Em, nước mắt và mưa

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề el__matadora
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
9097820_orig.jpg


Chương 1:

Cơn mưa lúc này đây cứ mỗi lúc lại thêm nặng hạt, tiếng mưa đã không còn nhẹ nhàng lãng mạn như lúc đầu mà dần chuyển sang trạng thái dồn dập hơn. Bên kia đường, từng hàng dài người nối đuôi nhau mà núp dưới những mái hiên gần đó. Tiếng mưa rơi trên những tán là xào xạc, tuy ồn ào nhưng cũng thật… yên tĩnh. Em cũng như tôi, quần áo đã sũng nước, tóc tai dính bết vào nhau. Nhưng không vì thế mà những giọt lệ ngừng tuôn rơi trên gương mặt xinh xắn ấy, em gào lên trong những tiếng nấc đến xé lòng:

- Tại sao??? Hả?? Anh muốn nhường tôi cho người khác, anh cũng phải hỏi xem tôi có.. hức… đồng ý hay không chứ?

Khuôn miệng tôi lúc ấy chẳng hiểu sao cứ dính chặt vào nhau, tôi không thể đủ dũng khí cũng như can đảm thốt lên lời nào cả. Bộ dạng tôi lúc đó thật sự tệ hại:

- Từ xưa đến giờ… hức… anh… anh có bao giờ… xem tôi hơn hai chữ bạn thân hay không? Trả lời đi chứ?

Em vẫn nói, và những tiếng nấc vẫn không ngừng lại. Những tiếng nấc tưởng chừng như khoét một, à không, phải là hàng ngàn lỗ sâu trong thâm tâm tôi, nó khiến trái tim tôi quặn thắt từng cơn. Lần nào cũng vậy đấy, cứ mỗi lần tôi với em tranh cãi và biến cố thì ông trời như một lẽ vô thức lại đổ mưa. Cơn mưa nào cũng thật nặng nề và tê tái, cảm giác như có thể cuốn trôi đi hết tất cả những nỗi niềm, thế những kỷ niệm về em thì có lẽ sẽ mãi mãi tôi không thể quên được, dù có trải qua bao nhiêu năm tháng đi chăng nữa.

Chương 1 Chương 76
Chương 2 Chương 77
Chương 3 Chương 78
Chương 4 Chương 79
Chương 5 Chương 80
Chương 6 Chương 81
Chương 7 Chương 82
Chương 8 Chương 83
Chương 9 Chương 84
Chương 10 Chương 85
Chương 11 Chương 86
Chương 12 Chương 87
Chương 13 Chương 88
Chương 14 Chương 89
Chương 15 Chương 90
Chương 16 Chương 91
Chương 17 Chương 92
Chương 18 Chương 93
Chương 19 Chương 94
Chương 20 Chương 95
Chương 21 Chương 96
Chương 22 Ngoại truyện 1
Chương 23 Chương 97
Chương 24 Chương 98
Chương 25 Chương 99
Chương 26 Chương 100
Chương 27 Chương 101
Chương 28 Chương 102
Chương 29 Chương 103
Chương 30 Chương 104
Chương 31 Chương 105
Chương 32 Chương 106
Chương 33 Chương 107
Chương 34 Chương 108
Chương 35 Chương 109
Chương 36 Chương 110
Chương 37 Chương 111
Chương 38 Chương 112
Chương 39 Chương 113
Chương 40 Chương 114
Chương 41 Chương 115
Chương 42 Chương 116
Chương 43 (1) Chương 117
Chương 43 (2) Chương 118
Chương 44 Chương 119
Chương 45 Chương 120
Chương 46 Chương 121
Chương 47 Chương 122
Chương 48 (1) Chương 123
Chương 48 (2) Chương 124
Chương 49 Chương 125
Chương 50 Chương 126
Chương 51 (1) Chương 127
Chương 51 (2) Chương 128
Chương 52 Chương 129
Chương 53 Chương 130
Chương 54 Chương 131
Chương 55 Chương 132
Chương 56 Chương 133
Chương 57 Chương 134
Chương 58 Ngoại truyện 2
Chương 59 Chương 135
Chương 60 Chương 136
Chương 61 Chương 137
Chương 62 Chương 138
Chương 63 Chương 139
Chương 64 Chương 140
Chương 65 Chương 141
Chương 66 Chương 142
Chương 67 Chương 143
Chương 68 Chương 144
Chương 69 Chương 145
Chương 70 Chương 146
Chương 71 Chương 147
Chương 72 Chương 148
Chương 73 CHƯƠNG CUỐI...
Chương 74 Chương 149
Chương 75 Chương 150
END
 
Sửa lần cuối:
Chương 90:

Tính đến hôm nay đã là tròn 1 ngày kể từ lúc Uyển My trở lại với tôi, trở lại với những gì mà chúng tôi vẫn hằng mong đợi. Có nằm mơ tôi cũng chẳng dám nghĩ nàng đã quyết định vượt nửa vòng trái đất để trở về bên tôi chỉ để làm tôi bất ngờ và nói với tôi một lời chúc mừng sinh nhật ngọt ngào nhất. Tôi không rõ tương lai sau này của mình sẽ thay đổi như thế nào, nhưng ngày sinh nhật lần thứ 25 của tôi chắc chắn là ngày đẹp nhất và đáng nhớ nhất trong cuộc đời.

Thế nhưng, những gì diễn ra ngay sau buổi tối lịch sử ấy, lại là một chuỗi những sự việc nằm ngoài trí tưởng tượng của tôi. Về bản chất, Uyển My của tôi là một cô nàng khá hiền lành, đấy là tôi nghĩ thế, ngoài hiền lành thì còn rất hòa đồng, vui vẻ, lúc nào cũng nở nụ cười, đặc biệt là luôn biết quan tâm đến người khác, đã làm việc gì thì sẽ làm cho đến cùng, chỉ khi nào thành công thì mới thôi. Cơ mà, không rõ là do tính cách hồi còn nhỏ giờ mới hiển lộ, hay là do quãng thời gian xa nhau đã khiến nàng thay đổi theo hướng… thật khó giải thích như vậy. Uyển My với tôi, giờ đây, ngoài việc vẫn xinh đẹp như mọi khi, nàng còn bất ngờ “xuất đầu lộ diện”, một phiên bản Uyển My đích thực mà tôi nghĩ đây mới chính là phiên bản chuẩn xác nhất của nàng. Một cô gái tràn đầy tự tin, lạnh lùng và điềm tĩnh đến kinh ngạc, người có thể hủy diệt bất cứ ai chỉ bằng lời nói và sự thông minh của mình. Từ chỗ luôn xem nàng là một cô tiểu thư lá ngọc cành vàng cần sự che chở, nay ánh mắt tôi hướng về Uyển My quả thực đã quay ngoắt 180 độ, vì kẻ cần được chở che, dường như chính là tôi mới phải. Những ngày đầu tiên, khi mới tiếp xúc với nàng, rồi với ba mẹ của nàng, tôi đã tự đặt câu hỏi rằng, tại sao Uyển My dễ thương như vậy mà ba của nàng lại quá… khó tính và bảo thủ như thế, nhưng rồi thì có lẽ giờ đây, tôi đã có cho riêng mình một câu trả lời, rằng “hổ phụ thì sẽ sinh hổ tử”, không bao giờ có sự khác biệt như tôi nghĩ được đâu. Ở trong trường hợp này, tôi thiết nghĩ Uyển My thậm chí đã vượt hơn hẳn so với ba của nàng về độ… sắc sảo, khả năng ứng biến cũng như đối đáp cực kỳ khủng khiếp mà tôi chưa bao giờ được trông thấy một người như thế. Đối mặt với nhạc phụ, tôi dẫu có sợ hãi đôi chút vì áp lực, thế rồi khi trở về, tôi lại cảm thấy như chẳng có chuyện gì xảy ra, nhưng với Uyển My thì lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Dù tôi không phải nạn nhân chính thức của nàng, và chỉ đứng bên cạnh hóng hớt câu chuyện, vậy mà nỗi ám ảnh và sự căng thẳng vẫn bám theo tôi cho đến tận lúc này khi được chứng kiến đại tiểu thư nhà tôi quần thảo và hành hạ cô bạn Tuyết Mai một cách… không thể diễn tả được bằng lời. Nếu đổi lại là tôi ở vị trí của Tuyết Mai, có lẽ tôi đã không thể chịu nổi thảm cảnh, và thậm chí sẽ làm những điều ngu xuẩn hơn nhiều rồi, hic hic. Không biết Tuyết Mai có phải trải qua những ám ảnh nặng nề giống như tôi hay không, hoặc có lẽ là còn nặng hơn như vậy nữa, nhưng ngay lúc này thì tôi thật sự cảm thấy có đôi chút… thương xót dành cho nàng, và Uyển My… cũng vậy chăng:

- Em nói gì vậy? – Tôi trố mắt ngạc nhiên trước đề nghị của Uyển My

- Em bảo là sáng mai, đi học, anh xin lỗi Tuyết Mai giúp em – Nàng vẫn kiên định

- Thật… thật à?

Uyển My nhìn thẳng vào mắt tôi, nàng nở một nụ cười… bí hiểm:

- Ừm, thật, gì đâu mà sợ.

- Có phải… em không vậy? – Tôi ngờ vực

- Phải em không là sao? Em thấy bạn ấy cũng… tội, nên thôi cũng không đành ép người quá đáng, hì.

Dù rằng tôi là người yêu của Uyển My, nhưng quả thực cũng phải… khẽ bật cười khi nghe nàng nói câu này, vì nếu mà nàng không ép người quá đáng, thì làm gì có chuyện Tuyết Mai ấm ức phát khóc lên như thế, cơ mà tóm lại rằng, tôi cũng chẳng có quyền hành gì trong chuyện này, nàng bảo sao thì tôi ngậm tăm nghe vậy thôi chứ còn làm gì được nữa:

- Mà anh nghĩ Tuyết Mai chắc sẽ… không đi học ngày mai đâu

Tôi lắc đầu ngao ngán, kể ra niềm tin của tôi cũng hoàn toàn có cơ sở. Ai đời mới hôm nay bị “hành hạ” lên bờ xuống ruộng giữa bàn dân thiên hạ, sức mấy mà ổn định nổi tâm lý để trở lại ngay ngày hôm sau. Nếu là tôi, chắc có khi tôi… xin chuyển lớp luôn chứ học hành gì mà nổi nữa:

- Cứ tin em, bạn ấy sẽ đến thôi! – Uyển My cười tự tin

- Sao em biết?

- Thì cứ nghe lời em đi, em đảm bảo Tuyết Mai vẫn sẽ có mặt!

- Nhưng… xin lỗi kiểu gì chứ?

- Anh chỉ cần xin lỗi một cách chân thành, ngôn từ thì tùy ý anh quyết định, và nhắn với Tuyết Mai rằng em hẹn gặp lại bạn ấy một ngày gần nhất, nhưng mà có lẽ sẽ lâu hơn dự kiến – Uyển My nháy mắt lém lỉnh, không rõ thâm ý trong đó là gì

Uyển My nói chắc như đinh đóng cột, cứ như thể nàng biết chắc rằng Tuyết Mai vẫn sẽ đi học vào ngày mai vậy, thật là có đôi chút lạ lùng. Đành rằng xin lỗi là chuyện nên làm, nhưng điều khiến tôi khó hiểu ở đây là vế sau trong câu nói của nàng, tại sao phải “hẹn gặp lại”, mà tại sao lại còn là “lâu hơn dự kiến”:

- Nhưng… anh không hiểu?

- Anh không cần hiểu, chuyện con gái, vậy hen?

- Ừ… ừ… thì đành vậy! – Tôi xuôi xị, dù sao cũng sẽ chẳng khai thác được gì hơn nếu như Uyển My không muốn cho tôi biết

- Mà còn nữa, từ giờ anh cứ tự nhiên bình thường với Tuyết Mai đi, em cho phép đấy! – Nàng cười tít mắt, sao mà đáng sợ quá vậy

- Gì… là sao?

- Tuyết Mai của anh không đáng ngại với em, nên chẳng sao cả! – Uyển My nhún vai, điệu bộ vô cùng tự tin

- Vậy… vậy à?

- Nhớ nói với người ta đó, quên là em biết đấy nhé! – Nàng nhéo mũi tôi

- Ái da, đau, anh nhớ rồi mà!

- Hi, ngoan lắm, giờ ngủ đi, mai em sẽ đưa anh đi học, rồi em đi công chuyện, trưa em ghé đón, nhé?

- Công chuyện gì thế?

- Chiều về em kể cho, ngủ đi, lắm chuyện!

Ngày xưa thì tôi cũng chẳng nghĩ quá nhiều, nhưng gần đây, chính xác là từ cái đợt Uyển My “nhắc khéo” Ái Quyên, tôi có đôi lúc cũng muốn hỏi thẳng nàng, nhưng rồi lại chần chừ không dám, vì tôi không chắc Uyển My có thực sự giống như tôi nghĩ hay không. Và rồi thì qua màn tập dợt với Tuyết Mai, tôi đã có thể khẳng định tương đối chắc chắn được rằng, Uyển My nhà tôi quả thực rất… không bình thường:

- Uyển My nè, có khi nào em thấy mình… hơi… tự cao… thái quá không? – Tôi dè dặt

- Cũng có, nhưng anh biết gì không? – Uyển My khẽ nhún vai

- Biết gì chứ?

- Kiêu ngạo là đặc quyền của kẻ mạnh, còn kẻ yếu, sẽ tự khắc luồn cúi thôi, hì hì.

- …

Tôi há hốc mồm sững sờ, còn nàng thì vẫn vô tư cười tít mắt, nhưng ẩn giấu đằng sau nụ cười đó có lẽ là một cô gái không hề đơn giản một chút nào, thậm chí là còn có phần vô cùng… khó hiểu nữa. Đã có nhiều khi tôi xem nàng là một cô công chúa nhỏ bé, lúc nào cũng chỉ biết mè nheo với tôi, nhưng qua thời gian, khi chúng tôi càng ngày càng gắn bó hơn, Uyển My cũng theo đó mà thay đổi, hoặc là bộc lộ bản thân, tôi không dám chắc, nhưng cũng chính vì thế tôi sẽ không nói điều đó là tích cực hay tiêu cực, vì bản thân tôi vẫn luôn tự hào về cô bạn gái giỏi giang của mình, dù nàng có làm đúng hay làm sai đi chăng nữa, tất cả cũng đều chẳng quan trọng, vì mọi thứ nàng làm, chung quy cũng chỉ vì tôi.

Uyển My rúc đầu ngực rồi ôm tôi chặt cứng như mọi lần, áng chừng không muốn để tôi tiếp tục đào bới sâu thêm vào công việc gì đó của nàng, dù rằng tôi cũng đang vô cùng tò mò, thế nhưng Uyển My nói 1 là 1, 2 là 2, đã không muốn tiết lộ thì đừng có mà… hóng hớt, bằng không hậu quả khôn lường, hừm hừm. Đêm hôm đó nói chung là một đêm ngủ khá ngon với tôi, với Uyển My bé nhỏ của tôi luôn túc trực bên cạnh, dẫu rằng trong đầu tôi vẫn quanh quẩn những dòng suy nghĩ về thái độ của nàng từ sáng tới giờ, làm sao một người có thể ban sáng mới lạnh tanh như thế, vùi dập người khác đến thê thảm, ấy vậy mà đêm xuống lại như biến thành một con người khác, cảm thấy hối hận và dường như muốn… xin lỗi nạn nhân của mình, thật không thể nào mà hiểu nổi suy nghĩ của phụ nữ, hây dà.

Trải qua 2 ngày mưa gió âm ỉ, hôm nay tiết trời đã trong xanh trở lại, đem theo một màu xanh dịu mát của bầu trời khiến tâm trạng của tôi trở nên khoan khoái lạ thường. Như một thói quen, tôi dạo này đã không còn thức khuya dậy muộn nữa mà đã trở thành một thằng Phong sinh sống vô cùng điều độ và khoa học. Tầm 5h45 phút, tôi đã bật dậy, chẳng cần báo thức, lao ra khỏi giường trước khi cúi xuống và khẽ thơm lên đôi gò má xinh xắn của Uyển My trong lúc nàng vẫn còn đang cuộn tròn trong chăn ấm nệm êm. Uyển My có thói quen khi ngủ rất hay cuộn tròn người lại, co ro cúm rúm nhìn đến là tội, thật đúng là con gái dễ thương nhất chỉ có là lúc họ đang ngủ mà thôi, còn khi tỉnh dậy, thì mọi chuyện xem chừng là một… diễn biến hoàn toàn khác:

- Ư… ưm… bǎobèi! Bǎobèi! – Uyển My mè nheo, mắt vẫn nhắm tịt

- Hả? Gì vậy? – Tôi ngồi xuống gần nàng, vừa đủ để cho Uyển My ngồi hẳn dậy, ôm cổ tôi, vẫn không chịu mở mắt

- Mua đồ ăn sáng cho em đi!

- Em muốn ăn món gì?

- Bún, hoặc phở gì đó, một món nước, nếu phở thì anh mua ở quán phở số 2 trên đường Đinh Tiên Hoàng giúp em, em chỉ thích ăn quán đó thôi, hen?

- Uầy, thế thì phải… đợi hơi lâu nhé, quán đó hơi xa.

- Không sao, vậy thì em… ngủ thêm một tẹo, hihi – Nàng thè lưỡi, đã chịu mở mắt rồi

- Vậy ngủ thêm đi, anh mua về rồi ăn!

- Bái bai, bǎobèi của mình, đi cẩn thận nhơ, yêu bạn yêu bạn! – Uyển My hôn lên lòng bàn tay rồi thổi về phía tôi phù phù, đây có phải là cô nàng đanh đá hôm qua không vậy trời?

Nói đoạn, Uyển My lại nằm lăn ra giường tiếp tục giấc ngủ… dở dang, còn tôi thì lao ngay vào toilet làm vệ sinh cá nhân, đánh răng rửa mặt tút lại vẻ đẹp trai vốn có trước khi phi xuống dưới nhà để tập luyện qua loa vài đường cơ bản, gọi là khởi động cho ngày dài vật vã. Dạo trước thì tôi chỉ tập thể dục theo những bài vở thông thường để thư giãn gân cốt, cơ mà gần đây tôi đã chuyển sang ôn lại các kỹ năng mà Chương sư phụ chỉ dạy trên lớp Muay Thai, dù ít dù nhiều, nó cũng khiến trình độ đánh đấm của tôi được nâng lên một tầm cao mới, dẫu dạo này tôi cũng ít khi ra tay. Buổi sáng trong lành ở bên trong khoảng sân rộng thênh thang của nhà Uyển My quả thực là một cảm giác không khác gì lạc vào tiên cảnh. Có hồ nước đang róc rách chảy, có vườn cây xanh xào xạc tiếng lá, văng vẳng đâu đó là âm thanh của những chú chim đang thi nhau hót chuyền cành ríu rít và dĩ nhiên là cả bầu không khí tuyệt vời của buổi sớm mai, tất cả hòa quyện đem đến cho một con người đang dần dần lấy lại sinh khí như tôi một cảm giác thật tuyệt vời và dịu êm, ước gì nó cứ kéo dài mãi thì tốt biết bao.

Bình thường thì tôi sẽ ăn sáng ở nhà, một là mẹ tôi nấu món gì đó cả gia đình cùng ăn, hai là mẹ tôi đi tập thể dục buổi sáng về sẽ ghé mua đồ ăn, còn thứ ba nữa là tôi sẽ tót lên trên trường và ăn uống ở căn tin trường luôn, dù sao căn tin trường tôi bán đồ ăn cũng phải gọi là ngon nhức nách, thua gì nhà hàng đâu kia chứ. Vì sáng nay Uyển My vẫn còn đang ngủ, và nàng cũng muốn tôi mua đồ về hai đứa cùng ăn sáng, thành ra tôi quyết định phóng xe ra ngoài mua tạm một món nào đó cho nàng ăn. Tôi thì buổi sáng tôi khoái ăn mấy món gì đó khô khô, kiểu như xôi, bánh mì, bánh cuốn, cơm tấm chẳng hạn, cho nó nhanh gọn lẹ, đỡ phải bày vẽ như phở, bún bò, rất bất tiện, chỉ có thể ngồi im một chỗ mà ăn, không như những loại kia. Cơ mà hôm nay Uyển My về, tôi quyết định sẽ mua phở bò cho nàng tẩm bổ, dù sao thì phở cũng là món mà Uyển My rất thích, và ban nãy nàng cũng đã nói đích xác tên quán phở mà nàng muốn ăn. Quán này theo tôi biết thì cũng đã khá lâu đời, chủ quán là người gốc Bắc, đã sinh sống ở SG được nhiều năm, vị phở cũng khá đậm đà, chỉ mỗi tội là phở ở Sài Gòn thì dẫu sao cũng sẽ không ngon được như phở ở Hà Nội mà thôi, hương vị mấy chục năm dĩ nhiên phải khác đi nhiều rồi. Nhưng mà vừa rồi Uyển My có nói nàng ăn bún hoặc phở, nhưng ngay sau đó lại chỉ hẳn tên của quán phở, thế chẳng khác nào nàng đang muốn tôi… mua đúng tô phở ở đó, nên vì là hơi xa, nàng đã nói giảm nói tránh đi một chút, để cho tôi đỡ cảm thấy… bị sai vặt. Nếu quả thực như thế, tôi lại một lần nữa cười trừ vì độ tinh tế của cô người yêu xinh đẹp, đúng là không tìm được đâu ra người thứ 2 như nàng, hờ hờ.

Sau một hồi lựa qua chọn lại, tôi đã rủng rỉnh được 2 tô phở tái nạm bò viên thơm điếc mũi cùng một phần trứng chần đặc biệt dành riêng cho đại tiểu thư ở nhà. Quán phở và nhà Uyển My thì cách nhau khoảng tầm 40 - 45 phút đi xe máy, tính cả đi và về, phần lớn là do kẹt xe, chứ quãng đường thì cũng không quá xa đến mức như vậy. Cũng may là tôi đi từ khá sớm, người dân chưa đổ ra đường quá nhiều, chứ bằng không thì em bé của tôi lại phải chịu đói mất thôi. Mọi chuyện thật ra cũng chẳng có gì đáng nói khi tôi xuất sơn đi mua phở và ù ù cạc cạc một mình từ quán phở về đến nhà. Nhưng rồi thì, một diễn biến khó lường đã bất ngờ xuất hiện, khi tôi đang mải mê hát hò vu vơ trên đường mang phở về cho tiểu thư Uyển My, thì từ hướng ngược lại, chẳng biết tình cờ hay cố ý, một tiếng kêu đinh tai nhức óc của con xe phân khối lớn đen tuyền đang từ từ đi ra, cách con hẻm quẹo vào nhà Uyển My chỉ khoảng tầm 50m. Và ngay khi nhìn thấy chiếc xe phân khối lớn đó, theo bản năng, tôi nhanh chóng xác nhận người ngồi trên xe, có một thân hình… bé nhỏ quen thuộc, dù đội mũ bảo hiểm, quần áo khoác che kín mặt, tôi vẫn có cảm giác đây chính là… Tuyết Mai, cô bạn tóc xoăn xinh xắn và duyên dáng của tôi. Cái dáng người này thì có vẻ đúng là con gái, và chỉ trong khoảnh khắc lướt qua rất vội, tôi đã kịp trông thấy được biển số xe của người đó, dù chỉ trong chớp mắt, và dĩ nhiên đúng là số xe của Tuyết Mai. Não tôi lúc này nhảy số liên tục, hàng loạt những phương án được xuất hiện trong đầu, nhưng dường như không có phương án nào là có cảm giác khả thi ngay lúc này. Ban đầu thì tôi nghĩ đó chỉ là tình cờ, nhưng có vẻ như không hẳn là tình cờ cho lắm, vì nhà của Tuyết Mai theo tôi biết thì không ở gần đây, hơn nữa, bây giờ cũng chưa tới giờ học, mà kể cho có tới giờ học đi chăng nữa thì nàng ta cũng gần như sẽ không đi ra ngoài vào giờ này, vì lúc nào chẳng đi trễ. Bằng một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu, tôi đã có đôi chút… nghi vấn, có lẽ nào Tuyết Mai đến đây, để gặp… Uyển My? Chẳng hiểu nữa, nhưng rõ ràng là hai người đó không thể nào gặp nhau, vì mới hôm qua còn xích mích vang trời kia mà. Tôi vừa đi vừa nghĩ, nghĩ đến mức khi bánh xe đã va phải cánh cổng sắt màu đen nhà Uyển My, tôi mới hoàn hồn đưa tay lên bấm chuông:

- Anh về rồi hả? Hì, đi đường có mệt không?

Uyển My đón tôi ở trước cổng bằng một nụ cười rạng rỡ, đôi mắt ánh lên sự hài lòng. Hôm nay đường không đông lắm nên tôi đi chỉ mất khoảng 40 phút cả 2 chiều, vẫn dư sức kịp thời gian ăn uống:

- Cũng không mệt gì, gần mà, em dậy lúc nào đấy?

- Thì em dậy được khoảng… 5 phút rồi, xuống chờ anh về đây.

- Đói bụng chưa? Vào nhà ngồi đi, anh hâm nóng lại rồi ăn nhé?

- Ừm, hì hì, nay bǎobèi của mình giỏi ghê!

- Lúc nào chẳng giỏi, hờ hờ.

Nhờ những lời nói đường mật và những cử chỉ quá đỗi đáng yêu của Uyển My, tôi dường quên béng luôn những nghi ngờ ban nãy về Tuyết Mai, tự trấn an bản thân mình rằng có lẽ đó là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, và hoàn toàn không đáng quan ngại, vậy thôi. Mà hơn thế nữa, tôi cũng không dám mở miệng ra hỏi han về Tuyết Mai trước mặt nàng, dù sao thì giữa hai người này vẫn còn sự hiềm khích, dẫu Uyển My có muốn tôi xin lỗi đi chăng nữa, đó cũng là một điều có lẽ đã nằm trong tính toán của nàng, còn ngoài ra, tất cả những thứ khác, không nên xảy ra một chút nào.

Ăn uống xong xuôi, Uyển My lại chở tôi ngược từ nhà nàng về nhà tôi để sửa soạn chuẩn bị đi học. Phải nói rằng ngoài việc nói chuyện rất được lòng người lớn ra, Uyển My còn vô cùng tinh tế và hiểu chuyện, chẳng thế mà nàng còn để ý được cả những thứ rất nhỏ trong nhà, dù rằng tôi ở đó hằng ngày nhưng cũng chẳng biết cái quái gì đã xảy ra nữa:

- Cô ơi, con thấy hoa với trái cây trên bàn thờ ông địa hơi bị héo một tẹo, con có ghé mua một ít trái cây mới với hoa mới luôn đây ạ!

Khỏi phải nói, mẹ tôi hài lòng tuyệt đối về sự tỉ mỉ cũng như sự quan tâm của Uyển My dành cho gia đình nhà… chồng, thành ra lại bắt đầu kiếm cớ quay sang mà… miệt thị tôi như thường lệ:

- Cái thằng kia, mày có thấy gì không? Bé My nó để ý từng chút từng chút, vậy mà có thằng con trai lớn to đầu không nhờ được gì, nuôi mày đúng là tốn cơm, tốn gạo.

- Hì, Phong con trai hơi lơ đễnh tí thôi cô ơi, mấy chuyện này cứ để con lo, cô ra ngồi nghỉ đi ạ – Uyển My cười tít mắt, không chỉ mê hoặc tôi mà còn mê hoặc luôn mọi người

- Kiếp trước chắc mày cứu người nhiều lắm con ạ!

Mẹ tôi chỉ bỏ nhỏ một câu, tuy không phải thông minh sáng dạ được như Uyển My nhưng tôi cũng có thể hiểu được rằng ý của mẹ tôi là gì. Rõ ràng nếu kiếp trước tôi không cứu nhân độ thế dữ lắm thì kiếp này không bao giờ có chuyện tôi gặp được “thánh nhân” của cuộc đời tôi như Uyển My, vậy nên, gì thì gì, cũng phải cố gắng mà sớm rước nàng về thôi, không thể chờ đợi thêm được nữa rồi:

- Hờ hờ, mẹ thấy con dâu của mẹ thế nào? – Tôi mãn nguyện

- Dĩ nhiên là tốt gấp mấy lần mày rồi, khỏi phải khoe!

Mẹ tôi nằm an trí trên chiếc ghế tựa bằng gỗ, tỉ mẩn xem chừng Uyển My đang cắm hoa và sắp xếp dĩa trái cây để đặt lên bàn thờ:

- Anh đi thay đồ đi rồi còn đi học nữa, sao còn đứng đó?

- Ừa… ừa… đi nè, đi nè!

Tôi gãi đầu cười trừ rồi từ từ chuồn lên phòng, đi ngang qua dì Hạnh cũng đang hớt hải từ trên xuống để đi làm:

- Hihi, sợ vợ!

- Kệ con!

Dạo này không biết vì lý do gì mà có vẻ dì Hạnh yêu đời hơn thường lệ, cứ lâu lâu lại thấy nhắn tin rồi tủm tỉm cười một mình. Cái vấn đề chính ở đây là việc ngay cả khi thằng Đức trời đánh bạn tôi vẫn đang ngồi cạnh đó, bà ấy vẫn lẳng lặng cắm đầu vào điện thoại, không còn chăm chú cho bộ phim sướt mướt trên màn hình như trước nữa. Nói ra thì sợ thằng Đức buồn, nhưng tôi thực sự nghĩ rằng đã có một anh nào đó lọt vào mắt xanh của dì tôi rồi, còn không đâu nữa thì có thể là do… bà ấy trúng số, hehe, chả biết nữa, hy vọng là thằng bạn tôi không bị tan vỡ con tim một lần nữa, nó đã trả giả vì cái sự ngu ngục, đũa mốc chòi mâm son của mình rồi kia mà.

Hôm nay là thứ 7, bọn tôi chỉ học có 1 môn, trong khoảng 2 tiếng đồng hồ là sẽ xong xuôi, vậy nên tôi cũng không muốn Uyển My phải lao tâm khổ tứ vì tôi, lái xe đi đường xa chỉ để đưa đón tôi về nhà, thành ra là:

- Em nghỉ đi, anh tự đi được rồi, chạy lên chạy về mất công lắm.

- Không sao đâu, em cũng đang rỗi mà.

- Được không, cỡ 10h là xong rồi đó.

- Chẳng sao, em đi xe hơi chứ có đi xe đạp đâu mà anh lo, hihi

Nàng nói tôi mới mới chợt nhớ ra, đúng là Uyển My đưa tôi đi bằng con xe Merc sang chảnh của nàng, chứ có phải đội nắng đội mưa như bọn tôi đâu mà lo sợ gì sất:

- Mà chút nữa ra về, anh đi cùng Quyên với Ngân luôn nhé?

- Là sao, Quyên với Ngân thì liên quan gì ở đây? – Tôi nhíu mày khó hiểu

- Em mời hai người đi ăn trưa, sẵn nói chuyện một chút, lâu rồi không gặp, hì.

- Nhưng hai người đó đi… xe máy mà, sao đi chung với mình được?

- Anh khỏi lo, em báo trước rồi, hai bạn đi Grab lên, còn trưa thì em đèo, vậy hen, đi thôi!

Như không muốn để tôi tiếp tục đào bới sâu thêm vào kế hoạch của mình, Uyển My phát lệnh lên xe để nàng đưa tôi đi học. Mà kể ra cũng… oai, lần đầu tiên tôi được ngồi xe sang đi học, cái cảm giác mà ngày còn bé tôi vẫn luôn ao ước được trải nghiệm. Nhưng mà nói gì thì nói, dẫu vẫn mong được trải qua cái cảm giác đó, bản thân tôi cũng không thích lắm việc đưa đón con em bằng xe hơi, vì nó khiến cho đứa con của mình trở nên… xa cách hơn với chúng bạn, vì xe hơi thì có thể nhiều người cũng có, nhưng không phải ai cũng thích khoe khoang theo kiểu nhất định phải đưa con đến trường để mọi người nhìn thấy như vậy. Tôi biết có rất nhiều người mua xe hơi chẳng phải là để phục vụ cho việc đi lại mà chủ yếu chỉ để phông bạt, khoe của với thiên hạ mà thôi, và tôi dĩ nhiên không bao giờ nằm trong số đấy, vì tôi không thấy có gì tự hào khi khoe rằng mình có xe hơi, vì đầy người cũng có mà, nhỉ?

Nhớ ngày còn nhỏ, vì lo sợ đường phố đông đúc, ba mẹ nhất quyết đưa đón tôi đi học bằng xe máy, hôm nào bận quá thì nhờ ông chú Năm xe ôm đưa đi, chứ không bao giờ dám cho tôi đi xe đạp, dù rằng lên lớp 3 là tôi đã đạp xe phà phà rồi. Chính vì lẽ đó, hồi xưa mà cứ thấy đứa nào được đi xe hơi đi học là tôi… cay cú dữ lắm, phải gọi là ghen tị mới đúng chứ, vì có xe hơi vào thời điểm những năm đầu 2000 thì gia đình đó phải gọi là giàu nứt đố đổ vách rồi. Nhưng đúng là ghét của nào thì trời trao của đó, sau hơn 15 năm nằm gai nếm mật, cuối cùng tôi cũng đã được thử qua cái cảm giác khoan khoái như vua khi được “tài xế riêng” đưa đến tận cổng trường bằng xe hơi rồi, kể cũng… thích nhưng sao vẫn ngại quá đi mất:

- Có việc cần làm đấy nhé, xin lỗi Tuyết Mai, chờ Ngân và Quyên, nhớ chưa chàng? – Uyển My kéo cửa kính xe xuống, mỉm cười nhìn tôi. Hôm nay nàng lại đeo kính tròn, nhìn vẫn đáng yêu và ra dáng… bà chủ

- Ừ… anh nhớ rồi, lát nữa gặp, giờ em đi đâu?

- Em có chút công chuyện, tẹo nữa gần về thì báo em, vậy hen?

- Ủa mà anh đi ăn chung chứ? – Tôi ngờ vực

- Không, 3 đứa tụi em thôi, em sẽ đưa anh về nhà rồi mới đi – Uyển My thẳng thừng

- Ơ… hic… em bỏ rơi anh hả? – Tôi đâm thất vọng cùng cực, sao lại bỏ tôi ở nhà cơ chứ

- Hì, chuyện con gái, anh đi không tiện đâu, chiều về em kể cho nhen!

- Nhưng mà…

- Thế thôi nhé, em đi có việc, anh vào lớp đi!

- …

Không rõ có chuyện gì khúc mắc hay không, cơ mà từ lúc về nước đến giờ, tôi cứ thấy hành tung của Uyển My có chút gì đó bí ẩn thì phải, dù rằng nàng không nói ra, nhưng bản thân tôi vẫn mơ hồ cảm nhận được, dẫu sao chúng tôi cũng đã bên nhau được kha khá thời gian rồi mà. Thời gian trước khi nàng về Mỹ, tôi thấy Uyển My luôn vui vẻ, tương đối dịu dàng và ít khi nào tỏ ra… đanh đá như đợt này. Ngày trước nhớ hồi tôi còn bị thằng Nhật tặng cho mấy đạp giữa lớp, Uyển My cũng đâu có thể hiện một cách… hung hăng như mấy bữa nay đâu. Dĩ nhiên lúc ấy thì tôi với nàng chưa là gì cả, vậy nên nàng không thể đứng ra mặt bảo vệ tôi một cách lộ liễu như thế được, còn bây giờ thì hoàn toàn khác, mọi người đều đã biết, mà “hồ ly tinh” theo lời của nàng, hẳn là cũng cần biết, hic hic. Chưa giải đáp được hết những chuyện thắc mắc đó thì một thắc mắc mới lại đến. Hà cớ gì mà nàng lại rủ hai cô bạn kia đi ăn trưa mà không… dắt tôi đi cùng nhỉ, bộ có chuyện gì khó nói trước mặt tôi hay sao đây? Tôi lúc này y hệt như thằng nhóc 10 tuổi bị mẹ bắt ở nhà học bài không được đi chơi chung với ba mẹ vậy, quá ư là buồn tủi, hic hic.

Hôm nay tôi đi hơi trễ một chút, nhưng không phải là trễ giờ vào lớp, mà là trễ so với thói quen của tôi hằng ngày, vì cơ bản thì đi xe hơi luôn luôn kẹt hơn so với đi xe máy, thành ra sau này dù gia đình có xe hơi sẵn đó, tôi vẫn thường xuyên đưa vợ con đi dạo phố bằng xe máy, tiện lợi, dễ di chuyển, có kẹt xe thì cũng luồn lách đánh võng được, đỡ mất công ngồi im chờ thời, mệt mỏi dữ lắm.

Trên đường đi lên lớp, tôi lại bắt gặp những ánh mắt đang nhìn mình một cách… không mấy thiện cảm, có lẽ là do cơ sự ngày hôm qua giữa tiểu thư nhà tôi và Tuyết Mai, dù rằng tôi cũng không phải hung thủ chính, nhưng suy cho cùng, liên quan thì vẫn cứ là liên quan, Uyển My không ở đây, thì tôi phải chịu trận thay, là rõ. Những tiếng ồn ào, xầm xì bỗng chốc im bặt trong giây lát ngay khoảnh khắc tôi bước chân vào lớp, rồi lại bùng lên một cách dữ dội hơn ngay sau đó, tất cả chỉ bởi vì, đúng như những gì mà Uyển My nói, Tuyết Mai, thực sự… đang ở đây, và còn hơn như thế nữa, nàng vẫn ngồi yên vị tại vị trí cũ, tức là… bên cạnh tôi. Khỏi phải nói là tôi lúc này đang khó xử đến nhường nào, vì rõ ràng bọn tôi vẫn là hai người bạn khá… hợp tính, nhưng rồi bất thình lình lại phải chia đôi chiến tuyến sau màn khẩu chiến sặc mùi thuốc súng giữa hai nàng ngày hôm qua. Tôi thì dĩ nhiên phải đứng về phía Uyển My, con dâu tương lai của mẹ tôi, nhưng điều đó cũng không có nghĩa tôi thù ghét hay nghĩ xấu gì về Tuyết Mai cả, chỉ là trong khoảnh khắc ngặt nghèo, tôi không tìm được cách nào tốt hơn nữa:

- Hai đứa hùa nhau ăn hiếp nhỏ Mai, tội nhỏ Mai thiệt chứ!

- Ừ, nhìn mặt thằng này là thấy không ưa rồi, cứ gái đẹp là nó bu vào chứ tốt đẹp gì đâu!

- Mà nói chung là cũng mất dạy đi, đang quen nhỏ kia rồi lại còn muốn quen nhỏ này, nên đánh ghen là chuyện bình thường thôi!

- Hôm qua nó còn đòi đập điện thoại tao mà, mẹ cái thằng thích thể hiện!

Những lời châm chọc, đá xoáy, thậm chí chửi thẳng mặt tôi cứ thế tuôn ra không ngớt, phần nhiều là đến từ đội ngũ… mới nhập lớp giống Tuyết Mai, có một vài đứa thì học chung với nàng từ mấy học kỳ trước, thành ra ghét lây sang tôi luôn. À quên mất cái thằng hôm qua cầm điện thoại quay phim Tuyết Mai và Uyển My cãi nhau, biết vậy tôi đập nát cái điện thoại ngu xuẩn của nó ra, hôm nay lên đập nốt cái… bản mặt đần độn của nó là xong, đỡ phải nhức đầu. Về căn bản thì giờ tôi đang ở trong tình thế không lấy gì làm tốt đẹp. Nói tôi là người xấu cũng được, nhưng là kẻ chịu trận áng chừng cũng chẳng sai, chỉ là tôi không đủ khả năng để giống như Uyển My, tức là dùng cái khí lực của mình mà áp đảo quần thần, và ngay cả khi có đứa nào dám chống đối, tôi cũng không đủ thông minh và nhạy bén như nàng để đối đáp, mà tức lên rồi thì chỉ có lao vào đấm nhau mà thôi, hừm hừm:

- Chào… chào… cậu!

Tôi bẽn lẽn ngồi xuống bên cạnh Tuyết Mai, nơi nàng dù vẫn liếc sang nhìn tôi nhưng không để lộ bất cứ cảm xúc nào ra bên ngoài:

- Tuyết… Tuyết Mai…

- …

- Cậu… cậu… ổn… à cậu… ăn sáng chưa?

Tôi sợ mất mật, tự dưng đổi luôn câu hỏi sau khi nàng quay sang lườm tôi một cú sắc lẹm:

- Ăn rồi, Uyển My nhà cậu đâu?

Trái với dự đoán của tôi, Tuyết Mai lại đáp trả tôi gần như là ngay lập tức chứ không ngó lơ như tôi nghĩ. Và càng bất ngờ hơn nữa vì Tuyết Mai thẳng thừng đề cập đến Uyển My mà chẳng có một chút gì gọi là e sợ và chịu khuất phục như ngày hôm qua. Dĩ nhiên thì so với những người con gái khác, Tuyết Mai là một cá thể khá… đặc biệt, nàng có một tâm hồn luôn luôn tích cực, một khuôn mặt ưa nhìn và một nụ cười má lúm răng khểnh cực kỳ duyên dáng. Và để tôn vinh thêm tất cả những nét đẹp đó, mái tóc xoăn của Tuyết Mai thực sự đã khiến tôi xao xuyến một thời gian, dù rằng lúc này đây, nàng không cười nhiều như dạo nọ, nhưng tôi vẫn cảm thấy vô cùng cuốn hút. Ấy thế nhưng, sự thu hút đó dường như vẫn chưa là gì nếu so với sự… can đảm của nàng ngày hôm nay, và điều này đã khiến tôi quả thực không thể tin vào tai mắt của mình nữa:

- Cậu… hỏi thật đấy à?

- Thật chứ không lẽ đùa, Uyển My nhà cậu đâu, gọi lên đây, tôi chưa chịu thua mà!

- Uyển My… ừm… bận rồi – Tôi thành thật

- Bận? Miệt thị người khác thậm tệ rồi bây giờ trốn ở nhà là sao? Cô này hay nhỉ?

Tôi không biết Tuyết Mai có đang thực sự tỉnh táo khi nói đến chuyện này hay không, cơ mà với cái khả năng thực chiến… tệ hơn cả tôi như vậy thì tôi chắc chắn đến 1000% rằng có đấu đến 5 tỷ năm nữa thì Tuyết Mai vẫn sẽ phải khóc nấc mà bỏ về thôi:

- Cậu… không sợ à?

- Sợ gì chứ, tại hôm qua tôi… chưa kịp chuẩn bị, hôm nay sẽ khác, gọi lên đây đi! – Nàng quả quyết, mặt đầy sinh lực

- Tôi khuyên cậu thật đấy, bỏ đi, không được đâu! – Tôi nhìn Tuyết Mai đầy cảm thông, đúng là nàng ta bị ám ảnh quá hóa điên mất rồi

- Cô ta đâu rồi?

- À… ừm… Uyển My chỉ về chơi vài ngày thôi rồi sẽ đi, nên là… chắc sẽ không gặp lại – Tôi nói bằng giọng buồn bã

- Đi đâu cơ?

- Mỹ, chuyện kể ra thì hơi dài, có thời gian tôi sẽ nói cho cậu nghe, tóm lại là không gặp nữa, yên tâm, với cả… cậu cũng đừng nghĩ về chuyện trả thù trả đũa làm gì, khuyên thật, cậu… không không phải đối thủ của Uyển My đâu…

Tuyết Mai hừ nhạt, áng chừng dù không thích nghe nhưng vẫn phải miễn cưỡng mà đồng ý với quan điểm vừa rồi của tôi. Nàng lườm tôi vài giây rồi lại quay đầu sang lọ mọ nghiên cứu bài vở trên máy tính. Hôm nay là tiết thực hành, vậy nên thầy cô giáo ít khi nào kiểm tra bài cũ lắm, nhưng có lẽ do sự vụ hôm qua, thành ra Tuyết Mai có đôi chút đề phòng. Vậy cũng tốt, dù sao việc luôn luôn sẵn sàng cho việc trả bài sẽ giúp bản thân người học giữ vững được lượng kiến thức cũng như ngày càng trau dồi nó hơn nữa trong quá trình theo đuổi môn học đó. Nói ở một khía cạnh khác, dường như Uyển My đang… giúp Tuyết Mai đấy chứ nhỉ?

Trong lúc bối rối không biết nói gì, tôi lại tình cờ nhớ đến buổi sáng hôm nay, nơi mà tôi bắt gặp Tuyết Mai đang cưỡi con xe phân khối lớn của nàng đi ra từ hướng nhà của Uyển My, dù rằng không chắc là mọi thứ có liên quan gì tới nhau hay không. Tính tôi thì vốn khá cẩn thận trong lời ăn tiếng nói, phần nhiều vì tôi rất sợ mất lòng người khác, thành ra ít khi nào tôi ăn nói bạt mạng, chỉ trừ những lúc nóng giận, vậy nên, hiện tại, dù rất tò mò, tôi cũng không dám mở miệng hỏi han về hành tung của nàng.

Tuyết Mai hôm nay có vẻ chừng mực và điềm đạm hơn hẳn ngày thường, dù sao sự vụ hôm qua cũng có phần khó xử với nàng, ấy vậy mà hôm nay vẫn đủ lạnh lùng để đến lớp, quả thực là khiến tôi thực sự có cái nhìn khác về cô bạn tóc xoăn đáng yêu này. Và rồi điều gì đến cũng phải đến, sau một vài phút đắn đo suy nghĩ, tôi quyết định nghe theo sự sắp xếp của Uyển My và lời khuyên nhủ từ Ái Quyên mà làm một việc tôi nên làm, theo một cách chân thành và… tâm trạng nhất có thể:

- Tuyết Mai, cho tôi xin lỗi chuyện hôm qua nhé, lỗi tại tôi không nói cho cậu biết sớm, đừng giận hen?

Tuyết Mai nở một nụ cười duyên dáng nhìn tôi, có vẻ nàng không lấy gì làm giận dỗi cả:

- Tôi giận cậu làm gì chứ, hâm à?

- Ờ thì… vậy tốt. À quên nữa, với cả Uyển My nhờ tôi chuyển lời cho cậu, rằng hẹn gặp cậu một ngày gần nhất, nhưng chắc sẽ lâu hơn dự kiến..

Việc một người không phải thủ phạm đứng ra xin lỗi thì đúng là có hơi bất thường, nhưng nếu xét trên khía cạnh người này là… người yêu của hung thủ, thì mọi thứ lại trở về với đúng hướng đi của nó. Cơ mà, thái độ của Tuyết Mai, mới là thứ khiến tôi tiếp tục phải đặt thêm nhiều câu hỏi, vì cách nàng phản ứng, nó quá ư là… lạ lùng, và phần trăm cao là nó xuất hiện ngay sau khi nàng nghe được lời… truyền đạt của Uyển My. Chỉ sau khoảng vài giây, Tuyết Mai tròn mắt nhìn tôi, gương mặt nàng lộ rõ vẻ hoang mang:

- Sao… cô ta…?

Sao là sao chứ???
 
Chương 91:

Uyển My của tôi là một cô gái cực kỳ xuất sắc, phải gọi là ưu việt trong rất nhiều lĩnh vực, phần lớn những thứ đó đến từ sự thông minh xuất chúng nàng được thừa hưởng từ gia đình mình, bên cạnh đó không thể không nhắc đến quyết tâm vô cùng lớn của Uyển My mỗi lần nàng định làm điều gì đó, dù cho đó có là việc nhỏ như con muỗi hay lớn đùng như tòa nhà quốc hội, tất cả sẽ đều được tiểu thư nhà tôi làm cho bằng được mới thôi. Ngoài ra, Uyển My còn là một người vô cùng hoạt ngôn, sắc bén trong giao tiếp và thông minh trong cách ứng xử với tất cả mọi người. Nếu xét trên mọi khía cạnh mà nói, Uyển My dường như không hề có một yếu điểm nào, hoặc là nàng đã hoàn hảo giấu nhẹm đi chẳng cho ai biết.

Nhưng rồi thì sau rất nhiều thời gian bên nhau, tôi cũng đã chắc như đinh đóng cột được rằng, điểm yếu duy nhất và lớn nhất mà tôi thấy được cho đến lúc này ở Uyển My chính là… tôi. Đúng như vậy, Uyển My bình thường là một người rất hòa đồng, hiền lành, nhu mì và đáng yêu, thế nhưng đó là chỉ khi chưa ai đụng chạm đến tôi, hoặc là tình yêu của hai đứa chúng tôi nữa. Còn một khi đã có một kẻ phạm húy nào dám cả gan đứng trước mặt và vô tư xúc phạm đến những điều trên, thì tôi khá chắc rằng kẻ đó dù cho có 10 cái mạng cũng sẽ bị Uyển My xử gọn không còn một manh giáp. Và đúng như vậy, chính những lúc ấy, cái dòng máu “uy quyền” của gia đình nàng sẽ được bộc lộ, và đồng thời điểm, cũng là hồi chuông báo hiệu ngày tàn cho những kẻ dám thách thức đại tiểu thư nhà tôi. Cách đây không lâu, Uyển My còn sẵn sàng… dằn mặt luôn cả người em thân thiết vì trong một lần lỡ dại, tôi đã lỡ miệng gọi cô em đó là “bé”. Tưởng rằng mọi thứ sẽ chỉ dừng lại ở mức… đe dọa và ẩn ý, thế nhưng tôi đã lầm, vì lần này, Uyển My đã chính thức “xuống tay” khiến cô bạn tóc xoăn xinh đẹp Tuyết Mai của tôi… chết đứng như Từ Hải và xém chút nữa thì… bật khóc giữa chợ vì không chịu nổi áp lực khủng khiếp đó. Tôi dù chỉ là một… khán giả bất đắc dĩ nhưng cũng không thể chịu nổi trước sức ép quá dữ dội ấy, đó cũng chính là điều khiến tôi vẫn luôn áy náy và thấy có lỗi với Tuyết Mai, dù rằng nàng ta cũng chẳng có tội lỗi gì cho cam, ngoài việc dám… kết thân với tôi. Đúng là chỉ khi nào có một thứ gì đó tác động đến tôi, Uyển My mới như biến thành một con người khác, vô cùng tự tin, đôi lúc còn có thể gọi là kiêu ngạo, ngôn từ sắc sảo, ứng biến chuẩn không cần chỉnh và hơn thế nữa là bộ não quá ư là thông minh, sẵn sàng… tiễn bất cứ ai dám thất lễ với tôi về… nơi an nghỉ.

Cơ mà đúng như những gì người ta vẫn nói, phụ nữ càng đẹp, càng tài giỏi, thì sẽ lại càng nguy hiểm và càng bí ẩn. Uyển My ngay từ ban đầu luôn đem đến cho tôi một cảm giác gì đó rất lạ mà tôi thật sự không thể diễn tả bằng lời, nó giống như kiểu luôn có một… nhân cách khác của nàng ẩn giấu sau gương mặt xinh đpẹ, khả ái kia. Tôi không nói Uyển My bị bệnh… đa nhân cách, chỉ là tôi không chắc những gì mà tôi thấy trước mặt là con người thật sự của Uyển My, vì dường như cứ sau một quãng thời gian, hoặc là sau khi xảy ra một sự việc nào đó, là tôi lại được biết thêm về con người của nàng, về sự mạnh mẽ và… đanh đá không ai có thể… sánh bằng. Nhưng nói vậy cũng không đồng nghĩa với việc tôi nói Uyển My đang giả dối với tôi, không phải như vậy, mà tôi trộm nghĩ rằng, sở dĩ nàng không công khai thể hiện tất cả tính cách của mình ra là bởi vì nàng không muốn tôi cảm thấy… sợ hãi. Có lẽ là như vậy, vì tôi đoán, nếu Uyển My thực sự quyết định giải phóng toàn bộ mặt tính cách thật nhất của nàng, hẳn là một người trần mắt thịt như tôi không bao giờ có cái cửa để mà đụng đến, vì theo một cách nào đó, nói một cách hơi quá thì Uyển My đối với tôi vẫn luôn là một “thánh nhân” ngàn năm có một, và nàng xuất hiện chỉ để ban phước cho cái tâm hồn u mê của tôi mà thôi.

À nhưng mà nhắc đến bí mật, có lẽ phải trở lại ngay với thực tại tàn nhẫn này, vì tôi thực sự chưa hiểu nổi những gì đang diễn ra ngay bây giờ, nơi tôi vừa truyền đạt lại những gì Uyển My căn dặn cho Tuyết Mai và nhận về những phản ứng khó hiểu và không thể nào tưởng tượng được từ cô bạn mới của mình:

- Tại sao… cô ta… lại… ? – Tuyết Mai tròn mắt ngạc nhiên, gương mặt không giấu được sự bàng hoàng

- Sao chứ? Ý cậu là gì? – Tuyết Mai ngạc nhiên 1, thì tôi ngạc nhiên đến 2, vì chẳng hiểu sao câu nói tưởng chừng chẳng có ý gì to tát của Uyển My lại khiến nàng ta thất thần đến như vậy

- Uyển My nói vậy với cậu thật à? – Nàng hỏi vặn lại, xem chừng vẫn chưa tin lắm

- Ừ… mà sao vậy?

Tuyết Mai nhăn mặt suy tư, dường như nàng hiểu được thâm ý gì đó trong lời nói của Uyển My, một điều gì mà tôi cũng chẳng thể nào nhận ra được:

- Sao vậy, Tuyết Mai?

- …

- Tuyết Mai?

- …

- Này!

Nàng vẫn đăm chiêu suy nghĩ, có vẻ như chẳng nghe thấy tôi nói gì, chỉ cho đến khi tôi huých nhẹ vào vai, Tuyết Mai mới lấy lại được cân bằng, nhìn tôi ra chiều… tiếc nuối:

- Ừ, tôi nghe nè!

- Bộ có gì nghiêm trọng à? Tôi tưởng Uyển My chỉ trêu cậu thôi, phải không?

Tôi biết mình không phải là một đứa ngu, nhưng trong chuyện tình cảm trai gái, đặc biệt là khi cần đọc thấu tâm sinh lý của các nữ nhân xung quanh mình, tôi gần như biến thành một đứa trẻ sơ sinh vô hại, tức là ngoài việc phản ứng dựa theo những gì mà các nàng thể hiện, tôi chẳng đoán biết được cái khỉ khô gì, ngay cả khi đó là người con gái tôi yêu, cũng không phải là ngoại lệ:

- À… ừ… không có gì đâu… chắc là vậy đó, hihi!

Tuyết Mai cười tươi, biến mất hoàn toàn đi dấu vết của người con gái tội nghiệp hôm qua, dù rằng nhìn nàng lúc này đây, cũng quá ư là đáng thương, nhưng có lẽ không dành cho tôi đâu, hic hic:

- Thật không? Sao hai người… bí ẩn quá vậy?

- Bí ẩn gì chứ, người yêu cậu mà cậu lại hỏi tôi?

- Lúc Uyển My nói tôi nghe thì cũng… lạ lùng y như cậu vậy, ổn thật đúng không?

- Chứ muốn sao nữa ông? Bộ ông muốn hai đứa bọn tôi đánh nhau vì ông thì mới chịu hả?

Hồi nào giờ thì không có mấy người con gái thích nói chuyện kiểu… kê tủ vào miệng tôi như Uyển My, ấy thế mà bây giờ lại lòi đâu ra một cô nàng có thói quen y chang như vậy, chỉ là ngôn từ nói ra hơi bị thô thiển chứ không tinh tế được như Uyển My:

- Vậy… thì ổn rồi, không giận nữa nhé?

Nói đoạn, tôi đưa tặng Tuyết Mai một thanh Kitkat, giống như những gì nàng đã tặng cho tôi cách đây ít lâu, vừa là một cách trả ơn, vừa là một cách thể hiện thái độ hòa hoãn, đúng như những gì tôi và Uyển My muốn, chí ít là cho đến lúc này:

- Hừm, hối lộ cán bộ đấy à? – Tuyết Mai lại khoe má lúm điên đảo

- Dạ, cán bộ nhận giúp em, không là… mai em lại tặng tiếp đấy!

- Hi, nể tình cậu có lòng, tôi cũng không hẹp hòi, công việc cứ để đấy tôi thu xếp cho nhé! – Nàng cười khúc khích

- Dạ, thế thì đội ơn cán bộ, cán bộ vừa xinh mà lại còn vừa tốt bụng, hề hề!

- Hihi, dẻo miệng dữ, hèn gì Uyển My khoái cậu đến vậy! – Tuyết Mai nhận lấy cây kẹo từ tay tôi, phán xanh rờn

- Gì chứ? Sao cậu biết Uyển My… khoái tôi cỡ nào?

- À… thì… tôi… đoán, phải yêu cỡ nào thì mới sẵn sàng… đi nửa vòng trái đất về thăm cậu chứ, nhỉ?

- Ừ… cũng đúng – Tôi xuôi xị, hết ham hỏi đáp

- Vậy cảm ơn cậu, tôi cũng đang đói bụng, chưa kịp ăn sáng.

Nếu như là lúc bình thường, khi nghe một cô gái xinh đẹp nói một câu kiểu như vậy, chắc chắn 10/10 thằng con trai sẽ ngay lập tức phun ra một lời mời để rủ rê nàng đi ăn sáng chung, kiểu như cờ đã đến tay, chỉ cần cầm lên mà phất lấy phất để thôi vậy. Thế nhưng, tôi hiện tại thì không ở trong trạng thái như thế, vì dù tôi vẫn là một thằng con trai đàng hoàng, nguyên vẹn, cơ mà đã mất đi… niềm kiêu hãnh từ đời nào rồi, và có cho tiền tôi cũng chẳng dám… hó hé gì với Tuyết Mai nữa, chiến trường hôm qua vẫn còn ám ảnh tôi dữ lắm.

Phải nói tôi bất ngờ 1 thì bọn trong lớp tôi phải bất ngờ đến… 100, vì chẳng có đứa nào có thể hiểu được tại sao mà ngày hôm qua tôi vẫn còn về chung một chiến tuyến với Uyển My để bắt nạt Tuyết Mai, ấy vậy mà hôm nay hai đứa tôi đã cười cười nói nói cả buổi, y như ngày hôm qua chưa bao giờ tồn tại trong ký ức vậy. Dĩ nhiên bản thân tôi là người cảm thấy có lỗi, vậy nên tôi lại càng có lý do để bất ngờ trước sự vị tha quá đỗi… lạ kỳ từ Tuyết Mai, dẫu tôi đã biết rằng nàng vốn là một cô gái tích cực, chẳng bao giờ để bụng ai đó quá lâu, nhưng sự việc hôm qua đâu thể nào có thể… nuốt trôi nhanh như thế được. Cơ mà như tôi đã nói, con gái càng đẹp thì càng bí ẩn, và tôi thì không đủ sự tinh tế trong việc nắm bắt tâm lý của phái đẹp, thành ra cũng không chủ động tiếp tục đào sâu thêm vào câu chuyện của hai nàng, chỉ biết đến đó thôi, và an phận với thái độ dĩ hòa vi quý của Tuyết Mai hiện thời, vậy là đã quá đủ rồi.

Tạm giải quyết khúc mắc xong xuôi với Tuyết Mai, dẫu cho tôi cũng chẳng làm được cái khỉ gì ngoài việc nàng tự động… không tính toán thiệt hơn và vẫn nói chuyện với tôi như bình thường, tôi bắt đầu đâm ra suy nghĩ vẩn vơ, vì dù cho có thế nào, thì tối ngày mai, Uyển My của tôi, cũng sẽ lại… rời đi như ngày nào. Trong một cuộc chia ly, đừng tưởng rằng người đi sẽ là người buồn nhất, ồ không, người ở lại mới chính là nhân vật sẽ phải gánh chịu nỗi đau hơn nhiều lần. Đơn giản là vì, khi người đi, người sẽ đến một nơi mới, với những thứ mới mẻ chào đón, còn người ở lại, hẳn là sẽ liên tục nhìn thấy những khoảng trời xưa cũ, những địa điểm gắn liền với những kỷ niệm, và hơn tất cả, là không thể gửi được nỗi niềm nhung nhớ của mình theo những chuyến đi ấy, chỉ biết gặm nhấm một mình, để rồi lại tự đau buồn, tự vấn vương, nhưng sẽ chẳng dám mở lời… bày tỏ. Dù biết rằng Uyển My sớm muộn cũng sẽ phải rời đi, và chúng tôi vẫn sẽ chẳng có cách nào khác là cùng nhau cố gắng, tin tưởng để vượt qua 2 năm dài đằng đẵng, thế nhưng, với tư cách là một người luôn sống đặt nặng tình cảm, tôi vẫn thấy đau lòng, đau lòng đến quặn thắt tim gan:

- Ơ, tôi quên mang bài tập thực hành mất rồi?

Giọng nói quen thuộc của Tuyết Mai vang lên bỗng khiến tôi như trở về với thực tại sau một hồi thả hồn dạo chơi xung quanh. Nói chẳng phải khen chứ Tuyết Mai ngoài vẻ ngoài hút mắt ra thì còn sở hữu một bộ não “thiên tài” mà không ai có thể sánh bằng, “thiên tài đãng trí”:

- Lại quên, sao cậu không bao giờ nhớ gì hết vậy?

- Chết rồi, lát thầy bắt nộp bài mà, hic hic – Nàng bĩu môi

- Làm chưa đó? Mấy đứa chưa làm bài hay có cái trò quên lắm! – Tôi hừ mũi, nói như đúng rồi

- Chưa làm cái khỉ ấy, người ta trình bày hơi bị đẹp luôn! – Tuyết Mai đánh khẽ vào vai tôi

- Thế chỉ cho cách này, nói thầy bữa sau cho em nộp trễ, thầy trừ bớt của em 1-2đ gì cũng được, xong làm bộ mặt… tội nghiệp, thầy sẽ tha cho, hờ hờ

- Nhưng mà tôi bị một điểm 0 rồi, giờ mà nói vậy nữa thì tiêu luôn…

Một người xấu có thể không biết mình xấu, hoặc giả dụ là không muốn tự thừa nhận điều đó, chứ còn mấy đứa có nhan sắc thì tôi cam đoan với mọi người là tụi nó thừa biết tụi nó đẹp, đừng bao giờ tin vào mấy đứa con gái xinh đẹp suốt ngày lên mạng than vãn rằng “ôi, mình xấu thế này làm gì có người yêu”, thì đúng rồi, làm quái gì có người yêu, vì thằng nào đến tán cũng bị đuổi đi thì lấy ai yêu bây giờ. À mà nói vậy không có nghĩa là tôi chỉ trích Tuyết Mai đâu nhé, cơ mà cô bạn này dường như không biết cách sử dụng nhan sắc của mình đúng lúc đúng chỗ thì phải:

- Thầy vào lớp rồi kìa, lên chủ động xin trước để được khoan hồng đi! – Tôi gật gù

- Thật nhé? – Nàng nheo mắt nhìn tôi

- Gì chứ?

- Tôi nói theo lời cậu nhé, có gì cậu chịu trách nhiệm? – Tuyết Mai lí lắc nhìn tôi, điệu bộ của nàng khiến tôi phì cười

- Haha, ừ, cứ nói đi, tội vạ gì tôi chịu cho!

- Nhớ đó!

Tình hình là mấy tuần trước thầy Hà dạy môn “Bố cục trong thiết kế đồ họa” đã giao cho tụi tôi một bài tập thiên về cắt dán hình ảnh, đại loại là mỗi người sẽ dùng những loại vật liệu tùy ý để dán thành một bức tranh, nhưng mà phải làm nổi bật lên được chủ thể, kiểu như tranh 3D vậy. Tôi thì dĩ nhiên là đã làm, dù rằng giai đoạn đó vẫn còn mơ màng nhớ nhung Uyển My, nói đẹp thì cũng chẳng đẹp mà nói xấu thì cũng… xấu thật, nhưng mà có còn hơn không. Sau một hồi thương thảo và đặt niềm tin mạnh mẽ dành cho tôi, Tuyết Mai cũng lạch bạch tiến về phía bàn giáo viên, nơi thầy Hà trưởng khoa đang vừa yên vị với con kính lão quen thuộc của mình:

- Thầy ơi, con để quên bài thực hành ở nhà, bữa sau con nộp được không thầy?

Tuyết Mai bình thường là một cô gái nhiều năng lượng, tuy không quá thông minh sắc sảo được như Uyển My nhưng lại luôn luôn là người khiến tôi cảm thấy… vui vẻ mỗi khi ở bên cạnh, nhất là khi thấy được những cử chỉ vô cùng đáng yêu và… nhí nhố của cô bạn tóc xoăn này:

- Hay quá nhỉ, đã dặn đi dặn lại hôm nay nộp, cho 2 tuần làm rồi mà giờ vẫn còn quên, tên gì đây?

- Dạ… Tuyết Mai, Trần Tuyết Mai thưa thầy – Nàng quay xuống nhìn tôi, mặt mày bí xị, nhìn đến là... tội

- Muốn mấy điểm đây? – Thầy Hà đưa tay chỉnh lại gọng kính, khoan thai hỏi

- Dạ… 9 điểm!

- Tôi đùa với nhà chị đấy à?

- Hic… thầy tha cho con lần này, con quên mang thật, con làm đẹp dữ lắm! – Tuyết Mai hết lí lắc nổi, chuyển sang bài… mè nheo

- 0 điểm, khỏi nói nữa, về chỗ!

Thầy Hà kiên quyết, còn Tuyết Mai dĩ nhiên là… mặt mày như đưa đám, lủi thủi chạy về chỗ ngồi… mách tôi:

- Huhu, Phong! Tại cậu đấy!

- Mắc gì tại tôi?

- Tại cậu nói… xin nộp trễ nên thầy mắng tôi đó! – Tuyết Mai phụng phịu

- Hơ, cậu quên thật chứ có phải do tôi nói thì mới quên đâu, tự nhiên lôi tôi vào, tào lao dễ sợ!

- Không biết, chịu trách nhiệm đi, nãy hứa rồi mà!

- Ờ thì…

Đúng là làm ơn mắc oán, nuôi ong tay áo, biết vậy ban nãy tôi đừng giở giọng anh hùng rơm ra thì bây giờ có phải… đỡ khổ rồi hay không, tự nhiên thể hiện làm gì không biết. Trong lúc cả lớp đang lần lượt kéo nhau lên nộp bài, chỉ còn mỗi mình tôi là đang cầm bài tập trên tay, và Tuyết Mai thì đang trưng cái gương mặt thập phần tội nghiệp của mình ra khi “đường hoàng” nhận thêm một con điểm 0 nữa về trong bộ sưu tập của mình:

- Thôi, được rồi, lên đây với tôi!

Trong giờ phút… vội vã, tôi đã vô tình nắm tay Tuyết Mai kéo lên trên trước bàn giáo viên của thầy Hà, dù rằng chỉ là nằm hờ ở phần cổ tay, thế nhưng ngay sau khi nhận ra… sai lầm chết người, tôi đã ngay lập tức rụt tay về, cơ mà dường như màn kịch vụng về đó đã không thể lọt qua mắt xanh của rất nhiều đứa bạn phía dưới:

- Ái chà chà, thằng này gan thật, hôm qua còn chiến tranh nảy lửa, hôm nay vẫn tiếp tục… ngoại tình!

- Thì tao đã bảo mà, thằng Phong này tốt đẹp gì đâu, gái nào nó chẳng bu vào, Quyên cũng vậy kìa!

- Tao mà là em Mai thì tao đấm cho vỡ mõm, bố cái thằng mặt dày đê tiện!

Kể cũng đáng đời, sau sự vụ kinh thiên động địa hôm qua thì tôi nghiễm nhiên trở thành kẻ phản diện tồi tệ bậc nhất trong lịch sử nhân loại, bao nhiêu lời dở ý xấu đều nhắm thẳng vào đầu tôi mà nhồi nhét, mà khinh miệt. Tôi thì vốn tính không thích cãi cọ, cộng thêm việc đợt này đối thủ quá ư là nhiều, chẳng phải 1, 2 đứa để mà có thể giải quyết bằng nắm đấm nữa, vậy nên, tôi đành ngậm bồ hòn làm ngọt, hy vọng sự im lặng của mình sẽ khiến tụi nó… chán, không đả kích thêm nữa, nhưng có lẽ vẫn chưa phải là bây giờ, hẵng còn quá sớm mà:

- Sao thế, Phong ơi? – Tuyết Mai tròn mắt nhìn tôi, ngây thơ vô số tội

- Đứng yên đó, đừng nói gì cả!

Tôi mang bài tập của mình lên trước mặt thầy Hà, không quên dẫn theo Tuyết Mai lên cùng:

- Dạ thưa thầy, bài tập của Tuyết Mai đây ạ, bữa trước em mượn về nhưng quên trả cho bạn ấy, thành ra nay bạn ấy quên bẵng đi mất!

Thầy Hà nhìn tôi bằng ánh mắt tin tưởng hơn thập phần, dĩ nhiên là vậy rồi, dù sao tôi cũng là một học sinh ưu tú mà lị, mỗi tội là dạo này hơi lơ mơ thôi, hehe:

- Ừm, được rồi, vậy đưa đây, còn bài của Phong đâu?

- Dạ… sáng nay vội quá nên em lấy nhầm bài của Tuyết Mai, bữa sau em mang nộp nhen thầy!

Trái với thái độ trước đó của thầy Hà với Tuyết Mai, lần này, thầy chẳng những không trách phạt tôi mà còn nói những lời vô cùng nhẹ nhàng, đủ để khiến Tuyết Mai tức nổ đom đóm mắt vì màn phân biệt đối xử quá sức là công khai và khó chấp nhận:

- Ok, nhớ nhé, hai đứa về chỗ đi!

- Thầy nhớ xóa điểm 0 cho con nhá thầy! – Tuyết Mai vẫn không quên ngoái đầu lại

- Rồi, xóa rồi thưa chị!

- Cảm ơn thầy, hihi.

Dĩ nhiên là màn “anh hùng cứu mỹ nhân” của tôi không thể nào thoát khỏi ánh mắt soi mói của tất cả mọi người đang hiện diện ngày hôm nay. Ngoài những cái nhìn sặc mùi sát khí của khoảng 80% quân số lớp ra, tôi chỉ tập trung chú ý về phía vài người bạn thân của mình. Thằng Linh thì tròn mắt ngạc nhiên, thằng Đức thì cười ngoác miệng đưa ngón tay hình nút like lên cổ vũ, và cuối cùng là… Ái Quyên thì đang… lắc đầu, chép miệng. rõ ràng là không có chút gì hài lòng trong ánh mắt nàng nhìn về phía tôi. Nhưng đã lỡ phóng lao rồi, thì đành phải theo lao mà thôi. Khỏi phải nói, Tuyết Mai đã thực sự thay đổi cách nhìn về tôi sau màn… cứu trợ sặc mùi tiểu thuyết vừa rồi, áng chừng giờ đây tôi đã trở thành thần tượng trong mắt nàng luôn không biết chừng:

- Phong à… tôi…

- Sao thế?

- Cảm… cảm ơn cậu nhiều, cậu lại… cứu tôi nữa!

Lần đầu tiên tôi thấy Tuyết Mai bối rối đến vậy, trước giờ nàng ta đâu có thể nhỉ:

- Cứu gì mà cứu, tôi học sinh gương mẫu nên thầy không trừ điểm đâu, còn cậu thì bị một vết rồi, giờ thêm vết nữa chắc học lại luôn đó, kệ đi, đừng bận tâm.

- Ừm, hihi, có dịp tôi mời cậu đi ăn.

- Chắc sang tuần là tôi sẽ đói đấy! – Tôi nhắc khéo

- Biết rồi, thì sang tuần đi, ghét dễ sợ!

Tuyết Mai lại mỉm cười, nụ cười xinh đẹp và mê hoặc quen thuộc, có lẽ nàng đang cảm kích trước tôi dữ lắm. Nhưng đừng trông mặt mà bắt hình dong, bởi vì tôi thực sự cũng chẳng tốt đẹp đến mức đó đâu, hờ hờ. Số là cái bài thực hành này là một trong những bài mà tôi đánh giá là… xấu nhất tôi từng làm kể từ khi vào trường đến giờ, dĩ nhiên là thế rồi, bởi vì trong khoảng thời gian ngồi lọ mọ làm cái tấm hình này, tôi đâu có mang một chút sự tập trung gì gửi gắm vào đó, nếu có thì chỉ là những sự tập trung… nhung nhớ Uyển My mà thôi, ngoài ra chẳng có tí nhiệt huyết nào. Cộng tất cả những yếu tố đó lại, thì cái bài tập thực hành mà tôi vừa nộp không hơn gì một thảm họa, nếu mà có chấm điểm thì giỏi lắm cũng không quá được điểm 5 điểm 6, chứ mơ gì đến 9 như Tuyết Mai mong đợi. Cơ mà thay vì vứt nó vào xọt rác, tôi đã tận dụng luôn để… lấy điểm trong mắt Tuyết Mai như một cách tạ lỗi cho sự vụ ngày hôm qua, đã thế còn được nàng mang ơn rối rít, và hơn cả là tôi sẽ có cơ hội bắt tay vào làm một bài thực hành khác, đẹp hơn, chỉn chu hơn và… cao điểm hơn, hê hê. Nếu như hôm nay có đọc được những dòng này, thì cho anh xin lỗi Tuyết Mai nhé, anh chẳng cố ý đâu!

Nói chung là do chỉ học có 1 môn, thành ra mọi thứ kết thúc sớm hơn thường lệ, và đúng như những gì đại tiểu thư đã căn dặn, tôi bẽn lẽn đứng nép bên cửa để đợi Ái Quyên cũng như hẹn luôn cả Thanh Ngân cùng ra về, hai nàng đi ăn chung với Uyển My, còn tôi thì nhận được ưu đãi đặc biệt nhất, đó là… về thẳng nhà. Thanh Ngân thì dĩ nhiên là không hề biết dạo này giữa bọn tôi đang có chuyện gì, cô nàng chỉ vui vẻ phấn khởi hơn thường lệ khi được Uyển My mời đi ăn trưa, dù rằng chẵng rõ sẽ có những kế hoạch nào khác được bàn bạc ở đó hay không:

- Công nhận là ông gan đó, coi chừng nghe chưa!

Ái Quyên nheo mắt nhìn tôi, có vẻ nàng đang muốn nhắc khéo tôi vụ “lấy le” trước mặt Tuyết Mai ban nãy:

- Hờ hờ, không sao đâu, anh dạo này… khác rồi!

- Khác chỗ nào? – Ái Quyên cười mỉm

- Ừ thì… anh của em đâu còn dễ bị đàn áp như trước nữa!

Dĩ nhiên là tôi không có ngốc để cho Ái Quyên biết được rằng, sở dĩ tôi dám cả gan đối xử bình thường với Tuyết Mai là do Uyển My muốn tôi làm như vậy, còn không thì đúng là có ăn gan hùm, mật gấu, tôi cũng chẳng dám có động thái liều mạng tới như vậy:

- Vâng, ông thì hay rồi, lát tôi méc Uyển My của ông là chết nha!

- Ơ… thôi… tha cho anh đi, xin một ngày yên bình! – Tôi trưng ra bộ mặt sầu thảm

- Xí, nhát cáy mà cứ thích mạnh miệng! – Nàng cười khúc khích

Thanh Ngân bên cạnh dĩ nhiên là chẳng hiểu mô tê gì, và có lẽ tốt nhất là nàng ta cũng không cần biết thêm quá nhiều về chuyện này đâu, mọi thứ đã đủ rắc rối rồi, với lại cũng chẳng liên quan gì đến Thanh Ngân đâu mà kể, hơ hơ.

Sau khoảng 5p rảo bước từ trên phòng học ra đến cổng, chúng tôi đã trông thấy Uyển My đang đậu xe chờ đợi từ bao giờ. Khỏi phải nói, ngay khi nhìn thấy bọn tôi, nàng đã chủ động ra ngoài để chào đón hai người bạn thân của mình:

- Ngân ơi! Quyên ơi! Đây nè!

Uyển My cười tít mắt, đưa tay đón lấy hai cô bạn thân thiết:

- Sư mẫu nay xinh dữ quá, hèn gì sư phụ con ổng mê hoài thôi!

- Hì hì, mình không có ngại nhận lời khen đâu nhé!

Nói về độ… đối đáp và tinh ý trong giao tiếp, chắc Uyển My cũng phải thuộc top những người có trình độ cao nhất mà tôi biết, nếu không muốn khẳng định luôn là… số một:

- Ngân thì càng ngày càng đáng yêu, cười tươi gì đâu đó, còn Quyên của chị thì càng ngày càng nữ tính hơn, gu ăn mặc cũng bắt mắt hơn nữa nè, hì hì!

- Chị nói thật đó hả? – Ái Quyên có đôi chút ngờ vực, dù rằng nàng vẫn cười rạng rỡ, có vẻ vết gợn vẫn chưa đi qua

- Thật mà, chẳng lẽ chị lại nói điêu với em gái yêu của chị, hì hì, đi hen?

Màn chào hỏi thấm đẫm tình chị em giữa 3 người con gái thân thiết nhất đã khiến tôi thiếu điều muốn… rớt nước mắt vì cảm động, cơ mà hình như bọn họ bỏ quên luôn nhân vật nam chính là tôi thì phải:

- Ủa? Sao không ai hỏi han gì tôi hết vậy?

Uyển My vẫn cười, nhưng không quên liếc tôi:

- Có làm việc em dặn chưa?

- Ờ… ờ… anh… làm rồi! – Tôi trả lời răm rắp

- Ừm, vậy được rồi, hì, đi thôi mọi người, đưa tên này về nhà rồi chị em mình đi ăn cho thoải mái!

- Uầy…

Trên quãng đường di chuyển về nhà, khỏi phải nói, dù tôi là người được đặc cách ngồi bên cạnh chủ tịch Uyển My, cơ mà đó chỉ là vị trí ngồi, còn tuyệt nhiên thì suốt buổi, tôi chỉ ngồi ngậm tăm nghe 3 nàng cười nói rôm rả, vì chẳng có chút khoảng trống cũng như cơ hội nào để tôi mở miệng ra nói chuyện, ngoại trừ khi đại tiểu thư ban phước nhắc đến tên tôi:

- Sau này nhờ hai người trông chừng tên này giúp mình nhé, nghịch lắm! – Uyển My nhéo mũi tôi

- Éc, em làm như anh là con nít không bằng – Tôi hơi chột dạ

- Thì đúng là con nít còn gì nữa, không có mình thì bạn có giải quyết được chuyện gì đâu!

Và dĩ nhiên là sau màn… đe dọa đó, không chỉ tôi mà cả Thanh Ngân lẫn Ái Quyên đều… khẽ trùng xuống, vì dường như là sự… lấn áp của Uyển My lại có dấu hiệu muốn bùng phát rồi đấy, huhu.

Đúng như những gì đã nói ban nãy, Uyển My ngay sau khi đưa tôi về đến nhà thì đã ngay lập tức rời đi cùng hai cô bạn thân, không để cho tôi có cơ hội nói thêm bất cứ điều gì không cần thiết:

- Anh về ăn uống nghỉ ngơi đi, em nấu sẵn cho cả nhà rồi, chiều khoảng 5h em về, nhớ sửa soạn đồ đi đám cưới cho đẹp đó, nhớ chưa?

- Rõ, thưa sếp!

- Vào nhà đi, yêu bạn nhiều, hì hì!

Nói dứt lời, Uyển My cũng… dứt áo ra đi luôn, bỏ lại tôi vẫn còn ngơ ngác chẳng biết làm gì ngoại trừ than thân trách phận. Tôi biết Uyển My thân với Quyên và Ngân, cơ mà tôi cũng chưa hình dung ra được rằng nàng lại muốn mời hai người này đi ăn chung theo kiểu này, tức là chỉ có hội con gái và loại trừ luôn cả tôi. Nhận thấy tiếp tục suy nghĩ nổ não đi chăng nữa thì cũng chẳng rút ra được bài học hay suy xét thêm được manh mối gì, tôi đành lủi thủi chuồn vào trong nhà, chuẩn bị… nhờ vả dì Hạnh trong công cuộc sắp xếp đồ ăn.

Hôm nay mẹ tôi không nấu cơm, vì Uyển My đã đích thân vào bếp nấu món ăn về cho cả nhà. Bằng một cách thần kỳ nào đó, ba tôi từ người ít khi nào thích ăn mấy món có nước đã phải gật gù khen ngon khi thưởng thức tô bún bò Huế đậm vị mà Uyển My đã chế biến cách đây không lâu:

- Ái chà, con bé này giỏi thật, ăn nói cũng khôn khéo mà nấu ăn cũng khá, lâu lắm mới ăn được tô bún ngon vậy, em chỉ nó làm à?

Dĩ nhiên là ngay khi ba tôi lên tiếng khen ngợi, thì “fan ruột” của Uyển My là mẹ tôi cũng sẽ phải hưởng ứng ngay tắp lự, gì thì gì, ai mà khen Uyển My của mẹ thì sẽ trở thành “người thông minh”, còn ai dám đụng nhẹ vào con dâu quý của bà thì sẽ bị mẹ tôi cho tận hưởng cảm giác gọi là địa ngục trần gian:

- Em mà nấu ngon được như này thì đã tốt, mấy cha con có cái mà thay đổi. Bé My nó tự làm đấy, nó còn chỉ ngược lại cho em đó chứ!

- Đậm đà, thơm phức, đã vậy bò lại còn rất vừa tầm, không dai, không quá mềm, nói chung là 10 điểm! – Ba tôi tấm tắc ngợi khen

- Hạnh thấy sao em? – Mẹ tôi tiếp tục phỏng vấn

- Dạ, ngon ghê anh chị, em cũng hay ăn bún bò mà lần này ăn thấy lạ ghê, công nhận vợ của Phong giỏi dễ sợ, hihi! – Dì Hạnh cười tươi, không quên đả động sang tôi

- Còn thằng nhãi này, sao rồi con?

- Mẹ hỏi thừa, dĩ nhiên là ngon nhất thế giới rồi!

Tôi vỗ đùi đen đét, không nhận ra rằng mình đã phạm phải một sai lầm chết người:

- À, vợ mày nấu thì ngon, còn tao nấu thì dở chứ gì?

Ba tôi xém chút nữa sặc nước bún khi nghe mẹ tôi hỏi câu đó, còn tôi thì dĩ nhiên là cứng họng không kịp nuốt vội miếng bún cuối cùng:

- Sao… mẹ hỏi thế?

- Để xem con trai yêu dấu chọn ai nấu ăn cho con đây, chọn 1 thôi nhé? – Mẹ tôi nói bằng giọng sắc lẻm

- Ơ… dĩ nhiên là Uyển My nấu ngon nhất thế giới, nhưng mẹ của con lại là đầu bếp giỏi nhất… vũ trụ, hơn hẳn 1 bậc.

- Đúng là cha nào con nấy, miệng lưỡi y như nhau!

Không ngờ pha “chém gió gặt bão” của tôi lại có hiệu quả đến như vậy, mẹ tôi cười quên cả ngày tháng với lời khen đậm chất… giả dối đó. Đúng là con người thì luôn luôn thích được khen, dù rằng họ thừa biết những lời khen đó có thể là những lời khen sáo rỗng và không thực tâm, nhưng chí ít thì nghe lời hay ý đẹp vẫn tốt hơn việc nhận về chê bai. Lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho… được ăn ngon, đó chính là châm ngôn của tôi, cho đến tận bây giờ, mỗi khi chán nấu ăn và phải nhờ cậy đến… “bà chủ nhà” của tôi.

Cơm nước xong xuôi, tôi tót lên trên phòng như một thói quen, dĩ nhiên trước mắt là để cho bớt no, thứ hai nữa là để tránh xa thế thái nhân tình, đủ cho tôi có một khoảng trống để nằm suy nghĩ về những thứ đang diễn ra dồn dập trong mấy ngày gần đây. Dù không phải là một người có giác quan nhạy bén cho lắm, thế nhưng tôi vẫn mơ hồ cảm nhận được, Uyển My có vẻ như đang cố gắng làm một điều gì đó mà nàng không muốn cho tôi biết. Đã có lúc, tôi tưởng như mình đã đoán định được những kế hoạch mà nàng muốn tạo dựng, nhưng rồi cũng đành thở hắt ra mà thừa nhận, tôi chẳng bao giờ đạt được đến đẳng cấp cũng như so sánh được với sự thông minh của nàng, và thành ra, cũng nghiễm nhiên chỉ biết đợi chờ những bước đi trong kế hoạch đó ập đến với mình. Tôi biết Uyển My rất thương tôi, và tôi cũng biết nàng có tính sở hữu rất cao, một khi tôi đã là người yêu của nàng thì không một ai, xin nhắc lại là không một ai trên cái cõi đời này được phép mon men lại gần tôi, bằng không sẽ lãnh hậu quả khôn lường, và Tuyết Mai chính là ví dụ điển hình nhất. Nhưng nhắc về Tuyết Mai thì tôi lại càng thắc mắc hơn nữa, đó là về lý do tại sao chỉ mới hôm qua, Uyển My còn gay gắt đến thế, ấy vậy nhưng sáng nay, nàng lại chủ động muốn tôi xin lỗi và cư xử bình thường với Tuyết Mai. Dẫu biết suy nghĩ của con gái thường rất phức tạp, nhưng mà tôi cũng không tài nào cắt nghĩa được những gì mà Uyển My đang muốn giấu tôi lúc này.

Nằm suy nghĩ hồi lâu, tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Mỗi buổi chiều thứ 7, tôi đều có những giấc ngủ ngon lành và trọn vẹn như thế, với tâm trạng khoan khoái của một ngày cuối tuần vô lo vô nghĩ, cộng hưởng thêm bằng những làn gió mát lạnh từ con điều hòa xịn sò mà ba mẹ tôi đã mua cho. Đã thế, hôm nay, tôi cảm thấy như tôi mệt mỏi hơn ngày thường gấp chục lần, có lẽ vì những diễn biến tâm lý đến rồi đi quá nhanh, đã thế còn vô cùng hà khắc, có cảm giác như ngay khi vừa đặt lưng xuống nệm, tôi mệt đến nỗi chẳng thể nào mở mắt được ra nữa. Tôi chỉ có một ước mong nhỏ nhoi, rằng sau khi tỉnh dậy, tôi sẽ lấy lại được sự cân bằng, lấy lại được những sự tích cực như tôi vốn có, vì dù thế nào đi chăng nữa, tôi có lẽ cũng đã đến lúc sẽ phải tự bước đi trên đôi chân của mình rồi nhỉ?

Nhưng rồi thì, như một lời nguyền cứ thế lặp đi lặp lại trong cuộc đời đầy rẫy những bất trắc của tôi, những suy nghĩ tích cực đó bỗng biến mất trong đầu, khi trong những khoảnh khắc vô chừng vô thức, tôi nhìn thấy Uyển My bé nhỏ của tôi đang ngồi bên cạnh, đưa tay vuốt ve gương mặt của tôi và đôi vai của nàng khẽ rung lên từng nhịp. Những giọt nước mắt cứ thế trút xuống, không để cho cô gái của tôi có một chút không gian nào để kịp suy nghĩ. Tôi không chắc lúc này đây, mình có đang hoàn toàn tỉnh táo, hay là tôi lại đang mơ hồ lọt vào giấc mộng cố hữu của bản thân, thế nhưng tôi có thể dùng danh dự của mình để mà đảm bảo, để mà nói rằng, tôi cảm nhận rất rõ khi một giọt lệ của Uyển My đã vô tình rơi xuống đôi gò má tôi, đủ để khiến tôi cảm nhận được những nỗi lòng mà nàng đang gửi gắm ở trong đó, nóng hổi và đau xót đến nhường nào. Nàng cứ ngồi đó, khóc thút thít và nhìn tôi đang nằm ngủ. Chẳng hiểu sao dù đã cố hết sức bình sinh, tôi vẫn không sao ngồi dậy được để ôm lấy Uyển My vào lòng, chỉ đành bất lực nhìn theo người con gái bé nhỏ của tôi đang ngậm ngùi trong nước mắt, và rồi, tôi lại ngủ thiếp đi, một lần nữa. Và trong cơn mộng mị, tôi nghe rất khẽ giọng nói ngọt ngào của Uyển My, khi nàng cúi xuống hôn nhẹ lên môi và thì thầm vào tai tôi:

- Từ giờ, bạn hãy tự cố gắng nhé, bảo bối của mình!

Trời ơi!!!… Làm ơn hãy nói cho tôi biết… như vậy… là sao???
 
Tuyết Mai của anh không đáng ngại với em, nên chẳng sao cả!
trong những khoảnh khắc vô chừng vô thức, tôi nhìn thấy Uyển My bé nhỏ của tôi đang ngồi bên cạnh, đưa tay vuốt ve gương mặt của tôi và đôi vai của nàng khẽ rung lên từng nhịp. Những giọt nước mắt cứ thế trút xuống, không để cho cô gái của tôi có một chút không gian nào để kịp suy nghĩ. Tôi không chắc lúc này đây, mình có đang hoàn toàn tỉnh táo, hay là tôi lại đang mơ hồ lọt vào giấc mộng cố hữu của bản thân, thế nhưng tôi có thể dùng danh dự của mình để mà đảm bảo, để mà nói rằng, tôi cảm nhận rất rõ khi một giọt lệ của Uyển My đã vô tình rơi xuống đôi gò má tôi, đủ để khiến tôi cảm nhận được những nỗi lòng mà nàng đang gửi gắm ở trong đó, nóng hổi và đau xót đến nhường nào. Nàng cứ ngồi đó, khóc thút thít và nhìn tôi đang nằm ngủ. Chẳng hiểu sao dù đã cố hết sức bình sinh, tôi vẫn không sao ngồi dậy được để ôm lấy Uyển My vào lòng, chỉ đành bất lực nhìn theo người con gái bé nhỏ của tôi đang ngậm ngùi trong nước mắt, và rồi, tôi lại ngủ thiếp đi, một lần nữa. Và trong cơn mộng mị, tôi nghe rất khẽ giọng nói ngọt ngào của Uyển My, khi nàng cúi xuống hôn nhẹ lên môi và thì thầm vào tai tôi:

- Từ giờ, bạn hãy tự cố gắng nhé, bảo bối của mình!

Trời ơi!!!… Làm ơn hãy nói cho tôi biết… như vậy… là sao???
Gồi xong. Tặng anh cho cô ấy rồi :shame: team Mai quẫy lên
Uyển My rúc đầu ngực rồi ôm tôi chặt cứng như mọi lần
Chờ ông Béo vào
 
- Từ giờ, bạn hãy tự cố gắng nhé, bảo bối của mình!

Trời ơi!!!… Làm ơn hãy nói cho tôi biết… như vậy… là sao???
Cái câu này, sao nó có ẩn ý là Uyển My sắp lại rời xa nơi này thêm lần nữa nhỉ? Chỉ có lúc đó cái cảm xúc thật mới được bộc lộ, cũng với một phần là nhắc nhở rằng thím cần hoàn thành nhiệm vụ được giao trước khi đi, đó là hoàn thành những năm học cuối cùng (vì thấy thím xuống phong độ nên thế đó)

Còn cái việc nói riêng cho 2 bạn kia chắc một phần để giải quyết cái drama hôm sinh nhật Ái Quyên, một phần nhờ cả hai bạn phải trông chừng "bảo bối" này đó, có biến gì cứ báo lại. (Chứ ta không biết thật sự Uyển My đã nói gì với Ái Quyên và Thanh Ngân) - vì thời gian còn lại của Uyển My cũng không còn nhiều nữa, nên mới xảy ra cái tình trạng như cái đoạn cuối của chap này đó.

p/s: chờ tiếp cái đoạn thím và Uyển My tham dự đám cưới thôi.
 
Cái câu này, sao nó có ẩn ý là Uyển My sắp lại rời xa nơi này thêm lần nữa nhỉ? Chỉ có lúc đó cái cảm xúc thật mới được bộc lộ, cũng với một phần là nhắc nhở rằng thím cần hoàn thành nhiệm vụ được giao trước khi đi, đó là hoàn thành những năm học cuối cùng (vì thấy thím xuống phong độ nên thế đó)

Còn cái việc nói riêng cho 2 bạn kia chắc một phần để giải quyết cái drama hôm sinh nhật Ái Quyên, một phần nhờ cả hai bạn phải trông chừng "bảo bối" này đó, có biến gì cứ báo lại. (Chứ ta không biết thật sự Uyển My đã nói gì với Ái Quyên và Thanh Ngân) - vì thời gian còn lại của Uyển My cũng không còn nhiều nữa, nên mới xảy ra cái tình trạng như cái đoạn cuối của chap này đó.

p/s: chờ tiếp cái đoạn thím và Uyển My tham dự đám cưới thôi.
Để tôi vẽ cho. Nàng tham dự đám cưới trong bộ váy lộng lẫy. Rồi nói vu vơ đại ý k biết em mặc váy cưới sẽ như nào, nhất định em sẽ thành cô dâu của anh,... Xong rồi sau đấy biến cố xảy tới. My mang trong mình chút vấn vương của Randall :shame:
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
el__matadora,
Người trả lời cuối
hoàng tử đằng lâm,
Trả lời
3.225
Lượt xem
325.251
Quay lại
Lên đầu trang