Em, nước mắt và mưa

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề el__matadora
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
9097820_orig.jpg


Chương 1:

Cơn mưa lúc này đây cứ mỗi lúc lại thêm nặng hạt, tiếng mưa đã không còn nhẹ nhàng lãng mạn như lúc đầu mà dần chuyển sang trạng thái dồn dập hơn. Bên kia đường, từng hàng dài người nối đuôi nhau mà núp dưới những mái hiên gần đó. Tiếng mưa rơi trên những tán là xào xạc, tuy ồn ào nhưng cũng thật… yên tĩnh. Em cũng như tôi, quần áo đã sũng nước, tóc tai dính bết vào nhau. Nhưng không vì thế mà những giọt lệ ngừng tuôn rơi trên gương mặt xinh xắn ấy, em gào lên trong những tiếng nấc đến xé lòng:

- Tại sao??? Hả?? Anh muốn nhường tôi cho người khác, anh cũng phải hỏi xem tôi có.. hức… đồng ý hay không chứ?

Khuôn miệng tôi lúc ấy chẳng hiểu sao cứ dính chặt vào nhau, tôi không thể đủ dũng khí cũng như can đảm thốt lên lời nào cả. Bộ dạng tôi lúc đó thật sự tệ hại:

- Từ xưa đến giờ… hức… anh… anh có bao giờ… xem tôi hơn hai chữ bạn thân hay không? Trả lời đi chứ?

Em vẫn nói, và những tiếng nấc vẫn không ngừng lại. Những tiếng nấc tưởng chừng như khoét một, à không, phải là hàng ngàn lỗ sâu trong thâm tâm tôi, nó khiến trái tim tôi quặn thắt từng cơn. Lần nào cũng vậy đấy, cứ mỗi lần tôi với em tranh cãi và biến cố thì ông trời như một lẽ vô thức lại đổ mưa. Cơn mưa nào cũng thật nặng nề và tê tái, cảm giác như có thể cuốn trôi đi hết tất cả những nỗi niềm, thế những kỷ niệm về em thì có lẽ sẽ mãi mãi tôi không thể quên được, dù có trải qua bao nhiêu năm tháng đi chăng nữa.

Chương 1 Chương 76
Chương 2 Chương 77
Chương 3 Chương 78
Chương 4 Chương 79
Chương 5 Chương 80
Chương 6 Chương 81
Chương 7 Chương 82
Chương 8 Chương 83
Chương 9 Chương 84
Chương 10 Chương 85
Chương 11 Chương 86
Chương 12 Chương 87
Chương 13 Chương 88
Chương 14 Chương 89
Chương 15 Chương 90
Chương 16 Chương 91
Chương 17 Chương 92
Chương 18 Chương 93
Chương 19 Chương 94
Chương 20 Chương 95
Chương 21 Chương 96
Chương 22 Ngoại truyện 1
Chương 23 Chương 97
Chương 24 Chương 98
Chương 25 Chương 99
Chương 26 Chương 100
Chương 27 Chương 101
Chương 28 Chương 102
Chương 29 Chương 103
Chương 30 Chương 104
Chương 31 Chương 105
Chương 32 Chương 106
Chương 33 Chương 107
Chương 34 Chương 108
Chương 35 Chương 109
Chương 36 Chương 110
Chương 37 Chương 111
Chương 38 Chương 112
Chương 39 Chương 113
Chương 40 Chương 114
Chương 41 Chương 115
Chương 42 Chương 116
Chương 43 (1) Chương 117
Chương 43 (2) Chương 118
Chương 44 Chương 119
Chương 45 Chương 120
Chương 46 Chương 121
Chương 47 Chương 122
Chương 48 (1) Chương 123
Chương 48 (2) Chương 124
Chương 49 Chương 125
Chương 50 Chương 126
Chương 51 (1) Chương 127
Chương 51 (2) Chương 128
Chương 52 Chương 129
Chương 53 Chương 130
Chương 54 Chương 131
Chương 55 Chương 132
Chương 56 Chương 133
Chương 57 Chương 134
Chương 58 Ngoại truyện 2
Chương 59 Chương 135
Chương 60 Chương 136
Chương 61 Chương 137
Chương 62 Chương 138
Chương 63 Chương 139
Chương 64 Chương 140
Chương 65 Chương 141
Chương 66 Chương 142
Chương 67 Chương 143
Chương 68 Chương 144
Chương 69 Chương 145
Chương 70 Chương 146
Chương 71 Chương 147
Chương 72 Chương 148
Chương 73 CHƯƠNG CUỐI...
Chương 74 Chương 149
Chương 75 Chương 150
END
 
Sửa lần cuối:
Chương 41:

Cho đến tận khi lọt vào vòng 32 người của hội thao lần này, tôi vẫn chưa hiểu được hoặc là chưa nhớ ra được tại sao mình lại đăng ký tham gia đánh nhau trước mặt mấy trăm người như vậy để mà làm gì. Tôi không có nhu cầu thể hiện rằng mình là một thằng võ công cái thế hay văn võ song toàn các kiểu, các thể loại. Tôi biết dù mình có là một người tương đối khá ở đây nhưng ra ngoài xã hội rộng lớn, tôi chỉ là một thằng nhãi nhép, nói không đâu xa, về sự học, tôi đâu có thông minh bằng Uyển My, còn về mảng võ vẽ thì tôi chẳng thể chiếm nổi thế thượng phong trước ba tôi mặc dù tôi đã luyện 2 môn võ khác nhau. Vậy nên, trong đầu tôi, lúc nào cũng nghĩ rằng, mình có thể tự tin, nhưng tuyệt đối không được tự cao, vì thực ra mình chẳng giỏi như mình nghĩ đâu, núi cao sẽ còn có núi khác cao hơn. Đánh giá chất lượng các võ sinh tham gia giải đấu này thì tôi chỉ còn nước lắc đầu ngao ngán mà tuyên bố rằng “khá tệ” so với những gì tôi nghĩ. Ban đầu tôi còn tưởng sẽ được chứng kiến nhiều trận đấu hấp dẫn, nảy lửa và cân tài cân sức hơn cơ, nhưng ai dè hầu như chưa thấy cặp nào đấu quá 3 hiệp mà chưa phân định thắng bại. Ban nãy tôi có lướt qua vài cặp trận khác xem có cao thủ ẩn dật nào không. Nói không thì là không hẳn vì ít nhiều gì thì tôi cũng nhắm được một thằng đẹp trai, da trắng đang quật ngã đối thủ liên tục bằng những đòn lên gối khá mạnh mẽ. Nhìn dáng điệu của thằng này, tôi có thể mơ hồ đoán được nó học Muay Thai, mà Muay Thai gặp môn của tôi cũng có thể nó là khá khó chịu, chưa biết mèo nào cắn mỉu nào.

Cuối cùng, sau một hồi nghỉ giải lao lấy sức và tám chuyện phiếm với tụi bạn thân, tôi cuối cùng cũng đã được thỏa lòng mong ước khi đối thủ tiếp theo của tôi ở vòng 32 đội sẽ là một đối thủ cực kỳ quen thuộc, người cách đây không lâu đã đánh tôi muốn thổ huyết chỉ vì tôi không để ý. Vâng, dĩ nhiên rồi, có đánh nhau vỡ đầu mới biết là anh em, nhưng tôi và thằng này chưa đánh nhau vỡ đầu, nên chắc chắn là chẳng bao giờ có cái chuyện tôi nhận anh em với nhà nó. Chỉ vừa thấy tên tôi và tên nó nằm cùng nhau trong trận đấu tiếp theo ở vòng 32 người, tôi đã phải mỉm cười mãn nguyện rồi. Cuối cùng thì cơ hội để tôi dạy cho thằng mất dạy đốn mạt này một bài học đã đến. Hôm nọ nó đánh tôi, cũng may là có Uyển My can ngăn lại, chứ không thì chắc nó hăng máu đánh tôi sứt đầu mẻ trán luôn quá. Mà phàm mấy cái thằng tiểu nhân bỉ ổi như thế này, tôi sẽ đánh cho nó không còn manh giáp, đánh hết sức bình sinh cho biết tại sao nước biển lại mặn. Nhật ơi, mày chết với bố.

Tôi chưa thấy thằng này thi triển các ngón nghề của nó bao giờ, đặc biệt là khi nó còn may mắn bốc thăm và được vào thẳng vòng 32 người cách đây không lâu. Theo đánh giá chủ quan của tôi, thằng Nhật dáng người khá chuẩn, tuy có hơi thấp hơn tôi một xíu nhưng tay chân xem chừng khá rắn chắc. Ban nãy tôi thấy nó xuất hiện mà không mặc võ phục, vậy nên tôi chưa thể đoán nó thuộc môn phái nào. Với những đối thủ có máu chơi bẩn như thằng này, ngoài việc phải hết sức tập trung ra thì cũng phải cẩn thận từng li từng tí, không mắc mưu hèn kế bẩn của nó. Ngay khi cặp đấu của tôi và thằng Nhật được công bố, gần như cả đám lớp tôi đã xôn xao không để đâu cho hết, đứa nào đứa nấy đứng cả dậy để chuẩn bị được chứng kiến màn so tài có một không hai trong lịch sử, một màn “đánh ghen” công khai theo lời của một đứa nào đó:

- Vãi tụi bây ơi, thằng Nhật với thằng Phong gặp nhau kìa!

- Á đù, bữa nay “đánh ghen” công khai còn được người cổ vũ à?

- Nói bậy, thằng Phong thích em My chứ có thích em Quyên đâu?

- Im mẹ mồm đi để xem kìa!

Sự nhiều chuyện của đám này khiến những người có liên quan như tôi và Ái Quyên thoáng chút ngại ngùng, riêng Uyển My là vẫn không tỏ ra quan tâm, nàng chỉ chăm chú theo dõi nhất cử nhất động của tôi, hai tay nắm chặt lại đặt lên chân tỏ vẻ khá lo lắng:

- Ái chà! Lại gặp bạn Phong rồi, không biết bụng bạn còn đau không?

Thằng Nhật nhếch mép cười khẩy, hướng ánh nhìn giả tạo về phía tôi:

- Hồi tao học võ chắc mày còn chưa biết nói đâu con trai, bớt thể hiện lại!

- Hê, để rồi xem mèo nào cắn mỉu nào?

- Mày thì là mèo rồi, còn tao là thằng ăn thịt mèo.

Màn võ mồm của hai đứa tụi tôi khiến thầy giáo đang làm trọng tài phải nóng mặt vì độ máu chiến của lũ sinh viên:

- Sẵn sàng chưa, bắt đầu!

Tiếng hô của trọng tài báo hiệu trận đấu nảy lửa chuẩn bị diễn ra. Trên sàn đấu hai thằng bọn tôi nhìn nhau với ánh mắt hình viên đạn, còn ở trên khán đài, phần đông khán giả cũng tỏ ra vô cùng hồi hộp và lo lắng. Khẽ liếc nhìn lên vị trí của Ái Quyên, nơi nàng vẫn đang tỏ ra khá phớt đời, chỉ giơ một ngón tay khích lệ tinh thần cho tôi, mà chẳng biết có phải cho tôi hay cho thằng Nhật nữa vì tôi thấy nó cũng đang nhìn lên đó. Trận đấu bắt đầu!

Như thói quen bao lâu nay, tôi không di chuyển quá nhiều trong lúc dạo đầu, phần vì để cơ thể được thả lỏng, phần vì không muốn đối phương nhìn thấy sơ hở của mình. Cách đứng tấn này sư phụ đã dặn dò tôi rất nhiều lần, rằng có thể sẽ không gây bất ngờ được cho đối phương, nhưng đối phương cũng không thể làm mình bất ngờ. Thằng Nhật cũng không thủ thế hay vào tấn như bình thường, nó lao tới ngay lập tức sau một vài giây thăm dò, tung cú đấm cực mạnh về phía mang tai trái của tôi. Nhưng vì tư thế của tôi là tư thế có thể hóa giải rất nhiều đòn, vậy nên chỉ với một cú gạt nhẹ sang trái, tôi đã phá được cú đấm của thằng Nhật. Dù nó tung quyền khá nhanh và mạnh, nhưng đối với tôi thì vẫn chưa đủ khó. Vì trong khoảnh khắc khá ngắn, nó còn chưa kịp thu tay về phòng thủ, và kết cục là một cú “One Inch Punch” trứ danh của sư tổ Bruce Lee đã được trao tặng cho thằng Nhật mất dạy. Đây là một tuyệt kỹ rất nổi tiếng của sư tổ và cũng chính vì mê tuyệt kỹ này nên tôi đã theo học Triệt Quyền Đạo, mặc dù đây là một chiêu của Vịnh Xuân Quyền, nhưng cũng chẳng sao, vì sư tổ cũng từng học Vịnh Xuân mà, hehe. Tôi nhớ cách đây tầm chục năm sau khi gia nhập môn phái, vì rất mê chiêu thức này nên tôi đã năn nỉ sư phụ chỉ dạy và sau đó thì say mê luyện tập nó hàng ngày, chính xác là hàng ngày, thậm chí một ngày rất nhiều lần. Tôi cứ làm đi làm lại động tác mà sự phụ truyền dạy cho thành một thói quen, tôi đấm tất cả mọi thứ nhìn thấy trước mặt, từ bao gạo, bao cát cho đến ba tôi, mẹ tôi, chị hai tôi, thấy cái gì lảng vảng trước mặt là tôi sẽ lấy đó làm mục tiêu để ra quyền. Mặc dù ban đầu thì tôi đấm còn nhẹ nên chưa có chuyện gì xảy ra, cơ mà khoảng mấy tháng sau, tôi đã thành thục One Inch Punch như một thói quen và tai hại đã đến khi tôi tung quyền đấm vỡ luôn cái cửa tủ quần áo của ba mẹ, kết quả là võ sư thì vẫn ăn no đòn như thường, tôi bị đánh téc đít và chừa luôn không dùng chiêu ở nhà nữa.

Tất nhiên mặc dù hiện tại thì tôi đang rất ghét thằng nhãi con này nhưng tôi cũng đủ tỉnh táo để không đấm mạnh hết sức, vì với một người đã luyện tập tuyệt chiêu này rất lâu, rất kỹ như tôi, nếu tung toàn bộ sức lực ra, thằng Nhật có thể bị ngừng tim ngay lập tức nếu tôi đánh trúng. Nhưng chỉ với một nửa lực được tung ra, nó đã ôm ngực lui về phía sau mà ho sặc sụa rồi. Nếu là bình thường, tôi đã chằng ngần ngại mà lao tới tặng thêm cho nó vài cước vào mồm nữa, nhưng hôm nay, tôi sẽ dạy cho nó một bài học nhớ đời chứ không đơn giản chỉ là đánh bại nó:

- Ơ kìa, em trai của anh, sao thế?

- Hục… hục… hự… thằng chó… má mày…

- Á à chửi à? Mày tưởng bữa trước tao không đập mày là mày ngon à? Cái cỡ mày đánh vòng loại chắc thua 8 kiếp rồi, éo hiểu chui vào đây làm gì?

- Con mẹ mày!!!!!!

Thằng Nhật vừa chửi lớn vừa lao vào tung liên tiếp những đòn đấm về phía tôi khiến tôi phải bất giác lùi lại. Lực ra quyền của thằng này rất mạnh, tuy có hơi chậm nhưng nếu trúng một đòn thì chắc cũng la liệt chứ chẳng chơi. Dựa vào kiểu đấm móc này thì tôi đoán thằng này có tập Boxing, cũng có thể xem là có luyện tập chứ không phải là không. Tôi thì hồi nhỏ giờ ít đụng dân Boxing, chỉ giao hữu với đội quyền cước môn phái cơ bản chứ không chơi nhiều với đội võ phương Tây, vậy nên chưa có kinh nghiệm đấu với đội này nhiều lắm. Nhược điểm của môn Boxing này thì dĩ nhiên là sẽ không dùng chân, nhưng tôi thấy thằng này di chuyển khá linh hoạt, khả năng cao là đã tập được một thời gian khá dài rồi, chưa kể nó né đòn cũng rất tốt khi tôi đã thử tung vài quyền về vùng đầu nhưng nó đều né rất ngọt.

Trong lúc còn đang mải mê phân tích sơ hở của thằng Nhật thì bỗng một tiếng la của một thằng điên nào đó trên khán đài khiến tôi chợt phân tâm, và y như rằng, cơ hội phát huy sở trường đã đến, thằng Nhật vung tay móc mạnh vào hàm phải của tôi khiến tôi ngã lăn ra đất, choáng váng mặt mày:

- Dừng đánh! Bắt đầu đếm. 1, 2, 3, 4, 5…

Ngay khi tiếng đếm thứ 5 của trọng tài vừa dứt thì tôi đã kịp đứng dậy, không quên lắc đầu nhẹ một cái để lấy lại thăng bằng. Ở trên khán đài, tôi thấy đám bạn của tôi tỏ ra khá lo lắng, ngay cả thằng Đức trời đánh cũng dường như phải nín thở để theo dõi trận đấu. Uyển My thì lúc này đang níu vai Ái Quyên vì lo lắng.

Và lại một lần nữa, tận dụng sự lơ đễnh của tôi, thằng Nhật tiếp tục tung một cú móc hàm nữa, lần này là bên trái, nhưng tôi đã kịp thời né tránh được vì hình như nó tung quyền… hơi nhẹ thì phải. Nhưng đã quá trễ, khi vừa kịp nhận ra mưu đồ của thằng Nhật thì tôi đã ăn một cước vào bụng muốn nôn thốc tháo ra rồi. Mẹ kiếp, thằng nhãi này không tập đòn chân nhiều mà đá vẫn rất thấm, chắc có tập gym. Vừa nói, tôi vừa lùi lại phía sau để né tránh thêm một vài đòn hiểm nữa của thằng Nhật trước khi trọng tài thổi còi kết thúc hiệp 1.

Mặc dù lúc này tôi đang thua điểm nó khá xa, tuy vậy thì với những gì tôi nhìn được thì thằng này về căn bản chỉ biết Boxing chứ không có học võ gì cụ thể, vậy nên nếu tôi tập trung thì hoàn toàn có thể hạ được nó. Đến giờ thì tôi đã hiểu tại sao Trụ Vương lại phá nát giang sơn chỉ vì si mê nàng hồ ly Tô Đắc Kỷ. Tôi thậm chí còn chưa mê nàng nào đến thế nhưng đã suýt vì điều đó mà trả giá đắt rồi. Để tránh cho tình trạng mất tập trung như ban nãy tái diễn, tôi quyết định sẽ không thèm nghe ngóng gì từ trên đó nữa mà chỉ tập trung vào trận đấu, bỏ qua luôn những sự móc mỉa của thằng Nhật trước hiệp đấu thứ 2:

- Ủa, sao vậy? Nãy đấm mạnh lắm mà? Sao ôm bụng rồi?

Không sai thì không cần sửa, thằng Nhật chó điên tiếp tục bài đấm móc liên hoàn của mình, lâu lâu lại chen vào một cước như ban nãy. Nhưng lần này vì đã có sự cảnh giác, tôi không ăn đòn nữa, chỉ đang né tránh tìm kiếm sơ hở. Thằng này có thói quen đấm móc bằng tay trái khá nhiều, nó hướng về bên phải của tôi, mỗi lần như vậy, nó đều lộ ra sơ hở ở bên phía tay trái của nó. Bằng kinh nghiệm đã được ba tôi chỉ dạy nhiều năm về Karatedo, một môn dùng khá nhiều đòn chân, tôi đã chớp thời cơ tung một cú Spinning Heel Kick – một đòn xoay người đá trời giáng khiến thằng nhãi con đổ ập xuống như một cây chuối bị chặt. Đòn này phải tung nhanh, mạnh và dứt khoát nên không dễ để có thể giảm lực lại, vì thế nên ngay sau khi chân tôi rời khỏi đầu thằng Nhật thì nó đã ngã ra ngay lập tức rồi. Nếu nó không đứng dậy được trong 10 tiếng đếm tiếp theo thì tôi sẽ thắng bằng Knockout, nhưng mà tôi thì không muốn vậy. Vì dính đòn đau, tôi nổi máu điên tiếp tục lao tới tặng nó thêm vài quyền vào đầu nữa, vừa ăn điểm vừa hả dạ. Tất nhiên tấn công một người đang gục là không được phép, vậy nên trọng tài đã ngăn tôi lại ngay tắp lự mặc dù thằng Nhật cũng ăn đòn nằm ngất lịm đến nơi rồi. Nhưng cũng chẳng quan trọng nữa vì trong lúc thằng Nhật còn đang lồm cồm bò dưới sàn đấu để chuẩn bị đứng dậy, tôi đã chạy lại chụp lấy tay nó và thực hiện lại đòn Kimura Lock trứ danh, lần này thì tôi mạnh tay hơn so với trận đầu với thằng nhóc da ngăm, thậm chí có thể cho thằng ôn con này băng bó vài tháng cũng được, vì lúc này máu tôi đã dồn lên não rồi, không còn biết đúng sai gì nữa.

Trận đấu kết thúc trong tiếng vỗ tay ầm trời của nhà thi đấu và tiếng la hét thất thanh của thằng Nhật khi đập tay xin thua. Nói chung nếu mà để thi đấu chuyên về Boxing thì thằng này cũng gọi là có chút công lực, nhưng hôm nay gặp tôi ngay khi xông trận thì nói thiệt là nó hơi bị xui, vì tôi thường xuyên giao lưu với nhiều môn võ khác, học được nhiều tuyệt kỹ hay ho nên có thể áp dụng linh hoạt trong thực chiến. Mà hội thao lần này thi đấu gần giống kiểu MMA, võ tự do chứ không bị giới hạn như các môn võ thông thường, chắc các thầy cô giáo và ban tổ chức chưa lường được việc có một thằng tạp nham như tôi xuất hiện trong giải lần này. Tiếng gào khóc của thằng Nhật ban nãy khi bị tôi dùng đòn Kimura Lock khiến mấy thầy giáo trọng tài phải hốt hoảng lao vào kéo tụi tôi ra, nếu không để lâu chắc thằng Nhật không cầm nổi chuột máy tính nữa mất. Tất nhiên là sau đó tôi bị cảnh cáo vì đánh mạnh tay gây nguy hiểm cho đối phương, tuy vậy thì tiếng hò hét cổ vũ đã làm át đi sự hối hận trong tôi:

- Vãi đái đại ca ơi, đánh thế thì ai đỡ nổi!

- Tuyệt vời Phong ơi, bis bis! Giờ tụi mày tin tao chưa? Thằng Nhật không có tuổi!

- Mẹ thằng này chỉ được cái học giỏi võ giỏi chứ có cái éo gì hay đâu?

Mặc cho những lời khen không ngớt từ tụi bạn trong lớp, tôi chỉ thực sự mỉm cười khi Ái Quyên lúc này đang vỗ tay tán thưởng và hướng về phía tôi còn Uyển My thì đôi mắt dường như đã có chút ngấn lệ. Kể cũng tội nghiệp cho nàng, lúc nào cũng chỉ lo lắng cho tôi rằng sẽ bị người ta đánh, chắc nàng cũng chẳng ngờ rằng bữa trước tôi bị ăn đòn là tại đang mải suy nghĩ về nàng, chứ cái thằng nhãi con kia thì quả thực, tuổi gì.

Thở phào nhẹ nhõm, tôi vào thay lại trang phục và tiến ra phía vị trí của lớp mình với những tiếng cổ vũ vẫn còn rợp trời. Tôi lại tiếp tục có quãng thời gian tạm nghỉ trước khi bước vào vòng 16 người. Kể ra hội thao lần này của trường tôi đánh như hành xác, chỉ trong một ngày mà đứa nào vào được vòng 16 như tôi đã phải đánh đến 4 trận rồi, chưa kể nếu thắng thì ngày mai ngày mốt phải đánh thêm 3 trận nữa, ăn đòn phải gọi là no nê. Vừa nhìn thấy tôi, cả đám đã nhao nhao lên tay bắt mặt mừng. Cơ mà tôi tự nhiên lại muốn khoe với Uyển My, mặc dù rõ ràng là nàng đã nhìn thấy hết rồi, chẳng hiểu sao nữa:

- Uyển My ơi, vòng này chắc may mắn thiệt, mình thắng rồi nè, hehe!

Trái với suy nghĩ của tôi, ngay khi vừa nhìn thấy, nàng đã mếu xị, nhìn tôi trách móc:

- Đã nói cẩn thận rồi, người ta đánh có đau không?

- Hehe, không sao mà. Chuyện nhỏ, mình đánh nó khóc luôn ấy chứ.

- Hay quá ha? Tự hào quá ha?

- Rồi sao mà mếu, ai trêu?

- Anh đó, chứ ai thèm trêu tôi nữa. Hứ!

- Hơ hơ…

Hai đứa bỏ qua hết những ồn ào xung quanh, những sự vật, sự việc và hiện tượng có mặt tại đó, chỉ tập trung vào câu chuyện của nhau mà thôi, cảm giác như chúng tôi đã bước vào một chiều không gian khác, nơi chỉ có tôi và Uyển My thôi vậy:

- Rồi Phong đấu xong chưa? Mình sợ quá, không dám xem nữa đâu!

- Còn một trận nữa lận.

- Thôi, xin thua đi, đừng đánh nữa!

Uyển My nhăn nhó, nhìn như muốn khóc đến nơi:

- Hâm à? Đánh sứt đầu mẻ trán đến vòng này rồi còn xin thua.

- Nhưng…

- Nhưng gì mà nhưng?

- Nhưng… người ta đánh đau quá thì xin thua nhen?

- Khùng ghê, haha, ừa, bị đánh đau quá thì xin thua về nhà với tiểu thư ngay!

- Nhớ đấy! Mình chờ đó nha, hì!

Nàng nhìn tôi với ánh mắt đã an tâm phần nào, mỉm cười trấn an:

- Phong cẩn thận đó!

- Ừa mình biết rồi, lên ngồi đi, đừng lo!

Đuổi Uyển My lên khán đài rồi, tôi tiếp tục quay sang chia vui với đám bạn thân. Khỏi phải nói, thằng nào thằng nấy giờ đã nhìn tôi bằng con mắt khác biệt hẳn, gì thì gì, bữa trước tụi nó còn nghĩ tôi tuổi tôm tuổi tép nên bị thằng Nhật bảnh chọe đánh cho thân tàn ma dại. Nhưng hôm nay thì khác, tụi nó thằng há hốc mồm, thằng trợn ngược mắt vì tôi đã nhanh chóng xử gọn 3 đối thủ trước khi bước vào lượt trận đấu cuối cùng của vòng loại. Lảm nhảm một hồi thì thằng Đức trời đánh xuất hiện, nhìn tôi một vài giây rồi quay sang vỗ vai:

- Đánh được đấy, lát về nói chuyện xíu mày!

- Ờ.

Tôi đáp cụt ngủn, không phải vì tôi giận dỗi gì nó, mà là do tôi đang không khó hiểu vì cái thái độ cứ quay như chong chóng của thằng này. Thiệt tình hôm kia còn đòi giết tôi hôm nay đã làm hòa đòi nói chuyện huynh đệ tình thân rồi, riết cái người đa nhân cách chắc phải là thằng này chứ không phải là Uyển My nữa.

Tạm thời bỏ qua cái thằng trời đánh thánh vật, mỗi ngày một ý tưởng như thằng Đức, tôi cũng không rảnh để mà tiếp chuyện với nó nữa. Công nhận nhỏ Nhi nói đúng, Đức thì kệ mẹ Đức, nó thích Uyển My thì liên quan quái gì đến tôi, mà Uyển My có thích tôi hay không thì cũng liên quan quái gì đến nó, tôi việc gì mà phải né tránh việc nói chuyện với nàng trước mặt thằng này, vì dù sao thì nó cũng có nghĩ gì cho tôi đâu cơ chứ. Nhưng mặc dù tôi có vẻ sẽ kệ mẹ nó thật nhưng tôi cũng chắc chắn rằng mình cũng không có ý định gì tơ tưởng đến Uyển My, dù sao thì nói nhiều nói ít tôi cũng không đủ khả năng để làm rể gia đình nàng đâu. Nghĩ ngợi một hồi, tôi rảo bước đến trước sàn đấu để chờ đợi cho kết quả bốc thăm tiếp theo, hiện tại chỉ còn 16 người mà thôi. Ái chà chà, cái thằng Muay Thai hồi nãy cũng đã vào đến đây. Nhìn cái bộ dạng của nó thì xem chừng như nó đã hạ hết mấy đối thủ khác dễ dàng, thậm chí là còn dễ hơn tôi nhiều khi tôi thấy nó vẫn cười tươi phấn khởi, quần áo nhẵn nhụi phẳng phiu, không có lấy một giọt mồ hôi. Không biết tôi có qua được vòng sau không chứ gặp phải thằng này chắc cũng mệt đây. À quên mất nữa, 5 bạn nữ được đặc cách vào vòng 32 thì đã rụng bớt 3 người, không biết đánh đấm kiểu gì mà hiện giờ chỉ còn 2, mặc dù được chấp khá sâu.

Ngay lúc này thì quá trình bốc thăm chia cặp cũng đã bắt đầu. Và rồi thì, hahaha, nước chảy chỗ trũng, chó ngáp phải ruồi, số tôi đã hay lại còn may, đối thủ tiếp theo của tôi không phải là thằng Muay Thai đẹp mã kia mà sẽ là một đứa con gái nào đó với cái tên khá… nhẹ nhàng là Thanh Ngân. Ây dà, Thanh Phong và Thanh Ngân, xem chừng bọn tôi kiếp trước là một đôi trời sinh không biết chừng, hê hê:

- Các bạn đã biết đối thủ của mình rồi đúng không, lần lượt thi đấu theo thứ tự nhé!

Ở vòng này thì chỉ còn ít người, vậy nên sau khi bốc thăm thì các đối thủ sẽ tới gần nhìn mặt nhau một chút cho quen hơi lát dễ đánh, đùa thôi. Và đoán xem, đối thủ của tôi sẽ như thế nào? Trái với dự đoán ban đầu của tôi rằng con nhỏ này sẽ phải là một đứa có dáng người cục súc, làn da ngăm đen và hành xử hơi giống con trai, nhỏ Ngân không phải như vậy, thậm chí ngược lại hoàn toàn. Thanh Ngân, người có da có thịt, mặt hơi tròn gần giống Uyển My, tóc cột đuôi gà hơi nhuộm vàng nâu, cười khá có duyên, da trắng, có một cái giọng nói hơi bị khó nghe một chút, hình như là ở khu vực Quảng Nam, Đà Nẵng gì đó, nhưng nghe vẫn khá dễ thương, ngọt ngào. Tổng thể thì khá dễ nhìn, có nét dâu hiền vợ thảo, nếu không mặc bộ võ phục vào thì nhìn nhỏ Ngân khá ư là dịu dàng, nhưng không xinh bằng Uyển My, thậm chí còn thua Ái Quyên vài bậc:

- Quào bạn nữ ơi, bạn bao nhiêu tuổi rồi cho dễ xưng hô?

- Tôi á? Tôi 23. Mà chi dợ?

- Thua tôi 1t nhé, tôi 24.

- … ???

Thanh Ngân nhìn tôi hồi lâu:

- Mà ông học môn gì vậy? Tôi nhìn hông có ra?

- Đoán thử xem!

- Tôi thấy ông đá nhiều, chắc Karatedo hay Taekwondo gì đó phải không?

- Cũng gần đúng, hơ hơ, lát thử sẽ biết!

- Tôi thấy ông dùng đòn khóa đó nhiều đó, đòn gì vậy?

Nhỏ Ngân hỏi bằng giọng điệu ngây thơ hồn nhiên vô số tội khiến tôi không có chút gì dè chừng mà phun ra hết các thể loại độc chiêu của mình một cách tự nguyện chưa cần ai đánh:

- Kimura Lock, một chiêu của BJJ. Mà sao bà biết tôi dùng nhiều?

- Thì lúc đầu ông có dùng rồi đó, trận vừa rồi nữa.

- Bà xem tôi đánh à?

- Không, người đấu với ông lúc đầu lớp tôi đó nên tôi xem tham khảo.

- Mà vừa rồi bà thắng kiểu gì? Tính điểm hay sao?

Thề có trời đất là tôi không có ý cười nhạo gì nhỏ Ngân, nhưng tôi không tin rằng một đứa con gái trong bộ dạng như thế này có thể làm gì khác ngoài việc tử thủ lấy điểm hoặc lợi dụng sự mềm lòng của đối phương mà ra tay:

- Knockout.

Nhỏ Ngân đáp ngắn gọn, thậm chí còn không thèm nhìn sang phía tôi:

- Cái gì? Thật á?

- Thiệt. Xạo làm chó!

- Bà đánh một thằng con trai knockout? Thật luôn?

Dường như nhận ra sự kỳ thị trong mắt tôi, Thanh Ngân nghiêm mặt:

- Đừng tưởng chỉ có con trai mấy người mới học võ được nhe. Hứ.

- Uầy, tôi xin lỗi, tôi không có ý đó.

- Khỏi! Chút xíu tôi knockout ông luôn rồi tin một thể.

- Nữ hiệp tha mạng! Tiểu nhân lỡ dại.

- Ra đi! Nói nhiều!

Phải nói tôi và Thanh Ngân nói chuyện rất hợp nhau, lại đều là dân học võ, vậy nên xem chừng bọn tôi khá có duyên đấy chứ. Mỗi tội con nhỏ này nhìn bề ngoài hiền lành vậy chứ khá là hung dữ, nóng tính, mới chỉ nói lỡ miệng chút xíu thôi đã đòi knockout tôi luôn rồi. Không biết trình độ nhỏ Ngân đến thế nào mà mạnh miệng vậy, nhưng việc phải chấp khá nhiều khi đấu với nữ khiến tôi hơi hốt hoảng nhẹ.

Sau khi trang bị mũ giáp, găng tay xong xuôi, tôi và Thanh Ngân cũng bắt đầu bước ra giữa sàn đấu để chuẩn bị bắt đầu hiệp 1. Nhỏ Ngân mặc bộ võ phục của Karatedo, thậm chí còn đeo đai đen, hình như là nhất đẳng, cũng là thứ dữ chứ chẳng chơi:

- Xin lỗi đi trước khi bị Knockout!

Nhỏ Ngân nhìn tôi, đe dọa:

- Dạ! Nữ hiệp tha cho, em xin lỗi ạ!

- Tạm tha, giờ muốn thua kiểu gì?

- Xem trình độ nữ hiệp tới đâu, mạnh miệng quá, hơ hơ.

- Có giỏi nhào vô đi!

Màn đấu võ mồm của tôi và nhỏ Ngân chiếm mất gần 1 phút đồng hồ, nơi mà chúng tôi chỉ di chuyển qua lại chứ chưa tiếp cận gì nhau. Tất nhiên màn trêu hoa ghẹo bướm của tôi không qua mắt được đám khán giả đang ngày càng nóng ruột muốn đánh nhanh để ra về trên kia, bao gồm cả tụi lớp tôi nữa:

- Đánh nhau hay tán gái? Đánh mẹ đê, mất thời gian quá!

- Trọng tài ơi đề nghị loại thằng giáp đỏ ra đi, đánh không lo đánh lo nói chuyện!

- Không đánh xử thua 2 đứa luôn đi!

Trước sự bực dọc ra mặt của khán giả, tôi và nhỏ Ngân cũng đành xuống nước mà ra tay:

- Vậy đánh ha?

- Để chị cho cưng Knockout về nhà!

Con nhỏ này động khẩu vừa dứt là động thủ ngay, trong khi tôi còn chưa kịp định thần thì đã ăn ngay một cước trời giáng vào cẳng tay rồi, nhỏ Ngân cong chân làm một pha Roundhouse Kick khá chớp nhoáng, cũng may là tôi còn kịp đưa tay lên đỡ chứ không chắc cũng liểng xiểng với cú vừa rồi:

- Ai da, đau nha bà!

- Tất nhiên, cẩn thận cái mỏ nói nhiều nè!

Xét về trình độ Karate của tôi và Thanh Ngân thì xem chừng tôi còn thua kém nhiều, vì mặc dù có được luyện tập với ba tôi từ nhỏ, thế nhưng tôi chỉ biết chiêu thức nhưng ít khi nào vận dụng vào thực chiến ngoài mấy lúc đánh nhau với tụi trong xóm ra. Sau này khi chuyển sang học Triệt Quyền Đạo thì tôi chỉ áp dụng môn này vào chiến đấu, lâu lâu mới lôi một vài ngón nghề Karate ra để giải nguy, vậy nên nếu chỉ so trình độ Karate thì tôi thua sát đất, vậy nên, tôi không ngu gì mà làm vậy. Nhỏ Ngân tiếp tục dồn ép tôi với những đòn nhấn nhá khá khó chịu, tất nhiên vì bây giờ tôi đã cảnh giác hơn nên tạm thời vẫn chưa ăn thêm cước nào vào đầu hay vào tay ngoài một cú đấm nhá nhanh muốn bể lỗ mũi:

- Ai da, mạnh tay quá nha bà!

- Đánh đại đi, bớt nhường!

- Đâu dám!

Đòn Spinning Heel Kick mà lúc đầu tôi có thi triển cũng được Thanh Ngân làm rất thành thục, thậm chí nàng ta còn ra chiêu rất nhanh khiến tôi có đôi chút ngỡ ngàng. Trong những phút cuối cùng của hiệp 1, tôi bị đánh tối tăm mặt mũi, chỉ biết giật lùi rồi đưa tay ra đỡ khiến khán giả chưng hửng thấy rõ. Tất nhiên ngoài đám lớp tôi đang im phăng phắc vì con át chủ bài đang bị một đứa con gái cho no hành thì đám lớp nhỏ Ngân xem chừng là cái đám đang la to nhất kia kìa. Kết thúc hiệp 1, tôi ăn tổng cộng 1 đấm vào mặt, 1 đá vào hông và 1 vào tay, chưa trả được phát nào. Khỏi phải nói, tôi thì chưa thấy buồn thấy sợ gì mà đám lớp tôi đã giở thói côn đồ ra tính giã gạo chiến sĩ rồi:

- Đánh kiểu gì vậy Phong? Thấy gái nhường à? Mày có biết ai ngồi đây không?

Cái mồm to như vậy thì chỉ thằng Duy chứ ai vào đây, cơ mà nó không nói về nó, nó đang chỉ vào… e hèm… Uyển My:

- Mày có tin là trong khi mày đang phân vân thì người ta đã theo người khác không?

Nó tiếp tục công kích tôi, tất nhiên Uyển My không biết là tụi tôi đang nói đến ai và về cái gì, nàng chỉ khẽ cau mày khó hiểu trước màn trình diễn hỏi chấm của tôi vừa rồi:

- Đánh nhỏ kia đi Phong ơi, cứ đánh thoải mái, nhập viện cũng được, còn lại để tao lo, hehe.

- Thôi đừng nhường nữa, mà mày đánh vợ tao cẩn thận nha Phong, ẻm chân yếu tay mềm.

- Chân nó mà yếu à, đá người ta muốn rụng tay ra chứ yếu à?

Dưới sàn đấu chưa thấy máu lửa còn trên khán đài đã xuất hiện những màn nhận vợ trong truyền thuyết, không đứa nào chịu nhường đứa nào.

Hiệp 2 bắt đầu với một tốc độ nhanh hơn, Thanh Ngân không thăm dò như ban đầu nữa mà liên tục tung ra những đòn thế khá khó chịu khiến tôi phải vất vả chống đỡ. Như đã nói, nhỏ Ngân không phải tay mơ mà có thể xem là một cao thủ Karate được rồi, tất nhiên, trình độ này so với ba tôi thì vẫn là ruồi muỗi, nhưng ít ra so với tôi… thì cũng không ruồi muỗi lắm đâu, hây dà. Thanh Ngân liên tục tấn công còn tôi liên tục phòng thủ cũng như né đòn. Hiện tại thì không phải là tôi không dám đánh lại mà vì tôi muốn tìm cách nào đó có thể thắng mà không gây tổn hại cho nhỏ Ngân, dù sao nhỏ cũng là con gái, có giỏi võ cách mấy thì cũng là phận nữ nhi, tôi mà quá tay thì thiên hạ ai xem ra gì. Nhưng nói thì nói vậy chứ tôi chưa chắc nếu tung hết bài vở ra thì có thể đánh bại được nhỏ Ngân, vậy nên, tôi tranh thủ võ mồm:

- Khoan đã nữ hiệp, tiểu nhân có lời muốn nói!

Nhỏ Ngân đang tỏ ra khá khó chịu khi liên tục tung đòn nhưng không tài nào đánh trúng được tôi, người ngoài nhìn vào ai cũng nghĩ là tôi đang bị đánh cho không ngóc đầu lên được nhưng người có chuyên môn sẽ biết là tôi hiện tại nhỉnh hơn nhỏ Ngân chút xíu, vậy nên những đòn thế của cô nàng đều bị tôi hóa giải ngọt lịm:

- Đánh đi, đừng tránh nữa, đồ hèn!

Ủa, câu này nghe quen quen, hình như cách đây không lâu cũng có ai đó chửi tôi là “đồ hèn” thì phải. Trong lúc tôi còn đang mải mê suy nghĩ thì nhỏ Ngân đã tung một cước chớp nhoáng trúng phần dưới hông của tôi muốn trật luôn cái xương chậu. Khốn kiếp cái con nhỏ hung hăng này tung đòn không nhường nhịn, không nể nang ai, đá tôi muốn đau thấu trời xanh:

- Sao không đánh trả?

- Mẹ, đang… ai da… đau… đang đàm phán, đánh nặng thế?

- Ai bảo ông không né?

- Được rồi, con nhỏ hung hăng, thích đánh trả chứ gì?

- Hừ, nhào vô!

Cái tính của tôi xưa giờ nó vậy đó, cứ cợt nhả cợt nhả một hồi mà dính đòn đau là tự dưng quên mất hết mọi thứ, hăng máu đập tất tần tật không cần biết gái trai gì cả. Lúc này hiệp 2 cũng chỉ còn nửa thời gian, mà tôi thì khả năng là đã thua rất nhiều điểm rồi, vậy nên là không còn cách nào khác, tôi buộc lòng phải tìm cách khác nếu không muốn muối mặt ra về. Xét về ra đòn thì nhỏ Thanh Ngân này ra đòn khá tốt, mỗi tội là tương đối theo bài, dễ đoán, vậy nên nhỏ đánh đến đâu tôi đều né được đến đó, vậy nên tương kế tựu kế, tôi giở trò khích tướng:

- Đánh thế mà đòi thắng tôi à? Kém lắm!

Kế hoạch thành công, nhỏ Ngân bị chọc tức liền hùng hổ lao tới tung đòn liên tục về phía tôi, sau một hồi né tránh thành công, trong lúc nhỏ Ngân tung đòn chân từ dưới lên, tôi ngay lập tức chụp được phần chân phải của nhỏ rồi dùng chân gạt trụ khiến con nhỏ ngã ngửa ra sàn. Tận dụng cơ hội, tôi nhanh tay vả vài cái vào mặt của nhỏ Ngân, tất nhiên là rất nhẹ, chỉ đủ tính điểm chứ không làm đau:

- Nói chung yếu lắm, không thắng được anh đâu bé ơi, về luyện thêm đi!

Tiếp tục trò khích đểu, Thanh Ngân càng lúc càng hăng máu lao vào tấn công tôi túi bụi đến nỗi xém chút là mất đà té ra khỏi sàn đấu, và dường như trời đã giúp tôi, ngay khi nhỏ Ngân vừa mất đà loạng choạng trước vạch kẻ sàn đấu, tôi đã lấy tay đẩy nhẹ phần lưng khiến nhỏ gần như là đã rơi ra ngoài nếu như tôi không… e hèm… kéo tay nhỏ lại:

- Phản đối, trọng tài ơi, hai đứa kia làm trò gì vậy?

- Má thằng chó này đi đánh nhau hay đi tán gái vậy hả?

- Đuổi mẹ cặp này đi trọng tài ơi, nhức mắt quá!

Những tiếng phản đối liên tiếp trút xuống đầu tôi khi tôi đã có một hành động rất khó hiểu, vì chỉ cần để Thanh Ngân ngã ra ngoài sàn đấu là tôi đã đường hoàng chiến thắng rồi. Thật ra lúc đó thì tôi có ý tưởng sẽ kéo nhỏ Ngân lại và tiếp tục lên mặt dạy đời, chứ không hề có ý gì khác. Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, nhìn lên khán đài, tôi thấy Uyển My đang mặt nặng mày nhẹ rời khỏi chỗ ngồi, vậy nên kế hoạch của tôi lại phải xoay chuyển 180 độ, phải đuổi theo xem tình hình thế nào mới được. Nhỏ Ngân thì khỏi phải nói, ngạc nhiên đến tột độ, chắc nhỏ nghĩ rằng tôi là loại con trai mất dạy chuyên trêu chọc con gái thì phải. Tôi kéo tay Thanh Ngân trở lại sàn đấu, vừa đúng lúc trọng tài thổi còi kết thúc hiệp 2:

- Làm trò gì thế? Đừng tưởng làm vậy mà tôi cảm động nha?

- Hề hề. Thôi, xin lỗi bà. Tôi không cố ý đánh vô mặt bà đâu nhé, bắt buộc thôi!

- Ờm, cảm ơn nhẹ tay à.

- Mà bà đánh tốt lắm, có thể vô địch được đó.

Nhỏ Ngân nhìn tôi, khó hiểu:

- Tôi đánh có lại ông đâu mà vô địch gì? Chọc quê hả?

- Ai bảo thế, hehe.

Ngay khi hiệp 3 vừa bắt đầu, tôi đã tặng cho không chỉ Thanh Ngân mà gần như toàn bộ nhà thi đấu một bất ngờ không thể diễn tả được. Đó là ngay sau khi trọng tài thổi còi, tôi đã lùi lại và… bước ra khỏi sàn đấu ngay lập tức:

- Thầy ơi, em chịu thua, bạn này đánh em đau quá!

- Em chắc chứ?

- Dạ thưa thầy, tay em đau quá đánh không nổi nữa!

- Vậy thì… bạn Thanh Ngân chiến thắng!

Tất cả mọi người đều hốt hoảng, dĩ nhiên là vậy rồi, làm quái gì có cái chuyện như này xảy ra ở một giải thi đấu thể thao được, đã đánh là phải thắng, phải vô địch, chứ chịu thua mà làm gì. Nhưng nếu đối thủ của tôi là một thằng con trai, chắc mọi chuyện sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều, thế nhưng vì người tôi vừa nhường cho chiến thắng lại là một cô gái khá ưa nhìn, vậy nên phản ứng của khán giả, đặc biệt là tụi lớp tôi trở nên quá sức là… mất kiểm soát:

- Trời má, con chó này, má nó nhường gái kìa! Thằng khốn nạn, đi đâu cũng làm màu dụ gái!

- Đuổi học thằng này luôn thầy ơi, không thể để nó tiếp tục được nữa! Quá khốn nạn, mất dạy tận cùng rồi!

- Đại ca làm cái éo gì thế? Thất vọng vãi đạn, đại ca cái cục… cứt ấy!

Những tiếng chửi rủa, sỉ nhục, xúc phạm cứ thế mà tuôn ra như thác đổ từ mồm của bọn khán giả manh động. Tuy vậy thì nó lại không đến từ nhỏ Ngân, người vẫn đang mắt tròn mắt dẹt nhìn tôi:

- Làm gì dị cha?

- Thì tôi chịu thua. Bà đánh… đau quá, không đánh nổi nữa.

- Xạo chó thiệt, đánh toàn né mà kêu đau. Ông toàn nhường chứ đau gì.

- Haha, không xạo, bà đánh tốt quá, cố gắng vô địch nha, mai tôi tới cổ vũ cho bà, giờ tôi có việc rồi, đi nhé!

- Ừm, cảm ơn à.

Chào tạm biệt nhỏ Ngân, không quên cởi trả bộ giáp của ban tổ chức, tôi chạy vội ra phía ngoài để tìm xem Uyển My đã chạy đi đâu, bỏ qua luôn những tiếng chửi không ngớt của hội cổ động viên. Theo như con mắt không mấy tinh đời của tôi thì dường như Uyển My bực mình ra mặt khi ban nãy tôi nắm tay nhỏ Ngân kéo lại. Tuy chỉ là nắm tay qua đôi găng tay thôi, nhưng dường như cái thái độ của tôi lúc thi đấu không khỏi khiến cho mọi người cảm thấy nghi ngờ. Mặc dù cái đầu thì lúc nào cũng nào là “phải tránh xa Uyển My”, “không nên cho Uyển My cảm thấy hy vọng”,… các thứ, thế nhưng cứ thấy nàng là tự nhiên đầu óc tôi lại quên béng đi mất. Lúc nào cũng đòi lấy Ái Quyên ra làm bình phong, nhưng kết cục thì vẫn chẳng thèm quan tâm đến nàng, chỉ lo nghĩ về Uyển My mà thôi. Nhắc mới nhớ, ban nãy tôi còn chẳng thèm nhìn xem Ái Quyên đang nhìn tôi với con mắt như thế nào nữa.

Uyển My thì vẫn là Uyển My, vẫn không thể tự mình đi xe máy được, vậy nên lúc nào cũng phải chờ anh Grab đến đón, vậy nên chỉ cần chạy vội ra ngoài một chút là tôi đã thấy nàng đang loay hoay trước cửa rồi, mặt mũi nhìn quá ư là khó chịu:

- Uyển My!

- …

- Uyển My!

- …

Rõ ràng là có nhìn thấy tôi, nhưng Uyển My lại phớt lờ, tỏ ra không thèm quan tâm:

- Ủa đang xem đánh mà chạy đi đâu vậy?

- Hết thích xem rồi.

- Sao nãy bảo cổ vũ mình, giờ lại hết thích?

Tôi bật cười vì sự giận dỗi đáng yêu của Uyển My:

- Kệ tôi. Lo mà nắm tay người ta đi.

- Ơ… có nắm tay ai bao giờ?

- Ừ, chẳng nắm tay ai hết, tự nhiên tay người ta dính vào tay mình!

- Hehe… đang ghen đó à?

- Đừng có mơ, chẳng thèm.

- Thôi, mình xin lỗi mà, vào đây mình giải thích cho mà nghe, ra ngoài làm gì cho nóng!

- Khỏi cần giải thích, tôi tự nhìn thấy.

Uyển My xem chừng cũng lạ lùng thiệt, có mấy lúc tôi với Ái Quyên ríu rít cạnh nhau cả buổi, cũng đâu có thấy nàng tỏ ra bực bội giận dỗi như vậy đâu, chẳng hiểu sao hôm nay nàng lại khó tính thế không biết nữa:

- Thôi mà, mình xin lỗi, mình không có muốn mang tiếng bắt nạt con gái thôi, nên mình mới kéo lại đó chứ.

- Đúng, anh không bắt nạt người ta, anh bắt nạt tôi.

- Hơ hơ… thế sao không hỏi tại sao mình chạy ra đây lúc đang thi đấu?

- Chả thích hỏi, tự nói thì nói.

Nàng nhăn mặt, nhìn vẫn đáng yêu như mọi ngày, chỉ khác là hơi giống bà cụ non:

- Mình chịu thua rồi, nghỉ luôn, không có đánh nữa, về nhà với tiểu thư đây!

- Nói điêu, chẳng tin.

- Thiệt mà trời ơi, không tin dẫn vào đây mà xem!

Tôi không đợi nàng quyết định, cũng chẳng cần chờ sự đồng ý, tôi kéo tay Uyển My vào trong nhà thi đấu trở lại:

- Nói thật đó hả?

- Thật mà, mình đùa làm gì, không thấy mình ra ngoài ngay luôn hả?

- Tự nhiên sao đang thắng lại đi bỏ cuộc?

- Sợ ai đó lại giận dỗi bỏ đi tắm mưa chứ sao.

- Thật nha?

- Thật mà, 100%.

- Hì, dễ thương ghê.

Uyển My nói câu “dễ thương ghê” nhỏ xíu, mặt mũi thì cứ đỏ ửng lên, nhìn e thẹn như thiếu nữ 18 đôi mươi, tuy vậy tôi vẫn nghe được rất rõ ràng:

- Mà chắc cũng gần đấu xong rồi đó, hay hai đứa mình về trước ha? Để mình… đưa về!

- Thôi, không cần đâu Phong. Mình… có người đón rồi.

- Đón? Ai đón?

- Thì… anh Hải đó.

- Hải… thằng Hải bữa trước á?

- Đúng rồi, Phong đừng gọi thằng này thằng kia nữa, mình không thích đâu.

Không biết phải diễn tả tâm trạng tôi lúc đó như thế nào nữa. Tức? Cũng có tức. Giận? Cũng có giận. Thất vọng? Cũng có luôn. Tôi chẳng hiểu tại sao Uyển My lại từ chối tôi để… đi theo thằng Hải ngựa mất dạy khốn kiếp đó, chỉ mới cách đây 2 ngày nàng còn ôm tôi thủ thỉ đủ thứ trên đời cơ mà, tại sao hôm nay lại như vậy chứ? Chẳng lẽ Uyển My đã thật sự quyết định sẽ không còn cần đến tôi nữa, nàng sẽ bước trên con đường của chính mình, đúng như những gì nàng đã nói với tôi đêm hôm ấy, rằng: “Chỉ nốt hôm nay nữa thôi”. Tôi chẳng biết mình đang bị sao, vì chính tôi cũng là người chủ động muốn mọi chuyện kết thúc, để mà bây giờ có vẻ như mọi thứ đang trên bờ vực chấm dứt, tôi lại đâm ra hoang mang, đâm ra buồn bã, chỉ vì người mà lúc nào tôi cũng nghĩ rằng sẽ không bao giờ bỏ rơi tôi lại quyết định… bỏ rơi tôi, để đi theo một thằng đểu cáng như thằng Hải. Đã vậy còn bênh vực nó trước mặt tôi nữa, rồi thì không cho gọi bằng “thằng”. Chứ tôi phải gọi nó là gì, là “anh” hay là “bạn”. Cái ngữ khốn nạn như nó, tôi chưa cho một cước nằm liệt giường là may, hà cớ làm sao mà chuyện lại xảy ra như thế này. Vậy tất cả mọi chuyện ban nãy, là sao chứ:

- Thế không phải… Uyển My… bỏ đi… vì mình hả?

- Ưm… không, thật ra mình có việc nên nhờ anh Hải qua đưa đi.

- Tại sao lại là nó? Mình không đưa Uyển My đi được hả?

- Thôi, nói chuyện sau nhen, mình đi trước, Phong về cẩn thận đó.

Và thế là hết, tâm trạng tôi đang từ vui vẻ đã chuyển sang thất vọng tột độ. Tôi như một người đang bay trên thiên đàng bỗng gặp một con yêu quái đầu ngựa hất thẳng xuống đáy địa ngục, thật không còn gì để có thể miêu tả nữa. Quá thất vọng, quá buồn tủi, và quá sức… bất ngờ. Tôi chẳng ngờ được có một ngày, tôi lại phải bất lực nhìn Uyển My đi với người khác mà không làm cách nào có thể thay đổi được tình thế. Nếu là trước đây, tôi nói như vậy, chắc chắn Uyển My sẽ ở lại với tôi, nhưng sao bây giờ lại như thế này, cái gì đã khiến nàng thay đổi nhanh đến như vậy chứ? Vậy là rõ rồi, ban nãy là Uyển My có hẹn với người ta, nên nàng mới rời đi, chứ nào có phải là giận dỗi vì tôi nắm tay người con gái khác. Chỉ là tôi tưởng bở thôi, tôi lúc nào cũng nghĩ Uyển My sẽ luôn quan tâm đến mình, mặc dù tôi có bỏ mặc nàng đi chăng nữa. Hôm nay, chỉ với một hành động của nàng, có lẽ tôi đã hiểu ra được quá nhiều chuyện rồi.

Tôi đứng phỗng người, nhìn Uyển My từ từ tiến vào chiếc xe hơi sang trọng, đắt tiền của thằng Hải, nàng còn cười rất tươi trước khi vào nữa. Tôi cứ đứng đó nhìn mãi, cho đến khi chiếc xe khuất sau hàng rào của nhà thi đấu. Trong lòng như có một vết dao vừa bị ai cứa vào, nó đau nhói và uất ức đến cùng cực. Vậy là tất cả đã kết thúc rồi hay sao? Uyển My đã thực sự không còn quan tâm đến tôi nữa hay sao?

Hôm nay tôi đã thất bại toàn tập, tôi thua trên sàn đấu, mặc dù là do tôi tự bỏ cuộc, và tôi thua luôn trước thằng Hải ngựa, cũng phải thôi, ngọn cỏ ven đường làm sao với tới được mây, tôi có cái quái gì mà đòi so sánh với thằng Hải chứ. Uyển My đi chung với nó, chẳng phải là một cặp trời sinh, trai tài gái sắc hay sao? Càng nghĩ càng buồn, tôi thất thểu trở lại nhà thi đấu mà không biết rằng, một ngày bất ngờ trở nên tồi tệ của tôi có vẻ vẫn chưa kết thúc sớm như vậy đâu...
 
Chương 42:

Không biết phải dùng các thể loại ngôn từ gì để có thể diễn tả chuẩn xác nhất về tâm trạng của tôi ngay lúc này. Tôi không hiểu mình phải nói thế nào nữa, chỉ là cảm thấy có chút gì đó đau lòng, có chút gì đó nhói trong tim, có chút gì đó như mình vừa bị phản bội vậy. Mặc dù mọi chuyện tất cả hoàn toàn đều là do lỗi của tôi, nhưng ai thì chẳng luôn đóng vai nạn nhân trong câu chuyện của chính mình. Tôi đã từ chối Uyển My, một cách thẳng thừng, chẳng bởi vì lý do gì ngoài việc tôi sợ rằng, tôi không xứng với nàng, chỉ vậy thôi. Ở đây không phải là tôi cao thượng, chẳng qua tôi đã đủ lớn để hiểu rằng, việc cứ cố đấm ăn xôi trong mối quan hệ này sẽ không đem lại kết quả tốt, trái lại còn mất thêm thời gian của cả đôi bên, chi bằng cứ dứt khoát từ đầu, sau này đỡ đau khổ, day dứt. Thế nhưng ngay hiện tại thì tôi vẫn chưa thể nào đồng ý hoàn toàn với quyết định của mình được, đôi lúc tôi còn quên béng đi mất là mình chính là người đã tự động đẻ ra cái suy nghĩ đó để rồi áp đặt lên mối quan hệ tốt đẹp của tôi và Uyển My. Mặc dù không nói ra nhưng tôi biết Uyển My không giận gì tôi, nàng chỉ buồn nhiều chút mà thôi. Dạo trước thì mối quan hệ của tôi và Uyển My còn có chút gì đó mập mờ, không rõ ràng, vậy nên tôi với vai trò là “bạn trai hờ” của nàng có thể yêu cầu nàng làm chuyện này, làm chuyện kia, nhưng nói thì nói vậy chứ tôi khá chắc rằng tôi cũng chẳng cần cái danh xưng hão ấy để Uyển My lắng nghe và chiều theo ý định trẻ con của tôi. Nàng không phải là người không có chính kiến, chắc chắn rồi, trái lại, Uyển My còn là người có sự kiên định mạnh mẽ nữa kìa, đã muốn làm gì thì không ai có thể ngăn cản được. Tuy vậy, chỉ cần tôi nói, Uyển My sẽ luôn cố gắng làm theo những gì tôi muốn. Có cảm giác trong mối quan hệ này, tôi chỉ là một đứa trẻ, còn Uyển My tự dưng có thêm một thằng… con trai to xác. Mặc dù bằng tuổi nhau nhưng tôi khá chắc rằng, con gái luôn luôn có những suy nghĩ chín chắn hơn tụi con trai rất nhiều, vậy nên, có lẽ, sau khi đã hiểu rõ được tâm tư tình cảm của tôi, Uyển My cũng tự có được quyết định cho tương lai của nàng. Dĩ nhiên nàng là tiểu thư lá ngọc cành vàng, là hột xoàn đá quý, còn tôi chỉ là thằng khố rách áo ôm, ngọn cỏ ven đường, làm sao mà xứng đôi vừa lứa. Uyển My có quyền cũng như có đủ khả năng để tìm kiếm cho mình một chỗ dựa vững chắc hơn trong tương lai, và đó hẳn nhiên không phải là tôi. Tôi không biết nàng và thằng Hải ngựa có mối quan hệ như thế nào, nhưng tôi hoàn toàn hiểu được, so với thằng Hải, tôi có khi còn không bằng cọng lông chân của nó. Dĩ nhiên tôi cũng không phải là loại hoàn toàn tự ti về bản thân, thậm chí còn có phần tự tin thái quá nữa kìa, tôi chỉ nhận biết rõ được hoàn cảnh gia đình mới là thứ ngăn cản tôi và Uyển My lúc này. Tôi cũng thừa hiểu được ba mẹ Uyển My sẽ nở mày nở mặt ra sao khi giới thiệu với bạn bè đối tác hay đồng nghiệp về một anh con rể quý hóa danh gia vọng tộc xứng đôi vừa lứa bên tiểu thư Uyển My xinh đẹp tài sắc của gia đình. Chỉ nghĩ đến đó thôi, tôi đã thấy đầu mình muốn nổ tung vì sự ganh tỵ rồi, thiệt là quá ư xấu tính.

Mải mê suy nghĩ hồi lâu, tôi rảo bước vật vờ như con zombie ở sảnh của nhà thi đấu. Tất nhiên thì lúc này cũng chẳng có ma nào ở ngoài này vì mọi người đều đang bận tập trung theo dõi những diễn biến hấp dẫn phía bên trong kia, duy chỉ có tôi đang thất thần đi lại với một tâm trạng không thể nào miêu tả bằng lời được:

- Sao đó mày?

Một giọng nói quen thuộc vang lên, tất nhiên rồi, còn ai khác ngoài thằng bạn thân chí cốt của tôi nữa cơ chứ:

- Ờ… không, có gì đâu.

Tôi mệt mỏi đáp, hiển nhiên là không qua khỏi ánh mắt của thằng Đức:

- Cãi nhau với My à?

- Uyển My á? Không, cãi gì đâu, nói… tào lao.

- Chứ sao thấy My vừa ra ngoài cái là mày xin thua liền vậy, hai người chẳng có chuyện là gì?

Bình thường tôi cứ nghĩ thằng này ngu lắm, chẳng biết mở mắt ra quan sát thế thái nhân tình chút nào, cơ mà hôm nay chắc tôi lại phải suy nghĩ lại rồi:

- À… không, tao bị đánh… đau tay quá nên xin thua thôi, đánh không lại.

Nó cười khẩy, nhìn tôi mỉa mai:

- Bớt giỡn lại, tao lại lạ mày quá. Cỡ con nhỏ tuổi gì mà thắng được mày, tao đâu có ngu mà không nhìn thấy, mày chẳng kéo nó lại không thì nó thua đứt đuôi rồi còn gì.

- Tại tao không muốn… đánh ngã con gái thôi.

- Mà thôi kệ nó đi, tao nói mày nghe cái này.

- Sao thế?

Thằng Đức nhìn tôi, thở dài. Nó khoác vai tôi đi ra ngoài, một cảm giác thân thuộc lại ùa về, chúng tôi đã là những người bạn của nhau gần 10 năm nay rồi, ăn cùng, ngủ cùng, chơi cùng, tất cả mọi thứ, vậy nên bây giờ có gì mà cứ phải giấu giếm đấu đá với nhau kia chứ:

- Chuyện đợt này, xin lỗi mày, lỗi tao, tao bậy quá.

- Chuyện gì?

- Thì chuyện tao với mày với My đó chứ gì. Tao gây gổ với mày mấy lần, hôm qua nằm nghĩ lại thấy tao cũng quá đáng, đừng giận nha mày!

Tôi hiểu những gì thằng Đức nghĩ, tôi cũng hiểu tại sao nó lại có những hành động như vậy, thế nên tôi không giận dỗi gì nó, chỉ là tôi lo lắng không biết tình anh em của tụi tôi có còn vẹn nguyên như lúc ban đầu sau một hồi drama không có kết thúc này hay không:

- Giận mẹ gì, thằng điên này. Tao biết vì sao mày làm vậy, tao cũng có lỗi, thôi anh em mình làm hòa, có mỗi thằng bạn thân mà vì gái đánh nhau đéo được.

- Ờ, tao cũng nghĩ vậy, dù sao mình cũng chơi với nhau lâu rồi, không thể vì một đứa con gái mà anh em trở mặt được.

Nhìn thằng Đức gật gù, tôi vỗ vai nó trấn an:

- Mà có cái này, tao nói thật.

- Ừ, vụ gì?

- Tao biết mày rất thích Uyển My. Cái đó thậm chí cả lớp đều biết. Nhưng tao không chắc Uyển My có thích mày hay không, cái này công nhận chứ?

- Ừ, công nhận.

- Tiếp nữa, tao cũng không khẳng định, nhưng tao nghĩ Uyển My có cảm tình với tao, điều đó chắc mày cũng nhận ra?

- Ừm.

- Tao nói thật luôn, tao cũng có thích Uyển My chút chút, nhưng tao thấy tao với Uyển My không có hợp với nhau, có tiến tới thì sau này cũng tan đàn xẻ nghé, nên tao thật sự không có ý định phát triển thêm mối quan hệ với Uyển My, mày hiểu không?

Hôm nay tôi ăn nói già dặn cứ như ông cụ non khiến thằng Đức phải há hốc mồm kinh ngạc:

- Vãi lúa nay nói chuyện văn vẻ thế mày. Tao hiểu, tiếp đi!

- Mày thích Uyển My thì hãy tự cố gắng mà thực hiện, tự cố gắng tiếp cận, tìm hiểu, hay làm gì đó thì tùy mày, tao đã hứa sẽ không bao giờ đâm chọc gì mày, mày yên tâm điều đó, nhưng mà, có cái này…

- Sao nữa?

- Đôi lúc… đôi lúc nhé, mày sẽ thấy tao với Uyển My thân thiết, nhưng đừng có nghĩ ngợi gì nhiều, không có chuyện gì cả, hiểu không, tụi tao thân nhau đó giờ rồi, không có gì xảy ra cả, oke?

- Ok.

- Với lại tao cũng cảnh báo mày luôn, nếu mày thích Uyển My, muốn tiến tới tìm hiểu sâu hơn, thì phải cố gắng rất nhiều đó, vì mày nhìn chắc cũng biết rồi, chưa cần nói đến gia đình hay này kia, chỉ riêng việc Uyển My xinh đẹp như thế thì không thiếu mấy thằng đẹp trai giàu có theo đuổi. Nếu mày muốn lọt vào mắt xanh của người ta thì phải chăm chỉ, cố gắng lên, hiểu không?

Không đánh nhau vỡ đầu, không biết là anh em, tôi với nó đánh nhau hồi xưa rồi, đã thành anh em, giờ lại đánh nhau tiếp, xong rốt cuộc vẫn là anh em:

- Ừm, hiểu rồi, tao cũng biết thế, mà My có vẻ không mở lòng với tao lắm ơi.

- Chuyện gì, kể nghe thử!

- Thì chuyện rủ đi chơi này kia thôi, rủ mãi mới chịu đi mà còn đòi đi taxi đó. Bữa hôm qua thì vụ sinh nhật, tao hỏi thì My nói là My có công việc gia đình gấp nên về, điện thoại hết pin nên không báo mọi người được chứ không xảy ra gì cả. Còn mày thì bảo là My nhậu xỉn mày đưa về đúng không?

- Uyển My nói vậy với mày thật à?

- Ừ, thật.

Xét về mặt ngôn ngữ thì lúc này, rõ ràng Uyển My không muốn nói sự thật cho thằng Đức nghe có nhiều tầng ý nghĩa. Thứ nhất, có khả năng Uyển My không tin tưởng thằng này, dẫu cho thời gian quen biết nhau của nàng và nó cũng không khác gì của nàng với tôi, thế nhưng đâu phải ai cũng là người có thể trao gửi niềm tin được cơ chứ. Thứ hai, nếu không phải như lý do trên thì có thể rằng Uyển My chỉ đơn giản không muốn tôi và thằng Đức xảy ra thêm xích mích. Vì nếu như nó biết tôi làm nàng khóc cả tối, xong rồi còn ôm nhau ngủ suốt đêm, chắc nó phanh thây tôi ra làm trăm mảnh mất. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, việc Uyển My không mở lòng với thằng Đức dĩ nhiên là sự thật 100% không thể chối cãi, vì nàng đã dành sự quan tâm đó cho tôi rồi, làm gì còn cơ hội cho ai khác nữa kia chứ. Nói đi nói lại vẫn thấy tôi là một thằng ngu thượng hạng, có phúc mà không biết hưởng, người ta mong còn không được, đằng này mình lại đi chê bai. Nhưng làm sao có ai có thể hiểu được nỗi khổ tâm trong lòng tôi lúc này kia chứ, hây dà:

- Không sao đâu, chắc sợ tao với mày gây gổ nên Uyển My nói vậy thôi.

- Tao cũng đoán thế, hy vọng đúng. Mà thằng nào tán tỉnh My, mày biết không, để tao nghiên cứu xem thế nào?

- Biết, tao có gặp mấy lần.

- Sao gặp hay vậy?

Nói đến đây, tôi mới nhận ra là mình đã bị hố, giờ mà tôi nói tôi được mời sang nhà Uyển My chơi với tư cách “bạn trai” của nàng, khéo thằng Đức nó lại nổi máu chó điên lên đấm tôi không trượt phát nào thì nguy… nguy cho nó, vì tôi đang bực mình, nó sẽ no đòn thôi, tôi thề, tôi hứa, tôi đảm bảo:

- À thì… có mấy hôm tao gặp thằng đó chở Uyển My đi.

- Thật à? Vãi đạn, mà chở đi thì sao mày biết là nó tán tỉnh My, lỡ… anh em trai thì sao?

- Uyển My làm gì có anh em trai nào?

- Sao mày biết?

- Đã bảo tụi tao rất… thân, hỏi ngu.

- Ừm, vậy à? Mà thằng đó thì có gì đặc biệt?

- Cũng không có gì đặc biệt, ngoại trừ việc nó rất đẹp trai, cao ráo, chắc ngang ngửa mày, trắng trẻo, mặt mũi thư sinh, nhà giàu, chạy Maybach S450, đủ hãi chưa?

- Cái đệch!

Nói đến đây, mặt mũi thằng Đức đã trắng bệch ra, lộ rõ vẻ hốt hoảng. Cũng phải thôi, chắc nó cũng chưa nghĩ đến trường hợp sẽ gặp phải một đối thủ out trình nó hoàn toàn như thằng Hải ngựa. Mà công nhận thằng bạn tôi cũng ngu xuẩn thật, nó thực sự nghĩ rằng một cô gái toàn diện như Uyển My mà lại không có những thành phần kiểu như thằng Hải ngựa theo đuổi hay sao? Bộ nó nghĩ Uyển My chỉ để cho nó và tôi, hai thằng phế vật, đầu óc ngu si tranh giành hay sao:

- Sợ rồi chứ gì?

- Cũng hơi. Mà thằng đó vừa giàu vừa đẹp trai thế thì cỡ tao với mày đấu sao lại?

- Chỉ có mày đấu thôi, tao xin rút.

- Đừng nói là do mày thấy khó nên không dám tiếp tục nhé?

- Mày khinh tao quá, mày có thấy là Uyển My có cảm tình với tao không? Nếu tao mà muốn tiến tới thì thằng đó mới là đứa thấy khó chứ đâu phải tao, vì tao nhìn tương lai thấy không ổn nên tao quyết định vậy thôi, chẳng do ai cả.

- Ừm, cũng đúng. Nhưng giờ sao?

- Sao là sao?

- Thì thằng đó tính sao, nó vậy thì tao chơi sao lại?

Tôi rất lấy làm tiếc khi liên tục phải chửi thằng bạn mình ngu, vì thực ra nó ngu thật, ngu không còn gì để nói, đến cả chuyện tán gái còn không biết đường tự xoay sở mà đòi đấu với tôi, riêng cái việc này thôi đã đủ chứng minh rằng giữa tôi và nó đã tồn tại một khoảng cách quá xa rồi, tôi ở trên trời, nó thậm chí còn phải chui xuống lòng đất nếu so sánh khả năng tán gái, hơ hơ. Đùa đấy, tôi cũng chẳng hơn gì nó đâu, chẳng qua là do Uyển My đã có cảm xúc với tôi trước nên mọi chuyện suôn sẻ như vậy, chứ cỡ tôi thì tuổi gì mà tán tỉnh được nàng:

- Sao mày hỏi tao? Mày muốn tán người ta thì phải tự thân vận động chứ?

- Có gì nói tốt cho tao nha mày.

- Quên mẹ đê, tao chỉ không nói xấu mày thôi, còn vụ tốt hay không thì mày phải tốt thật với Uyển My, láo nháo bố đấm vỡ mồm, oke?

- Thằng khốn nạn, vì gái mà quên bạn.

- Câu đó chắc phải nói với mày mới đúng.

- Haha, thôi, vào xem tiếp mày, chắc sắp xong rồi, mai còn lên nữa. Mà nhỏ đấu võ kia mày quen à?

Cái thằng mất dạy, câu trước còn đòi tán Uyển My câu sau đã hỏi sang người con gái khác rồi:

- Không, mới quen hồi nãy thôi!

- Đựu, sao quen hay vậy?

- Thì nó đấu với tao, tao vô hỏi thăm trước chơi thôi. Mà nhỏ này dữ lắm, kệ nó đi, tính sau. Chắc tao về trước đây, đuối quá!

- Không xem nữa à? Còn nhỏ Quyên kìa, không định làm gì à?

Thằng Đức nói tôi mới nhớ, từ sáng giờ mải lo đánh nhau rồi nhìn Uyển My mà quên béng đi mất Ái Quyên cũng có mặt hôm nay. Mệt thì mệt chứ cũng phải chạy lên hỏi han nàng vài câu, bỏ về phút mốt thì ai coi ra gì, sau này mà có hứng lên đòi tán tỉnh lại có khi mất cả cơ hội cũng nên. Nghĩ ngợi mất vài giây, tôi cũng bấm bụng đi theo thằng Đức lên khán đài khu vực lớp xem tiếp.

Khỏi phải nói, sự có mặt của tôi đã tạo nên một sự hỗn loạn không hề nhỏ ở vị trí ngồi của lớp. Ngoài một vài đứa con gái khen tôi đánh hay, ga lăng ra thì mấy thằng còn lại đều chửi tôi vì mê gái nên chịu thua, đồ hèn, thằng giả dối, đánh không hết mình, blah blah, riêng thằng Linh lớp trưởng lại khác, nó bênh tôi chằm chặp:

- Đủ rồi mọi người, anh Phong đã làm quá sức rồi, mọi người đừng sỉ vả nữa!

Thằng này thường ngày mồm loa mép giải, nó mà nói chuyện tốt đẹp thì mục đích chắc chắn rất thâm sâu, cái kiểu khen này thì chắc hẳn là có ý định nhờ vả chứ còn gì nữa:

- Ừa đúng rồi, nhường quá sức chứ gì! Có nhỏ con gái cũng không đánh lại, yếu!

- Bạn nói vậy là không được, bạn đừng chửi vợ mình như thế, tại anh Phong đây không đánh lại, vợ mình giỏi quá mà – thằng Linh mồm 5 miệng 10 nhận vợ

Tôi mà như lúc trước thì thằng nào vừa phun ra câu chửi tôi yếu đó chắc vỡ mồm với tôi rồi chứ đâu có yên, cơ mà nay tâm trạng tôi đang không được ổn định cho lắm, vậy nên tôi cũng ngậm tăm bỏ qua, chỉ khẽ tìm tới chỗ Ái Quyên đang ngồi. Mấy đứa con gái đang trò chuyện với Ái Quyên thấy tôi lân la tới thì cũng biết ý lui ra chỗ khác, chốc chốc lại quay sang nhìn tôi cười khúc khích:

- Xin chào, hehe.

- Ờm, chào! Bạn Phong học võ thật hả, thấy đánh hay quá chừng!

- Thấy hay thật không?

- Hay. Mỗi tội đánh toàn nhường, chán!

Ái Quyên vừa nói vừa thở dài, nhìn tôi như kiểu tôi vừa làm nàng thất vọng dữ lắm:

- Hơ hơ, sao biết nhường?

- Nhìn là biết, mới đầu thấy nhỏ kia ép bạn Phong liên tục mà đánh có trúng cái nào đâu, nhìn là biết nhường rồi, hứ.

- Ghê vậy, biết nhường luôn hả? Cũng có con mắt tinh đời đó.

- Cũng thường thôi, đánh với con gái thì nhường vậy đó còn đánh với con trai thì đánh người ta muốn gãy tay.

Khỏi phải nói tôi biết Ái Quyên đang nhắc lại phi vụ ban nãy, nơi tôi tung tuyệt chiêu Kimura Lock làm thằng Nhật bảnh chọe gào khóc trong đau đớn. Ở đây tôi phải nhấn mạnh là nó gào khóc thật chứ không phải là tôi đang bánh vẽ ra đâu nhé, vì ban nãy tôi cũng có một chút xíu gì đó gọi là tâm trạng bất ổn, có hơi cay cú nhẹ sau khi ăn đòn đau, vậy nên tôi cũng mạnh tay hơn mức bình thường, chỉ là vẫn chưa có… gãy tay thôi, hehe:

- Bậy rồi, trật thôi, chưa gãy.

- Ác.

- Ác gì, không thấy nó đánh tôi muốn thủng dạ dày à?

- Cả hai người đều ác, đánh gì nặng tay quá trời.

- Chịu thôi, nó ghét tôi, mà tại vì ai đó thì biết rồi đó?

Tôi vừa nói vừa liếc Ái Quyên, tất nhiên là nàng thừa hiểu tôi đang nói đến chuyện gì, vậy nên nàng cũng không ngần ngại mà đối chất với tôi luôn:

- Ý bạn Phong nói tại tôi đúng không? Chắc tôi yêu cầu hai người đánh lộn?

- Thì ai bảo nó đánh tôi trước? Tôi chỉ… tự vệ thôi, hơ hơ.

- Mà hai người cãi nhau à?

Ái Quyên hỏi tôi, mắt vẫn nhìn xa xăm:

- Ai? Thằng Nhật ấy hả? Kẻ thù luôn chứ cãi gì nữa?

- Không, bạn Phong với chị My ấy. Thấy chị My cứ buồn buồn.

- Bậy rồi… tôi với Uyển My có gì đâu… mà buồn.

- Không biết, thấy vậy á. Mà thôi về đi!

- Ủa không xem à?

- Xem gì nữa ông nội, đánh xong rồi kìa!

- Ủa vậy hả?

Công nhận ngồi nói chuyện với con gái, đặc biệt là mấy người xinh xinh dễ thương như này thì thời gian trôi qua nhanh thật, cứ như một cơn gió. Mà cũng phải thôi, ban nãy lúc tôi đi ra thì mấy cặp kia cũng đánh gần xong rồi, giờ quay lại cũng bằng thừa:

- Có cần đưa về không?

- Khỏi, tôi đi xe rồi, về cẩn thận nha. Bai.

- Bai, mai gặp.

Tôi chưa vội về ngay mà còn đứng lại nhìn Ái Quyên đi khuất, sau đó mới rệu rã bước. Tôi lúc này thì dù đang nhìn Ái Quyên nhưng đầu óc lại chỉ nghĩ về Uyển My mà thôi. Không biết Uyển My có chuyện gì không mà ban nãy Ái Quyên nói nàng cứ buồn buồn, mà không biết buồn là buồn chuyện gì, ban nãy tôi cũng cảm thấy hình như Uyển My có tâm sự gì đó, nhưng không có cơ hội hỏi. Nhưng mà nếu có chuyện buồn, sao tôi còn thấy nàng cười nói với thằng Hải cơ chứ, liệu có người nào buồn mà có tâm trạng cười nói như vậy hay không. Nghĩ đi nghĩ lại một hồi, tôi chẳng hiểu mình đã lái xe về đến tận nhà lúc nào không hay nữa.

Công nhận thời gian hay bất cứ thứ gì khác tồn tại trên cái cuộc đời này đều chỉ mang tính chất tương đối. Nếu là bình thường thì đoạn đường này chắc sẽ khiến tôi cảm thấy bực mình không thể tả xiết vì quá xa và quá nóng. Nhưng mà chẳng hiểu sao hôm nay tôi di chuyển cả một quãng dài mà còn chẳng nhận ra là mình đang đi đâu, làm gì, chỉ đi trong vô thức vậy thôi. Vừa về đến nhà, “sư phụ, sư mẫu” đã đon đả hỏi thăm tình hình:

- Đánh võ sao rồi Phong? Có thắng không? Đánh với dân nghiệp dư mà còn không thắng được thì nghỉ mẹ cho nhanh!

Ba tôi hỏi một câu mà đe dọa cũng một câu, chẳng biết phải trả lời sao cho vừa lòng ông:

- Con bỏ cuộc ba ơi.

- Sao bỏ cuộc, đối mạnh quá à?

- Dạ không, gặp nhỏ con gái, mà con không có muốn đánh con gái, nên con chịu thua.

Mấy cái tính khí thường ngày thì tôi không biết chứ riêng cái khúc cay cú ăn thua thì chắc chắn là tôi học được từ ba tôi. Mặc dù ngay lúc này thì ông đã trở thành một người võ sư, điềm đạm chín chắn, trụ cột của gia đình, thế nhưng không thể che giấu được sự háo thắng trong cách trả lời:

- Trường mày sắp kiểu gì vậy con? Sao con trai lại đi đấu với con gái?

- Có mấy nhỏ con gái nên đánh chấp điểm ba ơi, mà con không đánh trả bị thua đậm quá, giờ mà muốn thắng chỉ có đánh nó Knockout hoặc bay ra ngoài thôi mà con không dám đánh mạnh, nên thôi!

- Ừm, vậy cũng được, còn đỡ hơn bị con gái đánh ngã, cũng khôn đấy, thôi tắm rửa ăn cơm đi, tao đói rồi!

Nếu ai đã từng đi tập thể dục, đi thi đấu thể thao, hay đi tập gym mệt nhọc về, chắc mọi người đều hiểu rằng cơ thể mình sẽ cần lấy lại sức lực bằng cách nghỉ ngơi hơn là việc nạp thêm một mớ thức ăn vào người để nó lại phải tiếp tục hoạt động. Vậy nên, tôi từ chối công cuộc khiến cái dạ dày tội nghiệp của mình phải è cổ ra xay nặn thức ăn, vậy nên tôi đánh bài chuồn lên phòng nằm thẳng. Sau một ngày dài mệt mỏi, tôi mở điện thoại lên xem có tin tức gì không, mà chủ yếu là ở đây tôi muốn xem Uyển My có nhắn nhủ gì với mình không, vì tôi thực sự đang rất, rất muốn biết nàng đang suy nghĩ gì trong đầu, liệu có còn vương vấn hay đã dứt khoát với tôi luôn rồi. Mặc dù tôi chẳng có cái quyền gì được biết điều đó vì vốn dĩ tôi chính là người chủ động không tiếp tục mối quan hệ, cơ mà tôi vẫn không thể giấu được một sự thật rằng mình rất quan tâm đến Uyển My, chỉ là hoàn cảnh không cho phép, chứ không phải là tôi không thích nàng. Nhưng dĩ nhiên là vậy rồi, khi một chuyện mà bạn mong muốn nó xảy ra một cách khủng khiếp thì nó sẽ… không thèm xảy ra. Trong điện thoại tôi lúc này chỉ có vài tin nhắn hỏi thăm từ mấy đứa trong lớp, mà tất nhiên là không phải hỏi thăm sức khỏe hay tình trạng của tôi mà là hỏi thăm… nhỏ Thanh Ngân lúc chiều. Nói không phải khen chứ mặc dù hung dữ, đánh đấm ầm ầm là vậy chứ nhỏ Ngân mà ăn mặc dịu dàng nữ tính lại thì nhìn cũng ra dáng phết chứ chẳng chơi. Tất nhiên là nhỏ Ngân không bằng Uyển My được, chẳng có ai bằng Uyển My cả, đối với tôi luôn là vậy, nhưng tôi phải thật rằng nhìn nhỏ Ngân rất có cảm tình, có cảm giác rất hiền lành, ngọt ngào, chẳng biết nữa, tôi thấy vậy, chắc là nhiều đứa cũng thấy thế, đó là lý do lúc này tôi lướt được khoảng 5 6 thằng hỏi xin thông tin nhỏ Ngân. Nhưng mà lúc này tôi cũng không có tâm trạng, mà tôi cũng chẳng biết tí gì về việc nhỏ tên là Thanh Ngân, 23 tuổi, vậy nên, kệ đi, tôi đâu có rảnh chứ. Cả buổi tối, tôi cứ vừa ngủ gà ngủ gật, vừa chốc chốc kiểm tra điện thoại xem có tin tức gì của Uyển My hay không, rốt cuộc thì chẳng có tin nhắn nào, còn tôi thì ngủ mất lúc nào không hay.

Hôm nay là ngày thứ 2 của hội thao, tôi với vai trò là một thí sinh đã thua cuộc, vậy nên phải trở về với vai trò của một khán giả, tiếp tục phải có mặt để theo dõi giải đấu, dù rằng nó chẳng còn gì để tôi lưu luyến nữa. Vì hôm nay không phải thi đấu, nên tôi cũng chẳng thèm đi sớm mà làm gì, đến rồi mất công lại gặp mặt Uyển My, tôi lại chẳng biết phải nói năng ra sao, mặc dù rất muốn được nhìn thấy nàng.

Tôi vật vờ câu giờ mãi đến gần 8h mới có mặt tại nhà thi đấu. Lúc này thì có vẻ như đã bắt đầu diễn ra các nội dung đầu tiên của ngày 2, vậy nên chỉ còn lác đác một vài người là đang còn ở phía ngoài như tôi. Nhà thi đấu này tính ra cũng hiện đại hết sức, bên trong thì máy lạnh phả mát rượi, bên ngoài thì căn tin, đồ ăn nước uống đầy đủ, tôi mà có tập thể dục thể thao gì, tôi cũng chọn chỗ này để luyện, vừa thoải mái mà còn đủ tiện nghi. Cầm chai C2 nốc ừng ực, tôi thoáng giật mình khi thấy chiếc Maybach của thằng Hải vừa đến trước cổng. Nếu theo lẽ bình thường thì cũng không thể đoán được đó là ai, nhưng tôi cam đoan rằng với mẫu xe đắt tiền cỡ này, và với cái màu sắc này thì không thể ai khác ngoài thằng Hải ra. Và dĩ nhiên thì nếu mà thằng Hải lái cái xe đó đến đây, dĩ nhiên phải có mục đích gì đó, mà thứ liên kết nó với chỗ này chỉ có Uyển My. Đúng vậy, chỉ ít giây sau, Uyển My đã xuất hiện với một bộ dạng có thể nói là vạn người mê say, vạn người đắm chìm. Hôm nay Uyển My không xõa tóc ra như mọi ngày nữa, nàng buộc phần tóc dài búi phía sau còn đằng trước thì để mái hững hờ hai bên nhìn chỉ có mà xịt máu mũi vì quá đẹp. Với làn da trắng mướt và đôi gò má hồng hào, Uyển My nhìn lúc nào cũng tràn đầy sức sống. Hôm nay nàng chỉ mặc áo thun, quần jeans đơn giản, thế nhưng nhiêu đó cũng làm cho hàng tá thằng con trai ngước nhìn theo từng điệu bộ, cứ chỉ rồi. Mà đâu chỉ có tụi con trai, mấy đứa con gái cũng không thể rời mắt khỏi vẻ đẹp tỏa sáng của tiểu thư nhà tôi. Nói ra thì cũng hơi hãnh diện nhẹ, đó là tôi cũng chơi khá thân với mỹ nhân này, mỗi tội là bây giờ chẳng biết nói năng làm sao, nên khi vừa thấy Uyển My tươi cười tạm biệt thằng Hải khốn kiếp thì tôi đã ba chân bốn cẳng chạy vào trong rồi. Tôi giận Uyển My thì ít mà giận bản thân mình thì nhiều. Rõ ràng là mình tự làm thì bây giờ phải tự chịu, hà cớ gì mà bắt bẻ rồi trách móc người khác.

Vì Uyển My khả năng cao sẽ ngồi gần Ái Quyên, vậy nên tôi sẽ phải né Ái Quyên ra, nhưng ngặt một nỗi, nếu tôi ngồi ở chỗ mấy thằng con trai thì sẽ là ngay vị trí cửa vào khu vực khán đài, Uyển My đi tới kiểu gì cũng sẽ nhìn thấy, vậy nên, sau một hồi suy nghĩ, tôi quyết định, sẽ xuống khu vực… thi đấu để trốn tránh:

- Ê Linh, tao có mặt nha, xuống đây ngồi chơi xíu!

- Oke anh rể, nhớ xin số vợ em giúp em nhé!

- Để xem, tự dưng lát nữa về thấy hơi khát nước.

- Oke anh rể ơi, tự dưng lát nữa thằng em sẽ mua nước cho anh.

- Cũng tạm được, để xem.

- Anh rể đi mạnh giỏi.

Vì có thẻ “vận động viên” đeo lủng lẳng trên cổ nên tôi được phép vào trong khu vực thi đấu để đứng xem, mỗi tội không ai biết vận động viên này đã bị loại từ tám đời. Với mối quan hệ không rộng lắm của mình, tôi chỉ còn biết tiến tới chỗ của Thanh Ngân, nơi nàng ta đang chăm chú theo dõi một trận đấu của vòng tứ kết:

- Hé lô, bà Ngân!

- Ủa, ông đi đâu vậy?

- Đi xem bà đánh nè! Sắp chưa?

- Hết trận này là đến tôi nè, lo quá ông.

Tôi mỉm cười trấn an, tự nhiên nhỏ này mặt lo lắng nhìn dễ thương lạ:

- Có gì mà lo, yên tâm đi, tôi xem qua mấy thằng còn lại rồi, có mỗi thằng Muay Thai đằng kia có vẻ hơi khoai còn lại bà đấm được hết, không lo.

- Muay Thai nào?

- Kìa, thằng đẹp trai kia kìa, đó!

- Ông nhắm tôi có đánh lại bạn đó không?

Tôi thì mặc dù chưa thử qua với thằng nhóc Muay Thai kia, nhưng mà nhìn cách ra đòn của nó dứt khoát, đòn chân và đòn trỏ rất có lực, chắc chắn cũng luyện tập lâu lắm rồi, vậy nên không dễ để có thể đánh bại được nó đâu. Nếu mà có đấu qua rồi thì chắc tôi sẽ tìm được cách khắc chế, nhưng vì ít khi nào thách đấu với đội Muay Thai, vậy nên tôi cũng không chắc chắn về chuyện này:

- Tôi thì tôi không chắc mình đánh lại thằng đó hay không, nhưng mà tôi nghĩ bà có thể, chỉ cần bà tập trung một xíu, dù sao bà cũng có lợi thế?

- Huhu, ít khi nào tôi đấu với môn đó lắm, ông có chắc tôi đánh lại không, thấy môn đó có vẻ đánh bạo lực quá.

Nhỏ Ngân mếu máo, trông lại càng đáng yêu tợn, mỗi tội là tôi không… thèm:

- Thật ra theo tôi biết thì Muay Thái được cái chân và trỏ mạnh, còn lại ít thủ lắm, mỗi khi người ta tung cước với tung trỏ sẽ dễ lộ điểm yếu phần thân trên, bà phải chớp được đoạn đó thì có thể giành điểm. Muay Thai khi đá hay buông thõng tay lắm, sẽ có khoảng trống cho bà phản đòn. Mà bà tung cước cũng nhanh, tôi nghĩ có cơ hội đó.

- Ừm, hy vọng thế.

- Với lại khoan nữa, bên Muay Thai rất ngại đấu địa chiến, kiểu vật khóa ấy, nên đội này ngán đội BJJ lắm, bên đó toàn vật với khóa. Bà có thể tận dụng vài đòn khóa để lấy lợi thế. Mà bà là con gái nữa, chắc thằng đó không dám phản kháng đâu, haha.

- Thôi, xin cha, thế thì ăn gian lắm. Mà tôi không biết đòn khóa nào cả, ông chỉ tôi sơ sơ vài chiêu đi!

- Ủa sao bảo ăn gian không thèm.

- Thì phòng ngừa thôi, chỉ tôi đi!

Nghe thì có vẻ như là tôi cao siêu lắm, nhưng thực chất thì tôi chỉ biết sơ sơ lý thuyết, lúc thực hành thế nào thì lại phải do khả năng của mỗi người. Nhỏ Ngân học Karate nên tất nhiên không thường xuyên dùng đòn khóa, điều đó thì ai cũng biết. Vậy nên khi đối thủ thấy nhỏ Ngân sử dụng chắc chắn sẽ bị bất ngờ, không trở tay kịp:

- Thôi được rồi như này, tôi chỉ bà mấy chiêu mà tôi biết, làm được hay không là do bà thôi.

- Oke, sư phụ, đồ đệ xin nghe, hihi.

- Đầu tiên là Rear Naked Choke, tạm hiểu là siết cổ từ đằng sau, bà chụp cổ đối thủ, hai chân thì kẹp vào người đối thủ, siết như này nè!

Tôi vừa nói vừa chạy ra phía sau nhỏ Ngân làm động tác ôm cổ siết thử, tất nhiên lúc làm động tác này thì phải ôm từ phía sau, cơ mà có ai ngờ mới nhiêu đó thôi đã nhận một rổ gạch đá từ khán đài rồi:

- Trời ơi, trọng tài ơi, hai đứa kia làm trò gì vậy?

- Má thằng Phong nhờ nó xin số vợ tao mà giờ nó ôm vợ tao luôn rồi thằng chó!

Giọng thằng Linh lớp trưởng oang oang, thằng mất dạy. Nó gọi Uyển My bằng chị mà nó dám gọi tôi bằng thằng, tôi không cho nó một bài học thì không phải Thanh Phong nữa. Tất nhiên hành động đó của tôi không thể nào thoát khỏi tầm mắt của gần như tất cả mọi thành viên trong lớp, bao gồm cả Ái Quyên và Uyển My, vì khu vực tôi đang đứng ở ngay phía dưới khán đài lớp tôi. Nhưng dĩ nhiên nhỏ Ngân hiểu tôi chỉ đang thị phạm, vậy nên nhỏ không quan tâm mấy tiếng la hét của bọn điên trên kia:

- Oke, cũng không khó, mà siết vậy có nhẹ quá không?

- Cái này siết đúng thì khó thoát lắm, mà đội Muay Thai chắc không xử lý được đâu, cẩn thận ăn trỏ thôi là được.

- Ừm, tiếp đi sư phụ.

- Đây, tuyệt chiêu cho nhanh nhé, Kimura Lock. Chiêu này thì như bà đã thấy rồi đó, cách thực hiện thì tương tự như vậy, tay chân thì kẹp như thế này, như này, nhớ chú ý chân phải kẹp cho chuẩn, với lại nắm được rồi thì bẻ vừa thôi, khi nào người ta giãy mạnh quá thì hẵng bẻ thêm, bẻ mạnh gãy tay đấy!

- Dữ vậy sao sư phụ?

- Thấy thằng hôm qua đánh với tôi không? Tôi cho nó trật tay luôn rồi đó?

- Hèn gì ổng gào dữ ha sư phụ?

- Lát đánh thằng kia cho nó gào y như vậy là được, oke đệ tử?

- Oke đa tạ sư phụ, hihi.

Tự dưng đứng nói chuyện một hồi, tôi thấy Thanh Ngân cũng dễ thương, mỗi tội tôi lại không có một chút cảm giác gì gọi là trai gái với nhỏ này, tôi cũng chẳng hiểu tại sao nữa. Chắc là do tôi với nhỏ Ngân có cùng một sở thích, sở trường, vậy nên tôi có cảm giác khá thân quen, cảm giác như Thanh Ngân là một cô em gái nhỏ của mình vậy, không hề có chút rung động nào cả. Giá mà mấy thằng đang thích Uyển My ngoại trừ tôi chuyển sang thích nhỏ Ngân hết thì hay nhỉ, tôi sẽ một mình một ngựa, hiên ngang mà giữ Uyển My cho riêng mình, mặc dù tôi còn chẳng dám đi tiếp với nàng:

- Mà hết rồi hả sư phụ, ít thế?

- Còn nhiều, cơ mà mấy chiêu kia chắc bà làm không được đâu, không cẩn thận ăn đòn liền.

- Ờm, vậy thôi bữa khác học sau.

- Mà sao hỏi kỹ thế, chắc gì gặp thằng đó.

- Sao lại không, bạn đó chung nhánh với tôi, thắng trận tứ kết là xíu nữa gặp liền đó, người ta vào bán kết rồi.

- Hả? Ghê vậy sao? Rồi đối thủ của bà đâu?

Nhỏ Ngân căng thẳng, chỉ sang một thằng đang mặc bộ võ phục của Vovinam, môn này thì khá quen thuộc với tôi vì tôi hồi xưa đi học Triệt Quyền Đạo có giao lưu khá nhiều:

- Đó, ông mặc áo xanh đó.

- Vovinam à? À nhớ rồi, thằng này hôm qua tôi có xem sơ sơ, đánh cũng bình thường, chắc cũng mới tập không lâu, bà thắng phát một.

- Xí, khinh địch vừa thôi.

- Không phải khinh địch đâu mà dàn này chỉ có tôi, bà, thằng Muay Thai kia với một thằng nữa Taekwondo đang đấu kìa là học lâu rồi thôi, còn lại toàn dân nghiệp dư mới tập tành. Tụi mình có thể xem là đang… hành gà đó.

- Mà ông, tôi hỏi nè!

- Sao thế?

Thanh Ngân nhìn tôi, rồi lại liếc lên phía khán đài, mỉm cười lém lỉnh:

- Bạn nữ kia, người yêu ông à?

- Bạn nào? Đâu?

Khỏi nói cũng biết, người mà nhỏ Ngân đang chỉ vào chính là… Uyển My, người vẫn đang nhìn về phía tôi nhưng đã quay đi rất nhanh khi tôi vừa ngước đầu lên:

- Đó, bạn nữ đẹp nhất trên khán đài, áo thun trắng, đó!

- À… không, chỉ là… bạn thôi.

- Thiệt không? Thế thì xin chúc mừng, có vẻ người ta thích ông đó.

- Sao bà biết?

- Hồi nãy mấy người đó la to quá nên tôi có nhìn lên, bạn ấy nhìn ông đắm đuối luôn, cái lúc ông chỉ tôi siết cổ, mặc bạn ấy khó chịu dữ lắm, hihi.

- Vậy thôi mà đoán sâu vậy?

- Ai bảo, còn nữa nhớ, ông đi qua đây bạn ấy cũng nhìn sang đây, ông sang kia thì nhìn sang kia, ông nhìn lên thì giả vờ quay chỗ khác, chả thích ông thì là gì.

- Bà thấy vậy thật à?

- Thật, sao ông ngố thế? Thích người ta thì nói đi, ngại gì nữa! Mà bạn gái ông xinh ghê, tôi nhìn còn mê. Ông có thích người ta không?

- Tôi… tôi…

Trong lúc tôi còn đang ngập ngừng chưa biết phải trả lời nhỏ Ngân thế nào thì trọng tài đã gọi nhỏ Ngân quay lại để chuẩn bị bắt đầu cuộc đấu. Lúc này thì thằng Taekwondo kia cũng đã hạ đo ván đối thủ của mình, sẵn sàng tiến vào bán kết. Nhỏ Ngân tính ra vào được đến vòng bán kết này cũng giỏi rồi, gặp hai đối thủ này có vẻ hơi cứng, phần nhiều là sẽ thua, nhưng dù sao cũng được giải ba, oách xà lách hết sức. Trong lúc nhỏ Ngân bận bịu với đối thủ tiếp theo của mình, tôi đứng núp sau trọng tài, khẽ nhìn lên trên khán đài và thấy được ánh mắt của Uyển My đang dõi theo mình. Tôi không biết có phải do mình ảo tưởng hay không nên nghĩ rằng Uyển My nhìn tôi, cơ mà nhỏ Ngân cũng thấy vậy thì có lẽ không phải là tưởng tượng. Uyển My lúc nào cũng xinh, điều đó không cần bàn cãi, cơ mà lúc này thì nàng chỉ ngồi đăm chiêu nhìn về phía tôi với ánh mắt buồn rười rượi. Đôi mắt của Uyển My quả thực rất đẹp, rất kỳ lạ, khi nàng cười thì đôi mắt là điểm nhấn rõ ràng nhất, người ta vẫn thường gọi là cười tít mắt, rất đáng yêu. Còn khi Uyển My buồn, đôi mắt của nàng khiến người đối diện cảm thấy thương cảm quá đỗi, dù chưa cần biết lý do là gì.

Trong lúc tôi còn đang mải mê suy nghĩ không biết nên đối diện với Uyển My như thế nào thì “đồ đệ” cưng của tôi đã đánh thằng Vovinam kia bay ra khỏi sàn đấu trong tiếng hò hét của các cổ động viên rồi:

- Thắng rồi, thắng rồi sư phụ ơi!

Nhỏ Ngân mừng rỡ cười tươi chạy lại phía tôi:

- …

- Sư phụ! Sư phụ, có nghe không vậy?

- Hả? Sao thế… đánh chưa?

- Thắng rồi ạ! Làm gì mà ngơ ra thế?

Thanh Ngân xem chừng là một cô gái rất tinh tế và nhạy bén, chỉ quan sát một chút cũng biết mọi sự diễn ra thế nào rồi:

- Hai người đóng phim hả? Một người ngồi trên nhìn xuống, một người ngồi dưới nhìn lên, mắc mệt với giới trẻ ngày nay, yêu đương nhăng nhít!

- Nói gì đó nhỏ kia, đệ tử gì láo quá. Mà sao đánh nhanh vậy, mới có mấy giây mà?

- Ai bảo ông vậy?

- Chứ sao?

- Đánh hết hiệp 1, sang hiệp 2 rồi đánh thêm nửa hiệp 2 nữa mới xong mà mấy giây con khỉ. Phải rồi, mải nhìn người yêu quá đâu có quan tâm ai, hihi.

Không đợi tôi có thời gian suy nghĩ, nhỏ Ngân đã tiếp lời, một câu nói mà tôi không biết là nó đúng hay sai nữa:

- Thích người ta thì nói ra, đừng có giấu trong lòng, mà có không thích đi chăng nữa cũng phải rõ ràng lên, đừng có mập mờ tội người ta. Vậy nha, tôi chạy qua lớp một chút, lát gặp.

- Ừ… ừm.

Chẳng biết lúc đó tôi nghĩ gì, chỉ nhớ mang máng rằng tôi đã nghĩ, khi một người chửi mình ngu, có thể do người ta ghét mình, còn khi rất nhiều người đều chửi mình ngu thì có khi mình phải xem lại bản thân rồi. Chẳng vô cớ mà từ nhỏ Nhi, mẹ tôi, giờ là nhỏ Ngân đều nói tôi ngu ngốc vì bỏ qua Uyển My, có lẽ lỗi ở đây chẳng thuộc về gia đình dòng họ gì cả, lỗi ở đây là do tôi, do tôi quá hèn nhát mà thôi. Sau một hồi đắn đo ngập ngừng, tôi quyết định đi thằng ra ngoài sảnh, chẳng còn chút sinh khí nào mà trò chuyện mà theo dõi nữa, tâm trạng tôi lúc này đã rối bời lắm rồi.

Và như một cách để ông trời khẳng định rằng, duyên số không phải là thứ dễ đến dễ đi, một khi đã có duyên rồi thì có lên trời cũng sẽ tìm gặp nhau. Tôi vừa chạy ra được vài phút thì Uyển My cũng đã xuất hiện từ phía trong. Vừa nhìn thấy tôi, nàng đã tiến lại gần còn tôi thì chân tay như hóa đã, chẳng còn sức lực nào để mà di chuyển nữa:

- Uyển… Uyển My, sao ra đây?

- Tránh mặt mình phải không?

Uyển My nhìn tôi, trách móc, đôi mắt nàng đã khẽ rưng rưng:

- Đâu có, mình… hơi ngột ngạt, ra ngoài cho nó thoáng.

- Sao không lên ngồi trên khán đài lại bỏ xuống dưới đó?

- Thì… mình… à bạn mình sắp thi đấu, mình xuống… hỏi thăm thôi.

- Thế tôi không cần anh hỏi thăm hả?

Uyển My càng nói càng trở nên xúc động khiến tôi phải hốt hoảng nghiêm chỉnh trở lại:

- Uyển My bị sao? Mình thấy vẫn… bình thường mà?

- Đúng rồi… anh có bao giờ quan tâm đến tôi đâu… chỉ có tôi thôi… hức…

Từ trước đến giờ, Uyển My lúc nào cũng tươi cười, tích cực, chỉ duy có khi ở cạnh tôi thì mới xuất hiện những giọt nước mắt buồn tủi thế này mà thôi. Tôi không biết mình có vận may nào mà kiếp này lại được gặp Uyển My và được nàng quan tâm nhiều như thế:

- Mình… mình xin lỗi, đừng khóc mà, Uyển My!

- Lúc nào tôi cũng… hức, phải đi tìm anh để giải thích… Tại sao anh chẳng bao giờ… chủ động… chủ động tìm đến tôi… Anh ích kỷ lắm… anh… có biết không hả?

Những giọt nước mắt đã lăn dài trên đôi gò má xinh xắn của Uyển My khiến tôi thật sự lúng túng chẳng còn biết phải xử lý làm sao nữa. Bên ngoài sảnh hiện tại cũng chỉ có lác đác vài người, vậy nên việc tôi làm Uyển My khóc chắc chắn chẳng thể nào lọt khỏi tai mắt của những con người đang hiện diện nơi đây. Tất nhiên tôi không làm gì từ nãy đến giờ, tuy vậy, khi một người con gái xinh đẹp đứng trước mặt bạn khóc, bạn sai 100%, ngay cả khi bạn đúng, thì bạn vẫn là người sai:

- Đừng khóc nữa mà, mình xin lỗi… Mình…

- Xin lỗi… anh lúc nào cũng chỉ xin lỗi thôi, anh có… hức… có bao giờ biết… sửa đâu?

Uyển My là một cô gái có cảm xúc mãnh liệt, dù rằng xét cho cùng, nàng cũng là một cô gái khá cứng đầu, rất kiên định với mỗi quyết định của bản thân, không bao giờ từ bỏ cho dù có bất cứ lý do gì. Sự mạnh mẽ trong ý chí của Uyển My khiến tôi đôi lúc phải cảm thấy hổ thẹn với bản thân mình. Tôi không chỉ thua nàng về đầu óc, tôi còn thua nàng về lý trí nữa:

- Hức, tôi yêu người ta… hức… mấy năm trời, tôi còn chẳng… chẳng khóc được cho người ta nhiều như anh, anh có biết… huhu… có biết không?

- Mình…

- Vậy mà… anh ích kỷ lắm… hức… anh chỉ biết nghĩ đến bản thân mình thôi, anh… tự quyết định hết mọi thứ… anh không quan tâm tôi nghĩ gì… huhu… đúng không? Trả lời đi!

- Xin… xin lỗi… mình…

Trong lúc rối trí chẳng giải quyết được gì, tôi kéo tay Uyển My ra ngoài, phần để tránh ánh mắt hiếu kỳ của mọi người, phần để có chỗ riêng tư cho tụi tôi dễ dàng hơn trong việc giải quyết mâu thuẫn đang phát sinh. Tôi không rõ Uyển My đang nói đến chuyện gì, rõ ràng hôm qua bọn tôi vẫn nói chuyện bình thường, và từ hôm qua đến nay thì chẳng có chuyện quái gì xảy ra thêm nữa cả. Hơn nữa cái đêm hôm nọ, là Uyển My tự động bỏ đi, tôi không hề nói một thứ gì khiến nàng đau lòng vào hôm ấy cả, vậy thì sao, tại sao Uyển My lại xúc động như vậy, tại sao nàng lại trách móc tôi nhiều như thế. Vừa đi, tôi vừa tự thắc mắc trong lòng, mà không nhận ra được rằng, câu chuyện càng lúc càng đi xa khỏi tầm kiểm soát, tưởng như chỉ có trong phim Hàn Quốc dài tập. Vào đúng lúc này, ngoài thằng Đức, người đang đứng ở phía cửa khu vực thi đấu và ném ánh nhìn về phía chúng tôi ra, thì phía ngoài cổng chính, thằng… Hải ngựa cũng chẳng hiểu ở đâu xuất hiện, khiến câu chuyện lúc này trở nên thập phần rối rắm.

Một cô gái, ba chàng trai, có trời mới biết kết thúc của câu chuyện này là ở đâu...
 
Chà. Kết chap gây tò mò ghê.
Có thể lúc này Uyển My sẽ nói lời yêu tác giả, hoặc tác giả sẽ nói lời yêu với My or cả 2 cùng nói.
Còn xấu nhất thì Hải ngựa nhảy vào và cho cả thím, cả thằng Đức ra chuồng gà
 
Chương 42:

Không biết phải dùng các thể loại ngôn từ gì để có thể diễn tả chuẩn xác nhất về tâm trạng của tôi ngay lúc này. Tôi không hiểu mình phải nói thế nào nữa, chỉ là cảm thấy có chút gì đó đau lòng, có chút gì đó nhói trong tim, có chút gì đó như mình vừa bị phản bội vậy. Mặc dù mọi chuyện tất cả hoàn toàn đều là do lỗi của tôi, nhưng ai thì chẳng luôn đóng vai nạn nhân trong câu chuyện của chính mình. Tôi đã từ chối Uyển My, một cách thẳng thừng, chẳng bởi vì lý do gì ngoài việc tôi sợ rằng, tôi không xứng với nàng, chỉ vậy thôi. Ở đây không phải là tôi cao thượng, chẳng qua tôi đã đủ lớn để hiểu rằng, việc cứ cố đấm ăn xôi trong mối quan hệ này sẽ không đem lại kết quả tốt, trái lại còn mất thêm thời gian của cả đôi bên, chi bằng cứ dứt khoát từ đầu, sau này đỡ đau khổ, day dứt. Thế nhưng ngay hiện tại thì tôi vẫn chưa thể nào đồng ý hoàn toàn với quyết định của mình được, đôi lúc tôi còn quên béng đi mất là mình chính là người đã tự động đẻ ra cái suy nghĩ đó để rồi áp đặt lên mối quan hệ tốt đẹp của tôi và Uyển My. Mặc dù không nói ra nhưng tôi biết Uyển My không giận gì tôi, nàng chỉ buồn nhiều chút mà thôi. Dạo trước thì mối quan hệ của tôi và Uyển My còn có chút gì đó mập mờ, không rõ ràng, vậy nên tôi với vai trò là “bạn trai hờ” của nàng có thể yêu cầu nàng làm chuyện này, làm chuyện kia, nhưng nói thì nói vậy chứ tôi khá chắc rằng tôi cũng chẳng cần cái danh xưng hão ấy để Uyển My lắng nghe và chiều theo ý định trẻ con của tôi. Nàng không phải là người không có chính kiến, chắc chắn rồi, trái lại, Uyển My còn là người có sự kiên định mạnh mẽ nữa kìa, đã muốn làm gì thì không ai có thể ngăn cản được. Tuy vậy, chỉ cần tôi nói, Uyển My sẽ luôn cố gắng làm theo những gì tôi muốn. Có cảm giác trong mối quan hệ này, tôi chỉ là một đứa trẻ, còn Uyển My tự dưng có thêm một thằng… con trai to xác. Mặc dù bằng tuổi nhau nhưng tôi khá chắc rằng, con gái luôn luôn có những suy nghĩ chín chắn hơn tụi con trai rất nhiều, vậy nên, có lẽ, sau khi đã hiểu rõ được tâm tư tình cảm của tôi, Uyển My cũng tự có được quyết định cho tương lai của nàng. Dĩ nhiên nàng là tiểu thư lá ngọc cành vàng, là hột xoàn đá quý, còn tôi chỉ là thằng khố rách áo ôm, ngọn cỏ ven đường, làm sao mà xứng đôi vừa lứa. Uyển My có quyền cũng như có đủ khả năng để tìm kiếm cho mình một chỗ dựa vững chắc hơn trong tương lai, và đó hẳn nhiên không phải là tôi. Tôi không biết nàng và thằng Hải ngựa có mối quan hệ như thế nào, nhưng tôi hoàn toàn hiểu được, so với thằng Hải, tôi có khi còn không bằng cọng lông chân của nó. Dĩ nhiên tôi cũng không phải là loại hoàn toàn tự ti về bản thân, thậm chí còn có phần tự tin thái quá nữa kìa, tôi chỉ nhận biết rõ được hoàn cảnh gia đình mới là thứ ngăn cản tôi và Uyển My lúc này. Tôi cũng thừa hiểu được ba mẹ Uyển My sẽ nở mày nở mặt ra sao khi giới thiệu với bạn bè đối tác hay đồng nghiệp về một anh con rể quý hóa danh gia vọng tộc xứng đôi vừa lứa bên tiểu thư Uyển My xinh đẹp tài sắc của gia đình. Chỉ nghĩ đến đó thôi, tôi đã thấy đầu mình muốn nổ tung vì sự ganh tỵ rồi, thiệt là quá ư xấu tính.

Mải mê suy nghĩ hồi lâu, tôi rảo bước vật vờ như con zombie ở sảnh của nhà thi đấu. Tất nhiên thì lúc này cũng chẳng có ma nào ở ngoài này vì mọi người đều đang bận tập trung theo dõi những diễn biến hấp dẫn phía bên trong kia, duy chỉ có tôi đang thất thần đi lại với một tâm trạng không thể nào miêu tả bằng lời được:

- Sao đó mày?

Một giọng nói quen thuộc vang lên, tất nhiên rồi, còn ai khác ngoài thằng bạn thân chí cốt của tôi nữa cơ chứ:

- Ờ… không, có gì đâu.

Tôi mệt mỏi đáp, hiển nhiên là không qua khỏi ánh mắt của thằng Đức:

- Cãi nhau với My à?

- Uyển My á? Không, cãi gì đâu, nói… tào lao.

- Chứ sao thấy My vừa ra ngoài cái là mày xin thua liền vậy, hai người chẳng có chuyện là gì?

Bình thường tôi cứ nghĩ thằng này ngu lắm, chẳng biết mở mắt ra quan sát thế thái nhân tình chút nào, cơ mà hôm nay chắc tôi lại phải suy nghĩ lại rồi:

- À… không, tao bị đánh… đau tay quá nên xin thua thôi, đánh không lại.

Nó cười khẩy, nhìn tôi mỉa mai:

- Bớt giỡn lại, tao lại lạ mày quá. Cỡ con nhỏ tuổi gì mà thắng được mày, tao đâu có ngu mà không nhìn thấy, mày chẳng kéo nó lại không thì nó thua đứt đuôi rồi còn gì.

- Tại tao không muốn… đánh ngã con gái thôi.

- Mà thôi kệ nó đi, tao nói mày nghe cái này.

- Sao thế?

Thằng Đức nhìn tôi, thở dài. Nó khoác vai tôi đi ra ngoài, một cảm giác thân thuộc lại ùa về, chúng tôi đã là những người bạn của nhau gần 10 năm nay rồi, ăn cùng, ngủ cùng, chơi cùng, tất cả mọi thứ, vậy nên bây giờ có gì mà cứ phải giấu giếm đấu đá với nhau kia chứ:

- Chuyện đợt này, xin lỗi mày, lỗi tao, tao bậy quá.

- Chuyện gì?

- Thì chuyện tao với mày với My đó chứ gì. Tao gây gổ với mày mấy lần, hôm qua nằm nghĩ lại thấy tao cũng quá đáng, đừng giận nha mày!

Tôi hiểu những gì thằng Đức nghĩ, tôi cũng hiểu tại sao nó lại có những hành động như vậy, thế nên tôi không giận dỗi gì nó, chỉ là tôi lo lắng không biết tình anh em của tụi tôi có còn vẹn nguyên như lúc ban đầu sau một hồi drama không có kết thúc này hay không:

- Giận mẹ gì, thằng điên này. Tao biết vì sao mày làm vậy, tao cũng có lỗi, thôi anh em mình làm hòa, có mỗi thằng bạn thân mà vì gái đánh nhau đéo được.

- Ờ, tao cũng nghĩ vậy, dù sao mình cũng chơi với nhau lâu rồi, không thể vì một đứa con gái mà anh em trở mặt được.

Nhìn thằng Đức gật gù, tôi vỗ vai nó trấn an:

- Mà có cái này, tao nói thật.

- Ừ, vụ gì?

- Tao biết mày rất thích Uyển My. Cái đó thậm chí cả lớp đều biết. Nhưng tao không chắc Uyển My có thích mày hay không, cái này công nhận chứ?

- Ừ, công nhận.

- Tiếp nữa, tao cũng không khẳng định, nhưng tao nghĩ Uyển My có cảm tình với tao, điều đó chắc mày cũng nhận ra?

- Ừm.

- Tao nói thật luôn, tao cũng có thích Uyển My chút chút, nhưng tao thấy tao với Uyển My không có hợp với nhau, có tiến tới thì sau này cũng tan đàn xẻ nghé, nên tao thật sự không có ý định phát triển thêm mối quan hệ với Uyển My, mày hiểu không?

Hôm nay tôi ăn nói già dặn cứ như ông cụ non khiến thằng Đức phải há hốc mồm kinh ngạc:

- Vãi lúa nay nói chuyện văn vẻ thế mày. Tao hiểu, tiếp đi!

- Mày thích Uyển My thì hãy tự cố gắng mà thực hiện, tự cố gắng tiếp cận, tìm hiểu, hay làm gì đó thì tùy mày, tao đã hứa sẽ không bao giờ đâm chọc gì mày, mày yên tâm điều đó, nhưng mà, có cái này…

- Sao nữa?

- Đôi lúc… đôi lúc nhé, mày sẽ thấy tao với Uyển My thân thiết, nhưng đừng có nghĩ ngợi gì nhiều, không có chuyện gì cả, hiểu không, tụi tao thân nhau đó giờ rồi, không có gì xảy ra cả, oke?

- Ok.

- Với lại tao cũng cảnh báo mày luôn, nếu mày thích Uyển My, muốn tiến tới tìm hiểu sâu hơn, thì phải cố gắng rất nhiều đó, vì mày nhìn chắc cũng biết rồi, chưa cần nói đến gia đình hay này kia, chỉ riêng việc Uyển My xinh đẹp như thế thì không thiếu mấy thằng đẹp trai giàu có theo đuổi. Nếu mày muốn lọt vào mắt xanh của người ta thì phải chăm chỉ, cố gắng lên, hiểu không?

Không đánh nhau vỡ đầu, không biết là anh em, tôi với nó đánh nhau hồi xưa rồi, đã thành anh em, giờ lại đánh nhau tiếp, xong rốt cuộc vẫn là anh em:

- Ừm, hiểu rồi, tao cũng biết thế, mà My có vẻ không mở lòng với tao lắm ơi.

- Chuyện gì, kể nghe thử!

- Thì chuyện rủ đi chơi này kia thôi, rủ mãi mới chịu đi mà còn đòi đi taxi đó. Bữa hôm qua thì vụ sinh nhật, tao hỏi thì My nói là My có công việc gia đình gấp nên về, điện thoại hết pin nên không báo mọi người được chứ không xảy ra gì cả. Còn mày thì bảo là My nhậu xỉn mày đưa về đúng không?

- Uyển My nói vậy với mày thật à?

- Ừ, thật.

Xét về mặt ngôn ngữ thì lúc này, rõ ràng Uyển My không muốn nói sự thật cho thằng Đức nghe có nhiều tầng ý nghĩa. Thứ nhất, có khả năng Uyển My không tin tưởng thằng này, dẫu cho thời gian quen biết nhau của nàng và nó cũng không khác gì của nàng với tôi, thế nhưng đâu phải ai cũng là người có thể trao gửi niềm tin được cơ chứ. Thứ hai, nếu không phải như lý do trên thì có thể rằng Uyển My chỉ đơn giản không muốn tôi và thằng Đức xảy ra thêm xích mích. Vì nếu như nó biết tôi làm nàng khóc cả tối, xong rồi còn ôm nhau ngủ suốt đêm, chắc nó phanh thây tôi ra làm trăm mảnh mất. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, việc Uyển My không mở lòng với thằng Đức dĩ nhiên là sự thật 100% không thể chối cãi, vì nàng đã dành sự quan tâm đó cho tôi rồi, làm gì còn cơ hội cho ai khác nữa kia chứ. Nói đi nói lại vẫn thấy tôi là một thằng ngu thượng hạng, có phúc mà không biết hưởng, người ta mong còn không được, đằng này mình lại đi chê bai. Nhưng làm sao có ai có thể hiểu được nỗi khổ tâm trong lòng tôi lúc này kia chứ, hây dà:

- Không sao đâu, chắc sợ tao với mày gây gổ nên Uyển My nói vậy thôi.

- Tao cũng đoán thế, hy vọng đúng. Mà thằng nào tán tỉnh My, mày biết không, để tao nghiên cứu xem thế nào?

- Biết, tao có gặp mấy lần.

- Sao gặp hay vậy?

Nói đến đây, tôi mới nhận ra là mình đã bị hố, giờ mà tôi nói tôi được mời sang nhà Uyển My chơi với tư cách “bạn trai” của nàng, khéo thằng Đức nó lại nổi máu chó điên lên đấm tôi không trượt phát nào thì nguy… nguy cho nó, vì tôi đang bực mình, nó sẽ no đòn thôi, tôi thề, tôi hứa, tôi đảm bảo:

- À thì… có mấy hôm tao gặp thằng đó chở Uyển My đi.

- Thật à? Vãi đạn, mà chở đi thì sao mày biết là nó tán tỉnh My, lỡ… anh em trai thì sao?

- Uyển My làm gì có anh em trai nào?

- Sao mày biết?

- Đã bảo tụi tao rất… thân, hỏi ngu.

- Ừm, vậy à? Mà thằng đó thì có gì đặc biệt?

- Cũng không có gì đặc biệt, ngoại trừ việc nó rất đẹp trai, cao ráo, chắc ngang ngửa mày, trắng trẻo, mặt mũi thư sinh, nhà giàu, chạy Maybach S450, đủ hãi chưa?

- Cái đệch!

Nói đến đây, mặt mũi thằng Đức đã trắng bệch ra, lộ rõ vẻ hốt hoảng. Cũng phải thôi, chắc nó cũng chưa nghĩ đến trường hợp sẽ gặp phải một đối thủ out trình nó hoàn toàn như thằng Hải ngựa. Mà công nhận thằng bạn tôi cũng ngu xuẩn thật, nó thực sự nghĩ rằng một cô gái toàn diện như Uyển My mà lại không có những thành phần kiểu như thằng Hải ngựa theo đuổi hay sao? Bộ nó nghĩ Uyển My chỉ để cho nó và tôi, hai thằng phế vật, đầu óc ngu si tranh giành hay sao:

- Sợ rồi chứ gì?

- Cũng hơi. Mà thằng đó vừa giàu vừa đẹp trai thế thì cỡ tao với mày đấu sao lại?

- Chỉ có mày đấu thôi, tao xin rút.

- Đừng nói là do mày thấy khó nên không dám tiếp tục nhé?

- Mày khinh tao quá, mày có thấy là Uyển My có cảm tình với tao không? Nếu tao mà muốn tiến tới thì thằng đó mới là đứa thấy khó chứ đâu phải tao, vì tao nhìn tương lai thấy không ổn nên tao quyết định vậy thôi, chẳng do ai cả.

- Ừm, cũng đúng. Nhưng giờ sao?

- Sao là sao?

- Thì thằng đó tính sao, nó vậy thì tao chơi sao lại?

Tôi rất lấy làm tiếc khi liên tục phải chửi thằng bạn mình ngu, vì thực ra nó ngu thật, ngu không còn gì để nói, đến cả chuyện tán gái còn không biết đường tự xoay sở mà đòi đấu với tôi, riêng cái việc này thôi đã đủ chứng minh rằng giữa tôi và nó đã tồn tại một khoảng cách quá xa rồi, tôi ở trên trời, nó thậm chí còn phải chui xuống lòng đất nếu so sánh khả năng tán gái, hơ hơ. Đùa đấy, tôi cũng chẳng hơn gì nó đâu, chẳng qua là do Uyển My đã có cảm xúc với tôi trước nên mọi chuyện suôn sẻ như vậy, chứ cỡ tôi thì tuổi gì mà tán tỉnh được nàng:

- Sao mày hỏi tao? Mày muốn tán người ta thì phải tự thân vận động chứ?

- Có gì nói tốt cho tao nha mày.

- Quên mẹ đê, tao chỉ không nói xấu mày thôi, còn vụ tốt hay không thì mày phải tốt thật với Uyển My, láo nháo bố đấm vỡ mồm, oke?

- Thằng khốn nạn, vì gái mà quên bạn.

- Câu đó chắc phải nói với mày mới đúng.

- Haha, thôi, vào xem tiếp mày, chắc sắp xong rồi, mai còn lên nữa. Mà nhỏ đấu võ kia mày quen à?

Cái thằng mất dạy, câu trước còn đòi tán Uyển My câu sau đã hỏi sang người con gái khác rồi:

- Không, mới quen hồi nãy thôi!

- Đựu, sao quen hay vậy?

- Thì nó đấu với tao, tao vô hỏi thăm trước chơi thôi. Mà nhỏ này dữ lắm, kệ nó đi, tính sau. Chắc tao về trước đây, đuối quá!

- Không xem nữa à? Còn nhỏ Quyên kìa, không định làm gì à?

Thằng Đức nói tôi mới nhớ, từ sáng giờ mải lo đánh nhau rồi nhìn Uyển My mà quên béng đi mất Ái Quyên cũng có mặt hôm nay. Mệt thì mệt chứ cũng phải chạy lên hỏi han nàng vài câu, bỏ về phút mốt thì ai coi ra gì, sau này mà có hứng lên đòi tán tỉnh lại có khi mất cả cơ hội cũng nên. Nghĩ ngợi mất vài giây, tôi cũng bấm bụng đi theo thằng Đức lên khán đài khu vực lớp xem tiếp.

Khỏi phải nói, sự có mặt của tôi đã tạo nên một sự hỗn loạn không hề nhỏ ở vị trí ngồi của lớp. Ngoài một vài đứa con gái khen tôi đánh hay, ga lăng ra thì mấy thằng còn lại đều chửi tôi vì mê gái nên chịu thua, đồ hèn, thằng giả dối, đánh không hết mình, blah blah, riêng thằng Linh lớp trưởng lại khác, nó bênh tôi chằm chặp:

- Đủ rồi mọi người, anh Phong đã làm quá sức rồi, mọi người đừng sỉ vả nữa!

Thằng này thường ngày mồm loa mép giải, nó mà nói chuyện tốt đẹp thì mục đích chắc chắn rất thâm sâu, cái kiểu khen này thì chắc hẳn là có ý định nhờ vả chứ còn gì nữa:

- Ừa đúng rồi, nhường quá sức chứ gì! Có nhỏ con gái cũng không đánh lại, yếu!

- Bạn nói vậy là không được, bạn đừng chửi vợ mình như thế, tại anh Phong đây không đánh lại, vợ mình giỏi quá mà – thằng Linh mồm 5 miệng 10 nhận vợ

Tôi mà như lúc trước thì thằng nào vừa phun ra câu chửi tôi yếu đó chắc vỡ mồm với tôi rồi chứ đâu có yên, cơ mà nay tâm trạng tôi đang không được ổn định cho lắm, vậy nên tôi cũng ngậm tăm bỏ qua, chỉ khẽ tìm tới chỗ Ái Quyên đang ngồi. Mấy đứa con gái đang trò chuyện với Ái Quyên thấy tôi lân la tới thì cũng biết ý lui ra chỗ khác, chốc chốc lại quay sang nhìn tôi cười khúc khích:

- Xin chào, hehe.

- Ờm, chào! Bạn Phong học võ thật hả, thấy đánh hay quá chừng!

- Thấy hay thật không?

- Hay. Mỗi tội đánh toàn nhường, chán!

Ái Quyên vừa nói vừa thở dài, nhìn tôi như kiểu tôi vừa làm nàng thất vọng dữ lắm:

- Hơ hơ, sao biết nhường?

- Nhìn là biết, mới đầu thấy nhỏ kia ép bạn Phong liên tục mà đánh có trúng cái nào đâu, nhìn là biết nhường rồi, hứ.

- Ghê vậy, biết nhường luôn hả? Cũng có con mắt tinh đời đó.

- Cũng thường thôi, đánh với con gái thì nhường vậy đó còn đánh với con trai thì đánh người ta muốn gãy tay.

Khỏi phải nói tôi biết Ái Quyên đang nhắc lại phi vụ ban nãy, nơi tôi tung tuyệt chiêu Kimura Lock làm thằng Nhật bảnh chọe gào khóc trong đau đớn. Ở đây tôi phải nhấn mạnh là nó gào khóc thật chứ không phải là tôi đang bánh vẽ ra đâu nhé, vì ban nãy tôi cũng có một chút xíu gì đó gọi là tâm trạng bất ổn, có hơi cay cú nhẹ sau khi ăn đòn đau, vậy nên tôi cũng mạnh tay hơn mức bình thường, chỉ là vẫn chưa có… gãy tay thôi, hehe:

- Bậy rồi, trật thôi, chưa gãy.

- Ác.

- Ác gì, không thấy nó đánh tôi muốn thủng dạ dày à?

- Cả hai người đều ác, đánh gì nặng tay quá trời.

- Chịu thôi, nó ghét tôi, mà tại vì ai đó thì biết rồi đó?

Tôi vừa nói vừa liếc Ái Quyên, tất nhiên là nàng thừa hiểu tôi đang nói đến chuyện gì, vậy nên nàng cũng không ngần ngại mà đối chất với tôi luôn:

- Ý bạn Phong nói tại tôi đúng không? Chắc tôi yêu cầu hai người đánh lộn?

- Thì ai bảo nó đánh tôi trước? Tôi chỉ… tự vệ thôi, hơ hơ.

- Mà hai người cãi nhau à?

Ái Quyên hỏi tôi, mắt vẫn nhìn xa xăm:

- Ai? Thằng Nhật ấy hả? Kẻ thù luôn chứ cãi gì nữa?

- Không, bạn Phong với chị My ấy. Thấy chị My cứ buồn buồn.

- Bậy rồi… tôi với Uyển My có gì đâu… mà buồn.

- Không biết, thấy vậy á. Mà thôi về đi!

- Ủa không xem à?

- Xem gì nữa ông nội, đánh xong rồi kìa!

- Ủa vậy hả?

Công nhận ngồi nói chuyện với con gái, đặc biệt là mấy người xinh xinh dễ thương như này thì thời gian trôi qua nhanh thật, cứ như một cơn gió. Mà cũng phải thôi, ban nãy lúc tôi đi ra thì mấy cặp kia cũng đánh gần xong rồi, giờ quay lại cũng bằng thừa:

- Có cần đưa về không?

- Khỏi, tôi đi xe rồi, về cẩn thận nha. Bai.

- Bai, mai gặp.

Tôi chưa vội về ngay mà còn đứng lại nhìn Ái Quyên đi khuất, sau đó mới rệu rã bước. Tôi lúc này thì dù đang nhìn Ái Quyên nhưng đầu óc lại chỉ nghĩ về Uyển My mà thôi. Không biết Uyển My có chuyện gì không mà ban nãy Ái Quyên nói nàng cứ buồn buồn, mà không biết buồn là buồn chuyện gì, ban nãy tôi cũng cảm thấy hình như Uyển My có tâm sự gì đó, nhưng không có cơ hội hỏi. Nhưng mà nếu có chuyện buồn, sao tôi còn thấy nàng cười nói với thằng Hải cơ chứ, liệu có người nào buồn mà có tâm trạng cười nói như vậy hay không. Nghĩ đi nghĩ lại một hồi, tôi chẳng hiểu mình đã lái xe về đến tận nhà lúc nào không hay nữa.

Công nhận thời gian hay bất cứ thứ gì khác tồn tại trên cái cuộc đời này đều chỉ mang tính chất tương đối. Nếu là bình thường thì đoạn đường này chắc sẽ khiến tôi cảm thấy bực mình không thể tả xiết vì quá xa và quá nóng. Nhưng mà chẳng hiểu sao hôm nay tôi di chuyển cả một quãng dài mà còn chẳng nhận ra là mình đang đi đâu, làm gì, chỉ đi trong vô thức vậy thôi. Vừa về đến nhà, “sư phụ, sư mẫu” đã đon đả hỏi thăm tình hình:

- Đánh võ sao rồi Phong? Có thắng không? Đánh với dân nghiệp dư mà còn không thắng được thì nghỉ mẹ cho nhanh!

Ba tôi hỏi một câu mà đe dọa cũng một câu, chẳng biết phải trả lời sao cho vừa lòng ông:

- Con bỏ cuộc ba ơi.

- Sao bỏ cuộc, đối mạnh quá à?

- Dạ không, gặp nhỏ con gái, mà con không có muốn đánh con gái, nên con chịu thua.

Mấy cái tính khí thường ngày thì tôi không biết chứ riêng cái khúc cay cú ăn thua thì chắc chắn là tôi học được từ ba tôi. Mặc dù ngay lúc này thì ông đã trở thành một người võ sư, điềm đạm chín chắn, trụ cột của gia đình, thế nhưng không thể che giấu được sự háo thắng trong cách trả lời:

- Trường mày sắp kiểu gì vậy con? Sao con trai lại đi đấu với con gái?

- Có mấy nhỏ con gái nên đánh chấp điểm ba ơi, mà con không đánh trả bị thua đậm quá, giờ mà muốn thắng chỉ có đánh nó Knockout hoặc bay ra ngoài thôi mà con không dám đánh mạnh, nên thôi!

- Ừm, vậy cũng được, còn đỡ hơn bị con gái đánh ngã, cũng khôn đấy, thôi tắm rửa ăn cơm đi, tao đói rồi!

Nếu ai đã từng đi tập thể dục, đi thi đấu thể thao, hay đi tập gym mệt nhọc về, chắc mọi người đều hiểu rằng cơ thể mình sẽ cần lấy lại sức lực bằng cách nghỉ ngơi hơn là việc nạp thêm một mớ thức ăn vào người để nó lại phải tiếp tục hoạt động. Vậy nên, tôi từ chối công cuộc khiến cái dạ dày tội nghiệp của mình phải è cổ ra xay nặn thức ăn, vậy nên tôi đánh bài chuồn lên phòng nằm thẳng. Sau một ngày dài mệt mỏi, tôi mở điện thoại lên xem có tin tức gì không, mà chủ yếu là ở đây tôi muốn xem Uyển My có nhắn nhủ gì với mình không, vì tôi thực sự đang rất, rất muốn biết nàng đang suy nghĩ gì trong đầu, liệu có còn vương vấn hay đã dứt khoát với tôi luôn rồi. Mặc dù tôi chẳng có cái quyền gì được biết điều đó vì vốn dĩ tôi chính là người chủ động không tiếp tục mối quan hệ, cơ mà tôi vẫn không thể giấu được một sự thật rằng mình rất quan tâm đến Uyển My, chỉ là hoàn cảnh không cho phép, chứ không phải là tôi không thích nàng. Nhưng dĩ nhiên là vậy rồi, khi một chuyện mà bạn mong muốn nó xảy ra một cách khủng khiếp thì nó sẽ… không thèm xảy ra. Trong điện thoại tôi lúc này chỉ có vài tin nhắn hỏi thăm từ mấy đứa trong lớp, mà tất nhiên là không phải hỏi thăm sức khỏe hay tình trạng của tôi mà là hỏi thăm… nhỏ Thanh Ngân lúc chiều. Nói không phải khen chứ mặc dù hung dữ, đánh đấm ầm ầm là vậy chứ nhỏ Ngân mà ăn mặc dịu dàng nữ tính lại thì nhìn cũng ra dáng phết chứ chẳng chơi. Tất nhiên là nhỏ Ngân không bằng Uyển My được, chẳng có ai bằng Uyển My cả, đối với tôi luôn là vậy, nhưng tôi phải thật rằng nhìn nhỏ Ngân rất có cảm tình, có cảm giác rất hiền lành, ngọt ngào, chẳng biết nữa, tôi thấy vậy, chắc là nhiều đứa cũng thấy thế, đó là lý do lúc này tôi lướt được khoảng 5 6 thằng hỏi xin thông tin nhỏ Ngân. Nhưng mà lúc này tôi cũng không có tâm trạng, mà tôi cũng chẳng biết tí gì về việc nhỏ tên là Thanh Ngân, 23 tuổi, vậy nên, kệ đi, tôi đâu có rảnh chứ. Cả buổi tối, tôi cứ vừa ngủ gà ngủ gật, vừa chốc chốc kiểm tra điện thoại xem có tin tức gì của Uyển My hay không, rốt cuộc thì chẳng có tin nhắn nào, còn tôi thì ngủ mất lúc nào không hay.

Hôm nay là ngày thứ 2 của hội thao, tôi với vai trò là một thí sinh đã thua cuộc, vậy nên phải trở về với vai trò của một khán giả, tiếp tục phải có mặt để theo dõi giải đấu, dù rằng nó chẳng còn gì để tôi lưu luyến nữa. Vì hôm nay không phải thi đấu, nên tôi cũng chẳng thèm đi sớm mà làm gì, đến rồi mất công lại gặp mặt Uyển My, tôi lại chẳng biết phải nói năng ra sao, mặc dù rất muốn được nhìn thấy nàng.

Tôi vật vờ câu giờ mãi đến gần 8h mới có mặt tại nhà thi đấu. Lúc này thì có vẻ như đã bắt đầu diễn ra các nội dung đầu tiên của ngày 2, vậy nên chỉ còn lác đác một vài người là đang còn ở phía ngoài như tôi. Nhà thi đấu này tính ra cũng hiện đại hết sức, bên trong thì máy lạnh phả mát rượi, bên ngoài thì căn tin, đồ ăn nước uống đầy đủ, tôi mà có tập thể dục thể thao gì, tôi cũng chọn chỗ này để luyện, vừa thoải mái mà còn đủ tiện nghi. Cầm chai C2 nốc ừng ực, tôi thoáng giật mình khi thấy chiếc Maybach của thằng Hải vừa đến trước cổng. Nếu theo lẽ bình thường thì cũng không thể đoán được đó là ai, nhưng tôi cam đoan rằng với mẫu xe đắt tiền cỡ này, và với cái màu sắc này thì không thể ai khác ngoài thằng Hải ra. Và dĩ nhiên thì nếu mà thằng Hải lái cái xe đó đến đây, dĩ nhiên phải có mục đích gì đó, mà thứ liên kết nó với chỗ này chỉ có Uyển My. Đúng vậy, chỉ ít giây sau, Uyển My đã xuất hiện với một bộ dạng có thể nói là vạn người mê say, vạn người đắm chìm. Hôm nay Uyển My không xõa tóc ra như mọi ngày nữa, nàng buộc phần tóc dài búi phía sau còn đằng trước thì để mái hững hờ hai bên nhìn chỉ có mà xịt máu mũi vì quá đẹp. Với làn da trắng mướt và đôi gò má hồng hào, Uyển My nhìn lúc nào cũng tràn đầy sức sống. Hôm nay nàng chỉ mặc áo thun, quần jeans đơn giản, thế nhưng nhiêu đó cũng làm cho hàng tá thằng con trai ngước nhìn theo từng điệu bộ, cứ chỉ rồi. Mà đâu chỉ có tụi con trai, mấy đứa con gái cũng không thể rời mắt khỏi vẻ đẹp tỏa sáng của tiểu thư nhà tôi. Nói ra thì cũng hơi hãnh diện nhẹ, đó là tôi cũng chơi khá thân với mỹ nhân này, mỗi tội là bây giờ chẳng biết nói năng làm sao, nên khi vừa thấy Uyển My tươi cười tạm biệt thằng Hải khốn kiếp thì tôi đã ba chân bốn cẳng chạy vào trong rồi. Tôi giận Uyển My thì ít mà giận bản thân mình thì nhiều. Rõ ràng là mình tự làm thì bây giờ phải tự chịu, hà cớ gì mà bắt bẻ rồi trách móc người khác.

Vì Uyển My khả năng cao sẽ ngồi gần Ái Quyên, vậy nên tôi sẽ phải né Ái Quyên ra, nhưng ngặt một nỗi, nếu tôi ngồi ở chỗ mấy thằng con trai thì sẽ là ngay vị trí cửa vào khu vực khán đài, Uyển My đi tới kiểu gì cũng sẽ nhìn thấy, vậy nên, sau một hồi suy nghĩ, tôi quyết định, sẽ xuống khu vực… thi đấu để trốn tránh:

- Ê Linh, tao có mặt nha, xuống đây ngồi chơi xíu!

- Oke anh rể, nhớ xin số vợ em giúp em nhé!

- Để xem, tự dưng lát nữa về thấy hơi khát nước.

- Oke anh rể ơi, tự dưng lát nữa thằng em sẽ mua nước cho anh.

- Cũng tạm được, để xem.

- Anh rể đi mạnh giỏi.

Vì có thẻ “vận động viên” đeo lủng lẳng trên cổ nên tôi được phép vào trong khu vực thi đấu để đứng xem, mỗi tội không ai biết vận động viên này đã bị loại từ tám đời. Với mối quan hệ không rộng lắm của mình, tôi chỉ còn biết tiến tới chỗ của Thanh Ngân, nơi nàng ta đang chăm chú theo dõi một trận đấu của vòng tứ kết:

- Hé lô, bà Ngân!

- Ủa, ông đi đâu vậy?

- Đi xem bà đánh nè! Sắp chưa?

- Hết trận này là đến tôi nè, lo quá ông.

Tôi mỉm cười trấn an, tự nhiên nhỏ này mặt lo lắng nhìn dễ thương lạ:

- Có gì mà lo, yên tâm đi, tôi xem qua mấy thằng còn lại rồi, có mỗi thằng Muay Thai đằng kia có vẻ hơi khoai còn lại bà đấm được hết, không lo.

- Muay Thai nào?

- Kìa, thằng đẹp trai kia kìa, đó!

- Ông nhắm tôi có đánh lại bạn đó không?

Tôi thì mặc dù chưa thử qua với thằng nhóc Muay Thai kia, nhưng mà nhìn cách ra đòn của nó dứt khoát, đòn chân và đòn trỏ rất có lực, chắc chắn cũng luyện tập lâu lắm rồi, vậy nên không dễ để có thể đánh bại được nó đâu. Nếu mà có đấu qua rồi thì chắc tôi sẽ tìm được cách khắc chế, nhưng vì ít khi nào thách đấu với đội Muay Thai, vậy nên tôi cũng không chắc chắn về chuyện này:

- Tôi thì tôi không chắc mình đánh lại thằng đó hay không, nhưng mà tôi nghĩ bà có thể, chỉ cần bà tập trung một xíu, dù sao bà cũng có lợi thế?

- Huhu, ít khi nào tôi đấu với môn đó lắm, ông có chắc tôi đánh lại không, thấy môn đó có vẻ đánh bạo lực quá.

Nhỏ Ngân mếu máo, trông lại càng đáng yêu tợn, mỗi tội là tôi không… thèm:

- Thật ra theo tôi biết thì Muay Thái được cái chân và trỏ mạnh, còn lại ít thủ lắm, mỗi khi người ta tung cước với tung trỏ sẽ dễ lộ điểm yếu phần thân trên, bà phải chớp được đoạn đó thì có thể giành điểm. Muay Thai khi đá hay buông thõng tay lắm, sẽ có khoảng trống cho bà phản đòn. Mà bà tung cước cũng nhanh, tôi nghĩ có cơ hội đó.

- Ừm, hy vọng thế.

- Với lại khoan nữa, bên Muay Thai rất ngại đấu địa chiến, kiểu vật khóa ấy, nên đội này ngán đội BJJ lắm, bên đó toàn vật với khóa. Bà có thể tận dụng vài đòn khóa để lấy lợi thế. Mà bà là con gái nữa, chắc thằng đó không dám phản kháng đâu, haha.

- Thôi, xin cha, thế thì ăn gian lắm. Mà tôi không biết đòn khóa nào cả, ông chỉ tôi sơ sơ vài chiêu đi!

- Ủa sao bảo ăn gian không thèm.

- Thì phòng ngừa thôi, chỉ tôi đi!

Nghe thì có vẻ như là tôi cao siêu lắm, nhưng thực chất thì tôi chỉ biết sơ sơ lý thuyết, lúc thực hành thế nào thì lại phải do khả năng của mỗi người. Nhỏ Ngân học Karate nên tất nhiên không thường xuyên dùng đòn khóa, điều đó thì ai cũng biết. Vậy nên khi đối thủ thấy nhỏ Ngân sử dụng chắc chắn sẽ bị bất ngờ, không trở tay kịp:

- Thôi được rồi như này, tôi chỉ bà mấy chiêu mà tôi biết, làm được hay không là do bà thôi.

- Oke, sư phụ, đồ đệ xin nghe, hihi.

- Đầu tiên là Rear Naked Choke, tạm hiểu là siết cổ từ đằng sau, bà chụp cổ đối thủ, hai chân thì kẹp vào người đối thủ, siết như này nè!

Tôi vừa nói vừa chạy ra phía sau nhỏ Ngân làm động tác ôm cổ siết thử, tất nhiên lúc làm động tác này thì phải ôm từ phía sau, cơ mà có ai ngờ mới nhiêu đó thôi đã nhận một rổ gạch đá từ khán đài rồi:

- Trời ơi, trọng tài ơi, hai đứa kia làm trò gì vậy?

- Má thằng Phong nhờ nó xin số vợ tao mà giờ nó ôm vợ tao luôn rồi thằng chó!

Giọng thằng Linh lớp trưởng oang oang, thằng mất dạy. Nó gọi Uyển My bằng chị mà nó dám gọi tôi bằng thằng, tôi không cho nó một bài học thì không phải Thanh Phong nữa. Tất nhiên hành động đó của tôi không thể nào thoát khỏi tầm mắt của gần như tất cả mọi thành viên trong lớp, bao gồm cả Ái Quyên và Uyển My, vì khu vực tôi đang đứng ở ngay phía dưới khán đài lớp tôi. Nhưng dĩ nhiên nhỏ Ngân hiểu tôi chỉ đang thị phạm, vậy nên nhỏ không quan tâm mấy tiếng la hét của bọn điên trên kia:

- Oke, cũng không khó, mà siết vậy có nhẹ quá không?

- Cái này siết đúng thì khó thoát lắm, mà đội Muay Thai chắc không xử lý được đâu, cẩn thận ăn trỏ thôi là được.

- Ừm, tiếp đi sư phụ.

- Đây, tuyệt chiêu cho nhanh nhé, Kimura Lock. Chiêu này thì như bà đã thấy rồi đó, cách thực hiện thì tương tự như vậy, tay chân thì kẹp như thế này, như này, nhớ chú ý chân phải kẹp cho chuẩn, với lại nắm được rồi thì bẻ vừa thôi, khi nào người ta giãy mạnh quá thì hẵng bẻ thêm, bẻ mạnh gãy tay đấy!

- Dữ vậy sao sư phụ?

- Thấy thằng hôm qua đánh với tôi không? Tôi cho nó trật tay luôn rồi đó?

- Hèn gì ổng gào dữ ha sư phụ?

- Lát đánh thằng kia cho nó gào y như vậy là được, oke đệ tử?

- Oke đa tạ sư phụ, hihi.

Tự dưng đứng nói chuyện một hồi, tôi thấy Thanh Ngân cũng dễ thương, mỗi tội tôi lại không có một chút cảm giác gì gọi là trai gái với nhỏ này, tôi cũng chẳng hiểu tại sao nữa. Chắc là do tôi với nhỏ Ngân có cùng một sở thích, sở trường, vậy nên tôi có cảm giác khá thân quen, cảm giác như Thanh Ngân là một cô em gái nhỏ của mình vậy, không hề có chút rung động nào cả. Giá mà mấy thằng đang thích Uyển My ngoại trừ tôi chuyển sang thích nhỏ Ngân hết thì hay nhỉ, tôi sẽ một mình một ngựa, hiên ngang mà giữ Uyển My cho riêng mình, mặc dù tôi còn chẳng dám đi tiếp với nàng:

- Mà hết rồi hả sư phụ, ít thế?

- Còn nhiều, cơ mà mấy chiêu kia chắc bà làm không được đâu, không cẩn thận ăn đòn liền.

- Ờm, vậy thôi bữa khác học sau.

- Mà sao hỏi kỹ thế, chắc gì gặp thằng đó.

- Sao lại không, bạn đó chung nhánh với tôi, thắng trận tứ kết là xíu nữa gặp liền đó, người ta vào bán kết rồi.

- Hả? Ghê vậy sao? Rồi đối thủ của bà đâu?

Nhỏ Ngân căng thẳng, chỉ sang một thằng đang mặc bộ võ phục của Vovinam, môn này thì khá quen thuộc với tôi vì tôi hồi xưa đi học Triệt Quyền Đạo có giao lưu khá nhiều:

- Đó, ông mặc áo xanh đó.

- Vovinam à? À nhớ rồi, thằng này hôm qua tôi có xem sơ sơ, đánh cũng bình thường, chắc cũng mới tập không lâu, bà thắng phát một.

- Xí, khinh địch vừa thôi.

- Không phải khinh địch đâu mà dàn này chỉ có tôi, bà, thằng Muay Thai kia với một thằng nữa Taekwondo đang đấu kìa là học lâu rồi thôi, còn lại toàn dân nghiệp dư mới tập tành. Tụi mình có thể xem là đang… hành gà đó.

- Mà ông, tôi hỏi nè!

- Sao thế?

Thanh Ngân nhìn tôi, rồi lại liếc lên phía khán đài, mỉm cười lém lỉnh:

- Bạn nữ kia, người yêu ông à?

- Bạn nào? Đâu?

Khỏi nói cũng biết, người mà nhỏ Ngân đang chỉ vào chính là… Uyển My, người vẫn đang nhìn về phía tôi nhưng đã quay đi rất nhanh khi tôi vừa ngước đầu lên:

- Đó, bạn nữ đẹp nhất trên khán đài, áo thun trắng, đó!

- À… không, chỉ là… bạn thôi.

- Thiệt không? Thế thì xin chúc mừng, có vẻ người ta thích ông đó.

- Sao bà biết?

- Hồi nãy mấy người đó la to quá nên tôi có nhìn lên, bạn ấy nhìn ông đắm đuối luôn, cái lúc ông chỉ tôi siết cổ, mặc bạn ấy khó chịu dữ lắm, hihi.

- Vậy thôi mà đoán sâu vậy?

- Ai bảo, còn nữa nhớ, ông đi qua đây bạn ấy cũng nhìn sang đây, ông sang kia thì nhìn sang kia, ông nhìn lên thì giả vờ quay chỗ khác, chả thích ông thì là gì.

- Bà thấy vậy thật à?

- Thật, sao ông ngố thế? Thích người ta thì nói đi, ngại gì nữa! Mà bạn gái ông xinh ghê, tôi nhìn còn mê. Ông có thích người ta không?

- Tôi… tôi…

Trong lúc tôi còn đang ngập ngừng chưa biết phải trả lời nhỏ Ngân thế nào thì trọng tài đã gọi nhỏ Ngân quay lại để chuẩn bị bắt đầu cuộc đấu. Lúc này thì thằng Taekwondo kia cũng đã hạ đo ván đối thủ của mình, sẵn sàng tiến vào bán kết. Nhỏ Ngân tính ra vào được đến vòng bán kết này cũng giỏi rồi, gặp hai đối thủ này có vẻ hơi cứng, phần nhiều là sẽ thua, nhưng dù sao cũng được giải ba, oách xà lách hết sức. Trong lúc nhỏ Ngân bận bịu với đối thủ tiếp theo của mình, tôi đứng núp sau trọng tài, khẽ nhìn lên trên khán đài và thấy được ánh mắt của Uyển My đang dõi theo mình. Tôi không biết có phải do mình ảo tưởng hay không nên nghĩ rằng Uyển My nhìn tôi, cơ mà nhỏ Ngân cũng thấy vậy thì có lẽ không phải là tưởng tượng. Uyển My lúc nào cũng xinh, điều đó không cần bàn cãi, cơ mà lúc này thì nàng chỉ ngồi đăm chiêu nhìn về phía tôi với ánh mắt buồn rười rượi. Đôi mắt của Uyển My quả thực rất đẹp, rất kỳ lạ, khi nàng cười thì đôi mắt là điểm nhấn rõ ràng nhất, người ta vẫn thường gọi là cười tít mắt, rất đáng yêu. Còn khi Uyển My buồn, đôi mắt của nàng khiến người đối diện cảm thấy thương cảm quá đỗi, dù chưa cần biết lý do là gì.

Trong lúc tôi còn đang mải mê suy nghĩ không biết nên đối diện với Uyển My như thế nào thì “đồ đệ” cưng của tôi đã đánh thằng Vovinam kia bay ra khỏi sàn đấu trong tiếng hò hét của các cổ động viên rồi:

- Thắng rồi, thắng rồi sư phụ ơi!

Nhỏ Ngân mừng rỡ cười tươi chạy lại phía tôi:

- …

- Sư phụ! Sư phụ, có nghe không vậy?

- Hả? Sao thế… đánh chưa?

- Thắng rồi ạ! Làm gì mà ngơ ra thế?

Thanh Ngân xem chừng là một cô gái rất tinh tế và nhạy bén, chỉ quan sát một chút cũng biết mọi sự diễn ra thế nào rồi:

- Hai người đóng phim hả? Một người ngồi trên nhìn xuống, một người ngồi dưới nhìn lên, mắc mệt với giới trẻ ngày nay, yêu đương nhăng nhít!

- Nói gì đó nhỏ kia, đệ tử gì láo quá. Mà sao đánh nhanh vậy, mới có mấy giây mà?

- Ai bảo ông vậy?

- Chứ sao?

- Đánh hết hiệp 1, sang hiệp 2 rồi đánh thêm nửa hiệp 2 nữa mới xong mà mấy giây con khỉ. Phải rồi, mải nhìn người yêu quá đâu có quan tâm ai, hihi.

Không đợi tôi có thời gian suy nghĩ, nhỏ Ngân đã tiếp lời, một câu nói mà tôi không biết là nó đúng hay sai nữa:

- Thích người ta thì nói ra, đừng có giấu trong lòng, mà có không thích đi chăng nữa cũng phải rõ ràng lên, đừng có mập mờ tội người ta. Vậy nha, tôi chạy qua lớp một chút, lát gặp.

- Ừ… ừm.

Chẳng biết lúc đó tôi nghĩ gì, chỉ nhớ mang máng rằng tôi đã nghĩ, khi một người chửi mình ngu, có thể do người ta ghét mình, còn khi rất nhiều người đều chửi mình ngu thì có khi mình phải xem lại bản thân rồi. Chẳng vô cớ mà từ nhỏ Nhi, mẹ tôi, giờ là nhỏ Ngân đều nói tôi ngu ngốc vì bỏ qua Uyển My, có lẽ lỗi ở đây chẳng thuộc về gia đình dòng họ gì cả, lỗi ở đây là do tôi, do tôi quá hèn nhát mà thôi. Sau một hồi đắn đo ngập ngừng, tôi quyết định đi thằng ra ngoài sảnh, chẳng còn chút sinh khí nào mà trò chuyện mà theo dõi nữa, tâm trạng tôi lúc này đã rối bời lắm rồi.

Và như một cách để ông trời khẳng định rằng, duyên số không phải là thứ dễ đến dễ đi, một khi đã có duyên rồi thì có lên trời cũng sẽ tìm gặp nhau. Tôi vừa chạy ra được vài phút thì Uyển My cũng đã xuất hiện từ phía trong. Vừa nhìn thấy tôi, nàng đã tiến lại gần còn tôi thì chân tay như hóa đã, chẳng còn sức lực nào để mà di chuyển nữa:

- Uyển… Uyển My, sao ra đây?

- Tránh mặt mình phải không?

Uyển My nhìn tôi, trách móc, đôi mắt nàng đã khẽ rưng rưng:

- Đâu có, mình… hơi ngột ngạt, ra ngoài cho nó thoáng.

- Sao không lên ngồi trên khán đài lại bỏ xuống dưới đó?

- Thì… mình… à bạn mình sắp thi đấu, mình xuống… hỏi thăm thôi.

- Thế tôi không cần anh hỏi thăm hả?

Uyển My càng nói càng trở nên xúc động khiến tôi phải hốt hoảng nghiêm chỉnh trở lại:

- Uyển My bị sao? Mình thấy vẫn… bình thường mà?

- Đúng rồi… anh có bao giờ quan tâm đến tôi đâu… chỉ có tôi thôi… hức…

Từ trước đến giờ, Uyển My lúc nào cũng tươi cười, tích cực, chỉ duy có khi ở cạnh tôi thì mới xuất hiện những giọt nước mắt buồn tủi thế này mà thôi. Tôi không biết mình có vận may nào mà kiếp này lại được gặp Uyển My và được nàng quan tâm nhiều như thế:

- Mình… mình xin lỗi, đừng khóc mà, Uyển My!

- Lúc nào tôi cũng… hức, phải đi tìm anh để giải thích… Tại sao anh chẳng bao giờ… chủ động… chủ động tìm đến tôi… Anh ích kỷ lắm… anh… có biết không hả?

Những giọt nước mắt đã lăn dài trên đôi gò má xinh xắn của Uyển My khiến tôi thật sự lúng túng chẳng còn biết phải xử lý làm sao nữa. Bên ngoài sảnh hiện tại cũng chỉ có lác đác vài người, vậy nên việc tôi làm Uyển My khóc chắc chắn chẳng thể nào lọt khỏi tai mắt của những con người đang hiện diện nơi đây. Tất nhiên tôi không làm gì từ nãy đến giờ, tuy vậy, khi một người con gái xinh đẹp đứng trước mặt bạn khóc, bạn sai 100%, ngay cả khi bạn đúng, thì bạn vẫn là người sai:

- Đừng khóc nữa mà, mình xin lỗi… Mình…

- Xin lỗi… anh lúc nào cũng chỉ xin lỗi thôi, anh có… hức… có bao giờ biết… sửa đâu?

Uyển My là một cô gái có cảm xúc mãnh liệt, dù rằng xét cho cùng, nàng cũng là một cô gái khá cứng đầu, rất kiên định với mỗi quyết định của bản thân, không bao giờ từ bỏ cho dù có bất cứ lý do gì. Sự mạnh mẽ trong ý chí của Uyển My khiến tôi đôi lúc phải cảm thấy hổ thẹn với bản thân mình. Tôi không chỉ thua nàng về đầu óc, tôi còn thua nàng về lý trí nữa:

- Hức, tôi yêu người ta… hức… mấy năm trời, tôi còn chẳng… chẳng khóc được cho người ta nhiều như anh, anh có biết… huhu… có biết không?

- Mình…

- Vậy mà… anh ích kỷ lắm… hức… anh chỉ biết nghĩ đến bản thân mình thôi, anh… tự quyết định hết mọi thứ… anh không quan tâm tôi nghĩ gì… huhu… đúng không? Trả lời đi!

- Xin… xin lỗi… mình…

Trong lúc rối trí chẳng giải quyết được gì, tôi kéo tay Uyển My ra ngoài, phần để tránh ánh mắt hiếu kỳ của mọi người, phần để có chỗ riêng tư cho tụi tôi dễ dàng hơn trong việc giải quyết mâu thuẫn đang phát sinh. Tôi không rõ Uyển My đang nói đến chuyện gì, rõ ràng hôm qua bọn tôi vẫn nói chuyện bình thường, và từ hôm qua đến nay thì chẳng có chuyện quái gì xảy ra thêm nữa cả. Hơn nữa cái đêm hôm nọ, là Uyển My tự động bỏ đi, tôi không hề nói một thứ gì khiến nàng đau lòng vào hôm ấy cả, vậy thì sao, tại sao Uyển My lại xúc động như vậy, tại sao nàng lại trách móc tôi nhiều như thế. Vừa đi, tôi vừa tự thắc mắc trong lòng, mà không nhận ra được rằng, câu chuyện càng lúc càng đi xa khỏi tầm kiểm soát, tưởng như chỉ có trong phim Hàn Quốc dài tập. Vào đúng lúc này, ngoài thằng Đức, người đang đứng ở phía cửa khu vực thi đấu và ném ánh nhìn về phía chúng tôi ra, thì phía ngoài cổng chính, thằng… Hải ngựa cũng chẳng hiểu ở đâu xuất hiện, khiến câu chuyện lúc này trở nên thập phần rối rắm.

Một cô gái, ba chàng trai, có trời mới biết kết thúc của câu chuyện này là ở đâu...
Hay, chap này hay thật thím ạ
 
Chương 42:

Không biết phải dùng các thể loại ngôn từ gì để có thể diễn tả chuẩn xác nhất về tâm trạng của tôi ngay lúc này. Tôi không hiểu mình phải nói thế nào nữa, chỉ là cảm thấy có chút gì đó đau lòng, có chút gì đó nhói trong tim, có chút gì đó như mình vừa bị phản bội vậy. Mặc dù mọi chuyện tất cả hoàn toàn đều là do lỗi của tôi, nhưng ai thì chẳng luôn đóng vai nạn nhân trong câu chuyện của chính mình. Tôi đã từ chối Uyển My, một cách thẳng thừng, chẳng bởi vì lý do gì ngoài việc tôi sợ rằng, tôi không xứng với nàng, chỉ vậy thôi. Ở đây không phải là tôi cao thượng, chẳng qua tôi đã đủ lớn để hiểu rằng, việc cứ cố đấm ăn xôi trong mối quan hệ này sẽ không đem lại kết quả tốt, trái lại còn mất thêm thời gian của cả đôi bên, chi bằng cứ dứt khoát từ đầu, sau này đỡ đau khổ, day dứt. Thế nhưng ngay hiện tại thì tôi vẫn chưa thể nào đồng ý hoàn toàn với quyết định của mình được, đôi lúc tôi còn quên béng đi mất là mình chính là người đã tự động đẻ ra cái suy nghĩ đó để rồi áp đặt lên mối quan hệ tốt đẹp của tôi và Uyển My. Mặc dù không nói ra nhưng tôi biết Uyển My không giận gì tôi, nàng chỉ buồn nhiều chút mà thôi. Dạo trước thì mối quan hệ của tôi và Uyển My còn có chút gì đó mập mờ, không rõ ràng, vậy nên tôi với vai trò là “bạn trai hờ” của nàng có thể yêu cầu nàng làm chuyện này, làm chuyện kia, nhưng nói thì nói vậy chứ tôi khá chắc rằng tôi cũng chẳng cần cái danh xưng hão ấy để Uyển My lắng nghe và chiều theo ý định trẻ con của tôi. Nàng không phải là người không có chính kiến, chắc chắn rồi, trái lại, Uyển My còn là người có sự kiên định mạnh mẽ nữa kìa, đã muốn làm gì thì không ai có thể ngăn cản được. Tuy vậy, chỉ cần tôi nói, Uyển My sẽ luôn cố gắng làm theo những gì tôi muốn. Có cảm giác trong mối quan hệ này, tôi chỉ là một đứa trẻ, còn Uyển My tự dưng có thêm một thằng… con trai to xác. Mặc dù bằng tuổi nhau nhưng tôi khá chắc rằng, con gái luôn luôn có những suy nghĩ chín chắn hơn tụi con trai rất nhiều, vậy nên, có lẽ, sau khi đã hiểu rõ được tâm tư tình cảm của tôi, Uyển My cũng tự có được quyết định cho tương lai của nàng. Dĩ nhiên nàng là tiểu thư lá ngọc cành vàng, là hột xoàn đá quý, còn tôi chỉ là thằng khố rách áo ôm, ngọn cỏ ven đường, làm sao mà xứng đôi vừa lứa. Uyển My có quyền cũng như có đủ khả năng để tìm kiếm cho mình một chỗ dựa vững chắc hơn trong tương lai, và đó hẳn nhiên không phải là tôi. Tôi không biết nàng và thằng Hải ngựa có mối quan hệ như thế nào, nhưng tôi hoàn toàn hiểu được, so với thằng Hải, tôi có khi còn không bằng cọng lông chân của nó. Dĩ nhiên tôi cũng không phải là loại hoàn toàn tự ti về bản thân, thậm chí còn có phần tự tin thái quá nữa kìa, tôi chỉ nhận biết rõ được hoàn cảnh gia đình mới là thứ ngăn cản tôi và Uyển My lúc này. Tôi cũng thừa hiểu được ba mẹ Uyển My sẽ nở mày nở mặt ra sao khi giới thiệu với bạn bè đối tác hay đồng nghiệp về một anh con rể quý hóa danh gia vọng tộc xứng đôi vừa lứa bên tiểu thư Uyển My xinh đẹp tài sắc của gia đình. Chỉ nghĩ đến đó thôi, tôi đã thấy đầu mình muốn nổ tung vì sự ganh tỵ rồi, thiệt là quá ư xấu tính.

Mải mê suy nghĩ hồi lâu, tôi rảo bước vật vờ như con zombie ở sảnh của nhà thi đấu. Tất nhiên thì lúc này cũng chẳng có ma nào ở ngoài này vì mọi người đều đang bận tập trung theo dõi những diễn biến hấp dẫn phía bên trong kia, duy chỉ có tôi đang thất thần đi lại với một tâm trạng không thể nào miêu tả bằng lời được:

- Sao đó mày?

Một giọng nói quen thuộc vang lên, tất nhiên rồi, còn ai khác ngoài thằng bạn thân chí cốt của tôi nữa cơ chứ:

- Ờ… không, có gì đâu.

Tôi mệt mỏi đáp, hiển nhiên là không qua khỏi ánh mắt của thằng Đức:

- Cãi nhau với My à?

- Uyển My á? Không, cãi gì đâu, nói… tào lao.

- Chứ sao thấy My vừa ra ngoài cái là mày xin thua liền vậy, hai người chẳng có chuyện là gì?

Bình thường tôi cứ nghĩ thằng này ngu lắm, chẳng biết mở mắt ra quan sát thế thái nhân tình chút nào, cơ mà hôm nay chắc tôi lại phải suy nghĩ lại rồi:

- À… không, tao bị đánh… đau tay quá nên xin thua thôi, đánh không lại.

Nó cười khẩy, nhìn tôi mỉa mai:

- Bớt giỡn lại, tao lại lạ mày quá. Cỡ con nhỏ tuổi gì mà thắng được mày, tao đâu có ngu mà không nhìn thấy, mày chẳng kéo nó lại không thì nó thua đứt đuôi rồi còn gì.

- Tại tao không muốn… đánh ngã con gái thôi.

- Mà thôi kệ nó đi, tao nói mày nghe cái này.

- Sao thế?

Thằng Đức nhìn tôi, thở dài. Nó khoác vai tôi đi ra ngoài, một cảm giác thân thuộc lại ùa về, chúng tôi đã là những người bạn của nhau gần 10 năm nay rồi, ăn cùng, ngủ cùng, chơi cùng, tất cả mọi thứ, vậy nên bây giờ có gì mà cứ phải giấu giếm đấu đá với nhau kia chứ:

- Chuyện đợt này, xin lỗi mày, lỗi tao, tao bậy quá.

- Chuyện gì?

- Thì chuyện tao với mày với My đó chứ gì. Tao gây gổ với mày mấy lần, hôm qua nằm nghĩ lại thấy tao cũng quá đáng, đừng giận nha mày!

Tôi hiểu những gì thằng Đức nghĩ, tôi cũng hiểu tại sao nó lại có những hành động như vậy, thế nên tôi không giận dỗi gì nó, chỉ là tôi lo lắng không biết tình anh em của tụi tôi có còn vẹn nguyên như lúc ban đầu sau một hồi drama không có kết thúc này hay không:

- Giận mẹ gì, thằng điên này. Tao biết vì sao mày làm vậy, tao cũng có lỗi, thôi anh em mình làm hòa, có mỗi thằng bạn thân mà vì gái đánh nhau đéo được.

- Ờ, tao cũng nghĩ vậy, dù sao mình cũng chơi với nhau lâu rồi, không thể vì một đứa con gái mà anh em trở mặt được.

Nhìn thằng Đức gật gù, tôi vỗ vai nó trấn an:

- Mà có cái này, tao nói thật.

- Ừ, vụ gì?

- Tao biết mày rất thích Uyển My. Cái đó thậm chí cả lớp đều biết. Nhưng tao không chắc Uyển My có thích mày hay không, cái này công nhận chứ?

- Ừ, công nhận.

- Tiếp nữa, tao cũng không khẳng định, nhưng tao nghĩ Uyển My có cảm tình với tao, điều đó chắc mày cũng nhận ra?

- Ừm.

- Tao nói thật luôn, tao cũng có thích Uyển My chút chút, nhưng tao thấy tao với Uyển My không có hợp với nhau, có tiến tới thì sau này cũng tan đàn xẻ nghé, nên tao thật sự không có ý định phát triển thêm mối quan hệ với Uyển My, mày hiểu không?

Hôm nay tôi ăn nói già dặn cứ như ông cụ non khiến thằng Đức phải há hốc mồm kinh ngạc:

- Vãi lúa nay nói chuyện văn vẻ thế mày. Tao hiểu, tiếp đi!

- Mày thích Uyển My thì hãy tự cố gắng mà thực hiện, tự cố gắng tiếp cận, tìm hiểu, hay làm gì đó thì tùy mày, tao đã hứa sẽ không bao giờ đâm chọc gì mày, mày yên tâm điều đó, nhưng mà, có cái này…

- Sao nữa?

- Đôi lúc… đôi lúc nhé, mày sẽ thấy tao với Uyển My thân thiết, nhưng đừng có nghĩ ngợi gì nhiều, không có chuyện gì cả, hiểu không, tụi tao thân nhau đó giờ rồi, không có gì xảy ra cả, oke?

- Ok.

- Với lại tao cũng cảnh báo mày luôn, nếu mày thích Uyển My, muốn tiến tới tìm hiểu sâu hơn, thì phải cố gắng rất nhiều đó, vì mày nhìn chắc cũng biết rồi, chưa cần nói đến gia đình hay này kia, chỉ riêng việc Uyển My xinh đẹp như thế thì không thiếu mấy thằng đẹp trai giàu có theo đuổi. Nếu mày muốn lọt vào mắt xanh của người ta thì phải chăm chỉ, cố gắng lên, hiểu không?

Không đánh nhau vỡ đầu, không biết là anh em, tôi với nó đánh nhau hồi xưa rồi, đã thành anh em, giờ lại đánh nhau tiếp, xong rốt cuộc vẫn là anh em:

- Ừm, hiểu rồi, tao cũng biết thế, mà My có vẻ không mở lòng với tao lắm ơi.

- Chuyện gì, kể nghe thử!

- Thì chuyện rủ đi chơi này kia thôi, rủ mãi mới chịu đi mà còn đòi đi taxi đó. Bữa hôm qua thì vụ sinh nhật, tao hỏi thì My nói là My có công việc gia đình gấp nên về, điện thoại hết pin nên không báo mọi người được chứ không xảy ra gì cả. Còn mày thì bảo là My nhậu xỉn mày đưa về đúng không?

- Uyển My nói vậy với mày thật à?

- Ừ, thật.

Xét về mặt ngôn ngữ thì lúc này, rõ ràng Uyển My không muốn nói sự thật cho thằng Đức nghe có nhiều tầng ý nghĩa. Thứ nhất, có khả năng Uyển My không tin tưởng thằng này, dẫu cho thời gian quen biết nhau của nàng và nó cũng không khác gì của nàng với tôi, thế nhưng đâu phải ai cũng là người có thể trao gửi niềm tin được cơ chứ. Thứ hai, nếu không phải như lý do trên thì có thể rằng Uyển My chỉ đơn giản không muốn tôi và thằng Đức xảy ra thêm xích mích. Vì nếu như nó biết tôi làm nàng khóc cả tối, xong rồi còn ôm nhau ngủ suốt đêm, chắc nó phanh thây tôi ra làm trăm mảnh mất. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, việc Uyển My không mở lòng với thằng Đức dĩ nhiên là sự thật 100% không thể chối cãi, vì nàng đã dành sự quan tâm đó cho tôi rồi, làm gì còn cơ hội cho ai khác nữa kia chứ. Nói đi nói lại vẫn thấy tôi là một thằng ngu thượng hạng, có phúc mà không biết hưởng, người ta mong còn không được, đằng này mình lại đi chê bai. Nhưng làm sao có ai có thể hiểu được nỗi khổ tâm trong lòng tôi lúc này kia chứ, hây dà:

- Không sao đâu, chắc sợ tao với mày gây gổ nên Uyển My nói vậy thôi.

- Tao cũng đoán thế, hy vọng đúng. Mà thằng nào tán tỉnh My, mày biết không, để tao nghiên cứu xem thế nào?

- Biết, tao có gặp mấy lần.

- Sao gặp hay vậy?

Nói đến đây, tôi mới nhận ra là mình đã bị hố, giờ mà tôi nói tôi được mời sang nhà Uyển My chơi với tư cách “bạn trai” của nàng, khéo thằng Đức nó lại nổi máu chó điên lên đấm tôi không trượt phát nào thì nguy… nguy cho nó, vì tôi đang bực mình, nó sẽ no đòn thôi, tôi thề, tôi hứa, tôi đảm bảo:

- À thì… có mấy hôm tao gặp thằng đó chở Uyển My đi.

- Thật à? Vãi đạn, mà chở đi thì sao mày biết là nó tán tỉnh My, lỡ… anh em trai thì sao?

- Uyển My làm gì có anh em trai nào?

- Sao mày biết?

- Đã bảo tụi tao rất… thân, hỏi ngu.

- Ừm, vậy à? Mà thằng đó thì có gì đặc biệt?

- Cũng không có gì đặc biệt, ngoại trừ việc nó rất đẹp trai, cao ráo, chắc ngang ngửa mày, trắng trẻo, mặt mũi thư sinh, nhà giàu, chạy Maybach S450, đủ hãi chưa?

- Cái đệch!

Nói đến đây, mặt mũi thằng Đức đã trắng bệch ra, lộ rõ vẻ hốt hoảng. Cũng phải thôi, chắc nó cũng chưa nghĩ đến trường hợp sẽ gặp phải một đối thủ out trình nó hoàn toàn như thằng Hải ngựa. Mà công nhận thằng bạn tôi cũng ngu xuẩn thật, nó thực sự nghĩ rằng một cô gái toàn diện như Uyển My mà lại không có những thành phần kiểu như thằng Hải ngựa theo đuổi hay sao? Bộ nó nghĩ Uyển My chỉ để cho nó và tôi, hai thằng phế vật, đầu óc ngu si tranh giành hay sao:

- Sợ rồi chứ gì?

- Cũng hơi. Mà thằng đó vừa giàu vừa đẹp trai thế thì cỡ tao với mày đấu sao lại?

- Chỉ có mày đấu thôi, tao xin rút.

- Đừng nói là do mày thấy khó nên không dám tiếp tục nhé?

- Mày khinh tao quá, mày có thấy là Uyển My có cảm tình với tao không? Nếu tao mà muốn tiến tới thì thằng đó mới là đứa thấy khó chứ đâu phải tao, vì tao nhìn tương lai thấy không ổn nên tao quyết định vậy thôi, chẳng do ai cả.

- Ừm, cũng đúng. Nhưng giờ sao?

- Sao là sao?

- Thì thằng đó tính sao, nó vậy thì tao chơi sao lại?

Tôi rất lấy làm tiếc khi liên tục phải chửi thằng bạn mình ngu, vì thực ra nó ngu thật, ngu không còn gì để nói, đến cả chuyện tán gái còn không biết đường tự xoay sở mà đòi đấu với tôi, riêng cái việc này thôi đã đủ chứng minh rằng giữa tôi và nó đã tồn tại một khoảng cách quá xa rồi, tôi ở trên trời, nó thậm chí còn phải chui xuống lòng đất nếu so sánh khả năng tán gái, hơ hơ. Đùa đấy, tôi cũng chẳng hơn gì nó đâu, chẳng qua là do Uyển My đã có cảm xúc với tôi trước nên mọi chuyện suôn sẻ như vậy, chứ cỡ tôi thì tuổi gì mà tán tỉnh được nàng:

- Sao mày hỏi tao? Mày muốn tán người ta thì phải tự thân vận động chứ?

- Có gì nói tốt cho tao nha mày.

- Quên mẹ đê, tao chỉ không nói xấu mày thôi, còn vụ tốt hay không thì mày phải tốt thật với Uyển My, láo nháo bố đấm vỡ mồm, oke?

- Thằng khốn nạn, vì gái mà quên bạn.

- Câu đó chắc phải nói với mày mới đúng.

- Haha, thôi, vào xem tiếp mày, chắc sắp xong rồi, mai còn lên nữa. Mà nhỏ đấu võ kia mày quen à?

Cái thằng mất dạy, câu trước còn đòi tán Uyển My câu sau đã hỏi sang người con gái khác rồi:

- Không, mới quen hồi nãy thôi!

- Đựu, sao quen hay vậy?

- Thì nó đấu với tao, tao vô hỏi thăm trước chơi thôi. Mà nhỏ này dữ lắm, kệ nó đi, tính sau. Chắc tao về trước đây, đuối quá!

- Không xem nữa à? Còn nhỏ Quyên kìa, không định làm gì à?

Thằng Đức nói tôi mới nhớ, từ sáng giờ mải lo đánh nhau rồi nhìn Uyển My mà quên béng đi mất Ái Quyên cũng có mặt hôm nay. Mệt thì mệt chứ cũng phải chạy lên hỏi han nàng vài câu, bỏ về phút mốt thì ai coi ra gì, sau này mà có hứng lên đòi tán tỉnh lại có khi mất cả cơ hội cũng nên. Nghĩ ngợi mất vài giây, tôi cũng bấm bụng đi theo thằng Đức lên khán đài khu vực lớp xem tiếp.

Khỏi phải nói, sự có mặt của tôi đã tạo nên một sự hỗn loạn không hề nhỏ ở vị trí ngồi của lớp. Ngoài một vài đứa con gái khen tôi đánh hay, ga lăng ra thì mấy thằng còn lại đều chửi tôi vì mê gái nên chịu thua, đồ hèn, thằng giả dối, đánh không hết mình, blah blah, riêng thằng Linh lớp trưởng lại khác, nó bênh tôi chằm chặp:

- Đủ rồi mọi người, anh Phong đã làm quá sức rồi, mọi người đừng sỉ vả nữa!

Thằng này thường ngày mồm loa mép giải, nó mà nói chuyện tốt đẹp thì mục đích chắc chắn rất thâm sâu, cái kiểu khen này thì chắc hẳn là có ý định nhờ vả chứ còn gì nữa:

- Ừa đúng rồi, nhường quá sức chứ gì! Có nhỏ con gái cũng không đánh lại, yếu!

- Bạn nói vậy là không được, bạn đừng chửi vợ mình như thế, tại anh Phong đây không đánh lại, vợ mình giỏi quá mà – thằng Linh mồm 5 miệng 10 nhận vợ

Tôi mà như lúc trước thì thằng nào vừa phun ra câu chửi tôi yếu đó chắc vỡ mồm với tôi rồi chứ đâu có yên, cơ mà nay tâm trạng tôi đang không được ổn định cho lắm, vậy nên tôi cũng ngậm tăm bỏ qua, chỉ khẽ tìm tới chỗ Ái Quyên đang ngồi. Mấy đứa con gái đang trò chuyện với Ái Quyên thấy tôi lân la tới thì cũng biết ý lui ra chỗ khác, chốc chốc lại quay sang nhìn tôi cười khúc khích:

- Xin chào, hehe.

- Ờm, chào! Bạn Phong học võ thật hả, thấy đánh hay quá chừng!

- Thấy hay thật không?

- Hay. Mỗi tội đánh toàn nhường, chán!

Ái Quyên vừa nói vừa thở dài, nhìn tôi như kiểu tôi vừa làm nàng thất vọng dữ lắm:

- Hơ hơ, sao biết nhường?

- Nhìn là biết, mới đầu thấy nhỏ kia ép bạn Phong liên tục mà đánh có trúng cái nào đâu, nhìn là biết nhường rồi, hứ.

- Ghê vậy, biết nhường luôn hả? Cũng có con mắt tinh đời đó.

- Cũng thường thôi, đánh với con gái thì nhường vậy đó còn đánh với con trai thì đánh người ta muốn gãy tay.

Khỏi phải nói tôi biết Ái Quyên đang nhắc lại phi vụ ban nãy, nơi tôi tung tuyệt chiêu Kimura Lock làm thằng Nhật bảnh chọe gào khóc trong đau đớn. Ở đây tôi phải nhấn mạnh là nó gào khóc thật chứ không phải là tôi đang bánh vẽ ra đâu nhé, vì ban nãy tôi cũng có một chút xíu gì đó gọi là tâm trạng bất ổn, có hơi cay cú nhẹ sau khi ăn đòn đau, vậy nên tôi cũng mạnh tay hơn mức bình thường, chỉ là vẫn chưa có… gãy tay thôi, hehe:

- Bậy rồi, trật thôi, chưa gãy.

- Ác.

- Ác gì, không thấy nó đánh tôi muốn thủng dạ dày à?

- Cả hai người đều ác, đánh gì nặng tay quá trời.

- Chịu thôi, nó ghét tôi, mà tại vì ai đó thì biết rồi đó?

Tôi vừa nói vừa liếc Ái Quyên, tất nhiên là nàng thừa hiểu tôi đang nói đến chuyện gì, vậy nên nàng cũng không ngần ngại mà đối chất với tôi luôn:

- Ý bạn Phong nói tại tôi đúng không? Chắc tôi yêu cầu hai người đánh lộn?

- Thì ai bảo nó đánh tôi trước? Tôi chỉ… tự vệ thôi, hơ hơ.

- Mà hai người cãi nhau à?

Ái Quyên hỏi tôi, mắt vẫn nhìn xa xăm:

- Ai? Thằng Nhật ấy hả? Kẻ thù luôn chứ cãi gì nữa?

- Không, bạn Phong với chị My ấy. Thấy chị My cứ buồn buồn.

- Bậy rồi… tôi với Uyển My có gì đâu… mà buồn.

- Không biết, thấy vậy á. Mà thôi về đi!

- Ủa không xem à?

- Xem gì nữa ông nội, đánh xong rồi kìa!

- Ủa vậy hả?

Công nhận ngồi nói chuyện với con gái, đặc biệt là mấy người xinh xinh dễ thương như này thì thời gian trôi qua nhanh thật, cứ như một cơn gió. Mà cũng phải thôi, ban nãy lúc tôi đi ra thì mấy cặp kia cũng đánh gần xong rồi, giờ quay lại cũng bằng thừa:

- Có cần đưa về không?

- Khỏi, tôi đi xe rồi, về cẩn thận nha. Bai.

- Bai, mai gặp.

Tôi chưa vội về ngay mà còn đứng lại nhìn Ái Quyên đi khuất, sau đó mới rệu rã bước. Tôi lúc này thì dù đang nhìn Ái Quyên nhưng đầu óc lại chỉ nghĩ về Uyển My mà thôi. Không biết Uyển My có chuyện gì không mà ban nãy Ái Quyên nói nàng cứ buồn buồn, mà không biết buồn là buồn chuyện gì, ban nãy tôi cũng cảm thấy hình như Uyển My có tâm sự gì đó, nhưng không có cơ hội hỏi. Nhưng mà nếu có chuyện buồn, sao tôi còn thấy nàng cười nói với thằng Hải cơ chứ, liệu có người nào buồn mà có tâm trạng cười nói như vậy hay không. Nghĩ đi nghĩ lại một hồi, tôi chẳng hiểu mình đã lái xe về đến tận nhà lúc nào không hay nữa.

Công nhận thời gian hay bất cứ thứ gì khác tồn tại trên cái cuộc đời này đều chỉ mang tính chất tương đối. Nếu là bình thường thì đoạn đường này chắc sẽ khiến tôi cảm thấy bực mình không thể tả xiết vì quá xa và quá nóng. Nhưng mà chẳng hiểu sao hôm nay tôi di chuyển cả một quãng dài mà còn chẳng nhận ra là mình đang đi đâu, làm gì, chỉ đi trong vô thức vậy thôi. Vừa về đến nhà, “sư phụ, sư mẫu” đã đon đả hỏi thăm tình hình:

- Đánh võ sao rồi Phong? Có thắng không? Đánh với dân nghiệp dư mà còn không thắng được thì nghỉ mẹ cho nhanh!

Ba tôi hỏi một câu mà đe dọa cũng một câu, chẳng biết phải trả lời sao cho vừa lòng ông:

- Con bỏ cuộc ba ơi.

- Sao bỏ cuộc, đối mạnh quá à?

- Dạ không, gặp nhỏ con gái, mà con không có muốn đánh con gái, nên con chịu thua.

Mấy cái tính khí thường ngày thì tôi không biết chứ riêng cái khúc cay cú ăn thua thì chắc chắn là tôi học được từ ba tôi. Mặc dù ngay lúc này thì ông đã trở thành một người võ sư, điềm đạm chín chắn, trụ cột của gia đình, thế nhưng không thể che giấu được sự háo thắng trong cách trả lời:

- Trường mày sắp kiểu gì vậy con? Sao con trai lại đi đấu với con gái?

- Có mấy nhỏ con gái nên đánh chấp điểm ba ơi, mà con không đánh trả bị thua đậm quá, giờ mà muốn thắng chỉ có đánh nó Knockout hoặc bay ra ngoài thôi mà con không dám đánh mạnh, nên thôi!

- Ừm, vậy cũng được, còn đỡ hơn bị con gái đánh ngã, cũng khôn đấy, thôi tắm rửa ăn cơm đi, tao đói rồi!

Nếu ai đã từng đi tập thể dục, đi thi đấu thể thao, hay đi tập gym mệt nhọc về, chắc mọi người đều hiểu rằng cơ thể mình sẽ cần lấy lại sức lực bằng cách nghỉ ngơi hơn là việc nạp thêm một mớ thức ăn vào người để nó lại phải tiếp tục hoạt động. Vậy nên, tôi từ chối công cuộc khiến cái dạ dày tội nghiệp của mình phải è cổ ra xay nặn thức ăn, vậy nên tôi đánh bài chuồn lên phòng nằm thẳng. Sau một ngày dài mệt mỏi, tôi mở điện thoại lên xem có tin tức gì không, mà chủ yếu là ở đây tôi muốn xem Uyển My có nhắn nhủ gì với mình không, vì tôi thực sự đang rất, rất muốn biết nàng đang suy nghĩ gì trong đầu, liệu có còn vương vấn hay đã dứt khoát với tôi luôn rồi. Mặc dù tôi chẳng có cái quyền gì được biết điều đó vì vốn dĩ tôi chính là người chủ động không tiếp tục mối quan hệ, cơ mà tôi vẫn không thể giấu được một sự thật rằng mình rất quan tâm đến Uyển My, chỉ là hoàn cảnh không cho phép, chứ không phải là tôi không thích nàng. Nhưng dĩ nhiên là vậy rồi, khi một chuyện mà bạn mong muốn nó xảy ra một cách khủng khiếp thì nó sẽ… không thèm xảy ra. Trong điện thoại tôi lúc này chỉ có vài tin nhắn hỏi thăm từ mấy đứa trong lớp, mà tất nhiên là không phải hỏi thăm sức khỏe hay tình trạng của tôi mà là hỏi thăm… nhỏ Thanh Ngân lúc chiều. Nói không phải khen chứ mặc dù hung dữ, đánh đấm ầm ầm là vậy chứ nhỏ Ngân mà ăn mặc dịu dàng nữ tính lại thì nhìn cũng ra dáng phết chứ chẳng chơi. Tất nhiên là nhỏ Ngân không bằng Uyển My được, chẳng có ai bằng Uyển My cả, đối với tôi luôn là vậy, nhưng tôi phải thật rằng nhìn nhỏ Ngân rất có cảm tình, có cảm giác rất hiền lành, ngọt ngào, chẳng biết nữa, tôi thấy vậy, chắc là nhiều đứa cũng thấy thế, đó là lý do lúc này tôi lướt được khoảng 5 6 thằng hỏi xin thông tin nhỏ Ngân. Nhưng mà lúc này tôi cũng không có tâm trạng, mà tôi cũng chẳng biết tí gì về việc nhỏ tên là Thanh Ngân, 23 tuổi, vậy nên, kệ đi, tôi đâu có rảnh chứ. Cả buổi tối, tôi cứ vừa ngủ gà ngủ gật, vừa chốc chốc kiểm tra điện thoại xem có tin tức gì của Uyển My hay không, rốt cuộc thì chẳng có tin nhắn nào, còn tôi thì ngủ mất lúc nào không hay.

Hôm nay là ngày thứ 2 của hội thao, tôi với vai trò là một thí sinh đã thua cuộc, vậy nên phải trở về với vai trò của một khán giả, tiếp tục phải có mặt để theo dõi giải đấu, dù rằng nó chẳng còn gì để tôi lưu luyến nữa. Vì hôm nay không phải thi đấu, nên tôi cũng chẳng thèm đi sớm mà làm gì, đến rồi mất công lại gặp mặt Uyển My, tôi lại chẳng biết phải nói năng ra sao, mặc dù rất muốn được nhìn thấy nàng.

Tôi vật vờ câu giờ mãi đến gần 8h mới có mặt tại nhà thi đấu. Lúc này thì có vẻ như đã bắt đầu diễn ra các nội dung đầu tiên của ngày 2, vậy nên chỉ còn lác đác một vài người là đang còn ở phía ngoài như tôi. Nhà thi đấu này tính ra cũng hiện đại hết sức, bên trong thì máy lạnh phả mát rượi, bên ngoài thì căn tin, đồ ăn nước uống đầy đủ, tôi mà có tập thể dục thể thao gì, tôi cũng chọn chỗ này để luyện, vừa thoải mái mà còn đủ tiện nghi. Cầm chai C2 nốc ừng ực, tôi thoáng giật mình khi thấy chiếc Maybach của thằng Hải vừa đến trước cổng. Nếu theo lẽ bình thường thì cũng không thể đoán được đó là ai, nhưng tôi cam đoan rằng với mẫu xe đắt tiền cỡ này, và với cái màu sắc này thì không thể ai khác ngoài thằng Hải ra. Và dĩ nhiên thì nếu mà thằng Hải lái cái xe đó đến đây, dĩ nhiên phải có mục đích gì đó, mà thứ liên kết nó với chỗ này chỉ có Uyển My. Đúng vậy, chỉ ít giây sau, Uyển My đã xuất hiện với một bộ dạng có thể nói là vạn người mê say, vạn người đắm chìm. Hôm nay Uyển My không xõa tóc ra như mọi ngày nữa, nàng buộc phần tóc dài búi phía sau còn đằng trước thì để mái hững hờ hai bên nhìn chỉ có mà xịt máu mũi vì quá đẹp. Với làn da trắng mướt và đôi gò má hồng hào, Uyển My nhìn lúc nào cũng tràn đầy sức sống. Hôm nay nàng chỉ mặc áo thun, quần jeans đơn giản, thế nhưng nhiêu đó cũng làm cho hàng tá thằng con trai ngước nhìn theo từng điệu bộ, cứ chỉ rồi. Mà đâu chỉ có tụi con trai, mấy đứa con gái cũng không thể rời mắt khỏi vẻ đẹp tỏa sáng của tiểu thư nhà tôi. Nói ra thì cũng hơi hãnh diện nhẹ, đó là tôi cũng chơi khá thân với mỹ nhân này, mỗi tội là bây giờ chẳng biết nói năng làm sao, nên khi vừa thấy Uyển My tươi cười tạm biệt thằng Hải khốn kiếp thì tôi đã ba chân bốn cẳng chạy vào trong rồi. Tôi giận Uyển My thì ít mà giận bản thân mình thì nhiều. Rõ ràng là mình tự làm thì bây giờ phải tự chịu, hà cớ gì mà bắt bẻ rồi trách móc người khác.

Vì Uyển My khả năng cao sẽ ngồi gần Ái Quyên, vậy nên tôi sẽ phải né Ái Quyên ra, nhưng ngặt một nỗi, nếu tôi ngồi ở chỗ mấy thằng con trai thì sẽ là ngay vị trí cửa vào khu vực khán đài, Uyển My đi tới kiểu gì cũng sẽ nhìn thấy, vậy nên, sau một hồi suy nghĩ, tôi quyết định, sẽ xuống khu vực… thi đấu để trốn tránh:

- Ê Linh, tao có mặt nha, xuống đây ngồi chơi xíu!

- Oke anh rể, nhớ xin số vợ em giúp em nhé!

- Để xem, tự dưng lát nữa về thấy hơi khát nước.

- Oke anh rể ơi, tự dưng lát nữa thằng em sẽ mua nước cho anh.

- Cũng tạm được, để xem.

- Anh rể đi mạnh giỏi.

Vì có thẻ “vận động viên” đeo lủng lẳng trên cổ nên tôi được phép vào trong khu vực thi đấu để đứng xem, mỗi tội không ai biết vận động viên này đã bị loại từ tám đời. Với mối quan hệ không rộng lắm của mình, tôi chỉ còn biết tiến tới chỗ của Thanh Ngân, nơi nàng ta đang chăm chú theo dõi một trận đấu của vòng tứ kết:

- Hé lô, bà Ngân!

- Ủa, ông đi đâu vậy?

- Đi xem bà đánh nè! Sắp chưa?

- Hết trận này là đến tôi nè, lo quá ông.

Tôi mỉm cười trấn an, tự nhiên nhỏ này mặt lo lắng nhìn dễ thương lạ:

- Có gì mà lo, yên tâm đi, tôi xem qua mấy thằng còn lại rồi, có mỗi thằng Muay Thai đằng kia có vẻ hơi khoai còn lại bà đấm được hết, không lo.

- Muay Thai nào?

- Kìa, thằng đẹp trai kia kìa, đó!

- Ông nhắm tôi có đánh lại bạn đó không?

Tôi thì mặc dù chưa thử qua với thằng nhóc Muay Thai kia, nhưng mà nhìn cách ra đòn của nó dứt khoát, đòn chân và đòn trỏ rất có lực, chắc chắn cũng luyện tập lâu lắm rồi, vậy nên không dễ để có thể đánh bại được nó đâu. Nếu mà có đấu qua rồi thì chắc tôi sẽ tìm được cách khắc chế, nhưng vì ít khi nào thách đấu với đội Muay Thai, vậy nên tôi cũng không chắc chắn về chuyện này:

- Tôi thì tôi không chắc mình đánh lại thằng đó hay không, nhưng mà tôi nghĩ bà có thể, chỉ cần bà tập trung một xíu, dù sao bà cũng có lợi thế?

- Huhu, ít khi nào tôi đấu với môn đó lắm, ông có chắc tôi đánh lại không, thấy môn đó có vẻ đánh bạo lực quá.

Nhỏ Ngân mếu máo, trông lại càng đáng yêu tợn, mỗi tội là tôi không… thèm:

- Thật ra theo tôi biết thì Muay Thái được cái chân và trỏ mạnh, còn lại ít thủ lắm, mỗi khi người ta tung cước với tung trỏ sẽ dễ lộ điểm yếu phần thân trên, bà phải chớp được đoạn đó thì có thể giành điểm. Muay Thai khi đá hay buông thõng tay lắm, sẽ có khoảng trống cho bà phản đòn. Mà bà tung cước cũng nhanh, tôi nghĩ có cơ hội đó.

- Ừm, hy vọng thế.

- Với lại khoan nữa, bên Muay Thai rất ngại đấu địa chiến, kiểu vật khóa ấy, nên đội này ngán đội BJJ lắm, bên đó toàn vật với khóa. Bà có thể tận dụng vài đòn khóa để lấy lợi thế. Mà bà là con gái nữa, chắc thằng đó không dám phản kháng đâu, haha.

- Thôi, xin cha, thế thì ăn gian lắm. Mà tôi không biết đòn khóa nào cả, ông chỉ tôi sơ sơ vài chiêu đi!

- Ủa sao bảo ăn gian không thèm.

- Thì phòng ngừa thôi, chỉ tôi đi!

Nghe thì có vẻ như là tôi cao siêu lắm, nhưng thực chất thì tôi chỉ biết sơ sơ lý thuyết, lúc thực hành thế nào thì lại phải do khả năng của mỗi người. Nhỏ Ngân học Karate nên tất nhiên không thường xuyên dùng đòn khóa, điều đó thì ai cũng biết. Vậy nên khi đối thủ thấy nhỏ Ngân sử dụng chắc chắn sẽ bị bất ngờ, không trở tay kịp:

- Thôi được rồi như này, tôi chỉ bà mấy chiêu mà tôi biết, làm được hay không là do bà thôi.

- Oke, sư phụ, đồ đệ xin nghe, hihi.

- Đầu tiên là Rear Naked Choke, tạm hiểu là siết cổ từ đằng sau, bà chụp cổ đối thủ, hai chân thì kẹp vào người đối thủ, siết như này nè!

Tôi vừa nói vừa chạy ra phía sau nhỏ Ngân làm động tác ôm cổ siết thử, tất nhiên lúc làm động tác này thì phải ôm từ phía sau, cơ mà có ai ngờ mới nhiêu đó thôi đã nhận một rổ gạch đá từ khán đài rồi:

- Trời ơi, trọng tài ơi, hai đứa kia làm trò gì vậy?

- Má thằng Phong nhờ nó xin số vợ tao mà giờ nó ôm vợ tao luôn rồi thằng chó!

Giọng thằng Linh lớp trưởng oang oang, thằng mất dạy. Nó gọi Uyển My bằng chị mà nó dám gọi tôi bằng thằng, tôi không cho nó một bài học thì không phải Thanh Phong nữa. Tất nhiên hành động đó của tôi không thể nào thoát khỏi tầm mắt của gần như tất cả mọi thành viên trong lớp, bao gồm cả Ái Quyên và Uyển My, vì khu vực tôi đang đứng ở ngay phía dưới khán đài lớp tôi. Nhưng dĩ nhiên nhỏ Ngân hiểu tôi chỉ đang thị phạm, vậy nên nhỏ không quan tâm mấy tiếng la hét của bọn điên trên kia:

- Oke, cũng không khó, mà siết vậy có nhẹ quá không?

- Cái này siết đúng thì khó thoát lắm, mà đội Muay Thai chắc không xử lý được đâu, cẩn thận ăn trỏ thôi là được.

- Ừm, tiếp đi sư phụ.

- Đây, tuyệt chiêu cho nhanh nhé, Kimura Lock. Chiêu này thì như bà đã thấy rồi đó, cách thực hiện thì tương tự như vậy, tay chân thì kẹp như thế này, như này, nhớ chú ý chân phải kẹp cho chuẩn, với lại nắm được rồi thì bẻ vừa thôi, khi nào người ta giãy mạnh quá thì hẵng bẻ thêm, bẻ mạnh gãy tay đấy!

- Dữ vậy sao sư phụ?

- Thấy thằng hôm qua đánh với tôi không? Tôi cho nó trật tay luôn rồi đó?

- Hèn gì ổng gào dữ ha sư phụ?

- Lát đánh thằng kia cho nó gào y như vậy là được, oke đệ tử?

- Oke đa tạ sư phụ, hihi.

Tự dưng đứng nói chuyện một hồi, tôi thấy Thanh Ngân cũng dễ thương, mỗi tội tôi lại không có một chút cảm giác gì gọi là trai gái với nhỏ này, tôi cũng chẳng hiểu tại sao nữa. Chắc là do tôi với nhỏ Ngân có cùng một sở thích, sở trường, vậy nên tôi có cảm giác khá thân quen, cảm giác như Thanh Ngân là một cô em gái nhỏ của mình vậy, không hề có chút rung động nào cả. Giá mà mấy thằng đang thích Uyển My ngoại trừ tôi chuyển sang thích nhỏ Ngân hết thì hay nhỉ, tôi sẽ một mình một ngựa, hiên ngang mà giữ Uyển My cho riêng mình, mặc dù tôi còn chẳng dám đi tiếp với nàng:

- Mà hết rồi hả sư phụ, ít thế?

- Còn nhiều, cơ mà mấy chiêu kia chắc bà làm không được đâu, không cẩn thận ăn đòn liền.

- Ờm, vậy thôi bữa khác học sau.

- Mà sao hỏi kỹ thế, chắc gì gặp thằng đó.

- Sao lại không, bạn đó chung nhánh với tôi, thắng trận tứ kết là xíu nữa gặp liền đó, người ta vào bán kết rồi.

- Hả? Ghê vậy sao? Rồi đối thủ của bà đâu?

Nhỏ Ngân căng thẳng, chỉ sang một thằng đang mặc bộ võ phục của Vovinam, môn này thì khá quen thuộc với tôi vì tôi hồi xưa đi học Triệt Quyền Đạo có giao lưu khá nhiều:

- Đó, ông mặc áo xanh đó.

- Vovinam à? À nhớ rồi, thằng này hôm qua tôi có xem sơ sơ, đánh cũng bình thường, chắc cũng mới tập không lâu, bà thắng phát một.

- Xí, khinh địch vừa thôi.

- Không phải khinh địch đâu mà dàn này chỉ có tôi, bà, thằng Muay Thai kia với một thằng nữa Taekwondo đang đấu kìa là học lâu rồi thôi, còn lại toàn dân nghiệp dư mới tập tành. Tụi mình có thể xem là đang… hành gà đó.

- Mà ông, tôi hỏi nè!

- Sao thế?

Thanh Ngân nhìn tôi, rồi lại liếc lên phía khán đài, mỉm cười lém lỉnh:

- Bạn nữ kia, người yêu ông à?

- Bạn nào? Đâu?

Khỏi nói cũng biết, người mà nhỏ Ngân đang chỉ vào chính là… Uyển My, người vẫn đang nhìn về phía tôi nhưng đã quay đi rất nhanh khi tôi vừa ngước đầu lên:

- Đó, bạn nữ đẹp nhất trên khán đài, áo thun trắng, đó!

- À… không, chỉ là… bạn thôi.

- Thiệt không? Thế thì xin chúc mừng, có vẻ người ta thích ông đó.

- Sao bà biết?

- Hồi nãy mấy người đó la to quá nên tôi có nhìn lên, bạn ấy nhìn ông đắm đuối luôn, cái lúc ông chỉ tôi siết cổ, mặc bạn ấy khó chịu dữ lắm, hihi.

- Vậy thôi mà đoán sâu vậy?

- Ai bảo, còn nữa nhớ, ông đi qua đây bạn ấy cũng nhìn sang đây, ông sang kia thì nhìn sang kia, ông nhìn lên thì giả vờ quay chỗ khác, chả thích ông thì là gì.

- Bà thấy vậy thật à?

- Thật, sao ông ngố thế? Thích người ta thì nói đi, ngại gì nữa! Mà bạn gái ông xinh ghê, tôi nhìn còn mê. Ông có thích người ta không?

- Tôi… tôi…

Trong lúc tôi còn đang ngập ngừng chưa biết phải trả lời nhỏ Ngân thế nào thì trọng tài đã gọi nhỏ Ngân quay lại để chuẩn bị bắt đầu cuộc đấu. Lúc này thì thằng Taekwondo kia cũng đã hạ đo ván đối thủ của mình, sẵn sàng tiến vào bán kết. Nhỏ Ngân tính ra vào được đến vòng bán kết này cũng giỏi rồi, gặp hai đối thủ này có vẻ hơi cứng, phần nhiều là sẽ thua, nhưng dù sao cũng được giải ba, oách xà lách hết sức. Trong lúc nhỏ Ngân bận bịu với đối thủ tiếp theo của mình, tôi đứng núp sau trọng tài, khẽ nhìn lên trên khán đài và thấy được ánh mắt của Uyển My đang dõi theo mình. Tôi không biết có phải do mình ảo tưởng hay không nên nghĩ rằng Uyển My nhìn tôi, cơ mà nhỏ Ngân cũng thấy vậy thì có lẽ không phải là tưởng tượng. Uyển My lúc nào cũng xinh, điều đó không cần bàn cãi, cơ mà lúc này thì nàng chỉ ngồi đăm chiêu nhìn về phía tôi với ánh mắt buồn rười rượi. Đôi mắt của Uyển My quả thực rất đẹp, rất kỳ lạ, khi nàng cười thì đôi mắt là điểm nhấn rõ ràng nhất, người ta vẫn thường gọi là cười tít mắt, rất đáng yêu. Còn khi Uyển My buồn, đôi mắt của nàng khiến người đối diện cảm thấy thương cảm quá đỗi, dù chưa cần biết lý do là gì.

Trong lúc tôi còn đang mải mê suy nghĩ không biết nên đối diện với Uyển My như thế nào thì “đồ đệ” cưng của tôi đã đánh thằng Vovinam kia bay ra khỏi sàn đấu trong tiếng hò hét của các cổ động viên rồi:

- Thắng rồi, thắng rồi sư phụ ơi!

Nhỏ Ngân mừng rỡ cười tươi chạy lại phía tôi:

- …

- Sư phụ! Sư phụ, có nghe không vậy?

- Hả? Sao thế… đánh chưa?

- Thắng rồi ạ! Làm gì mà ngơ ra thế?

Thanh Ngân xem chừng là một cô gái rất tinh tế và nhạy bén, chỉ quan sát một chút cũng biết mọi sự diễn ra thế nào rồi:

- Hai người đóng phim hả? Một người ngồi trên nhìn xuống, một người ngồi dưới nhìn lên, mắc mệt với giới trẻ ngày nay, yêu đương nhăng nhít!

- Nói gì đó nhỏ kia, đệ tử gì láo quá. Mà sao đánh nhanh vậy, mới có mấy giây mà?

- Ai bảo ông vậy?

- Chứ sao?

- Đánh hết hiệp 1, sang hiệp 2 rồi đánh thêm nửa hiệp 2 nữa mới xong mà mấy giây con khỉ. Phải rồi, mải nhìn người yêu quá đâu có quan tâm ai, hihi.

Không đợi tôi có thời gian suy nghĩ, nhỏ Ngân đã tiếp lời, một câu nói mà tôi không biết là nó đúng hay sai nữa:

- Thích người ta thì nói ra, đừng có giấu trong lòng, mà có không thích đi chăng nữa cũng phải rõ ràng lên, đừng có mập mờ tội người ta. Vậy nha, tôi chạy qua lớp một chút, lát gặp.

- Ừ… ừm.

Chẳng biết lúc đó tôi nghĩ gì, chỉ nhớ mang máng rằng tôi đã nghĩ, khi một người chửi mình ngu, có thể do người ta ghét mình, còn khi rất nhiều người đều chửi mình ngu thì có khi mình phải xem lại bản thân rồi. Chẳng vô cớ mà từ nhỏ Nhi, mẹ tôi, giờ là nhỏ Ngân đều nói tôi ngu ngốc vì bỏ qua Uyển My, có lẽ lỗi ở đây chẳng thuộc về gia đình dòng họ gì cả, lỗi ở đây là do tôi, do tôi quá hèn nhát mà thôi. Sau một hồi đắn đo ngập ngừng, tôi quyết định đi thằng ra ngoài sảnh, chẳng còn chút sinh khí nào mà trò chuyện mà theo dõi nữa, tâm trạng tôi lúc này đã rối bời lắm rồi.

Và như một cách để ông trời khẳng định rằng, duyên số không phải là thứ dễ đến dễ đi, một khi đã có duyên rồi thì có lên trời cũng sẽ tìm gặp nhau. Tôi vừa chạy ra được vài phút thì Uyển My cũng đã xuất hiện từ phía trong. Vừa nhìn thấy tôi, nàng đã tiến lại gần còn tôi thì chân tay như hóa đã, chẳng còn sức lực nào để mà di chuyển nữa:

- Uyển… Uyển My, sao ra đây?

- Tránh mặt mình phải không?

Uyển My nhìn tôi, trách móc, đôi mắt nàng đã khẽ rưng rưng:

- Đâu có, mình… hơi ngột ngạt, ra ngoài cho nó thoáng.

- Sao không lên ngồi trên khán đài lại bỏ xuống dưới đó?

- Thì… mình… à bạn mình sắp thi đấu, mình xuống… hỏi thăm thôi.

- Thế tôi không cần anh hỏi thăm hả?

Uyển My càng nói càng trở nên xúc động khiến tôi phải hốt hoảng nghiêm chỉnh trở lại:

- Uyển My bị sao? Mình thấy vẫn… bình thường mà?

- Đúng rồi… anh có bao giờ quan tâm đến tôi đâu… chỉ có tôi thôi… hức…

Từ trước đến giờ, Uyển My lúc nào cũng tươi cười, tích cực, chỉ duy có khi ở cạnh tôi thì mới xuất hiện những giọt nước mắt buồn tủi thế này mà thôi. Tôi không biết mình có vận may nào mà kiếp này lại được gặp Uyển My và được nàng quan tâm nhiều như thế:

- Mình… mình xin lỗi, đừng khóc mà, Uyển My!

- Lúc nào tôi cũng… hức, phải đi tìm anh để giải thích… Tại sao anh chẳng bao giờ… chủ động… chủ động tìm đến tôi… Anh ích kỷ lắm… anh… có biết không hả?

Những giọt nước mắt đã lăn dài trên đôi gò má xinh xắn của Uyển My khiến tôi thật sự lúng túng chẳng còn biết phải xử lý làm sao nữa. Bên ngoài sảnh hiện tại cũng chỉ có lác đác vài người, vậy nên việc tôi làm Uyển My khóc chắc chắn chẳng thể nào lọt khỏi tai mắt của những con người đang hiện diện nơi đây. Tất nhiên tôi không làm gì từ nãy đến giờ, tuy vậy, khi một người con gái xinh đẹp đứng trước mặt bạn khóc, bạn sai 100%, ngay cả khi bạn đúng, thì bạn vẫn là người sai:

- Đừng khóc nữa mà, mình xin lỗi… Mình…

- Xin lỗi… anh lúc nào cũng chỉ xin lỗi thôi, anh có… hức… có bao giờ biết… sửa đâu?

Uyển My là một cô gái có cảm xúc mãnh liệt, dù rằng xét cho cùng, nàng cũng là một cô gái khá cứng đầu, rất kiên định với mỗi quyết định của bản thân, không bao giờ từ bỏ cho dù có bất cứ lý do gì. Sự mạnh mẽ trong ý chí của Uyển My khiến tôi đôi lúc phải cảm thấy hổ thẹn với bản thân mình. Tôi không chỉ thua nàng về đầu óc, tôi còn thua nàng về lý trí nữa:

- Hức, tôi yêu người ta… hức… mấy năm trời, tôi còn chẳng… chẳng khóc được cho người ta nhiều như anh, anh có biết… huhu… có biết không?

- Mình…

- Vậy mà… anh ích kỷ lắm… hức… anh chỉ biết nghĩ đến bản thân mình thôi, anh… tự quyết định hết mọi thứ… anh không quan tâm tôi nghĩ gì… huhu… đúng không? Trả lời đi!

- Xin… xin lỗi… mình…

Trong lúc rối trí chẳng giải quyết được gì, tôi kéo tay Uyển My ra ngoài, phần để tránh ánh mắt hiếu kỳ của mọi người, phần để có chỗ riêng tư cho tụi tôi dễ dàng hơn trong việc giải quyết mâu thuẫn đang phát sinh. Tôi không rõ Uyển My đang nói đến chuyện gì, rõ ràng hôm qua bọn tôi vẫn nói chuyện bình thường, và từ hôm qua đến nay thì chẳng có chuyện quái gì xảy ra thêm nữa cả. Hơn nữa cái đêm hôm nọ, là Uyển My tự động bỏ đi, tôi không hề nói một thứ gì khiến nàng đau lòng vào hôm ấy cả, vậy thì sao, tại sao Uyển My lại xúc động như vậy, tại sao nàng lại trách móc tôi nhiều như thế. Vừa đi, tôi vừa tự thắc mắc trong lòng, mà không nhận ra được rằng, câu chuyện càng lúc càng đi xa khỏi tầm kiểm soát, tưởng như chỉ có trong phim Hàn Quốc dài tập. Vào đúng lúc này, ngoài thằng Đức, người đang đứng ở phía cửa khu vực thi đấu và ném ánh nhìn về phía chúng tôi ra, thì phía ngoài cổng chính, thằng… Hải ngựa cũng chẳng hiểu ở đâu xuất hiện, khiến câu chuyện lúc này trở nên thập phần rối rắm.

Một cô gái, ba chàng trai, có trời mới biết kết thúc của câu chuyện này là ở đâu...
Đù mẹ chap này nwsng quá bác ơi, nhanh ra chap mới nhá bác :(
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
el__matadora,
Người trả lời cuối
hoàng tử đằng lâm,
Trả lời
3.225
Lượt xem
325.457
Quay lại
Lên đầu trang