”

Cách trả lời ngắn gọn, khô khốc. Không che giấu được chút khó chịu khi nhận ra Công Trực rõ ràng đang mong chờ một người khác.

Công Trực gật đầu nhẹ, không nói thêm. Anh lùi sang một bên, để họ bắt đầu triển khai nghiệp vụ. Nhưng trong lòng, một cảm giác hụt hẫng thoáng qua.

Không phải vì không tin đội pháp y này. Mà vì nếu có Trí Đức ở đây—giám đốc trung tâm pháp y thành phố, người anh của bạn thân anh—thì rất có thể Công Trực đã có được vài nhận định nhanh, vài hướng suy luận ban đầu. Những mảnh thông tin nhỏ nhưng đủ để đi trước một bước.

Đối với Công Trực, từng chi tiết như vậy đều có giá trị.

Anh cần lợi thế.
Anh cần thông tin.
Anh cần một vụ án để ghi dấu.

Trong khi đó, Huy Tiến lại đứng cách đó không xa, đang nói chuyện với một trong các kỹ thuật viên pháp y trẻ hơn. Giọng cậu ta nhẹ nhàng, đúng mực, kèm theo vài câu xã giao vừa đủ để tạo thiện cảm.

Công Trực liếc sang.

Huy Tiến không chen vào nghiệp vụ.
Cậu ta đang xây dựng quan hệ.

Một cái gật đầu.
Một câu hỏi thăm.
Một lời đùa nhẹ.

Những thứ Công Trực hiếm khi làm tốt—hoặc không buồn làm.

Công Trực giỏi phân tích hiện trường.
Giỏi đọc dấu vết.
Giỏi nhìn ra thứ người khác bỏ qua.

Nhưng trong môi trường này, giỏi thôi là chưa đủ.

Huy Tiến hiểu điều đó. Và có vẻ như, cậu ta đang chơi đúng ván cờ của mình.

Công Trực quay lại nhìn thi thể.

Anh không quan tâm ai thân với ai.
Anh quan tâm đến việc tìm ra hung thủ.

Nhưng ở một nơi mà con đường thăng tiến không chỉ được quyết định bởi năng lực, anh biết rất rõ: Có những trận chiến không diễn ra ở hiện trường, mà diễn ra trong những cuộc trò chuyện bên lề.

Và đó là một cuộc chơi mà Công Trực luôn thấy mình đang đi sau nửa bước.

***

“Hôm nay ngồi nhanh nhé. Tao đang ngập đầu đây.” Công Trực vừa kéo ghế ngồi xuống vừa nói, liếc đồng hồ một cái cho có lệ rồi lại ngước lên nhìn Trí Lâm.

Quán cà phê không đông. Nhạc bật nhỏ. Không khí đủ yên để người ta quên rằng bên ngoài vẫn còn một thành phố đầy việc phải giải quyết.

Công Trực nhìn bạn mình kỹ hơn. Trí Lâm trông như thể đã vài đêm không ngủ đúng nghĩa. Quầng thâm dưới mắt sậm lại, mái tóc bết và rối dù rõ ràng đã cố chải cho gọn. Áo quần chỉnh tề, nhưng cái vẻ mệt mỏi thì không giấu được.

“Nhìn mày như xác sống ấy,” Công Trực buông một câu nửa đùa. “Mấy dòng chữ còm hành hạ dữ vậy à?”

Trí Lâm cười nhạt, nhún vai. “Còn mày? Vụ thi thể không đầu ở bãi rác sao rồi?”

Câu hỏi đi thẳng vào vấn đề. Nhưng với Công Trực, đó là chuyện quen thuộc giữa hai đứa. Không có cảm giác bị dò hỏi. Chỉ giống như hai thằng bạn nói chuyện nghề.

“Tao không được phép cung cấp thông tin đâu,” Công Trực nói theo thói quen, nhưng giọng không hề nghiêm. Anh nhấp một ngụm cà phê mà Trí Lâm đã gọi sẵn—đúng loại anh hay uống. “Mày làm tao khó xử đấy.”

“Thôi đi,” Trí Lâm cười khẽ. “Tao đang viết trinh thám. Không có tí tư liệu thực tế thì viết kiểu gì? Vụ này đang hot lắm. Bám theo đít mày điều tra có lợi cho tao. Với lại ông Trí Đức mà không đi vắng, có khi tao còn biết trước cả mày ấy chứ.”

Công Trực khịt mũi. “He he. Có qua có lại nhé. Khi nào ông ấy về, nhớ đào cho tao mấy nhận xét nhanh. Tao cũng đang cần lắm.”

Anh vừa nói vừa rút điện thoại ra, không phải để gửi báo cáo—mà theo thói quen của một người nghĩ nhanh hơn viết.

“Xem nào…” Công Trực mở ứng dụng ghi chú, lướt nhanh. “Nữ. Khoảng bốn mươi tuổi. Chưa rõ danh tính. Cao tầm mét sáu. Thời gian chết khoảng bốn ngày. Đầu và hai bàn tay bị lấy mất. Vết cắt… phải nói là rất gọn.”

Giọng anh trầm xuống một chút.

“Quan trọng nhất là: máu bị rút sạch. Nội tạng cũng bị lấy đi.”

Mắt Trí Lâm khẽ sáng lên. Không quá lộ liễu, nhưng đủ để người tinh ý nhận ra.

“Bốn mươi tuổi…” hắn lẩm bẩm. “Nội tạng bị lấy đi…”

“Ừ.” Công Trực gật đầu. “Bọn tao đang nghi thủ phạm có tay nghề và kiến thức y khoa. Không phải dạng cắt bừa. Kiểu làm rất có tính toán.”

Anh nói câu đó với một chút hưng phấn nghề nghiệp—thứ cảm xúc anh không bao giờ thể hiện trước cấp trên hay đồng nghiệp.

“Đang cho rà soát người mất tích, nhưng khó lắm. Không có đầu, không có tay thì xác định danh tính chậm đi rất nhiều.”

Trí Lâm dường như không nghe hết. Hắn nghiêng người về phía trước. “Mày chắc chỉ có một nạn nhân thôi à?”

Công Trực ngẩng lên, hơi ngạc nhiên. “Sao mày hỏi vậy?”

“À… ý tao là…” Trí Lâm chống chế khá nhanh. “Nếu hung thủ chuyên nghiệp như vậy… thì có khả năng là giết người hàng loạt không? Đúng kiểu mấy tên trong tiểu thuyết tao đang viết.”

Công Trực cười nhẹ. “Tao cũng nghĩ tới. Nhưng hiện tại thì chưa có thêm xác nào giống vậy. Ít nhất là từ lúc phát hiện ra vụ này.”

“Còn cái bãi rác thì sao?” Trí Lâm hỏi tiếp, giọng có vẻ vô tình. “Đã tìm kỹ chưa? Biết đâu còn thứ gì đó bị chôn sâu hơn?”

Câu hỏi nghe hợp lý. Quá hợp lý để khiến Công Trực không nghi ngờ.

“Xới tung lên rồi,” Công Trực đáp. “Tạm thời chỉ thấy xác động vật với rác thải cũ. Nhưng mấy thứ khả nghi thì phải đợi đến hết ngày mai mới tổng hợp xong.”

Anh dựa lưng vào ghế, thở ra một hơi.

“Giá có ông Trí Đức ở đây lúc này thì tốt. Mấy tay pháp y khác… nói thẳng ra là không mặn mà gì với tao. Toàn làm đúng quy trình, đúng giấy tờ, hỏi thêm tí là mặt nặng mày nhẹ. Có ông Trí Đức thì khác. Ít nhất ổng còn cho tao cái gì đó để tiến tiếp.”

***

“Kết quả điều tra hình ảnh với lời khai và khoanh vùng thế nào?” Trí Lâm hỏi tiếp.

Công Trực nhìn hắn một giây, rồi bật cười khẽ. “Mày hỏi nghe như đang ngồi họp tổ chuyên án ấy. Nghiệp vụ y hệt mấy ông lãnh đạo. Anh em nhà mày toàn lũ quái nhân.”

Trí Lâm giơ tay lên, tỏ vẻ vô hại.
Công Trực lắc đầu, nhưng không khó chịu. Anh cúi xuống điện thoại, mở rộng phần ghi chú.

“Hiện tại thì chưa có lời khai gì ra hồn. Đội môi trường với mấy ông dân quanh đó chỉ xác nhận là mấy hôm mưa lớn, bãi rác sụt xuống, chó hoang kéo tới. Rồi họ thấy túi nilon khả nghi.”

Anh lướt tiếp.

“Về hình ảnh thì tao đang cho anh em đi từng nhà, từng tiệm quanh khu đó để yêu cầu trích xuất camera. Không trông mong nhiều, nhưng vẫn phải làm. Khu đó khá thưa thớt, camera không nhiều, mà góc quay cũng lộn xộn.”

Anh ngẩng lên nhìn Trí Lâm.

“Tao còn nhờ đội giao thông phát thông báo kêu gọi tài xế có camera hành trình. Ai từng chạy ngang khu đó trong khung giờ nghi vấn thì cung cấp dữ liệu. Biết đâu vớ được cái gì đó.”

Trí Lâm gật đầu, tỏ ra suy nghĩ. “Hiện trường đó chỉ là điểm cuối. Có trích xuất hình ảnh nghi vấn thì có hướng tìm ra hiện trường thực sự. Nhưng cũng không thể loại trừ hung thủ cỡ này cố tình đánh lạc hướng điều tra.”

Công Trực nhấp thêm một ngụm cà phê, rồi hạ giọng xuống. “Chưa kể khu đó là tuyến đường xấu. Xe tải, xe ben, xe đổ trộm vật liệu xây dựng chạy ra vào suốt. Đêm thì tụi nó tranh thủ đổ rác, đổ xà bần. Camera có ghi lại gì đi nữa thì cũng là cả đống xe na ná nhau.”

Công Trực đặt cốc xuống bàn, tiếng chiếc cốc thủy tinh chạm mặt bàn gỗ nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. “Vụ này không đơn giản đâu. Nhưng tao có linh cảm… nếu theo đúng hướng, có khi đây là vụ đầu tiên giúp tao ghi điểm thật sự.”

Trí Lâm gật đầu, không nói gì thêm.
Chỉ có ánh mắt hắn—sâu hơn một chút, lâu hơn một chút—dừng lại trên gương mặt Công Trực.
Như thể hắn vừa xác nhận được điều gì đó.
 
Sửa lần cuối:
CHƯƠNG 3

Công Trực đã rời đi từ lúc nào, nhưng Trí Lâm vẫn ngồi yên trên chiếc ghế, ánh mắt dán vào khoảng không trước mặt.

Những ngày qua, cảm giác ân hận và nỗi sợ bị phát hiện không chỉ bám lấy hắn—chúng trở thành một phần của hắn. Mỗi nhịp tim dồn dập, mỗi cơn run tay, mỗi khoảnh khắc tưởng như nghe thấy tiếng bước chân phía sau lưng… tất cả đều được hắn ghi nhớ, nghiền ngẫm, rồi biến thành câu chữ.

Một sự mỉa mai bệnh hoạn: chính tội lỗi đang khiến hắn viết tốt hơn.

Cốc cà phê trước mặt vẫn còn nguyên. Hắn chưa từng chạm vào nó từ khi được phục vụ mang ra. Và có vẻ như Công Trực do quá bận rộn nên cũng chẳng chú ý đến điều bất thường đó.

Bốn ngày rồi Trí Lâm gần như không ngủ, cũng chẳng ăn uống gì ra hồn. Cổ họng khô rát, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc nuốt một ngụm nước, dạ dày hắn đã co thắt lại.

Cơ thể hắn vẫn hoạt động. Nhưng không còn theo cách bình thường. Nó giống như đang được duy trì bằng một thứ nhiên liệu khác—sự sợ hãi.

Cuộc nói chuyện với Công Trực chỉ mang lại cho hắn một thứ duy nhất: xác nhận rằng, ít nhất là cho đến thời điểm này, hắn vẫn an toàn.

Hôm qua, khi tin tức lan truyền về vụ phát hiện thi thể không đầu ở bãi rác, nơi hắn đã tự tay phi tang xác Hòa Lan, hắn đã gần như không thở nổi. Nhưng giờ đây, những gì Công Trực nói lại mở ra một khả năng khác—và nó đáng sợ theo một cách hoàn toàn mới.

Bốn mươi tuổi.
Nội tạng bị lấy sạch.

Hắn—một người sống tám năm cùng nhà với một bác sĩ pháp y hàng đầu—biết pháp y sẽ không nhầm.

Không phải Hòa Lan.
Không phải những gì hắn đã làm.

Hắn run rẩy rút một điếu thuốc ra. Ngón tay cầm bật lửa cũng run đến mức phải thử hai lần. Tia lửa lóe lên, rồi tắt. Hắn không biết đó là vì gió từ cửa quán… hay vì tay hắn không còn nghe theo mệnh lệnh của chính mình.

Trong đầu hắn, những khả năng bắt đầu xếp hàng.

Liệu những gì Công Trực nói có phải là thông tin cảnh sát cố tình tung ra để đánh lạc hướng hung thủ?

Không.

Hắn hiểu bạn mình đủ rõ để biết Công Trực không phải kiểu người mang chuyện đó ra với hắn. Và hơn nữa, Công Trực không có lý do để chơi trò tâm lý như vậy.

Chưa có ai nghi ngờ hắn.
Ít nhất là chưa.

Nhưng nếu thi thể đó không phải Hòa Lan…

Một ý nghĩ lạnh lẽo trườn qua đầu hắn, chậm rãi, nhưng không thể xua đi:

...thì Hòa Lan đâu?

Và còn đáng sợ hơn:

Nếu thi thể không phải Hòa Lan…
Thì hắn có thực sự là hung thủ?
Hay hắn chỉ là một kẻ tin rằng mình đã giết người?

***

Trí Lâm quay trở lại bãi rác vào cuối buổi chiều.

Đó là một buổi chiều hè đẹp theo mọi tiêu chuẩn bình thường.

Trời trong. Mây mỏng. Ánh nắng vàng rực trải dài trên mặt đường, phản chiếu trên những vũng nước cũ còn sót lại từ trận mưa hôm trước. Không khí nóng, khô dần, mang theo mùi bụi và nhựa đường—cái mùi quen thuộc của một ngày hè đang trôi về cuối.

Nhưng trong mắt Trí Lâm, ánh nắng ấy không mang theo cảm giác dễ chịu.

Nó quá sáng.
Quá rõ ràng.

Mọi thứ ở bãi rác bị phơi bày trần trụi dưới ánh chiều: những đống rác sụt lở, những mảng bùn đã bắt đầu khô lại thành lớp vảy nứt nẻ, những túi nilon bị gió thổi phồng lên rồi xẹp xuống như những lá phổi giả đang thở.

Khu vực không còn yên tĩnh.

Dây phong tỏa vẫn còn đó, nhưng bên ngoài, đám đông đã tụ lại. Người hiếu kỳ đứng thành từng cụm nhỏ. Một vài người giơ điện thoại lên livestream, giọng nói cố gắng lấn át những tiếng tương tự phát ra từ những nhóm bên cạnh—như thể cái chết của một người xa lạ lại là cơ hội để họ câu thêm một vài lượt view trên kênh của mình.

Qua kính chắn gió, mọi thứ như bị đẩy ra xa, giống như đang xem một cảnh phim mà hắn không chắc mình là khán giả… hay là một phần của nó.

Ký ức tràn lên.

Trong đầu hắn, đêm mưa quay lại: chính hắn, kéo lê cái xác của Hòa Lan sâu hơn vào trong bãi rác. Bùn bám vào giày. Hơi thở gấp gáp. Mùi rác và mùi kim loại ẩm ướt trộn lẫn vào nhau.

Quá khứ và hiện tại chồng lên nhau, đến mức hắn phải siết chặt tay trên vô lăng để tự nhắc rằng mình đang ở đây. Bây giờ.

Cộc. Cộc.

Tiếng gõ nhẹ vào cửa kính.

Trí Lâm giật mình.

Một gương mặt quen thuộc cúi xuống ngang tầm mắt hắn—bộ quân phục chỉnh tề, nụ cười quen thuộc.

Huy Tiến.

“Anh Trí Lâm hả?” Huy Tiến cười, giọng thân thiện như cách cậu ta vẫn luôn thể hiện. “Lâu quá mới gặp.”

Trí Lâm hạ kính. “À… Huy Tiến. Em đang làm nhiệm vụ ở đây à?”

“Vâng. Thấy xe quen quen, em đoán chắc là anh.” Huy Tiến liếc nhanh về phía bãi rác rồi quay lại. “Anh cũng tò mò ghé xem à?”

“Ừ. Lấy chút tư liệu cho tiểu thuyết mới.” Trí Lâm gượng cười.

Huy Tiến nhướn mày. “Nhìn anh thiếu ngủ dữ vậy. Đêm qua thức coi El Clásico hả?”

Một câu đùa không hợp hoàn cảnh với một cảnh sát đang làm nhiệm vụ, nhưng Trí Lâm nhớ Trí Đức từng có lần đánh giá về Huy Tiến rằng cậu ta không đơn giản như vẻ bề ngoài.

Trí Lâm lắc đầu, tay xoay xoay chỉ vào đầu. “Viết đến đoạn bế tắc. Não cứ quay vòng.”

“Em có vài chỗ khá hay nếu anh muốn thư giãn đầu óc. Chỉ sợ ông anh vắng được cái ông già Trí Đức khó tính lại phá cũi sổ lồng mấy hôm nay rồi ấy chứ.” Huy Tiến lại đùa.

Trí Lâm gật đầu, cố gắng nặn một nhụ cười ra vẻ đồng tình “Vắng được ông ấy ngồi viết cũng cảm thấy bớt áp lực nhiều thật. Có ông ấy có khi anh còn chả dám gây tiếng động.”

“Vụ này chắc cũng cho anh nhiều chất liệu.” Huy Tiến nói, giọng hạ thấp hơn. “Hiện trường bị phá nhiều rồi. Bãi rác, mưa, đội môi trường… tụi em gần như phải dựng lại từ đầu.”

Trí Lâm hỏi, giả vờ vô tư. “Công Trực hôm nay không ở đây hả?” hắn cố tình giấu nhẹm chuyện sáng nay đã ngồi với cậu bạn.

Huy Tiến cười nửa miệng. “Em chắc ông ấy đi điều tra riêng rồi. Vụ này có vẻ ông ấy tâm huyết lắm. Lôi cả mấy thằng lính mới đi hỗ trợ.”

“Cái thằng đó có vụ nào anh thấy nó không tâm huyết đâu.” Trí Lâm nhún vai.

“Vâng.” Huy Tiến bật cười. “Em thấy ông ấy giỏi, có thể còn hơn một vài chỉ huy... Nhưng cứ như quân... xe... lúc nào cũng phăm phăm tiến thẳng.”

Trong một giây, Trí Lâm đã nghĩ Huy Tiến định nói “tốt” chứ không phải “xe”. Hắn đáp lại câu nói của Huy Tiến bằng một nụ cười và mấy cái gật gật.

Huy Tiến liếc nhìn đồng hồ. “Thôi, em phải quay lại xử lý mấy việc bên kia. Mấy ông livestream cũng phải nhắc bớt.”

Huy Tiến gõ nhẹ lên nóc xe. “Anh về nghỉ đi. Nhìn anh mệt lắm rồi.”

Trí Lâm gật đầu.

Chiếc xe lăn bánh rời khỏi bãi rác. Ở phía kính chiếu hậu, Trí Lâm thoáng nhìn thấy Huy Tiến quay lại nhìn xe mình trước khi bước về phía hiện trường.

Và cảm giác an toàn mong manh cũng tan theo từng mét đường phía sau.

***

Trí Lâm về nhà khi trời đã sẫm.

Con đường như kéo dài ra hơn thường lệ.

Những vũng nước đọng loang loáng trên mặt đường phản chiếu ánh đèn vàng méo mó, vỡ vụn thành những mảnh sáng run rẩy, như thể cả con đường được lát bằng những mảnh gương nứt. Mỗi lần xe cán qua, nước bắn lên, đập nhẹ vào kính rồi trượt xuống chậm chạp, để lại những vệt mờ kéo dài—giống như những dấu vết không chịu biến mất.

Đèn đường lùi lại phía sau từng cột một.
Khoảng tối phía trước thì không.

Nó cứ mở ra, hết đoạn này đến đoạn khác, như thể căn nhà của hắn đang lùi dần ra xa, còn con đường thì cố tình giữ hắn lại thêm một chút nữa.

Hắn rất mệt.

Nhưng hắn không dám ngủ.
Hắn sợ những gì hắn có thể sẽ nhìn thấy trong mơ. Và sợ cái cảm giác đầu đau như búa bổ khi tỉnh dậy.

Hắn không dám bước vào phòng ngủ.
Căn phòng đó không còn là nơi để nghỉ ngơi. Nó là nơi mọi thứ đã xảy ra. Nơi hơi thở của Hòa Lan tắt. Chỉ cần nghĩ đến chiếc giường, đến mùi quen thuộc của căn phòng, ngực hắn đã thắt lại.

Hắn đứng ngoài cửa phòng ngủ một lúc.

Không mở cửa.
Không bước vào.

Hành lang trước mặt dài và hẹp hơn hắn nhớ. Ánh sáng từ phòng khách hắt vào yếu ớt, kéo thành những vệt dài trên sàn gạch. Những góc tối dồn lại ở hai bên tường, như thể đang chờ hắn bước qua.

Hắn lê bước.

Không bật đèn.

Không phải vì tiết kiệm.
Không phải vì hắn quá mệt.
Mà vì hắn sợ ánh sáng.

Ánh sáng làm mọi thứ quá rõ.
Và hắn không chắc mình chịu nổi việc nhìn thấy căn nhà này rõ ràng thêm một lần nữa.

Mỗi bước chân vang lên khô khốc trong không gian im lặng. Tiếng đế giày chạm sàn nghe lớn hơn bình thường, như thể căn nhà đang ghi nhớ từng bước hắn đi.

Cuối hành lang, cánh cửa thư phòng hiện ra.

Hắn rẽ vào đó.
Nơi duy nhất trong căn biệt thự hắn còn có thể tự thuyết phục mình rằng hắn có thể dùng công việc để tạm quên đi tất cả—dù những gì hắn đang làm lại là viết ra theo chính nỗi sợ của mình.

Hắn đi đến cái bàn bên cạnh cửa sổ. Ánh sáng xám nhạt phủ lên mặt bàn một màu lạnh lẽo. Hắn quăng chiếc bánh mì vừa mua xuống bàn, tay mở chai nước suối.

Mắt hắn hướng về phía xa.

Rồi tay hắn run lẩy bẩy.
Cái chai trượt khỏi tay.

Bịch.
Âm thanh vang lên phá tan sự yên tĩnh của căn phòng.

Có bóng người đang ngồi trên chiếc ghế đọc sách.
Chiếc ghế mà cô bé ấy hay ngồi sau giờ tan học—khi căn biệt thự chỉ có hắn và nàng—thả hồn vào những trang sách trong khi hắn đang ngồi viết ở cái bàn cạnh cửa sổ.

Hòa Lan.

Không một chuyển động.
Không một âm thanh.

Chỉ nhìn.

Đôi mắt đen láy hướng thẳng vào hắn—không phải chỉ nhìn hắn, mà như nhìn xuyên qua, vào tận nơi hắn cố giấu kín nhất.

Trí Lâm không thở nổi.
Tim hắn như ngừng đập.
Cổ họng hắn chẳng thể tạo ra một âm thanh nào.

Hắn ngã ngồi sụp xuống, lưng đập vào kệ sách phía sau.

Bản năng làm hắn thu mình lại, hai tay che trước đầu, run rẩy nhìn về phía Hòa Lan.

Hắn chợt nhận ra.

Chiếc ghế trống không.
Bóng Hòa Lan đã không còn ở đó.

Chỉ còn chai nước suối đang đổ tràn ra sàn.

Nhưng cảm giác cái nhìn của Hòa Lan vẫn còn ở đó.

***

Trí Lâm không đủ dũng khí và cũng chẳng đủ sức rời khỏi thư phòng.

Hắn ngồi nép vào một góc, lưng tựa sát vào kệ sách, như thể chỉ cần rời khỏi vị trí đó, căn phòng sẽ nuốt chửng hắn. Ánh mắt hắn không rời khỏi chiếc ghế đọc sách—nơi vừa rồi, trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Hòa Lan đã ngồi đó.

Chiếc ghế trống.

Nhưng với Trí Lâm, nó không còn là một chiếc ghế.

Nó là một lời nhắc.

Hắn nhìn trừng trừng, như thể chỉ cần lơ là một giây, hình bóng ấy sẽ lại hiện ra—không phải để nói gì, mà chỉ để nhìn. Cái nhìn im lặng, kiên nhẫn, đáng sợ hơn mọi lời buộc tội.

Thời gian trôi qua không rõ ràng.

Ánh sáng ngoài cửa sổ chuyển dần sang xám sẫm.
Rồi sang đen.

Đêm phủ xuống căn biệt thự như một tấm khăn liệm.

Trí Lâm đứng dậy khi không còn chịu nổi sức ép trong đầu mình nữa. Không phải một quyết định được suy nghĩ kỹ. Mà là một phản xạ—như thể có thứ gì đó đang đẩy hắn ra khỏi nhà.

Hắn lấy chìa khóa.
Khoác áo.
Lái xe trong đêm.

Con đường lên ngọn đồi quen thuộc hơn hắn muốn thừa nhận. Mỗi khúc cua, mỗi đoạn dốc đều in sẵn trong trí nhớ—không phải vì hắn đã đi nhiều lần, mà vì hắn đã tưởng tượng về nơi này quá nhiều lần.

Đèn xe rọi lên những thân cây trơ trụi.
Gió thổi qua cỏ khô, phát ra những tiếng xào xạc như tiếng thì thầm.

Trí Lâm dừng xe.

Không tắt máy ngay.

Hắn ngồi trong xe vài giây, hai tay đặt trên vô lăng, cảm giác như nếu bước ra ngoài, hắn sẽ không còn đường quay lại.

Rồi hắn mở cửa.

Mùi đất ẩm.
Mùi cỏ.
Mùi đêm.

Hắn bước đến.
Hắn đào.

Không nhanh.
Không chậm.

Đúng cái nhịp mà hắn đã từng tưởng tượng trong đầu.

Xẻng chạm vào đất.
Đất bật lên.
Lớp cỏ bị lật sang một bên.

Đào sâu hơn.

Tim hắn đập dồn.

Hắn chạm đến khoảng trống nơi chiếc túi lẽ ra phải nằm.

Không có túi.

Không có đầu.
Không có hai bàn tay.

Chỉ có một vật.

Một cái hộp nhỏ.
Như thể ai đó đã đặt nó vào đây—không phải để chôn, mà để chờ hắn tìm thấy.

Trí Lâm đứng sững.

Hắn mở nắp bằng đôi tay run rẩy.

Bên trong là...

MỘT CHIẾC ĐIỆN THOẠI.

***

Trí Lâm không nhớ mình đã lái xe đi như thế nào.

Chỉ biết rằng khi nhận ra, hắn đã ở trên con đường dẫn đến thung lũng nhỏ.

Nơi hắn gặp Hòa Lan.

Nơi mọi thứ bắt đầu.

Đêm đã nhạt dần.

Không còn là màu đen đặc quánh, mà là thứ bóng tối bạc màu—khi màn đêm bắt đầu rút lui.

Con đường nhỏ.
Hàng cây cao.
Làn sương mỏng.

Hắn dừng xe ở sát hàng cây.
Hắn bước xuống.
Hắn lách người qua từng bụi cây.

Nỗi sợ trong hắn tạm lùi đi.

Chỉ còn một cảm giác trống rỗng kỳ lạ—như thể hắn đã đi quá xa để còn quay đầu.

Hắn đứng đó.

Thung lũng mở ra trước mặt hắn.

Những luống hoa dại trải dài, và trong ánh sáng mờ, chúng trông như đang phát ra một thứ ánh sáng riêng—không phải ánh sáng thật, mà là thứ ánh sáng nhạt nhòa, phản chiếu sương và hơi nước, khiến từng cánh hoa như viền một lớp bạc mỏng.

Hoa không sáng.
Nhưng sương trên hoa thì có.

Và trong mắt hắn, điều đó đủ để khiến cả thung lũng trông như đang phát quang.

Gió thổi qua.

Nhẹ.
Lạnh.

Mang theo mùi lúa.

Mùi lúa non lẫn trong sương sớm—ngọt, ấm, và rất thật. Một mùi hương của sự sống, của ruộng đồng, của những buổi sáng mà người ta thức dậy để bắt đầu một ngày mới.

Nhưng với hắn, đó không còn là khởi đầu.

Nó giống như một lời nhắc.

Rằng thế giới vẫn tiếp tục.
Rằng mùa màng vẫn đến.
Rằng hoa vẫn nở.

Chỉ có hắn là đứng lại ở một nơi khác.

Trí Lâm đứng giữa thung lũng, để ánh sáng nhợt nhạt của buổi sớm phủ lên người, để những bông hoa “sáng” lên trong sương trước mắt—như thể hắn đang đứng giữa một ký ức đẹp, bị kéo dài thêm vài giây, trước khi nó tan đi mãi mãi.

Hắn nhìn khoảng đất nơi hai người từng ngồi.
Nơi từng có tiếng cười.
Nơi từng có sự dịu dàng.
Nơi từng có những lời hứa mà cả hai đều không biết mình có giữ nổi hay không.

Và rồi...
Ở phía đông, bầu trời bắt đầu đổi màu.

Một vệt sáng nhạt.
Rồi thêm một chút cam.
Rồi hồng nhạt.

Bình minh.

Không rực rỡ.
Không đẹp theo cách người ta thường gọi.

Mà là thứ ánh sáng lạnh lẽo, nhợt nhạt, như thể mặt trời cũng đang do dự trước việc có nên xuất hiện hay không.

Trí Lâm đứng giữa thung lũng, tay nắm chặt chiếc điện thoại trong túi áo.

Phía sau hắn là đêm.
Phía trước là ngày mới.
 
CHƯƠNG 4

Sáng sớm, Trí Đức đặt chân xuống sảnh đến sân bay trong trạng thái nửa mệt mỏi, nửa căng thẳng. Bài thuyết trình của anh tại hội đồng khoa học pháp y thế giới nhận được nhiều lời khen tặng. Nhưng chuyến công tác kết thúc sớm hơn dự kiến không phải vì công việc đã xong—mà vì những báo cáo từ Đông Lào khiến anh không thể ngồi yên thêm một ngày nào nữa.

Anh Đào và Cu Hoàng đang chờ anh ở khu vực đón xe bên ngoài. Hai mẹ con đi thẳng từ quê ra sân bay chỉ để kịp đón anh. Nhìn thấy vợ, Trí Đức cảm giác như có thứ gì đó trong lồng ngực mình dịu xuống. Anh Đào mỉm cười, nụ cười quen thuộc mà chỉ riêng anh hiểu—không ồn ào, không hỏi han vội vã, nhưng đủ để anh biết rằng cô vẫn luôn ở đó, như một điểm tựa thầm lặng.

Cu Hoàng chạy lại ôm lấy anh, mang theo mùi nắng gió và đất quê còn vương trên tóc. Trí Đức cúi xuống bế con lên trong giây lát, cảm nhận rõ trọng lượng nhỏ bé ấy trong vòng tay mình—một cảm giác khiến anh vừa thấy ấm áp, vừa thấy có lỗi vì đã quá quen với những chuyến đi dài.

Trên đường về, anh cầm lái. Cu Hoàng nhanh chóng thiêm thiếp ngủ ở ghế sau vì phải dậy từ rất sớm đi đón bố. Anh Đào ngồi bên cạnh, không nói nhiều. Cô thỉnh thoảng liếc nhìn anh, rồi lại nhìn con đường phía trước. Cô không hỏi. Cô biết—mỗi khi Trí Đức im lặng như thế, trong đầu anh đã bắt đầu làm việc.

Trong khoang xe yên tĩnh, Trí Đức xếp lại từng mảnh thông tin rời rạc mà ban chuyên án đã gửi: thi thể không đầu, không tay, rút sạch máu, nội tạng bị lấy đi, hiện trường bị phá vỡ. Với người ngoài, đó là sự man rợ. Với anh, đó là những câu hỏi kỹ thuật chưa có lời giải.

Căn biệt thự vẫn vậy, nằm im lìm dưới những hàng cây cao, như thể tách hẳn khỏi nhịp sống bên ngoài. Nó đứng đó, thờ ơ và khép kín, chẳng có vẻ gì chào đón người chủ vừa trở về sau hơn một tuần lễ. Ngôi nhà quá rộng cho một gia đình ba người cộng thêm một cậu thanh niên, và ngay cả trong một buổi sáng mùa hè rực rỡ, bầu không khí bên trong vẫn mang theo một vẻ âm u khó xua tan.

Cậu em họ của anh—Trí Lâm không có nhà—có vẻ như cậu chàng nhà văn vẫn đang lang thang đi tìm ý tưởng cho cuốn sách mới và không về đêm qua. Trí Đức thoáng nhíu mày, lướt mắt dọc hành lang, nơi căn phòng của Trí Lâm nằm ở phía cuối.

Anh không kịp ở lại lâu. Chỉ đủ thời gian đặt vali xuống, thay áo sơ mi, rửa mặt qua loa. Anh Đào đứng ở cửa bếp, nhìn theo anh, không trách móc, chỉ nói một câu quen thuộc: “Đừng vất vả quá nha anh.”

Trí Đức gật đầu. Anh hiểu trong câu nói ấy có nhiều hơn mấy chữ đó. Nhưng hôm nay, những hình ảnh trong đầu anh đã kéo anh ra khỏi ngôi nhà này, nhanh hơn bất cứ lời níu giữ nào.

Anh quay lưng lại với căn biệt thự, lái xe thẳng đến cơ quan.

Buổi báo cáo đầu tiên diễn ra ngay trong chiều hôm đó.

***

Trong phòng họp của ban chuyên án, Trí Đức đứng trước màn hình, ánh đèn trắng chiếu lên những hình ảnh giải phẫu được làm mờ. Anh không nhìn vào màn hình quá lâu. Thay vào đó, anh nhìn vào các gương mặt trong phòng đang chờ câu trả lời.

“Trong hệ mạch của nạn nhân,” Trí Đức nói, giọng đều, không cảm xúc, “chúng tôi phát hiện một loại dung dịch không trùng khớp với bất kỳ loại dịch truyền tiêu chuẩn nào hiện đang được sử dụng trong y khoa.”

Một vài ánh mắt trao đổi nhanh.

“Dung dịch này không phải máu. Nhưng nó cũng không phải nước muối, glucose, hay bất kỳ chế phẩm truyền tĩnh mạch thông thường nào. Phân tích cho thấy chất này đã tồn tại trong hệ tuần hoàn của nạn nhân trong một khoảng thời gian nhất định trước khi tử vong.”

Trí Đức dừng lại rất ngắn.

“Chúng tôi cần thêm thời gian để phân tích sâu thành phần của dung dịch này,” anh nói tiếp. “Tuy nhiên, số lượng mẫu thu được hiện tại khá hạn chế, do phần lớn dịch đã bị rút khỏi cơ thể. Điều này khiến việc xác định đầy đủ bản chất của chất này gặp nhiều khó khăn.”

Anh chuyển slide. Những hình ảnh mô học hiện lên.

“Quan trọng hơn,” Trí Đức tiếp tục, “các dấu hiệu phẫu thuật trên cơ thể nạn nhân không đồng nhất về thời điểm. Mô sẹo, phản ứng viêm và mức độ lành khác nhau cho thấy các ca can thiệp không diễn ra cùng lúc.”

Anh dừng lại một nhịp.

“Điều này mở ra một khả năng: một phần nội tạng của nạn nhân có thể đã bị lấy đi khi nạn nhân vẫn còn sống—trong những ca phẫu thuật diễn ra trước thời điểm tử vong.”

Trong phòng, không khí nặng xuống.

Không ai nói gì, nhưng ai cũng hiểu điều đó có nghĩa là gì.

Không chỉ là giết người.
Mà có thể là một tội ác kinh khủng hơn.

“Về mặt pháp y,” Trí Đức nói tiếp, “điều này cho thấy nạn nhân không chỉ là đối tượng của một hành vi sát hại, mà có thể đã bị giữ lại, can thiệp y khoa nhiều lần, trong một khoảng thời gian kéo dài.”

Màn hình đổi sang hình ảnh phóng đại vùng mô bị cắt.

“Đặc điểm mép mô cho thấy thao tác rất chính xác,” anh nói. “Đường cắt gọn, ít tổn thương dập nát, không mang dấu hiệu của hành vi bạo lực thiếu kiểm soát.”

Anh chỉ vào màn hình.

“Điều này không phù hợp với hành vi gây án ngẫu phát. Đây là kỹ thuật của người quen với giải phẫu—hoặc ít nhất, được huấn luyện để thao tác trên cơ thể người một cách có hệ thống.”

Anh không nhìn phản ứng trong phòng. Anh chỉ tiếp tục.

“Nói cách khác, đây không đơn thuần là một kẻ giết người. Đây là người biết rõ mình đang can thiệp vào đâu—và vì mục đích gì.”

Slide tiếp theo hiện lên: vùng cổ tay và cổ.

“Chúng tôi đối chiếu đặc điểm mô học tại các vị trí cắt rời,” Trí Đức nói. “Đầu và hai tay cho thấy cùng kiểu thao tác: độ sắc tương đương, góc tiếp xúc nhất quán, và phản ứng mô tương tự.”

Anh dừng lại một nhịp.

“Điều này cho phép chúng tôi đưa ra nhận định: các vị trí này nhiều khả năng được xử lý bằng cùng một loại dụng cụ, và có thể bởi cùng một người.”

Ngón tay anh chạm nhẹ vào cạnh màn hình.

“Đặc điểm cho thấy lưỡi dao rất sắc, mỏng, được kiểm soát tốt. Kiểu này phù hợp hơn với dụng cụ chuyên dụng trong y khoa, thay vì hung khí thông thường.”

Anh chuyển slide. Phần thân còn lại của thi thể được đánh dấu.

“Do tình trạng thi thể bị phá hủy nghiêm trọng—mất đầu, mất hai tay và toàn bộ nội tạng—chúng tôi không thể xác định chính xác nguyên nhân tử vong.”

Không khí trong phòng chùng xuống, nhưng không ai lên tiếng.

“Tuy nhiên, các dấu hiệu còn lại cho thấy nạn nhân đã trải qua tình trạng mất máu nghiêm trọng trong hoặc ngay trước thời điểm tử vong. Chúng tôi nghiêng về khả năng mất máu cấp tính là yếu tố góp phần trực tiếp dẫn đến cái chết.”

Anh chuyển sang hình ảnh phóng đại khác.

“Đáng lưu ý, một số đường cắt lớn—đặc biệt ở vùng cổ và các khớp—cho thấy phản ứng mô rất hạn chế. Điều này phù hợp với khả năng chúng được thực hiện sau khi nạn nhân đã tử vong.”

Anh ngẩng lên.

“Nói cách khác, một phần việc cắt rời có thể nhằm mục đích loại bỏ manh mối và che giấu dấu hiệu pháp y, hơn là trực tiếp gây ra cái chết.”

Slide cuối cùng hiện lên: vật chứng.

“Chúng tôi cũng thu được một đôi bông tai tại hiện trường bãi rác. Phân tích cho thấy trên bề mặt có dính cùng loại dung dịch được phát hiện trong hệ mạch nạn nhân.”

Trí Đức nhìn khắp phòng.

“Điều này tạo ra một mối liên hệ trực tiếp. Hoặc đôi bông tai thuộc về nạn nhân—hoặc nó có liên quan đến người thực hiện các thủ thuật.”

Anh dừng lại.
Không cần nói thêm.

Nhưng ở một tầng sâu hơn, trong chính anh, một cảm giác lạnh lẽo đang lan ra—không phải vì mức độ tàn nhẫn của vụ án, mà vì độ chính xác trong từng chi tiết.

Kiểu can thiệp này.
Kiểu dung dịch này.

Nó không giống một kẻ giết người thông thường.

Và trong đầu Trí Đức, một suy nghĩ thoáng qua—chưa thành lời, chưa đủ để chia sẻ—nhưng đủ để khiến anh hiểu:

Vụ án này không chỉ phức tạp.
Nó được thực hiện bởi một người hiểu rất rõ cơ thể con người.

***

Công Trực đứng lên sau khi Trí Đức kết thúc. Anh chỉnh lại tập hồ sơ trên tay, ánh mắt lướt nhanh qua màn hình rồi nhìn về phía chủ tọa.

“Về danh tính nạn nhân,” Công Trực nói, giọng dứt khoát, “chúng tôi đã mở rộng rà soát các trường hợp phụ nữ mất tích trong độ tuổi khoảng bốn mươi.”

Anh bấm điều khiển. Một bảng dữ liệu hiện lên.

“Tuy nhiên, số lượng hồ sơ thuộc nhóm này rất lớn. Chỉ riêng trong vòng năm năm trở lại đây, số trường hợp mất tích chưa rõ tung tích trong độ tuổi này đã lên đến hàng nghìn. Việc đối chiếu từng trường hợp với dữ liệu sinh trắc học và ADN đang được thực hiện, nhưng cần thêm thời gian.”

Anh chuyển sang slide tiếp theo.

“Chúng tôi cũng tiến hành trích xuất và rà soát hệ thống camera tại khu vực bãi rác và các tuyến đường lân cận trong khung thời gian nghi vấn. Hiện tại, dữ liệu hình ảnh chưa cho thấy phương tiện hay cá nhân nào nổi bật đủ để khoanh vùng nghi phạm.”

Công Trực dừng lại một nhịp, rồi chuyển sang vật chứng.

“Riêng đối với đôi bông tai,” anh nói, “có một chi tiết đáng lưu ý.”

Một hình ảnh phóng đại hiện lên: chiếc túi zip trong suốt chứa đôi bông tai.

“Đôi bông tai không nằm rải rác trong rác thải. Chúng được đặt gọn trong một túi zip nhỏ, sạch, không bị dính bẩn đáng kể. Điều này cho thấy khả năng rất cao là vật chứng đã được đặt vào hiện trường một cách có chủ ý.”

Một vài ánh mắt trong phòng hướng về màn hình.

“Chúng tôi đã xác minh nguồn gốc sản phẩm. Đôi bông tai được xác định là hàng thủ công cao cấp, thuộc một bộ sưu tập giới hạn của hãng thời trang VL. Đây là dòng sản phẩm giới hạn, ra mắt cách đây sáu năm, không được phân phối chính thức tại thị trường Đông Lào chúng ta.”

Công Trực lật sang trang hồ sơ.

“Hiện tại, chúng tôi đã liên hệ với trụ sở chính của hãng thông qua kênh hợp tác quốc tế và cảnh sát quốc gia sở tại, nhằm đề nghị cung cấp danh sách khách hàng, lịch sử phân phối và các thông tin liên quan đến những sản phẩm cùng lô.”

Anh ngẩng lên.

“Nếu xác định được người mua hoặc người sở hữu ban đầu, đây có thể là đầu mối quan trọng để khoanh vùng nạn nhân hoặc làm rõ mối liên hệ giữa vật chứng và hung thủ.”

Công Trực dừng lại.

“Ở thời điểm này, chúng tôi đánh giá đôi bông tai không chỉ là tài sản cá nhân của nạn nhân. Khả năng cao, đây là một thông điệp—hoặc một dấu mốc mà hung thủ cố tình để lại.”

***

Trương Nhật Khải—chuyên gia phân tích hành vi tội phạm, cố vấn dựng hồ sơ thủ phạm cho chuyên án—là người đứng lên cuối cùng trong phòng họp. Anh không nói ngay. Ánh mắt anh lướt qua từng gương mặt, như thể đang đo nhịp của căn phòng trước khi đặt vấn đề.

“Trước hết,” Nhật Khải nói, “chúng ta cần làm rõ một điểm quan trọng: hiện tại, chưa có đủ cơ sở để khẳng định rằng tất cả các hành vi trong vụ án—giết người, thay dung dịch trong hệ tuần hoàn, lấy nội tạng và phân tách thi thể—đều do cùng một người trực tiếp thực hiện.”

Anh dừng lại một nhịp.

“Các dấu hiệu hiện tại cho thấy không loại trừ khả năng có nhiều hơn một người tham gia, ít nhất là ở các khâu có tính chất khác nhau.”

Anh tiếp.

“Có một điểm gần như chắc chắn: người trực tiếp thực hiện các thao tác cắt rời và can thiệp vào cơ thể nạn nhân là người có nền tảng giải phẫu. Để đạt được mức độ chính xác như vậy, đối tượng cần nhiều năm tiếp xúc thường xuyên với phẫu thuật hoặc giải phẫu thực tế—đã từng thao tác trên cơ thể người trong điều kiện áp lực.”

Anh quay rất nhẹ về phía Trí Đức—chỉ là một cái liếc ngắn, gần như mang tính nghiệp vụ.

“Tôi đã tham vấn ý kiến của giám đốc trung tâm pháp y,” Nhật Khải nói, “rằng để đạt được mức độ kiểm soát mô như trong các vết cắt này, thông thường cần tối thiểu khoảng 5 đến 7 năm kinh nghiệm thực hành chuyên sâu.”

Anh chuyển hướng sang yếu tố tâm lý.

“Điều thứ hai đáng chú ý là hành vi để lại đôi bông tai.”

Một vài ánh mắt lại hướng về màn hình.

“Với mức độ cẩn trọng như thế đối với thi thể, sự hiện diện của đôi bông tai không giống một sơ suất. Việc đặt vật chứng gọn gàng trong túi zip cho thấy đây là hành vi có chủ ý.”

Anh dừng lại, hạ giọng.

“Ở góc độ hành vi, điều này có thể mang nhiều ý nghĩa: hoặc hung thủ muốn gắn danh tính cho nạn nhân, hoặc muốn gửi một tín hiệu nào đó cho cơ quan điều tra—hoặc đơn giản là một cách khẳng định quyền kiểm soát hiện trường.”

Một nhịp im lặng.

“Trong những vụ án có yếu tố kiểm soát cao, việc để lại một vật mang tính cá nhân thường phản ánh nhu cầu của hung thủ: để khẳng định sự hiện diện của mình, và để cho thấy quyền kiểm soát vẫn nằm trong tay họ.”

Anh kết luận ngắn gọn:

“Ở thời điểm này, tôi cho rằng chúng ta đang đối mặt với một đối tượng lên kế hoạch rõ ràng, có tay nghề y khoa, có khả năng kiểm soát cảm xúc tốt, và có xu hướng thao túng hiện trường—hơn là một kẻ gây án bộc phát.”

Anh ngồi xuống.

“Trong lúc này, tôi không nghĩ hung thủ đang lẩn trốn, mà là đang chờ đợi thông tin của vụ án được công bố lên các phương tiện truyền thông, để theo dõi phản ứng của dư luận—và của chính chúng ta.”

“Nếu việc điều tra tiếp tục bế tắc, tôi nghĩ rằng hung thủ sẽ gửi đến cho chúng ta những manh mối mới… thậm chí những nạn nhân mới.”

***

Trời đã tối mịt khi Trí Lâm lặng lẽ mở cửa bước vào căn biệt thự.

Đèn quanh nhà đều tắt cả, chỉ còn một đèn đọc sách nhỏ đang bật sáng.

Trí Đức ngồi trên ghế sofa, áo sơ mi đã thay, tay cầm một tập hồ sơ nhưng rõ ràng không còn tập trung vào nó nữa. Nghe tiếng cửa, anh ngẩng lên.

“Về rồi à?” Giọng anh không trách, chỉ trầm và mệt.

Trí Lâm khựng lại một nhịp. Ánh mắt hai người chạm nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

“Dạ… chuyến công tác của anh thế nào?” hắn hỏi lại, giọng khàn.

Trí Đức đặt tập hồ sơ xuống. Anh quan sát em họ mình kỹ hơn—quầng thâm dưới mắt, làn da tái, vai hơi trũng xuống như thể đã lâu không ngủ đủ.

“Chuyện đó nói sau. Chị vẫn để đồ ăn cho em trong bếp.”

Trí Lâm cảm thấy một áp lực lớn đè nặng lên tâm trí. “Em quên nói với anh chị… Em đang thử viết một nhân vật mới,” hắn đáp. “Kiểu… nhịn ăn, mất ngủ, dồn ép bản thân. Em muốn cảm giác cho thật. Nên mấy hôm nay… hơi quá tay chút.”

“Có vẻ mấy hôm em không về nhà à?” Trí Đức nói chậm rãi. “Có ổn không?”

Trí Lâm thoáng né ánh mắt anh. “Anh yên tâm. Em kiểm soát được.”

Trí Đức nhìn hắn thêm vài giây nữa. Ánh mắt ấy không phải nghi ngờ—mà là kiểu nhìn của người đã quen đọc dấu hiệu mệt mỏi trên khuôn mặt người khác, và không hoàn toàn tin vào những lời trấn an.

“Ừ,” anh nói. “Đừng đẩy mình quá. Cơ thể có giới hạn của nó.”

Trí Lâm gật đầu. “Vâng.”

Trí Đức đứng dậy, cầm lại tập hồ sơ. “Anh cũng mệt rồi. Em nghỉ sớm đi.”

Anh quay về phía hành lang, bước chậm dần rồi biến mất sau cánh cửa phòng mình.

Phòng khách trở lại yên tĩnh.

Trí Lâm đứng thêm vài giây trong bóng đèn vàng nhạt, như thể chắc chắn rằng không còn ai nhìn mình nữa.

Hắn lầm lũi bước về phòng. Khi ngang qua thư phòng, hắn dè chừng nhìn về phía chiếc ghế—nơi hắn đã từng thấy hình bóng Hòa Lan.

Chẳng có gì ở đó.

Trí Lâm về phòng mình. Đã mấy hôm rồi hắn không dám bước vào đây. Nhưng hôm nay hắn không có lý do nào để khước từ nó. Hắn rùng mình, cố thoát khỏi ý nghĩ rằng mình đã làm gì ở đây trong đêm hôm trước.

Rồi hắn rút chiếc điện thoại ra khỏi túi.
Màn hình tối om.
Hắn cắm dây sạc.

Ánh sáng màn hình bật lên, chiếu lên gương mặt hốc hác của hắn—và trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, vẻ bình thản mà hắn cố giữ từ đầu buổi tối hoàn toàn biến mất.

Chỉ còn lại sự căng thẳng.
Và chờ đợi.
 
Cảm ơn anh em. Mình cũng viết xong outline với mấy chap tiếp rồi nhưng mấy hôm nay bận quá chưa biên tập đăng lên được. Hẹn anh em thứ bảy nhé.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
rikyulink,
Người trả lời cuối
nuocmat_thanghe,
Trả lời
9
Lượt xem
1.774
Quay lại
Lên đầu trang