Cuộc sống ở Đức

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề clanvns2
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Ông bà bô mình xưa đi đức quen nhau bên đấy sau về vn ở luôn, thỉnh thoảng ổng bả trêu mình mày nên qua đức ở vì tao thấy tính tình mày hợp với bên đấy, bên đấy dân sau h làm hoặc ngày nghỉ là trốn biệt trong nhà chả ló mặt ra ngoài bao giờ =))

via theNEXTvoz for iPhone
 
Vậy thì bạn tìm hiểu kỹ hơn. Giờ AI nó ra thông tin cũng tương đối chính xác. Bạn cứ tra theo vùng, thành phố thì ra. Tìm hiểu cho kỹ để khỏi vỡ mộng. EU không phải là Mỹ đâu. Mức sống, mức lương, đóng BHXH, luật pháp khác hoàn toàn á. Mà nó đang đâm đầu xuống đất ấy, tôi khuyên nên đi nước khác đi.

Đi đâu mà đến cuối cùng để dành được tiền nhiều nhất ấy. Đừng có nghe bánh vẽ bảo hiểm xã hội, bảo hiểm sức khỏe. Đóng thì nhiều nhưng không xài được bao nhiêu đâu. Các quỹ nó vỡ hết rồi đang lấy thuế bù qua đấy.

Có 2 câu của Đen Vâu nó mô tả cái mô hình xã hội của Đức

***
Nhưng cũng có lúc mọi thứ không như là những gì ta muốn
Thế giới này vận hành theo cái cách luôn ghì ta xuống
***

nên các anh đừng thắc mắc sao Đức tụt hậu so với Mỹ và Trung Quốc quá xa. Rồi sẽ còn xa nữa vì giờ động lực phát triển mất rồi. Lập công ty build sản phẩm thành công là vọt đi Mỹ ngay. Ở Đức thì chết với luật lá.

Ví dụ: Thu nhập trung bình của dân Đức là 64k. Mà mức đóng thuế cao nhất 42% là ... 68k (sau khi trừ chi phí, thật ra không có trừ được bao nhiêu đâu). Tôi cho là 71k brutto đi. Tức là chỉ cần các anh làm nhiều hơn 10% mức trung bình là ăn thuế thu nhập tối đa luôn. Thật vkl.
Châu Âu giờ qua chơi ít ngày thì đc, chứ ở hay làm ăn thì nát. Thuế, bảo hiểm cao, bào hết thu nhập, ko có thăng tiến hay tích lũy đc tài sản. Nên giờ dân tụi nó toàn làm chơi chơi, kt sẽ còn đi xuống nữa.
 
Sống ngót nghét tầm hơn 10 năm, vợ Đức - Bồ Đào Nha, con 2 đứa. Về VN nhiều khi thấy như mình từ núi xuống, kiểu những quán cà phê quen thuộc giờ chả còn trên map nữa nên buồn cũng chán về, bạn bè cũng không còn ai ở Sài Gòn :) À dạo này thành phố tôi nó như phố Tàu các bác à, ngày xưa lên Düsseldorf mới thấy châu Á nhiều. Giờ mấy thành phố trực thuộc giáp ranh cũng vậy rồi. Ra đường toàn tiếng Tàu, Đông Bắc Quảng Đông đủ cả, tiếng Nhật Hàn Thái cũng đầy. Đi dạy vào lớp ngoài Trung Đông thì Việt cũng nhiều dần. Bọn teen dạo này có trend vào goAsia mua mì có sẵn nước sôi rồi ôm vừa đi vừa ăn ấy chứ chả phải uống trà sữa nữa rồi. Chả phải đi tiệm Á mới thấy mà giờ TeDi cũng châu Á đứng kasse nhìn hài lắm. Chỗ khác thế nào không biết chứ hôm nọ đặt Joybuy do lướt Xiaohongshu nhiều thấy promotion, mua ba cái há cảo, cá mực rẻ phết, rẻ hơn goAsia mà giao trong ngày. Tầm này mơ về trà sữa đồ ăn 24/7 như ở nhà có quá viển vông không nhỉ. 😂
 
À quên, Đức thì tôi không hẹn hò nhiều, nhưng mà có. Ai ủng hộ đi tôi kể hành trình cuộc đời cho nghe, nói không phải xạo chứ từ ngày sang đây Nhật, Trung, Hàn, Thái tôi hẹn hò đủ, còn có Ba Lan, Czech, Thổ, từ thất nghiệp tới nghệ sĩ, cắt tóc, tiến sĩ, cảnh sát. Nhưng đời tôi xui vcd mỗi trường hợp toxic một kiểu khác nhau =)) Có thời gian qua lại với đám cầu thủ Nhật, đi chơi nhiều thấy nhiều cảnh góc khuất buồn vãi. Đang urlaub hôm nào rảnh xàm xàm viết.
 
À quên, Đức thì tôi không hẹn hò nhiều, nhưng mà có. Ai ủng hộ đi tôi kể hành trình cuộc đời cho nghe, nói không phải xạo chứ từ ngày sang đây Nhật, Trung, Hàn, Thái tôi hẹn hò đủ, còn có Ba Lan, Czech, Thổ, từ thất nghiệp tới nghệ sĩ, cắt tóc, tiến sĩ, cảnh sát. Nhưng đời tôi xui vcd mỗi trường hợp toxic một kiểu khác nhau =)) Có thời gian qua lại với đám cầu thủ Nhật, đi chơi nhiều thấy nhiều cảnh góc khuất buồn vãi. Đang urlaub hôm nào rảnh xàm xàm viết.
Đợi tự chuyển của fen
 
À quên, Đức thì tôi không hẹn hò nhiều, nhưng mà có. Ai ủng hộ đi tôi kể hành trình cuộc đời cho nghe, nói không phải xạo chứ từ ngày sang đây Nhật, Trung, Hàn, Thái tôi hẹn hò đủ, còn có Ba Lan, Czech, Thổ, từ thất nghiệp tới nghệ sĩ, cắt tóc, tiến sĩ, cảnh sát. Nhưng đời tôi xui vcd mỗi trường hợp toxic một kiểu khác nhau =)) Có thời gian qua lại với đám cầu thủ Nhật, đi chơi nhiều thấy nhiều cảnh góc khuất buồn vãi. Đang urlaub hôm nào rảnh xàm xàm viết.
hóng bro kể chuyện
 
bro cho hỏi bro đi học gì thế, mình có em gái năm nay nó đăng kí đi theo diện điều dưỡng
 
À quên, Đức thì tôi không hẹn hò nhiều, nhưng mà có. Ai ủng hộ đi tôi kể hành trình cuộc đời cho nghe, nói không phải xạo chứ từ ngày sang đây Nhật, Trung, Hàn, Thái tôi hẹn hò đủ, còn có Ba Lan, Czech, Thổ, từ thất nghiệp tới nghệ sĩ, cắt tóc, tiến sĩ, cảnh sát. Nhưng đời tôi xui vcd mỗi trường hợp toxic một kiểu khác nhau =)) Có thời gian qua lại với đám cầu thủ Nhật, đi chơi nhiều thấy nhiều cảnh góc khuất buồn vãi. Đang urlaub hôm nào rảnh xàm xàm viết.
hóng tự chuyện của bác, nghe hấp dẫn phết nha, em ở bên Mã nhìn gái tắt mẹ điện đ buồn tán.... Nhật với Hàn may ra còn tà tưa chứ đội còn lại chán vl :(
 
Tập 1: Mối tình đầu ở thành phố K

Các bác có thấy tôi ngu thì nên hiểu năm tôi sang vừa cuối 20 tuổi, giờ U40 rồi nên có chửi cũng không kịp nữa rồi =)

Năm đó mùa hè tôi đến thành phố K bờ Tây nước Đức, sau 1 tháng rưỡi vất vưởng thì cuối cùng tìm được một căn 1 Zimmer Wohnung 20m2. Rẻ mà loạn lắm, vì đa phần cả toà đều là học sinh sinh viên thuê, lâu lâu đặt Paket báo có người nhận nhưng mất hoài, nhưng thôi rẻ nên không kêu ca.

Một ngày nọ đang dọn dẹp thì nghe gõ cửa, là con nhỏ người Đức cùng tầng, da rám nắng tóc vàng mắt xanh. Nó nói một tràng thề tôi không hiểu được gì nên tôi okay okay gật gật. Nhưng rồi em lách qua cửa rồi đi xuyên mẹ qua cái phòng phòng tồi tàn chưa có giường của tôi, cửa sổ thì dán giấy, mở cửa sổ rồi leo qua. Sau này tôi mới biết là để quên chìa khoá nên leo hộ từ phòng tôi về lại cửa sổ phòng em. Sau đợt đó đi ra đi vào gặp nhau cũng chào.

Một hôm cả dãy phòng tổ chức tiệc mời mọi người, thì em lại hỏi bằng tiếng anh rằng mặt mày ngơ ngơ như vậy là không hiểu tiếng đức phải không. Xong thì cũng nói chuyện, mà tôi năm 20 tuổi đụt bỏ mẹ. Hội thoại vỏn vẹn là:

  • Mày bao nhiêu tuổi
  • Tao 20
  • Tao sắp 21
  • Ừ rồi sao
  • Tao học Lehramt Sport mày học gì
  • Tao chưa học gì hết
-Ừ
-Ừ

Ảo làm sao lại cho whatsapp, nhắn tin thì tôi tự tin hơn nên sau vài tuần cũng rủ nhau đi picnic, uống bia này nọ. Rồi cũng đến lúc quen nhau, thân rồi có nhiều chuyện để nói. Hai đứa hai máy chơi game cùng nhau, nhưng mà tính nó thua là cọc nên sau này không cho tôi chơi cùng nữa. Cũng đi du lịch bụi nhiều nơi. Thực sự lúc đó tôi cuồng con nhỏ này tới ngu người, vì cả hai trải nghiệm rất nhiều, kỷ niệm vui cũng nhiều mà trước khi gặp em tôi không bao giờ nghĩ đến. Mỗi một tội, mạnh ai nấy nấu ăn, tôi nấu mời thì thi thoảng ăn chứ chả bao giờ nấu cho tôi ăn cả, sau này tôi quen vài đứa cũng thế, cả một cuộc tình chưa bao giờ được cho ăn :(

Quen cũng đâu vài tháng thì dịp đó Giáng Sinh được mời về nhà chơi. Tôi cũng lo lắm vì không hiểu ở đây người ta xử sự thế nào. Nên thôi tôi bấm bụng mua chai rượu với ít hoa sang. Mẹ em thì xã giao lịch sự không có thái độ gì rõ ràng. Nhưng mà ba em nhìn tôi chẳng khác gì nhìn một đống rác cả. Xong kiểu đùa là mới sang mà sắp có thẻ rồi nhỉ, đùa vui vãi tôi đếch cười được. Mà vừa sang không bao lâu trình tiếng Đức cãi không được, cay lắm nhưng câm. Thật ra lúc đấy so ra thì gia cảnh nhà tôi đâu tệ, ở tầm 20 tuổi bị người ta nhìn như mọi rợ cũng buồn dù mình không làm gì. Dù sao thì tôi nghĩ kệ, quan trọng là tình cảm hai đứa, chứ chắc không tới nổi cấm cản như ở quê nhà đâu, đoán vậy.

Bẵng đi một học kì thì em đòi chuyển ngành nên dọn lên phía Bắc, cụ thể là H. Buồn lắm nhưng nghĩ thôi mình phải nghĩ cho người yêu. Lúc đấy bố mẹ tôi còn giàu, vài cái vé tàu tôi lo được. Thời gian đầu nhắn tin rồi gọi Discord cả ngày, ngủ vẫn mở Discord để người đầu tiên tôi nhìn thấy là em. Mẹ nó simp kiểu khổ dâm đó mọi người. Rồi dần không gọi như vậy nữa, vì em có bài làm hay phải gặp bạn nè nhóm abc xyz.

Tôi nhớ như in dịp đó là kỷ niệm 1 năm, tôi bảo em là tôi mua vé lên chỗ em rồi mình tổ chức kỷ niệm này nọ. Không thấy phản đổi gì. Hôm đó tới nhà em, vừa đặt bó hoa xuống thì:
- Chia tay đi
Tôi ngu người luôn, bị sốc tới mức không cãi được, không mở miệng hỏi được cái gì cả. Em bảo anh về đi em muốn 1 mình. Tôi lững thững check rồi bảo còn mỗi chuyến 10h tối hay là....
- Không, đi chuyến 10h tối đi, em tiễn anh.
Ngồi yên vị trong phòng ở nhà rồi vẫn đếu biết tôi đã về ra sao, bắt đầu nghĩ lại thì mẹ ơi tôi khóc như chó vậy. Không nín nổi. Kiểu không chấp nhận sự thật đó. Thế là tôi quyết định mua vé ngày mai quay lại thành phố H.

Sáng hôm đó tôi ngồi tàu đến H và nhắn cho em:
  • Mình nói chuyện 1 lần đi, anh tới nhà em
  • Không, ra quán cà phê đi
  • Ok
Tôi trả 70 euro chỉ để hỏi em "Tại sao", dù nó chả có ý nghĩa mẹ gì cả. Em bảo học căng thẳng, không biết tương lai thế nào và không có thời gian cho tôi. Ai mà ngờ thoát khỏi Việt Nam rồi vẫn nghe cái lý do củ lol này không. Nhưng thôi, tôi mù quáng mà, tôi thuyết phục em các kiểu rằng anh không làm phiền hay bắt em hứa hẹn gì đâu, nhưng nếu chỉ vì căng thẳng thì đó không phải là lí do chia tay bla bla bla... Mẹ nó tôi thiếu điều lăn ra khóc thôi chứ bao nhiêu lời lẽ tôi nói hết rồi. Chắc tại xa nhà cô đơn mà chỗ dựa bị đổ nên hụt hẫng.

Em im lặng, xong tự nhiên em cười. Em bảo ừ, mình quen cũng một thời gian rồi, do em stressed quá và áp lực có những thứ tôi không hiểu (?) Nhưng mà em vẫn yêu anh. Mình có thể thử nhưng em không hứa gì cả. Tôi okay. Quán cà phê vắng khách bọn tôi ngồi ngoài garten, em đưa tôi cái quần chip màu đen em đang mặc rồi nháy mắt bảo chờ em qua tuần sẽ xuống thăm anh sau (tôi tự sự nên không điêu làm gì nha, không tin thì thôi). Tôi về mà kiểu vẫn chưa hoàn hồn ấy nhưng vui điên được.

Niềm vui chẳng tày gang, vừa đặt chân xuống ga tàu, về nhà tắm rửa thì cầm điện thoại lên là:
- Em nghĩ kỹ rồi mình vẫn nên chia tay đi.
Đéo khóc nổi, cứ cà hức cà hức nhưng thề không khóc nổi. Rồi bây giờ đi ngủ hay mua vé lên nói chuyện tiếp? Rồi lên được gì không hay trả thêm gần 200 euro lấy luôn cái áo zú nó về cho đủ bộ rồi nằm khóc tiếp? Mẹ nó vũ trụ chống lại tôi mà. Cuối cùng tôi thấy mình đã đủ hèn hạ rồi nên chỉ nhắn "Ừ", mệt mỏi quá rồi đi đâu thì đi.

Vài ngày sau đó tôi chẳng liên lạc cũng không nài nỉ, tôi thật sự buông bỏ rồi thì nó hey wie gehts tôi, bằng thế lực ngu muội nào đó tôi quay lại với con nhỏ đó một lần nữa. (Còn tiếp)
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
clanvns2,
Người trả lời cuối
rocketraccon,
Trả lời
392
Lượt xem
55.641
Quay lại
Lên đầu trang