Em, nước mắt và mưa

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề el__matadora
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
9097820_orig.jpg


Chương 1:

Cơn mưa lúc này đây cứ mỗi lúc lại thêm nặng hạt, tiếng mưa đã không còn nhẹ nhàng lãng mạn như lúc đầu mà dần chuyển sang trạng thái dồn dập hơn. Bên kia đường, từng hàng dài người nối đuôi nhau mà núp dưới những mái hiên gần đó. Tiếng mưa rơi trên những tán là xào xạc, tuy ồn ào nhưng cũng thật… yên tĩnh. Em cũng như tôi, quần áo đã sũng nước, tóc tai dính bết vào nhau. Nhưng không vì thế mà những giọt lệ ngừng tuôn rơi trên gương mặt xinh xắn ấy, em gào lên trong những tiếng nấc đến xé lòng:

- Tại sao??? Hả?? Anh muốn nhường tôi cho người khác, anh cũng phải hỏi xem tôi có.. hức… đồng ý hay không chứ?

Khuôn miệng tôi lúc ấy chẳng hiểu sao cứ dính chặt vào nhau, tôi không thể đủ dũng khí cũng như can đảm thốt lên lời nào cả. Bộ dạng tôi lúc đó thật sự tệ hại:

- Từ xưa đến giờ… hức… anh… anh có bao giờ… xem tôi hơn hai chữ bạn thân hay không? Trả lời đi chứ?

Em vẫn nói, và những tiếng nấc vẫn không ngừng lại. Những tiếng nấc tưởng chừng như khoét một, à không, phải là hàng ngàn lỗ sâu trong thâm tâm tôi, nó khiến trái tim tôi quặn thắt từng cơn. Lần nào cũng vậy đấy, cứ mỗi lần tôi với em tranh cãi và biến cố thì ông trời như một lẽ vô thức lại đổ mưa. Cơn mưa nào cũng thật nặng nề và tê tái, cảm giác như có thể cuốn trôi đi hết tất cả những nỗi niềm, thế những kỷ niệm về em thì có lẽ sẽ mãi mãi tôi không thể quên được, dù có trải qua bao nhiêu năm tháng đi chăng nữa.

Chương 1 Chương 76
Chương 2 Chương 77
Chương 3 Chương 78
Chương 4 Chương 79
Chương 5 Chương 80
Chương 6 Chương 81
Chương 7 Chương 82
Chương 8 Chương 83
Chương 9 Chương 84
Chương 10 Chương 85
Chương 11 Chương 86
Chương 12 Chương 87
Chương 13 Chương 88
Chương 14 Chương 89
Chương 15 Chương 90
Chương 16 Chương 91
Chương 17 Chương 92
Chương 18 Chương 93
Chương 19 Chương 94
Chương 20 Chương 95
Chương 21 Chương 96
Chương 22 Ngoại truyện 1
Chương 23 Chương 97
Chương 24 Chương 98
Chương 25 Chương 99
Chương 26 Chương 100
Chương 27 Chương 101
Chương 28 Chương 102
Chương 29 Chương 103
Chương 30 Chương 104
Chương 31 Chương 105
Chương 32 Chương 106
Chương 33 Chương 107
Chương 34 Chương 108
Chương 35 Chương 109
Chương 36 Chương 110
Chương 37 Chương 111
Chương 38 Chương 112
Chương 39 Chương 113
Chương 40 Chương 114
Chương 41 Chương 115
Chương 42 Chương 116
Chương 43 (1) Chương 117
Chương 43 (2) Chương 118
Chương 44 Chương 119
Chương 45 Chương 120
Chương 46 Chương 121
Chương 47 Chương 122
Chương 48 (1) Chương 123
Chương 48 (2) Chương 124
Chương 49 Chương 125
Chương 50 Chương 126
Chương 51 (1) Chương 127
Chương 51 (2) Chương 128
Chương 52 Chương 129
Chương 53 Chương 130
Chương 54 Chương 131
Chương 55 Chương 132
Chương 56 Chương 133
Chương 57 Chương 134
Chương 58 Ngoại truyện 2
Chương 59 Chương 135
Chương 60 Chương 136
Chương 61 Chương 137
Chương 62 Chương 138
Chương 63 Chương 139
Chương 64 Chương 140
Chương 65 Chương 141
Chương 66 Chương 142
Chương 67 Chương 143
Chương 68 Chương 144
Chương 69 Chương 145
Chương 70 Chương 146
Chương 71 Chương 147
Chương 72 Chương 148
Chương 73 CHƯƠNG CUỐI...
Chương 74 Chương 149
Chương 75 Chương 150
END
 
Sửa lần cuối:
End truyện, chủ thớt công khai danh tính không phải Đức, Hải hay Randall gì cả. Mình thật ra là Trung :shame:
 
ây dà lại phải cáo lỗi cùng ae, mình đã gõ xong, và cũng đã tính chiều lên, nhưng mà chợt nghĩ lại, đây là lần cuối rồi, mình muốn chỉn chu nhất có thể, nên sẽ hiệu chỉnh lại vài lần nữa cho hoàn hảo, hẹn mọi người trong tuần sau :shame:
Có cái cho ae tết đọc là được nha bác
 
ây dà lại phải cáo lỗi cùng ae, mình đã gõ xong, và cũng đã tính chiều lên, nhưng mà chợt nghĩ lại, đây là lần cuối rồi, mình muốn chỉn chu nhất có thể, nên sẽ hiệu chỉnh lại vài lần nữa cho hoàn hảo, hẹn mọi người trong tuần sau :shame:
sao lại tuần sauu
 
Chương 146:

Không gian trong phòng khách căn biệt thự của gia đình Uyển My lúc ấy đặc quánh trong sự căng thẳng tột độ. Tiếng cơn mưa vẫn đang xối xả bên ngoài như muốn nghiền nát sự im lặng chết chóc bên trong.

Lại là một cái tát nữa từ người đàn ông, một cái tát lại nhắm vào cô con gái đầu lòng của ông với sự phẫn nộ đến đỉnh điểm. Âm thanh đó chát chúa, vang dội hơn cả tiếng sấm ngoài kia. Tuyết Mai đứng sững lại mất vài giây, gương mặt nàng như đã lệch hẳn sang một bên, những lọn tóc xoăn rối bết vào làn da bắt đầu ửng đỏ. Nàng không khóc thành tiếng, nhưng đôi mắt đã ngập tràn dòng lệ, một nỗi đau mà có lẽ thậm chí chẳng ai trong căn phòng này có thể thấu hiểu tường tận được. Đôi mắt nàng lúc này hiện lên một sự đổ vỡ tận cùng – có lẽ không phải vì đau, mà vì sự tôn thờ dành cho người cha mẫu mực trong cô đã hoàn toàn sụp đổ, khi sự thật phũ phàng vừa mới được chính cô phơi bày, một sự thật đã giấu kín suốt 25 năm qua:

- Hôm nay ba… đánh con 2 lần… coi như… con… con trả hết món nợ sinh thành cho ba, từ nay về sau… con… không cần nữa! – Giọng Tuyết Mai thốt ra, run rẩy nhưng chứa đầy sự khinh miệt.

- MÀY… TAO KHÔNG CÓ ĐỨA CON GÁI NHƯ MÀY!!! ĐỒ… BẤT HIẾU!!!

- Ba nghĩ con… cần một người cha như thế sao??? Ba… không xứng!!!

- MÀY…

- CON GHÉT BA!!! GHÉT BA NHẤT TRÊN ĐỜI NÀY!!!

- …

Ông lại vung tay lên một lần nữa, nhưng chưa kịp làm gì thì mẹ của Uyển My đã lao vào can ngăn, còn Tuyết Mai thì mặc nhiên vẫn kiên cường đối mặt.

Nàng nhìn vào bàn tay vừa vung ra của ba mình – bàn tay vẫn còn run rẩy vì giận dữ và cả sự căm phẫn tột cùng. Nhưng không để ông kịp lên tiếng, Tuyết Mai quay ngoắt đi. Nàng chạy thật nhanh ra phía ngoài sân. Dường như nàng cũng không biết mình chạy đi đâu, chỉ biết là phải thoát khỏi cái không khí nồng nặc mùi áp đặt và cả sự giả dối này.

Bầu không khí lại một lần nữa trùng xuống, chỉ cho đến khi…

Tiếng gầm rú của khối động cơ phân khối lớn xé toạc màn mưa đặc quánh, báo hiệu một sự khởi đầu không thể vãn hồi. Ngay sau cái tát chát chúa của người cha mà mình hết mực yêu thương, Tuyết Mai không khóc ngay, nhưng chỉ khi vừa chạy ra đến ngoài, có lẽ tất cả chúng tôi đều nghe thấy rõ, tiếng nức nở của bà chị bé đáng thương, người đã làm mọi thứ để bảo vệ tình yêu cho hai đứa tôi. Tuyết Mai chỉ nhìn ba mình bằng ánh mắt trống rỗng rồi lao thẳng ra bậc thềm. nơi chiếc Kawasaki phân khối lớn của nàng gầm lên điên cuồng và lập tức lao vút đi như một mũi tên xé toạc màn đêm lạnh lẽo của Sài Gòn:

- Tuyết Mai!!! Đừng!!!

Ngay trong khoảnh khắc tưởng như thoáng chốc ấy, tôi gần như không kịp suy nghĩ, chỉ biết hét lớn và chính bản thân mình thì cần nhanh chóng lao lên chiếc xe của tôi và rồ ga đuổi theo Tuyết Mai. Tôi thực sự ám ảnh với những sự kích động nhất thời này, vì sự kích động trong phút chốc, kèm thêm sự nghiệt ngã của tốc độ kinh hoàng, có thể sẽ khiến mọi thứ trở nên thật tệ, rất rất tệ. Chẳng cần mất quá 30 giây, tôi đã đường hoàng ngồi trên chiếc xe máy của mình đang dựng phía ngoài sân, chẳng cần áo mưa làm gì nữa, chỉ biết rằng nếu không đuổi kịp Tuyết Mai, có thể mọi chuyện sẽ càng trở nên rắc rối hơn, tôi thực sự lo sợ điều đó:

- Uyển My, anh đuổi theo chị Mai, mọi người bình tĩnh nhé!

Tôi hét lớn trong màn mưa dày đặc, dù chẳng rõ Uyển My có nghe thấy những gì tôi nói hay không, chỉ thấy mẹ nàng đang hớt hải kéo chồng mình ra ngoài sân. Chẳng có chỗ cho sự ngập ngừng nữa, vừa dứt lời, tôi đã phóng đi một cách kinh hoàng trong tiếng mưa ồn ã.

Tôi rất thích trời mưa, vì mưa mang đến cho tôi một cảm giác lãng mạn và cổ điển một cách lạ kỳ mà chẳng có một thứ gì trên đời có thể đem lại được. Nhưng tôi cũng cực kỳ ghét mưa, vì nó gắn liền với quá nhiều nỗi đau trong đời tôi, những nỗi đau mà có lẽ sẽ chẳng bao giờ tôi quên nổi, dù cho đến hết đời đi chăng nữa. Cơn mưa oan trái mỗi lúc một nặng hạt, quất từng giọt vào mặt tôi đau rát như những mũi kim châm. Tuyết Mai phóng xe ở phía trước, nàng lao nhanh như một kẻ điên mất kiểm soát, chiếc xe phân khối lớn dưới thân nàng chao đảo nhưng vẫn lao đi với tốc độ kinh hồn. Bằng chút sức lực của sự tuyệt vọng, tôi vặn ga hết sức có thể những mong vẫn bám sát được Tuyết Mai. Kim đồng hồ chỉ số 100... 120... 140… Rất nhanh, rất nhanh, có lẽ chưa bao giờ tôi dám phóng xe với tốc độ như vậy. Tiếng động cơ lớn đến nỗi có cảm giác như chỉ cần một chút biến số, cả tôi và chiếc xe sẽ vỡ ra thành trăm ngàn mảnh mất. Lúc ấy, nói chẳng ngoa thì ranh giới của sự sinh tồn bị xóa nhòa. Tôi đã không còn là một chàng thanh niên điềm tĩnh như mọi người vẫn nói nữa, và ở phía trước kia, cô tiểu thư Tuyết Mai nghịch ngợm, lí lắc cũng đã đánh mất chính mình trong phút giây. Ngay lúc này, Tuyết Mai đã hóa thân thành một con mãnh thú đang tìm cách chạy trốn khỏi chiếc lồng sắt đang trói buộc nàng.

Chạy ngay ở phía sau, trái tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Dù đã cố vặn hết ga, chiếc xe nhỏ của tôi đã rung lên bần bật dưới áp lực của tốc độ và sức gió, vẫn chẳng so sánh được với chiếc xe phân khối lớn của Tuyết Mai. Nước mưa đã bắt đầu làm nhòe tầm nhìn, chỉ còn lại vệt đèn hậu đỏ rực của Tuyết Mai phía trước làm mục tiêu cho tôi nhắm đến. Trong cơn hoảng loạn, tối hét lớn:

- TUYẾT MAI!!! DỪNG LẠI ĐI!!! NGUY HIỂM LẮM!!!!

Tiếng hét của tôi xem chừng đã tuyệt vọng bị tiếng gió rít và tiếng mưa xối xả kia nuốt chửng không chút thương tiếc.

Cả hai chúng tôi lao đi trên con đường quốc lộ vắng vẻ, nước tạt lên từ bánh xe tạo thành những màn sương trắng xóa. Tuyết Mai vẻ như không hề có ý định giảm tốc, nàng ôm cua gắt đến mức gác chân kim loại mài xuống mặt đường muốn tóe lửa, một cảnh tượng khiến tôi rùng mình giữa làn nước lạnh giá bao quanh.

Cô bạn tóc xoăn của tôi đang phóng đi như muốn trốn chạy khỏi thế giới này, hay đúng hơn là trốn chạy khỏi những hành hạ thể xác đau đớn và sự sụp đổ của tình thân ngay trong chính ngôi nhà của mình. Tôi vẫn kịp trông thấy bánh xe của Mai chao đảo khi đi qua những vũng nước đọng, nhưng nàng không hề giảm tốc. Sự liều lĩnh đó khiến lồng ngực của tôi như thắt lại, một nỗi sợ hãi nguyên thủy đang bóp nghẹt lá phổi trên người tôi trong giây lát.

Nhưng rồi thì, mọi chuyện bỗng dưng thay đổi, thật nhanh… và thật… tàn nhẫn. Ngay khi đến đoạn đường thẳng dài, nơi chúng tôi đã chạy xa, rất xa, đủ để chẳng còn thấy một chiếc xe nào lai vãng trong tầm mắt. Và tận dụng thời điểm Tuyết Mai vừa lách qua khỏi một bóng người tản bộ sang đường, tôi đã dồn hết công suất để áp sát. Chiếc xe cùng tôi phóng vọt lên trong nháy mắt, và khoảng cách giữa tôi và Tuyết Mai chỉ còn cách vài mét, và tôi thề rằng mình đã thấy rõ đôi bờ vai của Tuyết Mai đang rung lên trong cơn nấc nghẹn dưới lớp áo khoác ướt đẫm. Trong một phút giây hoảng loạn vì sợ nàng có thể sẽ mất lái ở khúc cua nguy hiểm phía trước, tôi đã dồn toàn bộ sức bình sinh vào một tiếng hét duy nhất, một tiếng thét đã khiến tôi chẳng thể quên được:

- MAI!!! DỪNG LẠI!!!

Âm thanh đó như đột ngột xuyên qua cả tiếng gầm rú inh ỏi của động cơ. Tuyết Mai giật mình. Theo bản năng, nàng khẽ nghiêng đầu quay lại nhìn phía sau. Và rồi thì…

Chỉ một giây. Đúng một giây định mệnh đó, bánh trước của chiếc phân khối lớn chồm lên một vũng nước sâu, một chiếc ổ gà oan nghiệt và thảm khốc. Tốc độ quá cao cộng với việc mất tập trung trong tích tắc khiến tay lái của Tuyết Mai loạng choạng ngay lập tức. Chiếc xe nặng nề mất kiểm soát, bắt đầu những cú sàn lắc kinh hoàng trước khi đổ ập xuống. Tiếng kim loại mài xuống mặt đường rồi nhanh chóng rít lên chói tai.

Trong khoảnh khắc đau đớn của buổi tối định mệnh ngày ấy. Tôi như chết đứng ngay tắp lự, mọi thứ xung quanh tôi bỗng chốc trở thành một thước phim quay chậm, tàn nhẫn và rõ nét đến từng chi tiết.

Tôi thấy tay lái của Tuyết Mai văng mạnh ra khỏi tầm kiểm soát.

Tôi thấy nhành hoa Lily trắng Tuyết Mai vừa mua, vẫn còn kẹp hờ nơi tay lái, cũng bị hất tung lên không trung trong giờ khắc tối tăm đó.

Tôi thấy chiếc Kawasaki quen thuộc ấy đổ ập xuống, mài xuống mặt đường tóe ra những tia lửa xanh lét, chói lòa giữa màn đêm xám xịt.

Và tôi… cũng thấy, thân thể bé nhỏ của Tuyết Mai bất lực văng ra khỏi xe trong giây phút nghẹn ngào.

RẦM!









Tôi bóp nghẹt phanh, chiếc xe của tôi ngay khi đó như trượt dài một đoạn rồi cũng nhanh chóng đổ nghiêng khiến cả người tôi văng vào trong vệ đường. Chỉ là, tôi chẳng thấy đau chút nào, thật đấy. Cảm giác cơ thể mình như đã chết lặng từ khoảnh khắc chiếc xe của Tuyết Mai nhấc bổng lên giữa không trung, một khoảnh khắc ám ảnh và nghẹt thở đến không còn từ ngữ nào có thể miêu tả được. Trái tim tôi như muốn quặn thắt và đau đớn khôn nguôi.

Tôi lọ mọ đẩy chiếc xe sang một bên rồi từ từ đứng dậy, đôi chân loạng choạng như người say, thi thoảng lại đau nhói nơi cổ chân và trên đầu gối, hẳn là tôi đã gặp phải chấn thương nặng, nhưng có vẻ nó chẳng thấm vào đâu trong tình cảnh ngặt nghèo này.

Trước mắt tôi, Tuyết Mai nằm đó, bất động giữa lòng đường. Những nhành hoa Lily trắng khi nãy còn bay lên không trung rồi chầm chậm rơi xuống vương vãi chung quanh, giờ đây bị nước mưa và cả những dòng… đỏ tươi tàn nhẫn ấy nhuộm thành một màu hồng nhạt kinh dị.

Tôi đứng đó, đôi chân như hóa đá, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Tôi không thể bước tới, không thể kêu cứu, chỉ biết trân trối nhìn thi thể cô bạn đáng yêu, bà chị bé thân thiết tội nghiệp của mình vừa gọi tên đang nằm cô độc và lọt thỏm giữa mưa quái ác. Chiếc xe của nàng vẫn còn nổ máy lạch bạch một lát rồi tắt hẳn, để lại một sự im lặng đáng sợ đến mức nghe rõ cả tiếng mưa rơi trên chiếc mũ bảo hiểm khi này đã chẳng còn giữ được hình hài nguyên vẹn nữa.

Và đó là lúc thế giới của tôi, chính thức vỡ vụn.

Trong đầu tôi chẳng còn suy nghĩ được điều gì nữa, ngoài những lời cay nghiệt tự trách móc bản thân:

“Tại sao mình lại gọi? Tại sao mình không im lặng và cứ thế đuổi theo? Chính cái ngoảnh lại đó... chính cái nhìn đó đã… làm hại Tuyết Mai”

“Không, Mai chỉ đang ngất thôi. Nàng chỉ đang mệt quá nên nằm nghỉ một chút. Cô bạn tóc xoăn của tôi mạnh mẽ lắm mà, nàng chỉ vừa mới cười nói với mình mới đây chứ mấy...”

“Liệu có phải… là tôi? Phải rồi, là tôi. Chính là tôi. Bàn tay tôi không chạm vào xe của Tuyết Mai, nhưng tiếng gọi của tôi đã đẩy nàng ra đi. Tôi đã tự tay làm hại người chị dũng cảm nhất đã đứng lên bảo vệ tình yêu của tôi và Uyển My… Trời ơi!!! Là tôi sao?”


Một sự im lặng đáng sợ bắt đầu bao trùm lấy tôi. Tiếng mưa rơi trên khung xe nghe như tiếng gõ của tử thần. Tôi muốn bước tới ôm lấy Tuyết Mai vào lòng, để che chở cho nàng, nhưng đôi chân lại như bị đóng đinh xuống mặt đường nhựa lạnh lẽo. Tôi rất sợ rằng nếu tôi chạm vào, tôi sẽ phải đối mặt với sự thật đau đớn rằng hơi ấm của nàng đã vĩnh viễn tan biến.

Sự yếu lòng trong phút chốc cũng chẳng khiến sự thật đổi thay, và mưa vẫn quất vào mặt tôi từng đợt, rát buốt, nhưng sao chính bản thân tôi lúc này đã không còn cảm thấy cái lạnh của cơn mưa nữa. Thế giới xung quanh tôi bỗng chốc rơi vào một vùng chân không tĩnh lặng đến đáng sợ. Đôi chân tôi cảm nhận rõ sự run rẩy, mỗi bước tiến lại gần cơ thể đang nằm bất động của Tuyết Mai, có cảm giác như tôi đang đi chân trần mà dẫm lên hàng ngàn mảnh kính vỡ.

Mùi xăng nồng nặc hòa quyện với mùi ẩm thấp của đất bốc lên sau cơn mưa giông. Dưới ánh đèn đường mờ ảo và run rẩy, sống mũi tôi cay cay khi nhìn thấy vương vãi xung quanh đó là những nhành hoa Lily trắng - thứ mà Mai đến tận giờ phút cuối vẫn cẩn thận nâng niu cất giữ gọn gàng như báu vật, giờ đây đã bị từng đợt mưa mạnh bạo làm cho bầm nát, bị nước cuốn trôi vào những rãnh cống, cánh hoa trắng tinh khôi giờ thấm đẫm sắc đỏ rực của máu, cảnh tượng sao thê lương mà đau đớn đến tận tâm can.

Tôi lấy hết can đảm quỳ xuống bên cạnh Tuyết Mai. Đôi bàn tay của mình, tôi vốn thường ngày vẫn luôn tự tin với một thân võ nghệ, linh hoạt với độc chiêu One Inch Punch trứ danh, giờ đây đang bần bật run lên đến mức không thể khép lại hay kiểm soát:

- Tuyết… Tuyết Mai ơi???

Tiếng gọi của tôi lúc này nhỏ bé, lạc lõng giữa tiếng mưa vẫn chẳng ngừng gào thét.

Tôi nuốt nước mắt đưa tay chạm vào phần cổ của Tuyết Mai. Làn da trắng muốt xinh xắn ấy của nàng đã không còn cái ấm áp đầy sức sống của người cách đây ít lâu vẫn vừa mới mắng mỏ, cười đùa với tôi. Nó lạnh. Một cái lạnh buốt xương, không phải vì nước mưa, mà là cái lạnh của sự sống gần như đã rút đi một cách tàn nhẫn.

Và rồi thì, Tuyết Mai, trong cơn thoi thóp và kiệt quệ, nàng níu lấy cánh tay tôi ngay vừa nhìn thấy, đôi mắt đang mờ đục của nàng như đang chợt lóe lên một tia sáng yếu ớt - không phải sự oán trách, mà là một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Nàng run rẩy, cố gắng đưa bàn tay dính đầy máu lên, nhưng chỉ được nửa chừng đã đổ sụp xuống. Tôi vội vàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt ấy, áp chặt vào mặt mình, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ òa:

- Mình đây! Tuyết Mai ơi!!! Đừng nhắm mắt! Đừng mà!

Tuyết Mai khẽ lắc đầu, một nụ cười nhợt nhạt hiện trên môi. Nàng dùng chút tàn lực cuối cùng để mấp máy môi, giọng nói thều thào nhưng rõ ràng như một lời thề nguyền khắc sâu vào tâm khảm của tôi, những lời nói mà tôi mãi mãi chẳng thể quên:

- Hì… Phong… đừng tự trách…mình… Mai… Mai… không… không… sao… Hãy… thay Mai… chăm sóc… Uyển… Uyển My… Mai… tin… Phong… sẽ… làm… làm được…

Một cơn ho rũ rượi khiến lồng ngực Tuyết Mai rung lên đau đớn. Nàng thở dốc, ánh mắt nàng bắt đầu nhìn vào hư không, nhưng bàn tay vẫn cố siết nhẹ lấy tay tôi như muốn truyền lại toàn bộ hy vọng và sức mạnh còn lại của mình:

- Hứa với Mai… hãy… cố gắng… lên… chứng minh… cho ba… thấy… thấy… nhé…

Trong vô thức, tôi cố gắng gật đầu một cách điên cuồng, nước mắt hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên má:

- Mình hứa… mình hứa, Tuyết Mai ơi, đừng bỏ cuộc!!! Đừng!!!

Nhận được lời hứa ấy, Tuyết Mai khẽ thở ra một hơi dài, một sự thanh thản hiện lên trên gương mặt, một nụ cười nhẹ nhàng hiện lên trên khuôn miệng xinh xắn ấy. Đôi mắt nàng từ từ khép lại, bàn tay đang nắm chặt tay tôi dần nới lỏng rồi buông thõng xuống mặt đường nhựa lạnh lẽo. Những nhành hoa Lily xung quanh nàng như cũng héo rũ ngay lập tức dưới màn mưa lạnh.

Tuyết Mai… đã… đi thật sao? Nàng đã ra đi khi vẫn đặt trọn niềm tin vào một người mà dường như cả thế giới đang khinh rẻ.

Tôi khẽ đưa tay lên cổ Tuyết Mai một lần nữa.

Và lần này thì…

Mọi may mắn…

Đã biến mất…

Không có mạch đập…

Tôi như vô thức cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu nhỏ nhất, một nhịp đập dù là yếu ớt, một hơi thở khẽ khàng qua làn môi đã bắt đầu tái nhợt. Nhưng không. Chỉ có sự im lặng tuyệt đối.

Một cơn đau thắt nghẹn xộc thẳng lên cuống họng, khiến tôi không thể thở nổi. Tôi muốn gào thét, muốn đấm xuống mặt đường nhựa lạnh lẽo, nhưng toàn thân tôi như đã hóa đá, nước mắt chẳng hiểu từ đâu cứ thể mà chảy ra, ấm nóng và đớn đau. Đã chẳng còn chút hy vọng nào nữa, Tuyết Mai đã… đi thật rồi.

Dòng suy nghĩ của tôi lúc đó chỉ còn là một đống đổ nát:

“Chính là tôi. Tiếng gọi đó... cái ngoảnh đầu đó. Tôi đã dùng chính giọng nói của mình để tước đoạt đi mạng sống của Tuyết Mai. Những nhành hoa này có lẽ nàng đã cất công chuẩn bị để mừng cho hạnh phúc của hai đứa tôi, nhưng giờ nghiệt ngã thay chúng lại trở thành những bông hoa tang cho nàng, cô bạn tóc xoăn đáng yêu, tội nghiệp của tôi. Tỉnh lại đi!!! Hãy tỉnh lại đi mà, Tuyết Mai!!!”

Nỗi đau không đến bằng những giọt nước mắt ồn ào. Nó đến bằng một sự trống rỗng đến tận cùng. Tôi cảm thấy linh hồn mình như vừa bị xé toạc ra khỏi cơ thể. Tôi nhìn vào đôi bàn tay mình, đôi bàn tay vừa chạm vào thân thể bé nhỏ đáng thương của Tuyết Mai, và tôi nhận ra rằng từ giây phút này, chúng sẽ không bao giờ có thể vẽ lại những sắc màu tươi sáng trên những bản thiết kế của tôi được nữa. Tôi… là kẻ sát nhân, phải rồi, là người đã hại chết Tuyết Mai, người bạn, người chị thân yêu của tôi…

Và tôi lại khóc, những giọt nước mắt dường như đã cố gằng kìm nén thật sâu trong khóe mắt nhưng vẫn vô thức trào ra, nóng hổi. Tôi ôm lấy Tuyết Mai vào lòng, như muốn truyền lấy chút hơi ấm sau cuối cho nàng, những mong nàng ở một nơi nào đó, có thể thật xa, có thể rất gần, hãy tha thứ cho tôi, cho sự ngu dốt và bốc đồng của tôi. Ngửa mặt lên trời, tôi đau khổ nhận ra, cơ thể Tuyết Mai thậm chí đã chẳng còn được vẹn nguyên, những vết nứt gãy, hệt như những gì đang diễn ra trong lòng tôi bây giờ. Nó quặn thắt và thảm khốc, nó sẽ theo tôi mãi mãi về sau, để tôi không bao giờ có thể tha thứ cho chính bản thân mình được. Trời ơi! Tuyết Mai ơi!!!

Giữa lúc tôi đang chết lặng trong cơn sang chấn không lối thoát, hai luồng ánh đèn pha rực sáng từ phía sau bất ngờ quét tới, rọi thẳng vào hiện trường kinh hoàng. Tiếng phanh xe rít lên đau đớn như tiếng khóc của quỷ dữ.

Và rồi thì…

Cửa chiếc sedan sang trọng ấy bật mở. Uyển My lao ra, bộ áo dài quý phái, bóng bẩy của nàng bị dòng nước mưa quất thẳng vào, ẩm ướt và lạnh lẽo. Thế nhưng nàng không quan tâm. Tiếng hét của Uyển My ngày đó xé tan màn đêm, xé tan cả sự im lặng, và xé luôn cả nỗi lòng ngập tràn tội lỗi của tôi:

“CHỊ ƠI!!!!!!!!!!!”

“CHỊ MAI LÀM SAO THẾ? PHONG!!!”

“Anh… không… Tuyết Mai… Mai… mất lái… và rồi thì… rồi thì…”

“HUHUHU”

“CHỊ ƠI, TỈNH LẠI ĐI!!!... EM ĐÂY MÀ!!! HUHUHU…”

“CHỊ… CHỊ ƠI…”

Tôi vẫn ngồi đó, tay vẫn còn chạm vào bàn tay đã lạnh ngắt của Tuyết Mai. Tôi không dám quay lại nhìn Uyển My, cũng không dám ngước lên để nhìn thấy vẻ mặt kinh hoàng của ba mẹ nàng khi bước xuống xe. Trong ánh đèn pha rực rỡ chiếu thẳng vào lúc ấy, tôi thấy mình hiện lên như một gã tội đồ đang quỳ dưới chân nạn nhân của chính mình. Tôi biết, ánh sáng đó không phải để cứu giúp, mà là ánh sáng của một bản án chung thân dành cho lương tâm anh, một bản án sẽ theo tôi mãi mãi suốt cuộc đời.

Ánh sáng hắt lên từ đôi giày da bóng loáng của ba Tuyết Mai, trong khoảnh khắc, đã kéo tôi trở về với thực tại, một thực tại tàn khốc và ngập tràn nỗi đau. Ông chẳng còn bận tâm đến sự lịch lãm, điềm đạm hằng ngày nữa. Ông lao đến thật nhanh nơi Tuyết Mai đang nằm, rồi chợt khựng lại trong giây phút. Đôi chân của người đàn ông đó loạng choạng, như thể mặt đất dưới chân ông vừa nứt toạc ra. Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra từ cuống họng khô khốc ấy:

“Tuyết… Tuyết… Mai… con… con ơi!”

Nhạc phụ quỳ xuống, đôi bàn tay run rẩy chẳng dám chạm vào thân thể lúc này đã sũng nước của cô con gái tội nghiệp, dường như ông sợ rằng, chỉ một cái chạm tay rất khẽ, thực tế phũ phàng này sẽ vĩnh viễn xảy ra, và mang theo cô con gái của ông đi. Mái tóc vốn được chải chuốt kỹ lưỡng và gọn gàng, nay đã bết chặt lại vì nước mưa, trông ông già đi hàng chục tuổi chỉ sau vài giây đồng hồ. Sự kiêu hãnh của một chính trị gia, sự cứng rắn của một người cha độc tài đã tan biến, chỉ còn lại một người đàn ông đau khổ và đáng thương đang gào thét trong tuyệt vọng giữa cơn giông tố ập đến.

“TỈNH LẠI CON ƠI!!! MAI ƠI!!! BA ĐÂY MÀ”

“LÀM ƠN…. CON ƠI!!! TỈNH DẬY ĐI…”







Nhưng rồi, nỗi đau tột cùng ấy dường như đã đột ngột biến chuyển thành một luồng điện xộc thẳng lên não bộ. Ông ngước mắt lên, nhìn thấy tôi đang quỳ ở đó, đôi bàn tay vẫn còn dính máu của Tuyết Mai, và thân thể nhỏ bé của con gái ông vẫn nằm gọn trong vòng tay tôi.

Trong mắt ông lúc này, có lẽ tôi đã không còn là một người con trai có tự trọng và sắc sảo mà ông từng biết nữa. Vờ như tôi đã là một con quỷ, là kẻ mang vận rủi, là nguyên nhân của mọi sự tang tóc, bi thương này. Nếu không có tôi, Uyển My đã không cãi lời ông, Tuyết Mai cũng đã không vì bênh vực hai đứa em của mình mà xích mích với cha. Nếu không có tôi, không có sự cứng đầu của tôi, hẳn là Tuyết Mai đã không lao đi trong đêm mưa lạnh lẽo. Và nếu không có tiếng gọi định mệnh đó của tôi, Tuyết Mai đã không ngoảnh đầu lại để rồi ra đi mãi mãi trong nỗi đau sâu thẳm của những người ở lại.

Ông đứng phắt dậy, gương mặt đỏ rực vì căm phẫn, đôi mắt vẩn đục ánh lên tia nhìn muốn xé xác đối phương. Ông bước tới, từng bước chân nặng nề như muốn nghiền nát mặt đường nhựa. Còn tôi vẫn ngồi đó, bất động như một bức tượng, không hề né tránh, thậm chí là đang mong chờ một bản án thích đáng cho tội lỗi của mình.

“THẰNG KHỐN!!!”

Người đàn ông đạo mạo ngày nào, nay đã trở nên giận dữ và điên cuồng hơn bao giờ hết. Ông gầm lên, dồn toàn bộ sức bình sinh và nỗi đau uất nghẹn vào nắm đấm. Một cú đấm sấm sét giáng thẳng vào mặt tôi.

BỐPPPPPPPPP!

Cú đấm ấy mạnh đến mức khiến tôi ngã nhào ra mặt đường, máu từ khóe miệng tuôn ra, hòa vào nước mưa, và cả nước mắt. Tuy lĩnh đòn đau, choáng váng đầu óc, tôi vẫn cố gắng ôm chặt lấy thân hình bé nhỏ của Tuyết Mai. Nhưng ông vẫn chưa dừng lại. Ông túm lấy cổ áo tôi, kéo tôi đứng lên bằng một sức mạnh điên cuồng của kẻ mất trí:

- Mày… Chính mày đã giết nó! Mày dùng cái thứ tình yêu rẻ mạt của mày để giết chết con gái tao! Mày nhìn xem, nó nằm đó... là vì mày! Mày hài lòng chưa? Cút khỏi mắt tao trước khi tao tự tay kết liễu mày để đền mạng cho con gái tao, thằng khốn nạn!!!

- Con… không… là Tuyết Mai… mất… lái… - Tôi nói còn chẳng được hết câu

- CÂM MỒM ĐI!!!

Mỗi lời ông nói ra như một nhát dao đâm thẳng vào tim tôi ngay lúc này. Ông đấm thêm một cú nữa, rồi một cú nữa, như thể hành động bạo lực đó là cách duy nhất để ông trốn chạy khỏi sự thật rằng chính ông cũng có phần lỗi trong kết cục đau buồn và thảm khốc đêm nay:

- ĐỦ RỒI!!! DỪNG LẠI ĐI!!!

Uyển My hét lớn, với đôi mắt đỏ hoe hòa lẫn nước mưa. Trong lúc mẹ nàng cũng vội vã tiến tới kéo chồng mình lại, trước khi ông tiếp tục gây ra một án mạng nữa ngay tại đây, với chính cái gương mặt tội đồ và sát nhân của tôi, hẳn là ông nghĩ như thế.

Người đàn ông khốn khổ ấy gục xuống, hơi thở dồn dập, nhưng đôi mắt nhòe lệ vẫn hướng thẳng về phía tôi với sự căm thù vĩnh viễn không bao giờ phai nhạt.

Tôi không hề phản kháng, cũng chẳng dám kêu đau. Tôi biết bản thân mình sẽ phải gánh chịu trách nhiệm cho những tội lỗi và đau đớn này. Tôi chỉ nằm im ở đó, trong làn nước mưa lạnh buốt, cố gắng níu giữ lấy Tuyết Mai, hy vọng rằng sẽ có một phép màu đưa nàng quay trở lại, với gia đình, và với tôi nữa. Tôi sẵn sàng chấp nhận mọi sự sỉ nhục và đòn roi như một sự cứu rỗi cho linh hồn tràn ngập tội lỗi của mình. Tôi biết rằng, thậm chí ngay cả khi tôi phải chịu thêm hàng trăm cú đấm nữa, nó cũng chẳng đau đớn bằng nỗi đau ngày hôm nay, nơi Tuyết Mai đã mãi mãi lìa xa chúng tôi, lìa xa tất cả…

Sau những cú đấm đầy uất nghẹn, ba của Tuyết Mai và Uyển My dường như cũng đã kiệt sức. Ông buông tôi ra, khiến tôi đổ gục xuống mặt đường nhựa lạnh lẽo như một chiếc bao tải rách. Cơn giận dữ bùng phát lúc nãy giờ đây đã hóa thành một nỗi đau khôn xiết, đông đặc lại trong lồng ngực người đàn ông mạnh mẽ đó. Ông không nhìn tôi thêm một lần nào nữa. Ánh mắt ông run rẩy và mờ đục, quay lại phía thi thể Tuyết Mai.

Ông gạt tay tôi ra, gạt luôn cả sự ngăn cản của Uyển My. Ông ngồi sụp xuống, đôi tay gân guốc và run rẩy của ông luồn dưới tấm lưng đã lạnh ngắt của cô con gái yểu mệnh, nhấc bổng nàng lên. Tuyết Mai nằm gọn trong tay ông, nhẹ bẫng và xanh xao như một bông hoa chưa kịp tươi tắn đã bỗng chốc lìa cành. Mái tóc xoăn của nàng rũ xuống, nước mưa hòa lẫn với máu chảy dài trên cánh tay áo của ông, nhưng người cha đó không hề né tránh. Ông cứ thế bế Tuyết Mai tiến về phía chiếc xe của gia đình, bước chân nặng nề nhưng dứt khoát. Người vợ của ông cũng đang nước mắt lưng tròng bên cạnh, còn Uyển My chỉ biết bám lấy cánh tay tôi, đôi mắt vô hồn của nàng nhìn theo cái bóng của chị mình đang dần rời xa mặt đất.

Đối với nhạc phụ, có lẽ lúc này Tuyết Mai không phải là một “người đã khuất”, mà là đứa con gái ông cần phải “nâng niu và bù đắp”, tách biệt nàng khỏi cái không gian u ám và bẩn thỉu nơi có sự hiện diện của kẻ đáng ghét nhất thế gian, là tôi, phải rồi.

Sau khi đã cẩn thận đặt Tuyết Mai vào ghế sau, nhạc phụ bỗng khựng lại. Ông xoay người, trở lại đứng giữa màn mưa, ánh đèn pha rọi thẳng vào lưng ông tạo thành một cái bóng cao lớn, áp đảo phủ lên người tôi vẫn đang nằm bất động dưới đất.

Giọng ông không còn gào thét. Nó trầm xuống, khàn đặc nhưng sắc lẹm như một lưỡi dao cứa vào màn đêm:

- Cậu nghe cho kỹ đây, Phong. Từ giây phút này, cậu không có quyền chạm vào bất cứ thứ gì thuộc về gia đình này nữa. Đừng để tôi thấy cậu ở nhà tôi, cũng đừng để tôi thấy cậu ở bất cứ đâu trong tầm mắt tôi, và tuyệt đối... đừng bao giờ xuất hiện trước mặt Uyển My nữa!

Ông tiến lại gần thêm một bước, đôi giày da dẫm nát một nhành hoa Lily trắng còn sót lại cạnh tay tôi:

- Tôi không cần biết là vô tình, hay cố ý. Chính cậu… chính cậu đã cướp đi mạng sống của con gái tôi. Vậy thì hãy dùng cả đời cậu để sống trong bóng tối của sự dằn vặt đó đi. Cút khỏi đây! Cút khỏi cuộc đời gia đình tôi ngay lập tức!

Trong giờ phút đau khổ đến tận cùng này, tôi cũng chẳng còn chút sức lực để giải thích hay giãi bày bất cứ điều gì, vì những lời nhạc phụ nói xét cho cùng không sai một ly nào. Đích thị tôi chính là kẻ đã trực tiếp gây ra cái chết cho Tuyết Mai, và bản thân tôi sẽ phải vĩnh viễn mang theo tội lỗi ấy, không bao giờ quên được.

Uyển My đứng bên cạnh xe, nhìn tôi bằng ánh mắt tan nát. Nàng dường như muốn chạy lại, ôm lấy tôi, muốn nói rằng đây không phải lỗi của tôi. Nhưng bóng dáng người chị Tuyết Mai nằm trong xe và gương mặt căm phẫn của người cha tuyệt vọng đã khiến nàng bỗng chốc trở thành một kẻ câm lặng. Nhưng giữa giờ phút nghiệt ngã và căng thẳng này, nếu tiếp tục cố chấp ở lại với tôi, sẽ chỉ khiến nỗi căm phẫn của ba nàng càng nặng nề hơn, và tôi có lẽ sẽ khó thoát được số kiếp. Chính vì hiểu được điều đó, Uyển My buộc phải bước lên xe theo lệnh của ba, sau khi dùng đôi mắt đỏ hoe của mình nhìn về tôi thủ thỉ:

- Lần nào mưa… cũng lắm chuyện như vậy, Phong nhỉ?

- …

- Về đi… đừng tự trách mình, hen?

- …

Uyển My buồn bã từ từ tiến về phía chiếc sedan sang trọng của gia đình mình, rồi nó cũng từ từ chuyển bánh, đèn hậu đỏ rực nhòa dần trong màn mưa. Trong mờ ảo, tôi vẫn thấy được ánh mắt của Uyển My không rời khỏi tôi, hẳn là nàng có rất nhiều điều muốn nói. Tiếng động cơ xa dần, nhường chỗ cho tiếng mưa rơi rả rích trên mặt đường nhựa và tiếng gió rít qua những tán cây.

Lúc này đây, giữa cơn mưa ồn ã và đớn đau, tôi chẳng còn chút sinh khí nào, cũng chẳng muốn ngồi dậy nữa. Tôi cứ thế thả mình nằm giữa những mảnh vỡ của chiếc xe quen thuộc mà Tuyết Mai vẫn đi, giữa những cánh hoa Lily đã nát vụn và đẫm máu. Lời xua đuổi của nhac phụ chắc hẳn không khiến tôi đau khổ bằng sự thật rằng tôi đã bị “tước đoạt” quyền được thương tiếc người bạn, người chị đã vì mình mà phải vĩnh viễn lìa xa trần thế. Tôi như bị bỏ lại trong bóng tối, với một bản án không ngày mãn hạn, nơi tôi sẽ phải sống để trả nợ cho một tiếng gọi oan nghiệt nhất trong cuộc đời.







Đêm đã về khuya, tiếng gõ bàn phím lạch cạch là âm thanh duy nhất xé toạc sự tĩnh lặng trong căn phòng này. Tôi dừng lại, những đầu ngón tay hơi run khi vừa đặt dấu chấm hết cho phân đoạn tàn khốc nhất của cuộc đời mình.

Trong lúc gõ những dòng chữ này, tôi thề rằng mình vẫn còn nhớ được mùi hương nồng nàn, hăng hắc của những nhành hoa Lily trắng. Đó không phải là mùi hương của sự thanh cao, mà là mùi của ký ức đẫm máu, mưa, nước mắt và cả mùi xăng xe trộn lẫn.

Mỗi phím chữ hạ xuống giống như là một lần tôi lật lại vết sẹo chưa bao giờ thực sự khép miệng. Tôi cảm thấy sự nghẹn đắng nơi cổ họng khi miêu tả lại nụ cười cuối cùng của Tuyết Mai - nụ cười ấy vẫn rạng rỡ như thế trong trí nhớ của tôi, tương phản hoàn toàn với sự lạnh lẽo của mặt đường nhựa đêm hôm đó.

Nỗi đau của người ở lại không phải là sự gào thét, mà là việc phải tiếp tục sống để viết tiếp câu chuyện mà người đi trước đã đánh đổi mạng sống để bắt đầu.

“Gửi Tuyết Mai - người đã luôn tin vào một viên sỏi xù xì như em

Tuyết Mai à, chị có đang nghe thấy em không? Em của hiện tại, đang ngồi đây, dùng những câu chữ khô khan nhưng dạt dào cảm xúc này để dựng lại hình bóng chị trong trí nhớ của em.

Hãy để em gọi chị là chị nhé, vì từ ngày đó, trong em, chị vẫn luôn luôn là người chị vĩ đại, to lớn nhất.

Em viết về chị không phải để khơi lại nỗi đau, mà để vinh danh sự hy sinh mà thế giới này đã quá tàn nhẫn để lãng quên. Một người đã sẵn sàng dùng tất cả sự dũng cảm để bảo vệ em trong giờ phút hiểm nghèo nhất. Một người luôn bên cạnh để giúp đỡ và động viên em mỗi lần gặp phải khó khăn.

Em viết để thú nhận rằng, suốt những năm đã qua, dù khi chìm trong bất lực hay khi có được những thành công rực rỡ nhất cuộc đời, thì mỗi khi soi mình trong gương, em vẫn thấy mình chỉ là gã thanh niên bất lực bên kia đường năm ấy, chỉ biết đau khổ nhìn chị rời đi mà không cách nào níu giữ.

Em viết vì em nợ chị một lời cảm ơn mà cả đời này không bao giờ có thể thốt ra thành tiếng, cũng chẳng có chị ở đây để lắng nghe.

Chị là người duy nhất nhìn thấy ánh sáng bên trong một hòn sỏi xấu xí như em trước khi nó được mài giũa. Và chính niềm tin đó là “bản án” ngọt ngào nhất khiến em không cho phép mình gục ngã. Và qua năm tháng, niềm hy vọng đó từ chị đã giúp em lớn lên, trưởng thành vào tin tưởng hơn vào bản thân mình.

Em yêu thương chị rất nhiều, giống như cách chị vẫn yêu thương và bảo vệ em.

Em nhớ chị, thực sự rất nhớ chị, em nhớ nụ cười tươi tắn của chị mỗi lần ở cạnh em.

Ở nơi xa xôi ấy, nếu chị nghe được những lời em nói, thì em muốn chị biết được rằng, em sẽ mãi mãi không bao giờ quên chị, một cô nàng với mái tóc xoăn nghịch ngợm và nụ cười má lúm duyên dáng đến điên đảo.

Thôi giờ đã khuya, và thư cũng đã dài, em phải chuẩn bị đi ngủ để ngày mai còn vùi đầu vào mớ công việc còn đang hỗn độn. Thật buồn là em vẫn phải già đi, còn chị thì sẽ mãi mãi trẻ trung như thế, hãy vui chơi tự do và đừng nghĩ ngợi gì nữa nhé. Em hứa một ngày nào đó, em sẽ đi tìm chị. Hy vọng ngày mà em được gặp lại chị, em sẽ không xuất hiện với diện mạo của một ông lão trước mặt chị, chị nhỉ?

Ngủ ngon nhé, Tuyết Mai của em!”

123-compressed.webp
 
Chương 147:

Cơn mưa đêm nay vẫn chưa dứt, nó rả rích và lạnh lẽo đến cùng cực, nó bám theo những nẻo đường vô định của tôi từ hiện trường vụ tai nạn về đến tận một chốn thân quen mà tôi cũng chẳng rõ là nơi nào nữa. Tôi cứ thế chạy xe vật vờ như một kẻ mất hồn, đi qua khắp các con phố, đi qua biết bao nhiêu ngã tư, nhưng nước mắt tôi vẫn không thể ngừng chảy. Tôi đau xót và thương cảm cho Tuyết Mai, tôi không hiểu tại sao ông trời lại nỡ đối xử với cô bạn tóc xoăn đáng yêu của tôi tàn nhẫn đến như vậy. Ngay từ nhỏ, tuy được bác ruột yêu thương và nuôi nấng như con, Tuyết Mai vẫn là nạn nhân từng bị chính cha ruột của mình bỏ rơi. Lớn lên, nàng cũng chẳng sung sướng được bao lâu, khi mà ngày nàng quyết định lật bài ngửa với cha ruột của mình, cũng chính là ngày nàng mãi mãi ra đi, mãi mãi dừng lại ở tuổi 27 đầy đau đớn.

Tôi cứ đi mãi, đi mãi, vòng vèo qua lại khắp các con đường quen thuộc, nhưng rồi cũng chẳng rõ mình đang đi đâu, hay tìm kiếm thứ gì, chỉ là đi, đi và đi mãi mà thôi.

Uyển My nói đúng, cứ mỗi lần trời mưa, và tôi gặp nàng, thì y như rằng, sẽ có chuyện gì đó xảy ra, và đa phần là những chuyện xui rủi, không may, nhưng trời ơi, ngày hôm nay, quả thực là một nỗi đau quá lớn, một nỗi đau chẳng thể nào nguôi ngoai được, không chỉ trong tương lai, mà có lẽ sẽ bám theo tôi cả đời.

Bỗng, tôi muốn dừng lại. Chẳng hiểu vì sao nữa, linh tính tôi tự dưng mách bảo, tôi phải dừng lại ngay tại đây, lúc này. Tôi chẳng còn chút tâm trạng nào để nhìn xem tôi đang đứng ở đâu, chỉ là cứ… đứng đó, để mặc cho cơn mua lạnh giá khiến toàn thân tôi ướt sũng, máu từ vết rách trên khóe môi – dấu vết của cú đấm đầy căm phẫn từ ba Tuyết Mai – đã khô lại, bết bát cùng nước mưa và bùn đất, trông tôi lúc này thực sự thảm hại và ê chề:

- Anh… Phong? Sao anh… ở đây?

Một giọng nói dịu dàng mà quen thuộc vang lên, nó kéo tôi trở về với thực tại, dù rằng tôi chẳng muốn.

Đứng trước mặt tôi đây, lúc này, là bóng dáng mờ ảo của… Quỳnh. Phải rồi, là Quỳnh chứ không ai khác. Tại sao Quỳnh lại ở đây? Sao em ấy không về nhà? Phải chăng cũng đang dầm mưa giống như tôi? Không đúng, Quỳnh đang đứng trước cổng kia mà, nhưng nhà ai mà quen thuộc thế nhỉ? Chẳng phải đây là:

- Quỳnh… anh…

Gương mặt em lộ rõ vẻ lo lắng và hốt hoảng. Cũng phải thôi, nhìn thấy tôi với bộ dạng như thế, máu me dính đầy mặt mũi, quần áo, người ngợm ướt đẫm, bảo sao mà không giật mình cho được:

- Trời ơi! Phong! Ai đánh anh hả? Anh có sao không?

Quỳnh với tay lấy chiếc dù đang nằm ở bên vệ cửa, em vội vã chạy ra che cho tôi và nhìn tôi đầy dịu dàng:

- Quỳnh ơi… anh… anh…

- Anh sao vậy? Đau lắm hả?

Ánh mắt Quỳnh đã hoe đỏ, hẳn là em lo lắng cho tôi nhiều lắm. Chỉ mới cách đây ít giờ, tôi còn thẳng thừng từ chối Quỳnh trước mặt bao nhiêu người, trước mặt mẹ em, vậy mà giờ đây, giữa khoảnh khắc tồi tệ nhất, tôi lại tìm đến Quỳnh như một liều thuốc chữa lành cho tâm hồn. Không phải tôi không nhận thức được việc mình đang đi đâu, chỉ là trí não tôi đang cố thuyết phục rằng, tôi chỉ tình cờ đến đây mà thôi, phải không:

- Anh dắt xe vào đi, mưa lớn lắm!

- …

Tôi chẳng nói chẳng rằng, cứ thế nghe theo sự sắp xếp của Quỳnh, vì lúc này đây, tôi thực sự đã mệt mỏi lắm rồi:

- Anh vào tắm nước nóng đi, để em lấy quần áo cho anh mặc, hôm nọ… em… em có mua cho anh một bộ quần áo, mà chưa kịp đưa tận tay cho anh…

- Ừ… cảm ơn Quỳnh… anh…

Tôi nở một nụ cười gượng gạo, một nụ cười mà ai nhìn vào cũng thấy, đó chỉ là một hành động giả tạo và khiên cưỡng. Tôi chẳng còn cười nổi nữa, cứ nghĩ đến thân thể nhỏ bé ướt đẫm nước mưa của Tuyết Mai, là tôi lại muốn bật khóc thành tiếng. Sự ám ảnh này, quả thực quá đỗi khủng khiếp rồi:

- Thôi, anh đi tắm đi! Em lấy đồ rồi nấu cháo nóng cho anh ăn, có gì từ từ nói!

- Ừ… ừ…

Nói rồi, Quỳnh dẫn tôi vào phòng tắm rồi hớt hải trở ra ngoài nấu cháo. Ở phía xa xa, trên chiếc bàn ăn, tôi thấy laptop của Quỳnh vẫn đang mở, cộng thêm đống tài liệu vương vãi xung quanh, hẳn là em vẫn còn đang phải chăm chỉ làm việc, giờ này đã quá khuya rồi, tội nghiệp Quỳnh của tôi.

Thành thực mà nói, ở thời khắc này, tôi dường như chẳng còn đủ tâm trạng làm bất cứ thứ gì nữa. Tôi cứ vô thức làm theo những gì Quỳnh nói, những gì Quỳnh hướng dẫn như một con robot vô tri và vô hồn. Tôi nhận lấy bộ quần áo từ tay Quỳnh, một bộ quần áo thể thao đúng như phong cách mà tôi thường hay mặc. Chẳng biết nói gì, tôi chỉ khẽ gật đầu mỉm cười nhìn Quỳnh thay cho lời cảm ơn sáo rỗng. Quỳnh dường như cũng hiểu được tâm trạng của tôi, dẫu có lo lắng, thì sau một hồi kiểm tra, Quỳnh cũng kịp xác nhận được rằng, tôi không bị thương quá nghiêm trọng, chỉ trầy xước chút ít ở vùng chân và cẳng tay, em mới yên tâm để tôi tuỳ ý làm gì thì làm:

- Anh tắm đi, xong ra ăn cháo nhen?

- Ừ… cảm ơn… Quỳnh!

Tôi chậm rãi tiến vào căn phòng tắm không quá rộng của nhà Quỳnh, hoặc chí ít đó là cảm giác của tôi ngay bây giờ. Một không gian chật chội và bí bách, nó khiến cảm giác tội lỗi trong đầu tôi như nhân lên gấp bội. Tôi chậm rãi với tay mở nước, tiếng vòi sen bắt đầu xả xuống, làn hơi nước nóng bốc lên nghi ngút, nhanh chóng làm mờ đi tấm gương cũ trên tường. Nhưng hơi ấm ấy không thể sưởi ấm được khối băng giá đang đông đặc trong lồng ngực tôi ngay bây giờ.

Dưới làn nước nóng, những suy nghĩ của tôi như đang bắt đầu vỡ òa, trần trụi và tàn nhẫn.

Khi dòng nước ấy bắt đầu tuôn xối xả lên đầu, tôi vô thức nhắm nghiền mắt lại. Nhẹ nhàng và khó nhọc đưa bàn tay lên trước mặt - đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm chuột, gõ phím và… đấm nhau, giờ đây vẫn còn vương lại những vết đỏ thẫm của máu và bùn đất, của những ám ảnh không thể nguôi ngoai theo dòng nước.

Một cảm giác rùng mình lướt qua người tôi như dòng điện xẹt. Nước nóng chạm vào vết thương nơi khóe môi khiến tôi xót buốt, nhưng nỗi đau thể xác đó chẳng thấm tháp gì so với sự giày vò trong tâm trí ngay bây giờ. Và chỉ vừa nghĩ đến đấy, khung cảnh đầy ám ảnh lại hiện ra trong trí nhớ, rõ mồn một như chưa từng trôi đi. Tôi lẳng lặng nhìn dòng nước màu hồng nhạt chảy xuống lỗ thoát. Đó là máu của tôi, và cả của Tuyết Mai nữa. Tôi dường như đang gột rửa nó đi, nhưng trong tận sâu thẳm, tôi thừa biết mình sẽ không bao giờ rửa sạch được ký ức về khoảnh khắc mà nàng ngã xuống, rồi trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay tôi.

Sự đối lập tàn nhẫn ấy khiến tôi lại rơi nước mắt. Một kẻ thảm hại, đáng chết như tôi thì lại đang ở đây, được bao bọc bởi hơi ấm và sự an toàn trong ngôi nhà với sự bảo vệ, chở che của Quỳnh, trong khi người bạn, người chị Tuyết Mai của tôi có lẽ giờ đang nằm cô độc trong căn phòng lạnh lẽo của bệnh viện. Sự sống của tôi lúc này giống như một sự trộm cắp – rằng tôi đã “đánh cắp” hơi thở của Tuyết Mai để đứng đây, để sống và để hối hận cho tội lỗi mình gây ra.

Giữa tiếng nước chảy rào rào, tôi dường như nghe thấy tiếng gầm rú của chiếc Kawasaki quen thuộc và tiếng gió rít qua tai từng hồi thấm đẫm.



“Tại sao mình lại gọi tên Tuyết Mai lúc đó cơ chứ”

Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong đầu tôi như một bản án chung thân. Chán nản và đau xót, tôi tựa trán vào bức tường gạch men lạnh ngắt, mặc cho nước nóng dội xuống lưng bỏng rát.

Tôi lại nhớ đến nụ cười của Tuyết Mai khi nàng nói những lời cuối cùng với tôi. Đó là một nụ cười không hẳn rạng rỡ, nhưng nó chan chứa đầy hy vọng, một nụ cười tin tưởng rằng mọi chuyện sẽ ổn, rằng tôi sẽ làm được những gì mà tôi mong đợi, mà bà chị bé của tôi đã đấu tranh để nó còn tồn tại. Nhưng Tuyết Mai ơi, chị có biết, chính cái nụ cười ấy là thứ giết chết em ngay lúc này. Nếu chị nhìn em bằng ánh mắt oán trách, có lẽ em vẫn sẽ còn thấy dễ chịu hơn. Nhưng không, chị ra đi khi vẫn chọn tin vào em – một thằng bạn trai yếu thế và kém cỏi, đang bị cả gia đình chị khinh rẻ.

Dòng nước nóng bỗng chốc trở nên ngột ngạt. Tôi nhớ đến hơi thở thoi thóp của Tuyết Mai, mùi hương Lily trắng hòa lẫn mùi xăng và vị mặn của nước mưa.

“Chăm sóc… cho… Uyển My... Mai… tin… Phong... làm được… mà…”

Những lời đó không phải là một lời nhắn nhủ đối với tôi, mà giờ đây, chúng đã hoá thành một gông xiềng nặng trĩu. Tuyết Mai đã dùng cả mạng sống để đặt cược vào tôi, vào nỗ lực và sự cố gắng của tôi. Nàng đã tin “viên sỏi” này có thể hóa thành kim cương để bảo vệ em gái nàng trước nỗ lực đàn áp không hồi kết của người cha độc đoán. Nhưng nàng đâu có biết, rằng ngay khi nàng ra đi, thì có lẽ tôi đã tự tay chấm dứt cơ hội để chứng minh cho tình yêu đó rồi.

Tôi khuỵu xuống sàn phòng tắm, đôi vai run lên bần bật. Những tiếng nấc nghẹn ngào hòa lẫn vào tiếng nước, vỡ tan ra. Tôi thấy mình quá nhỏ bé và hèn nhát trước niềm tin vĩ đại đó. Làm sao tôi có thể chăm sóc Uyển My khi chính tôi là nguyên nhân khiến cô ấy mất đi người chị duy nhất và khiến gia đình nàng trên bờ vực tan rã?







Tôi như thả hồn mình bay đi trong phút chốc, chẳng biết nghĩ gì, cũng chẳng dám nghĩ nữa, tiếp theo sẽ như thế nào đây…

Nhưng rồi thì rất nhanh chóng, tôi lại nghĩ đến Quỳnh, người lúc này vẫn đang ở ngoài kia, đang chăm sóc tôi bằng tất cả tình thương của em dành cho tôi. Chẳng cần biết tình cảm ấy lúc này xuất phát từ tình yêu đôi lứa hay tình cảm thanh mai trúc mã, tôi bỗng dung lại càng thấy cay đắng và tủi nhục hơn. Tôi vốn dĩ chỉ vừa khẳng định Quỳnh với tôi chỉ là một cô em gái - một nhát dao dứt khoát để giữ cho mình không sa ngã vào một sự an ủi sai lầm, thế nhưng giờ đây, khi gặp phải chuyện không hay, tôi lại lập tức tìm đến em và cầu xin sự dỗ dành như thường lệ. Ba Uyển My nói đúng, nếu tôi thực sự là người có lòng tự trọng, thì tôi đã phải đi xa thật xa khỏi Quỳnh rồi, vì tôi chẳng xứng đáng nhận được sự quan tâm đó, vì khi làm vậy, tôi lại tự mình thừa nhận, bản thân tôi rốt cuộc lại núp sau lưng của một người con gái khác bên cạnh Uyển My mà thôi.

Tôi đau đớn nhận ra giờ đây, mình sẽ chỉ là một kẻ độc hành. Tuyết Mai đã đi rồi, Uyển My thì ở bên kia bờ vực của sự hận thù từ cha nàng, và có lẽ tôi cũng không còn chút cơ hội để tiến đến cướp lấy nàng. Cuối cùng là Quỳnh thì bị tôi đẩy ra xa bằng sự tàn nhẫn đến khó tin nhất.

Tôi đứng dậy, tắt vòi hoa sen. Sự yên lặng đột ngột trở lại, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt đều đặn như nhịp đồng hồ đếm ngược của một cuộc đời đã hoàn toàn thay đổi. Tôi mơ màng nhìn vào gương, lau đi lớp hơi nước mờ ảo. Gương mặt trong gương không còn là chàng thanh niên mơ mộng ngày nào nữa. Đôi mắt ấy giờ đây chỉ còn sự lạnh lẽo của một kẻ đã nhìn thấy cái chết đầy ám ảnh và đang mang theo một món nợ không bao giờ trả hết.

Thở hắt ra một tiếng thật dài, tôi chầm chậm bước ra phía ngoài, nơi Quỳnh lúc này vẫn đang miệt mài làm việc, ở trên bàn đã đặt sẵn một tô cháo nóng hổi dành cho tôi. Vừa nghe thấy tiếng tôi, Quỳnh đã lo lắng chạy tới, vẻ mặt em tràn ngập nỗi buồn, chẳng hiểu từ bao giờ, nước mắt em đã lăn dài trên má:

- Anh… có sao không? Em… sợ lắm…

Tôi cố gặng rặn ra một nụ cười đầy khiên cưỡng. Tôi vuốt ve mái tóc dài suôn mượt của Quỳnh, thủ thỉ:

- Mọi chuyện… tệ lắm, Quỳnh ơi…

- Tệ ra sao? Anh phải nói cho em biết chứ!

Quỳnh nhăn mặt nhìn tôi, dường như sự kiên nhẫn của em đã đạt đến giới hạn chịu đựng:

- Anh… anh…

- Anh làm sao? Nói đi, Phong!!!

Sự kiên quyết của Quỳnh khiến tôi cảm giác sẽ chẳng che giấu mãi được tâm sự này. Tôi ngồi phịch xuống ghế, kéo Quỳnh cũng ngồi theo. Tôi nhìn thẳng vào mắt em, và lấy hết can đảm để trút hết những tâm sự của mình:

- Tuyết Mai…

- Vâng, chị Mai…

- Mai…

- Chị ý làm sao cơ?

- Tuyết Mai… mất rồi…

- !!!

Một khoảng lặng tưởng chừng bất tận lại ập xuống căn bếp nhỏ của gia đình Quỳnh. Một tin tức mà có lẽ với bất cứ ai khi nghe được, cũng đều có những cảm nhận giống nhau. Tất cả chắc hẳn sẽ đều đau xót và chẳng muốn chấp nhận sự thật này. Quỳnh và Tuyết Mai vốn dĩ chẳng chút thân thích, cũng chưa nhiều lần tiếp xúc với nhau. Nhưng ở cương vị là một người hiểu được mối quan hệ giữa tôi cùng Tuyết Mai, thì hẳn Quỳnh lúc này cũng đang xúc động lắm, em vốn là người thấu cảm mà.

Quỳnh tựa hẳn người ra phía sau, em không nói gì, cũng chẳng hỏi thêm bất cứ thứ gì nữa. Có lẽ chỉ cần nhìn tâm trạng và bộ dạng thê thảm của tôi cách đây không lâu là đã quá đủ để Quỳnh xâu chuỗi lại mọi chuyện rồi. Em nhìn tôi bằng ánh mắt cảm thông và đầy thương hại. Dù rằng chẳng muốn nhận thêm bất cứ nỗi ân tình nào từ Quỳnh nữa, tôi vẫn cảm thấy an ủi ghê gớm.

Cố ngửa mặt lên trời để vơi bớt đi cơn cay vừa xộc thẳng lên mũi, tôi quyết định kể lại cho Quỳnh nghe tường tận toàn bộ sự việc tối nay, từ lúc bắt đầu quay lại nhà Uyển My cho đến tận khi Tuyết Mai trút hơi thở cuối cùng trên tay tôi. Trong suốt câu chuyện, có lẽ tôi đã phải dừng lại hang chục lần, thậm chí là hàng trăm, vì nỗi đau đó thực sự quá khủng khiếp. Cứ nghĩ đến thân thể nhỏ bé dập nát của Tuyết Mai, tôi lại muốn ứa nước mắt. Tội nghiệp cô bạn tóc xoăn đáng yêu của tôi, tội nghiệp Tuyết Mai quá…

Bên chiếc bàn ăn ngổn ngang tài liệu và cả tô cháo nóng lúc này đã nguội hẳn đi, Quỳnh đang ngồi bất động, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy lo âu dõi theo từng cử động của tôi, và đôi mắt hoe đỏ của em đã nói lên rất nhiều điều. Hẳn là em hiểu được nỗi đau của tôi, hiểu được sự khó xử và cả những ám ảnh tôi đã, đang và sẽ phải chịu đựng. Quỳnh thương tôi bằng một tình thương không giống bất cứ ai, em luôn luôn đặt tôi ở một vị trí cực kỳ quan trọng trong lòng, dẫu tôi có luôn luôn vô tình với em đi chăng nữa. Quỳnh hiểu được cá tính và sự yếu đuối bên trong sâu thẳm tâm hồn tôi, hiểu được rằng ngay lúc này, tôi cần em hơn bất cứ ai khác. Quỳnh từ từ tiến đến cạnh tôi, và em ôm lấy tôi vào lòng và vỗ về nhẹ nhàng nhất có thể, trước khi tôi không kìm được mà bật khóc nức nở. Dẫu đã cố gắng gồng mình để ngăn việc phát ra những tiếng rên rỉ vô thức, cả người tôi vẫn run lên bần bật trong vòng tay ấm nóng mà dịu nhẹ của Quỳnh. Tôi là một kẻ thất bại, một hòn sỏi nhỏ nhoi giữa đại dương bao la, và nó sẽ sớm chìm xuống một cách tàn nhẫn bằng tất cả sự tổng hợp của mọi thứ đang diễn ra ngay lúc này.

Thời gian có thể sẽ xoá nhoà đi nỗi đau buồn này, nhưng sự ám ảnh và niềm tiếc thương sẽ không bao giờ mất, nó giống như khi tôi mất đi ông bà nội ngoại của mình vậy, thời gian trôi qua, tất cả mọi người đều đã không còn cảm thấy quá đau xót nữa, nhưng mỗi lần nhớ về một kỷ niệm nào đó, nước mắt vô thức lại ứa ra. Nhưng ông bà tôi ra đi khi đã nếm trải đủ đắng cay ngọt bùi của cuộc đời, họ đều trải nghiệm được một cuộc sống viên mãn, xum vầy bên con cháu lúc về già, còn Tuyết Mai thì không… Chính vì lẽ đó, tôi cảm nhận được rằng, đến khi nào, tôi còn xuất hiện trước mặt gia đình Uyển My, thì chừng ấy, nỗi đau trong lòng họ sẽ vẫn mãi không được nguôi ngoai:

- Quỳnh này…

- Dạ…

- Có lẽ anh… sẽ rời xa… Uyển My… mãi mãi…

Quỳnh tròn mắt nhìn tôi. Có lẽ em hiểu được quyết định của tôi, nhưng nó vẫn không thể ngăn được cảm giác ngạc nhiên từ em, từ người mà chỉ cách đây một buổi tối, còn bị tôi thẳng thừng gạt sang một bên để toàn tâm toàn ý với Uyển My. Quỳnh không giận tôi, chắc chắn, em cũng không giận Uyển My, hiển nhiên, thế nhưng để nói rằng em nuối tiếc cho mối lương duyên của chúng tôi thì quả thực khó diễn tả. Quỳnh hiểu rằng, dù tôi có quyết định rời xa Uyển My, thế nhưng đó không phải là vì tôi muốn ở bên cạnh em, mà đó là việc làm mà tôi muốn làm để trả giá cho những lỗi lầm mình gây ra với Tuyết Mai:

- Dạ…

- Em không hỏi anh gì sao?

- Hì… em hiểu tại sao anh nói như vậy, và em nghĩ mình sẽ ủng hộ mọi quyết định của anh thôi…

Nụ cười hiền lành và dịu dàng đó của Quỳnh khiến tâm trí tôi giãn nở ra được chút đỉnh. Thế nhưng tôi tuyệt nhiên chưa biết tiếp theo đây, mình sẽ phải làm những gì, và đối mặt với gia đình Uyển My ra sao:

- Bây giờ, anh tính… thế nào?

- Anh cũng… không biết nữa… quá nhiều chuyện… anh thấy mệt lắm… Quỳnh ơi…

Quỳnh nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, em trao cho tôi một ánh mắt đầy thương cảm:

- Vậy… đám tang của chị Mai… anh tính sao?

- Anh đang suy nghĩ… có nên đến đó không… vì anh sợ…

- Anh sợ ba của chị Mai sẽ nổi giận, đúng không?

- Đó là một phần… Anh cũng sợ khi nhìn thấy anh, nỗi đau của họ lại tái diễn… và Uyển My… anh không biết đối mặt với cô ấy thế nào nữa…

Một khoảng lặng bỗng chợt hiện lên lần nữa. Cả tôi và Quỳnh đều thả hồn vào những dòng suy nghĩ rất riêng của mỗi người. Một nửa trong tôi nghĩ mình phải đến thăm Tuyết Mai lần cuối, một nửa còn lại thì sợ phải thấy hình ảnh tang thương đó của nàng. Tôi không muốn thấy Uyển My khóc, tôi cũng không muốn sự có mặt của mình khiến gia đình nàng lại tiếp tục xung đột. Thế nhưng… bây giờ… phải làm sao đây, ông trời ơi?

Trong lúc cả tôi lẫn Quỳnh đều chưa tìm ra được cách, thì tiếng chuông điện thoại reo vang đã kéo chúng tôi trở về với thực tại.

Là Uyển My.

Chẳng biết nàng gọi cho tôi lúc này để làm gì, nếu không phải là:

- Anh… anh đây!

- Phong, ngày mai… là tang lễ của chị Mai.

- Anh… anh xin lỗi… là lỗi…

- Không, đừng nói gì nữa. Mình gửi địa chỉ, giờ giấc cụ thể rồi. Phong cứ đến chào chị Mai lần cuối nhé, hẳn là chị Mai rất mong Phong đấy.

- Nhưng… ba em…

- Nghe lời mình, cứ đến nhen. Còn giờ đã khuya, ngủ đi, đừng nghĩ ngợi nữa.

- Cô chú… ổn chứ?

- Không sao đâu, mình lo được, vậy hen?

- Anh biết rồi…

- Ừm, hì. Ngoan.

Uyển My lạnh lùng cúp máy, rất cương quyết và cũng thật sự mạnh mẽ, hệt như thái độ của nàng nãy giờ trong cuộc nói chuyện với tôi vậy. Vốn biết rằng Uyển My luôn luôn là thế, nhưng quả thực, ở mức độ đau đớn này, mà nàng vẫn bình tĩnh xử lý mọi chuyện được, thì quả thực, cái tầm của tôi không xứng đáng xách dép cho nàng chứ đừng nói đến việc sánh vai cạnh bên. Thế nên, chính cuộc gọi khuya hôm đó đã cho tôi thêm một nguồn động lực kinh khủng và sau cuối nhất, để tôi có đủ dũng khí mà quyết tâm nói lời tiễn biệt với người con gái tôi yêu nhất trên đời:

- Quỳnh này…

- Sao vậy anh Phong?

- Ngày mai… em đi cùng anh nhé…

- Đi… đám tang chị Mai ạ?

- Ừ… anh cần em giúp… một chút… chắc em hiểu ý anh mà, phải không?

Quỳnh thoáng im lặng, nhưng rồi em đã rất nhanh mỉm cười trở lại, nhìn tôi an ủi:

- Em hiểu rồi. Nhưng anh… đã nghĩ kỹ chưa?

Trước câu hỏi của Quỳnh, đương nhiên tôi cũng chưa đủ can đảm để dõng dạc nói rằng, tôi đã hoàn toàn chắc chắn với câu trả lời của mình. Cơ mà, với tình cảnh này, tôi nghĩ việc tôi chủ động buông tay là hoàn toàn đúng đắn. Uyển My không có Phong thì vẫn là nữ vương uy quyền, còn Uyển My cộng thêm Phong sẽ trở thành tội nhân vong quốc, vĩnh viễn không được tha bổng. Dẫu sau đó, vị nữ vương vẫn có thể gây dựng nên vương quốc của mình, thế nhưng, chẳng phải ngay từ đầu, cô ấy đã tự tay phá vỡ tất cả rồi sao:

- Ừ… anh nghĩ kỹ rồi... Có lẽ anh thực sự không thuộc về thế giới đó, cố gắng níu kéo sẽ chỉ thêm đau khổ và bất hạnh mà thôi…

Quỳnh lại nắm lấy tay tôi, lần này, em không nói gì nữa, chỉ có ánh nhìn thấu hiểu và trìu mến trao tặng cho tôi. Trong khoảnh khắc, cô bạn nhỏ thời thơ ấu ngày xưa lại hiện lên một cách rõ ràng và rực rỡ, chỉ khác là, vai trò ấy, đã đổi chỗ cho nhau. Tôi không còn là kẻ dỗ dành, mà đã trao nó cho Quỳnh, một cô gái cũng mạnh mẽ và bản lĩnh chẳng kém gì Uyển My, đang đứng ra bảo bọc cho tên đàn ông hèn mọn, yếu đuối và vô dụng là tôi.

Ngoài trời, mưa rất to, rất to, và cơn mưa trong lòng tôi cũng thế, cứ như thể mãi mãi, mãi mãi, chẳng chịu ngừng…







Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi độ rung quá đỗi ồn ào của chiếc điện thoại đang nằm trên mặt bàn. Lần này, là một cuộc gọi nữa, bên cạnh rất nhiều cuộc gọi khác từ tối hôm qua đến giờ. Mơ màng mò mẫm với lấy chiếc điện thoại, tôi gần như hoảng hốt khi nhận ra rằng, tôi đã lỡ gần như là hàng trăm cuộc gọi, từ điện thoại, cho đến cả Messenger… Một tình hình mà dường như tôi cũng đã hình dung ra từ trước, ngay sau… tai nạn thương tâm của Tuyết Mai đêm ngày hôm qua. Người ta nói sau cơn mưa trời lại sáng, và đúng là sáng nay, trời quang mây tạnh, gió thổi liu riu, từng tia nắng xuyên qua những cành lá rậm rạp, soi thẳng xuống mặt đường, len lỏi cả vào khung cửa sổ phòng khách nhà Quỳnh, nơi tôi đã đổ gục sau một đêm quá đỗi đau khổ và mất mát:

- Anh nghe… Quyên ơi…

- Chuyện gì vậy anh? Sao lại thế hả anh? Mai bị làm sao vậy anh?

Ái Quyên – cô em gái thân thiết của tôi, gần như hét toáng lên trong điện thoại khi hỏi về chuyện đã xảy ra với Tuyết Mai ngày hôm qua. Thật lạ lùng, khi Ái Quyên và Tuyết Mai gần như là hai người khắc khẩu nhất, nhưng giờ thì chính cô bé lại đang tỏ ra sốt sắng hơn cả khi biết được câu chuyện đau lòng này:

- Anh… xin lỗi… anh sẽ kể cho em nghe sau… được không?

Thành thật mà nói, hiện tại, tôi chẳng còn đủ dũng khí để nhớ về khoảnh khắc đêm hôm qua nữa, nó đã đủ ám ảnh rồi:

- Nhưng mà… sao lại thành ra vậy hả anh? Anh đang ở đâu? Chị My sao rồi?

- Anh với Uyển My đều… ổn, chỉ là…

- Em thấy chị My đăng thông tin về tang lễ của Tuyết Mai. Trời ơi, em bủn rủn hết chân tay luôn anh ơi… em không biết nói sao nữa… tội nghiệp Mai quá…

- Em… mọi người… biết cả rồi sao?

- Cả lớp biết tin rồi, tụi em xin phép nhà trường dời buổi học hôm nay để đến với Mai đây, anh có đến chưa?

- Anh… anh… chút nữa anh sẽ đến, gặp mọi người ở đó.

- Anh với chị My ổn đúng không? – Ái Quyên hỏi gặng lại, tội nghiệp cô bé

- Ừ… ổn… không có gì đâu… em đừng lo…

- Vậy… em đi chuẩn bị… gặp anh sau…

- Ừm…

Ngay khi Ái Quyên vừa cúp máy, là đến lượt tôi buông tiếng thở dài não nề. Tôi gục đầu xuống, cố gắng dùng đôi bàn tay rệu rã vuốt mặt cho tỉnh, để cho bản thân cố gắng đứng vững trong giờ khắc quan trọng này. Gì thì gì, tôi cũng vẫn phải đến chào Tuyết Mai lần cuối, chỉ còn lần cuối này thôi…

Tích tắc… tích tắc…

Từng nhịp, từng nhịp chậm rãi của chiếc đồng hồ trên tường khiến tim tôi như muốn nổ tung ra vì hồi hộp, và vì lo lắng. Tôi không biết chỉ chút nữa đây thôi, tôi sẽ phải đối mặt với gia đình Uyển My, gia đình ba mẹ nuôi của Tuyết Mai như thế nào nữa. Tôi là kẻ có tội, dẫu không phải là người trực tiếp gây ra tai nạn thương tâm đó, trong sâu thẳm, tôi vẫn luôn luôn muốn nhận lấy phần lỗi đó về phía mình, chỉ hy vọng rằng, những lời thú tội sáo rỗng đó sẽ giúp người thân của Tuyết Mai vơi đi phần nào đau khổ, nhưng chắc chỉ là công cốc mà thôi:

- Aaa, bác Phong, bác Phong đến chơi với Min hả?

Cô bé xinh xắn đáng yêu như cục kẹo bông gòn của mẹ Quỳnh đang lon ton chạy về phía tôi, như mọi lần khi tôi đến thăm em. Cô bé chẳng biết ông bác của nó đã phải trải qua những đau khổ gì, thế nên vẫn vui tươi và hồn nhiên đến lạ. Min chạy về chỗ tôi rồi cứ thế nhảy lên người tôi và chui tọt vào lòng tôi như thường lệ:

- Bác Phong ơi, bác Phong có mua kẹo cho Min hong?

Tôi nhìn nhóc Min với một tâm trạng khó tả. Sự hồn nhiên trong trẻo ấy đánh thức một chút gì đó đã ngủ quên trong tôi. Tôi ôm chặt lấy Min vào lòng, hít hà mùi hương tóc thơm nồng của con bé. Chẳng biết nữa, nhưng cô công chúa nhỏ đáng yêu này đã thực sự giúp tôi lấy lại thăng bằng, gần như ngay lập tức, mà chẳng cần phải làm điều gì đó quá cao siêu cả:

- Bác Phong quên mất rồi, chút nữa bác dẫn Min đi công viên, chịu không?

- Dạ chịu! – Cô bé cười tít mắt

- Thơm bác Phong miếng nào!

- Muoahhh, muoahhh…

“Chụt, chụt”

Nhóc Min ngoan ngoãn rướn người lên thơm hai bên má theo chỉ đạo của tôi. Tôi chẳng biết từ lúc nào, cô bé con xinh xắn này đã xem tôi là một phần không thể thiếu trong cuộc đời nó, cũng giống như nó đã khiến cuộc đời tôi tươi tắn hơn, dù chỉ là chút ít:

- Ngoan quá, giờ Min đi học hả?

- Dạ… bà ngọi dẫn Min đi học….

- Bà ngoại chứ.

- Dạ… bà ngọi, bà ngọi…

Tôi bất giác bật cười vì độ ngô nghê của cô bé. Một nụ cười hiếm hoi của tôi trong những ngày này, nhưng rồi nó cũng nhanh chóng lụi tàn khi Quỳnh bước xuống từ cầu thang với bộ đồ đen mà ai cũng biết là vì sao:

- Thôi! Min ra bà ngoại dẫn đi học, để bác Phong đưa mẹ đi công chuyện nè!

Nhóc Min ngoan ngoãn lạch bạch chạy về phía mẹ Quỳnh, trước khi được mẹ chuyển giao cho bà ngoại để đưa đến trường:

- Hai đứa đi cẩn thận, cho mẹ gửi lời hỏi thăm gia đình bên đó nhé!

- Dạ… con biết rồi, mẹ cũng đi cẩn thận, xe cộ giờ sợ lắm. Min bai bai mẹ chưa, bai bai bác Phong chưa?

- Bai bai bác Phong, bai bai mẹ Quỳnh xúi…

- Nói cái gì đó? – Quỳnh khẽ nhăn mặt

- Mẹ Quỳnh xúi, xúi… - Min vẫn bập bẹ

- Ai dạy con nói vậy hả?

- Bà ngọi nói, bà ngọi nói mà…

Quỳnh chống tay vào hông, nhìn về phía mẹ một cách đầy… trách móc:

- Mẹ này?

- Mẹ không biết, thôi bà cháu tao đi đây, thế nhé!

- Trời ơi là trời… Dạy toàn ba cái gì đâu…

Ngay khi cô Hằng vội vã dẫn bé Min ra ngoài để tránh ánh nhìn tóe lửa của Quỳnh, thì bầu không khí trong căn phòng lại trùng xuống trở lại, dù rằng một chút khoảnh khắc hạnh phúc buổi sáng của gia đình Quỳnh đã giúp tôi định thần lại ít nhiều:

- Anh ổn chưa? Đêm qua anh ngủ được không?

- Cũng… tạm… còn em?

- Hì, em không sao, chỉ lo cho anh thôi, đêm qua em xuống mấy lần thấy anh cứ trằn trọc mãi…

- Ừ… chuyện xảy ra bất ngờ quá… anh cũng vẫn còn không tin nổi…

Quỳnh ngồi xuống bên cạnh và nắm lấy tay tôi:

- Anh đừng có nghĩ ngợi nhiều, đó không phải là lỗi của anh. Chị Tuyết Mai chắc chắn không muốn nhìn thấy anh như thế này chút nào đâu, chị ấy đã làm mọi thứ để giúp anh mà, nếu bây giờ anh gục ngã, thì anh đã phụ lòng chị ấy rồi, đúng không?

- …

- Chuyện của anh và Uyển My, hai người hãy từ từ cho nhau thời gian suy nghĩ, đừng vội vàng quyết định gì cả. Anh nói là anh quyết, nhưng anh cũng phải cho Uyển My cơ hội để cô ấy nói ra suy nghĩ của mình chứ. Em chắc rằng với cá tính của Uyển My, cô ấy không muốn anh đưa ra quyết định thay cho cô ấy đâu…

Những lời Quỳnh nói, chẳng sai tẹo nào, nhưng ở trong hoàn cảnh của tôi, với cái tâm trạng này đây, thì tôi còn có quyền để làm khác đi hay sao. Nói quyết định ở đây là để giữ lại chút ít danh dự sau cuối, chứ thực tình, tôi đang cố gắng… bỏ cuộc thì đúng hơn:

- Dũng cảm lên, Phong! Em tin anh sẽ làm được mà, đừng lo, có em đây, hen?

- …

Tôi nhìn Quỳnh với ánh mắt sâu thẳm của sự biết ơn, Quỳnh quả là cô gái tốt nhất trên đời này đối với tôi, thậm chí còn hơn cả Uyển My nếu xét trên một vài khía cạnh. Ở Quỳnh là thứ tình cảm không vụ lợi, xuất phát từ tâm hồn, từ tình yêu thương, tình bạn lâu năm của chúng tôi, nó vượt hơn cái gọi là tình yêu đôi lứa, và gần giống như tình cảm gia đình. Thật sự có một người tri kỷ như Quỳnh bên cạnh, tôi quả thực quá đỗi may mắn:

- Anh hiểu rồi… đừng lo, anh sẽ nói chuyện với Uyển My cho rõ ràng.

- Nhớ nhé! Đừng vội vàng quyết định gì cả!

- Ừ…

- Vậy giờ… đi nhé?

- Ừm, đi thôi, đến giờ rồi.

Tôi khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, và thở ra thật mạnh. Có lẽ đây là một trong những khoảnh khắc căng thẳng nhất mà tôi từng trải qua trong đời. Nó trộn lẫn của cả nỗi lo lắng, sự tiếc thương, niềm đau xót và cả cảm giác lâng lâng đến tột cùng.

“Tuyết Mai ơi, hãy tiếp thêm động lực cho em, em đến thăm chị lần cuối cùng đây, chờ em nhé!”

Và như thế, chúng tôi đi…

Một chuyến đi quá đỗi kinh hoàng… đã bắt đầu…
 
Chương 148:

Tôi đã từng đến dự vài buổi tang lễ trong cuộc đời mình, dĩ nhiên bao gồm cả tang lễ của ông bà tôi, thế nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên tôi thực sự cảm nhận được cái cảm giác ngột ngạt và khó chịu đến đỉnh điểm là như thế nào. Nhà tang lễ Thành phố trên đường LQĐ hôm ấy bị bủa vây bởi một bầu không khí u uất, nặng nề đến mức không gian dường như đặc quánh lại, ngay cả việc hít thở một cách bình thường cũng trở nên khó nhọc giữa dòng người đông đúc ấy. Giữa cái nắng oi nồng của Sài Gòn, sự tĩnh lặng phía sau những bức tường đá cẩm thạch trắng lại bất ngờ mang đến một cảm giác lạnh lẽo thấu xương.

Dòng người đến viếng đông đúc, những chiếc xe sang nối đuôi nhau xếp dài ngoài cổng, phản chiếu sự quyền thế của gia đình Uyển My. Nhưng trái ngược với sự xa hoa của những vòng hoa khổng lồ và những đoàn khách mặc âu phục chỉnh tề, bên trong sảnh đường là một màu trắng tang tóc đến lịm người. Mùi hương trầm nồng nặc quyện với hương hoa Lily trắng - loài hoa mà Tuyết Mai yêu nhất, cũng là loài hoa đã chứng kiến hơi thở cuối cùng của nàng trên mặt đường nhựa đêm qua - tạo nên một thứ mùi vị hăng hắc, nhức nhối, xoáy sâu vào tâm can những người ở lại, và đặc biệt là với những kẻ luôn mang trong mình cảm giác tội lỗi như tôi.

Tôi bước đi bên cạnh Quỳnh. Tôi không mặc vest, cũng không muốn chỉn chu quá mức, chỉ là một chiếc sơ mi đen lấy vội trong tủ đồ, vạt áo còn hơi nhăn nhúm vì chưa kịp thời gian để chuẩn bị. Gương mặt tôi lúc này chắc hẳn là tái nhợt và thiếu sức sống đến đáng sợ. Những vết bầm tím nơi khóe môi từ cú đấm của ba Tuyết Mai đêm qua vẫn còn âm ỉ ngoài da, và rỉ máu trong tâm tưởng, khiến mỗi khi tôi cố gắng cử động cơ mặt đều cảm nhận được sự đau buốt nặng nề. Quỳnh nắm chặt lấy khuỷu tay tôi, bước chân em kiên định nhưng đôi mắt lại chứa chan sự lo âu. Em giống như một chiếc mỏ neo duy nhất giữ cho con tàu đang tan vỡ là tôi không bị nhấn chìm giữa biển người đang xì xào kia.

Gia đình Uyển My đang đứng ở cạnh linh cữu Tuyết Mai, nơi nhạc phụ cùng ba mẹ nuôi của Tuyết Mai đang đứng chơi vơi với gương mặt đau thương không sao tả xiết. Ở đối diện là những người anh trai của Tuyết Mai. Tất cả đều tỏ ra quá đau buồn, có những người không ngừng khóc, có những người còn chẳng đứng vững nổi. Một cảnh tượng quá đỗi thương tâm với tất cả những ai đang có mặt. Chỉ duy nhất Uyển My, với gương mặt điềm tĩnh của mình, vẫn đang tiếp chuyện cùng các vị khách đến với tang lễ. Sự chững chạc và trưởng thành vượt bậc về mặt cảm xúc của Uyển My khiến tôi càng lúc càng khâm phục nàng hơn, dẫu khoảng cách giữa tôi và nàng lúc này đã xa xôi diệu vợi, thậm chí còn xa hơn rất nhiều so với trước buổi tối định mệnh ngày hôm qua. Một cô tiểu thư xinh đẹp, giỏi giang như thế, thì làm sao có thể sánh bước bên cạnh một thằng kém cỏi và chẳng có cái quái gì trong tay như tôi được cơ chứ?

Vừa thấy bóng dáng tôi và Quỳnh lướt qua, một luồng sóng ngầm bắt đầu lan tỏa khắp sảnh đường. Nhóm bạn của chúng tôi bao gồm Thanh Ngân, Ái Quyên, Đức, Linh và những người bạn khác trong lớp đang đứng tề tựu ở một góc. Thấy tôi xuất hiện với bộ dạng tàn tạ, cả bọn dường như không giấu nổi vẻ bàng hoàng, lo lắng:

- Phong!!!

Tiếng gọi của Ái Quyên nhất thời kéo tôi trở lại với thực tại, một thực tại tàn khốc mà tôi chẳng dám đối mặt:

- Sao… mọi người?

- Ông bị cái gì vậy? Đã hẹn nhau ở đây giờ còn hỏi?

- À… anh quên mất…

- Nhưng có chuyện gì?

Ái Quyên nhăn nhó nhìn về hướng tôi, và những người khác cũng thế, hẳn là họ đang rất sốc, rất sốc, và gương mặt ai cũng phản chiếu rõ điều đó. Thanh Ngân thì đang rấm rức khóc bên cạnh thằng Linh, nhìn bộ dạng đến tội nghiệp:

- Chuyện này… là lỗi của anh… tại anh cả…

Tôi lại gục mặt xuống, hai tay ôm đầu, nói chẳng thành tiếng:

- Nhưng ông làm gì Mai? Nói đi!!!

- Đúng rồi đó, sao lại thành ra như vậy? Nhìn cái bộ dạng mày nữa, rốt cuộc là sao? – Đến lượt thằng Đức không giấu nổi vẻ bất mãn

Thấy tâm trạng tôi dường như đã quá tệ, và thậm chí có thể tệ hơn nữa, Quỳnh bất ngờ ra tay ngăn cản:

- Mọi người ơi, chuyện này dài lắm, đợi xong xuôi rồi Quỳnh sẽ kể cho mọi người nghe, đừng hỏi anh Phong nữa…

- Nhưng mà… bọn em…

Ái Quyên vẫn còn sụt sùi, đôi mắt sưng mọng nhìn tôi đầy lo lắng. Họ vẫn là những người bạn thân thiết nhất của tôi, và họ quan tâm tôi thật lòng vì họ không hề biết về những cái tát oan nghiệt đêm qua, về tiếng gọi định mệnh sai lầm ấy, hay về sự thật nghiệt ngã đã xảy ra giữa cơn mưa. Đối với họ, đây chỉ là một vụ tai nạn thương tâm, và tôi là người đáng thương nhất khi mất đi người bạn cùng bàn thân thiết. Hít một hơi thật sâu, tôi phóng tầm mắt nhìn những người bạn của mình, cổ họng đắng ngắt. Tôi thực sự rất muốn nói một điều gì đó, muốn gào lên rằng tôi không xứng đáng với sự lo lắng này, nhưng hơi thở chỉ còn là những tiếng khè khè đứt quãng. Tôi cảm thấy mình như một kẻ lạ mặt đang đứng giữa thiên đường của sự tử tế, trong khi linh hồn tôi đã mục nát ở địa ngục của tội lỗi. Quỳnh khẽ đỡ tôi đứng dậy, rồi kéo tôi sang một bên để tránh khỏi màn tra hỏi khiến tâm trạng tôi càng lúc càng tệ đi:

- Đi sang đây một chút đi anh.

- …

- Em biết anh vẫn thấy tội lỗi, nhưng thôi, hãy cố gắng lên, hôm nay là lần cuối cùng rồi, anh muốn chị Mai phải nhìn thấy anh trong bộ dạng này hay sao? Chị Mai mất, nhưng không có nghĩa là chị ấy đau khổ, thậm chí có thể chị ấy đang rất vui, rất hạnh phúc, vì chị ấy đã được sống ở một nơi thật sự tự do và phóng khoáng, đúng như bản tính vui vẻ của chị ấy.

- …

- Sự gục ngã của anh không khiến chị Mai yên tâm được, trái lại sẽ càng làm chị ấy lo lắng và lưu luyến thì sao? Anh phải mạnh mẽ lên, anh còn nhiều việc phải làm lắm, còn Uyển My, còn ba của chị Mai nữa, anh quên rồi sao?

- Anh… hiểu… cảm ơn Quỳnh…

- Nếu anh muốn cảm ơn em, hay anh thương chị Mai, thì anh phải bình tĩnh lại, đừng trưng ra bộ mặt đó nữa, ở đây không khí đã đủ tang thương rồi. Hãy vững tin lên, chị Mai đã dùng chính sinh mạng của chị ấy để cho anh cơ hội này, anh tuyệt đối không được bỏ lỡ, tuyệt đối không, nhớ chưa?

Tôi thở hắt ra, và mạnh mẽ nhìn vào tấm di ảnh của Tuyết Mai đang nằm chính giữa sảnh. Một bức ảnh thể hiện rõ ràng được sự xinh đẹp, nét đáng yêu và hồn nhiên đến lạ kỳ ấy. Tuyết Mai ở trong tôi luôn luôn là một người tràn trề năng lượng sống, một người không bao giờ gục ngã trước bất cứ nghịch cảnh nào. Dù có đôi lúc hơi nghịch ngợm và bướng bỉnh, Tuyết Mai vẫn luôn đem lại cho mọi người cảm giác nhẹ nhàng và thoải mái mỗi khi ở cạnh nàng. Chợt, tôi bất giác mỉm cười, trong đầu tràn ngập những dòng suy nghĩ khác nhau.

“Quỳnh nói đúng, em ở đây là để chào tạm biệt chị lần cuối, vì chị sắp có một chuyến du lịch thật xa rồi, em phải vui lên mới phải chứ, vì từ giờ về sau, chị sẽ mãi mãi được hạnh phúc và tự do ở nơi đó, phải không?”

Và rồi thì, giờ khắc quan trọng nhất đã đến, tang lễ chính thức được bắt đầu. Nhà tang lễ dần dần được bao phủ bởi một màu trắng tang tóc đến lịm người. Đó không phải là màu trắng của sự tinh khôi, mà là màu trắng của những chiếc khăn tang, của những vòng hoa Lily xếp chồng lên nhau thành những bức tường ngăn cách giữa sự sống và cái chết. Giữa cái nóng quen thuộc của Sài Gòn buổi sáng, không gian bên trong sảnh đường lại mang đến một cái gì đó lạnh lẽo, tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng tụng kinh trầm buồn và mùi hương khói nghi ngút làm cay mắt tất cả những người tham gia.

Ở góc bên phải, những người bạn của tôi với những bộ trang phục đen tối màu đang nghiêm trang hướng về phía lễ đài bằng một tâm trạng khó tả. Những người bạn cùng lớp vốn thường ngày vô tư, hay đùa giỡn, giờ đây đều cúi gục đầu, đôi vai run lên bần bật. Một vài bạn nữ còn không cầm được nước mắt, liên tục dùng tay lau đi những giọt lệ nóng hổi lăn dài trên má, hơi thở của họ nấc nghẹn từng hồi, tiếc thương cho sự ra đi của Tuyết Mai.

Hai cô em gái thân thiết của tôi là Thanh Ngân và Ái Quyên cũng chung một trạng thái cảm xúc, đều đang sụt sùi không ngớt, chiếc khăn mùi soa trong tay Thanh Ngân giờ đã ướt đẫm. Họ nhìn vào di ảnh Tuyết Mai, một người chị, người bạn dù không quá thân thiết nhưng vẫn luôn luôn rạng rỡ. Tiếng khóc của họ nhỏ thôi, nhưng nó dai dẳng và xót xa, đại diện cho sự đổ vỡ của những tâm hồn trẻ tuổi lần đầu chạm mặt với sự mất mát quá đỗi đột ngột. Riêng với Ái Quyên, có lẽ đây là lần đầu tiên tôi thấy cô bé buồn đến vậy, và cũng là lần hiếm hoi khiến tôi nhận ra được bản tính tốt đẹp bên trong người em ấy, đó là việc dù cho cả hai có khắc khẩu đến đâu, thì đến sau cùng, họ vẫn luôn luôn xem nhau là một người bạn, một người tuy khác quan điểm nhưng lại có cá tính giống hệt nhau:

- Tạm biệt, Tuyết Mai, sau này… lại cãi nhau nữa nhé!

Nụ cười buồn của Ái Quyên khiến tôi cảm thấy thực sự xúc động, một cảm giác nghẹn ngào xộc thẳng lên mũi vô cùng khó tả.

Ở phía bên trái, gia đình Tuyết Mai và Uyển My thì không giấu nổi sự đau buồn. Họ thậm chí còn chẳng quỳ vững trong khoảnh khắc các sư thầy đang mải miết tụng kinh, liên tục khuỵu xuống và khóc ngất. Riêng mẹ nuôi, tức là bác ruột của Tuyết Mai bây giờ, người phụ nữ quý phái mà tôi gặp cách đây ít lâu, đã không kìm nổi đau đớn, bà liên tục tiến về phía trước, những mong giữ lại được đứa cháu, đứa con gái thân yêu mà bà đã nuôi nấng suốt từ nhỏ đến giờ. Mỗi khi nhìn vào quan tài, bà lại run rẩy, đôi môi mấp máy tên con gái trong vô vọng. Cơn sốc đã tước đi của bà mọi sức lực, biến một phu nhân quyền quý thành một người mẹ đáng thương, tan nát đến tận cùng tâm khảm. Những tiếng sụt sùi, những ánh mắt vô hồn hướng về phía linh cữu. Sự quyền thế và giàu sang lúc này trở nên vô nghĩa trước sự thật rằng một thành viên thân thương nhất của gia đình họ đã vĩnh viễn không trở về.

Trái ngược hoàn toàn với sự sụp đổ xung quanh, ngay lúc này đây, có hai bóng hình vẫn đang đứng sừng sững, vững chãi đến mức đáng sợ, đó là Uyển My và ba của nàng. Trái với vẻ đau buồn ban nãy, ba Tuyết Mai giờ đây đã trở về với gương mặt lạnh lùng, điềm tĩnh hệt như những gì tôi thường nhớ mỗi khi nhắc đến ông. Về Uyển My thì chẳng cần bàn nữa, nàng chắp tay vái lạy tiễn đưa người chị thương yêu, thế nhưng gương mặt ngoài đôi gò má ửng hồng quen thuộc thì tuyệt nhiên không thấy được một chút gì đó ủy mị, hay yếu đuối. Tôi biết Uyển My rất đau lòng, vì đêm hôm qua, nàng đã khóc nức nở bên cạnh tôi. Nhưng trong giờ phút này, Uyển My với bản lĩnh của mình đã kiềm chế được sự xúc động, từ đó mới có thể làm điểm tựa cho cả gia đình. Tôi nhớ Uyển My đã từng kể với tôi một câu chuyện hồi nhỏ, rằng:

- Ngày xưa mình bị một đám trong lớp bắt nạt, lý do thì chắc Phong đoán được rồi hen?

- Tại tinh vi quá chứ gì, hờ hờ.

- Xí, chẳng phải tinh vi, là tôi quá giỏi, nên mới bị ghét, vậy thôi.

- Ừa, nàng rất giỏi, rồi sao nữa?

- Một hôm, tụi nó đợi mình đi học về, rồi chặn đường đánh mình.

Uyển My nắm lấy tay tôi, làm vẻ mặt nghiêm trọng, phụ họa cho câu chuyện của mình:

- Trời… rồi… có sao không?

- Đau lắm, muốn khóc luôn ý.

- Rồi có khóc không? Có la làng cho người ta cứu không?

- Không, tất nhiên là không, mình chả bao giờ khóc vì bị đánh cả. Nhất là khi chưa trả được thù.

- Ghê! Hung dữ vậy luôn? Mắc gì chưa trả được thù thì không khóc, đau thì khóc thôi?

- Khóc? Khóc thì giải quyết được chuyện gì, phải bình tĩnh thì mới tìm cách rửa hận được chứ!

- ...

Đoạn sau của câu chuyện, tôi không nhớ rõ, mà thực ra chắc lúc ấy tôi cũng chẳng còn đủ tâm trạng để tiếp nhận thêm bất cứ thông tin nào nữa, vì cái lý do mà nàng đưa ra để giải thích cho việc đau không khóc quả thực quá đỗi… đáng sợ, nó khiến tôi có một cái nhìn hoàn toàn khác về Uyển My, rằng một khi nàng khóc, đó là do nàng muốn mọi người thấy điều đó, chứ chưa chắc là nàng đã khóc vì buồn, vì đau. Thế nên ngày hôm nay, chứng kiến Uyển My kiêu hãnh như vậy, tôi thực sự càng cảm thấy mến phục nàng hơn gấp nhiều lần.

Uyển My ổn định là thế, còn ba của nàng xem chừng vẫn không kém cạnh. Ông đứng đó như một cây cổ thụ sừng sững, hiên ngang giữa bão tố. Gương mặt ông không vương một giọt nước mắt, những nếp nhăn sâu hoắm trên trán dường như cứng lại như tạc từ đá. Đôi mắt ông không hề dao động, chúng sắc lạnh và chứa đựng một sự kiên định tàn nhẫn. Ông không cho phép mình ngã quỵ, vì ông là cột trụ cuối cùng của cái gia đình này. Sự bản lĩnh của ông mang mùi vị của sự căm phẫn và quyền lực, một thứ uy lực khiến người khác phải kiêng dè ngay cả trong một tang lễ như thế này.

Vì số lượng khách đến quá đông, nên có vẻ gia đình Uyển My đã chuyển phần đọc kinh cầu siêu lên trước, sau đó mới cho khách lên thắp hương theo từng đợt. Lần lượt từng người, từng người một, họ đi theo một nhóm vài người, cho đến hơn chục người, nối đuôi nhau tiến về phía lễ đài và lần lượt thắp hương cho linh cữu của Tuyết Mai. Có những người chọn đi lướt qua xem mặt Tuyết Mai lần cuối, nhưng cũng có những người không đủ can đảm để làm điều đó mà đi thẳng xuống phía dưới. Ngay trong giờ phút căng thẳng đó, chính bản thân tôi dù không thực sự dám đối diện, nhưng cũng quyết định sẽ phải chào tạm biệt người bạn, người chị đáng trân trọng của tôi một lần sau cuối.

Và rồi thì, điều gì phải đến, cũng đã đến. Giờ phút mà tôi cùng Quỳnh xuất hiện trước bàn thờ của Tuyết Mai, ánh mắt của gia đình họ, phải nói ánh mắt của ba Tuyết Mai đã có sự dao động đáng kể. Từ kiên định, nay đã chuyển sang thù hận và rực lửa. Tôi thấy từng tia máu xuất hiện trong mắt ông, trong khi đôi bàn tay nắm chặt lại một cách đầy giận dữ. Cảm tưởng như nếu không phải là có quá nhiều vị khách đang có mặt tại đây, ông đã lại tặng cho tôi thêm vài quả đấm nữa rồi. Trong không gian đặc quánh mùi hương trầm và tiếng kèn đám tang thê lương, Ba của Uyển My đứng đó, tư thế vẫn thẳng tắp nhưng gương mặt hiện lên một sự mỉa mai cay độc. Ông không gào thét như đêm qua, nhưng từng lời nói ra đều như những mũi kim tẩm độc, đâm thẳng vào nỗi mặc cảm và tội lỗi đang dày vò tôi.

Tôi và Quỳnh đứng trước linh cữu của Tuyết Mai, đôi bàn tay tôi run rẩy định thắp cho Tuyết Mai một nén nhang tiễn biệt thì bỗng bị giọng nói của Ba Uyển My chặn lại ngay trước mặt. Ông cười nhạt, giọng nói trầm thấp đầy tính châm biếm, mỉa mai:

- Cậu định dùng nén nhang đó để tạ lỗi hay sao? Hay định dùng nó để cầu xin con gái tôi phù hộ cho cái “tình yêu vĩ đại” của cậu và Uyển My?

- Con… thực sự… xin lỗi chú… Con không nghĩ mọi chuyện lại…

Những lời thương tiếc của tôi hiện giờ có lẽ cũng chẳng lọt nổi vào tai của người đàn ông ấy nữa. Ông tiếp tục dùng ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng về phía tôi:

- Không nghĩ ? Tôi tưởng cậu là người rất thông minh, tài giỏi, chẳng lẽ cậu không tính toán được kết cục của cái sự mơ mộng hão huyền đó hay sao? Hãy nhìn kỹ đi, cậu Phong. Con gái tôi… đúng, chính đứa con gái tội nghiệp của tôi, nó giờ đã chỉ còn biết nằm im ở đó, vì nó đã tin và bảo vệ cho cái lý tưởng “ngu xuẩn” mà cậu đã gieo rắc. Một đứa con gái mà tôi còn chưa có cơ hội bù đắp cho nó, giờ lại phải trả giá cho cái… tình yêu rẻ mạt của cậu. Nói đi, Phong, cậu có thấy mình đắt giá quá không?

Tôi không dám trả lời, mà quan trọng hơn nữa, tôi cũng chẳng biết phải trả lời cho người đàn ông đó thế nào. Vì dù có nói hết mọi ý tứ trên cõi đời này, thì ông cũng chẳng bao giờ tha thứ cho tôi, cũng chẳng tin tưởng tôi đến một chữ. Cố gắng nhẫn nhịn trong giây phút, tôi tiến đến cắm nhang vào bát hương cho Tuyết Mai, trước khi chậm rãi bước về nơi đặt linh cữu của nàng. Uyển My dường như cũng thấy được cách ba nàng đang giày vò tôi, nhưng dường như trong tình huống này, nàng cũng đã chủ động không can dự, chỉ có ánh mắt là vẫn luôn hướng về phía tôi.

Khoảnh khắc đau đớn nhất trong ngày hôm đó, chính là lúc tôi nhìn thấy gương mặt xinh xắn và hồng hào đã được trang điểm một cách kỹ lưỡng của Tuyết Mai. Nàng đang nằm im trong đó, với một bộ dạng khoan thai và ung dung, khác hẳn với sự tinh nghịch và lém lỉnh thường ngày. Tôi không thể hình dung được những ngày sắp tới đây, khi trở lại giảng đường, tôi sẽ lại vô thức quay nhìn sang bên phải, và rồi thì… sẽ chẳng còn ai ở đó nữa. Sẽ chẳng còn bà chị bé tinh nghịch suốt ngày phá bĩnh tôi, cũng chẳng còn cô bạn tóc xoăn đáng yêu an ủi, động viên và rủ tôi đi chơi lang thang nữa. Chỉ nghĩ đến đó, sống mũi tôi lại cay, khóe mắt tôi lại rưng rưng ngấn lệ, chỉ là, tôi không thể để những giọt nước mắt đó rơi xuống. Tôi không muốn mình lại trở thành công cụ để ba Uyển My tiếp tục chì chiết nàng, và càng không muốn mình bị ông miệt thị đến không còn chút danh dự vì hành động yếu đuối đó. Tôi chỉ muốn ngay lúc này, tôi sẽ nhẹ nhàng lướt qua chào tạm biệt Tuyết Mai, một lần, và mãi mãi:

“Tạm biệt và ngủ ngon nhé, Tuyết Mai, hãy tin ở em, em sẽ làm được, em hứa đấy…”

Ở cạnh bên, Quỳnh vẫn níu lấy cánh tay tôi rất chặt, như thể sợ rằng nếu em buông ra, thì tôi sẽ khó lòng mà đứng vững trước sức ép quá đỗi khủng khiếp ấy.

Chúng tôi dần dần tiến ra phía ngoài, vừa đủ để thoát khỏi được bầu không khí quá ư ngột ngạt và đặc quánh ấy, cũng như tạm thời thoát được khỏi ánh nhìn tràn ngập hận thù từ ba của Uyển My, người mà lại một lần nữa đem đến cho tôi cái cảm giác đáng sợ như lúc ban đầu:

- Anh đừng nghĩ nhiều, có em đây rồi!

Quỳnh nhìn tôi mỉm cười, chỉ là thế thôi, nhưng lòng tôi cũng thấy dịu lại rất nhiều.

Thế nhưng, như đã nói, ngày hôm nay, à không, cả ngày hôm qua nữa, không phải là thiên đường để tôi có thể nghỉ dưỡng, mà nó giống với địa ngục trần gian hơn, nơi tôi trải qua quá nhiều những cung bậc cảm xúc, và đa phần đều là tiêu cực. Đêm hôm qua, tôi đau đớn nhìn Tuyết Mai ra đi, để đến hôm nay, người cha của nàng, đã thể hiện rõ một sự quyết tâm rất lớn rằng, ông sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi, dù chỉ trong giây lát, không bao giờ.

Cái nắng gắt của buổi sáng Sài Gòn dội xuống khoảng sân của nhà tang lễ một thứ ánh sáng chói chang, tàn nhẫn. Không gian không hề có lấy một gợn mây, hơi nóng bốc lên từ mặt sân làm nhòe đi những dòng người mặc đồ đen lặng lẽ. Trong khi tiếng nhạc đưa tang trầm buồn vang lên từ sảnh chính, tôi và Quỳnh vẫn lặng lẽ đứng nấp sau một chiếc cột trụ lớn ở phía ngoài hành lang vắng khách, đôi bàn tay em đan chặt vào nhau đến trắng bệch, còn tôi thì mải miết tìm xem Uyển My đang ở đâu, vì lúc này, tôi thấy một người anh trai của Tuyết Mai đang thay Uyển My lạy tạ các vị khách.

Nhưng rồi, giọng nói trầm thấp, rành mạch và đầy sự hằn học của ba Uyển My từ phía bên cạnh vọng tới đã đóng đinh ánh nhìn của tôi lại, ngay lúc ấy. Ông đứng đó, lưng thẳng tắp dù gương mặt đã hằn sâu những vết dấu của sự mất mát. Đối diện với ông là Uyển My, vẫn lạnh lùng và vẫn không một chút lay động. Dường như Uyển My đã học được cách giấu nhẹm hết sự đau buồn vào bên trong, dù thâm tâm nàng chắc hẳn cũng đã tràn ngập giông bão. Người đàn ông đó không mắng nhiếc cô con gái giỏi giang của mình, không dùng những từ ngữ thô thiển, nhưng từng lời nói ra lại sắc lẹm như một lưỡi dao bọc nhung, cứa vào không gian nắng gắt, thậm chí là nỗi lòng của chính tôi. Dường như, cả hai đều không nhận ra sự hiện diện của tôi và Quỳnh lúc này:

- Uyển My à, con nhìn xem, ánh nắng hôm nay rực rỡ đến thế, nhưng nó lại soi rõ một vết sẹo không bao giờ lành trong gia đình ta. Tuyết Mai của chúng ta vốn là viên ngọc lấp lánh, thanh tao và vẹn toàn, vậy mà chỉ vì một sự va chạm với thứ sỏi đá tầm thường, viên ngọc ấy đã vỡ tan. Con có hiểu cái giá của sự sai lầm trong việc chọn lựa những mối quan hệ không tương xứng không?

Những lời của ba Uyển My tuy không chỉ đích danh tôi, nhưng rõ ràng những người trong cuộc như Uyển My lại hoàn toàn hiểu hết những ẩn ý của ông, một sự cay nghiệt đến cùng cực:

- Ba nói tiếp đi, con vẫn nghe.

Uyển My vẫn không tỏ ra e sợ, nàng vẫn xinh đẹp và kiêu hãnh như mọi lần. Dẫu phải khoác lên mình bộ váy đen tang tóc, thế nhưng nét đẹp đó chẳng những không bị che mờ mà lại còn nổi bật hơn gấp nhiều lần. Hôm nay Uyển My búi tóc lên thật cao, kết hợp cùng bộ váy sang trọng càng khiến nàng trở nên đài các và quyền quý hơn gấp nhiều lần. Nhìn đi nhìn lại, nhìn tới nhìn lui, tôi cũng chẳng thấy mình có một cái cửa gì để đứng bên cạnh nàng cả, thật sự đấy:

- Cậu thanh niên tên Phong đó, ba không phủ nhận cậu ta có một chút tài mọn, nhưng tâm thế của một kẻ thấp kém thì mãi mãi không thể thay đổi. Cậu ta như một luồng gió độc, vô tình đi ngang qua vườn hoa của gia đình ta và để lại sự tàn úa khó chịu. Ba không trách con, Uyển My. Con chỉ là nạn nhân của lòng trắc ẩn sai chỗ. Nhưng sự hiện diện của cậu ta trong cuộc đời con lúc này chính là sự sỉ nhục đối với ký ức về chị gái con. Mỗi khi con nhìn thấy cậu ta, là con đang khơi lại vết thương của chính những người thân của con đang lịm đi phía trong kia…

- …

- Ba nói vậy, chắc con đã đủ hiểu. Chừng nào ba vẫn còn sống trên cõi đời này, thì ba sẽ KHÔNG BAO GIỜ, KHÔNG BAO GIỜ đồng ý sự có mặt của cậu ta trong gia đình mình, và tuyệt đối KHÔNG BAO GIỜ cho phép con qua lại với cậu ta thêm bất cứ giây phút nào nữa. Ba chỉ còn một mình con, và ba đảm bảo với con, lần này ba sẽ không nhân nhượng nữa. Ba sẽ làm mọi thứ để hai đứa phải rời xa nhau, hãy nhớ đấy!

- Ba yên tâm… nếu… không có gì thay đổi, thì đêm nay, con sẽ trở lại bên kia…

- Ừm… nói được thì làm được. Mấy giờ con bay?

- 23h. Ba mẹ cứ nghỉ ngơi, con tự đi được.

- Ừm.

Ngay sau khi câu nói đó kết thúc, ba của Uyển My đã quay lưng bỏ vào trong, tiếp tục tiếp đón những vị khách cuối cùng của tang lễ. Còn Uyển My, nàng chẳng nói gì, cũng chẳng biểu hiện gì quá nhiều, chỉ là thản nhiên mỉm cười, đứng lặng im dưới bóng râm, gương mặt nàng lúc này phẳng lặng và yên bình hệt như mặt hồ không có gió.

“Đêm nay là sao chứ? Uyển My… định đi đâu sao? Sao nàng chẳng nói gì với mình cả”

Những dòng suy nghĩ khó hiểu cứ mải miết đuổi nhau trong đầu tôi lúc mà. Nhưng dù thế thì Uyển My cũng chẳng thể biết rằng, ở ngay phía sau, tôi lúc này đang đau đớn tựa đầu vào bức tường đá lạnh lẽo, dù mồ hôi đang chảy dài trên trán vì cái nắng gay gắt. Từng lời của ba Uyển My hệt như đang lột trần sự tự trọng cuối cùng của tôi, và cả những lời… ẩn ý của nàng nữa, nó khiến tôi rối bời và vô cùng… hoảng loạn.

Có một sự thật nghiệt ngã mà rằng, tôi nhận ra ba của nàng nói chẳng sai chút nào, đã vậy những lời nói tưởng chừng như rất nhẹ nhàng của ông lại là những sự tra tấn theo cái cách tàn nhẫn nhất. Tôi không phải là “kẻ ác”, tôi không phải là hung thủ làm hại Tuyết Mai, thế nhưng sự hiện diện của tôi hẳn nhiên sẽ là một lỗi sai của định mệnh.

Và tôi hiểu được nỗi đau, nỗi khó xử của Uyển My ngay thời điểm này. Uyển My vẫn giữ vẻ bản lĩnh, nhưng đôi bàn tay nàng đang siết chặt lấy gấu áo tang. Nàng đang phải gánh chịu những lời “dạy bảo” và “đe dọa” đầy tính sát thương này chỉ vì nàng đã chọn yêu tôi. Sẽ thật tồi tệ nếu như tôi biết được điều đó nhưng vẫn cố chấp đẩy Uyển My vào ngã 3 của sự lựa chọn, một bên là gia đình, một bên là tình yêu. Thật sự đó là một ngã rẽ quá nghiệt ngã, vì dù chọn bên nào, hẳn trong thâm tâm nàng cũng sẽ chẳng bao giờ được yên ổn. Uyển My là người con gái giỏi giang, bản lĩnh nhất mà tôi từng được biết trong đời, nhưng ở giờ phút này, có lẽ, đã đến lúc tôi phải chứng minh rằng, mình là người đàn ông bản lĩnh thực sự, rằng tôi sẽ không bao giờ chịu để người khác buông lời nhục mạ nữa, và tôi cũng không muốn Uyển My sẽ mãi mãi phải dằn vặt trong chính ngôi nhà của mình.

Thời khắc quyết định, có lẽ, sắp đến rồi…

“Có lẽ, lúc này, tôi là luồng gió độc tệ hại nhất... tôi là viên sỏi đá bẩn thỉu đã làm vỡ nát viên ngọc trân quý của gia đình họ. Phải, chỉ cần tôi còn đứng cạnh Uyển My, nàng sẽ mãi mãi bị ba mình nhắc nhở về cái chết của Tuyết Mai. Tình yêu của tôi không mang lại hạnh phúc, nó chỉ mang lại sự hành hạ tinh thần cho người tôi thương nhất. Vậy thì có lý do gì, để giữ lại nó nữa chứ?”

Cái nắng gắt ngoài kia bỗng chốc làm tôi tỉnh táo đến lạ lùng. Tôi hiểu rằng, nếu tôi còn cố chấp xuất hiện, tôi chỉ đang tiếp tay cho người cha tước đoạt đi sự bình yên trong tâm hồn vốn dĩ đã quá đau khổ của Uyển My. Chỉ trong một thời gian ngắn, Uyển My đã phải chịu quá nhiều mất mát, từ người bạn lâu năm Randall, và giờ đến lượt chị gái Tuyết Mai. Một sự đau khổ mà có lẽ chẳng ai đủ mạnh mẽ đứng vững, nếu không phải là nàng. Thế nên, để nàng không phải đứng giữa hai dòng nước ngược chiều nữa, để nàng sẽ không phải nghe thêm những lời chê bai cay độc dành cho người nàng yêu, tôi buộc phải trở thành một “khoảng trống”, và có lẽ, là cả một vai ác trong câu chuyện đẫm nước mắt này. Kết hợp với việc Uyển My đã hứa với ba của nàng, rằng sẽ trở lại “bên đó” tối nay, mà phần nhiều theo tôi đoán sẽ là Hoa Kỳ, và dù chẳng rõ nàng có đi lâu thật lâu hay chỉ giải quyết công việc trong vài ngày, tôi có lẽ cũng nên tương kế tựu kế mà… cho Uyển My một lý do chính đáng để rời xa.

“Anh sẽ ra đi, Uyển My bé nhỏ của anh. Không phải vì anh sợ ba em, mà vì anh không thể chịu đựng được cảnh em phải đứng đó, hứng chịu những lời nói văn hoa nhưng tàn độc chỉ vì anh. Nếu anh là vết nhơ trong cuộc đời em, anh sẽ tự mình xóa sạch nó đi. Chỉ mong rằng, em sẽ kiếm tìm được niềm hạnh phúc cho riêng mình, một người tài giỏi và xứng đáng với em. Xin lỗi em rất nhiều, Uyển My…”

Để giữ được sự riêng tư nhất cho cuộc nói chuyện quan trọng này, tôi quyết định sẽ đến gặp Uyển My một mình, và dĩ nhiên, là không có Quỳnh nữa:

- Quỳnh nè…

- Dạ?

- Anh có chút chuyện cần nói với gia đình Tuyết Mai, em đợi ở ngoài được không?

- Vâng, anh đi đi, em ra ngoài trước… Đừng lo lắng gì anh nhé?

- Anh nhớ rồi…

Nhưng ngay khi Quỳnh vừa tiến về phía dãy hành lang, và bản thân vừa quay đầu lại, tôi đã hốt hoảng đến cực độ khi trông thấy ba của Uyển My, lúc này đã đứng sẵn trước mặt, ánh mắt ông ngập tràn sự phẫn nộ, và cả sự căm hận đến tận xương tùy. Ông nhẹ nhàng tiến về phía tôi, từ từ, chậm rãi, và ngập tràn mùi của sự thù hận:

- Tôi chỉ có một thắc mắc, muốn làm rõ thôi, cậu Phong…

- Dạ… con vẫn đang nghe…

- Cậu nói cậu yêu Uyển My, cậu muốn bảo vệ nó. Nhưng nhìn xem, người nằm xuống là Tuyết Mai, người gánh chịu đau thương, mất mát là gia đình tôi, và cả Uyển My nữa. Còn cậu? Cậu vẫn đứng đó, nguyên vẹn, với đôi bàn tay trắng và một tấm bằng tốt nghiệp còn chưa cầm chắc. Cậu định bảo vệ con gái tôi bằng cách nào? Bằng những giọt nước mắt muộn màng này à?

- Chú… nói không sai, con là… con là một kẻ vô dụng…

Ông cười nhạt, lộ rõ vẻ mỉa mai:

- Ít nhất cậu cũng có một điểm giỏi, đó là tự nhận thức được sự thấp kém của mình. Uyển My nhà tôi là đứa rất giỏi, nó có thể kiếm rất nhiều tiền, thậm chí nó có thể lo cho cậu cả đời. Nhưng mỗi lần nó nhìn vào cậu, nó sẽ thấy hình bóng của chị nó dưới nấm mồ kia. Cậu định để nó sống cả đời như một kẻ mắc nợ gia đình, hay cậu định để nó quỵ ngã vì sự hiện diện của cậu là một lời nguyền, một sự gợi nhắc đến sự ra đi của chị gái nó?

- Về chuyện này… con xin hứa với chú… con sẽ… rút lui, không gây khó dễ thêm cho Uyển My nữa…

- Được, hôm nay nếu cậu dám lùi lại, tôi dành lời khen cho cậu vì sự biết điều. Nhưng đừng tự huyễn hoặc mình là một anh hùng hy sinh vì tình yêu. Cậu lùi lại vì cậu biết rõ, chừng nào cậu còn ở đây, cái nhà này sẽ không có ngày nào được bình yên. Cậu đi, là trả lại cho Uyển My nhà tôi vị thế của nó. Đừng để cái “lòng tự trọng” nghèo nàn của cậu bắt nó phải chờ đợi thêm một giây nào nữa. Thanh xuân của con gái tôi không phải là món đồ chơi để cậu thực tập làm đàn ông, cậu hiểu chứ?

Từng lời nói của người đàn ông đó như hàn trăm, hàng ngàn mũi dao đâm thẳng vào chút lòng tự trọng còn sót lại trong người tôi. Thực sự quá đau đớn, quá tàn nhẫn, nó thậm chí còn mang lại cảm giác khó chịu đến cực điểm, hơn tất cả các liệu pháp tra tấn về mặt thể xác. Chỉ cách đây ít phút, tôi còn tự nhủ sẽ không để ai có thể tiếp tục xúc phạm mình thêm nữa, nhưng tại sao, giờ này, tôi chỉ biết im lặng, và chịu trận mà thôi, có phải vì… những lời đó, quá đúng hay không:

- Vâng… con hiểu. Con sẽ mang theo tất cả tội lỗi này rời đi… Mong bác hãy… chăm sóc Uyển My giúp con…

Ba Uyển My nhìn tôi, và cười khẩy, một nụ cười quen thuộc suốt những ngày qua dành thẳng đến tôi:

- Con gái tôi thì tự tôi biết lo cho nó. Không cần cậu phải nói những lời nhân nghĩa sáo rỗng. Hãy tránh xa khỏi con gái tôi, tránh xa khỏi gia đình tôi. Hãy sống sao cho xứng đáng với mạng sống mà con gái tôi đã đánh đổi. Đừng để sự hy sinh của nó trở nên vô nghĩa vì sự xuất hiện của cậu bên cạnh Uyển My.

- …

- Uyển My nó sẽ trở lại Mỹ, chuyện còn lại, cậu tự sắp xếp đi…

Tôi lại gục đầu xuống, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đặt trên đầu gối, cả cơ thể như đang run lên từng hồi theo nhịp thở đứt quãng. Dưới cái nắng gắt chói chang nhưng khắc nghiệt ấy, bóng của tôi như đổ dài trên nền đá hoa cương xám xịt, trông nhỏ bé và cô độc đến tội nghiệp. Vậy là… Uyển My… sẽ rời đi thật sao? Với những gì ba của nàng vừa nói, thì có lẽ sẽ chẳng phải chỉ đơn thuần là… một cuộc chạy trốn tạm thời đúng không? Nhưng tại sao… nàng chẳng nói gì cho tôi biết, tại sao?

Những lời nói của ba Uyển My vẫn như những mũi kim độc châm vào đại não. “Một viên sỏi đá tầm thường... luồng gió độc... sự sỉ nhục”. Từng chữ một đều mang sức nặng của ngàn cân, đè bẹp chút tự trọng cuối cùng còn sót lại trong tôi, nó khiến tôi thậm chí còn chẳng có chút cơ hội để phản kháng. Quả là sức mạnh của một chính trị gia lỗi lạc, một kẻ tầm thường như tôi, nào có phần trăm nào để chiến thắng chứ. Tôi nhắm nghiền mắt, nhưng hình ảnh Tuyết Mai ngoảnh đầu lại giữa màn mưa vẫn hiện lên rõ mồn một, đỏ rực và nhức nhối. Tôi tự hỏi, nếu tình yêu là một loại tội lỗi, thì liệu tôi có phải là kẻ tội đồ lớn nhất thế gian này hay không?

Trong khoảnh khắc tôi quyết định sẽ buông tay, sẽ biến mất để trả lại sự bình yên cho Uyển My và gia đình nàng, một luồng gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi hương của hoa Lily và cả hương thơm quen thuộc đã từng là hơi thở của anh. Tôi chậm chạp ngẩng mặt lên. Ánh nắng gắt phía trước làm mắt tôi nhòe đi trong giây lát, nhưng khi tầm nhìn đã lộ rõ dần, trái tim tôi như ngừng đập.

Uyển My… đã đến…
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
el__matadora,
Người trả lời cuối
hoàng tử đằng lâm,
Trả lời
3.225
Lượt xem
325.239
Quay lại
Lên đầu trang