Trong văn phòng riêng ở công ty.
Tôi gập latop lại, đứng trên cao nhìn xuống phố, kéo hết rèm ra cho nắng chiều chiếu vào người, vươn vai đầy khoan khoái. Tôi lấy lại được cân bằng sau chuỗi ngày dài cắt cơn nghiện dục. Nhưng hôm nay, thế là đủ rồi, tôi không muốn chờ nữa. Tôi bốc máy gọi cho em, đi ăn tối, đi chơi, kể cả không phệt thì cũng sẽ là một buổi trò chuyện, giao thoa về tâm hồn, thứ dopamine ấy, cũng rất dễ chịu.
Thuê bao quý khách...
Ngáo này lại đang làm gì rồi, việc này cũng thường thấy.
Thuê bao quý khách...
Lần thứ 7, 8 gì đó trong tối nay. Tôi gọi em cứ mỗi 15 phút. Em không gọi lại, không nhắn tin, tắt máy hay hết pin gì mà lâu thế được. Hay con bé này hỏng hẳn rồi, nó ở bên tôi bao lâu mà không biết thế nào là chơi lành mạnh à, thích đú với mấy con bạn biết mùi đời dạn dày hơn à?
Tôi thiết nghĩ,
mọi thứ chấm hết nhanh thế sao, thì thôi, anh đây lại kiếm con khác
Thuê bao quý khách...
Cuộc thứ 50 hay 53 gì đó trong một tối,
Tôi đã sai... sai khi quá tự đề cao mình, sai ngay từ phút đầu đặt đôi môi mình lên đôi môi em... Tôi đang nhớ em, nhớ trong điên dại, nhớ trong yếu hèn và là nhớ trong nhục nhã... Tôi đang nhớ thương một con đĩ... Không chấp nhận nổi sự thật đó trong tâm hồn mình, không chấp nhận nổi việc bấm số lần nữa sẽ lại nghe thấy cái âm thanh ghê rợn kia.. Tôi ném cái máy vào tường, vỡ tan tành...
Tôi nằm trên giường, mắt mở thao láo, 2 giờ sáng rồi... Tôi đánh xe đi tìm em.. Khoá cửa vẫn thế, tôi vẫn vào, căn phòng vắng tanh? Em nghiện rồi sao? Một câu hỏi thẳng thắn vang lên trong tôi..
Mình quan tâm đến nó làm đéo gì nhỉ? Tầm giá đó kiếm em tương tự thôi là được mà.. Nhưng không, đó chỉ là suy nghĩ, còn hành động thì là tôi đang lái xe đi loanh quanh những nơi em thường lui tới. Ánh mắt đờ đẫn kiếm tìm.
Hôm sau, tôi vẫn như thế, về phòng em, ngủ một giấc rồi lại lái xe đi loanh quanh, chẳng thiết tha ăn uống hay vệ sinh cá nhân gì.
Và trong ánh điện mập mờ đô thị nhá nhem, mắt tôi nhoè không lái nổi nữa. Nó mỏi quá rồi, hay tôi rơi nước mắt? Tôi tát vào mặt mình, lắc lắc cái đầu, tấp vào một quán nhìn khá sang chảnh, kêu ly cafe, một đĩa hoa quả...
Và...trong một thoáng ngẩng đầu lên, tôi đã mỉm cười rạng rỡ, trên sân khấu của phòng trà này, đó là em, em đang hát.. Lần đầu, tôi lắng nghe em hát, cũng hay chứ, đâu phải loại nhạc gì quá khó thấm đâu.
Lờiiii ruuuu... bay bổng cánh diều....
Lời ru... ai đó ngóng chông.....
..... ngọt ngào lời ruuuuuu
Em mặc trang phục kiểu cái yếm, hở bên vai, kiểu phụ nữ ngày xưa, tôi chả hiểu là kiểu nhạc gì. Nhưng, em đẹp quá, bao lâu nay, đây là lần đầu tiên tôi ngắm và thực sự chú ý tới nét đẹp của em khi mặc cái gì đó trên người...
Tôi lần về thật gần sân khấu, đứng gần hết mức được phép. Quan sát em, rõ từng đuờng nét.. Em hát xong, e ấp cúi chào, mau lẹ lùi vào cánh gà. Rồi từ đó xuống phía khán giả ngồi. Em ngồi cạnh một gã đứng tuổi, to béo, gã nhẹ nhàng vuốt vai em đúng 1 cái, một cử chỉ rất kín, rất phong thái. Em ngồi cạnh hắn, tôi đứng ngay sau, cách chưa đầy vài bước.. Em và gã chúi đầu vào cái gì đó, em nói, em cười với gã, bằng đúng ánh mắt và nụ cười mà tôi nghĩ là của riêng tôi...
Tôi lặng lẽ, cố xoay bước chân nặng như đã đeo đá để ra về. Cảm giác như cái xoay người ấy mất cả một thế kỷ... Tôi không cam chịu sự thất bại này, nhưng tôi làm được gì, lại gần và đấm gã kia ư? Vì một con đĩ?
Có ai đó nhận ra tôi, chắc là bạn của em, họ gọi em.
Tôi bước đi thật nhanh, có nghe rõ tiếng ai đó chạy theo...
Tiếng thứ gì đó rơi, tiếng ai đó ngã... Tôi đi với phong thái chậm lại, như thể ta đây rất bình tâm trước mọi việc. Như thể ta là một người không thể khuất phục, cũng không cần phải quay đầu vì bất cứ điều gì..
Em tóm được bàn tay tôi..
Tôi quay người lại, im lặng, khinh bỉ, không đáp thành lời... Chúng tôi đứng ngay cửa ra vào..
- anh, anh đi đâu mấy ngày em gọi mãi không được. Sao anh biết em ở đây mà tìm đến...
Tôi lặng thinh, ánh mắt thể hiện sự giận giữ..
- anh, anh nghe em, bình tĩnh, anh nhìn này..
Em mở điện thoại, tìm trong đống ngổn ngang cuộc gọi đi, đâu đó một tràng dài cuộc gọi cho cái tên "Cục Đường"
- Em đã gọi cho a rất nhiều, mà không được. Anh tắt máy hay là làm sao? Em tưởng anh chán em rồi... Anh, anh nhìn em... nhìn thẳng vào em..
Ừ, tôi đập mẹ cái máy tối hôm đó rồi mà nhỉ? Tôi nghĩ trong đầu như thế..
- Anh,em nhớ anh đến nỗi không thể làm gì được Về đến phòng là em lại nhớ, nhưng em không biết phải làm gì, em chỉ đi hát suốt mấy hôm nay cho thật bận rộn. Anh đã đi tìm em, đúng không? Anh nói gì đi?
Tôi lôi em đi ra xa, tránh ánh mắt dòm ngó, bước đi, không nhìn em, em vẫn mặc cái yếm đó bên trong, khoác cái áo khoác mỏng bên ngoài. Mãi rồi, tôi nói mà không nhìn..
- Em nghĩ, anh còn tin em được không?
Một câu nói ngu dốt thể hiện sự yếu mềm. Đây là lúc cần phải nói thật. Nói chính xác sự thật chứ không phải là những lời ong bướm tán tỉnh. Tôi câu nói đó, chẳng khác nào thừa nhận, tôi đã nâng tầm em lên trong lòng mình từ rất lâu rồi.. Và hôm nay, tôi đang ghen..
Giữa phố xá tấp nập, em kéo tay tôi, băng băng giữa phố trong một trang phục kỳ lạ mà chẳng ai mặc như thế ra đường bao giờ. Có vài ánh mắt tò mò, xong chẳng ai bận tâm. Tôi đi theo một cách vô thức, lý trí tôi nói rằng, duỗi bàn tay nhỏ nhắn đó ra, kệ xác nó và hãy trở về đi thôi. Nhưng đôi chân tôi lại cứ chạy theo thật nhanh, sợ bàn tay ấy tuột ra mất.
Em lôi tôi vào một nhà nghỉ gần đó nhất, mau lẹ và dứt khoát đặt phòng. Kéo tôi thật nhanh theo đường cầu thang bộ, lên tầng 3, vào phòng thật nhanh... Em đẩy tôi xuống giường, ngồi lên đùi tôi...
Và em cuồng nhiệt hôn, ngọt quá, thơm mát quá, nó khác lắm.. Không phải là nụ hôn của dục vọng đắm say, không phải cái kiểu hôn tìm thấy lưỡi nhau thật nhanh, mà là chính xác là kiểu... yêu... Chỉ có môi giao môi, không câu nệ, xúc chạm thật nhiều, miễn sao đối phương hiểu là quá đủ rồi..
Em xé toác áo tôi, đứt cả cúc.. Tôi khẽ muốn đẩy em ra, nhưng em rất dứt khoát, ôm tôi rất chặt.. Ừ, thôi thì nếu em muốn, tôi cho em một lần cuối... Tôi nhập cuộc, không vồ vập lại, chỉ nhẹ nhàng tạo tư thế cho em dễ dàng hành sự...
Tôi không với tay để cởi áo hay sờ soạng em nhiệt thành như mọi lần nữa, tôi cứ ngả ra, mặc em, như thể mình mới là một con đĩ cao giá, còn em mới là khách..
Em tháo hết mọi thứ trên người tôi ra, tôi chỉ mơ hồ cảm thấy có gì đó khác biệt mọi lần, em dứt khoát, rất mạnh mẽ... Rồi em ăn cà rốt... Việc này cũng thường, nhưng lâu rồi tôi không được chạm vào em, tôi thấy sướng, nó phê pha hơn hẳn những cơn ái tình triền miên liên tục của những tuần trước...
Và kìa, lần này, động tác của em khác thật sự, nó uyển chuyển, nhịp nhàng giữa tay và miệng, mọi khi em thường giữ nhịp, thường kiềm chế tôi lại một chút để được lâu dài, để có thể yêu đến tận cùng.. Nhưng hôm nay em đang làm quái gì vậy... Những tiếng rên bật ra từ cả hai, tôi khẽ muốn níu em lại.. nhưng không nổi nữa, tôi sướng quá rồi... Và ... như cái vòi nước bị gấp lại đột ngột được duỗi thẳng ra. Dòng dịch bị kìm nén 3 tuần trong trong tôi tuôn trào bởi sự dồn dập của em. Em nhìn tôi, nuốt trọn tất cả, ánh mắt đầy kiêu hãnh, như thể... tôi không làm sao tìm được từ mô tả ánh mắt ấy. Đó là lần đầu tiên em nuốt tôi...
Cho tới tận khi tôi kiệt sức, đẩy em ra, tôi vẫn chưa hết run người. Tôi vừa kinh ngạc, vừa thấy điên dại, cảm giác chiến thắng, ngự trị tuyệt đối dâng trào. Tôi vội với tay ôm em lại thật chặt, siết mạnh cái ôm hết mức có thể... Tôi không nỡ buông em ra, em quá yếu mềm, quá mong manh...
Không có gì để nói, không có gì phải giải thích nữa. Em... thật.. vĩ đại khi yêu thương tôi đến từng góc cạnh tối tăm nhất..
Kể từ đó, chúng tôi không dùng bất cứ biện pháp an toàn nào. Một sự tin tưởng và thác tín tuyệt đối.