Em cảm thấy bị lợi dụng

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Konstante
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Em có việc này muốn hỏi ý kiến các bác (bọn bạn đã chửi em nhiều, nhưng trước đây em vẫn cố cãi, nhưng giờ chán mẹ rồi).

Em sống ở Pháp (mang hai quốc tịch), không có gì đặc biệt, học hành cũng tạm gọi là không phải vớ vẩn (master và PhD ở những chỗ khá tốt). Ngoại hình không phải hotboy gì nhưng cũng bình thường, nhìn được. Em có khá nhiều bạn bè thân (cả trai lẫn gái, nhưng gái thì giờ lấy chồng hết rồi), và bạn bè em (cả trai lẫn gái) đều rất tốt (bạn bè giúp em rất nhiều). Nhược điểm cực kỳ lớn của em là rất rất nhát gái.

Mấy năm vừa rồi em có yêu một bạn ở VN, và thực lòng là muốn cưới (năm ngoái em đã về VN cùng với bạn lên ĐSQ Pháp để làm giấy tờ, và đã được chấp nhận).

Cái sai ngay từ đầu của em là để chuyện tiền bạc chen vào quá nhiều đến chuyện tình cảm, nhưng em vẫn tin là cái sai đó là hoàn toàn vô tình. Mọi chuyện có lẽ bắt đầu từ một sự kiện cách đây hai năm, khi lên kế hoạch cưới nhau, em đã thỏa thuận với bạn là hàng tháng em gửi bạn một ít tiền, để dành làm tiền tổ chức cưới. Để dành được mấy tháng thì bạn có nói với em bị lừa (em cũng không biết chính xác số tiền bị lừa là bao nhiêu, hỏi cả bạn và mẹ bạn thì cũng không rõ ràng), nhưng khi biết chuyện thì em có nói, một cách hoàn toàn tự nhiên, là thôi phần tiền để dành đấy (cỡ hơn 70 củ) bạn cứ dùng để trả nợ một phần.

Trả nợ xong thì em biết là bạn vẫn còn nợ, nhưng em không chuyển tiền cho bạn nữa vì em nghĩ bạn chưa đủ chín chắn để giữ, và em biết là hàng tháng bạn trích lương của bạn ra trả dần. Vì biết vậy nên hàng tháng em vẫn đưa bạn tiền (ít nhiều cũng cỡ 5-6 củ), ngoài ra còn những việc đột xuất này nọ (thuốc men, chữa bệnh). Có lần mẹ bạn vay em 10 củ, em cũng đưa luôn, mấy tháng sau mẹ bạn trả lại thì em nói là thôi đưa luôn cho bạn.

Nhưng mấy tháng vừa rồi nhà em ở VN có việc cần tiền (khá nhiều), nên em có nói với bạn là giờ anh đang có việc, nên đừng hỏi tiền anh nữa, khi nào anh có thì anh sẽ chủ động đưa. Nhưng bạn vẫn thỉnh thoảng nói là có việc nọ việc kia (nói chung là tháng nào cũng không việc này thì việc khác), những lần đó thì có lần em đưa, và có lần không (em nói là giờ anh chưa có tiền).

Lần gần đây nhất là bạn nhắn hỏi em về một loại thuốc gan gì đó, hỏi em xem là bên Pháp có bán không. Em kiểm tra thì thấy đó là thuốc kê đơn, rất đắt, bác nào ở Pháp thì biết là thuốc kê đơn kiểu này sẽ không bán, và được phát không (bảo hiểm cơ bản trả toàn bộ). Em có hỏi là bạn mua thuốc cho ai, thì bạn bảo là mua cho mẹ (lọ thuốc đó em xem giá bán ở VN thì cỡ 7-8 triệu), em nghĩ việc này là việc riêng của nhà bạn, không đến nỗi là không mua được (bạn thỉnh thoảng kể là ông anh mua xe SH này nọ, rồi mua iPhone cho vợ, nên em tự suy ra là ông anh hoàn toàn có thể mua được).

Vì thế nên em không tự động ngỏ lời mua hộ, mà cho bạn xem luôn tin nhắn mẹ em nhắn cho em để bạn thấy là em cũng đang có việc cần xử lý chứ không phải dư giả gì. Sau đó bạn ghost em luôn, thật không thể hiểu là thế nào.

Vì ở yêu xa nên em gặp bạn rất ít (cực kỳ ít), chỉ khi nào về VN thì em mới vào thăm được. Mỗi lần vào thăm em đều có quà cáp tử tế cho cả gia đình bạn và gia đình ông anh. Cảm nhận của em là nhà bạn thì rất nhiệt tình, em nói chuyện rất thoải mái với mọi người. Ông anh tính tình cũng ok, hôm đến chơi em kéo ông anh ra quán cafe trong hẻm để nói chuyện. Nhưng bạn thì rất lạnh lùng. Năm ngoái em vào SG để cùng bạn lên ĐSQ. Mấy ngày đó em ở nhà bạn chỉ toàn nói chuyện với bố mẹ bạn.

Có buổi tối em thấy chán quá, nên có hỏi bạn là bạn có muốn nói chuyện không (các bác thông cảm, trong chuyện yêu đương thì em rất ngu), và bạn nói là không. Em trố cmn mắt luôn, nản vcđ, và nghĩ mình bị coi thường. Buổi tối hôm sau, ăn cơm xong, em lên phòng ngủ luôn thì sáng hôm sau mẹ bạn có nói là bạn tối qua có vào định nói chuyện với em nhưng em ngủ mất rồi.

Quay lại chuyện tiền nong. Khi đi chơi em không bao giờ để bạn trả tiền, em luôn tự động trả (kể cả những cái không phải dành cho hai người), và chủ động đưa tiền cho bạn (em biết là bạn không có tiền). Và chuyện tiền nong là chuyện cực kỳ tế nhị, nên em chỉ đưa chứ không bao giờ nói gì thêm.

Em giờ thật méo hiểu gì sau vụ ghost kia luôn. Cái sai của em, như em nói lúc đầu, là để chuyện tiền nong xen vào quá nhiều. Em có cảm giác là em đang lấy tiền ra để làm hài lòng bạn (mỗi lần phải từ chối là em thấy rất áy náy, giống kiểu như có mà không giúp, nhưng thực ra em còn có việc phải lo). Và em thấy mối quan hệ như thế này là toxic, em có nói bạn rằng, một mối quan hệ bình đẳng thì không nên như vậy (tức là một người cảm thấy áy náy khi không đưa tiền được cho người kia, còn một người thì coi việc đó là tất nhiên).

Nghĩ sai cho người khác là không nên, nhưng quá ngây thơ thì có khi là một tội ác. Nên em nhiều lúc nghĩ mình đang bị lợi dụng. Em vẫn không cho rằng bạn cố ý lợi dụng, mà bạn suy nghĩ có gì đó sai. Em có nói với bạn rằng "không sợ khó khăn, chỉ sợ hai người không đồng lòng", nhưng em thấy là bạn không hiểu.
Mỗi lần về vn đã chịch nhau chưa fen? Mình hỏi nghiêm túc.
 
Con bé nghĩ: mẹ con gà luộc, luộc hầm vắt gần hết nước rồi mà ko thịt nốt được. Thôi ghost t đi chăn con gà khác vậy.
Thật ra với việt kiều thì chưa có gì to tát lắm, con hiểm hơn là nó ngọt ngào với ông chủ thớt, bảo lãnh qua xong lấy cái quốc tịch đã mới tính tiếp...
 
Thớt còn lên đây hỏi thì vẫn còn yêu lắm chưa nhận ra được đâu:shame: .

Không muốn gọi là lợi dụng thì gọi là cuộc trao đổi win win đi. Thớt đưa tiền - gái đưa tình cảm (chưa chắc là real, yêu xa nữa chưa chắc là gái sử dụng hay đưa cho thằng khác). Mà giờ thớt không có tiền - gái không đưa tình cảm. Đơn giản vậy thôi.
 
Mỗi lần về vn đã chịch nhau chưa fen? Mình hỏi nghiêm túc.
Đm, gì mà vl thế bác. Ngay cả trong nói chuyện, nói bóng gió đến việc đó là em tránh mẹ luôn.

Quan hệ mà cứ phải nuôi sống bằng tiền là nó éo hay rồi. Như em đã viết, nó làm em cảm thấy vừa áy náy, vừa cảm thấy chán nản vì bạn không nhìn ra cái mà em muốn nói: khi có khả năng, em sẽ giúp hết sức, nhưng nguồn lực của em cũng méo phải vô hạn và có lúc em phải phân bổ nguồn lực đó sang cái khác (và khi đó em cần sự cảm thông).
 
Tiền nhiều thì gửi về cho ba mẹ chu cấp hàng tháng. Ba mẹ có tiền rồi thì mua bánh trái, quần áo gì đó làm quà. Hơi đâu mang tiền cho gái.
 
Đm, gì mà vl thế bác. Ngay cả trong nói chuyện, nói bóng gió đến việc đó là em tránh mẹ luôn.

Quan hệ mà cứ phải nuôi sống bằng tiền là nó éo hay rồi. Như em đã viết, nó làm em cảm thấy vừa áy náy, vừa cảm thấy chán nản vì bạn không nhìn ra cái mà em muốn nói: khi có khả năng, em sẽ giúp hết sức, nhưng nguồn lực của em cũng méo phải vô hạn và có lúc em phải phân bổ nguồn lực đó sang cái khác (và khi đó em cần sự cảm thông).
Bộ thiếu thốn tình cảm lắm hả?
 
Đm, gì mà vl thế bác. Ngay cả trong nói chuyện, nói bóng gió đến việc đó là em tránh mẹ luôn.

Quan hệ mà cứ phải nuôi sống bằng tiền là nó éo hay rồi. Như em đã viết, nó làm em cảm thấy vừa áy náy, vừa cảm thấy chán nản vì bạn không nhìn ra cái mà em muốn nói: khi có khả năng, em sẽ giúp hết sức, nhưng nguồn lực của em cũng méo phải vô hạn và có lúc em phải phân bổ nguồn lực đó sang cái khác (và khi đó em cần sự cảm thông).
Vl. Fen muốn nghiêm túc tìm hiểu em nó rồi cả 2 sẽ qua hưởng hạnh phúc ở paris hoa lệ à?
Thôi thôi cho tôi xin 2 chữ bình yên, kiếm con khác đi. Gái vn thiếu đéo gì con ham vk.
 
Đm, chắc em hâm. Nhưng em thấy ý kiến các bác ngu vcl luôn. Toàn luyên thuyên nói chuyện gì đéo đâu.

Vấn đề ở đây chưa phải là ai mất gì/được gì, mà là mối quan hệ nó có gì đó bất thường theo chiều hướng toxic.
 
Đm, chắc em hâm. Nhưng em thấy ý kiến các bác ngu vcl luôn. Toàn luyên thuyên nói chuyện gì đéo đâu.
Vấn đề ở đây chưa phải là ai mất gì/được gì, mà là mối quan hệ nó có gì đó bất thường theo chiều hướng toxic.
Thì nó bất thường thật, toxic thật, nhận ra được thì cũng nên thoát ra sớm đi fen

Gửi từ HONOR DNP-NX9 bằng VOZVNApp
 
Đm, gì mà vl thế bác. Ngay cả trong nói chuyện, nói bóng gió đến việc đó là em tránh mẹ luôn.

Quan hệ mà cứ phải nuôi sống bằng tiền là nó éo hay rồi. Như em đã viết, nó làm em cảm thấy vừa áy náy, vừa cảm thấy chán nản vì bạn không nhìn ra cái mà em muốn nói: khi có khả năng, em sẽ giúp hết sức, nhưng nguồn lực của em cũng méo phải vô hạn và có lúc em phải phân bổ nguồn lực đó sang cái khác (và khi đó em cần sự cảm thông).
thực ra chuyện quan hệ trong tình cảm nó bth fency ạ, cứ gặp đúng người là tự khắc tử mở lòng ngay. Còn người ngoài như mình đánh giá thì gái của fency đang hơi lợi dụng fency thật nha. Gì chứ yêu xa tầm 20km đã thấy khó khăn trong đi lại còn fen thì tận nửa cái địa cầu :what:
 
Đm, chắc em hâm. Nhưng em thấy ý kiến các bác ngu vcl luôn. Toàn luyên thuyên nói chuyện gì đéo đâu.

Vấn đề ở đây chưa phải là ai mất gì/được gì, mà là mối quan hệ nó có gì đó bất thường theo chiều hướng toxic.
Cùng đặt câu hỏi nhé. Tại sao bạn lại phải chi tiền? Vì bạn ở xa nên mới sinh ra đoạn dùng tiền để "bù đắp"? Nếu là bình thường thì "bù đắp" quái gì, yêu xa cả hai đứa đều thiệt thòi cơ mà?

Mối quan hệ của bạn vốn éo bình đẳng. Bạn cần gái hơn gái cần bạn. Xung quanh nó có nhiều mối, nó chán bạn thì nó quay ra yêu thằng khác. Có vậy thôi. Bảo lừa lọc nhau để lấy tí tiền thì không phải, nhưng bảo là gái ngoan hiền tử tế có tự trọng thì cũng sai nốt.
 
Em sống ở Pháp (mang hai quốc tịch), không có gì đặc biệt, học hành cũng tạm gọi là không phải vớ vẩn (master và PhD ở những chỗ khá tốt).
minh chứng sống của việc có làm winner cũng ko thoát kiếp simp lỏ
VpxeDqY.png
nói chung fen cũng tự nhận ra mình ngu rồi thì cần làm gì tiếp thì làm đi còn đợi gì nữa?
NqfGkPU.png
 
Em có việc này muốn hỏi ý kiến các bác (bọn bạn đã chửi em nhiều, nhưng trước đây em vẫn cố cãi, nhưng giờ chán mẹ rồi).

Em sống ở Pháp (mang hai quốc tịch), không có gì đặc biệt, học hành cũng tạm gọi là không phải vớ vẩn (master và PhD ở những chỗ khá tốt). Ngoại hình không phải hotboy gì nhưng cũng bình thường, nhìn được. Em có khá nhiều bạn bè thân (cả trai lẫn gái, nhưng gái thì giờ lấy chồng hết rồi), và bạn bè em (cả trai lẫn gái) đều rất tốt (bạn bè giúp em rất nhiều). Nhược điểm cực kỳ lớn của em là rất rất nhát gái.

Mấy năm vừa rồi em có yêu một bạn ở VN, và thực lòng là muốn cưới (năm ngoái em đã về VN cùng với bạn lên ĐSQ Pháp để làm giấy tờ, và đã được chấp nhận).

Cái sai ngay từ đầu của em là để chuyện tiền bạc chen vào quá nhiều đến chuyện tình cảm, nhưng em vẫn tin là cái sai đó là hoàn toàn vô tình. Mọi chuyện có lẽ bắt đầu từ một sự kiện cách đây hai năm, khi lên kế hoạch cưới nhau, em đã thỏa thuận với bạn là hàng tháng em gửi bạn một ít tiền, để dành làm tiền tổ chức cưới. Để dành được mấy tháng thì bạn có nói với em bị lừa (em cũng không biết chính xác số tiền bị lừa là bao nhiêu, hỏi cả bạn và mẹ bạn thì cũng không rõ ràng), nhưng khi biết chuyện thì em có nói, một cách hoàn toàn tự nhiên, là thôi phần tiền để dành đấy (cỡ hơn 70 củ) bạn cứ dùng để trả nợ một phần.

Trả nợ xong thì em biết là bạn vẫn còn nợ, nhưng em không chuyển tiền cho bạn nữa vì em nghĩ bạn chưa đủ chín chắn để giữ, và em biết là hàng tháng bạn trích lương của bạn ra trả dần. Vì biết vậy nên hàng tháng em vẫn đưa bạn tiền (ít nhiều cũng cỡ 5-6 củ), ngoài ra còn những việc đột xuất này nọ (thuốc men, chữa bệnh). Có lần mẹ bạn vay em 10 củ, em cũng đưa luôn, mấy tháng sau mẹ bạn trả lại thì em nói là thôi đưa luôn cho bạn.

Nhưng mấy tháng vừa rồi nhà em ở VN có việc cần tiền (khá nhiều), nên em có nói với bạn là giờ anh đang có việc, nên đừng hỏi tiền anh nữa, khi nào anh có thì anh sẽ chủ động đưa. Nhưng bạn vẫn thỉnh thoảng nói là có việc nọ việc kia (nói chung là tháng nào cũng không việc này thì việc khác), những lần đó thì có lần em đưa, và có lần không (em nói là giờ anh chưa có tiền).

Lần gần đây nhất là bạn nhắn hỏi em về một loại thuốc gan gì đó, hỏi em xem là bên Pháp có bán không. Em kiểm tra thì thấy đó là thuốc kê đơn, rất đắt, bác nào ở Pháp thì biết là thuốc kê đơn kiểu này sẽ không bán, và được phát không (bảo hiểm cơ bản trả toàn bộ). Em có hỏi là bạn mua thuốc cho ai, thì bạn bảo là mua cho mẹ (lọ thuốc đó em xem giá bán ở VN thì cỡ 7-8 triệu), em nghĩ việc này là việc riêng của nhà bạn, không đến nỗi là không mua được (bạn thỉnh thoảng kể là ông anh mua xe SH này nọ, rồi mua iPhone cho vợ, nên em tự suy ra là ông anh hoàn toàn có thể mua được).

Vì thế nên em không tự động ngỏ lời mua hộ, mà cho bạn xem luôn tin nhắn mẹ em nhắn cho em để bạn thấy là em cũng đang có việc cần xử lý chứ không phải dư giả gì. Sau đó bạn ghost em luôn, thật không thể hiểu là thế nào.

Vì ở yêu xa nên em gặp bạn rất ít (cực kỳ ít), chỉ khi nào về VN thì em mới vào thăm được. Mỗi lần vào thăm em đều có quà cáp tử tế cho cả gia đình bạn và gia đình ông anh. Cảm nhận của em là nhà bạn thì rất nhiệt tình, em nói chuyện rất thoải mái với mọi người. Ông anh tính tình cũng ok, hôm đến chơi em kéo ông anh ra quán cafe trong hẻm để nói chuyện. Nhưng bạn thì rất lạnh lùng. Năm ngoái em vào SG để cùng bạn lên ĐSQ. Mấy ngày đó em ở nhà bạn chỉ toàn nói chuyện với bố mẹ bạn.

Có buổi tối em thấy chán quá, nên có hỏi bạn là bạn có muốn nói chuyện không (các bác thông cảm, trong chuyện yêu đương thì em rất ngu), và bạn nói là không. Em trố cmn mắt luôn, nản vcđ, và nghĩ mình bị coi thường. Buổi tối hôm sau, ăn cơm xong, em lên phòng ngủ luôn thì sáng hôm sau mẹ bạn có nói là bạn tối qua có vào định nói chuyện với em nhưng em ngủ mất rồi.

Quay lại chuyện tiền nong. Khi đi chơi em không bao giờ để bạn trả tiền, em luôn tự động trả (kể cả những cái không phải dành cho hai người), và chủ động đưa tiền cho bạn (em biết là bạn không có tiền). Và chuyện tiền nong là chuyện cực kỳ tế nhị, nên em chỉ đưa chứ không bao giờ nói gì thêm.

Em giờ thật méo hiểu gì sau vụ ghost kia luôn. Cái sai của em, như em nói lúc đầu, là để chuyện tiền nong xen vào quá nhiều. Em có cảm giác là em đang lấy tiền ra để làm hài lòng bạn (mỗi lần phải từ chối là em thấy rất áy náy, giống kiểu như có mà không giúp, nhưng thực ra em còn có việc phải lo). Và em thấy mối quan hệ như thế này là toxic, em có nói bạn rằng, một mối quan hệ bình đẳng thì không nên như vậy (tức là một người cảm thấy áy náy khi không đưa tiền được cho người kia, còn một người thì coi việc đó là tất nhiên).

Nghĩ sai cho người khác là không nên, nhưng quá ngây thơ thì có khi là một tội ác. Nên em nhiều lúc nghĩ mình đang bị lợi dụng. Em vẫn không cho rằng bạn cố ý lợi dụng, mà bạn suy nghĩ có gì đó sai. Em có nói với bạn rằng "không sợ khó khăn, chỉ sợ hai người không đồng lòng", nhưng em thấy là bạn không hiểu.
Trong hôn nhân không phải cứ 1 bên đúng là được.
Quan trọng nhất là nhẫn nhịn, hòa hợp đc với nhau.
Đã thấy khó chịu thì còn cố tiếp làm gì thớt, thớt thích khổ dâm à? Chia tay nhanh còn kịp, tiền nó nợ mình thì bắt nó trả đầy đủ lại.
Gạch cho 1 cái tội sướng cu mù mắt.
 
Cùng đặt câu hỏi nhé. Tại sao bạn lại phải chi tiền? Vì bạn ở xa nên mới sinh ra đoạn dùng tiền để "bù đắp"? Nếu là bình thường thì "bù đắp" quái gì, yêu xa cả hai đứa đều thiệt thòi cơ mà?

Mối quan hệ của bạn vốn éo bình đẳng. Bạn cần gái hơn gái cần bạn. Xung quanh nó có nhiều mối, nó chán bạn thì nó quay ra yêu thằng khác. Có vậy thôi. Bảo lừa lọc nhau để lấy tí tiền thì không phải, nhưng bảo là gái ngoan hiền tử tế có tự trọng thì cũng sai nốt.
Ý kiến bác hơi ngu, nhưng là một câu hỏi thì ngu có khi lại hay.

Việc dùng tiền để bù đắp là cách bác hiểu, hay là không? Động cơ của em lại khác, em thấy bạn khó khăn, và khi một người mình yêu quý gặp khó khăn, thì một điều hoàn toàn tự nhiên của con người, là sẽ muốn giúp đỡ.

Việc có nhiều mối, hoặc không, nó lại không liên quan luôn (mặc dù nó có vẻ liên quan). Nó không lý giải được cách mà con người xử sự như trường hợp của em.
 
Bạn nữ + gia đình bạn ấy có nhiều vấn đề phức tạp về kinh tế thì lấy nhau cũng sẽ có vấn đề dẫn đến chia tay thôi, vote bỏ
 
minh chứng sống của việc có làm winner cũng ko thoát kiếp simp lỏ
VpxeDqY.png
nói chung fen cũng tự nhận ra mình ngu rồi thì cần làm gì tiếp thì làm đi còn đợi gì nữa?
NqfGkPU.png
Là chuyện bình thường thôi bác. Mỗi việc nó có cách tiếp cận khác hẳn luôn.

Dùng cách tiếp cận khoa học cho một việc mà nó éo cho phép thử nghiệm (hoặc ít nhất là thí nghiệm của nó rất khó tiến hành), là sai mẹ về phương pháp luận rồi.
 
Ý kiến bác hơi ngu, nhưng là một câu hỏi thì ngu có khi lại hay.

Việc dùng tiền để bù đắp là cách bác hiểu, hay là không? Động cơ của em lại khác, em thấy bạn khó khăn, và khi một người mình yêu quý gặp khó khăn, thì một điều hoàn toàn tự nhiên của con người, là sẽ muốn giúp đỡ.

Việc có nhiều mối, hoặc không, nó lại không liên quan luôn (mặc dù nó có vẻ liên quan). Nó không lý giải được cách mà con người xử sự như trường hợp của em.
Đúng là có những người sinh ra với trái tim của một vị thánh. Ai khó khăn cũng muốn cứu, ai tổn thương cũng muốn chữa lành. Chỉ có điều họ quên mất một chuyện nhỏ, không phải ai cũng muốn được cứu và không phải ai nhận sự giúp đỡ cũng biết trân trọng.
Nhưng thôi, khi đã nhận vai đấng cứu thế thì người ngoài góp ý làm sao được. Người cảnh báo mới là người xấu, còn người đang tự hy sinh bản thân thì luôn là nhân vật chính.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Konstante,
Người trả lời cuối
branchlight,
Trả lời
110
Lượt xem
9.096
Quay lại
Lên đầu trang