Con người vốn thực sự rất cô đơn?

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề thanhtuantyros3
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Nghĩ cũng lạ, 1 gia đình ruột thịt có cha mẹ con cái, ... mà thật ra người chồng với người vợ có quan hệ gì với nhau đâu, họ kết nối nhau bằng những đứa con. Thời gian qua đi, họ vẫn sống với nhau tới cuối đời, những đứa con lại rời đi và cưới những người "xa lạ" khác, quay lại vòng lặp như ba mẹ chúng.
Thời đại này, 90% gia đình cuối đời sẽ chỉ còn 2vc nương tựa nhau mà sống, không còn cảnh ở chung như những thế hệ trước đâu các thím à. Phải chấp nhận thôi vì tư tưởng sống các thế hệ bây giờ khác xa nhau lắm.
 
Đó gọi là ham muốn ước vọng cảm xúc. Bản chất của nó là lòng tham, chỉ muốn thoả mãn cảm xúc cá nhân. Ham phúc đức, ham an yên, ham hạnh phúc, ham tài lộc. Nhưng lại không thể, không muốn tìm những điều ấy trong lao động, trong cống hiến, trong sáng tạo. Lâu dần hình thành nên tâm trí yếu đuối nhưng nhiều hi vọng.

Kết quả là những người như thớt sẽ tìm đến phật, nói phật, luận phật. Bởi bản chất nói phật lại nhiều tham lam như vậy nên 10 người có đến 9,5 người sống không ra gì. Có một nghịch lý là những kẻ tìm phật nói phật lại là những kẻ không bao giờ giác ngộ. Còn những kẻ giác ngộ cuộc sống thì lại khinh phật. Trần đời thật lắm trắng đen.
Không nói về đạo phật như vậy được. Tuy mình không theo đạo phật nhưng cũng có đọc, tìm hiểu qua tứ diệu đế và một số sách khác. Thấy nó đúng với quy luật, hiểu đúng tâm con người, nếu áp dụng được thì có thể kiểm soát được bản thân.
 
2pv87eK.gif
Cuộc sống vốn dĩ là những sự lựa chọn. Kể cả cô đơn cũng là sự lựa chọn. Cô đơn mà tinh thần thoải mái thì chả có vấn đề gì cả. Hạnh phúc là cái con người luôn mưu cầu và mong muốn có đc, khi có trong tay hạnh phúc thì đôi khi sẽ có cảm gíc bất an sợ nó biến mất. Mỗi người đến và đi trong cuộc đời đều là duyên phận. Chi phải sợ hãi lo lắng 1 ngày lại cô đơn, cứ tận hưởng hạnh phúc và sự cô đơn thôi. Ý nghĩa của sự cô đơn và nỗi buồn là làm ta trân trọng hơn những giây phút hạnh phúc.
2pv87eK.gif
 
Đời

Cuộc sống mơ hồ tựa khói sương
Sinh ra cũng một kẻ bình thường
Công cha nghĩa mẹ chăm dục dưỡng
Khôn lớn nên người bay bốn phương.

Ai dẫu trên đời cũng yêu thương
Dựng vợ gả chồng lẽ thế thường
Sinh thêm đàn con, dung mạo tướng
Gia đình hạnh phúc ấy là vương.

Thế rồi tuổi già ngựa chùn cương
Mỏi gối chồn chân lững đoạn đường
Nắm mắt xuôi tay, khó tiên lượng
Chỉ mong mình cười, kẻ khóc thương.

Cuộc sống mơ hồ tựa khói sương
Sinh lão bệnh tử vốn luân thường
Thương cha thương mẹ công nuôi dưỡng
Thương nắm mộ mình, đôi nén hương!

-By ArterNis-
 
Nghĩ cũng lạ, 1 gia đình ruột thịt có cha mẹ con cái, ... mà thật ra người chồng với người vợ có quan hệ gì với nhau đâu, họ kết nối nhau bằng những đứa con. Thời gian qua đi, họ vẫn sống với nhau tới cuối đời, những đứa con lại rời đi và cưới những người "xa lạ" khác, quay lại vòng lặp như ba mẹ chúng.
Thời đại này, 90% gia đình cuối đời sẽ chỉ còn 2vc nương tựa nhau mà sống, không còn cảnh ở chung như những thế hệ trước đâu các thím à. Phải chấp nhận thôi vì tư tưởng sống các thế hệ bây giờ khác xa nhau lắm.
Cứ nghĩ tới cái cảnh sau này mình ra đi mà bên cạnh không có cha mẹ, em gái là mình lại muốn trào nước mắt.
Vòng quay của cuộc sống thực sự khắc nghiệt! Mọi thứ ta thấy có vẻ đơn giản nhưng đằng sau nó luôn là sự vận động để dần dần rời xa nhau.
Thế nên hãy sống tích cực và luôn yêu thương những người đang hiện hữu trước mặt ta!
Anh Phan Mạnh Quỳnh có 1 câu hát làm mình nổi da gà: “yêu thương nhé trước khi vô hình trước gương”

via theNEXTvoz for iPhone
 
Như tít thôi các thím, mấy ngày nay em cứ suy nghĩ mãi về vấn đề số phận con người. Chúng ta có thực sự hạnh phúc không? Hay chỉ mãi là những kẻ cô đơn trong vỏ bọc hạnh phúc? :pudency:
Em nghĩ về cha mẹ, họ cho ta cuộc đời, cho ta nhận thức, cho ta được trở thành một con người có số phận cụ thể. Sau đó rồi chắc chắn họ cũng sẽ rời bỏ ta vào một khoảnh khắc nào đó. Ai may mắn thì khoảnh khắc đó sẽ tới muộn, ai kém may mắn thì điều đó ập tới sớm hơn. Cha mẹ nhìn thấy lúc ta ra đời, lúc ta lớn lên... và em nhận ra 1 sự thật rất buồn rằng chỉ có cha mẹ mới nhớ ngày sinh nhật của chúng ta. Còn con cái về sau chỉ nhớ ngày chúng ta rời bỏ cõi đời thôi. :sosad:
Em lại nghĩ về con em gái em. Lúc nhỏ thì thương nó vô bờ bến, có những lúc tưởng tượng nếu như em mình có vấn đề gì thì mình sẵn sàng đổi mạng cho em mình luôn. Nhưng rồi khi lớn lên, em nó có tình yêu cũng lại rời xa mình, theo đuổi cuộc sống hôn nhân của nó. Và rồi em lại rút ra một điều, sau này khi mình già đi, mình không còn có thể quyết định được điều gì cho em gái mình nữa, mà lúc đó sẽ là chồng, con cái của nó quyết định. Vậy hoá ra chúng ta chỉ là anh em lúc nhỏ, còn lớn lên thì tình anh em sẽ nhạt phai đi phải không? :((
Tiếp tục là nghĩ đến vợ, một người con gái xa lạ, cũng là nàng công chúa, nàng thiên thần dưới con mắt của cha mẹ cô ấy. Cô ấy đến với mình, dành cả thanh xuân cho mình rồi đầu ấp tay gối đến già. Biết bao kỷ niệm, biết bao câu chuyện tranh cãi giận hờn sẽ đi theo em và cô ấy đến suốt đời. Hoá ra người thực sự gắn bó với mình lại là 1 người “xa lạ”. :sosad:
Em không muốn nghĩ tiếp đến vấn đề con cái nữa vì điều đó chắc chắn sẽ đến thôi, nhưng rồi theo quy luật của cuộc đời, theo logic của tự nhiên thì mọi chuyện vẫn sẽ như vậy.
Khi chết đi chúng ta sẽ chỉ là một nấm mộ nhỏ không có cha mẹ, anh em bên cạnh, mà chỉ là có thể nằm bên cạnh một người “xa lạ” nhưng lại gắn bó với ta cả đời. Vậy có phải thực sự con người ta vốn rất cô đơn không?
Em chỉ chia sẻ chút nỗi lòng, mong nhận được đồng cảm.

via theNEXTvoz for iPhone

văn hay chữ tốt , chắc cũng lắm tiền

sâu lắng phết ha ha ha
 
thế nên bạn tri kỷ mới là một thứ người ta rất quý trọng, mà đấy là ngày xưa thôi, bây giờ cũng ít người có tri âm tri kỷ gì.
Chúng ta k ai chung đầu, k chung suy nghĩ được, hành xử khác nhau, người tốt với nhau cũng chưa chắc hiểu nhau. Gia đình t mỗi người 1 tính, liên kết chỉ là vì máu mủ tình nghĩa thôi, chẳng ai hiểu nhau, làm 1 tý có khi mỗi người 1 ý cãi nhau mẹ rồi nên cũng k quan tâm lắm, bây giờ ít ý kiến. Nghĩ cái cảnh như bà già, người đầu gối tay ấp với mình 3 40 năm rồi vẫn chẳng có chút đồng cảm tương thông gì, hơi tý cãi nhau, vô tâm vô tính là thấy chán giùm. Ngày xưa có mỗi mình t thì đ bỏ mẹ đi vẫn lấy được ông khác thôi, cam chịu rồi đến cuối đời thành khổ nó nghiện.
Ngày xưa gặp được ngy đầu tâm lý lắm, nói chung hai người cũng khá thấu hiểu nhau, nhưng cuối cùng vì dòng đời xô đẩy mà chia tay. Ngy thứ hai thì chẳng hiểu nhau gì cả, nhưng được cái chịu đựng được nhau lâu hơn... Sau đó thì t cũng quen dần với cô đơn...nói chung đời là bể khổ nhưng nếu có nhiều tiền thì đỡ khổ hơn, nếu cô đơn với view tháp Eiffel rồi chụp cái ảnh deep lại thì vẫn hạnh phúc vẫn sang hơn là cô đơn ở căn phòng ẩm thấp chật hẹp rồi.
Kiếp sau xin làm một cái cây như ước muốn của cô bạn đh, vô tri nhưng không phải âu sầu, ai làm hại cũng cam chịu
 
Sửa lần cuối:
Sự thật thì luôn phủ phàng.
Người dám đối diện sự thật là người mạnh mẽ.
 
Nghĩ cũng lạ, 1 gia đình ruột thịt có cha mẹ con cái, ... mà thật ra người chồng với người vợ có quan hệ gì với nhau đâu, họ kết nối nhau bằng những đứa con. Thời gian qua đi, họ vẫn sống với nhau tới cuối đời, những đứa con lại rời đi và cưới những người "xa lạ" khác, quay lại vòng lặp như ba mẹ chúng.
Thời đại này, 90% gia đình cuối đời sẽ chỉ còn 2vc nương tựa nhau mà sống, không còn cảnh ở chung như những thế hệ trước đâu các thím à. Phải chấp nhận thôi vì tư tưởng sống các thế hệ bây giờ khác xa nhau lắm.
Gia đình tôi vẫn giữ truyền thống 3-4 đời sống chung và tôi cảm thấy may mắn thật thím ạ. Bọn trẻ hay được ông bà kể cho nghe mấy chuyện thời xưa, khoái tít mắt luôn. Nếu ai có thể thì tôi nghĩ nên sống chung để có sự gắn kết với nhau, trân trọng nhau. Đôi khi nhường nhịn các cụ chứ các cụ cũng có sống đời với mình được đâu.
 
Gia đình tôi vẫn giữ truyền thống 3-4 đời sống chung và tôi cảm thấy may mắn thật thím ạ. Bọn trẻ hay được ông bà kể cho nghe mấy chuyện thời xưa, khoái tít mắt luôn. Nếu ai có thể thì tôi nghĩ nên sống chung để có sự gắn kết với nhau, trân trọng nhau. Đôi khi nhường nhịn các cụ chứ các cụ cũng có sống đời với mình được đâu.
Gia đình bạn thật đáng quý nè. Sống chung thấy vậy chứ nhiều thử thách, mỗi người cần phải có bản lĩnh lắm mới duy trì được chứ không dễ dàng gì. 👍
 
Nhà mình thì vẫn giữ được 3 đời: ba mẹ, mình, con mình.
Ông bà ngoại vẫn còn nhưng ở trong 1 căn nhà khác. Nhà mình qua chơi, ăn uống hàng ngày luôn. Tuy là 2 căn nhưng có cảm giác vẫn như ở chung với nhau tất cả vậy. Ông bà lớn tuổi rồi nên chỉ cầu cho ông bà sống được càng lâu càng tốt. :adore:

via theNEXTvoz for iPhone
 
Thím thớt cũng phải 3x rồi ấy nhỉ. Tầm tuổi này hay nghĩ ngợi về nhân sinh cuộc đời
 
Fen có bao giờ đọc bài viết: Chúng ta cô đơn nhiều hơn chúng ta nghĩ không?

Dù muốn, dù không tất cả chúng ta đều phải nhận/bị kết quả cho những việc chúng ta đã làm và không làm.

Phật dạy vạn pháp duy tâm tạo là vậy. Tâm tạo, tâm nhận. Tâm là thứ ở bên trong của mỗi người.
e xin link bài với thím
 
tự nhiên thấy muốn khóc
nghĩ 1 ngày
cha mẹ rời xa , xa người thân yêu
mình chết đi bỏ lại đứa con bơ vơ giữa dòng đời :(
 
Đêm qua coi c1 k ngủ
Cả ngày người mệt
Xong cảm xúc thay đổi
Dễ buồn
Dễ khóc
Mất ngủ thật đáng sợ
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
thanhtuantyros3,
Người trả lời cuối
leuleuleu,
Trả lời
73
Lượt xem
9.927
Quay lại
Lên đầu trang