Em cảm thấy bị lợi dụng

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Konstante
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

Konstante

Senior Member
Em có việc này muốn hỏi ý kiến các bác (bọn bạn đã chửi em nhiều, nhưng trước đây em vẫn cố cãi, nhưng giờ chán mẹ rồi).

Em sống ở Pháp (mang hai quốc tịch), không có gì đặc biệt, học hành cũng tạm gọi là không phải vớ vẩn (master và PhD ở những chỗ khá tốt). Ngoại hình không phải hotboy gì nhưng cũng bình thường, nhìn được. Em có khá nhiều bạn bè thân (cả trai lẫn gái, nhưng gái thì giờ lấy chồng hết rồi), và bạn bè em (cả trai lẫn gái) đều rất tốt (bạn bè giúp em rất nhiều). Nhược điểm cực kỳ lớn của em là rất rất nhát gái.

Mấy năm vừa rồi em có yêu một bạn ở VN, và thực lòng là muốn cưới (năm ngoái em đã về VN cùng với bạn lên ĐSQ Pháp để làm giấy tờ, và đã được chấp nhận).

Cái sai ngay từ đầu của em là để chuyện tiền bạc chen vào quá nhiều đến chuyện tình cảm, nhưng em vẫn tin là cái sai đó là hoàn toàn vô tình. Mọi chuyện có lẽ bắt đầu từ một sự kiện cách đây hai năm, khi lên kế hoạch cưới nhau, em đã thỏa thuận với bạn là hàng tháng em gửi bạn một ít tiền, để dành làm tiền tổ chức cưới. Để dành được mấy tháng thì bạn có nói với em bị lừa (em cũng không biết chính xác số tiền bị lừa là bao nhiêu, hỏi cả bạn và mẹ bạn thì cũng không rõ ràng), nhưng khi biết chuyện thì em có nói, một cách hoàn toàn tự nhiên, là thôi phần tiền để dành đấy (cỡ hơn 70 củ) bạn cứ dùng để trả nợ một phần.

Trả nợ xong thì em biết là bạn vẫn còn nợ, nhưng em không chuyển tiền cho bạn nữa vì em nghĩ bạn chưa đủ chín chắn để giữ, và em biết là hàng tháng bạn trích lương của bạn ra trả dần. Vì biết vậy nên hàng tháng em vẫn đưa bạn tiền (ít nhiều cũng cỡ 5-6 củ), ngoài ra còn những việc đột xuất này nọ (thuốc men, chữa bệnh). Có lần mẹ bạn vay em 10 củ, em cũng đưa luôn, mấy tháng sau mẹ bạn trả lại thì em nói là thôi đưa luôn cho bạn.

Nhưng mấy tháng vừa rồi nhà em ở VN có việc cần tiền (khá nhiều), nên em có nói với bạn là giờ anh đang có việc, nên đừng hỏi tiền anh nữa, khi nào anh có thì anh sẽ chủ động đưa. Nhưng bạn vẫn thỉnh thoảng nói là có việc nọ việc kia (nói chung là tháng nào cũng không việc này thì việc khác), những lần đó thì có lần em đưa, và có lần không (em nói là giờ anh chưa có tiền).

Lần gần đây nhất là bạn nhắn hỏi em về một loại thuốc gan gì đó, hỏi em xem là bên Pháp có bán không. Em kiểm tra thì thấy đó là thuốc kê đơn, rất đắt, bác nào ở Pháp thì biết là thuốc kê đơn kiểu này sẽ không bán, và được phát không (bảo hiểm cơ bản trả toàn bộ). Em có hỏi là bạn mua thuốc cho ai, thì bạn bảo là mua cho mẹ (lọ thuốc đó em xem giá bán ở VN thì cỡ 7-8 triệu), em nghĩ việc này là việc riêng của nhà bạn, không đến nỗi là không mua được (bạn thỉnh thoảng kể là ông anh mua xe SH này nọ, rồi mua iPhone cho vợ, nên em tự suy ra là ông anh hoàn toàn có thể mua được).

Vì thế nên em không tự động ngỏ lời mua hộ, mà cho bạn xem luôn tin nhắn mẹ em nhắn cho em để bạn thấy là em cũng đang có việc cần xử lý chứ không phải dư giả gì. Sau đó bạn ghost em luôn, thật không thể hiểu là thế nào.

Vì ở yêu xa nên em gặp bạn rất ít (cực kỳ ít), chỉ khi nào về VN thì em mới vào thăm được. Mỗi lần vào thăm em đều có quà cáp tử tế cho cả gia đình bạn và gia đình ông anh. Cảm nhận của em là nhà bạn thì rất nhiệt tình, em nói chuyện rất thoải mái với mọi người. Ông anh tính tình cũng ok, hôm đến chơi em kéo ông anh ra quán cafe trong hẻm để nói chuyện. Nhưng bạn thì rất lạnh lùng. Năm ngoái em vào SG để cùng bạn lên ĐSQ. Mấy ngày đó em ở nhà bạn chỉ toàn nói chuyện với bố mẹ bạn.

Có buổi tối em thấy chán quá, nên có hỏi bạn là bạn có muốn nói chuyện không (các bác thông cảm, trong chuyện yêu đương thì em rất ngu), và bạn nói là không. Em trố cmn mắt luôn, nản vcđ, và nghĩ mình bị coi thường. Buổi tối hôm sau, ăn cơm xong, em lên phòng ngủ luôn thì sáng hôm sau mẹ bạn có nói là bạn tối qua có vào định nói chuyện với em nhưng em ngủ mất rồi.

Quay lại chuyện tiền nong. Khi đi chơi em không bao giờ để bạn trả tiền, em luôn tự động trả (kể cả những cái không phải dành cho hai người), và chủ động đưa tiền cho bạn (em biết là bạn không có tiền). Và chuyện tiền nong là chuyện cực kỳ tế nhị, nên em chỉ đưa chứ không bao giờ nói gì thêm.

Em giờ thật méo hiểu gì sau vụ ghost kia luôn. Cái sai của em, như em nói lúc đầu, là để chuyện tiền nong xen vào quá nhiều. Em có cảm giác là em đang lấy tiền ra để làm hài lòng bạn (mỗi lần phải từ chối là em thấy rất áy náy, giống kiểu như có mà không giúp, nhưng thực ra em còn có việc phải lo). Và em thấy mối quan hệ như thế này là toxic, em có nói bạn rằng, một mối quan hệ bình đẳng thì không nên như vậy (tức là một người cảm thấy áy náy khi không đưa tiền được cho người kia, còn một người thì coi việc đó là tất nhiên).

Nghĩ sai cho người khác là không nên, nhưng quá ngây thơ thì có khi là một tội ác. Nên em nhiều lúc nghĩ mình đang bị lợi dụng. Em vẫn không cho rằng bạn cố ý lợi dụng, mà bạn suy nghĩ có gì đó sai. Em có nói với bạn rằng "không sợ khó khăn, chỉ sợ hai người không đồng lòng", nhưng em thấy là bạn không hiểu.
 
Sửa lần cuối:
Em có việc này muốn hỏi ý kiến các bác (bọn bạn đã chửi em nhiều, nhưng trước đây em vẫn cố cãi, nhưng giờ chán mẹ rồi).

Em sống ở Pháp (mang hai quốc tịch), không có gì đặc biệt, học hành cũng tạm gọi là không phải vớ vẩn (master và PhD ở những chỗ khá tốt). Ngoại hình không phải hotboy gì nhưng cũng bình thường, nhìn được. Em có khá nhiều bạn bè thân (cả trai lẫn gái, nhưng gái thì giờ lấy chồng hết rồi), và bạn bè em (cả trai lẫn gái) đều rất tốt (bạn bè giúp em rất nhiều). Nhược điểm cực kỳ lớn của em là rất rất nhát gái.

Mấy năm vừa rồi em có yêu một bạn ở VN, và thực lòng là muốn cưới (năm ngoái em đã về VN cùng với bạn lên ĐSQ Pháp để làm giấy tờ, và đã được chấp nhận).

Cái sai ngay từ đầu của em là để chuyện tiền bạc chen vào quá nhiều đến chuyện tình cảm, nhưng em vẫn tin là cái sai đó là hoàn toàn vô tình. Mọi chuyện có lẽ bắt đầu từ một sự kiện cách đây hai năm, khi lên kế hoạch cưới nhau, em đã thỏa thuận với bạn là hàng tháng em gửi bạn một ít tiền, để dành làm tiền tổ chức cưới. Để dành được mấy tháng thì bạn có nói với em bị lừa (em cũng không biết chính xác số tiền bị lừa là bao nhiêu, hỏi cả bạn và mẹ bạn thì cũng không rõ ràng), nhưng khi biết chuyện thì em có nói, một cách hoàn toàn tự nhiên, là thôi phần tiền để dành đấy (cỡ hơn 70 củ) bạn cứ dùng để trả nợ một phần.

Trả nợ xong thì em biết là bạn vẫn còn nợ, nhưng em không chuyển tiền cho bạn nữa vì em nghĩ bạn chưa đủ chín chắn để giữ, và em biết là hàng tháng bạn trích lương của bạn ra trả dần. Vì biết vậy nên hàng tháng em vẫn đưa bạn tiền (ít nhiều cũng cỡ 5-6 củ), ngoài ra còn những việc đột xuất này nọ (thuốc men, chữa bệnh). Có lần mẹ bạn vay em 10 củ, em cũng đưa luôn, mấy tháng sau mẹ bạn trả lại thì em nói là thôi đưa luôn cho bạn.

Nhưng mấy tháng vừa rồi nhà em ở VN có việc cần tiền (khá nhiều), nên em có nói với bạn là giờ anh đang có việc, nên đừng hỏi tiền anh nữa, khi nào anh có thì anh sẽ chủ động đưa. Nhưng bạn vẫn thỉnh thoảng nói là có việc nọ việc kia (nói chung là tháng nào cũng không việc này thì việc khác), những lần đó thì có lần em đưa, và có lần không (em nói là giờ anh chưa có tiền).

Lần gần đây nhất là bạn nhắn hỏi em về một loại thuốc gan gì đó, hỏi em xem là bên Pháp có bán không. Em kiểm tra thì thấy đó là thuốc kê đơn, rất đắt, bác nào ở Pháp thì biết là thuốc kê đơn kiểu này sẽ không bán, và được phát không (bảo hiểm cơ bản trả toàn bộ). Em có hỏi là bạn mua thuốc cho ai, thì bạn bảo là mua cho mẹ (lọ thuốc đó em xem thì cỡ 7-8 triệu), em nghĩ việc này là việc riêng của nhà bạn, không đến nỗi là không mua được (bạn thỉnh thoảng kể là ông anh mua xe SH này nọ, rồi mua iPhone cho vợ, nên em tự suy ra là ông anh hoàn toàn có thể mua được).

Vì thế nên em không tự động ngỏ lời mua hộ, mà cho bạn xem luôn tin nhắn mẹ em nhắn cho em để bạn thấy là em cũng đang có việc cần xử lý chứ không phải dư giả gì. Sau đó bạn ghost em luôn, thật không thể hiểu là thế nào.

Vì ở yêu xa nên em gặp bạn rất ít (cực kỳ ít), chỉ khi nào về VN thì em mới vào thăm được. Mỗi lần vào thăm em đều có quà cáp tử tế cho cả gia đình bạn và gia đình ông anh. Cảm nhận của em là nhà bạn thì rất nhiệt tình, em nói chuyện rất thoải mái với mọi người. Ông anh tính tình cũng ok, hôm đến chơi em kéo ông anh ra quán cafe trong hẻm để nói chuyện. Nhưng bạn thì rất lạnh lùng. Năm ngoái em vào SG để cùng bạn lên ĐSQ. Mấy ngày đó em ở nhà bạn chỉ toàn nói chuyện với bố mẹ bạn.

Có buổi tối em thấy chán quá, nên có hỏi bạn là bạn có muốn nói chuyện không (các bác thông cảm, trong chuyện yêu đương thì em rất ngu), và bạn nói là không. Em trố cmn mắt luôn, nản vcđ, và nghĩ mình bị coi thường. Buổi tối hôm sau, ăn cơm xong, em lên phòng ngủ luôn thì sáng hôm sau mẹ bạn có nói là bạn tối qua có vào định nói chuyện với em nhưng em ngủ mất rồi.

Quay lại chuyện tiền nong. Khi đi chơi em không bao giờ để bạn trả tiền, em luôn tự động trả (kể cả những cái không phải dành cho hai người), và chủ động đưa tiền cho bạn (em biết là bạn không có tiền). Và chuyện tiền nong là chuyện cực kỳ tế nhị, nên em chỉ đưa chứ không bao giờ nói gì thêm.

Em giờ thật méo hiểu gì sau vụ ghost kia luôn. Cái sai của em, như em nói lúc đầu, là để chuyện tiền nong xen vào quá nhiều. Em có cảm giác là em đang lấy tiền ra để làm hài lòng bạn (mỗi lần phải từ chối là em thấy rất áy náy, giống kiểu như có mà không giúp, nhưng thực ra em còn có việc phải lo). Và em thấy mối quan hệ như thế này là toxic, em có nói bạn rằng, một mối quan hệ bình đẳng thì không nên như vậy (tức là một người cảm thấy áy náy khi không đưa tiền được cho người kia, còn một người thì coi việc đó là tất nhiên).

Nghĩ sai cho người khác là không nên, nhưng quá ngây thơ thì có khi là một tội ác. Nên em nhiều lúc nghĩ mình đang bị lợi dụng. Em vẫn không cho rằng bạn cố ý lợi dụng, mà bạn suy nghĩ có gì đó sai. Em có nói với bạn rằng "không sợ khó khăn, chỉ sợ hai người không đồng lòng", nhưng em thấy là bạn không hiểu.
Đức, chờ #3 tóm tắt :haha:
 
Em giờ thật méo hiểu gì sau vụ ghost kia luôn. Cái sai của em, như em nói lúc đầu, là để chuyện tiền nong xen vào quá nhiều. Em có cảm giác là em đang lấy tiền ra để làm hài lòng bạn (mỗi lần phải từ chối là em thấy rất áy náy, giống kiểu như có mà không giúp, nhưng thực ra em còn có việc phải lo). Và em thấy mối quan hệ như thế này là toxic, em có nói bạn rằng, một mối quan hệ bình đẳng thì không nên như vậy (tức là một người cảm thấy áy náy khi không đưa tiền được cho người kia, còn một người thì coi việc đó là tất nhiên).

Nghĩ sai cho người khác là không nên, nhưng quá ngây thơ thì có khi là một tội ác. Nên em nhiều lúc nghĩ mình đang bị lợi dụng. Em vẫn không cho rằng bạn cố ý lợi dụng, mà bạn suy nghĩ có gì đó sai. Em có nói với bạn rằng "không sợ khó khăn, chỉ sợ hai người không đồng lòng", nhưng em thấy là bạn không hiểu.
Trong mắt gái bạn không có giá trị gì ngoài tiền. Đến lúc bạn không chi tiền nữa thì bạn hết giá trị thôi. Chứ tự dưng ai đi yêu một thằng cha ở xa lắc xa lơ làm gì :doubt:
 
Trong mắt gái bạn không có giá trị gì ngoài tiền. Đến lúc bạn không chi tiền nữa thì bạn hết giá trị thôi. Chứ tự dưng ai đi yêu một thằng cha ở xa lắc xa lơ làm gì :doubt:
Đèo mẹ, chán thế đấy bác. Em đã cố cãi với bọn bạn em là đếch phải, và cả bọn đều cam đoan với em là phải. Là người cứ phải lợi dụng nhau làm cm gì đâu.
 
Đức, chờ #3 tóm tắt :haha:
máy atm biết đi thôi, gái xin tiền nói là có việc cho gia đình, ko cho nữa mặt nặng mặt nhẹ ghost luôn, tiền đấy kiếm thằng cốt bao nó bữa tôm hùm nó sủa gâu gâu luôn, va phải mấy con mái này rồi lại còn yêu xa, có khi nó còn đang gẩy đít với thằng hồng hài nhi nào nữa :doubt:
 
máy atm biết đi thôi, gái xin tiền nói là có việc cho gia đình, ko cho nữa mặt nặng mặt nhẹ ghost luôn, tiền đấy kiếm thằng cốt bao nó bữa tôm hùm nó sủa gâu gâu luôn, va phải mấy con mái này rồi lại còn yêu xa, có khi nó còn đang gẩy đít với thằng hồng hài nhi nào nữa :doubt:
khả năng cao là thế, cạnh nhau sát vách nó còn chổng đít qua cửa sổ cho thằng khác nhảy được cơ nói gì là cách nhau tận nửa bán cầu :sneaky:
 
Tác giả sống ở Pháp và yêu xa một cô gái ở Việt Nam, hai người đã từng làm thủ tục để tiến tới hôn nhân. Trong thời gian yêu nhau, anh nhiều lần hỗ trợ tài chính cho bạn gái và gia đình, từ tiền tiết kiệm đám cưới đến các khoản chi tiêu, nợ nần và việc phát sinh. Khi gia đình anh gặp khó khăn nên không thể tiếp tục giúp, bạn gái vẫn thường xuyên hỏi tiền. Sau khi anh từ chối mua một loại thuốc đắt cho mẹ cô, cô đã cắt liên lạc (ghost). Sự việc khiến anh nhận ra tiền bạc đã trở thành yếu tố quá lớn trong mối quan hệ, cảm thấy tình yêu thiếu sự bình đẳng và bắt đầu nghi ngờ mình đang bị lợi dụng.
 
Hãy tưởng tưởng chủ thớt ở pháp ruồn tiền về cho con kia
Còn con kia ở nhà đc anh hàng xóm thông thụt
Tui rất thích thể loại này (và tiền, donate cho tui đi)
UDqbcUT.png
UDqbcUT.png
UDqbcUT.png
UDqbcUT.png
 
Chủ thớt nên tự hỏi là đang mua tình yêu hay là đang yêu, thử thớt không phải ở Pháp mà ở VN với bạn ấy và không chu cấp tiền thử xem. Chủ thớt không muốn rút ra thì không ai cản được. Chứ người ngoài cuộc nhìn vào là hiểu.
 
Vì ở yêu xa nên em gặp bạn rất ít (cực kỳ ít), chỉ khi nào về VN thì em mới vào thăm được. Mỗi lần vào thăm em đều có quà cáp tử tế cho cả gia đình bạn và gia đình ông anh. Cảm nhận của em là nhà bạn thì rất nhiệt tình, em nói chuyện rất thoải mái với mọi người. Ông anh tính tình cũng ok, hôm đến chơi em kéo ông anh ra quán cafe trong hẻm để nói chuyện. Nhưng bạn thì rất lạnh lùng. Năm ngoái em vào SG để cùng bạn lên ĐSQ. Mấy ngày đó em ở nhà bạn chỉ toàn nói chuyện với bố mẹ bạn.
Có buổi tối em thấy chán quá, nên có hỏi bạn là bạn có muốn nói chuyện không (các bác thông cảm, trong chuyện yêu đương thì em rất ngu), và bạn nói là không.
Em trố cmn mắt luôn, nản vcđ, và nghĩ mình bị coi thường. Buổi tối hôm sau, ăn cơm xong, em lên phòng ngủ luôn thì sáng hôm sau mẹ bạn có nói là bạn tối qua có vào định nói chuyện với em nhưng em ngủ mất rồi.
Ngoài kia thế giới iu nhau kiểu gì vậy nhỉ
RW6y7Q2.png

Thớt quen và yêu em gái này bằng cách nào thế
llJx0Go.png
 
Nói chung ông chắc ít va vấp gái việt nên hành xử của ông chán vcl ra.
Bạn gái ông tính ra nó cũng chẳng phải đào mỏ hay bào gì như ông nghĩ đâu.
Chứ nếu nó dạng đào mỏ thì không có chuyện mỗi 70 triệu thôi đâu.
Nó chỉ thấy ông đéo ga lăng như mấy thằng trai việt, lại còn yêu xa đéo được gặp nhau.
Bạn bè xung quanh thì NY ở gần, thấy mua này mua kia dẫn đi du lịch đương nhiên dần dần nó sẽ tự ti thôi, đã yêu xa ko gặp được thì tìm cách bù đắp.
Còn dần dần cứ nghĩ nó đào mỏ nó bào tiền này kia… tự nhiên lâu dần đéo hiểu nhau nó sinh ra lạnh nhạt. Có khi nó cũng chẳng muốn vào SG lên đsq với ông đâu vì ở VN nó cũng đầy đủ mẹ rồi.
Còn ông hành xử vẫn con nít lắm, nó hỏi mua thuốc cho mẹ thì nó vẫn nghĩ cho gia đình đc thế là nó có đức, nó hỏi mua ở pháp nghĩ đơn giản mua nước ngoài chất lượng hơn sợ việt nam mua hàng giả, tinh tế thì bảo ở pháp đắt giá 1000-2000€ ông đặt mẹ thằng ship việt nam mua xong gửi qua trực tiếp cho mẹ nó, đã nhắn tin được rồi gia đình mà đéo tinh ý.
Lâu dần nó cũng nghĩ ông có quan tâm gì mẹ nó đâu, mà đa phần con gái nó nặng tình nó đã thấy ông đối xử vs gia đình nó đéo ra gì thì nó cũng sẽ xem ông đéo còn quan trọng nữa
 
Đúng rồi, anh đã bị lợi dụng.
Em có việc này muốn hỏi ý kiến các bác (bọn bạn đã chửi em nhiều, nhưng trước đây em vẫn cố cãi, nhưng giờ chán mẹ rồi).

Em sống ở Pháp (mang hai quốc tịch), không có gì đặc biệt, học hành cũng tạm gọi là không phải vớ vẩn (master và PhD ở những chỗ khá tốt). Ngoại hình không phải hotboy gì nhưng cũng bình thường, nhìn được. Em có khá nhiều bạn bè thân (cả trai lẫn gái, nhưng gái thì giờ lấy chồng hết rồi), và bạn bè em (cả trai lẫn gái) đều rất tốt (bạn bè giúp em rất nhiều). Nhược điểm cực kỳ lớn của em là rất rất nhát gái.

Mấy năm vừa rồi em có yêu một bạn ở VN, và thực lòng là muốn cưới (năm ngoái em đã về VN cùng với bạn lên ĐSQ Pháp để làm giấy tờ, và đã được chấp nhận).

Cái sai ngay từ đầu của em là để chuyện tiền bạc chen vào quá nhiều đến chuyện tình cảm, nhưng em vẫn tin là cái sai đó là hoàn toàn vô tình. Mọi chuyện có lẽ bắt đầu từ một sự kiện cách đây hai năm, khi lên kế hoạch cưới nhau, em đã thỏa thuận với bạn là hàng tháng em gửi bạn một ít tiền, để dành làm tiền tổ chức cưới. Để dành được mấy tháng thì bạn có nói với em bị lừa (em cũng không biết chính xác số tiền bị lừa là bao nhiêu, hỏi cả bạn và mẹ bạn thì cũng không rõ ràng), nhưng khi biết chuyện thì em có nói, một cách hoàn toàn tự nhiên, là thôi phần tiền để dành đấy (cỡ hơn 70 củ) bạn cứ dùng để trả nợ một phần.

Trả nợ xong thì em biết là bạn vẫn còn nợ, nhưng em không chuyển tiền cho bạn nữa vì em nghĩ bạn chưa đủ chín chắn để giữ, và em biết là hàng tháng bạn trích lương của bạn ra trả dần. Vì biết vậy nên hàng tháng em vẫn đưa bạn tiền (ít nhiều cũng cỡ 5-6 củ), ngoài ra còn những việc đột xuất này nọ (thuốc men, chữa bệnh). Có lần mẹ bạn vay em 10 củ, em cũng đưa luôn, mấy tháng sau mẹ bạn trả lại thì em nói là thôi đưa luôn cho bạn.

Nhưng mấy tháng vừa rồi nhà em ở VN có việc cần tiền (khá nhiều), nên em có nói với bạn là giờ anh đang có việc, nên đừng hỏi tiền anh nữa, khi nào anh có thì anh sẽ chủ động đưa. Nhưng bạn vẫn thỉnh thoảng nói là có việc nọ việc kia (nói chung là tháng nào cũng không việc này thì việc khác), những lần đó thì có lần em đưa, và có lần không (em nói là giờ anh chưa có tiền).

Lần gần đây nhất là bạn nhắn hỏi em về một loại thuốc gan gì đó, hỏi em xem là bên Pháp có bán không. Em kiểm tra thì thấy đó là thuốc kê đơn, rất đắt, bác nào ở Pháp thì biết là thuốc kê đơn kiểu này sẽ không bán, và được phát không (bảo hiểm cơ bản trả toàn bộ). Em có hỏi là bạn mua thuốc cho ai, thì bạn bảo là mua cho mẹ (lọ thuốc đó em xem giá bán ở VN thì cỡ 7-8 triệu), em nghĩ việc này là việc riêng của nhà bạn, không đến nỗi là không mua được (bạn thỉnh thoảng kể là ông anh mua xe SH này nọ, rồi mua iPhone cho vợ, nên em tự suy ra là ông anh hoàn toàn có thể mua được).

Vì thế nên em không tự động ngỏ lời mua hộ, mà cho bạn xem luôn tin nhắn mẹ em nhắn cho em để bạn thấy là em cũng đang có việc cần xử lý chứ không phải dư giả gì. Sau đó bạn ghost em luôn, thật không thể hiểu là thế nào.

Vì ở yêu xa nên em gặp bạn rất ít (cực kỳ ít), chỉ khi nào về VN thì em mới vào thăm được. Mỗi lần vào thăm em đều có quà cáp tử tế cho cả gia đình bạn và gia đình ông anh. Cảm nhận của em là nhà bạn thì rất nhiệt tình, em nói chuyện rất thoải mái với mọi người. Ông anh tính tình cũng ok, hôm đến chơi em kéo ông anh ra quán cafe trong hẻm để nói chuyện. Nhưng bạn thì rất lạnh lùng. Năm ngoái em vào SG để cùng bạn lên ĐSQ. Mấy ngày đó em ở nhà bạn chỉ toàn nói chuyện với bố mẹ bạn.

Có buổi tối em thấy chán quá, nên có hỏi bạn là bạn có muốn nói chuyện không (các bác thông cảm, trong chuyện yêu đương thì em rất ngu), và bạn nói là không. Em trố cmn mắt luôn, nản vcđ, và nghĩ mình bị coi thường. Buổi tối hôm sau, ăn cơm xong, em lên phòng ngủ luôn thì sáng hôm sau mẹ bạn có nói là bạn tối qua có vào định nói chuyện với em nhưng em ngủ mất rồi.

Quay lại chuyện tiền nong. Khi đi chơi em không bao giờ để bạn trả tiền, em luôn tự động trả (kể cả những cái không phải dành cho hai người), và chủ động đưa tiền cho bạn (em biết là bạn không có tiền). Và chuyện tiền nong là chuyện cực kỳ tế nhị, nên em chỉ đưa chứ không bao giờ nói gì thêm.

Em giờ thật méo hiểu gì sau vụ ghost kia luôn. Cái sai của em, như em nói lúc đầu, là để chuyện tiền nong xen vào quá nhiều. Em có cảm giác là em đang lấy tiền ra để làm hài lòng bạn (mỗi lần phải từ chối là em thấy rất áy náy, giống kiểu như có mà không giúp, nhưng thực ra em còn có việc phải lo). Và em thấy mối quan hệ như thế này là toxic, em có nói bạn rằng, một mối quan hệ bình đẳng thì không nên như vậy (tức là một người cảm thấy áy náy khi không đưa tiền được cho người kia, còn một người thì coi việc đó là tất nhiên).

Nghĩ sai cho người khác là không nên, nhưng quá ngây thơ thì có khi là một tội ác. Nên em nhiều lúc nghĩ mình đang bị lợi dụng. Em vẫn không cho rằng bạn cố ý lợi dụng, mà bạn suy nghĩ có gì đó sai. Em có nói với bạn rằng "không sợ khó khăn, chỉ sợ hai người không đồng lòng", nhưng em thấy là bạn không hiểu.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Konstante,
Người trả lời cuối
branchlight,
Trả lời
110
Lượt xem
9.092
Quay lại
Lên đầu trang