Sieu Trom Vat
Senior Member
Main chính chịu nhiều bất công, chê trách, khinh bỉ, không chỉ là xã hội, đồng nghiệp, bạn bè, còn là những người thân như bố, mẹ, em gái. Hắn lên tâm sự với anh em online nào ngờ cũng bị dè bỉu, chê bai. Hắn vẫn cố gắng kể nhưng có ai thông? vì đời ai nào sống cho ai, cái đói của người này, người khác làm sao cảm thấu. Main chính buồn tủi, hắn khóc trong uất nghẹn, nghĩ xót cho cái thân đầy bệnh tật ốm yếu, mở vội bao thuốc cũ nhàu trong góc bàn nhưng thuốc đã hết, muốn đi hít chút gió đông nhưng xăng cũng cạn, đói quá định ăn tạm gói mì nhưng nào có còn...
Hắn chán tới mức phải gục đi mặc cho cái tức còn nóng ran nơi lồng ngực, cái đói vẫn còn cồn cào dưới thành bụng. Nhưng hóa ra trời xanh có mắt, trong giấc ngủ của hắn lại hiện lên một bạch y lão giả, hai mắt lấp lánh hữu thần, tản mát ra khí chất phiêu dật bất phàm, thần thái của hắn băng lãnh, ánh mắt rơi trên người thanh niên nằm sóng xoài, âm thanh lạnh lùng nói:
- Vì sao ngươi khóc?
Dưới một cái liếc mắt của lão giả, hắn cảm thấy toàn thân run rẩy, trái tim không ngừng hoảng hốt, khuôn mặt nhỏ nhắn không còn chút máu, ngơ ngác nhìn đối phương:
- Ngài là tiên nhân sao...?
...
Chỉ chưa đầy năm cái hô hấp, hắn thuật lại những bất công về đời mình cho bạch y lão giả. Chỉ thấy khi hắn ngước lên, một đôi mắt ôn nhu ấm áp như muốn đem hắn ôm trọn vào lòng, lão giả khóe miệng tươi cười nói:
- Thì ra là vậy, thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu. Đến đoạn hôm nay cũng do thiên kiếp định sẵn, ngươi muốn thoát thật không dễ. Nhưng nếu không ngừng cố gắng để thay đổi thì phải xem sự nỗ lực của ngươi lớn tới chừng nào. Lời không nên nói cũng đã nói, lời nên nói ta cũng nói xong. Thôi ta đi đây...
Sau ba tiếng cười lớn, lão giả từ từ biến mất, chỉ thấy hắn từ trong giấc ngủ bừng tỉnh, nghĩ về chuyện vừa xảy ra, khóe mắt vẫn cay, bụng vẫn đói, lại nghĩ về bạch y lão giả, đột nhiên mắng lớn:
"Đ* m*, đời như ***!"
Hắn ngồi đấy thẩn thờ, điện vừa bị cắt, hắn cứ thế mà nhìn vào khoảng đen liên miên, vô tận...
Hắn chán tới mức phải gục đi mặc cho cái tức còn nóng ran nơi lồng ngực, cái đói vẫn còn cồn cào dưới thành bụng. Nhưng hóa ra trời xanh có mắt, trong giấc ngủ của hắn lại hiện lên một bạch y lão giả, hai mắt lấp lánh hữu thần, tản mát ra khí chất phiêu dật bất phàm, thần thái của hắn băng lãnh, ánh mắt rơi trên người thanh niên nằm sóng xoài, âm thanh lạnh lùng nói:
- Vì sao ngươi khóc?
Dưới một cái liếc mắt của lão giả, hắn cảm thấy toàn thân run rẩy, trái tim không ngừng hoảng hốt, khuôn mặt nhỏ nhắn không còn chút máu, ngơ ngác nhìn đối phương:
- Ngài là tiên nhân sao...?
...
Chỉ chưa đầy năm cái hô hấp, hắn thuật lại những bất công về đời mình cho bạch y lão giả. Chỉ thấy khi hắn ngước lên, một đôi mắt ôn nhu ấm áp như muốn đem hắn ôm trọn vào lòng, lão giả khóe miệng tươi cười nói:
- Thì ra là vậy, thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu. Đến đoạn hôm nay cũng do thiên kiếp định sẵn, ngươi muốn thoát thật không dễ. Nhưng nếu không ngừng cố gắng để thay đổi thì phải xem sự nỗ lực của ngươi lớn tới chừng nào. Lời không nên nói cũng đã nói, lời nên nói ta cũng nói xong. Thôi ta đi đây...
Sau ba tiếng cười lớn, lão giả từ từ biến mất, chỉ thấy hắn từ trong giấc ngủ bừng tỉnh, nghĩ về chuyện vừa xảy ra, khóe mắt vẫn cay, bụng vẫn đói, lại nghĩ về bạch y lão giả, đột nhiên mắng lớn:
"Đ* m*, đời như ***!"
Hắn ngồi đấy thẩn thờ, điện vừa bị cắt, hắn cứ thế mà nhìn vào khoảng đen liên miên, vô tận...
bần nông. bỏ hết đi mà làm lại cuộc đời thôi 

