Em, nước mắt và mưa

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề el__matadora
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
9097820_orig.jpg


Chương 1:

Cơn mưa lúc này đây cứ mỗi lúc lại thêm nặng hạt, tiếng mưa đã không còn nhẹ nhàng lãng mạn như lúc đầu mà dần chuyển sang trạng thái dồn dập hơn. Bên kia đường, từng hàng dài người nối đuôi nhau mà núp dưới những mái hiên gần đó. Tiếng mưa rơi trên những tán là xào xạc, tuy ồn ào nhưng cũng thật… yên tĩnh. Em cũng như tôi, quần áo đã sũng nước, tóc tai dính bết vào nhau. Nhưng không vì thế mà những giọt lệ ngừng tuôn rơi trên gương mặt xinh xắn ấy, em gào lên trong những tiếng nấc đến xé lòng:

- Tại sao??? Hả?? Anh muốn nhường tôi cho người khác, anh cũng phải hỏi xem tôi có.. hức… đồng ý hay không chứ?

Khuôn miệng tôi lúc ấy chẳng hiểu sao cứ dính chặt vào nhau, tôi không thể đủ dũng khí cũng như can đảm thốt lên lời nào cả. Bộ dạng tôi lúc đó thật sự tệ hại:

- Từ xưa đến giờ… hức… anh… anh có bao giờ… xem tôi hơn hai chữ bạn thân hay không? Trả lời đi chứ?

Em vẫn nói, và những tiếng nấc vẫn không ngừng lại. Những tiếng nấc tưởng chừng như khoét một, à không, phải là hàng ngàn lỗ sâu trong thâm tâm tôi, nó khiến trái tim tôi quặn thắt từng cơn. Lần nào cũng vậy đấy, cứ mỗi lần tôi với em tranh cãi và biến cố thì ông trời như một lẽ vô thức lại đổ mưa. Cơn mưa nào cũng thật nặng nề và tê tái, cảm giác như có thể cuốn trôi đi hết tất cả những nỗi niềm, thế những kỷ niệm về em thì có lẽ sẽ mãi mãi tôi không thể quên được, dù có trải qua bao nhiêu năm tháng đi chăng nữa.

Chương 1 Chương 76
Chương 2 Chương 77
Chương 3 Chương 78
Chương 4 Chương 79
Chương 5 Chương 80
Chương 6 Chương 81
Chương 7 Chương 82
Chương 8 Chương 83
Chương 9 Chương 84
Chương 10 Chương 85
Chương 11 Chương 86
Chương 12 Chương 87
Chương 13 Chương 88
Chương 14 Chương 89
Chương 15 Chương 90
Chương 16 Chương 91
Chương 17 Chương 92
Chương 18 Chương 93
Chương 19 Chương 94
Chương 20 Chương 95
Chương 21 Chương 96
Chương 22 Ngoại truyện 1
Chương 23 Chương 97
Chương 24 Chương 98
Chương 25 Chương 99
Chương 26 Chương 100
Chương 27 Chương 101
Chương 28 Chương 102
Chương 29 Chương 103
Chương 30 Chương 104
Chương 31 Chương 105
Chương 32 Chương 106
Chương 33 Chương 107
Chương 34 Chương 108
Chương 35 Chương 109
Chương 36 Chương 110
Chương 37 Chương 111
Chương 38 Chương 112
Chương 39 Chương 113
Chương 40 Chương 114
Chương 41 Chương 115
Chương 42 Chương 116
Chương 43 (1) Chương 117
Chương 43 (2) Chương 118
Chương 44 Chương 119
Chương 45 Chương 120
Chương 46 Chương 121
Chương 47 Chương 122
Chương 48 (1) Chương 123
Chương 48 (2) Chương 124
Chương 49 Chương 125
Chương 50 Chương 126
Chương 51 (1) Chương 127
Chương 51 (2) Chương 128
Chương 52 Chương 129
Chương 53 Chương 130
Chương 54 Chương 131
Chương 55 Chương 132
Chương 56 Chương 133
Chương 57 Chương 134
Chương 58 Ngoại truyện 2
Chương 59 Chương 135
Chương 60 Chương 136
Chương 61 Chương 137
Chương 62 Chương 138
Chương 63 Chương 139
Chương 64 Chương 140
Chương 65 Chương 141
Chương 66 Chương 142
Chương 67 Chương 143
Chương 68 Chương 144
Chương 69 Chương 145
Chương 70 Chương 146
Chương 71 Chương 147
Chương 72 Chương 148
Chương 73 CHƯƠNG CUỐI...
Chương 74 Chương 149
Chương 75 Chương 150
END
 
Sửa lần cuối:
Chương 94:

Cuộc đời tôi là một chuỗi những kỷ niệm và những mảng ký ức kỳ lạ mà cho đến tận bây giờ, khi đã bước sang độ tuổi 30, ngồi lọ mọ gõ lại những dòng hồi ức này, tôi vẫn chẳng thể nào đưa ra được những giải thích và những luận điểm hợp lý cho được. Tôi cảm thấy mình vô cùng may mắn, vì trong suốt thời thơ ấu của mình, tôi chưa bao giờ phải trải qua cảnh mất mát, cảnh chia xa, cảnh sinh ly tử biệt. Tất cả những người thân xung quanh tôi đều ở đó, chứng kiến tôi từ những giờ phút đầu tiên cho đến tận khi tôi đã trưởng thành, đã bước ra ngoài đời đi học, đi làm, và trở thành một chàng trai vững chắc như mong muốn của gia đình. Nhưng rồi, có lẽ, đó cũng chính là những ưu đãi lớn nhất mà tạo hóa dành tặng riêng cho cuộc đời từ giờ về sau rất có thể sẽ tràn ngập những điều không hề vui, thậm chí là đau khổ cùng cực của tôi.

Năm tôi lên 20, mất mát lớn đầu tiên của tôi xuất hiện, khi một thằng bạn thân từ ngày cấp 3 của tôi không may qua đời vì bạo bệnh. Tôi thậm chí còn chẳng biết điều đó chỉ cho đến khi thằng Đức thông báo cho tôi về sự đau buồn này. Tôi còn nhớ ngày đó, tôi không khóc ngay lúc nhận được thông tin, tôi chỉ ngẩn người ra, và suy nghĩ, và đau đớn, và hối tiếc về những thứ tôi và nó còn chưa kịp cùng nhau thực hiện. Thằng bạn tôi là một đứa thông minh, chăm chỉ, trái ngược hẳn với sự lười biếng của tôi khi ấy, nó đã và đang là một trong những sinh viên ưu tú của chuyên ngành đang học, một thành viên cộm cán của bộ môn tự động hóa với tương lai vô cùng xán lạn. Nhưng rồi thì cuộc đời nghiệt ngã, tôi đứng trước sự thay đổi lớn nhất trong đời kể từ khi cất tiếng khóc đầu tiên. Những ngày đó, tôi không dám đến thăm nó, chỉ nhờ những đứa bạn mình thắp dùm tôi một nén hương tưởng nhớ, vì tôi sợ, khi phải chứng kiến người bạn của mình trong tình trạng ấy, tôi sẽ không kiềm lòng được. Cơ mà rốt cuộc, tối hôm ấy, tôi vẫn khóc, tôi khóa trái cửa phòng, ngồi khóc tu tu như một đứa trẻ khi nhớ về những kỷ niệm mà tôi và nó đã cùng có với nhau, một thằng bạn tốt tính, đáng thương và vô cùng thân thiết, chẳng khác nào một người anh em ruột thịt đối với tôi. Khoảnh khắc ấy, tôi mới thật sự nhận ra và trân trọng hơn những người thân xung quanh mình, nhưng thời khắc nghiệt ngã ấy, có vẻ đã đến, và tàn nhẫn hơn nhiều so với những gì tôi tưởng.

Thế rồi chỉ trong 2 năm tiếp theo, tôi lần lượt mất đi cả ông nội, bà ngoại và cuối cùng là bà nội của tôi. Những người luôn luôn yêu thương và cưng chiều thằng cháu này hết mực, những người mà có của ngon vật lạ gì cũng sẽ đều để dành phần cho tôi, cho thằng cháu ngoan ngoãn và đáng yêu nhất của ông bà. Những sự mất mát ấy cứ thế dồn dập kéo đến, quặn thắt và đau xót đến khôn cùng. Chúng chẳng để cho tôi có thời gian nghỉ ngơi, tịnh dưỡng, chúng cứ đến như một gã đầu bếp bặm trợn và xát muối vào vết thương mới chỉ vừa hứng chịu tổn hại của tôi. Khoảng thời gian ấy, tôi thực sự cảm thấy vô cùng kinh khủng, vô cùng u ám và tràn ngập những sự tiêu cực. Tôi vùi đầu vào game, vùi đầu vào những cuộc vui thâu đêm suốt sáng cùng chúng bạn. Cơ mà liệu tôi có thực sự tìm được niềm vui như tôi nghĩ? Chắc chắn là không, vì những lúc như thế, khá chắc rằng, ngoài việc cố gắng tìm những việc gì đó vô bổ chúi đầu vào nhằm quên đi nỗi buồn, tôi không dám và cũng chẳng hề muốn đối mặt với hiện thực tàn khốc, dù rằng đó chính là cách duy nhất và tốt nhất để kéo tôi ra khỏi vũng bùn của vực thẳm. Như một lẽ thường tình, tôi bỏ học, bỏ làm, bỏ tất cả mọi thứ, chỉ vùi đầu vào những thú vui mà thậm chí còn chẳng đem lại nổi cho tôi một nụ cười méo xệch nào. Tôi dường như quên đi hết cái gì gọi là cuộc sống, gọi là tích cực, gọi là tương lai tươi sáng.

Cứ tưởng chừng như những sự khắc nghiệt của cuộc đời đã đánh gục được tôi, đánh gục được một thằng Phong trước giờ vẫn luôn luôn lạc quan và tích cực nhất có thể. Thế nhưng không, vì có lẽ giờ đây, tôi đã hiểu và nhận ra được một chân lý quan trọng của cuộc sống, đó là khi bạn nằm ở đỉnh cao danh vọng, hay thậm chí là hố sâu thăm thẳm, tất cả sẽ chỉ đều là những bước khởi đầu, để bạn vượt qua nó, và tiến tới lấy lại thăng bằng cho cuộc sống, vì xét cho cùng, cuộc đời chúng ta, đều phải là sự trộn lẫn của cả niềm vui lẫn nỗi buồn, đó mới thực sự là điều đúng đắn.

Bước ngoặt có lẽ là lớn nhất của cuộc đời tôi cho đến thời điểm đó, chính là khi tôi gặp được một người bạn, một người bạn vô cùng đặc biệt và cũng cực kỳ… hư ảo, đến mức tận hôm nay, tôi vẫn không tin được rằng nó lại xuất hiện và thay đổi hoàn toàn những sự u tối trong hành trình của tôi như thế. Hôm ấy, là một ngày trời xanh, nắng vàng, có lẽ rất đẹp, nhưng lại chẳng phải là với tôi. Thằng Phong 22 tuổi, sau thời gian dài trốn tránh thực tại và vùi mình vào những thứ vô bổ, đã quyết định sẽ làm mới cuộc đời của mình bằng việc tìm kiếm một thứ gì đó để học. Thực chất ngay lúc ấy, tôi đã bỏ ngang đại học, lao đầu ra đi làm, nhưng rồi những sự đau buồn lại kéo tôi ngã quỵ và giờ đây tôi chỉ muốn tìm cách đứng lên, dù rất khó. Trong vô thức, tôi chỉ muốn nhanh chóng làm một việc gì đó, chẳng cần biết là việc gì, chỉ là nhằm khiến ba mẹ an tâm hơn, thế nhưng trong đầu tôi vẫn là một mớ bòng bong không sao giải quyết được, và quả nhiên là tôi cũng chẳng có chút động lực nào khi đứng lên và cố gắng giả vờ tích cực lên như vậy, chỉ là một chút sự thương cảm dành cho ba mẹ, những người luôn đặt niềm tin vào tôi. Nhưng rồi, có lẽ quyết định đăng ký học một lớp chuyên về Thiết kế đồ họa ở một trung tâm gần nhà đã là quyết định đúng đắn bậc nhất trong cuộc đời tôi lúc bấy giờ, vì đây cũng chính là bàn đạp vững chắc để tôi đăng ký chuyên ngành Thiết kế đồ họa ở FPT như hôm nay, mà hơn thế nữa, cũng ngay tại nơi đó, tôi đã gặp… Phong, một người bạn vô cùng đặc biệt của tôi, ngay ngày đầu tiên lên lớp:

- Chào ông!

Một đứa con trai người nhỏ nhắn, nhìn vô cùng thư sinh, phần tóc dài ngang gáy được dùng băng đô vuốt ngược ra phía sau, đang tiến về phía tôi và nở một nụ cười thân thiện:

- Ờ, chào, mày tên gì?

Thú thật là ở thời điểm đó, tôi không có chút gì gọi là lịch sự hay khách sáo, nhất là với mấy đứa con trai mà tôi nghĩ rằng nó nhỏ tuổi hơn tôi, và cái thằng nhóc này cũng là một ví dụ:

- Ừ, tui tên Phong!

- Cái gì cơ? – Tôi há hốc mồm, ngồi bật hẳn dậy khỏi ghế

- Hả? Sao vậy? – Nó ngạc nghiên

- Mày mới nói gì? Mày tên gì?

- Thì tui tên Phong.

Không rõ cái mặt của tôi lúc đó ngố đến cỡ nào, cơ mà nó nhìn tôi cười khúc khích, một tay che miệng, điệu bộ không khác gì tụi con gái đang bẽn lẽn:

- Vãi… xoài, tao cũng tên Phong, mày tên đầy đủ là gì?

- Ừm, Lê Bạch Hải Phong! – Nó đáp, giọng nói dõng dạc, tự tin

- Ái chà, tên mày đẹp quá vậy!

- Hì hì, quá khen, quá khen.

- Tao tên Phạm Thanh Phong. Mà mày mới học luôn à?

- Ừ, nay tui đi học bữa đầu, thấy ông ngồi một mình nên ngồi chung cho vui.

Thằng Phong này nhìn bộ dạng của nó quá sức là… dị biệt, không phải tôi nói xấu hay xúc phạm gì ngoại hình của nó đâu, vì thực sự thì thằng này nhìn rất là sáng sủa, thư sinh, mỗi tội là giọng nói nhỏ nhẹ và cử chỉ cũng hơi bị… ẻo lả một chút, thành ra tôi thấy nó cứ sao sao ấy:

- Mà mày… bao nhiêu tuổi rồi, nhìn mày trẻ vậy chắc nhỏ hơn tao?

- Ừm, tui 22, còn ông?

- Ơ, vãi, tao cũng 22, tính ra 2 đứa mình có duyên đấy, haha!

Tôi vỗ vai nó, cười sảng khoái, đã lâu lắm rồi tôi chưa thấy vui như vậy, dù rằng chỉ là một sự trùng hợp nhỏ nhoi:

- Ừm, hi hi, cũng hay quá ha!

Nó ngại ngùng hất tay tôi ra, rồi quay lại nghiêm chỉnh lấy laptop ra để chuẩn bị vào học. Đợt đó tôi đi học ở trung tâm thì không cần ghi chép gì cả, cơ mà giáo viên hướng dẫn gợi ý rằng nên ghi chú một vài thông tin có thể sẽ quan trọng trong quá trình làm quen với phần mềm, thế nên tôi cũng theo một lẽ thường tình là mang theo tập vở và bút viết. Nhưng, đúng rồi, việc viết bài thì cũng chẳng có cái quái gì mới lạ đâu, ngoại trừ việc, thằng Hải Phong đang viết bài giống tôi, cơ mà, nhìn kỹ lại thì, nó đang viết bài, bằng… tay trái, nhưng việc này thì mọi người đang nghĩ nó cũng bình thường đúng không. Không hề nhé, vì thằng này đang viết bài bằng tay trái… cộng thêm tay phải, tức là nó viết 1 lúc 2 đoạn, và mỗi tay 1 đoạn, thật… bá đạo:

- Ê, Hải Phong!

- Sao vậy?

- Sao mày làm được thế?

- Làm gì cơ? – Nó nhìn tôi, cười hiền

- Đó! Sao mày viết bằng 2 tay được, mà còn viết chung 1 lúc?

- Thì… tui quen rồi, có gì mà lạ dữ vậy? – Nó lại cười nhăn nhở

Từ thưở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, cái người mà dùng được cả 2 tay một lúc, mà mỗi tay 1 kiểu thì tôi chắc chỉ nhớ đến… Lão Ngoan Đồng Chu Bá Thông trong tiểu thuyết Anh hùng xạ điêu của nhà văn Kim Dung, người dùng tuyệt kỹ Không Minh Quyền lấy tay trái đánh nhau với tay phải, còn tuyệt nhiên là chưa bao giờ được diện kiến ngoài đời thật cả. Cái vấn đề to hơn nữa ở đây là chất lượng viết chữ bằng cả 2 tay của thằng này là… y chang nhau, không có sự khác biệt, và tay trái thậm chí là còn đẹp hơn và nắn nót hơn tay phải nữa kìa:

- Mày tài thật, viết 2 tay như 1, bái phục, bái phục!

Tôi khoát tay làm điệu bộ phim chưởng khiến Hải Phong cười khúc khích, mặc dù tôi đã bắt đầu thấy khoái thằng này vì sự độc lạ của nó, cơ mà cái khoản… ẻo lả thì tạm thời… chưa thấm được đâu nhé:

- Hì hì, có gì đâu, hồi xưa tui viết tay phải bình thường, mà sau đó bị té xe gãy tay phải, bó bột lâu quá mà không chép bài được, tức mình luyện viết tay trái luôn!

- Tức mình ấy à? – Tôi như không tin vào tai mình nữa

- Ừ, cũng không khó lắm.

- Luyện bao lâu thì viết được?

- Chắc tầm… 5 ngày, là tui viết thành thục, mỗi tội chữ chưa được thẳng lắm, bây giờ thì… 2 tay như nhau rồi, tính ra gãy tay vậy mà cũng hay nhỉ, hihi.

- Mày hâm rồi - Tôi cảm thán

Tôi nhìn nó như thể thánh sống, từ nhỏ đến giờ tôi đã thấy nhiều đứa viết tay trái rồi, nhưng sau đó đều bị thầy cô giáo bắt đổi sang tay phải, rốt cuộc lúc lớn tụi nó không dùng tay trái để viết được nữa, vì không điều khiển nổi. Cơ mà Hải Phong lại khác, nó di chuyển thuần thục cả 2 tay, viết chữ tay nào cũng nắn nót, cũng đẹp cả, thật ấn tượng và… bất ngờ:

- Cứ cho rằng mày viết được tay trái đi, nhưng sao mày có thể, viết 2 tay 2 chữ khác nhau được, vãi cả…? – Tôi ôm đầu nhìn Hải Phong một cách khủng hoảng

- Thì giống như chơi đàn Piano thôi, cũng 2 tay 2 kiểu mà, hihi.

- Mày biết đàn Piano à?

- Không, tui chỉ ví dụ thôi, tui chẳng biết sao mình làm được nữa, có lẽ là vì cố gắng. Hồi đó tui gãy tay lâu quá nên bài vở nhiều, chép lại mệt nghỉ, thành ra tui tự nghĩ ra cách chép cùng lúc bằng cả 2 tay, lâu dần thành quen, nên giờ mới làm được vậy đó.

Nó nhún vai đáp một cách bình thản, còn tôi lúc này đã nhìn nó bằng ánh mắt đầy… trọng vọng:

- Ông thích không, tui bày ông cho!

- Liệu tao có viết được không?

- Hên xui, không chắc nha.

- Thử xem.

Và sau một vài ngày tu luyện, tôi nhận ra rằng mình hoàn toàn không có khả năng làm được như Hải Phong, chỉ có cái trò viết tay trái thì tôi miễn cưỡng vẫn viết được, nhưng mà 2 tay 1 lúc như nó thì quả thực là không thể. Nhưng đó không phải là thứ duy nhất khiến tôi ấn tượng về thằng này, vì nó quả nhiên vô cùng… đặc biệt:

- Mà sao mày để tóc dài thế?

- Dài đâu mà dài, như này là ngắn ấy chứ? – Nó tròn mắt

- Chả dài mới dùng cái này chụp lên chứ, như tao mới là ngắn nè!

Tôi chỉ tay lên mái đầu đinh thượng thặng của mình, một kiểu đầu không bao giờ lỗi thời của đám con trai tụi tôi ngày còn nhỏ, quá cơ bản và quá sức hủy diệt, dù rằng khổ chủ là tôi lúc ấy vẫn chưa đủ nhận thức để hiểu được rằng kiểu đầu này chẳng đẹp tí nào. Cũng may sau này tôi đã không để đầu đinh nữa:

- Hồi xưa tui còn để tóc dài như bạn nữ đầu bàn kìa, ngang hông luôn!

- Vãi cả… mày để tóc làm gì mà dài thế? Mà sao tự nhiên cắt?

Nghe câu trả lời của Hải Phong, tự dưng tôi có một cảm giác gì đó… không ổn cho lắm, con trai quái gì để tóc dài ngang hông, cộng thêm cái điệu bộ nửa nạc nửa mỡ của nó mấy hôm nay, thì xem chừng, nó với tôi tuy 2 mà 1, tuy 1 mà 2, khả năng cao là bọn tôi không chung hệ điều hành:

- Mẹ tui bị… ung thư, phải xạ trị, cạo trọc hết trơn, nên tui cũng cạo trọc giống mẹ luôn cho mẹ đỡ tủi thân, mà cũng đẹp chứ bộ, hì hì!

Hải Phong nói đến đâu, tôi sững người lại đến đấy. Hóa ra lý do cắt tóc của nó lại chẳng ngớ ngẩn như tôi, cứ chốc chốc lại muốn có kiểu tóc của thần tượng này, thần tượng kia, còn nó lại làm được một việc vô cùng cao cả như thế, ngay cả trong chuyện tóc tai:

- Tao… xin lỗi, thế mẹ mày giờ sao rồi?

- Mẹ tui… mất được 1 năm rồi, hi, nên giờ tóc mới dài ra được nhiêu đây nè!

- Xin lỗi… tao không biết…

- Có gì đâu, không biết không có lỗi, làm bài tiếp đi!

Tôi không biết Hải Phong từ đâu xuất hiện, cũng chẳng rõ nó có vai trò gì trong cuộc đời của tôi hay không, chỉ là tôi luôn có cảm giác, sự có mặt của nó là một phép thử, đồng thời cũng là một tấm gương để tôi có thể nhìn vào đó và mà tự đánh giá lại bản thân mình. Trên cuộc đời mỗi người ai cũng sẽ có những vấp ngã, sẽ có những khổ đau, nhưng thay vì cảm thấy tuyệt vọng, cảm thấy buồn bã, chán nản, thì hãy lấy đó làm động lực, lấy những thiếu xót, những mất mát mà biến nó thành lợi điểm, thành điểm nhấn của riêng bản thân mình. Đâu phải ai sinh ra cũng là thiên tài, ai sinh ra cũng đã thành công hơn người khác, tất cả chỉ khác nhau ở quá trình trưởng thành, và bằng một cách nào đó, Hải Phong đã dạy cho tôi tất cả những thứ đạo lý đó, dù rằng nó chỉ vừa mới trở thành bạn của tôi được ít ngày, thật kỳ diệu.

Tình bạn của chúng tôi cứ thế phát triển một cách bền vững, êm đẹp, dù rằng chúng tôi chỉ gặp nhau mỗi tuần 2 lần trong những giờ có mặt ở trung tâm để học nghề, thế nhưng có vẻ thế đã là đủ cho một tình bạn mới chớm nở. Nghe thì có vẻ… không ổn cho lắm, nhưng thực sự thì cái sự… khác thường trong cử chỉ, điệu bộ của Hải Phong giờ đây đã không còn khiến tôi bất ngờ nữa, tôi xem nó như một thói quen bình thường vì bạn tôi hẳn nhiên nó cũng chỉ là một người bình thường, cái duy nhất nó hơn người khác chính là ở sự tích cực và sự cố gắng không ngừng nghỉ trong mọi hoàn cảnh, chỉ vậy mà thôi:

- Ê ông, ông biết chơi dây thun không?

- Không, chơi gì với cái này?

Hải Phong nhặt 2 sợi thun từ dưới đất lên và bắt đầu thoăn thoắt các ngón tay để tạo ra những hình thù ấn tượng và vô cùng đẹp mắt:

- Đây là máy bay! Đây là con bướm! Đây là ngôi sao!

- Đỉnh! Đỉnh quá!

- Đây là… sân vận động nữa nè, còn đây là tên lửa!

- Ghê! Mày giỏi quá, sao mày biết nhiều trò hay ho thế?

- Cái này tui học được trong thời gian trông mẹ ở bệnh viện đó, không có gì làm nên ngồi mò giết thời gian – Nó cười tươi

- Công nhận mày hay thiệt, toàn mấy trò độc lạ, chỉ tao làm với!

- Ừa, nè!

Tôi vừa bắt chước theo Hải Phong, vừa nhìn nó đầy thán phục, một con người lạc quan nhất tôi từng được chứng kiến:

- Đời mày tính ra cũng xui xẻo quá ha, toàn chuyện gì đâu!

- Có gì mà xui xẻo, trong cái rủi có cái may, nếu mà không bị ngã xe, tui đâu có viết được 2 tay như ngày hôm nay, với cả ngày đó mẹ tui không bị ung thư, tui cũng đâu có biết chơi dây thun để bày cho ông như bây giờ, hihi.

- Mày… lạ thật đấy!

Tình bạn của tôi và Hải Phong cứ thế lớn dần lên, ngày càng đồng cảm và thân thiết hơn, có đôi lúc khiến tôi phải hoài nghi về bản thân mình rất nhiều, liệu rằng tôi có đang bị… không còn là con trai hay không, khi thi thoảng, tôi lại thấy thằng Hải Phong này… khá đáng yêu, dù rằng nó cũng trắng trẻo, xinh trai đấy nhưng mà tôi đâu thể nào thích một đứa con trai được cho cam:

- Mày biết đá banh không?

- Không, tướng tui như này mà đá gì nổi?

- Chán vậy, tưởng biết bữa nào đi đá banh với tao!

- Hì, vậy bữa nào ông đá thì rủ tui theo, tui cổ vũ cũng được!

- Ừ… đành vậy. Sao mày con trai mà… ẻo lả quá vậy Hải Phong?

- Hì, nhỏ giờ vậy đó. Thôi tui về trước nha, nay có chuyện gấp, bữa sau gặp!

- Ừ, bai, tao cũng về luôn giờ nè!

Nó hớt hải thu dọn đồ đạc rồi chạy nhanh ra phía cửa, trước khi ngoái đầu lại nhìn tôi và nở một nụ cười rạng rỡ:

- Mà ai bảo với ông, tui là con trai thế?

- ???

Hải Phong nhìn tôi đứng chết trân tại chỗ sau câu nói của nó, vì quả thực là đầu tôi lúc ấy vẫn còn đang nghĩ theo phương án khác, cái phương án mà tôi đang nghĩ từ đầu đến giờ, tức là nó về bản chất là con trai, nhưng lại không thích con gái, ai dè đâu là:

- Người ta là con gái 100% đấy nhé! Thôi về à, hihi.

Khoảnh khắc đánh dấu một bất ngờ lớn trong mối quan hệ của chúng tôi, tức là khi đã được chuyển từ tình bạn giữa hai thằng con trai sang một nam và một nữ. Cơ mà làm thế quái nào suốt mấy tuần nay tôi không biết nó là con gái được nhỉ, bộ ngày đó, tôi ngu ngốc đến như vậy sao?

Sự xuất hiện của Hải Phong trong cuộc đời tôi quả thực là một sự xuất hiện không thể nào ấn tượng và… kỳ lạ hơn. Vì cái này mà tôi biết nó là con gái, cũng chính là ngày cuối cùng tôi và nó… gặp nhau. Vì sau buổi tối ngày hôm ấy, Hải Phong đã chẳng còn xuất hiện tại trung tâm thêm bất cứ một lần nào nữa. Lý do mà nó nghỉ học, theo những gì giáo viên phụ trách lớp thông báo, là do nó đi nước ngoài làm việc, không còn ở Việt Nam nữa. Bằng một cách nào đó, tôi đã chỉ giữ những khúc mắc đó ở trong lòng, không bao giờ nói cho Hải Phong biết, dù rằng tôi hoàn toàn có thể liên hệ với nó qua những thông tin cá nhân mà nó để lại tại trung tâm, bao gồm cả SĐT và đia chỉ Facebook. Sự góp mặt bất thình lình của Hải Phong như một cú tát thẳng vào mặt của tôi ngày đó, nó giúp tôi có thêm động lực trong cuộc sống, nhận ra những giá trị cố hữu và những vẻ đẹp tiềm ẩn vẫn còn đâu đó trên dòng đời này, chỉ là tôi có đủ dũng khí và sự quyết tâm để đón nhận lấy không mà thôi. Đã 3 năm kể từ ngày đó, cô bạn Lê Bạch Hải Phong của tôi chẳng biết bây giờ ra sao, đang ở đâu, làm gì, nhưng tôi vẫn hoàn toàn yên tâm và tin tưởng, nó sẽ bình an và sống một cuộc đời tràn ngập niềm vui, vì nó xứng đáng nhận được điều đó, vị cứu tinh của cuộc đời tôi, cảm ơn vì đã giúp tôi hiểu ra được những chân lý không thể nào mai một. Rằng cuộc sống sẽ luôn có những thời khắc khó khăn, nhưng thay vì chìm đắm trong nỗi buồn của sự tiêu cực, tại sao không nhìn ra những kẽ hỡ trong đó, nhìn ra những thứ có thể khiến cho nỗi buồn bé lại hàng vạn lần, thậm chí mất tăm mất tích luôn, vì xét cho cùng mà nói, thì khi một cánh cửa này đóng lại, một cánh cửa khác sẽ mở ra, và chỉ cần chúng ta đủ can đảm đối mặt, mọi nỗi buồn dù lớn đến đâu cũng sẽ chẳng có gì là không thể vượt qua được, Hải Phong ha?

“Chát… chát”

Những tiếng kêu đinh tai nhức óc vang lên giữa không gian tĩnh mịch, tiếng quạt trần khe khẽ đung đưa và cả những tiếng chim hót đầu ngày vô cùng hân hoan, vội vã:

- Ái da… đau quá, đứa nào đánh bố thế?

- Đứa này đây! Dậy nhanh lên! To gan quá rồi, ngủ mơ còn cười khằng khặc nữa!

Tiếng nói hung hăng quen thuộc của Uyển My đã bất ngờ… vang lên, kéo tôi trở về với thực tại tàn khốc, nơi cô người yêu hổ lửa của tôi đang xách tai tôi lên như xách tai… chó, mặt nàng khẽ đăm chiêu lộ rõ vẻ không hài lòng:

- Ơ… Uyển My, sao em… tát anh?

- Giờ này mà còn ngủ hả? Dậy nhanh lên, mình đói bụng rồi!

Nàng giở trò mè nheo như thường lệ:

- Ơ… thì sao? – Tôi lơ mơ đáp, giọng vẫn còn ngái ngủ

- Hay quá hen? Dậy đánh răng rửa mặt, đi mua đồ ăn sáng cho tôi, hay để tôi mang về tận nơi cho anh thì mới vừa lòng!

Uyển My khoanh tay nhìn tôi đầy giận dỗi, ôi thôi cái bà cô già khó tính đã xuất hiện rồi hay sao:

- Uầy, thế chờ anh chút, mới ngủ dậy mệt quá. Oáp!

Tôi vươn vai đứng dậy, ngáp ngắn ngáp dài cả cây số, mắt mũi vẫn còn đang lơ mơ về giấc mơ trước đó không lâu. Chẳng hiểu sao bao nhiêu năm không gặp rồi giờ tôi lại mơ thấy Hải Phong, mặc dù đã biết nó là con gái nhưng đó chỉ là thông tin cuối cùng tôi được đón nhận, thậm chí còn chưa bao giờ có cơ hội kiểm chứng, vậy nên trong suy nghĩ tiềm thức của mình, tôi vẫn tin rằng Hải Phong là một thằng con trai hơi bị… nữ tính một chút, thành ra là khi tôi mơ về nó, đột nhiên thấy có chút gì đó sởn gai ốc, hic hic.

Sau khi đuổi tôi đi mua đồ ăn sáng, Uyển My lại tiếp tục leo lên giường nằm ôm chăn ngủ vùi. Không biết là ở bên kia nàng có ham ngủ nướng như vậy hay không chứ từ bữa giờ về nhà là tôi thấy nàng chuyên gia ngủ quên ngày tháng, suốt ngày chỉ trực chờ sai vặt tôi chứ không thấy chăm chỉ như dạo trước nữa, có vẻ nàng đã bắt đầu… bộc lộ bản chất tiểu thư ra rồi chăng?

Đánh răng rửa mặt, làm vệ sinh cá nhân xong xuôi, tôi lọ mọ bò xuống nhà hít thở không khí trong lành, tận hưởng cái cảm giác khoan khoái giữa một bầu không gian thoáng đãng, tiếng chim hót líu lo, tiếng lá cây xào xạc tâm tĩnh, tất cả như hân hoan gọi mời tôi bước vào một tương lai tràn đầy ánh nắng và niềm vui, ít nhất là tôi đang suy nghĩ như thế. Đáng lý ra thì tôi muốn dẫn Uyển My đi ra ngoài cùng ăn sáng, cùng kiếm tìm một thứ gì đó để thư giãn cuối tuần, nhưng vì hôm nay là ngày cuối cùng nàng còn ở lại Việt Nam, thành ra tôi muốn dành những thứ tốt nhất cho cô tiểu thư bướng bỉnh nhà tôi, ít nhất thì cũng để tôi được chăm sóc nàng trong những giờ phút ngắn ngủi còn lại, vì chẳng biết lần gặp tiếp theo, sẽ là khi nào nữa.

Đang loay hoay mở cổng, chưa biết sẽ phải mua gì cho Uyển My đại tiểu thư thưởng thức khi mở mắt, tôi bỗng giật bắn người khi tiếng chuông điện thoại reo vang, lần này thì không phải là cuộc gọi từ SIM điện thoại, mà là một cuộc gọi từ Messenger, và người gọi, thật… đau tim khi đó là một người tôi chẳng dám nghĩ rằng sẽ có gì để nói với tôi vào thời điểm này, là mẹ của Uyển My. Tôi hơi bối rối, nhưng vẫn đành phải bấm nút nhận cuộc gọi:

- Dạ, con nghe cô ơi! – Tôi lúng búng đáp

- Ừ, Phong hả cháu, dạo này khỏe không? – Mẹ nàng niềm nở

- Dạ, con vẫn bình thường, cô chú thì sao ạ?

- Cảm ơn Phong, cô chú vẫn khỏe, ba mẹ cháu cũng vậy chứ?

- Vâng, ba mẹ con ổn cả.

- Thế thì tốt rồi!

Tôi nghe thấy một tiếng thở dài rất khẽ từ đầu dây bên kia, dù mẹ của nàng đã cố gắng không để cho tôi nghe thấy, nhưng cảm giác bất an vẫn cứ vang lên trong lòng:

- Bé My nhà cô nó có ở đó không Phong?

- Dạ… Uyển My đang ngủ.

- Ừ, thế Phong cho cô hỏi chuyện này nhé?

- Dạ, cô cứ hỏi đi ạ - Tôi run rẩy đáp, lúc này đã hơi có cảm giác sợ sệt

- My nó tính khi nào về lại bên này vậy Phong?

Hơi bất ngờ một chút, nhưng tôi vẫn tỏ vẻ bình tĩnh, vì tôi không muốn làm mọi chuyện rối tinh rối mù lên. Nhưng tại sao Uyển My lại không nói gì cho ba mẹ nàng về lịch trình của mình thế nhỉ:

- Chắc đêm nay đó cô ơi, Uyển My nói với con thế.

- Ừ, cô cảm ơn Phong nhé!

Một lần nữa, tôi lại hoang mang hơn gấp bội khi đầu dây bên kia tạm ngưng đi mất một thời gian, và tôi thực sự chỉ nghe được loáng thoáng tiếng nói rất khẽ của mẹ nàng, nhưng dường như không phải là với tôi, mà là với chồng của bà:

“Liệu có kịp không anh?”

Thề có trời đất rằng khoảnh khắc ấy, tôi thấy tim mình đập thình thịch liên hồi, tất cả những kịch bản xấu nhất đã được tôi vẽ ra trong cái bộ não thiếu điểm nhấn của mình. Một câu hỏi chẳng có gì là quá ẩn ý nhưng ngay thời điểm này, tôi thực sự luôn luôn có một cảm giác gì đó bất an, vì không chỉ là câu hỏi đó của nhạc mẫu, đó còn là kèm theo những hành động quá đỗi khó hiểu và hành tung vô cùng chớp giật của Uyển My mấy ngày qua. Tôi biết nàng đang cố gắng giấu tôi điều gì đó, và có vẻ là cả ba mẹ nàng cũng như thế:

- Sao vậy cô ơi? Có chuyện gì nghiêm trọng không ạ? – Tôi hỏi dồn dập

- À… không sao đâu Phong, cháu đừng lo, cô chú hỏi để biết đường ghé thăm bé My đó mà…

Nhạc mẫu đáp một cách ngập ngừng, đủ để tôi không hoàn toàn có thể tin tưởng vào những gì mình đang nghe, dù rằng lúc này đó dường như là cách tốt nhất để tâm trạng tôi ổn định trở lại:

- Dạ, vậy có cần con nói cho Uyển My không cô?

- Ừ, vậy lát nó ngủ dậy, Phong nhắn nó gọi cho cô nhé, cô gọi nó mãi không được!

- Con nhớ rồi, con sẽ nhắn Uyển My.

- Vậy cô cảm ơn Phong nhé, cho cô chú gửi lời hỏi thăm gia đình.

- Con cảm ơn cô chú, hai người giữ gìn sức khỏe ạ!

- Chào Phong nhé!

- Dạ chào cô!

Khi tiếng “tút, tút” vang lên ở phía đầu dây bên kia cũng là lục tim tôi tiếp tục loạn nhịp, chẳng phải vì niềm hạnh phúc hay niềm vui gì trước mắt, mà đó là một nỗi lo lắng cùng cực, một nỗi hoảng loạn cao độ khi đứng trước một sự việc đang xảy ra nhưng tôi lại chẳng được biết bất cứ thứ gì. Tôi khá chắc rằng chuyện này không đơn giản chỉ là việc ba mẹ nàng đang muốn ghé thăm con gái, chắc chắn có vấn đề gì khác nên họ mới phải gọi điện nhờ tôi chuyển lời cho Uyển My, vì hà cớ gì nàng lại không nghe điện thoại của ba mẹ kia chứ? Hàng trăm câu hỏi, hàng ngàn lời thắc mắc nhảy tung tóe lên trong đầu tôi, chẳng để nó có một giây suy nghĩ cũng như nghi vấn. Tôi dắt xe ra ngoài, chạy một quãng rất xa để mua đồ ăn sáng xong xuôi hết cả, dù thật sự trong lúc ấy, tôi cũng cam đoan rằng chẳng nhớ là mình đã vừa mua cái gì, cứ thế bon bon về đến nhà, nhưng vẫn không thể đưa những băn khoăn ấy ra khỏi não mình.

Trên đường về, tôi khá chắc rằng mình đã cố gắng suy nghĩ tích cực nhất có thể, nhưng những câu hỏi vẫn cứ thể mập mờ trong trí óc, và chẳng bằng cách nào tôi dừng nó lại ngay lúc này được. Dù chẳng phải là đứa giỏi suy luận, nhưng tôi cũng có thể tinh ý mà nhận ra được sự ngờ vực, lo lắng trong câu hỏi của nhạc mẫu với nhạc phụ, vì không ai lại dùng câu hỏi kiểu như “Liệu có ổn không?” để nói về một việc làm tích cực như việc ba mẹ ở xa bắt máy bay đi thăm con cái cả, nó chắc chắn phải là một câu hỏi mang hàm ý khác, một loại hàm ý không mấy tốt đẹp và tôi thì chẳng thể nào tài thánh để có thể đoán ra được.

Đem sự hồi hộp đó về đến nhà, tôi bối rối trút phần bún riêu mà tôi vừa mua vào tô cho Uyển My, thậm chí trong lúc tay chân còn đang bận run rẩy, tôi còn vứt luôn phần bún của tôi vào… xọt rác, mãi một lúc sau khi đang chuẩn bị lên gọi Uyển My xuống ăn thì tôi mới nhận ra điều đó.

Hít một hơi thật sâu, tôi cố gắng động viên bản thân mình rằng tôi chỉ đang suy nghĩ quá nhiều, và chẳng có chuyện gì quan trọng đang xảy ra cả. Tôi tiến về phía vòi nước, vốc từng vốc nước lên mặt để cố gắng quên đi những suy nghĩ không tốt trong đầu, ráng lấy lại bình tĩnh trước khi chạy lên gọi nàng xuống ăn sáng. Và rồi thì, ngay khi tôi đang đứng phía ngoài cửa, chuẩn bị đưa tay nắm lấy tay nắm, tôi đã nghe một tiếng nói rất lớn ở phía trong, giọng nói của Uyển My vang lên:

- Ba mẹ cứ mặc kệ con đi, con tự biết phải làm gì…

- …

- Nhưng con không thể cứ như thế mà đi…

- …

- Chẳng còn lần nào nữa đâu, hãy để con tự quyết định…

- …

Tôi đứng chết trân ở phía ngoài cửa, từng nhịp tim cứ khẽ rung lên liên hồi theo những lời nói của Uyển My. Và sự việc có vẻ cuối cùng sẽ phải đi đến một hồi kết, khi ngay khi tôi còn chưa kịp định thần lại, cánh cửa đã mở ra, từ phía trong, và Uyển My của tôi, bước ra ngoài, với một nụ cười khó hiểu trên môi:

- Phong?

 
Chương 95:

Đã nhiều lần tôi tự nói với bản thân mình rằng, bản thân tôi là một thằng con trai, sau này thì sẽ là một người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất, dĩ nhiên theo lẽ thường tình thì tôi sẽ phải trở thành một trụ cột vững chắc cho ba mẹ lúc về nhà, một tiền phương mạnh mẽ, quyết đoán với gia đình nhỏ của tôi, và hơn thế nữa, phải là người dám đứng mũi chịu sào, bảo vệ Uyển My bé nhỏ của tôi khỏi tất cả những giông bão của cuộc đời, vì rằng dù cho có thế nào, nàng vẫn luôn luôn là cô bạn nhỏ đáng yêu nhất trên đời này của tôi. Nhưng đó là những dòng suy nghĩ khi chúng tôi vẫn còn đang vui vẻ ở bên nhau, tức là trước khi Uyển My quyết định từ bỏ mọi thứ để trở lại Mỹ, dùng chính sự hy sinh cao cả của nàng để bảo vệ tôi, bảo vệ tình yêu chỉ vừa mới chớm nở ấy. Quãng thời gian đó, quả thực vô cùng khó khăn. Một thân một mình ở lại, tôi chẳng biết liệu mình sẽ phải tiếp tục đi trên con đường này như thế nào, vì dẫu cho có cố gắng đến đâu, tôi vẫn muốn được nhìn thấy người con gái tôi yêu, luôn luôn xinh đẹp và nở những nụ cười rực rỡ trong những lúc tôi cảm thấy gục ngã và buồn đau nhất. Nhưng rồi cũng chính trong giây phút tưởng như tuyệt vọng ấy, Uyển My đã trở lại với tôi, nàng chẳng khác nào một đấng cứu thế, một người đã tái sinh tôi khỏi đống tro tàn bụi mù, từng bước dẫn dắt và đưa tôi quay trở lại con đường mà tôi vẫn còn đang đi dở, à không, phải là con đường mà chúng tôi vẫn chưa kịp đi hết cùng nhau chứ. Lâu không gặp nhau, dường như Uyển My của tôi đã quay lại đúng với bản ngã của mình như một cách khiến nàng mạnh mẽ và bản lĩnh hơn để có thể giúp tôi cảm thấy yên lòng dù ngàn trùng cách xa. Giờ đây, Uyển My của tôi đã chẳng phải là nàng công chúa đáng yêu hay rơi nước mắt, cũng không còn là cô tiểu thư chỉ biết líu ríu bên cạnh tôi, lui hẳn về phía sau chứng kiến tôi hì hục cố gắng. Nàng thực sự đã chính thức trở lại thành một cô gái mạnh mẽ và quyết đoán nhất mà tôi từng được biết. Uyển My tự tin, đôi lúc thậm chí còn phần kiêu ngạo, nhưng đúng như những gì nàng đã nói, rằng “kiêu ngạo chính là đặc quyền của kẻ mạnh”, và Uyển My của tôi, đích thị là người con gái như nàng đã nói, thông minh và sắc sảo đến không ngờ. Và rồi chẳng rõ từ bao giờ, cái vị trí của chúng tôi trong cái “gia đình nhỏ” ấy đã đột ngột đổi chiều. Tôi từ một thằng con trai hừng hực quyết tâm và khí thế đã bỗng chốc yếu đuối và kém bãn lĩnh đến nhường nào, chỉ vì một lý do hết sức giản đơn đó là “không chịu nổi nỗi nhớ khi chúng tôi không ở bên cạnh nhau”. Uyển My thì khác, nàng vẫn yêu thương tôi, quan tâm và lo lắng cho tôi như ngày nào, chỉ khác là hiện tại, ngay lúc này đây, nàng chính là chỗ dựa vững chắc và đáng tin cậy nhất đối với tôi, một đại tiểu thư giỏi giang, xinh đẹp, hoàn hảo và chẳng có một chút lung lay nào trong ánh mắt khi đứng trước tất cả mọi người. Chỉ cần Uyển My muốn, tôi sẽ răm rắp làm theo mà chẳng cần phải nghĩ ngợi, vì trong đầu tôi lúc này, niềm tin đặt vào nàng đã trở nên hoàn toàn tuyệt đối. Tôi đã chẳng cần phải lo lắng, nghĩ ngợi điều gì nữa khi mà khá chắc rằng, tất cả những gì chúng tôi đang làm, tất cả mọi nơi chúng tôi sắp đến, Uyển My của tôi, đã tính hết cả rồi, thật đấy.

Nhưng cũng chính từ thời khắc này, bất cứ khi nào Uyển My hành động khác đi một chút, thì sự bất an lại bất ngờ hiển lộ trong đầu tôi, chẳng vì gì, ngoại trừ việc tôi luôn có một cảm giác không an toàn, phải chăng vì tôi đã sai khi đặt quá nhiều tâm can vào Uyển My, để nàng cầm tay tôi dắt đi theo những gì mà nàng muốn? Tôi vẫn tin tưởng nàng, không dám nghi ngờ dù chỉ là một chút, nhưng sao sự hồi hộp ấy vẫn cứ dần dần tiến lên, khuếch đại và chiếm lấy những dòng suy nghĩ trong đầu tôi, dằn vặt và quặn thắt:

- Phong? – Nàng bối rối nhìn tôi, nụ cười bí ẩn đã chợt vụt tắt

- …

Tôi thẫn thờ, chẳng biết phải mở miệng ra nói gì vào ngay lúc này, chỉ đứng sững người nhìn nàng không chớp mắt:

- Sao vậy? Anh mệt hả? – Uyển My áp tay lên trán tôi đầy lo lắng

- Không… anh… - Tôi bối rối

- Vậy sao đứng đây thế này? Đi xuống đây em pha trà gừng cho nhé!

Nàng kéo tay tôi dắt xuống từng bậc cầu thang, dường như nàng không biết hoặc là đang cố gắng bỏ qua một sự thật hiển nhiên rằng, tôi đã vô tình nghe thấy những gì nàng nói với ba mẹ qua điện thoại, dù điều đó có chưa thực sự rõ ràng, tôi vẫn mơ hồ cảm nhận được một sự thật… không mấy tốt đẹp ngay bây giờ:

- Uyển My!

- Hửm? – Nàng quay lại, tròn mắt nhìn tôi

- Có chuyện gì vậy, đừng giấu anh!

Uyển My mỉm cười nhìn tôi, có vẻ nàng đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho câu hỏi này:

- Anh nghe rồi sao?

- Có nghe, nhưng anh không hiểu lắm! – Tôi thành thật

- Hì, vậy anh đoán là chuyện gì? – Nàng nháy mắt nhìn tôi, cái nụ cười này sao mà ma mị quá đáng

- Có phải em… định… chờ hết 2 năm mới về hẳn với anh đúng không?

Thành thật mà nói, tôi đã nghĩ đến tình huống xấu hơn, đó là việc nàng sẽ rời xa tôi luôn chứ chẳng phải là chỉ có 2 năm, nhưng tôi lại cũng không thể có một lý do nào để Uyển My phải làm việc đó, vì quả thực việc nàng sang Mỹ cũng đâu phải là ngẫu nhiên, mà đó là quyết định của riêng nàng kia mà, và nếu lúc đó Uyển My không muốn đi, thì làm gì có những chuyện này xảy ra chứ. Tính đi tính lại một hồi, tôi quyết định sẽ cố gắng nói giảm nói tránh, phần nữa cũng là để tự an ủi chính mình:

- Vậy nếu em nói điều anh nghĩ là đúng, anh có tin không? – Nàng vẫn cười tươi, không để lộ vẻ bối rối nào

- Tin chứ! – Tôi quả quyết

- Vậy thì đúng, mọi chuyện là vậy đó! – Uyển My đưa tay lên nhéo má tôi

- Nhưng mà sao…?

Uyển My nói đúng, thì tôi sẽ tin là đúng, mặc dù sự bất an vẫn còn đó, nhưng tôi chẳng thể nào làm khác đi được, vì chi bằng tin tưởng nàng, đó sẽ là lựa chọn khôn ngoan hơn, chứ bây giờ dù tôi có muốn đào sâu thêm nữa, chắc chắn cũng sẽ chẳng đi đến đâu, vì đấu trí với Uyển My, tôi quả thực chẳng có chút cơ hội nào để chiến thắng:

- Từ giờ đến lúc kết thúc thời hạn 2 năm, chắc là em sẽ không về Việt Nam nữa, và em có lý do của em, anh muốn biết chứ?

- Dĩ nhiên là muốn! – Tôi nhanh nhảu đáp

- Em muốn anh từ bây giờ sẽ phải tự đi bước đi, anh phải tin vào chính bản thân mình, cố gắng phát triển, cố gắng trưởng thành và hoàn thiện hết mức có thể. Em sẽ trở về nhưng chỉ khi nào anh chứng minh được cho em thấy, anh là một người đàn ông vững chắc, đáng tin cậy, như thế em sẽ an tâm hơn và ba mẹ em cũng sẽ đồng ý cho câu chuyện của hai đứa, được chứ?

Uyển My tràn đầy tự tin khi nói ra những lời lẽ này, dù không muốn nhưng tôi buộc lòng phải tin đó là sự thật, vì nếu là nói dối, có lẽ sẽ chẳng có ai có thể nói một cách rành rọt và liền mạch đến như vậy:

- Anh sẽ cố gắng…

Nàng đặt một ngón tay lên môi tôi, khẽ lắc đầu:

- Không phải “sẽ cố gắng”, mà là “phải làm được”, chuyện này không có lựa chọn đâu, bǎobèi ngốc nghếch của mình ạ! – Uyển My cười tít mắt

- Anh… anh sẽ làm được, sẽ làm được, anh hứa! - Tôi ôm chầm lấy Uyển My, thì thầm vào tai nàng

- Hì hì, vậy mới ngoan chứ, mình tin bạn đấy, đừng làm mình thất vọng hen?

- Nhớ về sớm nhé? – Tôi ủ dột

- Chẳng hứa đâu nhé, sẽ cố gắng

Nàng lặp lại đúng như những gì mà tôi nói ban nãy. Dù rằng nụ cười vẫn nở trên môi, tôi vẫn có một cảm giác không ổn lắm về nụ cười này của Uyển My, vì dẫu sao vẫn còn quá nhiều vấn đề tôi chưa thể giải thích được, một trong số đó là chiều hôm qua, khi tôi đang ngủ, liệu có phải thực sự là tôi mơ, hay chính Uyển My đã khóc nức nở trước mắt tôi?

Ăn uống xong xuôi, tôi thì vào trong lục đục rửa chén bát như thường lệ, còn Uyển My thì hí hoáy nhào bột làm bánh. Uyển My giỏi nhiều thứ, đúng như nàng nói là cái gì cũng biết tại vì cái gì cũng muốn làm, chứ chẳng phải là thần thánh hay thần đồng gì cả. Bản thân thiên tài muốn giữ vững vị trí của mình thì cũng phải è cổ khổ luyện, làm quái gì có ai từ lúc sinh ra cho đến khi mất đi là đã tài giỏi mà không cần trui rèn đâu kia chứ. Vậy nên, tôn chỉ đó của Uyển My chẳng biết từ bao giờ đã biến thành mục tiêu sống của tôi luôn, tức là có thể không giỏi đột biến, nhưng chí ít thì cái gì cũng nên biết và nên thử, vậy mới hoàn thiện được. Uyển My nấu ăn thì phải gọi là khá ổn, ráng cố gắng thêm thì có thể chạm được trình độ của mẹ tôi. Nói gì thì nói mẹ tôi vẫn xem việc nấu ăn là một niềm đam mê, mỗi khi rảnh thì bà đều lên Youtube nghiên cứu các thể loại mọi ăn mới mà nấu cho gia đình. Có lẽ tôi được thừa hưởng khả năng từ mẹ, thế nên sau này tôi có một cái biệt tài là bất cứ món ăn nào, tôi chỉ cần xem qua Youtube là có thể cho ra thành phẩm gần giống nhất có thể, ngon nhức cả nách, đấy là Uyển My nói thế, chứ tôi cũng không chắc, hờ hờ:

- Anh đánh cái này giúp em, đều tay nhé, khi nào nó thành kem thì báo em hen? – Nàng tít mắt cười, chuyền tay cho tôi cái máy đánh kem với 2 đầu đánh khá to

- Chi vậy?

- Thì để cho thêm lòng đỏ trứng vào đánh tiếp – Nàng nhún vai

- Ừa, mà đánh theo chiều nào? – Tôi ngẩn ngơ, trước giờ có biết làm bánh trái gì đâu

- Chiều nào cũng được, nhưng theo một chiều cố định thôi, làm đi đó, em đang dở tay!

- Oke, mà em làm bánh gì đó?

- Bánh kem bắp, em định mang sang biếu ba mẹ… - Dường như nhận ra điều gì đó không ổn, Uyển My ngưng lại ngay, nhưng đã trễ…

- Ba mẹ ai? – Tôi chớp ngay cơ hội

- Thì ba mẹ… anh chứ ai! – Nàng lúng túng đáp, đôi gò má đã hơi ửng đỏ

- Tưởng ba mẹ… chồng!

Tôi khoái chí cười khúc khích, trong khi Uyển My cũng cười tít mắt, nhưng ngay sau đó là một cú nhéo thật lực vào bắp tay khiến tôi la lên oai oái.

Một ngày buổi sáng cuối tuần đẹp trời cũng đã kết thúc sau khi chiếc bánh kem bắp thơm nức mũi của Uyển My ra lò. Phải công nhận là ban nãy nhờ tôi đánh kem cật lực, chất lượng thành phẩm mới được xuất sắc và đẳng cấp đến như thế này:

- Chậc, thiên tài đánh kem gọi tên Phong rồi! – Tôi tự đắc

- Xì, máy đánh chứ Phong nào đánh! – Uyển My hừ mũi, lắc đầu cười khổ

- Đúng là máy đánh, nhưng không nhờ đôi bàn tay vững chắc điêu luyện của Phong thì nó sẽ không đều và mịn được đúng không?

- Vâng, đúng ạ, thiên tài lấy bánh ra giúp tôi!

Nàng đẩy vai tôi rồi ngồi hẳn xuống ghế, hơi thở có phần mệt nhọc, mồ hôi lấm tấm trên vầng trán xinh đẹp. Hôm nay Uyển My lại đeo kính, nhìn khá giống với mẫu kính hôm trước nàng đeo khi lái xe, chỉ khác một chút là cặp kính này có phần hơi dày hơn, xem ra không phải là kính mát thông thường:

- Ủa mà khoan? Sao em đeo kính ở nhà, anh tưởng là đeo cho đẹp?

Nàng nhìn tôi vài giây, rồi nhỏ nhẹ đáp:

- Chắc do em làm việc nhiều, nên em bị… cận luôn rồi, hic! – Nàng mếu máo

- Uầy, tiếc quá, anh tưởng em là kiểu người không bị cận được chứ, giống anh nè!

Nói không phải khoe chứ công nhận không biết vì lý do gì mà tôi may mắn có được đôi mắt cú vọ thần sầu và miễn nhiễm luôn với các thể loại cận, viễn, loạn, dù rằng tôi khoái chơi game từ bé và thường xuyên cắm đầu vào TV xem phim kiếm hiệp, thế mà giờ mắt mũi vẫn sáng rõ, một niềm tự hào của tôi theo đúng nghĩa đen:

- Hì, đeo kính cũng đẹp mà, nhìn tri thức hơn!

- Mà em làm việc vừa phải thôi, có gì mà tốn sức quá vậy, dù sao đó cũng đâu phải là mục đích chính của em? – Tôi lo lắng đến ngồi cạnh nàng

- Em quen rồi, nếu mà không làm tốt nhất có thể, em sẽ khó chịu lắm, chẳng biết nữa, hi.

Về mặt này thì tôi hoàn toàn hiểu và thông cảm cho Uyển My, vì tôi cũng bị một hội chứng gần tương tự như vậy, người ta vẫn gọi là hơi cầu toàn, theo kiểu bị ám ảnh cưỡng chế. Không biết Uyển My còn bị như vậy ở các vấn đề khác hay không, chứ tôi là thường xuyên gặp kiểu khó chịu này, đặc biệt là mỗi khi có công việc phải đi ra khỏi nhà, mà pin điện thoại của tôi không được sạc đầy 100% thì tôi sẽ cảm thấy cực kỳ bực mình và không thể nào tập trung làm việc được, cứ đau đáu suốt về chuyện đó cho đến khi tìm được chỗ cắm sạc thì mới thôi. Tôi cũng chẳng hiểu cái bệnh này nó xuất phát từ đâu, nhưng đôi lúc nó cũng có lợi ra phết, nhất là ở trường hợp Uyển My đang nói, tức là làm gì cũng đặt hết tâm huyết, và dĩ nhiên là thành quả cũng không cần bàn cãi nữa:

- Mà em còn chóng mặt không, hôm qua anh thấy em không ổn tí nào?

- Đỡ nhiều rồi, chắc do em hơi mệt thôi, không có gì đâu anh, đừng lo!

Tôi nắm lấy tay nàng, rồi đưa lên áp vào mặt mình, thủ thỉ:

- Em sang đó phải giữ gìn sức khỏe, biết chưa? Có bệnh tật gì thì phải đi khám ngay, đừng có chủ quan, mệt thì nghỉ, không có làm nữa, thằng Hải nó mà bắt em làm việc nhiều quá thì nói với anh, anh qua… đập nó một trận cho chừa đi!

Tôi hùng hổ là thế, nhưng mà trong mắt Uyển My, dường như tôi vẫn chỉ là tên “bảo bối” đáng yêu và ngốc nghếch của nàng. Trông điệu bộ dọa dẫm của tôi lúc này chẳng có gì đáng sợ, chỉ có đáng cười mà thôi:

- Hì hì, dữ vậy luôn sao?

- Chứ gì nữa, nó mà bắt nạt em là anh cho nó… đi xe lăn luôn! – Tôi nghiến răng hậm hực

- Thấy ghê không? Được rồi, chừng nào anh Hải mắng em thì Phong xuất hiện hen?

- Hay quá ha, thằng Hải thì gọi là “anh” còn Phong thì gọi trống không? – Tôi vùng vằng bắt bẻ

Uyển My chẳng để cho tôi có thời gian vênh mặt lên làm càn, nàng ngay lập tức đứng dậy, tiến tới trước mặt rồi khẽ nhón chân đặt lên môi tôi một nụ hôn ngọt ngào, tuy rất nhanh chóng nhưng lại chẳng kém phần… say đắm:

- Phong được như vậy rồi, Phong còn đòi gì nữa nào?

Tôi đỏ mặt tía tai, bỗng dưng cảm thấy sao mà ngượng ngùng quá đỗi. Đúng là không có gì làm khó được cái cô tiểu thư này, người gì mà vừa xinh đẹp lại còn khéo léo, bảo sao mà đi đâu cũng có hàng tá anh trai bám theo đuôi, cũng may là nàng không để ý, chứ không thì dạng ruồi muỗi như tôi tuổi gì mà so được với mấy anh trai của Uyển My. Nói không đâu xa, cỡ như tôi mà đi so với thằng Hải ngựa thì đã là một sự sỉ nhục không hề nhẹ dành cho… thằng Hải rồi. Hiển nhiên thì một thằng công tử con nhà giàu, đẹp trai, giỏi giang, học MBA tại AIT, nó chỉ cần búng ngón tay thì tôi cũng lăn đùng ra ngất xỉu rồi chứ ở đó mà so bì:

- Ơ… không… - Tôi bối rối, đực mặt ra vì ngượng

- Hì hì, đỏ mặt rồi kìa!

- Đâu… đâu có đỏ chứ, hâm quá!

Tôi cúi gầm mặt xuống khi Uyển My khẽ nghiêng đầu nhìn ngó tôi từ nhiều góc độ, hệt như cách mà tôi vẫn làm mỗi lần bắt thóp được nàng điều gì đó vậy. Cái kiểu nhìn ngó rồi cười mỉm như này hứa hẹn là đã để đủ khiến đối phương nóng hết mặt lên cho xem, hừm hừm:

- Cái tên đại ngốc này, bạn cứ đáng yêu như vậy nữa, thì mình chẳng nỡ đi đâu!

Uyển My lắc đầu nhìn tôi cười hiền. Từ trước đến nay duy nhất chỉ có mỗi mình nàng khen tôi đáng yêu, mỗi tội là tôi cũng chẳng thấy tôi đáng yêu tẹo nào, mà tôi cũng không bao giờ dùng cái từ “đáng yêu” để miêu tả về một thằng con trai, bất kể là thằng nào, riêng tôi thì lại càng không, vì nghe nó cứ “ẻo lả” kiểu gì ấy. Cơ mà dĩ nhiên, Uyển My khen thì tôi nhận, và tôi thấy vui hơn nhiều nữa, vì là cô người yêu xinh đẹp của tôi đã nhìn thấy ở tôi một sự… đặc biệt nào đó để nàng luôn luôn yêu thương và chiều chuộng tôi cho đến giờ này, âu cũng là một niềm diễm phúc rồi, Uyển My hen:

- Thôi, anh gói cái bánh lại vào hộp giúp em, em lên thay đồ rồi mang sang nhà anh, xong xuôi nữa thì đi lên chỗ anh học võ, ha?

- À… ừ… thì đi!

Tôi miễn cưỡng đồng ý, dù rằng kế hoạch đã được lên từ hôm qua, cơ mà tôi vẫn không muốn Uyển My lên chỗ tôi tập Muay Thai cho lắm, phần vì ở đó có rất nhiều thằng con trai, to cao đẹp trai hơn tôi đủ cả, và độ mê gái thì chẳng cần phải bàn, vì Thanh Ngân dù không thể so sánh với Uyển My nhưng cũng bị tụi nó bám theo cưa cẩm miệt mài đấy thôi, hây dà. À mà còn một lý do chính nữa, đó là thằng Trí cũng đang ở đó, và nó là cái thằng duy nhất cho đến thời điểm này khiến tôi cảm thấy khá e dè khi đối đầu, kể cả có đánh nhau hay không đánh nhau, vì chí ít, tôi biết rằng một khi nó tập trung hết sức lực, thì tôi với nó luôn luôn là 2 thằng ngang tài ngang sức, ăn thua chỉ ở trong khoảnh khắc mà thôi, và dĩ nhiên là tôi không muốn “vợ” tôi gặp mặt kỳ phùng địch thủ của mình chút nào, chẳng rõ lý do nữa, chỉ là không muốn thôi.

Dạo này thì nhỏ Ngân cũng đã có vẻ hiểu ra nhiều điều, thực ra là do tôi khuyên nhủ cộng thêm thằng Trí chủ động ngó lơ, thành ra đệ tử yêu dấu của tôi xem chừng đã không còn níu kéo hy vọng gì nữa, chỉ là vô tình… níu kéo thêm cái đuôi mà thôi:

- Sư mẫu đi theo thì sư phụ hết đường… kiếm chuyện, hí hí… - Thanh Ngân cười toe khi thấy tôi và Uyển My sóng đôi bước vào

- Thôi xin, hồi giờ ai kiếm chuyện ai chứ? – Tôi cười khẩy, liếc mắc nhìn sang thằng Trí

- Mà sư phụ dạo này ngó lơ con dữ lắm nhé – Thanh Ngân trách tôi

- Hơ, vụ gì nữa, bữa giờ hơi chán mà, hic – Tôi sầu não, đúng là bữa giờ tôi nhớ Uyển My dữ quá thành ra cũng chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm đến những người khác

Tôi thì khi đối diện với một vấn đề nào đó, hoặc cụ thể hơn là một cuộc nói chuyện lịch sự, nghiêm túc, tôi sẽ chủ động dành thời gian nghĩ ra những phương án để rào trước đón sau, để giải quyết vấn đề một cách hoàn chỉnh và thấu đáo nhất, hạn chế tối đa những sự va chạm và mâu thuẫn không cần thiết, vì bản tính tôi thì cũng không ham tranh cãi cho lắm, và vì tôi ỷ lại mình có chút ngón nghề trong người nên là muốn đấm thì đấm thôi, cãi nhiều làm gì cho mệt. Cơ mà đúng là thượng đế tạo ra một con người đầy thiếu sót, nhưng ngài cũng sẽ tạo ra một con người khác để khỏa lấp vào những chỗ trống ấy một cách đầy đủ và không kém phần hoàn hảo, và trong trường hợp này của tôi thì Uyển My chính là người như vậy. Trái hẳn với sự thảo mai giả tạo và bản chất không thích cãi vã của tôi, Uyển My dường như không bao giờ biết cái gì gọi là sợ hãi hay ngán ngẩm trước bất cứ ai, chỉ cần nàng ngứa mắt, thì dù cho đó có là con… ông trời, nàng cũng sẽ làm cho ra ngô ra khoai. Cách đây ít lâu, nàng bằng cách nào đó đã biết được chuyện tôi và thằng Trí xích mích với nhau, dù rằng không thực sự rõ ràng, nhưng vẫn là có. Thế rồi thì ngày hôm qua, nàng chủ động mời Ái Quyên – người mà thằng Trí có vẻ rất thích, cộng thêm Thanh Ngân – người mà đã thích thằng Trí trước đó đi ăn. Tôi không biết 3 người ho đã bàn bạc và trao đổi với nhau những điều gì, thế nhưng ngay buổi tối hôm qua, Uyển My đã một mực bắt tôi phải dẫn nàng lên buổi học Muay Thai ngày hôm nay. Và cũng không cần mất quá nhiều thời gian, Uyển My đã ngay lập tức thực hiện… kế hoạch của nàng, không có chút chần chừ hay nghi ngại:

- Mọi người đứng đây nhé, mình qua đây một tẹo! – Nàng nhìn tôi mỉm cười

- Em đi đâu vậy? – Tôi khẽ níu tay Uyển My lại, chẳng biết vì sao lại thấy hơi lo lắng

- Hì, không có gì đâu, đợi em một lát hen?

Uyển My gỡ tay tôi ra, nàng chủ động tiến về phía… thằng Trí, đúng như những gì tôi đã ngờ vực về lý do của buổi hôm nay:

- Ơ… nhưng… - Tôi còn chưa kịp thốt nên lời, nàng đã bước đi được một khoảng khá xa

- Sư phụ yên tâm đi, không có gì đâu! – Thanh Ngân vỗ vai tôi an ủi

- Hôm qua 3 người nói chuyện gì với nhau vậy? – Tôi nhíu mày

- Chỉ vài chuyện vặt vãnh thôi, sư mẫu sắc sảo lắm, không bị gì đâu!

Nhỏ Ngân trấn an tôi là vậy, cơ mà đó đâu phải điều tôi đang lo lắng kia chứ, vì quả thực tôi cũng chẳng có ý định gì tiếp tục kiếm chuyện với thằng Trí, vì tôi và nó đơn giản là không cùng mục tiêu, chỉ là tôi không biết tại sao Uyển My lại làm như vậy, liệu có uẩn khúc gì nữa hay chăng:

- Haiz, có phải sợ Uyển My bị gì đâu, sợ thằng kia… chịu không nổi thôi! – Tôi lắc đầu cười khổ

- Hả? Là sao? – nhỏ Ngân tròn mắt ngạc nhiên, phải rồi, nhỏ chưa thấy tiểu thư nhà tôi là con người đáng sợ thế nào đâu

- Từ từ Linh kể cho, giờ nói sợ Ngân sốc thôi, hơ hơ – Thằng Linh từ nãy đến giờ im lặng, giờ mới có dịp chen miệng vào

Chỉ còn khoảng vài phút nữa là vào giờ tập, cơ mà Uyển My vẫn đang nói gì đó với thằng Trí. Khoảng cách là quá xa, tôi có là Tôn Ngộ Không cũng chưa chắc nghe được hai người họ đang nói gì với nhau, chỉ là dường như Uyển My chủ động quay lưng về phía tôi nên tôi cũng chẳng rõ nàng đang biểu hiện thế nào, mỗi cái là thấy thằng Trí cũng có hơi hốt hoảng nhìn về phía tôi, đăm chiêu hồi lâu, và dĩ nhiên là tôi cũng thế. Tầm khoảng độ 15 phút thì cuộc đối thoại song phương giữa người tôi thương nhất – Uyển My và người tạm thời tôi ghét… nhì – thằng Trí, đã tạm thời kết thúc. À mà thằng Trí đứng thứ 2 vì người tôi ghét nhất phải là thằng Hải ngựa, còn người chỉ muốn… thủ tiêu ngay, người ghét “đặc biệt”, kẻ thù không đội trời chung, ngay lúc này chính là thằng Randall – người yêu cũ của Uyển My, một cái thằng mặt dày và đê tiện hết phần thiên hạ, thề mà tôi gặp được nó, tôi sẽ cho nó nhai cháo cả tháng luôn, hứa danh dự đấy:

- Hì, xong rồi – Uyển My trở lại, nàng khẽ nở một nụ cười

- Em nói gì với nó vậy?

- Thì mình… xin Trí… tha cho người yêu của mình, đừng bắt nạt bạn ý nữa – Uyển My nhéo má tôi cười tình

- Hay quá ha, anh chẳng sợ nó! – Tôi nói cứng

- Nhưng mình sợ, hì…

Uyển My chợt khựng lại sau câu nói này, và dĩ nhiên là tôi cũng thế. Không rõ vì nguyên nhân nào, tôi có một niềm tin mãnh liệt rằng, nàng đang cố gắng triển khai một kế hoạch gì đó trước khi trở về Mỹ, đủ để tôi có đủ không gian và thời gian nhằm thực hiện những mục tiêu lớn lao hơn, đó là chăm chỉ học tập, sớm ngày tốt nghiệp, có công ăn việc làm ổn định, rồi thì cuối cùng rước nàng về dinh. Mọi diễn biến có vẻ như đang vô cùng thuận lợi và không có gì có thể ngăn cản được chúng tôi, chỉ là tôi thực sự vẫn cảm thấy có một chút lo lắng và băn khoăn trong lòng, vì dù là nhân vật chính, tôi cũng chẳng có thêm thông tin gì khác ngoại trừ những gì mà Uyển My muốn tiết lộ:

- Anh không nghĩ là thằng đó đủ làm em bận tâm, em gạt anh phải không? – Tôi nhìn thẳng vào mắt nàng như muốn tra hỏi

- Dạo này bạn hay nghi ngờ mình quá ha? Tính tạo phản hả? – Nàng nheo mắt nhìn tôi

- Ai bảo em… hành động bất thường, như đang giấu anh gì đó vậy! – Tôi bất nhẫn

- Hì, nếu mà mình muốn giấu, bạn sẽ không biết gì đâu, pleu! – Uyển My thè lưỡi

Ngay giây phút Uyển My nói ra câu đó, tôi cảm giác như có một luồng điện vừa chạy dọc sống lưng, vì quả thực là nàng nói… không sai một chút xíu nào cả. Rõ ràng là với khả năng của nàng, nếu nàng muốn giấu nhẹm đi mọi chuyện thì nó gọi là quá đơn giản, có khi tôi còn không hề hay biết luôn chứ đừng nói là tỏ ý nghi ngờ như hiện tại. Nếu nói như vậy thì có nghĩa rằng, tất cả những thứ tôi biết cho đến thời điểm này đều đúng là do nàng chủ động… để tôi biết, còn lại những thứ nàng giấu hẳn đi như buổi nói chuyện ngày hôm qua với Ái Quyên và Thanh Ngân thì tôi cũng hoàn toàn tịt ngủm, không biết thêm được gì hơn. Nhưng lý do vì sao Uyển My lại úp mở như vậy thì tôi không thể đoán ra nổi, vì mọi dữ kiện xem chừng là không quá rõ ràng. Phải chăng, nàng lại đang muốn… thử thách tôi điều gì đó:

- Nhưng tại sao… em lại làm vậy, sao không nói rõ ràng với anh luôn? – Tôi xúc động

- Hiện thời thì em chưa thể nói rõ với anh được, nhưng anh sẽ sớm biết thôi, hì!

Đúng là “bí mật làm nên sự quyến rũ của phụ nữ”, và trong trường hợp này, Uyển My của tôi hoàn toàn là một minh chứng rõ ràng và dễ hiểu nhất cho câu nói trên. Dù ngay thời điểm hiện tại, tôi vẫn cảm thấy rất khúc mắc và vô cùng… khó chịu trong lòng, nhưng quả nhiên là chính sự… bí ẩn đó của Uyển My lại khiến tôi thấy nàng… thu hút hơn bao giờ hết. Một cô gái xinh đẹp, giỏi giang, thông minh và luôn luôn biết cách để người khác tập trung sự chú ý về phía mình, mọi lúc mọi nơi. Từ chỗ tưởng như tôi và nàng đã hiểu rất rõ về nhau, chỉ sau vài ngày kể từ khi trở về Việt Nam, tôi đã được chứng kiến rất nhiều những thay đổi, à không, phải nói là những… nét tính cách chân thực của Uyển My, một nàng tiểu thư sắc sảo, nhạy bén và rất chi là… đanh đá. Càng lúc, tôi lại càng cảm thấy yêu nàng nhiều hơn, vì sự quyến rũ của Uyển My, chỉ có ngày càng tăng chứ không bao giờ giảm đi trong mắt tôi, điều mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy ở bất cứ một người con gái nào khác. Sau lời thú nhận và hứa hẹn đó của Uyển My, tôi không còn tâm trạng cũng như kiên nhẫn để hỏi rõ ngọn ngành về những thứ nàng đang không muốn tiết lộ nữa. Một khi nàng đã muốn tôi biết, thì lúc đó đương nhiên tôi sẽ được biết, không cần phải điều tra làm gì cho mất công, còn bây giờ, thôi thì đành xuôi xị ngậm tăm chờ thời vậy.

Suốt buổi tập hôm đó, ngoại trừ việc thằng Trí thường xuyên hướng ánh mắt về phía tôi một cách khá… thương hại, còn tôi thì ném lại ánh nhìn khó hiểu về phía nó, thì ngoài ra tôi không hề nhận được thêm bất cứ thông tin nào từ cả nó lẫn Uyển My – người vẫn tỏ ra khá vui vẻ và hào hứng, ngồi vỗ tay cổ vũ rôm rốp khi chứng kiến tôi hạ đo ván mấy thằng đệ tử của thằng Trí, dù rằng trước đó ít phút còn khuyên tôi chịu thua đi cho lành, đúng là đồ… con gái, khó hiểu hết biết:

- Chị My tối nay lại đi rồi hả? – Thằng Linh làm mặt buồn rầu

- Ừm, hì, khuya nay chị bay, mọi người ở lại mạnh khỏe hen! – Nàng cười thật tươi

- Cố gắng lên nha My, ở đây để bọn tui lo!

Thanh Ngân bất ngờ nghiêm túc, không gọi Uyển My là “sư mẫu” như bình thường nữa, nhỏ nắm lấy tay của Uyển My rồi hai người ôm nhau thì thầm gì đó, khiến tôi cũng ngẩn người ra một lúc vì… xúc động. Đành rằng có thể Uyển My đang cố gắng giấu tôi chuyện gì đó, nhưng thiết nghĩ có lẽ cũng chỉ là vì muốn tốt cho tôi mà thôi, thế nên tôi cũng không muốn làm khó nàng hay mè nheo tò mò về chuyện ấy, nàng sắp đi rồi mà, hic hic:

- Vậy hẹn mọi người… 2 năm nữa ha, chắc từ giờ đến đó mình sẽ không về nữa đâu! – Uyển My vẫy tay chào tạm biệt nhỏ Ngân và thằng Linh, không quên hướng về phía tôi cười buồn

- Tạm biệt chị My, giữ gìn sức khỏe nha chị! – Thằng Linh quyến luyến

- Hì, ừm, chị biết rồi, lần tới chị về muốn thấy tin vui đó nhé! – Nàng nháy mắt nhìn thằng Linh, rồi nhanh chóng liếc sang Thanh Ngân khiến ai nấy cũng đều hiểu vấn đề

- Chị… yên tâm, em làm được!

- Vậy được rồi, thôi, đi ha, hẹn gặp lại!

Buổi chia tay đợt 1 đã kết thúc, nhưng sao dư âm của nó vẫn còn đọng lại rất lâu trong lòng tôi, dù tôi chẳng phải là người rời đi, nhưng sao vẫn thấy đau lòng quá đi mất, huhu.

Chia tay hội bạn thân, Uyển My đưa tôi trở về lại nhà nàng, nơi mà có lẽ sẽ là địa điểm cuối cùng mà chúng tôi còn được ở bên nhau, ít nhất là từ giờ cho đến hơn 1 năm rưỡi sau đây nữa. Một nơi mà chúng tôi đã cùng nhau có rất nhiều kỷ niệm, và ngọt ngào lắm thay, hầu hết mọi kỷ niệm ở nhà nàng đều là những kỷ niệm vui, còn những thứ đau buồn kia, xin gửi tạm lại nơi trạm xe bus, một nơi dù cay đắng nhưng sẽ chẳng bao giờ bị lãng quên. Suốt hành trình từ chỗ tập Muay Thai về đến nhà, tôi chỉ lặng im nhìn Uyển My đang chăm chú lái xe, chốc chốc nàng khẽ quay sang nhìn tôi cười thật xinh đẹp, thi thoảng thì véo mũi tôi an ủi, niềm hạnh phúc len lỏi trong từng tế bào, mặc dù cả hai đứa, chẳng nói với nhau lời nào.

19h35 phút, ngày 17/03/2019, một trong những ngày mãi mãi tôi sẽ không bao giờ quên…
 
Chương 96:

Người ta vẫn thường nói, trong những giờ khắc của sự chia ly, thì người ở lại bao giờ cũng sẽ là người buồn nhất, vì tất cả những cảnh vật, những kỷ niệm, những nỗi nhớ, đều sẽ ở lại cùng với họ, còn người ra đi, xét một cách tích cực, sẽ đến một nơi hoàn toàn mới, mà ở đó, họ sẽ không bị gợi nhắc lại về những mảng ký ức nơi chốn cũ, âu cũng là một niềm an ủi. Nhưng ngày hôm nay, tôi không dám chắc rằng ở lần chia ly thứ 2 này, người ở lại là tôi, sẽ có một nỗi buồn lớn hơn so với nỗi buồn của Uyển My, dù rằng ngay lúc này đây, tôi đã cảm thấy đau khổ tột cùng rồi.

Tạm bỏ qua những dòng suy nghĩ mông lung và cả những sự nghi vấn mấy hôm nay, tôi ở thời điểm hiện tại đã hoàn toàn nhập tâm vào sự suy sụp cần có khi nghĩ về viễn cảnh tiếp theo khi Uyển My chính thức rời đi một lần nữa. Dẫu biết rằng chúng tôi hoàn toàn có thể lựa chọn những cách khác để tiếp tục bên cạnh nhau, thế nhưng đây dường như là phương thức cuối cùng và duy nhất để vẹn toàn mọi mặt với cả đôi bên. Về mặt gia đình tôi, Uyển My rõ ràng vẫn sẽ giữ trọn được sự tôn trọng cần có khi nàng sẽ không phải mang tiếng là “theo trai bỏ bê gia đình”, còn về phía nàng, tôi cũng sẽ có được cơ hội lớn để trở thành một phiên bản hoàn thiện hơn, xứng đáng được đứng bên cạnh cô tiểu xinh đẹp và tài giỏi ấy, hơn thế nữa, hướng đi này sẽ giúp 2 đứa chúng tôi nhận được sự đồng ý hoàn hảo và sự chấp thuận không thể khiên cưỡng từ ba mẹ nàng, miễn là mọi thứ diễn ra theo đúng như kế hoạch. Về phía Uyển My thì có thể không có gì lo lắng, nhưng ở hướng tôi thì lại là một câu chuyện khác:

- Bǎobèi à!

- Anh nghe!

Uyển My đang ngồi đối diện tôi lúc này, nơi khung cảnh lộng lẫy, ấm áp nhưng vẫn chẳng kém phần lãng mạn và riêng tư, nơi tôi đã phải vô cùng tỉ mỉ mới có thể tìm ra được trong hàng trăm, hàng ngàn những quán ăn dành riêng cho hai người ở mảnh đất SG tràn ngập hàng quán này. Một căn phòng được chuẩn bị chu đáo và chỉn chu hết sức có thể. Bên cạnh những món ăn sẽ được thực hiện theo phong cách sang trọng từ những đầu bếp có tiếng tăm, ở đây, chúng tôi còn được nhận thêm khá nhiều ưu đãi cũng như những tiện ích vô cùng phù hợp cho một bữa tối thân mật. Từ việc trang trí phòng theo phong cách nào cho đến nhạc theo giai điệu nào, tất cả đều được tôi chọn lựa một cách kỹ càng theo sự hướng dẫn và tư vấn tận tình của các nhân viên. Bên cạnh đó, tôi còn được cung cấp một chiếc nút bấm thần kỳ, một kiểu chuông cầm tay mà ngay khi tôi bấm nút, một màn pháo giấy cùng kim tuyến lấp lánh sẽ xuất hiện ngay tắp lự để tùy nghi ứng biến cho những hoạt động của chủ nhân bữa ăn. Mọi vật dụng của Uyển My, từ quần áo, vali, cho đến tất cả mọi thứ đều đã được chuẩn bị sẵn sàng ở nhà và đợi nàng, chỉ còn khoảng vài tiếng ít ỏi nữa thôi thì tôi sẽ phải tiễn Uyển My ra sân bay, quay trở về mảnh đất xa xôi diệu vợi kia, đem theo nỗi nhớ da diết của tôi và cả những niềm hy vọng của hai đứa. Tôi không biết khi nào tôi và nàng mới lại có thể được gặp nhau, 1 năm, 1 năm rưỡi, 2 năm… hay là hơn thế nữa, vì rằng tôi chưa bao giờ tin, mọi kế hoạch diễn ra trong cuộc đời tôi lại có thể diễn ra một cách đúng hướng và hoàn hảo như thế. Ngay ở lần đầu tiên khi Uyển My quyết tâm trở lại Mỹ, tôi đã có trong mình một nỗi lo lắng không sao bày tỏ được, dù rằng tôi cũng không đủ can đảm nói ra điều đó, một mặt vì tôi sợ bản thân mình buồn, mặt khác thì tôi không muốn Uyển My sẽ vì tôi mà mọi chuyện lại rắc rối thêm lần nữa. Sau hơn 4 tháng, sự lo lắng ấy bất ngờ trở lại, đã thế còn to lớn và khó tả hơn nhiều lần. Nàng ngồi lặng yên chống cằm nhìn ra phía cửa sổ, nơi có thể bao quát cả một khung cảnh rộng lớn nơi thành phố phồn hoa, những ánh đèn rực sáng giữa màn đêm thăm thẳm, một sự bình yên diệu kỳ:

- Sao hôm nay lại đãi em ăn uống sang trọng thế này? – Uyển My tít mắt cười hạnh phúc

- Em đi làm vất vả, kiếm tiền cũng đâu có dễ, anh cũng không thể nào cứ suốt ngày để em lo hết mọi thứ được, làm vậy anh thấy ngại lắm, với cả, anh cũng muốn nói cho em biết là, anh cũng đang cố gắng rất nhiều, và hãy tin anh rằng anh có thể chăm sóc cho em không thiếu bất cứ thứ gì!

Tôi nói bằng giọng vô cùng quả quyết, đủ để khiến Uyển My bất ngờ nhìn tôi với con mắt hoàn toàn ngạc nhiên, vì có lẽ, nàng không ngờ được rằng, tôi đã suy nghĩ một cách thấu đáo được như vậy:

- Anh làm em… bất ngờ đó! – Nàng long lanh đôi mắt

- Chừng nào về, anh hứa là sẽ làm em bất ngờ đến… ngất xỉu luôn!

- Hic, tàn nhẫn quá vậy?

- Không sao cả, vì em cứ thoải mái… ngất xỉu, anh sẽ luôn luôn bên cạnh để đỡ em! – Tôi vỗ ngực đầy tự hào

- Hì hì, tình cảm dữ quá, mình thích!

Cho đến giờ phút này, có lẽ tôi đã nhận ra một sự thật lộ liễu rằng, nụ cười xinh đẹp và hạnh phúc của Uyển My chính là thứ quý giá nhất mà tôi mong muốn được mãi mãi sở hữu nó, dù cho đối với bản thân tôi mà nói, Uyển My chẳng khác nào một thiên thần được gửi xuống hạ giới, và tôi thì chỉ là một chàng trai đầu trần mắt thịt, không đủ tu vi hạnh đạo để sánh vai được với nàng. Thế nhưng khó khăn thì có hề chi, thử thách cũng đâu có gì phiền, vì nếu chăng cuộc đời này, tôi không được ở bên cạnh Uyển My, thì mọi thứ sẽ đều chỉ là những thứ vô nghĩa mà thôi, tôi hứa cam đoan là thế:

- Bạn ở nhà ngoan nhé, mình đi một tẹo rồi về với bạn!

- Hứa không? – Tôi nắm lấy đôi tay trắng nõn nà của Uyển My đang đặt hờ trên bàn

- Không biết nữa, hì hì, chờ xem!

- Sao không biết, phải chắc chắn thì mới cho đi! – Tôi vùng vằng

- Vậy mình ở lại ăn ngủ tại gia, Phong đi làm nuôi hen? – Uyển My lém lỉnh, chọc đúng vào điểm yếu của tôi

- Ơ… thì…

- Thì để cho mình đi chứ gì nữa, đại ngốc ơi!

Mặc dù ngoan cố là thế, nhưng tôi vẫn thừa hiểu được khả năng của mình ngay lúc này, dĩ nhiên là tôi chưa thể lo lắng cho nàng đầy đủ như những gì tôi mong muốn, và điều đó quả thực cũng không hay chút nào cả, vì khi Uyển My ở lại với tôi, nàng cũng đồng thời chọc giận luôn cả ba mẹ mình, và tôi chắc chắn là sẽ bị đem ra làm vật tế thần chứ chẳng chơi. Chúng tôi chợt khựng lại một chút sau câu nói của Uyển My, dù chẳng biết từ lúc nào, tôi đã thấy khóe mắt nàng ửng đỏ, và đó cũng chính là tình trạng của tôi ngay lúc này:

- Hay là… đừng đi nữa! – Tôi nói bằng giọng yếu ớt

- …

- Rồi 2 đứa mình… cao chạy xa bay, không cần gì hết, hai đứa mình sẽ tự cố gắng, tại sao phải khổ như thế? – Tôi nói bằng giọng phẫn uất

- Hì hì, giống phim Trung Quốc quá nhỉ?

- Người ta nghiêm túc mà cứ đùa – Tôi nhăn mặt

- Bạn mắng mình đó à? – Uyển My bĩu môi

- Mắng đó, ai bảo nhây! – Tôi nhún vai đáp

- Nhớ nhen, lần sau bị người ta bắt nạt thì đừng có mà mách với tôi!

Nói đoạn, Uyển My giả vờ bực mình đứng dậy quay ra ngoài cửa, cơ mà tôi cũng chẳng buồn bám theo nữa chỉ bởi vì ngay lúc này, tôi muốn lùi lại phía sau một chút, ngắm nhìn tấm lưng nhỏ bé và xinh đẹp của người con gái tôi yêu một lần nữa, trước khi nàng lên đường trở về với Hoa Kỳ, nơi mà xa xôi vạn dặm, có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ có cơ hội được đặt chân đến. Thời gian 2 năm không quá dài, nhưng cũng chẳng đủ ngắn, khi ấy bọn tôi đều đã chạm ngưỡng 27 tuổi, đủ để có thể quyết định rất nhiều thứ ở trong cuộc đời của mình. Vậy nên là, thay vì đợi đến ngày xa xôi vọng tưởng đó, tại sao tôi lại không chủ động… làm nó, ngay bây giờ:

- Uyển My!

Nghe tiếng tôi gọi giật ngược, Uyển My khẽ ngoái lại phía sau:

- Gì chứ?

Uyển My của tôi hôm nay ăn mặc vẫn như mọi người, không cần phải dành thêm quá nhiều lời khen nữa vì dĩ nhiên là sẽ vạn lần xinh đẹp. Nàng diện một chiếc áo kiểu thun trễ vai màu ngọc trai, tóc xõa dài hờ hững một bên để lộ bờ vai trắng ngần cực kỳ quyến rũ. Có lẽ trong số rất nhiều cô gái mà tôi từng thấy qua, thì Uyển My là người trang điểm… dễ nhất, vì nàng cũng không cần phải thao tác quá cầu kỳ khi mà thượng đế đã ưu ái ban cho nàng một vẻ đẹp không ai so sánh được. Đôi gò má đã sẵn ửng hồng của Uyển My vẫn luôn là điểm tôi yêu nhất trên gương mặt của nàng, vì mỗi khi nhìn vào đó, tôi luôn luôn có cảm giác, Uyển My đang khẽ… rung động với tôi, và vì xét cho cùng, lụa đẹp cũng vì người, con quần áo đẹp dĩ nhiên là do… Uyển My quá sức đáng yêu rồi chứ còn gì nữa. Tôi tiến gần đến trước mặt nàng, khẽ khụy một chân xuống sau khi lấy từ trong túi quần ra, một món đồ mà có lẽ tôi đã chờ đợi rất rất lâu và đã suy nghĩ rất rất nhiều để đón nó về nhân dịp đặc biệt ngày hôm nay:

- Uyển My à, anh biết rằng mình có nhiều thiếu sót, chẳng hoàn hảo, cũng chẳng hề tương xứng với em, nhưng anh sẽ cố gắng, à không, anh sẽ nhất định trở thành một người đàn ông mạnh mẽ, vững vàng và đáng tin cậy dành cho em. Ngày em trở về, có lẽ sẽ là ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời của hai đứa tụi mình, và anh nghĩ rằng anh cũng không đủ kiên nhẫn để chờ đợi cho đến ngày đó, cho nên là…

Trong căn phòng nhỏ được trang trí một cách tinh tế và ấm áp của buổi tối ngày hôm ấy, tôi và Uyển My chính là hai người duy nhất đang hiện hữu cùng những ánh nến mờ ảo, động lòng, tất cả hợp lại tạo nên một khung cảnh vô cùng riêng tư và lãng mạn. Ánh nến lung linh nhẹ nhàng hắt sáng lên gương mặt của tôi và nàng, vô tình đã tạo nên một bầu không khí dịu dàng và ấm áp. Trên sàn lúc này đây, những ngọn nến được sắp xếp thành một hình trái tim hoàn mỹ với khoảng trống xung quanh đủ để tôi và nàng có thể đứng gọn trong đó, bao quanh chúng tôi là một tấm thảm đỏ nhỏ nhắn, một màu sắc rực rỡ, tươi thắm, như để tôn vinh lên tất thảy về khoảnh khắc đặc biệt này, khoảnh khắc đáng nhớ nhất trong cuộc đời tôi cho đến thời điểm ấy.

Xung quanh hai đứa tôi là những cánh hoa hồng đỏ thắm được rải khắp nơi, mùi hương hoa quyện vào không khí, tạo nên một sự ngọt ngào và day dứt khó tả. Tôi khẽ nắm lấy đôi bàn tay xinh đẹp và trắng trẻo của nàng, quỳ gối một cách chân thành, trong tay tôi lúc này đây là một chiếc hộp nhỏ màu đen vô cùng sang trọng chứa chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh mà tôi đã dành rất nhiều công sức để có thể chọn lựa được nó. Sở dĩ Uyển My cảm thấy bất ngờ hơn cả đó là bởi vì tôi đã bí mật đặt chiếc nhẫn này và nhận nó khi nàng còn đang bận… say ngủ. Gương mặt tôi lúc này nếu được chứng kiến có lẽ sẽ là một gương mặt cương nghị và tràn đầy quyết tâm của sự yêu thương, ánh mắt tôi nhìn về phía Uyển My với tất cả những gì sâu sắc nhất trong lòng, tất cả những yêu thương thầm lặng đã giấu kín bấy lâu nay.

Nàng khẽ đưa tay lên che miệng để giấu đi nỗi xúc động, đôi mắt nàng khẽ long lanh, ngấn lệ, và trái tim ấy chắc hẳn ngay bây giờ sẽ không thoát khỏi việc đang rung động lên từng hồi khi bất ngờ được chứng kiến một khoảnh khắc quá đỗi ngọt ngào mà nàng dường như chẳng thể tưởng tượng được ra nổi nữa. Trong khoảnh khắc, tất cả mọi thứ như dừng lại, chỉ còn tiếng thì thầm của trái tim, sự hồi hộp và niềm hạnh phúc đang lan tỏa giữa hai con người đang đứng đối diện nhau. Ngoài cửa sổ, bầu trời đêm cứ tĩnh lặng và hờ hững như thế, để mặc không gian chỉ còn là của riêng tôi và nàng, của những cảm xúc tưởng chừng sẽ trở thành bất diệt.

Trong giờ phút này, cả hai dường như đã không cần phải nói nhiều, bởi ánh mắt và nụ cười hạnh phúc đã nói lên tất cả. Uyển My rơi lệ khẽ gật đầu trong niềm vui sướng, và khi tôi hồi hộp lồng chiếc nhẫn vào ngón tay xinh đẹp của nàng, một khoảnh khắc như vĩnh cửu, ngọt ngào và tràn đầy tình yêu được ghi dấu. Ánh nến tiếp tục lung linh, như chứng nhân cho tình yêu của chúng tôi, một tình yêu chân thành và đẹp đẽ, mãi mãi không phai dù theo năm tháng.

Tôi đứng dậy, nắm lấy đôi tay của Uyển My và trao cho nàng một ánh nhìn tràn đầy xúc cảm. Giữa không gian tĩnh mịch, riêng tư nhất có thể, từng ánh nến bập bùng khẽ đong đưa theo làn gió thoảng nhẹ, từng dài ruy băng, từng hạt mưa tuyết bắt đầu trút xuống ngay sau hiệu lệnh của tôi, huyền ảo và rực rỡ. Uyển My lúc này rạng ngời hệt như một nàng công chúa, mà không phải, vì Uyển My của tôi đích thị đã là một nàng công chúa rồi, nàng công chúa đẹp nhất trong đời tôi:

- Huỳnh Uyển My, em… làm vợ anh nhé?

Bằng tất cả nỗi lòng của mình, trái tim tôi như muốn nhảy cẫng lên vì vui sướng ngay khi Uyển My nhìn tôi bằng ánh mắt long lanh hạnh phúc. Ở thời điểm ấy, tôi đã gần như chắc chắn đến 100% rằng nàng sẽ đồng ý lời cầu hôn đường đột đó từ tôi, nhưng rồi cũng chính thời khắc ấy, nàng lại là người khiến tôi ngay lập tức… chết lặng đi, chẳng phải vì thái độ của nàng, nó vẫn hiển lộ sự hạnh phúc, mà là vì, những gì nàng nói, ngay sau đó, quả thực, đã làm con tim tôi… không thể nào không thổn thức:

- Em không biết với anh thế nào, nhưng với riêng em, thì anh chính là điều quý giá nhất mà em có được cho đến lúc này. Em biết có đôi lúc em rất khó khăn với anh, cũng nhiều khi cũng rất trẻ con, giận dỗi và khiến anh buồn, nhưng hãy thông cảm cho em, vì chỉ với anh, em mới như vậy thôi đó, hihi…

- …

- Tụi mình đã cùng nhau trải qua rất nhiều khó khăn để có thể ở bên cạnh nhau, nhưng giờ thì lại phải chia xa lần nữa. Em không dám khẳng định hay hứa hẹn điều gì cho tương lai, chỉ mong rằng một ngày gần nhất, tụi mình sẽ có một gia đình nhỏ hạnh phúc cùng với nhau…

- …

- Lời cầu hôn này, em xin giữ, nhưng chiếc nhẫn này, em sẽ hẹn lấy vào một ngày khác, anh nhé?

- …

- Không phải là em từ chối anh, em thực sự rất muốn được anh đeo nó lên tay cho em ngay bây giờ, nhưng nếu em làm vậy, liệu anh có thể giữ được động lực cho quãng thời gian tiếp theo hay không? Em không nghĩ là vậy…

- …

- Mục đích của tụi mình từ đầu đến giờ vẫn là nhận được sự đồng ý và ủng hộ từ hai bên gia đình, em không muốn trở thành một đứa con gái bất hiếu cãi lời ba mẹ, và em tin rằng anh cũng chẳng muốn người ta đánh giá vợ của anh là một cô gái như thế, đúng không chàng?

- …

- Thế nên trước khi hoàn thành được kế hoạch đó, mọi điều xảy ra dù muốn hay không em nghĩ sẽ đều không có ý nghĩa, và em chắc rằng anh sẽ hiểu những gì em nói đúng không, bǎobèi ngốc của em?

Uyển My nhét chiếc nhẫn vào lòng bàn tay của tôi rồi nắm chặt lại, trước khi nàng nhẹ nhàng đặt một nụ hôn thật khẽ lên đôi môi tôi ngay lúc này, đủ để tôi cảm nhận rõ được từng nhịp đập xúc cảm mà nàng đang muốn đề cập đến. Tôi tin những gì Uyển My nói là sự thật, và tôi cũng thừa nhận mình có vẻ như đã có phần hơi nóng vội khi đưa ra một quyết định quá lớn như thế này. Đúng là mục đích cuối cùng của chúng tôi cũng chính là sự chấp thuận từ gia đình, đặc biệt là gia đình nàng, và chúng tôi cũng không khó để làm trái đi cái kế hoạch đó, nhưng đó rõ ràng không phải là một hướng đi đúng đắn, và với một cô tiểu thư quyền quý như Uyển My, nàng hiển nhiên sẽ không muốn phải trở thành một người con gái đem tiếng xấu lại cho cha mẹ của mình. Và hơn thế nữa, lời nói của Uyển My quả thực là không hề sai. Nếu ngày hôm nay nàng đồng ý với lời cầu hôn của tôi, chấp nhận để tôi đeo nhẫn lên tay nàng, thì liệu từ nay về sau, tôi có thể thực sự cố gắng hơn nữa không khi mà mong ước của tôi gần như đã chắc chắn được hoàn thành. Uyển My tạm từ chối không có nghĩa là nàng sẽ bỏ rơi tôi nếu sau 2 năm, tôi không làm được thứ gì đó nên hồn, mà đây phần nhiều chỉ là một sự đốc thúc, một liều thuốc giúp tôi giữ vững được sự quyết tâm và động lực cho 2 năm chiến đầu dài đằng đẵng sắp tới. Suy đi tính lại biết bao nhiêu lần đi chăng nữa thì, Uyển My vẫn luôn luôn là người hơn tôi hẳn một cái đầu:

- Anh hiểu rồi… vậy thì… ráng chờ anh nhé, anh sẽ làm được, tin anh! – Tôi nghiêm nghị nhìn nàng đầy quyết tâm

- Nhanh lên nhé, mình không thích đợi lâu đâu, hì!

Buổi tối lãng mạn của tôi và nàng kết thúc bằng một cái ôm ngọt ngào và ấm áp của cả 2 đứa. Không gian vẫn tĩnh lặng, tiếng nhạc trữ tình du dương vẫn thả hồn trong không gian ngào ngạt hương thơm của những bông hoa được trải đều khắp căn phòng. Tôi cố gắng dùng hết sức bình sinh giữ chặt lấy Uyển My bé nhỏ của tôi hơn bao giờ hết, vì dù có được hỏi trăm ngàn lần nữa, tôi cũng khẳng định sẽ không bao giờ muốn nàng rời xa tôi, dù chỉ là nửa bước. Ước gì thời gian trôi chậm lại, để khoảnh khắc này sẽ trở thành vĩnh cửu, không bao giờ tan biến, và cô gái xinh đẹp của tôi, sẽ chẳng bao giờ phải rời xa tôi nữa:

- Phong à!

- Hửm?

- Đi với em ra đây một chút nhé! – Uyển My cười hiền

- Đi đâu?

- Thì cứ đi đi, mà anh lấy xe máy đèo em hen, em muốn ngồi xe máy! – Nàng hấp háy mắt

- Ừ thì đi!

Thời gian chúng tôi ở bên nhau, lúc này đây đã chỉ còn ít tiếng nữa là kết thúc, thế nên tôi sẽ làm tất cả những gì mà Uyển My thích, dù đó có là những yêu cầu oái oăm và vô lý đến mức nào đi chăng nữa, huống hồ chỉ là đưa nàng đến một nơi nào đó mà nàng muốn.

Như thường lệ, Uyển My lại lái xe đưa tôi đi, nhưng lần này thì sẽ không cần đi đâu quá xa nữa, vì địa điểm cuối cùng mà nàng muốn cùng tôi đến, sẽ là trên con AB chiến của tôi, một chuyến đi tuy chẳng lấy gì làm xa lạ nhưng lại chan chứa rất nhiều những kỷ niệm của cả hai, từ những ngày đập chập chững bước đi bên nhau:

- Em muốn đi đâu? – Tôi yên vị trên xe, ngoái đầu lại hỏi

- Trạm xe bus – Nàng cười mỉm đáp

- Là chỗ tụi mình… - Tôi ngập ngừng

- Ừm, hì, đúng rồi, em muốn ghé qua một lát, đi hen?

- Ừ, em thích là được!

Đối với riêng hai đứa tôi mà nói, mỗi lần nhắc đến cái trạm xe bus ngày nào, những kỷ niệm buồn vui lẫn lộn chứ thế mà hiện lên chiếm đầy lấy tâm trí. Không phải tự nhiên mà ngay lần đầu tiên bắt gặp Uyển My ngồi khóc thút thít tại đó, tôi đã mặc định trong đầu mình rằng, mỗi lần không tìm thấy nàng, tôi sẽ phải có mặt tại đây, và lần nào cũng thế, nàng vẫn luôn luôn xuất hiện và chờ đợi tôi. Ngay cả trong quãng thời gian mà Uyển My đã ở bên kia địa cầu, tôi vẫn ngu ngơ tin rằng, chỉ cần tôi tin tưởng, một lúc nào đó, khi chợt ghé ngang qua, nàng sẽ xuất hiện một cách bất ngờ và rạng rỡ, hệt như cái cách mà nàng xuất hiện trong cuộc đời đầy rẫy những chông gai và thử thách của tôi vậy. Hôm nay trời lại mưa, nhưng cơn mưa không quá nặng hạt, chỉ lất phất nhẹ nhàng, đủ để ướt người nếu đi một quãng thật xa, nhưng cũng sẵn sàng khiến bất cứ ai phải vội run lên bần bật ngay khi nó kết hợp cùng anh bạn gió lạnh lùng thổi ngang qua. Uyển My ngồi sau lưng, ôm chặt lấy tôi một cách vô cùng mãnh liệt. Tôi cảm nhận rõ được sức nặng của cái ôm này, dường như nàng đang dùng hết sức bình sinh để níu chặt lấy tôi, để sớm mai thức dậy, bên cạnh nàng vẫn sẽ là tôi, một thằng con trai ngốc nghếch, nghịch ngợm nhưng lại đem cho nàng một cảm giác bình yên và tràn ngập yêu thương:

- Uyển My!

- Hở?

- Hát cho anh nghe đi, lâu rồi không được nghe em hát! – Tôi đề nghị

- Bài gì đây? – Nàng vẫn áp mặt vào lưng tôi, thủ thỉ

- Bài gì mới mới đi, hay mới chịu đấy!

- Vậy thì Uyển My xin trình diễn ca khúc “Dứt cơn mưa này”!

- Quá dữ, hehe!

Không biết đã bao nhiêu lần, tôi được lắng nghe từng lời ca ngọt ngào bằng giọng hát oanh vàng của Uyển My, thế nhưng mỗi lần trong tôi đều là một lần khác biệt. Vì quả nhiên là Uyển My chưa bao giờ hát bài nào giống với bài nào, và hơn thế nữa, tôi cảm nhận được rằng, dường như nàng đều vô cùng nhập tâm vào mỗi bài hát nàng hát ra, thế nên, mỗi giai điệu, đều là một nguồn cảm hứng khác, bất tận và dai dẳng:

“Chiếc hộp bằng da gói gọn bao nỗi nhung nhớ
Pháo hoa tình yêu vẫn còn cháy mãi chưa chịu tàn
Em cầm chiếc ô cô đơn xuyên qua màn đêm mờ mịt
Đừng nói ra, hãy xem như một cơn mưa lớn vừa qua đi thôi

Em đang đợi anh, đợi cơn mưa này ngừng rơi
Gột rửa thành phố, thanh lọc biệt ly cuộc đời này
Giấc mơ cùng nhau trải qua bốn mùa, giờ chỉ còn là ký ức
Pháo hoa trên tay, vì ai mà rơi lệ

Nếu như có thể, đừng để màn mưa này thôi rơi
Thời gian hãy chậm lại, để em góp nhặt từng chút một của anh
Lại sợ không còn kịp nữa
Ngoảnh đầu nhìn lại, khoảnh khắc này tựa như quá khứ
Hình bóng mơ hồ ngoài chiếc ô chính là anh…”

Link bài hát:

Uyển My rất thích hát tiếng Trung, và nàng thuộc cũng rất nhiều bài hát, thế nên mỗi khi tôi yêu cầu, là nàng lại có sẵn một bài mới để trình diễn cho tôi nghe. Dẫu tôi chẳng thể hiểu những lời hát mà Uyển My đang ngân nga từ nãy đến giờ là gì, thế nhưng sự da diết ấy vẫn làm con tim tôi có đôi chút quặn thắt. Tôi biết mỗi lần Uyển My hát một bài hát nào đó, tất cả sẽ đều mang một sự ý nghĩa và nét tương quan nào đó về cảnh ngộ của 2 đứa chúng tôi, thế nhưng kỳ lạ thay là tôi chưa bao giờ hỏi xem ý nghĩa của từng lời ca đó là gì, vì phần nào đó, chỉ cần cảm nhận được tình cảm của người hát, tôi đã thấm luôn được cả những gì mà nàng gửi gắm rồi:

- Hic, bài này hay quá, mà có khúc đọc rap là em tự thêm vào hả? Buồn cười ghê! – Tôi chợt phì cười

- Vô duyên, bài hát của người ta nó như vậy! – Nàng giận dỗi, đánh vào lưng tôi

- Hê hê, mà nhạc Trung hát khó không, khi nào em tập cho anh hát đi! – Tôi niềm nở

- Ừm, cũng được, hì.

Bây giờ đã là gần 22h30 khuya, thành phố cũng đã thưa thớt người qua lại, xe bus thì cũng đã dừng chạy từ đời nào, chỉ có 2 đứa hâm như tụi tôi thì mới rảnh rỗi kéo nhau ra đây ngồi ngắm khói bụi đường bay mà thôi. Nhanh thật, mới ngày nào, tôi còn nhớ mình đã mừng rỡ như bắt được vàng khi lặn lội giữa tiết trời mưa gió để tìm thấy cô bạn xinh đẹp của tôi đang gục đầu khóc nấc cũng tại nơi đây, và rồi không biết bao nhiêu lần sau đó nữa, cứ mỗi khi có chuyện gì đó không vui, là cả 2 đứa đều biết sẽ phải tìm nhau ở đâu. Và cũng chẳng nói đâu xa, mới vài ngày trước, một ngày sinh nhật mà tôi đã ngỡ sẽ là ngày sinh nhật tồi tệ nhất trong đời bỗng nhiên chuyển mình tiến một bước vượt vạn dặm thăng cấp lên trở thành ngày tuyệt vời nhất, tất cả cũng chỉ bởi vì, chính ở chỗ này, cô bạn ngày nào của tôi, đã một lần nữa, có mặt ở đây, để không chỉ đem đến cho tôi nụ cười mãn nguyện, mà hơn tất thảy, đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc, những giọt nước mắt mà tôi đã chờ đợi rất lâu mới có cơ hội được… trải nghiệm.

Dưới bầu trời đêm u ám, một cơn mưa phùn nhẹ nhàng rơi xuống, chẳng quá ẩm ướt nhưng vẫn đủ để có thể gồng mình phủ một lớp sương mờ lên cảnh vật xung quanh. Những giọt nước mưa nhỏ bé, mảnh như tơ, lướt nhẹ qua không gian, tạo nên những vệt sáng lung linh dưới ánh đèn đường vàng lay lắt. Tại trạm xe bus cũ, nơi tôi đã lại được cùng nàng tựa vào vai nhau ngắm nhìn những sự tĩnh lặng của đường phố. Nơi chúng tôi đã từng hẹn hò, từng buồn vui, từng tuyệt vọng, và cả từng vỡ òa hạnh phúc đến nhường nào. Hai đứa vẫn ngồi sát bên cạnh nhau, dù không nói gì nhưng sự im lặng lại chứa đựng biết bao cảm xúc, bao nỗi niềm gửi gắm mà chỉ có những kẻ trong cuộc mới mơ hồ cảm nhận được chút ít.

Cơn mưa tuy không mạnh, nhưng đủ để làm ướt nhẹ mái tóc, làm ẩm thêm đôi vai bé nhỏ của Uyển My nhà tôi. Dù trạm xe bus vốn dĩ đã có phần mái che chìa ra phía ngoài, thế nhưng như vậy vẫn chẳng thể nào che hết được sự khắc nghiệt cố hữu của thời tiết. Tôi và nàng tựa vào vai nhau, đôi mắt hai đứa đã đôi lần khẽ lướt qua nhau nhưng rồi lại ngại ngùng nhìn ra phía xa, nơi những chiếc xe máy cuối cùng đang xa dần rồi mất hút, những ánh đèn mờ ảo phản chiếu trong vũng nước trên mặt đường khiến không gian ngập tràn những nỗi buồn của cảm xúc.

Mùi đất ẩm và không khí mát lạnh của buổi đêm yên ả càng làm không gian thêm phần lãng mạn. Mỗi lần nhìn vào đôi mắt của Uyển My, tôi lại thấy như trở về với những kỷ niệm ngọt ngào của thời gian đã qua, những kỷ niệm mãi mãi chẳng thể phai nhòa nơi người con gái tôi yêu nhất cuộc đời này. Chỉ có tiếng mưa rơi đều đều, tiếng thở nhẹ nhàng của hai đứa và những đám mây vương vãi trên bầu trời, như minh chứng cho một quãng thời gian đã và sẽ trôi qua, nhưng tình cảm của tôi và nàng hẳn nhiên vẫn còn đong đầy mãi:

- Anh có nhớ lần đầu tiên mình gặp nhau không? – Uyển My nhẹ nhàng lên tiếng, phá tan đi bầu không gian tĩnh mịch từ nãy đến giờ

- Nhớ chứ… ngày đầu nhận lớp đúng không?

- Ừm, hì, hôm đó kì thực thì em đã chú ý đến anh từ lúc điểm danh cơ!

- Sao thế?

- Người gì đâu mà nghịch quá trời, thầy nhắc tên mấy lần liền, hì hì.

Tôi không ngờ là Uyển My vẫn còn nhớ kỹ ngày đó đến thế, bản thân tôi cũng không chắc là mình đã làm gì vào ngày hôm đó để vô tình lọt vào mắt xinh của nàng được nữa:

- Vậy mà lúc sau giả vờ không biết nhau mới ghê? – Tôi vặn vẹo lại

- Chứ sao? Đâu thể mang tiếng là… mê trai được chứ, hi – Nàng tủm tỉm cười

- Vậy là em có… cảm tình với anh từ lúc đó à?

- Không, chỉ là thấy ngộ ngộ thôi, với cả… - Nàng bẽn lẽn cắn môi, tỏ vẻ bí hiểm

- Với cả thế nào?

Uyển My ngày xưa với Uyển My bây giờ không khác nhau là mấy, đặc biệt là trong mảng suy nghĩ, chỉ có cái khác nhất chính là cách mà mọi người xung quanh nghĩ về nàng, vì quả thực tiểu thư nhà tôi không phải là cô gái chỉ biết mỗi cái… đẹp thôi đâu:

- Với cả là ban đầu em nghĩ là anh thích em nên mới chủ động bắt chuyện, cơ mà sau vài lần tiếp xúc thì em biết thừa là anh thích… Quyên, nên em cũng hơi khó chịu đó!

- Ặc, có vụ đó nữa à? – Tôi suýt chút nữa đã nhảy cẫng lên vì sốc

- Ừm, có, may cho anh giờ đã chọn đúng hướng, hihi – Nàng lườm tôi

- Mà mắc gì em nghĩ là anh sẽ thích em?

- Em nghĩ một người xinh đẹp, thông minh, nhỏ nhẹ như em thì ai cũng sẽ thích thôi, hóa ra anh lại không, nên em mới nhất định… theo đuổi anh, hì hì.

Trước những lời thú tội quá ư là đáng yêu của Uyển My, tôi quả thực dù rất bất ngờ nhưng cũng không thể không bật cười thành tiếng vì độ quái dị của nó. Hóa ra rốt cuộc, lý do mà chúng tôi giờ đây đang ở bên cạnh nhau là vì nàng nghĩ nàng quá hoàn hảo, và tôi sẽ phải thích nàng ngay lập tức, nhưng tôi lại quay ngoắt sang để ý người khác, thành ra là nàng… cay cú, quyết tâm chiếm tôi về làm của riêng, thật đúng là lý do chỉ có thể xuất hiện từ… Uyển My chứ không ai khác:

- Lỡ anh vẫn thích… Quyên thì sao? – Tôi nheo mắt

- Anh biết một khi em đã muốn thì kết quả sẽ thế nào rồi mà. Với lại em cũng không nghĩ Quyên có thể… thắng được em, hì hì

Một câu trả lời quen thuộc, cực kỳ kiêu ngạo, nhưng lại đúng với con người của nàng, một cô gái xinh xắn, thông minh và… đanh đá bậc nhất mà tôi gặp trong đời, và có lẽ nét tính cách ấy chẳng thể nào có thể lẫn đi đâu được từ một cô gái nào khác, vì Uyển My của tôi, chỉ có 1 mà thôi:

- Hic, khổ thân cho Quyên, ngày đó mà… thích anh thì chắc giờ Quyên… tan tác rồi!

- Bạn thích “khổ thân Quyên” không? – Uyển My trừng mắt

- Dạ, tiểu thư tha mạng, nô tài… đọc sai kịch bản ạ - Tôi dịu giọng

- Ừm, ngoan, thôi, ra sân bay ha, đến giờ rồi!

Thời điểm mà Uyển My nắm tay tôi đứng dậy cũng chính là lúc mà trái tim tôi như chợt khựng lại trong giây lát, vì khoảnh khắc mà tôi chẳng muốn nó diễn ra chút nào, cuối cùng, đã lạnh lùng tìm đến như nó đã từng. Chúng tôi, sẽ lại chuẩn bị chia xa một lần nữa.

Ngày hôm nay, cuộc chia ly của chúng tôi diễn ra một cách đơn giản nhưng không kém đi phần nghẹn ngào, cảm xúc. Đã không còn những lời động viên, an ủi và cả chia sẻ từ song thân phụ mẫu, tất cả, chỉ có 2 đứa chúng tôi, lọ mọ dắt tay nhau đi hết dãy hành lang dài và rộng của sân bay TSN, tôi cũng lặng lẽ dắt tay nàng bước đến tận cổng vào trước khi trao nhau những ánh nhìn sau cuối. Ngày hôm nay, tôi vẫn đau xót, vẫn muốn òa khóc, vẫn muốn giữ chặt lấy người con gái bé nhỏ ấy lại bên mình, nhưng bằng tất cả những suy nghĩ chín chắn nhất, tôi quyết định sẽ không thể hiện niềm xúc cảm quá đỗi mạnh bạo ấy, chỉ bởi đơn giản, tôi không muốn nàng phải cảm thấy lo lắng và bất an gì thêm về tôi nữa, Uyển My, đã đủ đau khổ rồi mà:

- Đi nhé? – Uyển My mắt ngấn lệ, đưa tay lên xoa nhẹ lên má tôi

- Ừ… ừm… em đi mạnh giỏi, qua đến nơi, nhớ báo cho anh biết, cố gắng giữ gìn sức khỏe, đừng làm gì quá sức biết không?

- Em nhớ rồi, hì. Bǎobèi ở lại cố gắng lên ha, phải đạt được tất cả những gì mình mong muốn, đừng lo lắng hay bận tâm gì về người khác, và nhớ trân trọng những người bên cạnh mình, hen?

- Tạm biệt, Uyển My bé nhỏ… của anh – Tôi nói như nấc

Uyển My ôm chầm lấy tôi, nàng hít một hơi thật sâu như để cảm nhận được mùi hương quen thuộc ấy trước khi lại phải xa cách nhau thật lâu nữa:

- Phong nè!

- Sao thế?

- Em có mua tặng anh một quyển sách, nhưng em lại để quên ở phòng em mất rồi, ở trên nóc tủ đồ trang sức của em, tẹo nữa ghé qua nhà em lấy nhé!

- Rồi chìa khóa nhà em anh đưa cho ai?

- Anh cứ giữ đi, thi thoảng ghé sang cho mấy con cá của ba em ăn cũng được, hì.

- Ừ, anh nhớ rồi.

- Vậy… em đi nhé?

- Ừ… em đi!

- Thế… phải buông ra chứ?

- Ừ… buông ngay đây!

- Nào?

- …

Tôi đứng sững người tại đó, lẳng lặng nhìn theo bóng dáng người con gái tôi thương khuất dần sau những dàn người đang nườm nượp kéo đến. Tôi không thể khóc, chẳng biết vì lý do gì, nhưng trái tim tôi vẫn cứ quặn thắt thật lâu, hệt như một ngọn lửa đang bập bùng cháy trong lòng, dù khó chịu vô cùng nhưng cũng chẳng thể nào tìm cách dập tắt đi được, vì tôi cứ muốn nó ấp ủ mãi như thế, vì tình yêu tôi dành cho Uyển My cũng chắc chắn không thể nào phai mờ được.

Tôi cứ đứng yên tại đó hồi lâu, đủ lâu để chiếc máy bay đưa Uyển My của tôi cất cánh, khởi hành và… xa tít tắp. Tôi không rõ trên hành trình dài ấy, Uyển My của tôi có được ngủ ngon thật ngon như cái cách mà nàng đã làm những ngày qua hay không, chỉ là tôi hy vọng nàng vẫn sẽ luôn biết được, ở đây có một người vẫn luôn yêu thương và chờ đợi nàng, mãi mãi…

Mang trong mình tâm trạng day dứt khó tả, nhưng tôi vẫn không thể quên được lời dặn dò trước khi đi của Uyển My, đó là khi nàng muốn tôi ghé lại nhà nàng một lần nữa để lấy về quyển sách mà nàng đã mua tặng cho tôi. Đúng rồi, nó vẫn ở đó, hệt như những gì mà nàng đã miêu tả ban nãy. Quyển sách, nói đúng hơn là cuốn tiểu thuyết mang tựa đề “A Walk To Remember” của tác giả Nicholas Sparks với phần bìa sách là hình ảnh của một cặp đôi đang vô cùng hạnh phúc. Dù chưa đọc được bất cứ dòng nào, thế nhưng tôi tin rằng, đây cũng chính là lời nhắn gửi mà Uyển My muốn gửi đến cho tôi, một chặng đường để nhớ về tuổi trẻ của cả hai đứa, một chặng đường đầy rẫy những chông gai, thử thách, nhưng hy vọng thì mọi thứ sẽ được trọn vẹn và viên mãn.

Khẽ xúc động khi cầm lên tay quyển sách đã được Uyển My bọc lại rất cẩn thận, tôi như muốn rưng rưng ngay khi lật mở trang sách đầu tiên đã bắt gặp được một đoạn thơ rất ngắn, dường như là của chính Uyển My gửi đến tôi bằng tất cả niềm thương yêu và hàng vạn nỗi nhớ:

Ở nơi thầm lặng không nên lời
Ngăn lòng che giấu đời nặng mang
Tủ sách cũ chứa bao nỗi nhớ
Trái tim gửi lại, vết thương lành

Tôi chưa bao giờ thích thơ, tôi cũng chẳng biết làm thơ, nhưng những câu thơ ngắn ngủi ấy khiến tôi đã phải ghi nhớ mãi trong lòng, và có lẽ cho đến khi không còn trên thế gian này nữa, tôi cũng không sao quên được những lời khắc cốt ghi tâm mà Uyển My đã dành tặng cho tôi, ngay cả trong những giờ phút sắp chia xa.

Thôi thì, tạm biệt và hẹn gặp lại em vào một ngày gần nhất, Uyển My của anh!
 
Tình bạn của tôi và Hải Phong cứ thế lớn dần lên, ngày càng đồng cảm và thân thiết hơn, có đôi lúc khiến tôi phải hoài nghi về bản thân mình rất nhiều, liệu rằng tôi có đang bị… không còn là con trai hay không, khi thi thoảng, tôi lại thấy thằng Hải Phong này… khá đáng yêu, dù rằng nó cũng trắng trẻo, xinh trai đấy
:cautious: :cautious: :cautious:
 
2h sáng nằm đọc chap của thím đây, 3 chap đầy đủ nhé...
1731373952028.png

p/s: đọc trên app voz nên không có log acc vô đâu, sáng dậy lên web mới ghi ra đây.
à quên nữa, cái ngoại truyện có nằm trong 3 chap này không thế thím?
Quá tuyệt vời, như đã hứa 3 chương và 1 ngoại truyện nhé mọi người, hihi :shame:
 
2h sáng nằm đọc chap của thím đây, 3 chap đầy đủ nhé...Xem tệp đính kèm 2777032
p/s: đọc trên app voz nên không có log acc vô đâu, sáng dậy lên web mới ghi ra đây.
à quên nữa, cái ngoại truyện có nằm trong 3 chap này không thế thím?
ngoại truyện chắc để sang tuần vậy, tuần này đã quá đuối :shame:
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
el__matadora,
Người trả lời cuối
hoàng tử đằng lâm,
Trả lời
3.225
Lượt xem
325.228
Quay lại
Lên đầu trang