Con người vốn thực sự rất cô đơn?

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề thanhtuantyros3
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Đêm qua coi c1 k ngủ
Cả ngày người mệt
Xong cảm xúc thay đổi
Dễ buồn
Dễ khóc
Mất ngủ thật đáng sợ
Giữ gìn sức khoẻ thím ơi! Chia sẻ để chúng ta thấy rằng không chỉ riêng ta mới có cái cảm nhận này. Rất nhiều người có chung cảm nhận này nhưng ai là người nói ra để mọi người đồng cảm và nhìn thấy bản thân mình trong câu chuyện đó.

via theNEXTvoz for iPhone
 
Giữ gìn sức khoẻ thím ơi! Chia sẻ để chúng ta thấy rằng không chỉ riêng ta mới có cái cảm nhận này. Rất nhiều người có chung cảm nhận này nhưng ai là người nói ra để mọi người đồng cảm và nhìn thấy bản thân mình trong câu chuyện đó.

via theNEXTvoz for iPhone

Tất cả mọi thứ đang diễn ra chỉ là những dòng tín hiệu điện được bộ não của phen diễn giải ra ma thôi. Cuộc sống của chúng ta chỉ là 1 chương trình giả lập được bộ não của chính chúng ta thực hiện.:(
 
Cô đơn là bản chất của loài người

Ký tên: Một nhà triết học hiện sanh nào đó.
 
= tuổi thớt, dạo này tôi đang bị khủng hoảng hiện sinh, ko thấy ý nghĩa hay niềm vui trong cuộc sống, có chăng là do những cái mình muốn thì không đạt được hoặc là đã chán cái hiện tại. Ở tuổi này thì chí ít cũng phải có công việc lương cao, có người yêu/vợ chia sẻ, gia đình đầm ấm nhưng mấy cái đó thì tôi không có được.

Vòng xoay luẩn quẩn: ăn uống ngủ nghỉ -> làm việc -> chơi bời -> lại lao đầu kiếm tiền. Thời gian cứ thế mà trôi như 1 giấc mơ. Bản thân năng lực có hạn nên sống 1 kiếp bình bình ko cao ko thấp.
 
Như tít thôi các thím, mấy ngày nay em cứ suy nghĩ mãi về vấn đề số phận con người. Chúng ta có thực sự hạnh phúc không? Hay chỉ mãi là những kẻ cô đơn trong vỏ bọc hạnh phúc? :pudency:
Em nghĩ về cha mẹ, họ cho ta cuộc đời, cho ta nhận thức, cho ta được trở thành một con người có số phận cụ thể. Sau đó rồi chắc chắn họ cũng sẽ rời bỏ ta vào một khoảnh khắc nào đó. Ai may mắn thì khoảnh khắc đó sẽ tới muộn, ai kém may mắn thì điều đó ập tới sớm hơn. Cha mẹ nhìn thấy lúc ta ra đời, lúc ta lớn lên... và em nhận ra 1 sự thật rất buồn rằng chỉ có cha mẹ mới nhớ ngày sinh nhật của chúng ta. Còn con cái về sau chỉ nhớ ngày chúng ta rời bỏ cõi đời thôi. :sosad:
Em lại nghĩ về con em gái em. Lúc nhỏ thì thương nó vô bờ bến, có những lúc tưởng tượng nếu như em mình có vấn đề gì thì mình sẵn sàng đổi mạng cho em mình luôn. Nhưng rồi khi lớn lên, em nó có tình yêu cũng lại rời xa mình, theo đuổi cuộc sống hôn nhân của nó. Và rồi em lại rút ra một điều, sau này khi mình già đi, mình không còn có thể quyết định được điều gì cho em gái mình nữa, mà lúc đó sẽ là chồng, con cái của nó quyết định. Vậy hoá ra chúng ta chỉ là anh em lúc nhỏ, còn lớn lên thì tình anh em sẽ nhạt phai đi phải không? :((
Tiếp tục là nghĩ đến vợ, một người con gái xa lạ, cũng là nàng công chúa, nàng thiên thần dưới con mắt của cha mẹ cô ấy. Cô ấy đến với mình, dành cả thanh xuân cho mình rồi đầu ấp tay gối đến già. Biết bao kỷ niệm, biết bao câu chuyện tranh cãi giận hờn sẽ đi theo em và cô ấy đến suốt đời. Hoá ra người thực sự gắn bó với mình lại là 1 người “xa lạ”. :sosad:
Em không muốn nghĩ tiếp đến vấn đề con cái nữa vì điều đó chắc chắn sẽ đến thôi, nhưng rồi theo quy luật của cuộc đời, theo logic của tự nhiên thì mọi chuyện vẫn sẽ như vậy.
Khi chết đi chúng ta sẽ chỉ là một nấm mộ nhỏ không có cha mẹ, anh em bên cạnh, mà chỉ là có thể nằm bên cạnh một người “xa lạ” nhưng lại gắn bó với ta cả đời. Vậy có phải thực sự con người ta vốn rất cô đơn không?
Em chỉ chia sẻ chút nỗi lòng, mong nhận được đồng cảm.

via theNEXTvoz for iPhone
để tôi hỏi chat gpt cho fen. nó đang gen câu trả lời
1683886394815.png
 
Nó khum trả lời được
Câu hỏi "Thực sự con người ta vốn rất cô đơn không?" không thể trả lời một cách tuyệt đối vì mỗi người có cách cảm nhận và trải nghiệm khác nhau về sự cô đơn. Tuy nhiên, đoạn văn trên cho thấy rằng trong cuộc sống, chúng ta có thể trải qua những cảm giác cô đơn và không thể tránh khỏi sự chia ly, nhưng đồng thời cũng có những người thân yêu, bạn bè và người đối diện mà chúng ta gắn bó và tạo ra những kỷ niệm đẹp. Vì vậy, việc cảm thấy cô đơn hay hạnh phúc phụ thuộc vào quan điểm và trải nghiệm của từng người.
 
May quá, cả nhà mình theo Công Giáo. Ít khi cô đơn như thế.

Đợt lễ còn tranh nhau đăng ký đi Tĩnh Tâm trong nhà nguyện. Ở đây càng ở một mình thì càng nói chuyện với Chúa được thoải mái.
 
Hồi làm đồ án tốt nghiệp đại học, bạn tôi cũng chọn đề tài "sự cô đơn của người trẻ hiện nay".
Thầy hướng dẫn đầu đã bạc trắng, đi du học Đức với Nga về, nói rằng "sự cô đơn của con người là điều đương nhiên. Chỉ có hạnh phúc mới là giai đoạn ngắn hạn thoáng qua của đời người và rất dễ biến mất". Cuối cùng bạn tôi đổi đề tài khác.

Còn trẻ hay trăn trở về cô đơn, đủ trải nghiệm sẽ thấy cô đơn là bình thường, kể cả khi có cha mẹ, vợ và con cái.
 
Bà chị họ của tôi, ngày trước bả luôn hạnh phúc vì bả hầu như có mọi thứ làm bả vui vẻ, cha mẹ, người yêu, tiền bạc, bạn bè, công việc... chưa bao giờ tôi thấy bả than thở hay buồn luôn. Lúc nào cũng kêu tao thấy tao may mắn quá mày, lúc nào cũng đầy đủ. Bả 29,30 mà cứ như 18,19 vậy đó. Đùng 1 ngày dì tôi mất bà chị tôi như rơi xuống hố đen không đáy. Bao năm rồi tôi cảm giác bả vẫn ở dưới đó không trồi lên được nữa. Tự nhiên tôi cảm thấy sợ chia ly sinh tử, còn cha mẹ và còn vợ con thì tôi càng sợ mình có rồi lại mất đi. =(( =(( Biết đời là vô thường mà sao nhiều khi nghĩ đến sợ quá mấy fen. Nhất là chia ly cha mẹ.
Bởi vì hạnh phúc của bà toàn là thứ bên ngoài, mà thứ bên ngoài thì sẽ có lúc mất đi..dù sao bà ấy cũng có 30 năm vui vẻ rồi. Con người mình lúc đạt cực thịnh cũng là lúc bắt đầu suy. Phôi thai đạt cực đại lúc 9 tháng, ra đời. Đó cũng là lúc đếm ngược tg ra đi. :D lảm nhảm chút cuối tuần.
 
Một ngày nào đó: không còn bố mẹ, con cái cũng không ở gần, đôi chân run rẩy, bàn tay nhàu nhĩ, đôi mắt mờ đục, cố lục trong trí nhớ xem hôm nay ta đã ăn cơm chưa? Lúc đó ta có còn là ta?

Đến mức này rồi thì sống làm gì nữa, thà chết còn hơn :)
 
Như tít thôi các thím, mấy ngày nay em cứ suy nghĩ mãi về vấn đề số phận con người. Chúng ta có thực sự hạnh phúc không? Hay chỉ mãi là những kẻ cô đơn trong vỏ bọc hạnh phúc? :pudency:
Em nghĩ về cha mẹ, họ cho ta cuộc đời, cho ta nhận thức, cho ta được trở thành một con người có số phận cụ thể. Sau đó rồi chắc chắn họ cũng sẽ rời bỏ ta vào một khoảnh khắc nào đó. Ai may mắn thì khoảnh khắc đó sẽ tới muộn, ai kém may mắn thì điều đó ập tới sớm hơn. Cha mẹ nhìn thấy lúc ta ra đời, lúc ta lớn lên... và em nhận ra 1 sự thật rất buồn rằng chỉ có cha mẹ mới nhớ ngày sinh nhật của chúng ta. Còn con cái về sau chỉ nhớ ngày chúng ta rời bỏ cõi đời thôi. :sosad:
Em lại nghĩ về con em gái em. Lúc nhỏ thì thương nó vô bờ bến, có những lúc tưởng tượng nếu như em mình có vấn đề gì thì mình sẵn sàng đổi mạng cho em mình luôn. Nhưng rồi khi lớn lên, em nó có tình yêu cũng lại rời xa mình, theo đuổi cuộc sống hôn nhân của nó. Và rồi em lại rút ra một điều, sau này khi mình già đi, mình không còn có thể quyết định được điều gì cho em gái mình nữa, mà lúc đó sẽ là chồng, con cái của nó quyết định. Vậy hoá ra chúng ta chỉ là anh em lúc nhỏ, còn lớn lên thì tình anh em sẽ nhạt phai đi phải không? :((
Tiếp tục là nghĩ đến vợ, một người con gái xa lạ, cũng là nàng công chúa, nàng thiên thần dưới con mắt của cha mẹ cô ấy. Cô ấy đến với mình, dành cả thanh xuân cho mình rồi đầu ấp tay gối đến già. Biết bao kỷ niệm, biết bao câu chuyện tranh cãi giận hờn sẽ đi theo em và cô ấy đến suốt đời. Hoá ra người thực sự gắn bó với mình lại là 1 người “xa lạ”. :sosad:
Em không muốn nghĩ tiếp đến vấn đề con cái nữa vì điều đó chắc chắn sẽ đến thôi, nhưng rồi theo quy luật của cuộc đời, theo logic của tự nhiên thì mọi chuyện vẫn sẽ như vậy.
Khi chết đi chúng ta sẽ chỉ là một nấm mộ nhỏ không có cha mẹ, anh em bên cạnh, mà chỉ là có thể nằm bên cạnh một người “xa lạ” nhưng lại gắn bó với ta cả đời. Vậy có phải thực sự con người ta vốn rất cô đơn không?
Em chỉ chia sẻ chút nỗi lòng, mong nhận được đồng cảm.

via theNEXTvoz for iPhone
Tui cô đơn quá
 
= tuổi thớt, dạo này tôi đang bị khủng hoảng hiện sinh, ko thấy ý nghĩa hay niềm vui trong cuộc sống, có chăng là do những cái mình muốn thì không đạt được hoặc là đã chán cái hiện tại. Ở tuổi này thì chí ít cũng phải có công việc lương cao, có người yêu/vợ chia sẻ, gia đình đầm ấm nhưng mấy cái đó thì tôi không có được.

Vòng xoay luẩn quẩn: ăn uống ngủ nghỉ -> làm việc -> chơi bời -> lại lao đầu kiếm tiền. Thời gian cứ thế mà trôi như 1 giấc mơ. Bản thân năng lực có hạn nên sống 1 kiếp bình bình ko cao ko thấp.
Mọi thứ cứ lặp đi lặp lại liên tục sẽ khiến cuộc sống trở nên nhạt nhẽo vậy đấy
BdgiW7R.png
 
Như tít thôi các thím, mấy ngày nay em cứ suy nghĩ mãi về vấn đề số phận con người. Chúng ta có thực sự hạnh phúc không? Hay chỉ mãi là những kẻ cô đơn trong vỏ bọc hạnh phúc? :pudency:
Em nghĩ về cha mẹ, họ cho ta cuộc đời, cho ta nhận thức, cho ta được trở thành một con người có số phận cụ thể. Sau đó rồi chắc chắn họ cũng sẽ rời bỏ ta vào một khoảnh khắc nào đó. Ai may mắn thì khoảnh khắc đó sẽ tới muộn, ai kém may mắn thì điều đó ập tới sớm hơn. Cha mẹ nhìn thấy lúc ta ra đời, lúc ta lớn lên... và em nhận ra 1 sự thật rất buồn rằng chỉ có cha mẹ mới nhớ ngày sinh nhật của chúng ta. Còn con cái về sau chỉ nhớ ngày chúng ta rời bỏ cõi đời thôi. :sosad:
Em lại nghĩ về con em gái em. Lúc nhỏ thì thương nó vô bờ bến, có những lúc tưởng tượng nếu như em mình có vấn đề gì thì mình sẵn sàng đổi mạng cho em mình luôn. Nhưng rồi khi lớn lên, em nó có tình yêu cũng lại rời xa mình, theo đuổi cuộc sống hôn nhân của nó. Và rồi em lại rút ra một điều, sau này khi mình già đi, mình không còn có thể quyết định được điều gì cho em gái mình nữa, mà lúc đó sẽ là chồng, con cái của nó quyết định. Vậy hoá ra chúng ta chỉ là anh em lúc nhỏ, còn lớn lên thì tình anh em sẽ nhạt phai đi phải không? :((
Tiếp tục là nghĩ đến vợ, một người con gái xa lạ, cũng là nàng công chúa, nàng thiên thần dưới con mắt của cha mẹ cô ấy. Cô ấy đến với mình, dành cả thanh xuân cho mình rồi đầu ấp tay gối đến già. Biết bao kỷ niệm, biết bao câu chuyện tranh cãi giận hờn sẽ đi theo em và cô ấy đến suốt đời. Hoá ra người thực sự gắn bó với mình lại là 1 người “xa lạ”. :sosad:
Em không muốn nghĩ tiếp đến vấn đề con cái nữa vì điều đó chắc chắn sẽ đến thôi, nhưng rồi theo quy luật của cuộc đời, theo logic của tự nhiên thì mọi chuyện vẫn sẽ như vậy.
Khi chết đi chúng ta sẽ chỉ là một nấm mộ nhỏ không có cha mẹ, anh em bên cạnh, mà chỉ là có thể nằm bên cạnh một người “xa lạ” nhưng lại gắn bó với ta cả đời. Vậy có phải thực sự con người ta vốn rất cô đơn không?
Em chỉ chia sẻ chút nỗi lòng, mong nhận được đồng cảm.

via theNEXTvoz for iPhone
có phải bản ngã thân thế mong muốn có người nương dựa, bám víu vào đang nói ? do tấm lòng ko đủ rộng mở để dung chứa, để 4 bể là nhà, nó mới quanh quanh vài người nên thấy cô đơn
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
thanhtuantyros3,
Người trả lời cuối
leuleuleu,
Trả lời
73
Lượt xem
9.927
Quay lại
Lên đầu trang