Em, nước mắt và mưa

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề el__matadora
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
9097820_orig.jpg


Chương 1:

Cơn mưa lúc này đây cứ mỗi lúc lại thêm nặng hạt, tiếng mưa đã không còn nhẹ nhàng lãng mạn như lúc đầu mà dần chuyển sang trạng thái dồn dập hơn. Bên kia đường, từng hàng dài người nối đuôi nhau mà núp dưới những mái hiên gần đó. Tiếng mưa rơi trên những tán là xào xạc, tuy ồn ào nhưng cũng thật… yên tĩnh. Em cũng như tôi, quần áo đã sũng nước, tóc tai dính bết vào nhau. Nhưng không vì thế mà những giọt lệ ngừng tuôn rơi trên gương mặt xinh xắn ấy, em gào lên trong những tiếng nấc đến xé lòng:

- Tại sao??? Hả?? Anh muốn nhường tôi cho người khác, anh cũng phải hỏi xem tôi có.. hức… đồng ý hay không chứ?

Khuôn miệng tôi lúc ấy chẳng hiểu sao cứ dính chặt vào nhau, tôi không thể đủ dũng khí cũng như can đảm thốt lên lời nào cả. Bộ dạng tôi lúc đó thật sự tệ hại:

- Từ xưa đến giờ… hức… anh… anh có bao giờ… xem tôi hơn hai chữ bạn thân hay không? Trả lời đi chứ?

Em vẫn nói, và những tiếng nấc vẫn không ngừng lại. Những tiếng nấc tưởng chừng như khoét một, à không, phải là hàng ngàn lỗ sâu trong thâm tâm tôi, nó khiến trái tim tôi quặn thắt từng cơn. Lần nào cũng vậy đấy, cứ mỗi lần tôi với em tranh cãi và biến cố thì ông trời như một lẽ vô thức lại đổ mưa. Cơn mưa nào cũng thật nặng nề và tê tái, cảm giác như có thể cuốn trôi đi hết tất cả những nỗi niềm, thế những kỷ niệm về em thì có lẽ sẽ mãi mãi tôi không thể quên được, dù có trải qua bao nhiêu năm tháng đi chăng nữa.

Chương 1 Chương 76
Chương 2 Chương 77
Chương 3 Chương 78
Chương 4 Chương 79
Chương 5 Chương 80
Chương 6 Chương 81
Chương 7 Chương 82
Chương 8 Chương 83
Chương 9 Chương 84
Chương 10 Chương 85
Chương 11 Chương 86
Chương 12 Chương 87
Chương 13 Chương 88
Chương 14 Chương 89
Chương 15 Chương 90
Chương 16 Chương 91
Chương 17 Chương 92
Chương 18 Chương 93
Chương 19 Chương 94
Chương 20 Chương 95
Chương 21 Chương 96
Chương 22 Ngoại truyện 1
Chương 23 Chương 97
Chương 24 Chương 98
Chương 25 Chương 99
Chương 26 Chương 100
Chương 27 Chương 101
Chương 28 Chương 102
Chương 29 Chương 103
Chương 30 Chương 104
Chương 31 Chương 105
Chương 32 Chương 106
Chương 33 Chương 107
Chương 34 Chương 108
Chương 35 Chương 109
Chương 36 Chương 110
Chương 37 Chương 111
Chương 38 Chương 112
Chương 39 Chương 113
Chương 40 Chương 114
Chương 41 Chương 115
Chương 42 Chương 116
Chương 43 (1) Chương 117
Chương 43 (2) Chương 118
Chương 44 Chương 119
Chương 45 Chương 120
Chương 46 Chương 121
Chương 47 Chương 122
Chương 48 (1) Chương 123
Chương 48 (2) Chương 124
Chương 49 Chương 125
Chương 50 Chương 126
Chương 51 (1) Chương 127
Chương 51 (2) Chương 128
Chương 52 Chương 129
Chương 53 Chương 130
Chương 54 Chương 131
Chương 55 Chương 132
Chương 56 Chương 133
Chương 57 Chương 134
Chương 58 Ngoại truyện 2
Chương 59 Chương 135
Chương 60 Chương 136
Chương 61 Chương 137
Chương 62 Chương 138
Chương 63 Chương 139
Chương 64 Chương 140
Chương 65 Chương 141
Chương 66 Chương 142
Chương 67 Chương 143
Chương 68 Chương 144
Chương 69 Chương 145
Chương 70 Chương 146
Chương 71 Chương 147
Chương 72 Chương 148
Chương 73 CHƯƠNG CUỐI...
Chương 74 Chương 149
Chương 75 Chương 150
END
 
Sửa lần cuối:
Chương 120:

Từ khi biết đến việc trên đời này có tồn tại một thằng trời ơi đất hỡi tên Randall và đen đủi làm sao thằng đó thì lại là người yêu cũ của Uyển My, tôi đâm ra ghét thằng này vô đối, dù rằng tôi và nó chưa gặp nhau và nó thì chắc cũng chẳng biết tôi là ai, thế nhưng kệ chứ, ghét thì vẫn cứ ghét thôi, thằng nào mà dám… ôm ấp Uyển My trước tôi thì tôi ghét hết, còn cái thằng cao cao 1m9 người Mỹ tôi còn chưa nhắc tới đâu đấy. Mặc dù trong thâm tâm tôi vẫn cảm thấy khá áy náy khi lại đi ghét một người chưa bao giờ quen, nhưng Randall cũng tự giúp tôi xóa bỏ nỗi niềm đó bằng việc chứng minh nó là một thằng vô cùng… mất nết. Ngay sau khi nhận tin Uyển My trở lại Mỹ, nó đã chủ động tiếp cận và gạ gẫm nàng, hy vọng nàng có thể quay lại bên cạnh nó, nhưng thật may là Uyển My của tôi đã từ chối thẳng thừng. Tuy vậy, đó chỉ là những suy nghĩ cách đây vài tháng, còn bây giờ, tôi thực sự nghi ngờ về việc Uyển My nói, liệu có đúng là nàng đã từ chối Randall hay không, vì nếu có, tại sao ở thời điểm này, thằng đó lại đích thân liên lạc với tôi để tiết lộ một điều gì đó, liệu điều đó có phải là một điều động trời hay không?

Hàng loạt những thắc mắc, những kịch bản điên rồ cứ thế lởn vởn trong đầu tôi không lúc nào ngưng nghỉ, nhưng nó cũng không khiến cho tâm trạng của tôi tệ hại lắm, vì tôi biết, ngay bây giờ, chỉ cần mở đoạn video mà Randall gửi, tôi sẽ có câu trả lời thỏa đáng, chỉ là… tôi không sao dám làm điều đó. Xét một cách công bằng mà nói, Randall là một thằng khá bảnh trai, tuy không thể đẹp như Hải, nhưng nó lại nam tính hơn nhiều lần. Thằng này thì về cơ bản cũng chỉ là người Việt sang Mỹ định cư, ấy là tôi nhớ Uyển My đã từng nói thế, còn tôi thì đếch quan tâm gốc gác của nó, thế nên nó không vượt trội gì so với tôi về vẻ bề ngoài, còn về gia thế thì chắc là hơn chút đỉnh. Nhưng Uyển My có lẽ không quan tâm lắm đến cái thứ phù phiếm đó, vì nếu nói về gia thế, chưa chắc nàng đã thua kém ai đâu. Niềm an ủi duy nhất với tôi lúc này có lẽ chính là việc, Uyển My luôn miệng thừa nhận, tôi là người khiến nàng khóc nhiều nhất, nhưng cũng chính là người nàng thương nhất. Có thể Uyển My không nói cho tôi nghe toàn bộ sự thật, nhưng riêng cảm xúc đó, tôi tin là nàng không lừa dối tôi chút nào, vì nàng cũng chẳng hưởng lợi gì từ việc này. Suy nghĩ đi suy nghĩ lại, tôi cũng chưa tìm thấy chút dũng khí nào để tiếp tục xem đoạn video từ Randall, vì tôi thấy gương mặt nó ở đầu video khá nghiêm trọng, dường như không phải là một câu chuyện để đùa.

Tôi cứ thế bấm cho đoạn phim chạy được 1 giây, thì tôi lại dừng lại, xong lại bấm 1 giây nữa, rồi tiếp tục tạm dừng, cứ thế lặp đi lặp lại suốt khoảng 10 lần: “Đằng nào mọi chuyện cũng đã rồi, chi bằng giải đáp tất cả, sẽ chẳng còn gì để khiến mình phiền lòng nữa” – Tôi tự nhủ thầm trong đầu rồi nhắm chặt mắt lại, hít thở thật sâu trong vài giây, lấy hết can đảm mà tôi đã tích góp được trong suốt 25 năm cuộc đời để quyết định bấm nút Play định mệnh đó.

Randall ăn mặc chỉnh tề, dường như đang ngồi trong phòng ngủ, phía sau nó là chiếc giường, bên cạnh giường tôi còn thấy một chiếc bàn nhỏ khác có đặt một chiếc macbook còn đang mở, có vẻ như là phòng làm việc của nó:

“Chào Phong! Khi cậu xem được đoạn video này, thì có lẽ là mọi chuyện cũng sắp sửa chấm dứt rồi. Như cậu đã biết, tôi là Randall, là người yêu cũ của Uyển My…”

Gương mặt nghiêm trọng và bộ dạng có phần căng cứng của Randall khiến tôi thực sự có cảm giác ngộp thở, vì dường như là tên này sắp sửa nói cho tôi biết một bí mật cực kỳ động trời mà không biết là tôi đã sẵn sàng lắng nghe hay chưa. Tôi lại bấm tạm dừng vài giây, hít hà lấy sức trước khi tiếp tục bấm chạy đoạn phim của Randall:

“Có lẽ cậu cũng đang tự hỏi, tại sao tôi lại chủ động liên lạc với cậu đúng không? Để trả lời cho câu hỏi này, có lẽ câu chuyện sẽ nên bắt đầu từ ban đầu, khi tôi và Uyển My mới quen biết nhau. Cậu yên tâm, tôi sẽ chỉ nói những ý chính, không làm mất nhiều thời gian của cậu đâu.

Tôi và Uyển My quen nhau khi chúng tôi học chung trường đại học ở Minnesota. Dù không chung ngành nhưng tôi và My có cơ hội tiếp xúc khi hai đứa đều chỉ là những sinh viên người Việt mới chuyển sang, chưa quá quen thuộc với mọi thứ bên này, và đa phần thời gian thì chỉ biết cắm đầu vào học thôi. Cũng chính vì lẽ đó, mà tôi và My thường xuyên gặp mặt nhau ở thư viện trường.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã say mê Uyển My rồi, vì tôi chưa bao giờ thấy một cô gái xinh đẹp và dịu dàng đến thế. Quả thực mà nói, cho đến tận bây giờ, dù đã gặp thêm hàng trăm, hàng nghìn người, tôi vẫn khẳng định rằng Uyển My là người con gái xinh đẹp nhất mà tôi gặp trong đời. Và càng tuyệt vời hơn khi tôi được trở thành người yêu của My, tôi nghĩ đó thực sự là một đặc ân quá lớn…”


Và lần này thì tôi không bấm dừng video với một tâm trạng hồi hộp nữa, tôi làm điều đó với một sự tức giận to lớn và những cái nghiến răng ken két, dù rằng việc làm này thực sự khiến cơ hàm của tôi đau không tả nổi vì những vết thương sau khi bị bè lũ Hải ngựa cho ăn đòn mê mệt. Quỷ tha ma bắt cái thằng Randall điên khùng này, nó bảo nó sẽ kể vắn tắt, không dài dòng, ấy vậy mà nó mất gần 1 phút đồng hồ chỉ để nói một điều hiển nhiên rằng Uyển My rất đẹp. Dĩ nhiên rồi, không đẹp mà tôi… à mà thôi, có lẽ tôi nên vuốt giận để nghe tiếp thì hơn:

“Ở bên cạnh My, tôi sớm nhận ra rằng cô ấy không hề mỏng manh, yếu đuối như tôi nghĩ. My là một cô gái rất mạnh mẽ là đằng khác, một người rất thông minh, rất lém lỉnh và cũng vô cùng tự tin. Sự tự tin của Uyển My là điều khiến tôi vừa thích nhưng cũng vừa cảm thấy e sợ. Khi ở bên cạnh My, tôi từ một sinh viên cũng thuộc dạng khá trở thành một thằng con nít chẳng biết gì đúng nghĩa, vì dường như mọi thứ trên cuộc đời này, My đều có hiểu biết rất sâu rộng về nó. Tôi luôn luôn nghĩ rằng chẳng có thứ gì mà My không biết, và điều này khiến tôi ngày càng ngưỡng mộ My hơn.

Càng ngày, khoảng cách giữa chúng tôi càng lớn hơn, vì tôi lúc này đã chẳng còn là chính mình nữa, chỉ biết lắng nghe theo những gì My nói, làm theo những gì My muốn, cứ thế, cứ thế. Tôi có cảm giác mối quan hệ của chúng tôi lúc này giống như một người hâm mộ và thần tượng, vì điều khiến tôi tự hào nhất luôn luôn là Uyển My, còn có vẻ thứ khiến cô ấy khác biệt là vì cô ấy luôn luôn tin vào bản thân mình.

Tôi yêu My là thật, nhưng tôi cũng không ngu đến mức không nhận ra, rằng My ở bên tôi giống như một người bạn hơn là một người yêu. Nói ra điều này có lẽ cũng hơi xấu hổ, nhưng cậu có tin không, vì trong suốt quãng thời gian hai đứa tôi ở bên nhau với tư cách là “người yêu”, tôi còn chưa được hôn môi My một lần nào, chưa một lần. Việc chúng tôi vẫn thường xuyên làm chỉ là nắm tay, còn nụ hôn lên má là thứ bạo dạn nhất mà My làm trong ngày sinh nhật của tôi.

Nhận thấy tôi và My có lẽ sẽ chẳng thể đi đến đâu, tôi quyết định làm thân với gia đình cô ấy, dĩ nhiên là cả ba lẫn mẹ. Thế nhưng dù đã rất cố gắng, có vẻ hai người họ đều không thích tôi cho lắm, đặc biệt là ba của My, vì lần này gặp, ông ấy cũng xoay tôi như chong chóng, hỏi hết chuyện này đến chuyện khác, thậm chí cả những chuyện còn chẳng liên quan đến vấn đề của tôi và My…”


Như một thói quen, tôi lại tạm dừng, không phải vì lo lắng như ban đầu, và cũng chẳng bởi giận dỗi như ít phút trước, lần này, tôi dừng lại là để… cười cho thỏa thích, vì dường như là so với tôi, thằng Randall này không có lấy một chút lợi thế nào. Có thể nó không nói mọi chuyện cho tôi nghe, nhưng nhìn điệu bộ của nó thì có vẻ việc mối quan hệ giữa nó và Uyển My không sâu đậm là thật, vì trong khi Uyển My bé nhỏ lúc nào cũng chỉ muốn chui hẳn vào lòng tôi, chủ động thơm má thơm môi đủ kiểu đầy mãnh liệt thì Randall thậm chí còn chẳng có cơ hội hôn người mà nó đang gọi là bạn gái, đúng là một sự bất công không hề nhẹ, hừm hừm:

“Và rồi thì chuyện gì đến cũng đã đến, hai chúng tôi ra trường, đi làm xa nhau, và số lần gặp nhau cũng dần dần ít lại, mọi chuyện có vẻ như đã trên bờ vực tan vỡ.

Sau đó vài tháng, ba mẹ của My muốn cô ấy sang Canada ở chung với họ và có thể nghĩ tới việc lập gia đình bên đó, vì họ có đang có một anh chàng ưu tú để làm mai cho My. Bản thân tôi khi nghe My nói điều đó cũng đã kiên quyết phản đối, rằng tôi muốn cô ấy ở bên cạnh tôi mãi mãi, dù cho có mất thêm bao nhiêu thời gian nữa cũng được, tôi tin mình sẽ khiến My yêu tôi một ngày nào đó.

Nhưng như đã nói, tôi chưa bao giờ là người quyết định trong mối quan hệ này, và My thì lại không hề thích sự gò bó do ba mẹ cô ấy tạo ra. Vậy nên, sau một thời gian tranh cãi, My quyết định sẽ chia tay tôi và trở về Việt Nam, vì cô ấy nói rằng cô ấy luôn luôn muốn trở về, và tôi thì chắc chắn không bao giờ có thể từ bỏ mọi thứ để đi theo cô ấy được. Về điểm này, dù rất đau lòng nhưng tôi cũng không thể bào chữa hơn. Ba mẹ, ông bà, cả gia đình tôi đang ở đây, tôi cố gắng học tập đến ngày hôm nay cũng chỉ để trở thành một chỗ dựa kinh tế vững chắc cho gia đình, và tôi thực sự chẳng thể bỏ tất cả người thân của mình ở lại để theo Uyển My trở về Việt Nam, thật sự không thể.

Tôi đã cố gắng níu kéo My nhưng dĩ nhiên là chẳng có kết quả gì, vì My đã muốn thì cô ấy sẽ làm, và chẳng ai có thể ngăn cấm được, kể cả ba mẹ của My. Về điểm này, tôi còn thua kém cô ấy rất nhiều, một cô gái mạnh mẽ, độc lập và tự tin khủng khiếp…”


Giọng nói thập phần xúc động của Randall khiến tôi hoàn toàn tin tưởng vào những gì nó chia sẻ từ nãy đến giờ, chỉ là dường như sự xúc động mỗi lúc một lên cao và dường như vẫn ẩn giấu một thông tin bùng nổ nào đó. Cách kể chuyện của Randall tuy có hơi dài dòng nhưng nghe lại rất cuốn hút, nó khiến tôi quên bẵng đi mọi chuyện, kể cả sự lo lắng về những bí mật trong đoạn video này, chỉ muốn xem cho bằng hết, bằng sạch ngay bây giờ mà thôi. Tất cả những gì Randall kể đều hoàn toàn trùng khớp với Uyển My của tôi, dĩ nhiên là Uyển My hiện tại chứ không phải Uyển My ban đầu khi mới gặp nhau. Chính vì lẽ đó, cộng thêm những xúc cảm mà Randall gửi gắm, tôi tuyệt nhiên đã tin tưởng 100% vào những thứ mình đang nghe, và không có lý do gì khiến tôi có thể dừng lại được đoạn phim này một lần nữa, nếu như đó không phải là:

- Anh Phong ơi, ăn cháo nè, em mới nấu, thơm lắm!

Quỳnh xuất hiện trong một bộ dạng phờ phạc đến tội nghiệp, mái tóc của em dính bệt vào hai bên, vầng trán lấm tấm những giọt mồ hôi và cả khuôn mặt ửng đỏ đang tỉ mỉ mang chén cháo nóng hổi đến phía cạnh giường cho tôi:

- Anh tưởng… em mua ở căn tin, sao lại là nấu?

- Hì, người ta nấu… không ngon, em sợ anh ăn không được, nên em mượn bếp nấu đó, anh ăn đi cho nóng!

Ngay sau khi nói ra câu đó, dường như cũng tự nhận thức được sự sai trái của mình, Quỳnh tự vỗ tay lên trán, cười bẽn lẽn:

- Ôi, ngốc quá, sao mà anh tự ăn được, để em… đút cho anh ăn hen?

Tôi là kiểu người rất ít khi muốn nhận sự giúp đỡ của người khác, trừ trường hợp bất khả kháng, còn không, bất kể chuyện gì, chỉ cần có thể tự mình giải quyết, tôi luôn luôn chọn phương án đó, vì tôi không muốn làm phiền mọi người. Nhưng đổi lại, nếu người ta nhờ vả tôi, tôi lại rất muốn giúp đỡ, đó cũng là cái bản tính khiến tôi trở thành một thằng bao đồng, và là một trong những đức tính khiến Uyển My ghét nhất ở tôi, nó khiến tôi gặp họa nhiều hơn là phúc. Cơ mà với thể trạng hiện tại, tay chân băng bó đủ cả, ngoài việc trông chờ vào Quỳnh, tôi chẳng thể nào tự mình ăn hết chén cháo đó được. Dĩ nhiên tôi vẫn có thể ăn trong khó khăn, nhưng cứ di chuyển cánh tay như vậy thì đau lắm:

- Vậy… nhờ Quỳnh giúp anh!

- Sao anh khách sáo với em thế, em giận đó! – Quỳnh bĩu môi nhìn tôi

- À… ừ… anh xin lỗi, vậy… ăn đi!

- Hì hì, vậy mới ngoan chứ, há miệng nè, em thổi cho nguội rồi!

Sự xuất hiện của Quỳnh khiến tôi quên béng đi mất việc phải xem nốt đoạn video từ Randall. Nhưng mà dù sao, nó cũng nằm trong đó, chẳng mất đi đâu, nên lúc quái nào tôi xem mà không được, còn cơ hội được Quỳnh đút cháo cho ăn, nó phải thuộc dạng hiếm hơn cả chữ hiếm, may mắn lắm mới có được chứ chẳng chơi:

- Ngon quá, em nấu ăn càng ngày càng giỏi đó Quỳnh!

Tôi khen Quỳnh thực tâm, không có chút giả dối hay nịnh nọt gì. Mà cũng chẳng biết có phải do tôi khen hay là do sức nóng của nhà bếp khiến đôi má của Quỳnh ửng đỏ lên từ bao giờ, em nhỏ nhẹ đáp:

- Tại em làm quen đó thôi, anh ăn nốt đi rồi nghỉ ngơi, để em về lấy quần áo lên cho anh thay!

Nghe xong câu nói đó của Quỳnh, chẳng rõ vì sao nữa, tự dưng sống mũi tôi cay cay, và đôi mắt thì đã có dấu hiệu ngấn lệ. Tôi biết Quỳnh rất thương tôi, nhưng cái cách em chăm sóc tôi không một lời than vãn, thức cạnh giường bệnh của tôi mấy ngày vừa qua, thậm chí còn chẳng có thời gian tắm rửa, sửa soạn hay làm việc nữa, tự dưng tôi thấy thương Quỳnh quá đỗi. Quỳnh chưa bao giờ nói rằng mình là cô gái xinh đẹp, giỏi giang, chỉ là tất cả những hành động của em thời gian qua đã tự chứng minh cho mọi người biết điều đó. Quỳnh nhẹ nhàng, mềm mỏng, ngoan ngoãn và chịu khó. Có lẽ từ khi trở thành một người mẹ, sự vất vả trong quãng thời gian nuôi con đã giúp Quỳnh trưởng thành hơn rất nhiều, và từ một cô bé điệu đà, kiểu cách, Quỳnh giờ đây đơn giản chỉ là một người phụ nữ mà bất cứ một gã đàn ông nào cũng đều muốn lấy làm vợ, và dĩ nhiên rồi, kể cả… tôi. Trong lúc tôi mải miết chạy theo bóng hình của Uyển My, Quỳnh đã xuất hiện và xoa dịu đi những chuỗi ngày buồn tủi và cô đơn đó. Quỳnh cho tôi cảm giác của một gia đình, cho tôi cảm giác là một trụ cột đúng nghĩa. Quỳnh chẳng bao giờ cãi lời tôi, lúc nào cũng tôn trọng và lắng nghe ý kiến của tôi, dù cho nó chẳng bao giờ là ý kiến đúng. Quỳnh bây giờ vẫn giống với Quỳnh ngày bé, chỉ có một điểm khác là, khi còn bé, Quỳnh dù vẫn đi theo tôi nhưng vẫn ít nhiều phản đối những quyết định ngu xuẩn của tôi khi ấy. Còn ngay ở thời điểm hiện tại, cô Quỳnh 25 tuổi đã trở thành một con người khác, một con người mềm mỏng và tinh tế hơn. Và tôi thực sự nghĩ rằng, dù trời có sập xuống, chỉ cần tôi cần chạy ra ngoài, Quỳnh vẫn sẽ theo tôi chẳng một lời trách móc:

- Anh… sao vậy, cay hả?

Quỳnh lo lắng nhìn tôi đang sụt xịt nuốt nước mắt vào trong mà chẳng nhận ra được niềm xúc động dâng tràn trong ánh mắt:

- Đâu có, anh hơi bị… sặc thôi, cháo ngon lắm!

- Anh uống nước đi, xíu nữa em về pha nước cam mang lên cho anh nghen?

- Cảm ơn… Quỳnh, khổ thân em…

- Hi, đâu có gì, hồi nhỏ anh đã chăm sóc em như vậy, giờ đến lượt em.

Quỳnh nhìn tôi rồi nở một nụ cười thật tươi, nhưng dù có như vậy, cũng chẳng thể che giấu được sự… lẻo mép của em, vì hồi nhỏ, tôi nào có chăm sóc Quỳnh được như cách em làm cho tôi bây giờ đâu kia chứ, chỉ toàn gây rắc rối cho em mà thôi, ấy vậy mà em vẫn luôn dành cho tôi một tình cảm đặc biệt như thế, ngốc ơi là ngốc.

Ăn uống xong xuôi, Quỳnh đỡ tôi nằm xuống giường rồi tiếp tục công việc lau dọn của mình. Chính vì tính tôi không thích người khác phải vất vả vì mình, vậy nên nhìn Quỳnh tất bật lo lắng cho tôi, bản thân tôi chẳng thể nào chịu nổi, trong lòng cứ nóng như có lửa đốt. Tôi biết Quỳnh rất thương tôi, nhưng tình cảm em dành cho tôi là loại tình cảm gì, tôi hiện chưa thể nào xác định chính xác được, chỉ là mơ hồ đoán thông qua những cử chỉ em đối với tôi. Cơ mà tôi là loại hay suy nghĩ lung tung, có khi còn tưởng tượng quá mức, nên tôi ít khi dám nói ra những gì mình nghĩ, cũng không chủ động thể hiện tình cảm của mình lung tung khi chưa chắc chắn, giống như với Ái Quyên ngày trước cũng vậy, cứ mập mờ mãi chẳng dám mở miệng, cho đến khi quay đi quẩn lại thì tôi đã trở thành người của… Uyển My tiểu thư mất rồi. Nếu trên đời này chẳng có Uyển My, chắc chắn tôi sẽ chẳng ngần ngại mà ôm lấy Quỳnh ngay, không bao giờ buông tay ra, vì một cô gái giỏi giang như vậy, liệu có thể tìm kiếm ở đâu nữa kia chứ. Tôi cũng chẳng rõ từ khi nào, mà cái cụm từ “em gái” của tôi gán cho Quỳnh đã không cánh mà bay, dù cho trước đó tôi đã năm lần bảy lượt tự nhắc nhở mình, nhưng rồi thì chuyện gì đến cũng đã đến, và sự quan tâm, yêu thương của Quỳnh dành cho tôi đã tự biến phần tình cảm trong tôi chuyển hóa sang một dạng khác, thân mật và ngọt ngào hơn:

- Quỳnh!

- Dạ?

- Lại đây đi!

Nghe tiếng tôi gọi, Quỳnh hớt hải chạy đến ngồi cạnh tôi, em nắm lấy tay tôi, lo lắng:

- Anh sao vậy? Có đau chỗ nào không?

- Anh không có sao, đừng có lo!

Tôi lắc đầu mỉm cười, rồi cố gắng dùng cánh tay rệu rã của mình vén phần tóc mái đang xõa xuống lên tai cho Quỳnh. Dĩ nhiên với cái sức khỏe của tôi bây giờ, việc làm điều đó vô cùng khó khăn cũng như mất thời gian, nhưng Quỳnh rất tinh ý, và em đã chủ động cúi thấp đầu xuống cho tôi làm việc đó, kèm theo là một nụ cười bẽn lẽn xinh như hoa:

- Anh… làm gì vậy?

- Cảm ơn Quỳnh đã chăm sóc cho anh, anh nợ em… nhiều!

- Anh đừng nói vậy, tại em mà anh bị người ta đánh ra nông nỗi này, hức…

Quỳnh chẳng còn giấu được sự xúc động nữa, em lại manh nha chuẩn bị khóc. Tôi nắm lấy tay Quỳnh, nhẹ nhàng an ủi:

- Không sao đâu, anh ổn rồi, vài bữa là khỏi thôi. Có chuyện này anh muốn nói với em…

- Anh… sao vậy? Chuyện gì? – Quỳnh bối rối đáp

- Thật ra thì… là chuyện về anh và Uyển My, em có muốn nghe không? Nếu không thì anh sẽ không kể nữa…

Ngay khi nói ra câu hỏi của mình, thì tôi đã vô thức đặt Quỳnh và Uyển My lên bàn cân so sánh rồi, vì nếu trước mặt tôi là Uyển My, thì chắc chắn đến 1000% là tôi còn chẳng dám mở miệng ra đề cập đến một người con gái khác nữa là hỏi với chả han, còn Quỳnh thì lại khác, và tôi khá chắc rằng em sẽ không từ chối đâu, bởi vì:

- Không! Nếu là chuyện riêng của anh và chị My thì em không muốn nghe…

- …

- Nhưng nếu anh cần một người lắng nghe, thì anh không cần hỏi đâu, vì lúc nào em cũng sẵn sàng, hì hì…

Quỳnh nắm chặt tay tôi, cười bẽn lẽn. Trong giờ phút… mơ hồ đó, tôi bỗng thấy Quỳnh xinh đẹp quá đỗi, một người con gái hiền lành, ngoan ngoãn, nhu mì, đã thế còn chăm chỉ, giỏi giang và biết lo lắng cho người khác, chẳng phải là người con gái hoàn hảo nhất thế gian đây rồi hay sao, giống hệt như những gì tôi mong muốn. Trong vô thức, tôi đưa tay trái áp lên má Quỳnh, vuốt ve đôi gò má xinh xắn của em và mỉm cười nhìn em đang đỏ mặt ngượng ngùng:

- Anh… anh…

- …

- Quỳnh à, anh…

Trong căn phòng thập phần yên tĩnh, ánh sáng mờ ảo từ chiếc đèn neon trên trần nhẹ nhàng hắt xuống làm không gian càng thêm nhẹ nhàng và trầm lắng. Tôi nhìn thẳng vào mắt của Quỳnh, đôi tay tôi khẽ nắm chặt lại, mồ hôi lạnh vương trên trán dù không khí đang tương đối mát mẻ với chiếc điều hòa vẫn đang bật mở. Quỳnh cũng đang nhìn tôi, bờ môi em mấp máy như đang mỉm cười, nhưng điều đó cũng chẳng khiến tôi bình tĩnh hơn chút nào, mà trái lại, sự hưởng ướng của Quỳnh có cảm giác như càng làm trái tim tôi trở nên loạn nhịp. Thời khắc này tôi đã từ lâu gìn giữ trong lòng, nhưng mỗi lần định nói ra, tôi lại cảm thấy nghẹn lại, cổ họng khô ran, đôi môi như bị tê liệt, không biết làm sao thốt nên lời. Tôi muốn nói cho Quỳnh nghe tất cả những suy nghĩ trong thâm tâm tôi lúc này, rằng tôi đang nghĩ gì về Quỳnh và cả những tình cảm mà em dành cho tôi, tất cả mọi thứ. Trong khoảnh khắc ngại ngùng này, tiếng thở đều đều của Quỳnh và nhịp đập trong lồng ngực tôi càng làm cho không gian trở nên ngột ngạt hơn và chẳng có lấy một chút ánh sáng cứu rỗi. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận sự mềm mịn và ấm áp nơi gò má xinh đẹp của Quỳnh, và chuẩn bị cất lên lời sâu thẳm…

Thì bỗng… tiếng đẩy cửa thật mạnh làm phá tan không gian lãng mạn cố hữu, bóng một người bất thình lình xuất hiện khiến tôi và Quỳnh như giật bắn người, vội vàng buông tay nhau ra:

- Em rể ơi, chị tới thăm em đây, hihi!

Chẳng hiểu trời xui đất khiến thế nào mà bà chị vợ Tuyết Mai của tôi vô duyên vô cớ xuất hiện và đạp đổ hết những ý định mà tôi định tiết lộ cho Quỳnh. Khỏi phải nói, cái giọng oang oang của Tuyết Mai khiến hai đứa tôi ngượng chín người, chẳng rõ sự tình có bị phát hiện ra hay chưa:

- Ủa, hai người đang làm gì vậy, sao không ai nói gì?

- …

- …

- Tôi hỏi sao không ai nói gì vậy?

Quỳnh lúc này đang tỏ ra khá bối rối, em chẳng dám nhìn thẳng vào mắt tôi nữa mà bâng quơ gửi nó đi tận đẩu tận đâu:

- Sao… sao Mai đến đây? – Tôi buộc lòng phải lên tiếng cứu nguy

- Tới thăm Phong chứ làm gì, hỏi lạ ghê. Phong sao rồi? Sao mà bị đánh dữ vậy?

Tôi khó khăn ngồi dậy tựa lưng hẳn vào thành giường với sự trợ giúp của Quỳnh, ngay sau đó, em cũng tỏ ra tinh ý và không muốn quấy rầy cuộc nói chuyện giữa tôi cùng Tuyết Mai:

- Anh Phong với chị Mai nói chuyện đi, em ra mua ít trái cây cho anh!

- Thôi! Quỳnh về nghỉ đi, để anh gọi mẹ lên!

- Hì, không sao, em khỏe lắm, em đi đây. Em đi chị Mai ạ!

Quỳnh lễ phép cúi đầu chào Tuyết Mai một cách lễ phép và hài hòa, không tỏ ra khó chịu chút nào dù rằng cách đây ít hôm, em vẫn còn bị bà chị tóc xoăn này chọc ngoáy vài phen. Và đúng như các cụ đã dạy, lấy ân báo oán thì mới khiến người ta nể phục, và Tuyết Mai cũng chẳng là ngoại lệ, sau ngần ấy sự việc, có vẻ nàng đã nhìn Quỳnh với một con mắt khác, ít gay gắt hơn:

- Ừm, Quỳnh đi cẩn thận nhé, để Mai ở đây được rồi.

- Dạ, em đi. Có gì gọi em nhen Phong!

- Ừ, không sao đâu.

Đợi Quỳnh đi khuất, Tuyết Mai mới lém lỉnh nở một nụ cười bí hiểm hướng về phía tôi:

- E hèm, hình như tôi mới vừa thấy một chuyện gì đó không đáng thấy thì phải?

- Chuyện gì là… chuyện gì?

- Khỏi chối, tôi đâu có phải là vừa tới nơi, tôi đứng ở ngoài nãy giờ mấy phút rồi, nghe hai anh chị tâm sự nhỏ to, nổi hết gai ốc!

Bộ dạng run giật của Tuyết Mai làm tôi phì cười, cơ mà nghe có vẻ không ổn cho lắm, vì Tuyết Mai giờ đâu còn là một cô bạn cùng lớp thông thường nữa, giờ nàng đã chuyển thành chị vợ của tôi rồi còn đâu, hừm hừm:

- Không có đâu, chị… à Mai đừng hiểu lầm, chỉ là…

- Là sao? Khai nhanh!

- Thật ra thì… mình chỉ muốn cảm ơn Quỳnh thôi, em ấy chăm mình mấy ngày nay, không ngủ nghê gì, bỏ bê công việc, con nhỏ ở nhà cũng không có thời gian ghé về nữa.

Nhận thấy sự chân thành trong lời nói của tôi, Tuyết Mai có vẻ xuôi xị đi đôi chút, nhưng sự không hài lòng là điều không thể tránh khỏi ở bà chị tóc xoăn trong trường hợp này:

- Biết là bé Quỳnh rất dễ thương, chăm sóc nhiệt tình, chu đáo, nhưng Phong phải nhớ mình là chậu đã có hoa, và bông hoa đó lại là em gái của mình nữa đấy, mình không thích như vậy chút nào!

- Xin… xin lỗi, mình không có ý đó, chỉ là mình cảm thấy… rất áy náy và mang ơn của Quỳnh, thế thôi. Còn về chuyện Uyển My, mình chẳng biết sẽ phải chờ đợi đến bao giờ đây.

- Mai đã nói với Phong rồi còn gì, Uyển My sẽ sớm giải thích mọi chuyện.

- Nhưng bao giờ?

- Thì… sẽ rất sớm thôi, không lâu lắm đâu.

Tôi không muốn cãi nhau với Tuyết Mai về chuyện này nữa, nhưng cái sự bí mật của hai chị em nàng khiến tôi không thoải mái chút nào, và tôi thiết nghĩ mình cũng đã trải qua đủ chuyển để hiểu được một điều rằng, nếu lựa chọn đi tiếp cùng Uyển My, tương lai tôi có lẽ sẽ còn phải trải qua những chuyện kiểu như thế này không ít lần nữa:

- Mình cảm thấy rất khó chịu khi người yêu mình biến mất mà mình lại chẳng biết một tí gì, giờ biết rồi thì cũng chẳng nhận được lý do, cũng không có một lời an ủi nào.

- …

- Mình cũng không rõ bí mật mà Uyển My với Mai đang che giấu là gì, nhưng mà nếu thực sự đó là một bí mật có ảnh hưởng đến mình, mình nghĩ lựa chọn im lặng của cả 2 người là hoàn toàn sai lầm.

- …

- Mình chưa bao giờ nói không chờ đợi Uyển My, Mai hiểu điều đó mà đúng không? Mình cũng chưa từng nói rằng mình… có cảm tình với Quỳnh, chỉ là sự chăm sóc đặc biệt mà Quỳnh đối với mình khiến mình cũng có chút ít cảm động, một người con gái ngoan hiền, tốt bụng như thế, mình nghĩ chẳng dễ có thể tìm kiếm được.

- Nhưng mà…

- Mai yên tâm, mình chẳng vô cớ mà đã đợi Uyển My đến tận giờ này, mấy tháng đã qua rồi, mình còn chẳng nhận được một tin nhắn nào, thậm chí mình nhắn tin Uyển My cũng không thèm xem, mình thực sự rất thất vọng, nhưng mình tin em ấy sẽ có lý do chính đáng, và mình vẫn đang đợi.

Tưởng rằng Tuyết Mai sẽ hoàn toàn đồng ý với ý kiến của tôi, thì có vẻ như là không, vì bà chị này ít nhiều cũng là một người có tính cách phóng khoáng, không phải kiểu người cố chấp và lì lợm như tôi:

- Mai thì không nghĩ vậy.

- Là sao?

- Mai là chị của Uyển My, dĩ nhiên Mai sẽ luôn đứng về phía nó, bảo vệ nó… nhưng mà tất cả những việc làm đó không có nghĩa là Uyển My luôn luôn đúng.

- …

- Mai chưa bao giờ đồng ý với cách làm này của nó, Mai cũng không biết nó còn giấu Mai chuyện gì hay không, nhưng việc nó rời đi chẳng nói chẳng rằng, rồi thì bày lên cái bức tranh giả định này, làm rất nhiều người đau khổ, Mai thấy hoàn toàn sai.

- …

- Thay mặt Uyển My, Mai cũng xin lỗi cả Phong, xin lỗi bé Quỳnh nữa, vì dù sao thì hai người cũng đã bị ảnh hưởng bởi những việc làm khó hiểu của con bé. Mai không phải là muốn đánh ghen dùm Uyển My đâu nhé, hì.

Tuyết Mai mỉm cười nhìn tôi, nàng lúc lắc mái tóc xoăn của mình, khoe khéo cái răng khểnh đáng yêu:

- Mai đã hứa với Uyển My là không tiết lộ bất cứ thứ gì vì Mai cũng thực sự không dám tiết lộ với Phong, vì nếu theo như quan điểm của Mai, thì việc con bé đang làm không hề… chính đáng cho lắm… chỉ là, Mai hy vọng, nó vẫn còn một lý do khác…

- …

- Quỳnh là một cô bé tốt, đẹp người, đẹp nết, và Mai rất có cảm tình với Quỳnh, sau vài lần tiếp xúc, thì có vẻ cô bé rất hiền lành, cam chịu, không giống như Uyển My, cái con nhỏ bướng bỉnh đó.

- …

- Nếu quả thật, Phong và em gái của mình không có duyên, thì Quỳnh là một sự lựa chọn đúng đắn đó.

- Mai nói… thật à?

- Thật, Mai nói với tư cách một người bạn của Phong, không phải là chị gái của Uyển My đâu, hì hì.

- Mình cũng không biết nữa, giờ mình chỉ muốn gặp Uyển My thôi…

- Rồi hai người sẽ gặp nhau thôi, Mai hứa!

- Cảm ơn chị Mai, nay chị xinh hơn mọi hôm đó.

- Hì, chỉ giỏi trêu. Thôi, Mai về hen, Phong nghỉ ngơi đi, khi nào rảnh mình nói chuyện sau, bái bai em rể!

- Bai bai bà chị!

Tuyết Mai rời đi được tầm 10 phút, thì Quỳnh trở lại với một túi trái cây trên tay, nhìn em mồ hôi nhễ nhại mà tôi thấy đau lòng quá sức. Tôi không biết Quỳnh có suy nghĩ thế nào về tôi, nhưng chỉ riêng việc này, tôi đã nợ Quỳnh rất, rất nhiều rồi. Mẹ tôi vẫn thường nói với tôi, rằng người nào thực sự luôn luôn ở bên cạnh mình khi mình đau ốm, bệnh tật, thì người đó chắc chắn rất yêu thương và trân trọng mình. Quỳnh thương tôi, dĩ nhiên là thế, nhưng việc em hy sinh bản thân mình để chăm sóc cho tôi một cách cẩn thận như vậy suốt những ngày qua là điều mà tôi cực kỳ cảm kích.

Và có lẽ thứ tình cảm của tôi và Quỳnh đang có dấu hiệu bước sang một trang hoàn toàn mới, khi mà sau 7 năm xa cách, thì giờ đây, cả tôi và Quỳnh đều đã trở thành những con người mới, trưởng thành và hiểu chuyện hơn rất nhiều.

Thế nhưng rồi, những sự thật không ngờ về Uyển My lại tiếp tục xuất hiện và vô thức đẩy tôi với Quỳnh xa nhau thêm nhiều hơn nữa…
 
Chương 121:

Cuộc sống trong bệnh viện là một cuộc sống nhàm chán, tẻ nhạt và kém chân thực nhất mà tôi từng được trải nghiệm. Tuy đây không phải là lần đầu mà tôi có mặt ở nơi này, cơ mà đây có lẽ là lần lâu nhất và nặng nhất. Theo chẩn đoán của các bác sĩ, thì tôi bị trật khớp tay, gãy xương bàn chân, lưng cũng có máu bầm, lệch hàm, trẹo cổ tay, cùng vô số chấn thương lớn nhỏ khác trên cơ thể. Dĩ nhiên là với bằng ấy những vết thương thuộc dạng số má sau khi ăn đòn từ bè lũ của Hải, việc tôi có thể ăn uống ngủ nghỉ một cách bình thường, tất cả đều phụ thuộc vào Quỳnh, cô bạn nhỏ của tôi đã ở bên cạnh tôi suốt từ hôm đó đến giờ, không rời xa tôi quá lâu, chỉ thi thoảng chạy về nhà thăm bé Min rồi lại túc trực bên cạnh tôi. Trong suốt mấy ngày qua, Quỳnh ban ngày thì vừa làm việc, vừa chăm sóc cho tôi, chiều đến thì giúp tôi lau rửa vết thương, đút cơm cho tôi ăn, cho tôi uống thuốc. Đêm xuống thì lại tiếp tục làm việc, hôm nào rảnh thì chạy về nhà thăm bé Min một chút xong lại đi. Vì tôi mà Quỳnh vất vả như thế, thậm chí còn phải bỏ bê con cái, thiệt lòng tôi cảm thấy vô cùng áy náy và thương Quỳnh, cái cảm giác mang ơn này thật sự chẳng dễ chịu một chút nào, chỉ còn biết cách tự an ủi mình rằng sẽ đền đáp Quỳnh sau khi tôi khỏe mạnh hoàn toàn.

Hôm nay đã là ngày thứ 4 mà tôi ở trong viện, dù các vết thương cũng đã giảm bớt đi phần nào đau nhức, cơ mà mọi hoạt động của tôi vẫn khá là khó khăn, đi đứng bất tiện, cố gắng lắm thì mới có thể lết vào được nhà vệ sinh để “xả hàng tồn kho”, vì rõ ràng là tôi chẳng thể làm việc đó trước mặt Quỳnh, nên vẫn phải nén đau để cầu cứu toilet. Cũng may là tôi được ở trong phòng dịch vụ khá riêng tư, chỉ có mỗi mình tôi, giống như thuê khách sạn vậy, thế nên cũng thoải mái được chút đỉnh. Suốt mấy ngày qua, tôi đã không ngừng suy nghĩ về những gì mà Tuyết Mai nói, rằng liệu lý do của Uyển My là gì mà khiến chị gái của nàng ngập ngừng chẳng dám tiết lộ cho tôi như thế, rồi thì nếu Uyển My thực sự không trở về nữa, việc tôi đến với Quỳnh có phải là một việc làm quá sức… tàn nhẫn hay không, vì dù tôi ngay lúc này đã thực sự có cảm tình rất lớn với Quỳnh, tôi cũng không thể lấy em làm người thay thế Uyển My được, điều đó không hề hay ho, và hơn hết, là tôi cũng sẽ không cảm thấy dễ chịu nếu nó thực sự diễn ra.

Đoạn video của Randall, tôi bỗng dưng chẳng dám tiếp tục xem hết nữa, vì cảm giác lo sợ và hồi hộp đã dâng kín lòng tôi suốt mấy hôm nay, sau khi nghe những lời chia sẻ của Tuyết Mai. Tôi sợ rằng trong đoạn video này là lời chào tạm biệt của Uyển My dành cho tôi, là lời tuyên thệ chiến thắng với vẻ mặt đắc chí đáng ghét của Randall. Nếu quả thực mọi chuyện diễn ra như vậy, tôi thề là tôi sẽ tức vì chết mất, mà tôi thì chưa muốn… rời xa trần thế, tôi còn cả một tương lai dài rộng mở phía trước kia mà:

- Quỳnh ơi!

- Dạ?

- Nghỉ một chút đi, sang đây xem phim với anh!

Quỳnh suy nghĩ vài giây rồi cũng ngoan ngoãn chạy sang với tôi. Có lẽ sự chiều chuộng mà Quỳnh luôn dành cho tôi là một trong những thứ làm tôi không thể ngừng cảm thấy… thương em được. Quỳnh có thể bỏ qua mọi việc, kể cả chăm sóc con gái, chỉ để ở lại và làm “bảo mẫu” không công cho tôi. Dù ba mẹ tôi đã cố gắng động viên và năn nỉ hết mức, Quỳnh vẫn không chịu rời khỏi tôi, em nói chỉ khi nào tôi ra viện, em mới yên tâm được, và khi ấy, ba mẹ tôi cũng chẳng còn lý do để tiếp tục từ chối nữa:

- Phim gì vậy anh?

- Anh không biết, cho Quỳnh chọn đó!

Tôi đưa remote TV về phía Quỳnh. Mà nói mới nhớ, phòng tôi nằm có cả một chiếc TV riêng màn hình phẳng đặt đối diện giường, và nó cũng chính là công cụ giải trí duy nhất của tôi, vì hiện tại thì tôi không cầm điện thoại được quá lâu, rất mỏi, và nó không tốt cho tiến trình hồi phục cổ tay của tôi chút nào:

- Ưm… phim này hen?

- Hereditary? Nghĩa là gì?

- Là di truyền đó anh.

- Di truyền?

- Đúng rồi, hì hì.

- Phim về bác sĩ hả?

- Không đâu, một bộ phim kinh dị, em nghe nói rất hay đó, mà em chưa xem, tiện mình xem luôn, có anh ở đây, em cũng đỡ sợ…

Như nhận ra mình vừa nói hớ, Quỳnh thoáng bối rối, em ngại ngùng chạy lại bàn lấy đĩa trái cây đưa cho tôi, mặt cúi xuống trông đáng yêu tợn:

- Gì vậy? Tự nhiên lấy trái cây đưa cho anh làm gì?

- Thì… em gọt cho anh ăn mà.

- Nhưng đang coi phim mà, để đó đi!

- …

- Ngồi lên đây đi! – Tôi vỗ nhẹ xuống phần giường trống bên cạnh mình

- Nhưng…

- Nhưng cái gì mà nhưng, anh nói không nghe à?

Tôi chẳng rõ sự thay đổi lớn lao trong con người Quỳnh đã bắt đầu từ khi nào, nhưng đúng là từ ngày Quỳnh về nước đến giờ, em lúc nào cũng luôn luôn là một cô gái hiền dịu và đáng yêu trong mắt tôi. Dĩ nhiên không phải vì Quỳnh nghe lời tôi mà tôi nói như vậy, bởi vì những hành động của Quỳnh mới khiến tôi nghĩ về chuyện đó, rằng, đâu phải cứ ép buộc hay tranh cãi thì mới thể hiện được cá tính và làm cho người đàn ông “nghe lời” hơn. Quỳnh chẳng cần đao to búa lớn, cũng chẳng bao giờ cãi tôi nửa lời, em luôn luôn làm theo những gì tôi nói và trong lúc đó, Quỳnh cũng tự mình điều chỉnh những thứ chưa hợp lý để cho ra một kết quả hoàn hảo nhất, một người con gái trong mơ đúng nghĩa:

- Eo ơi… anh có thấy bà già đằng sau không?

- Đâu… bà… bà già nào?

- Đằng sau ấy, đang nhìn kìa…

- Ghê… ghê vãi…

Hai đứa tôi bỗng chốc như nhập tâm vào bộ phim, quên béng đi mất tụi tôi giờ chẳng còn là những đứa nhóc 14-15 tuổi nữa mà đã là 2 con người trưởng thành, một người thậm chí còn đã có một cô con gái 5 tuổi nữa là:

- Rớt cái đầu luôn, vãi đạn…

- Đoạn đó mượt anh ha? Bay cái một luôn... hihi…

- Em không… không sợ à?

- Có gì mà sợ… tụi mình 2 người mà… - Quỳnh nhún vai đáp

- Vậy 2 người mà nhưng mà không phải là anh thì có sợ không?

- Sợ.

Lần này thì Quỳnh tỏ ra quả quyết hơn mọi lần, em vẫn ngồi sát tôi, hai tay níu lấy cánh tay tôi để chui đầu vào mỗi lần đến cảnh gì đó ghê sợ, em không ngại ngùng bối rối nữa, tuy đôi gò má vẫn khẽ ửng hồng như mọi lần. Quả thực, sự dịu dàng của Quỳnh đã khiến trái tim tôi có một bước chuyển mình vô cùng mạnh mẽ, đặc biệt là mỗi lần tôi ở cạnh em. Nếu như trước đây, tôi luôn luôn xem Quỳnh là cô em gái nhỏ của mình, luôn luôn chẳng kiêng nể hay e dè gì mỗi khi đứng trước mặt em, thì nay, mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn. Quỳnh trong mắt tôi lúc này là một người con gái xinh đẹp, thùy mị và hiền lành, một cô gái bé nhỏ đáng yêu và đáng thương hết biết. Có lẽ chính sự chăm sóc ân cần và cả những cử chỉ quan tâm mà Quỳnh dành cho tôi đã khiến cái nhìn của tôi về em thực sự biến đổi, và giờ thì, có lẽ, tôi không còn gán cho Quỳnh cái danh xưng “em gái” được nữa rồi:

- Phim hay ghê, anh hen?

- Ừ… mà đoạn cuối hơi khó hiểu.

- Hì, để tối em lên mạng tìm hiểu rồi em kể lại cho anh.

- Ừm… thế cũng được.

Khi bộ phim kết thúc, Quỳnh chủ động đứng dậy dọn dẹp dĩa trái cây mà 2 đứa vừa xử lý xong trong suốt thời gian xem phim, em còn cẩn thận lấy khăn giấy ướt lau tay và miệng cho tôi vì biết tôi không tiện đứng lên đi lại. Tự dưng trong một khoảnh khắc, tôi nghĩ mình đang là người bị… liệt cơ đấy, nhưng mà nói không phải gở miệng, chứ bị liệt mà có cô y tá Quỳnh dịu dàng như này chăm sóc, thì tôi cũng muốn… liệt dài dài:

- Quỳnh nè!

- Dạ?

- Em dọn xong đi, rồi anh hỏi chút!

- Vậy anh đợi em chút, hi.

Càng ngày, tôi càng có cảm giác, là Quỳnh rất giống… mẹ tôi, một người phụ nữ tần tảo vì gia đình, chẳng bao giờ có nửa lời than trách. Điểm khác biệt duy nhất của mẹ tôi và Quỳnh đó là việc mẹ tôi thi thoảng vẫn hay nạt nộ và cáu gắt với con cái, còn tôi tuyệt nhiên chẳng bao giờ thấy chuyện đó diễn ra với Quỳnh, vì em luôn luôn nhẹ nhàng và kiên nhẫn với mọi người xung quanh, kể cả bé Min nữa.

Tôi cứ ngồi thẫn thờ ra đó mất vài phút thì Quỳnh cũng vừa dọn dẹp xong xuôi, không quên mang ra cho tôi một cốc nước cam trong tủ lạnh:

- Anh uống đi cho mát.

- Uầy, mới ăn cả đống trái cây giờ còn uống nước cam, mát quá sao chịu nổi?

- Hì, mát cho nhanh khỏe.

Tôi đón lấy ly nước cam từ tay Quỳnh, tiện thể kéo em lại gần phía tôi luôn:

- Sao… vậy anh? – Quỳnh ngơ ngác nhìn tôi

- Có chuyện này, anh muốn hỏi ý kiến em.

- Có quan trọng lắm không anh?

- Quan trọng, rất quan trọng.

- Có phải là…

- Đúng rồi, ban nãy anh tính hỏi em, mà Tuyết Mai đến, nên…

Quỳnh có vẻ khá lúng túng khi nghe đề nghị này của tôi, và rõ ràng là em tỏ ra không mấy thích thú cho lắm, vì tôi cũng thừa nhận rằng việc này có liên quan đến Uyển My:

- Dạ, anh nói đi, em nghe đây!

Tôi lại kéo Quỳnh ngồi xuống bên cạnh mình, vừa để cho câu chuyện trở nên dễ dàng hơn trong cách diễn đạt, vừa là để… tận dụng sức khỏe của Quỳnh để cầm giúp tôi chiếc điện thoại khi tôi mở đoạn video của Randall lên:

- Mọi thứ về anh và Uyển My, anh đã kể cho Quỳnh nghe rồi đúng không?

- Vâng, em nghĩ vậy.

- Bây giờ sẽ là một diễn biến mới, vì một anh chàng Randall, người yêu cũ của Uyển My đã gửi tin nhắn nói chuyện với anh, và sau đó anh ta gửi hẳn một đoạn video cho anh.

- Anh ấy nói gì vậy anh?

- Thật ra, anh chưa xem hết, vì cũng hơi… lo lắng…

- Vậy anh cứ xem hết đi, rồi kể cho em sau cũng được.

Tôi nắm lấy tay Quỳnh, thủ thỉ:

- Thật ra thì… anh muốn hai đứa mình cùng xem…

- Em?

- Ừm… anh nghĩ mình không đủ can đảm xem hết đoạn phim này một mình, với cả anh cũng sợ rằng mình hiểu sai ý của Randall, có gì thì Quỳnh… giúp anh…

Lần này thì đến lượt Quỳnh ngẩn người ra mất vài chục giây. Như đã nói, Quỳnh không thích xen vào chuyện tình cảm giữa tôi và Uyển My, và em có vẻ cũng chẳng hào hứng gì nổi khi tôi muốn nhờ vả em để xin ý kiến về diễn biến tiếp theo trong chuyện tình đó. Cơ mà Quỳnh có vẻ vẫn chưa hiểu hết ý muốn của tôi, vì bây giờ, ngay thời điểm này, tôi gần như đã nghiêng hẳn về phía Quỳnh rồi, chứ không còn là một thằng chỉ biết mở miệng ra là “Uyển My, Uyển My” nữa:

- Em không muốn xen vào chuyện giữa anh với chị My, nhưng em sẽ cố gắng cho anh lời khuyên đúng đắn nhất mà em nghĩ, hi.

- Cảm ơn Quỳnh!

- Lại nói cảm ơn rồi đó! – Quỳnh bĩu môi

- Rồi, không cảm ơn nữa, xem hen?

- Dạ.

Tôi cũng chẳng rõ tại sao tôi lại rủ Quỳnh xem cùng đoạn video này nữa, nhưng quả thực ngày hôm nay ngồi nghĩ lại thì đó đúng là một trong những sự lựa chọn sai lầm nhất trong cuộc đời của tôi, vì cũng chính kể từ lúc đó, mối quan hệ giữa tôi, Quỳnh và cả… Uyển My, đã thức sự bước sang trang quyết định, đầy rẫy những hiểu lầm và đau đớn:

“Tôi vẫn luôn yêu My, yêu điên cuồng và yêu say đắm. Tôi không tài nào có thể quên được hình bóng của cô ấy trong cuộc đời, dù rằng đối với tôi, My vẫn luôn luôn là một thứ gì đó quá xa vời, gần ngay trước mắt nhưng tôi lại chẳng thể nào thấu hiểu và cảm nhận được hết những suy nghĩ của cô ấy.

Sau khi My trở về Việt Nam, tôi như quên mất mình là ai, tôi cũng quên mất luôn cách để sống như một người bình thường. Tôi lao đầu vào những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng, rượu bia, quán bar, vũ trường, chất kích thích, trai gái, mọi thứ… Tôi cố gắng làm tất cả để có thể quên đi được hình bóng của My, nhưng dường như không thể, không thể, Phong à.

Tôi cũng chẳng nhớ rõ từ khi nào mà tôi đã từ một con người lịch thiệp, chăm chỉ, giỏi giang, trở thành một thằng nát rượu, lúc nào cũng say xỉn, chẳng biết tương lai và cuộc sống sắp tới sẽ ra sao nữa. Tôi bị công ty đuổi việc, cuộc sống càng ngày càng tệ hại, gia đình thì không sao giúp tôi thay đổi được. Chẳng những tinh thần giảm sút, mà sức khỏe tôi cũng xuống dốc một cách nghiêm trọng.

Trong những ngày đau khổ đó, tôi vẫn cố gắng… làm phiền My một cách thiếu lịch sự. Tôi gọi cho cô ấy mọi nơi, mọi lúc, mọi hoàn cảnh. Và thật trớ trêu thay, My chưa bao giờ từ chối cuộc gọi của tôi. Cô ấy rất lo lắng cho tôi và động viên tôi rất nhiều, tuy vậy, điều tôi mong muốn duy nhất lúc đó chỉ là My, tôi muốn cô ấy trở về Mỹ và lại ở bên cạnh tôi như ngày trước… Nhưng rồi thì, tôi biết điều đó sẽ chẳng thể nào xảy ra được, vì cô ấy, đã kể cho tôi nghe về cậu, Phong à. Tôi không biết cậu có gì hơn tôi, nhưng Uyển My luôn kể về cậu bằng giọng nói tự hào và hạnh phúc, cô ấy khẳng định rằng mối quan hệ của chúng tôi chỉ như những người bạn thân thiết, và có vẻ cả 2 chúng tôi đã ngộ nhận tình cảm dành cho nhau, đó thực sự không phải là tình yêu…

Nghe đến đó, tôi lại càng thêm đau đớn và dằn vặt, làm sao một cô gái đã ở bên cạnh tôi suốt ngần ấy năm lại có thể nói rằng, chúng tôi không phải là người yêu của nhau? Nếu không yêu cô ấy, việc gì tôi phải hy sinh bản thân mình để làm tất cả mọi thứ, chăm lo mọi thứ cho cô ấy như thế? Sự an ủi đó chẳng khiến tôi tốt lên mà càng ngày càng tệ đi. Tôi tiếp tục đày đọa bản thân mình thậm tệ, thậm chí có nhiều lúc, tôi đã thử tự kết thúc cuộc sống của mình, và tôi còn quay clip gửi cho My nữa…

Ngày hôm đó, nếu như không phải vì My đã liên tục gọi điện và báo cho gia đình tôi thì có lẽ bây giờ tôi đã chẳng còn sống trên cõi đời này nữa. Thật là một chuyện… sai lầm…”


Những chia sẻ đầy căm phẫn nhưng cũng xen vào đó là sự hối lỗi của Randall khiến cả tôi và Quỳnh như nhập tâm hẳn vào câu chuyện. Rõ ràng tất cả những thứ mà hai đứa tôi nghe được từ nãy đến giờ chẳng thể nào là một câu chuyện bịa đặt, vì dường như người kể là Randall đã gửi gắm vào đó tất cả những xúc cảm mãnh liệt nhất của cậu ta. Tôi hiểu cảm giác đau khổ của Randall, nhưng tôi chẳng thể nào nói là mình không… vui sướng, vì Uyển My đã lựa chọn tôi chứ không phải là cậu ta, một người đã ở bên cạnh nàng suốt nhiều năm. Thế nhưng, mọi chuyện chẳng đơn giản như tôi nghĩ:

“Lần này thì My thực sự để tâm đến chuyện đó, và cô ấy đã dành rất nhiều thời gian để an ủi tôi, khuyên nhủ tôi về một tương lai tươi sáng hơn, rằng tôi là một người đàn ông rất mạnh mẽ, thu hút, rồi tôi sẽ tìm được một người con gái tốt hơn cô ấy. Haha, thật là nực cười, làm gì có cô gái nào hoàn hảo được như Uyển My chứ? Cậu đồng ý không, Phong?

Nhưng sự quan tâm của Uyển My dường như đã có tác dụng đối với tôi. Tuy tôi chưa thể bỏ được thói quen uống rượu của mình, tôi đã nhận ra được cách làm của tôi là không đúng, và tôi nên suy nghĩ nhiều hơn và để tâm đến gia đình mình nhiều hơn. Tôi biết mình sai rất nhiều, việc tự hủy hoại bản thân chưa bao giờ là cách để níu kéo một mối quan hệ, dù có là ai đi chăng nữa. Nhưng mọi thứ, đã đi quá xa, và tôi đã nhận quả báo mà tôi đáng phải nhận…

Tôi đi khám sức khỏe, và bác sĩ nói với tôi rằng… tôi đang bị… đang bị… ung thư gan… giai đoạn cuối, và đã di căn đến các bộ phận khác, và tôi có lẽ chỉ sống được 2-3 năm nữa…”


Một tia sét đánh ngang trong đầu tôi lúc này, vì chẳng hiểu sao, ngay khi Randall thú nhận chuyện đó, tôi dường như đã nhận ra và thấu hiểu được rất nhiều điều, rất nhiều là đằng khác:

“Có lẽ cậu vẫn đang thắc mắc lý do mà Uyển My quyết định trở lại Mỹ đúng không? Và ngay khi tôi kể đến đoạn này, chắc là cậu đã đoán ra được phần nào câu chuyện, vì Uyển My vẫn thường khen cậu thông minh hơn cô ấy mà, nhỉ?

Tôi thành thật gửi lời xin lỗi đến cậu, Phong à, vì tất cả những thứ mà tôi đã làm, nó không chỉ ảnh hưởng đến cá nhân tôi, gia đình tôi, mà nó còn trực tiếp phá nát hạnh phúc của cậu với Uyển My. Tôi biết hai người chỉ vừa mới bên nhau không lâu trước khi Uyển My quyết định sẽ rời Việt Nam một lần nữa. Đúng như vậy, lần này, cô ấy trở lại đây, là vì… tôi.

Ngay khi nhận được kết luận của bác sĩ, tôi như hoảng loạn cực độ, tôi đã một mình trong phòng và gào khóc suốt mấy ngày trời. Tôi đã uất ức tự hỏi, chẳng biết tôi đã làm gì sai mà ông trời đối xử với tôi tàn nhẫn như thế, tôi vẫn còn một tương lai tươi sáng phía trước, một mục tiêu mà tôi vẫn đang cố gắng phấn đấu để đạt được, chính là Uyển My. Thế nhưng, tôi cũng phải cay đắng nhận ra rằng, kết cục này cũng chính là cái giá mà tôi phải trả khi đã xem thường mạng sống của chính mình cũng như chà đạp lên tình cảm cũng như lời khuyên ngăn mà mọi người dành cho tôi. Tôi thực sự rất đau khổ, và tuyệt vọng...”


Tôi lại tiếp tục phải cho dừng đoạn video lại một lần nữa, không phải để tiếp tục suy nghĩ, mà là để… thở, theo đúng nghĩa đen, vì lúc này đây, tôi cảm thấy khó thở hơn bao giờ hết, tim tôi đập nhanh đến mức tôi có thể cảm thấy cơ thể mình đang rung lên bần bật theo từng nhịp đập của nó. Tôi thở hồng hộc một cách khó khăn trong khi Quỳnh tỏ ra vô cùng lo lắng cạnh bên, đây quả thực là một trong những bí mật khủng khiếp nhất mà tôi đã từng được nghe trong đời, vì chỉ nghe đến đây thôi, tôi đã đoán ra được tất cả diễn biến bấy lâu nay rồi:

- Anh có sao không? Em gọi bác sĩ cho anh nhé?

- Không… không sao đâu, anh hơi bất ngờ một chút thôi. Cho anh xin ngụm nước, nước lọc ấy!

Quỳnh hớt hải chạy đi lấy nước cho tôi với vẻ mặt lo lắng và sốt ruột đến tội nghiệp. Tôi không biết kiếp trước mình đã lập được đại công gì cho cuộc đời, thế mà bây giờ, khi đau ốm bệnh tật, lại có Quỳnh bên cạnh chăm sóc, an ủi, tôi nợ Quỳnh rất nhiều, rất nhiều rồi:

- Anh uống từ từ thôi, cẩn thận sặc.

Ngụm nước của Quỳnh như cứu rỗi tôi một cách thực thụ, vì ngay sau khi nốc hết cốc nước đó, nhịp tim của tôi có vẻ đã ổn định trở lại, và tôi đã tiếp tục nghĩ ngợi vẩn vơ thêm nữa. Lần này, trong một khoảnh khắc, tôi cảm thấy bản thân mình giống như một gánh nặng cho mọi người vậy, ngày bé là ba mẹ, đến hiện tại thì là Uyển My, rồi ngay lúc này là Quỳnh… Mọi người dường như đều phải cố gắng để gánh chịu hậu quả từ những thứ mà tôi gây ra, dù rằng bản thân tôi vẫn luôn miệng nói rằng, tôi không muốn làm phiền người khác, nhưng đó chỉ là những lúc tôi tỉnh táo mà thôi:

- Anh sao rồi?

- Chắc là ổn rồi, Quỳnh đừng có lo.

- Có ổn thật không, em sợ quá! – Quỳnh mếu máo như muốn khóc, trông rất đáng thương

Tôi mỉm cười trấn an, lấy tay áp lên má Quỳnh:

- Không có sao, anh bình thường rồi, cảm ơn Quỳnh, anh lại nợ em nữa rồi!

- Anh… đừng có… nói như vậy nữa… - Quỳnh đỏ mặt, cúi đầu nhìn xuống dưới

- Xem tiếp nhé?

- Nhưng mà… có được không, hay là mình để bữa khác, khi nào anh khỏe lại…

- Không sao, anh không sao thật mà, ban nãy chỉ hơi sốc thôi, giờ anh ổn định rồi, xem hen?

- Dạ…

Quỳnh vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt lo lắng và dò xét. Như đã nói, Quỳnh chẳng bao giờ cãi lại ý kiến của tôi cho đến câu thứ 2, vì em luôn luôn tôn trọng nó và sẵn sàng xử lý nếu như kết quả có không được như những gì tôi mong muốn. Những tiết lộ của Randall quả nhiên là quá sức chịu đựng với tôi, và nó dường như vân chưa có dấu hiệu kết thúc:

“Bác sĩ nói với tôi rằng, nếu may mắn, tôi có thể sống thêm được lâu nữa với điều kiện phải luôn luôn suy nghĩ tích cực và không bỏ cuộc trước mọi tình huống. Ngay khi nghe đến câu gợi ý đó, tôi đã nghĩ ngay đến Uyển My, và tôi ngay lập tức gọi điện cho cô ấy để kể cho My nghe tất cả mọi chuyện. Ban đầu, My hoàn toàn không đồng ý với yêu cầu đó của tôi, dù rằng cô ấy nói sẽ sắp xếp thời gian sang Mỹ thăm tôi, vì lần này cô ấy đã quyết định toàn tâm toàn ý ở lại Việt Nam, vì cậu đó, Phong à.

Tôi đau khổ lại càng đau khổ thêm, tôi lại tiếp tục bỏ bê sự can ngăn của mọi người, suy sụp và tuyệt vọng không sao có thể cứt vớt được. Cuộc đời của tôi trong những ngày đó chẳng khác nào địa ngục trần gian. Cứ tỉnh dậy mỗi buổi sáng là tôi lại nghĩ về ngày mình không còn được sống trên cõi đời này nữa, chẳng bao giờ được nhìn thấy Uyển My nữa, tôi thực sự rất buồn, rất đau.

Vì thấy tôi tội nghiệp, mẹ tôi đã gọi điện năn nỉ Uyển My rất nhiều lần, dù rằng cô ấy vẫn luôn từ chối nhưng tôi đã nhận thấy trong tiếng nói của My có sự băn khoăn nhất định. Và rồi thì, tôi quyết định cầu xin cô ấy một ân huệ cuối cùng, rằng, tôi chỉ còn sống được không lâu nữa, vậy nên, tôi cầu xin My hãy trở về Mỹ ở bên tôi trong vòng 2 năm, không cần biết tôi sẽ sống chết thế nào, sau 2 năm đó, tôi tình nguyện và cam tâm để My trở lại Việt Nam với cậu, không chút oán trách…”


Đến đây, chẳng cần phải đợi tôi nhắc, Quỳnh đã chủ động nắm chặt lấy tay tôi và trao cho tôi ánh nhìn đầy thương cảm, vậy ra, mọi chuyện, lại như vậy sao:

“Và sau vài tuần suy nghĩ, My đã đồng ý với yêu cầu của tôi, và cô ấy sẽ chuyển về Mỹ để ở bên cạnh tôi thường xuyên hơn, nhưng với điều kiện, tôi sẽ không nói điều này và cũng không được công khai với bất cứ ai khác. Dĩ nhiên, ở cương vị của tôi lúc đó, chỉ cần Uyển My bên cạnh, tôi chẳng thiết tha điều gì khác nữa. Lúc đó thì tôi thực sự hạnh phúc và vui sướng lắm, vì dù cho có thế nào đi chăng nữa, những ngày cuối cùng… được ở bên cạnh My, tôi đã mãn nguyện rồi…

Và mọi chuyện diễn ra như cậu đã biết. Uyển My sang Mỹ, làm việc cho công ty của một người quen nào đó mà tôi chẳng rõ, và cứ đến cuối tuần, cô ấy lại lái xe sang nhà tôi và chăm sóc cho tôi. Một cảm giác mà tôi sẽ chẳng bao giờ có thể quên được trong cuộc đời. Tôi biết nói ra những điều này sẽ khiến cậu khó chịu, nhưng tôi chỉ muốn giải thích cho rõ mọi chuyện rằng, Uyển My thực sự là một cô gái tốt, rất tốt. Cô ấy sẵn sàng hy sinh quãng thời gian hạnh phúc của mình để chăm sóc cho tôi, dù đối với cô ấy, rõ ràng tôi chỉ là một người bạn thân, rất thân mà thôi.

Có My ở bên cạnh, tâm trạng tôi chẳng bao giờ cảm thấy buồn nổi, vì lúc nào mở mắt ra, tôi lại được nhìn thấy người con gái xinh đẹp đó trước mặt, tỉ mẩn ngồi làm việc bên cạnh giường của tôi, điều đó thực sự đã an ủi tôi rất rất nhiều…”


Nói đến đây, Randall ngưng lại và thở dài, sau đó ngồi lặng im vài chục giây đồng hồ, mặt cúi gầm xuống, chẳng nói chẳng rằng. Tôi biết cảm xúc của Randall lúc này là thật, và dường như là cậu ta đã cảm giác được một điều gì đó không hay xảy ra, và điều này có liên quan trực tiếp đến tôi, người mà vẫn đang mong ngóng Uyển My từng giờ, từng khắc:

“Thế nhưng rồi, mọi chuyện lại ngày càng xấu đi, và căn bệnh của tôi thậm chí chẳng có chút tiến triển nào, mà lại còn tệ thêm rất nhiều là đằng khác. Về việc này thì tôi đã chủ động không tiết lộ cho Uyển My, thế nhưng cô ấy vẫn đoán ra được vì sự thay đổi trong ngoại hình và sức khỏe của tôi. My đã quyết định chuyển đến ở gần nhà tôi để tiện việc thăm nom. Cô ấy thuê một căn hộ đối diện nhà tôi và ở tạm đó trong thời gian này. Mặc dù có nhà riêng, nhưng My gần như luôn có mặt ở nhà tôi, bên cạnh tôi và chăm sóc tôi giúp ba mẹ tôi trong thời gian họ đi ra ngoài làm việc.

Mặc dù không nói ra, nhưng tôi biết My đang rất buồn khổ, vì bên cạnh cô ấy là một người bạn thân đang ngày càng tiều tụy, sắp lìa xa khỏi thế gian, còn ở quê nhà xa xôi, có một người đang chờ đợi cô ấy trở về. Tôi đã nhiều lần hỏi thăm cô ấy về cậu, rằng tại sao từ lúc chuyển về gần đây, tôi không thấy cô ấy liên lạc với cậu nữa nhưng cô ấy chỉ cười cho qua chuyện, nói rằng cô ấy chưa bao giờ để cậu biết lý do thực sự mà cô ấy trở lại Mỹ lần nữa. Nhưng lúc đó thú thật tôi cũng chẳng quan tâm lắm, chỉ hỏi cho có chuyện, để My không nghĩ xấu cho tôi, vậy thôi.

Tôi biết hành động của mình là ích kỷ, là nhỏ nhen. Tôi đã vô tâm chen chân vào chuyện tình yêu của hai người, và giờ thì tôi đã phải trả giá cho sự hời hợt, nhẫn tâm đó. Tôi đã thấy nhiều lần Uyển My ngồi khóc một mình, có lẽ cô ấy đau khổ và dằn vặt lắm, vì một bên là tôi, một bên là cậu. Tôi biết mình chẳng có tư cách gì để so sánh với cậu lúc này, nhưng có lẽ My thương tôi vì tôi là người đã yêu thương cô ấy trong suốt quãng thời gian chúng tôi ở bên nhau, như một sự đáp lễ.

Dần dần, tôi nhận ra việc tôi đã làm là hoàn toàn sai lầm. Có lẽ, khi cuộc sống đã bắt hai chúng tôi đi 2 ngã rẽ khác nhau, tôi không nên cố chấp nối 2 đoạn đường đó lại một lần nữa. Giá như tôi cứ yên bình sống nốt quãng đời còn lại thì tốt hơn, vì giờ không chỉ tôi cảm thấy khó khăn, Uyển My đau khổ như vậy, mà tôi nghĩ cậu cũng đang hận cô ấy rất nhiều, đúng không Phong?

Tôi biết những lời nói này của mình chẳng thể giúp cậu bớt buồn đau, thế nhưng thâm tâm tôi vẫn luôn luôn thúc ép mình phải nói ra, vì tôi cảm thấy mình đã trở thành một tên xấu xa khi quyết định khuấy động tình yêu đẹp của hai người. Tôi nợ Uyển My sự quan tâm, chăm sóc, và tôi nợ cậu một lời xin lỗi chân thành nhất. Tôi biết nếu như tôi không chủ động liên hệ với cậu thì cậu cũng không bao giờ biết được sự thật về chuyện này, và người bị cậu oán trách chẳng phải tôi, mà sẽ là My…

Ngày hôm nay, khi quyết định gửi cho cậu đoạn video này, tôi biết mình chẳng còn sống trên cõi đời này được bao lâu nữa, và tôi không muốn khi nhắm mắt xuôi tay, lại phải tiếc nuối và ân hận vì những điều mình đã làm trong cuộc đời. Tôi muốn xin lỗi cậu, xin lỗi Uyển My rất nhiều. Tôi đã yêu cầu My trở về Việt Nam nhưng cô ấy lại chẳng nỡ bỏ mặc tôi ở giai đoạn hiểm nghèo này. Tôi không chắc mình còn nhìn thấy ngày mai được bao nhiêu lần nữa, nhưng hy vọng rằng, sau ngày hôm nay, cậu sẽ hiểu hơn về nguyên nhân sâu xa của chuyện này, và hiểu rằng My chưa bao giờ muốn bỏ rơi cậu, tất cả chỉ là vì tôi đã nhỏ nhen như thế…

Hy vọng rằng, sau này, hai người có thể ở bên nhau dài lâu, mãi mãi hạnh phúc và không bao giờ lìa xa. Tôi xin chúc hai người những điều tốt đẹp nhất, và thứ lỗi cho tôi. Chào cậu và xin lỗi cậu một lần nữa, Phong”




Khi một màu đen kịt đau đớn bao trùm lên đoạn video của Randall, thì đó cũng là lúc mà những giọt nước mắt của tôi lăn dài trên gò má. Tôi không khóc vì thương cảm cho Randall, dĩ nhiên là thế, mà tôi khóc vì nhận ra một sự thật phũ phàng rằng, trong suốt gần một năm đã qua, tất cả những thứ Uyển My đã làm, tất cả những kế hoạch mà nàng đã vẽ ra, tất cả những con người mà nàng đã làm tổn hại, chỉ để che giấu cho một bí mật khủng khiếp của cá nhân nàng, rằng nàng đã quyết định bỏ rơi tôi để trở về chăm sóc người yêu cũ đang lâm trọng bệnh. Tôi chẳng có đủ vị tha để hài lòng với quyết định đó của Uyển My, vì rõ ràng nàng hiểu, tôi cũng là người đang rất cần nàng kia mà. Thực lòng tôi cũng chẳng thể rõ nếu đổi lại tôi là người rơi vào trường hợp của Uyển My, liệu tôi có bỏ rơi nàng mà đi đến một nơi thật xa để chăm sóc người yêu cũ hay không. Có thể là có, nhưng cũng có thể là không, vì với một đứa lúc nào cũng chỉ nghĩ cho người khác như tôi, hẳn là tôi sẽ có những quyết định dễ dàng sai lầm, và rồi thì nàng tiểu thư thích kiểm soát bên cạnh sẽ dập tắt hết tất cả những ý định viển vông đó, vì một lý đơn giản, là nàng không thích, và tôi chẳng phải là nàng, thế thì tôi chẳng có cái quyền mà nói thích hay không, đúng chứ?

Ở cạnh bên, Quỳnh ôm lấy tôi và tựa đầu tôi lên vai em để vỗ về, để cho những giọt nước mắt của tôi thoải mái trút xuống, nơi giờ đây thực sự tôi đã có cho mình một người để làm chỗ dựa, để cùng tôi trải qua những giây phút khó khăn nhất trong cuộc đời. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ rơi lệ trước mặt một người con gái khác ngoài Uyển My, nhưng hôm nay, mọi luật lệ đã bị tôi vô thức phá bỏ hết. Tôi đã chẳng còn giữ cho mình chút sĩ diện, chút tôn nghiêm nào của một thằng đàn ông mà mặc sức cho những giọt lệ buồn tuôn rơi không điểm kết trên vai người con gái đó. Đắng cay làm sao, người đó, chẳng phải là tiểu thư Uyển My xinh đẹp, kiều diễm, mà lại là cô bạn thời thơ ấu đáng yêu, hiểu chuyện của tôi. Tôi cứ rấm rức khóc mãi trên vai Quỳnh, để được em xoa nhẹ lên tóc và vỗ vễ tôi một cách chân tình. Quỳnh chẳng nói gì, em chỉ lẳng lặng ngồi bên tôi, cho tôi một chỗ dựa cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, em kéo tôi trở lại khi mà tưởng chừng như tâm trạng của tôi đã chìm hẳn xuống hố sâu của tuyệt vọng. Quỳnh có thể chẳng tự tin hoạt bát, cũng chẳng thông minh sắc sảo được như Uyển My, nhưng ở em có một sự cảm thông sâu sắc và một niềm quan tâm tuyệt đối dành cho tôi, và có lẽ đó cũng chính là điều mà tôi cần nhất cho cuộc đời mình sau này, chứ chẳng phải là những kế hoạch nhức đầu và những toan tính chẳng thể ngủ yên.

Cứ mỗi lần tôi và Uyển My có chuyện, dường như ông trời lại cảm ứng đổ cơn mưa nặng hạt, và hôm nay cũng chẳng phải ngoại lệ, chỉ khác rằng, bên cạnh tôi bây giờ, không phải là người con gái vẫn thường xuyên nằm gọn trong lòng tôi mỗi đêm mưa, mà là cô bé nhà bên xinh xắn, hiền dịu đã bất ngờ xuất hiện để cứu vớt cuộc đời tôi khỏi những chuỗi ngày tăm tối và hẩm hiu nhất.

Những cơn mưa tuy chẳng thể nào xóa nhòa được những đau buồn trong tôi, thế nhưng, giữa cái bầu không khí mát mẻ, dịu êm đó, tôi dường như đã thấu hiểu và thông suốt được hơn rất nhiều điều, rằng trên đời này, không phải những thứ mình mong muốn, thì đều sẽ là của mình, và dù có cố chấp nắm lấy, thì sự không phù hợp cuối cùng cũng sẽ khiến những thứ đó rời xa tầm tay mình mà thôi.

Uyển My có thể là cô gái xinh đẹp, giỏi giang nhất trên đời này, tuy vậy, cô gái ấy, có vẻ như, sẽ chẳng bao giờ là của tôi, vì trong trái tim cô ấy, có lẽ, tôi đã chẳng còn là tất cả rồi, phải không, Uyển My ơi?
 
Chương 122:

Sau cơn mưa trời lại sáng, có lẽ đây là một trong những câu an ủi điển hình và thường gặp nhất trong cuộc đời mỗi chúng ta. Tôi đảm bảo rằng không dưới chục lần, bạn sẽ được người bên cạnh động viên bằng câu nói này để giúp bạn có thể tạm thời quên đi những khó khăn hay vượt qua được những mất mát lớn lao. Mặc dù rằng ai cũng biết lý do vì sao mà người khác nói câu này, nhưng có vẻ như tất cả những người đang trong trạng thái chơi vơi và buồn khổ sẽ đều muốn được lắng nghe câu nói đó, vì quả thực, nó chẳng hề sai một tẹo nào. Tất cả những tổn thương, những tủi nhục sẽ qua đi, và dù bạn có là một người cố chấp đến mức nào đi chăng nữa, thì việc ngày mai sẽ là một ngày mới không thể nào phủ nhận được, và bạn cũng sẽ chẳng thể mãi mãi đắm mình trong cái hố sâu tuyệt vọng và sâu thẳm đó, dù câu chuyện mà bạn vừa trải qua có kinh khủng và hãi hùng như thế nào đi chăng nữa. Bản thân tôi là một người kém may mắn trong cuộc sống, ít nhất là khi tính trung bình về những chuyện xảy ra trong đời. Tôi thường xuyên phải trải qua những cảnh dở khóc dở cười, và dẫu cho tôi có cố gắng lạc quan cách mấy, những cảnh tượng đó ngày qua ngày như những vết nứt chạm khắc lên trái tim đầy sẹo của tôi những vết rạn mới, và rồi thì đến một ngày, niềm đau đó sẽ vỡ vụn ra và khiến tôi như chẳng thể nhìn thấy nổi được ánh sáng bình minh nữa.

Đêm nay, nỗi đau của tôi dường như đã bước lên được một nấc thang mới, một nấc thang mà có lẽ không có một ai trên cõi đời này muốn trải qua dù chỉ một lần. Tôi từ đỉnh cao hy vọng rơi thẳng xuống dưới đất, mà không, phải là xuyên thẳng qua mặt đất dày cộm và chui tọt xuống dưới địa ngục. Chẳng biết từ lúc nào mà mọi thứ đã chuyển biến một cách chóng mặt và khủng khiếp đến như thế. Tôi từ chỗ luôn luôn tự hào và hãnh diện khi có một cô người yêu xinh đẹp tuyệt trần và thông minh sắc sảo chẳng ai bằng đã bỗng chốc mất hoàn toàn niềm tin vào mọi thứ xung quanh, và đến hôm nay thì ngay cả niềm tin vào cô người yêu vẹn toàn đó cũng chính thức vỗ cánh tung bay, để lại tôi với một con tim thổn thức và những nỗi niềm có lẽ sẽ chẳng thể nào giãi bày nỏ với bất cứ ai. Tôi đã cố gắng bỏ qua tất cả những chi tiết nhỏ nhặt nhất, chỉ để mù quáng hy vọng rằng người tôi yêu sẽ không bao giờ đối xử với tôi như vậy, rằng cô ấy sẽ chẳng đời nào lừa dối và phản bội tôi, để rồi dùng tất cả những người xung quanh, cộng thêm những kế hoạch quá ư là hoàn hảo của cô ấy để biến tôi thành một con lừa và dắt đi theo đúng nghĩa đen. Đến giờ thì tôi đã hiểu được, những gì mà thằng Hải ngựa nói cách đây vài hôm, rằng tôi thực sự rất ngu, rất rất ngu, và đúng là nếu không may mắn được lọt vào mắt xanh của cô tiểu thư xinh đẹp đó, tôi chẳng bao giờ có cửa bước chân vào gia đình của họ, nếu không muốn nói là 10 kiếp nữa cũng chẳng mơ nổi việc lấy nàng làm vợ.

Chẳng rõ tôi đã làm gì sai trái mà đến bây giờ lại gánh chịu những nỗi đau thương tàn nhẫn đến như vậy, trái tim tôi như vỡ vụn ra thành trăm ngàn mảnh, tâm hồn tôi thất thần, thể xác tôi hóa ngây ngô và trí não tôi như có sương mờ giăng kín lối đi. Tôi đã hoàn toàn gục ngã, gục ngã đến mức chẳng thể nào mở mắt ra và bước tiếp được nữa, nếu như bên cạnh tôi, không may mắn xuất hiện một quý nhân phù trợ, và quý nhân đó, chính là cô bạn nhỏ thời thơ ấu của mình. Quỳnh bước đến bên đời tôi thật nhẹ nhàng, thật bẽn lẽn, hệt như cái cách gần 20 năm về sau, em trở về bên cạnh tôi vậy. Quỳnh có thể không so sánh được với Uyển My về rất nhiều mặt, nhưng riêng về khía cạnh quan tâm và yêu thương tôi, có lẽ Quỳnh chẳng thua kém Uyển My một chút xíu nào. Và dĩ nhiên rồi, khác với cô tiểu thư kiêu kỳ kia, Quỳnh sẽ không bao giờ làm tổn thương tôi như cái cách mà Uyển My đã làm, vì nếu thực sự một trong hai chúng tôi phải gánh chịu khổ đau, tôi nghĩ Quỳnh sẽ chẳng chút ngại ngần mà đứng ra nhận lấy nó, vì em quan tâm tôi rất nhiều, và tôi biết ơn điều đó.

Suốt đêm, Quỳnh nhẹ nhàng vỗ về, an ủi và động viên tôi bằng tất cả những gì em biết. Quỳnh kể cho tôi nghe về những câu chuyện ngày nhỏ của hai đứa mà thời gian đã khiến tôi quên bẵng đi mất. Quỳnh thú thật với tôi về tình cảm mà em dành cho tôi, dẫu đã có chút thay đổi trong quãng thời gian dài xa cách:

- Hồi xưa, anh bảo vệ em như vậy, nên em đã nghĩ rằng, anh… thích em đó!

- Thật à? – Tôi cười trừ nhìn Quỳnh đang say xưa kể chuyện

- Thật, em đã nghĩ như vậy, mãi cho đến khi…

- Khi nào?

- Khi mà anh cầm mảnh giấy của bạn nào tỏ tình với anh đưa cho em xem. Đến lúc đó, em mới biết, anh chẳng thích em, anh chỉ rất… ngốc thôi.

- Ơ kìa… anh ngốc hồi nào?

- Hồi đó chứ hồi nào, hì, giờ đỡ hơn rồi.

- Chứ em có… có thích anh không?

Quỳnh ngập ngừng giây lát trước câu hỏi quá ư là sỗ sàng của tôi, nhưng không sao cả, người đang trong trạng thái thất tình giống như tôi hay có những biểu hiện quá đà mà không nhận biết được, cũng không có khái niệm thế nào gọi là… liêm sỉ cả:

- Không! Em không thích anh, vì anh thích em mà!

- Là… là sao?

- Thì em nghĩ anh thích em, nên em sẽ… không thèm thích anh, vậy thôi, pleu!

Đúng là một câu trả lời… vô duyên, tôi chẳng hiểu Quỳnh đang nói cái gì nữa, chỉ biết rằng điệu bộ thè lưỡi trêu ngươi của em khiến tôi phì cười, quên bẵng đi những buồn tủi trong giây lát:

- Tào lao thiệt, mắc gì anh thích em thì em không thích anh?

- Thì ngày xưa em biết là em… xinh đẹp, nên em đã đặt ra quy tắc riêng cho mình?

- Hờ, thấy ghê chưa? Quy tắc gì?

- Thì nếu mà ai thích em, thì em sẽ không thích lại, chỉ có ai ngó lơ em, thì em mới thích thôi.

- Vậy đó hả? Rồi có ai ngó lơ Quỳnh chưa? – Tôi bỗng thấy vui vẻ chút ít

- Có! Dĩ nhiên rồi, mở mắt ra là có ngay! – Quỳnh hừ mũi quả quyết

- Ai?

- Anh! Chính là anh đó chứ ai, sao anh ngốc thế?

Đúng là thừa nước đục thả câu, Quỳnh tranh thủ kèo trên đưa tay ra cốc lên trán tôi một cái đau điếng. Thiệt là hết đường nói cái con bé này, tôi cốc em có mấy cái mà vẫn ghi thù nhớ hận đến tận hôm nay:

- Ai da, đau, mắc gì anh?

- Anh ngốc thật, em vừa kể gì, anh không nhớ hả?

- Kể gì?

- Em tưởng anh thích em, nên em không thèm, nhưng mà thật ra anh đâu có đâu, anh còn đem thư tỏ tình của người khác tới hỏi em, thế thì chẳng ngó lơ em là gì, hứ!

- Vậy… vậy à? Thế thì Quỳnh… có thích anh sau đó không?

- Không!

Quỳnh hếch mặt lên trời khẳng định, kèm theo cái lắc đầu nguây nguẩy cho tràn đầy uy tín nữa. Dù rằng đã đoán định được trước câu trả lời của Quỳnh, tôi vẫn không khỏi có đôi chút… thất vọng, mặt tôi lại trở về với trạng thái buồn xo như lúc ban đầu, cho đến khi:

- Ngày xưa thì không, nhưng bây giờ thì… có!

Câu trả lời lấp lửng và e thẹn của Quỳnh thực sự khiến tôi rất đỗi ngạc nhiên. Dĩ nhiên tôi biết Quỳnh có cảm tình đặc biệt với tôi, tất cả những gì mà em làm cho tôi trong suốt những ngày qua đã chứng minh rõ ràng rành mạch việc đó, chỉ có điều là tôi vẫn chẳng thể nào đoán định được, liệu Quỳnh có thực sự yêu thương tôi theo kiểu nam nữ hay chỉ là em gái thương anh trai như cách tôi vẫn mặc định trong đầu. Và bây giờ thì, câu trả lời đó của em đã làm tôi bỗng chốc trở nên giật mình và hồi hộp không sao kiềm chế được, và gương mặt ngơ ngác của tôi đã tự tố cáo thâm tâm của mình ngay lúc ấy:

- Hì hì, đỏ mặt rồi kia! – Quỳnh đưa tay nhéo má tôi một cái đau điếng

- Em… đang đùa phải không?

- Em không đùa, em chỉ nói… chưa đầy đủ thôi! – Quỳnh nhìn thẳng vào mắt tôi, em nắm chặt lấy tay tôi

- …

- Từ nhỏ đến giờ, người đàn ông duy nhất luôn luôn quan tâm, yêu thương và bảo vệ em hết lòng, ngoài anh ra không có ai khác, kể cả ba em, vì ông ấy đã chẳng thèm quan tâm đến cảm nhận của em mà ngang nhiên ngoại tình với người khác…

- …

- Sẽ thật là sai trái nếu như em tiếp tục giấu giếm tình cảm của mình đối với anh, vì em đã bỏ lỡ nó một lần rồi, và khi ấy, em ngỡ rằng sẽ chẳng bao giờ có cơ hội làm lại nữa, cho đến hôm nay…

- …

- Em không biết là anh có yêu thương em như cách mà em đang dành cho anh hay không, nhưng em vẫn muốn thú nhận những suy nghĩ trong đầu mình, vì em tin chắc rằng sẽ không bao giờ có cơ hội để em nói ra điều này một lần nữa…

- …

Quỳnh tựa hẳn đầu vào người tôi, em dụi mái tóc của mình lên trái tim đang run lên từng hồi vì thổn thức của tôi:

- Em biết việc em nói ra điều này vào lúc này là không đúng, và em cũng không mong anh đáp lại tình cảm của em, vì anh vẫn còn chị My, nhưng em không sao che giấu lòng mình thêm được nữa…

- …

- Ngày hôm nay em nói ra điều này, em không hy vọng anh sẽ đồng ý hay đáp trả lại tình cảm của em, chỉ là em muốn nói ra hết tâm tư của mình, vậy thôi. Nếu như anh không thích thì cũng không sao hết, em vẫn là bé Quỳnh của anh, vẫn mãi mãi yêu thương và bên cạnh anh như cách em vẫn làm ngày còn bé, anh hen?

- Anh… anh…

- Hì, anh không cần nói gì đâu, em cũng không có đủ can đảm để nghe, em chỉ muốn nói cho anh biết vậy thôi, và em sẽ chờ đợi thời gian trả lời câu hỏi của em. Em không có quyền xen vào chuyện giữa anh và chị Uyển My, và em cũng chưa bao giờ có ý định lợi dụng thời điểm nhạy cảm này để phá rối hai người, nhưng em không thể kìm nén lâu hơn được nữa, em thực sự rất rất hạnh phúc khi nói được điều này cho anh nghe…

- Bây giờ đã khuya rồi, anh nghỉ ngơi đi, em dọn dẹp một chút rồi ngủ sau, nhen?

Quỳnh mỉm cười nhìn tôi, nụ cười của em có chút gì đó buồn vương phảng phất, và nó đương nhiên sẽ chẳng khiến tôi cảm thấy dễ chịu chút nào, vì bây giờ, trong đầu tôi, đã không còn chỉ là một vấn đề cần giải quyết, mà nó đã được nhân đôi lên khi đích thân Quỳnh xác nhận tình cảm của em dành cho tôi, một thứ tình cảm mà dường như em đã che giấu từ rất rất lâu rồi:

- Ừ… vậy anh ngủ trước, Quỳnh ngủ sớm đi, em mệt rồi đó!

- Dạ, hì, em không sao.

Thật lòng tôi không phải là thằng xấu xa, không phải là cái thằng thích sai bảo và hành hạ Quỳnh như thế, chỉ là ngay thời điểm này, tôi không biết phải đối mặt với em như thế nào, không biết phải nói những gì để em không phật lòng, vì tôi đang thực sự rối như tơ vò, chẳng có cách nào thoát khỏi được mê cung cảm xúc của ngày hôm nay. Tôi yêu Uyển My, điều đó không thể chối cãi, nhưng làm sao tôi có thể nhẫn tâm từ chối luôn những gì mà Quỳnh đã dành cho tôi, cô gái mà tôi đã vô thức che chở và bảo vệ trong suốt gần 20 năm qua.

Cơn đau đầu đó đã thực sự hành hạ và âm ỉ trong tôi suốt một đêm dài đằng đẵng, và ngay cả khi Quỳnh đã ngủ thiếp đi ở chiếc giường xếp bên cạnh, tôi cũng chẳng dám mảy may nhìn em thêm quá lâu, vì cảm xúc trong tôi bây giờ thực sự là một mớ hỗn độn không có cách giả quyết, thật sự không có cách…

Ông trời ơi, xin hãy nói cho tôi biết, tôi phải làm sao bây giờ?





Buổi sáng ngày hôm nay là một buổi sáng tương đối ảm đạm. Dưới bầu trời xám xịt đầy những gợn mây che kín, từng giọt mưa nặng hạt rơi xuống mặt đường, vỡ tung như những mảnh thủy tinh lạnh lẽo. Qua lớp kính cửa sổ phủ mờ hơi nước của phòng bệnh, tôi lặng lẽ nhìn ra ngoài, lắng nghe âm thanh tí tách đều đặn của cơn mưa buổi bình minh, thật đẹp nhưng cũng thật đượm buồn. Mưa đã rơi suốt cả đêm qua, dai dẳng và bất cần. Cả khuôn viên bệnh viện lúc này đã chìm trong sắc màu ảm đạm, hàng cây ven đường run rẩy dưới những cơn gió se lạnh vần vũ thổi qua, như chính tâm trạng lòng tôi ngay lúc này—trống trải và bồi hồi.

Tôi nhớ Uyển My, thực sự nhớ đến nao lòng. Nàng giờ đang ở rất xa, cách tôi nửa vòng trái đất, đã thế còn chẳng có chút liên hệ nào về đây, nơi có tôi vẫn luôn luôn mong nhớ nàng. Nàng chẳng thể cùng tôi đón một buổi sáng mưa rơi lãng mạn thế này, giống như cái cách mà hai chúng tôi vẫn thường xuất hiện bên cạnh nhau, mỗi lần ông trời nổi cơn giông tố. Mỗi lần mưa rơi, tôi lại nghĩ đến những ngày cả hai đứa cùng trú chân dưới nơi trạm xe bus quen thuộc, bàn tay nhỏ nhắn của Uyển My níu lấy tay tôi, nụ cười rạng rỡ vẫn luôn nở trên môi nàng dù tóc tai quần áo đã ướt đẫm hết cả. Những mảng ký ức xa xôi ấy bỗng hóa thành một vết cắt âm ỉ trong lòng tôi, không thật sâu nhưng lại dai dẳng chẳng ngừng.

Hít một hơi thật sâu, tôi lặng lẽ ngồi xuống nơi đầu giường và ngắm nhìn Quỳnh vẫn đang miệt mài say ngủ. Mái tóc em xõa nhẹ trên gối, đôi hàng mi khẽ rung động, như thể đang đắm chìm trong một giấc mộng xa xôi nào đó. Em luôn ở đây, bên tôi, lo lắng cho tôi, ngay cả khi tôi chẳng thể trao cho Quỳnh một vị trí trong tim mình như cái cách mà tôi vẫn luôn luôn nghĩ về Uyển My. Nhìn Quỳnh ngủ say một cách hoàn toàn yên bình giữa những cơn mưa xám xịt, tôi chợt thấy lòng mình nặng trĩu. Một người tôi rất thương thì đang ở nơi xa xôi, đã vậy còn phải bận rộn bên cạnh người yêu cũ của cô ấy, dẫu rằng người đó có lẽ sẽ chẳng phải là một mối lo dài hạn dành cho tôi. Và rồi thì một người thương tôi thật nhiều lại ở ngay rất gần—gần đến mức khiến tôi cảm thấy có lỗi với em vô cùng vì chưa thể nào đáp lại những tình cảm mà em gửi trao đến. Quỳnh đáng thương, tội nghiệp và nhỏ bé quá đỗi. Em nằm gọn lỏn trên chiếc giường xếp cũng chẳng to lớn là mấy. Tôi cúi người xuống đắp chiếc chăn bông của tôi lên cho em và chỉnh trang lại những lọn tóc lưa thưa đang che mất đi khuôn mặt xinh xắn của Quỳnh. Chợt, trong lòng tôi dậy lên những xúc cảm bồi hồi. Quỳnh thực sự đáng yêu, và tôi chẳng biết nếu cứ tiếp tục như vậy trong một thời gian nữa, liệu tôi có hoàn toàn xiêu lòng trước sự quan tâm và yêu thương hết mức Quỳnh vẫn dành cho tôi hay không? Nếu điều đó thực sự xảy ra, liệu tôi và Uyển My sẽ đối mặt với nhau bằng cách nào, khi mà cả hai đứa chúng tôi, suy cho cùng, cũng đều có những lỗi lầm to lớn và chẳng thể dễ dàng thông cảm được.

Ngoài kia, cơn mưa kia vẫn lạnh lùng rơi xuống, không chút ngừng nghỉ. Mưa dội xuống những mái hiên, len lỏi vào từng ngõ ngách, như những nỗi niềm chẳng thể nói thành lời lẩn khuất đâu đó trong con tim tưởng như đã vụn vỡ của tôi.

Hôm nay đã là ngày thứ 5, tôi ở trong viện, và những vết đau nhức của tôi đã gần như dịu bớt đi phân nửa. Tôi đã không còn phải khó khăn trong việc nhờ Quỳnh giúp đỡ mỗi lần rời khỏi giường nữa. Ngay bây giờ, tay chân tôi tuy vẫn còn khá ê ẩm, tuy vậy đã hoàn toàn có thể tự do làm bất cứ công việc cá nhân nào mà tôi thích, đủ thời gian để Quỳnh có thể nghỉ ngơi và thư giãn sau chuỗi ngày dài dằng dặc hết lòng vì tôi.

“Cốc, cốc, cốc”

Tiếng gõ cửa liên hồi khiến tôi bất giác quay sang, nơi tôi nhanh chóng nhận ra những bóng hình quen thuộc đang hiển diện trước mắt:

- Vào đi mọi người!

Tôi chầm chậm tiến tới kéo tay tắm cửa ra, và đón lấy những tình cảm quan tâm đặc biệt mà những người bạn thân gửi gắm đến cho tôi. Thằng bạn thân chí cốt, hai đứa đệ tử ương ngạnh, và cả cô em gái sát sườn nữa chứ, tôi đã không mong chờ đó là họ đâu, thật đấy:

- Ổn chưa mày, cái thằng chó, chọc ghẹo ai mà ăn đòn dữ vậy? – thằng Đức oang oang cái miệng

- Thì thằng bạn cũ của mày chứ ai!

- Bạn cũ nào?

- Cái thằng đợt trước mày hùa theo nó chơi tao chứ thằng nào!

Đức ngẩn người ít giây, rồi sau đó nó cúi mặt xuống, lấm lét như tội phạm:

- Uầy, thằng Hải à? Nó về bao giờ? Mà sao nó lại đánh mày?

- Chuyện dài lắm, tao kể mày sau, nhưng mà nó đánh tao thì cũng chỉ có một nguyên nhân từ xưa đến giờ thôi!

- Vì Uyển My à?

- Ừm.

- Má thằng này điên hay gì, Uyển My đã theo nó qua tận đó rồi còn về đây kiếm chuyện là sao?

Lần này thì tôi không trả lời, vì tôi biết dù có nói gì vào lúc này đi chăng nữa thì đội này cũng chẳng hiểu hết được câu chuyện rối rắm của tôi và Uyển My, hơn thế nữa, nói cho tụi mấy người này nghe cũng được, chỉ là nó không giúp ích được gì thêm cho những diễn biến tiếp theo của tôi, trái lại còn khiến tôi trở thành một đứa tội nghiệp trong mắt người khác, và tôi không bao giờ muốn như vậy:

- Thằng đó ở đâu sư phụ, để con cho nó một trận, cái thằng ác độc!

Tôi mỉm cười nhìn con nhỏ đệ tử cứng đầu của mình thao thao bất tuyệt. Nhỏ Ngân dạo này luyện tập Muay Thai khá khẩm lắm, nghe thằng Trí kể rằng đã có thể đáng khá ngang kèo với nó, dĩ nhiên là Trí không tung hết sức, nhưng để đạt được mức độ đó thì cũng phải gọi là giỏi rồi, đúng là thầy nào… trò nấy:

- Thôi đi cô, nó có hội đông lắm, chưa chết là may!

- Đừng có nói tầm bậy đi, cái ông này!

- Ông nào? Dám gọi sư phụ ông này ông kia, tin ăn đòn không?

- Không tin!

- Cái con nhỏ này! Dạo này thấy thân dữ lắm nhé? – Tôi liếc nhỏ Ngân và thằng Linh, hai đứa gần đây đi đâu cũng thấy có nhau thì phải, e hèm.

- Hihi, chẳng biết.

Sau khi giải quyết xong 3 nhân vật… ruồi bu kiến đậu, tôi quay sang nhìn về phía Ái Quyên, cô em gái bất đắc dĩ của mình, người mà tôi còn nhớ cách đây không lâu, khi sắp rời đi, Uyển My còn dặn tôi phải nghe lời cô bé, mà đến tận hôm nay tôi vẫn chưa nhìn thấy điều gì khiến tôi phải hỏi ý kiến Quyên cả:

- Bé Quyên, sao rồi?

- Sao gì?

- Thì… hai anh chị… hòa chưa?

- Xí, không thèm nhé, tôi không có hòa hoãn với ai hết.

- Lì thiệt, nay không thấy đi chung là hiểu rồi.

- Kệ tôi, ông lo cái thân ông đi kìa, nhìn có khác gì thương binh liệt sỹ không?

- Tại em đó!

- Mắc gì tại tôi?

- Tại em giận Trí lâu quá nên nó không thèm bảo vệ anh, chỉ lo bám theo em nên cứu không kịp chứ sao…

- Điên!

Ái Quyên đánh tôi một cái đau điếng. Tuy vậy, tiếng từ cú đánh của cô bé khiến mọi chuyện đảo lộn hết cả. Dĩ nhiên nó không ồn đến mức kinh thiên động địa, nhưng mà ồn đến mức Quỳnh của tôi thức dậy thì có đấy:

- Ơ… anh Phong, mọi người đây là?

- A… à, đây là bạn cùng lớp anh đó, thằng Đức nè, nhớ nó không?

- Đức, à, hì, em nhớ rồi, chào Đức hen!

Dĩ nhiên rồi, khỏi phải nói, Quỳnh bây giờ đã xinh đẹp và đằm thắm hơn trước rất nhiều, vậy nên thằng Đức không kịp nhận ra cũng phải. Mà cũng không biết là có phải nó không nhận ra hay không, cơ mà thằng này há hốc mồm nhìn Quỳnh hồi lâu, miệng mồm ú ớ:

- Ai… ai vậy mày? Xinh thế! – Đức lí nhí vào tai tôi

- Đoán xem!

- Mọi người ngồi chơi đi, để mình ra ngoài cho mọi người nói chuyện!

Quỳnh mỉm cười thật tươi rồi bối rối dọn dẹp chiếc giường xếp của mình trước khi xõa dài mái tóc để chỉnh trang lại một lần cuối. Khỏi phải nói, cái khung cảnh này thì tôi ngày nào cũng thấy, cơ mà chẳng riêng tôi đâu, cả thằng Đức trời đánh lẫn thằng Linh đều không sao kiềm chế được mình, đứa nào đứa nấy say mê như điếu đổ, chỉ cho đến khi, một tiếng “chát” nữa vang lên trong không gian tĩnh mịch, lần này là… từ nhỏ Ngân:

- Nhìn gì mà nhìn?

- Ơ… đâu có… có nhìn đâu?

Thằng Linh xoa vai bối rối giải thích, đúng là thứ đúng núi này trông núi nọ, y như… tôi:

- Bạn là… - Đức vẫn chưa đoán được ra, nhìn mặt nó đần không tả nổi

- Hì, quên nhanh ghê, tui Quỳnh nè!

- Quỳnh… Quỳnh… hả? Quỳnh… cạnh nhà Phong hả?

- Ừm, tui đó, lâu không gặp, ông khỏe không?

- Ơ… khỏe, còn… bạn… à nhầm, còn Quỳnh…

- Tui khỏe, cảm ơn hen, thôi mọi người ngồi chơi, Quỳnh ra ngoài mua ít đồ. Em đi chút nhen anh, có gì nhớ gọi em!

- Ừ… anh biết rồi, không sao đâu. Đi cẩn thận!

Ngay khi Quỳnh vừa rời khỏi phòng, cả đấm gần như đã nhao nhao lên như đàn ong vỡ tổ, nhất là thằng Đức trời đánh, cái thằng mặt dày mê gái mà chỉ cách đây vài tuần, nó còn thề thốt sẽ yêu thương và mê mệt dì Hạnh của tôi… suốt đời:

- Má! Nhỏ Quỳnh nay nó đẹp dữ mày?

- Hồi xưa cũng đâu có xấu?

- Vãi cả hàng, giới thiệu cho tao đi, nó về Việt Nam hồi nào vậy?

- Cũng cả tháng rồi, mày hết yêu dì tao rồi à?

- Chị Hạnh… phản bội tao rồi, đừng nhắc đến nữa!

- Thằng điên, mày có bao giờ trong mắt xanh của bà ấy đâu mà đòi, nói không nghe!

Dù rất cay cú với thái độ trịch thượng và mỉa mai của tôi, nhưng Đức vẫn phải xuống nước vài phần vì mục tiêu mới của nó dường như đã có:

- Kệ đi, nó có bạn trai chưa mày?

- Chưa, mày không có cửa đâu!

- Mắc gì không?

- Cái loại đứng núi này trông núi nọ, vài bữa là đổi mục thì không xứng với Quỳnh. Ngay cả khi Quỳnh thích mày thật, tao cũng… không đồng ý.

- Mày là cái thá gì mà đòi ngăn cản?

- Tao… dĩ nhiên có vai trò quan trọng hơn mày rồi, không tin cứ hỏi Quỳnh là rõ, mày không hỏi tại sao Quỳnh ở đây chăm tao à?

- Ơ… đù… vãi… thằng chó… háo sắc… đa thê… mất dạy…

Chẳng để cho thằng Đức có cơ hội tra hỏi thêm, tôi đã được đích thân… Ái Quyên kéo tay ra phía ngoài một cách đầy… nộ khí và hỏa lực:

- Gì vậy?

- Ông ra đây tôi nói!

- Gì… vụ gì?

Chẳng nói chẳng rằng, Ái Quyên một mạch dẫn tôi ra phía sảnh của tầng, nơi có để sẵn mấy bộ bàn ghế cho các bệnh nhân tụ tập nghỉ ngơi, trò chuyện, ăn uống. Khu này thì thoáng mát, rộng rãi, lại có ban công bao quanh, mà hôm nay thì lại mưa, nên khung cảnh tuyệt đối… điện ảnh, hơi man mác buồn và lạnh lẽo đáng kể:

- Sao thế?

- Nhỏ đó là ai nữa vậy?

- Nhỏ nào mà nhỏ, bằng tuổi anh đấy!

- Vậy thì… chị đó là ai, sao lại ở chung phòng với ông?

- Thì… Quỳnh là bạn từ nhỏ của anh, anh bị vậy nên Quỳnh chăm sóc anh thôi, có gì đâu…

Dường như không tin tưởng lắm vào mấy câu giải thích sáo rỗng của tôi, Ái Quyên nheo mắt dò xét:

- Ông làm như tôi là trẻ con không bằng, ánh mắt bà chị đó nhìn ông là tôi hiểu.

- Hiểu gì?

- Tôi không chắc 100% nhưng phải đến 90% là bà chị đó khoái ông, bà ấy nhìn ông không chớp mắt, lại còn cười bẽn lẽn nữa chứ, eo ơi, nổi hết da gà…

Điệu bộ của Ái Quyên làm tôi vô thức bật cười, mà sao cô bé lại hỏi tôi như vậy nếu không phải là… tai mắt của Uyển My:

- Cái con bé này, mà em hỏi làm gì?

- Hỏi làm gì à? Tôi lo cho cái tính mạng của ông thôi, chị tôi biết là ông chết liền!

- Chưa biết được – Tôi cười nhạt, tầm này Uyển My quan tâm gì tôi nữa mà chết với sống

- Ông nói vậy là sao?

- Nhiều chuyện lắm, em có biết không?

- Biết vụ gì?

- Tuyết Mai với Uyển My ấy!

- 2 người đó thì sao? Chả liên quan gì!

- Liên quan sao không, em có biết hai người đó có quan hệ gì không?

Sự quả quyết và rắn rỏi trong từng lời nói của tôi khiến Ái Quyên có chút gì đó khựng lại, dường như cô bé cũng chỉ là một nạn nhân trong cái kế hoạch dài hơi mà Uyển My dựng lên mà thôi, và nếu mà không có giá trị lợi dụng ở khoản nào, thì một cá thể nhỏ bé như Quyên sẽ không được phép biết về mảng kế hoạch đó, giống như tôi vậy:

- Quan hệ gì… Là sao, anh nói gì vậy?

- Tuyết Mai là…

- Là gì nói lẹ đi câu giờ hoài!

- Là chị gái ruột của Uyển My!

- HẢẢẢẢẢẢẢẢẢẢ!!!!???????

Tiếng la của Ái Quyên lớn đến mức tôi phải lấy tay bịt chặt miệng cô bé lại để mọi xung quanh không tiếp tục đổ dồn ánh mắt về phía chúng tôi nữa. Rõ ràng là vậy, với một người có mối quan hệ thân thiết với Uyển My như Ái Quyên, hẳn sẽ vô cùng sửng sốt khi biết được Tuyết Mai – người mà cô bé ghét nhất lại chính là chị ruột của Uyển My. Ôi cái mối quan hệ lằng nhằng của hai chị em Uyển My khiến không chỉ tôi mà bất cứ ai khi biết đến chắc cũng đều sẽ ngã ngửa vì bất ngờ:

- Ông đừng có mà… tào lao nhé!

- Tào lao gì?

- Ông lừa tôi đúng không? Chị em kiểu gì hai người đó?

- Anh biết là khó tin, nhưng đó là sự thật, không tin thì em hỏi Uyển My mà xem!

- Được, để lát nữa tôi hỏi chị tôi, ông mà lừa tôi thì coi chừng!

Có thể nếu là lúc bình thường, đây sẽ là một đoạn hội thoại cũng… bình thường không kém, cơ mà đối với tôi lúc này, như đã nói, bất cứ thứ gì liên quan đến sự hiện diện của Uyển My đều sẽ gần như ngay lập tức tác động vào trí não của tôi, và có vẻ Ái Quyên đã để lộ ra một sơ hở không đáng có:

- Em nói sao? Lát nữa hỏi là sao? Em vẫn liên lạc với Uyển My à?

- Làm… làm gì có? Thì tôi tính để lát nữa về nhà hỏi thôi, liên lạc gì chứ? – Ái Quyên lộ vẻ bối rối ra mặt

- Hay thật đấy, tất cả mọi người đều liên lạc được với Uyển My, chỉ có mình anh là không…

- Không… không phải…

Sự cay đắng hiển lộ rõ ràng trên gương mặt của tôi khiến Ái Quyên dường như cũng chẳng còn chút động lực nào mà tiếp tuc che giấu nữa, cô bé xuống giọng:

- Em nói anh cái này, anh đừng buồn!

- …

- Không phải chị My không muốn liên lạc với anh, mà chị ấy có nỗi khổ riêng…

- Nỗi khổ? Đúng rồi, mình Uyển My có nỗi khổ thôi, còn anh thì không…

- …

- Tất cả những gì Uyển My đang làm, và tất cả những gì mọi người giúp cô ấy che giấu, anh biết hết cả rồi, chỉ là nah muốn Uyển My phải giải thích mọi thứ rõ ràng cho anh nghe, vì anh không thê cam tâm được, em hiểu không?

- …

- Anh biết Uyển My luôn là một cô gái tốt, luôn luôn là một người quan tâm đến anh, lo lắng cho anh, anh cũng biết. Nhưng tất cả những gì Uyển My làm lần này, thực sự đã khiến mọi thứ đi quá xa, và anh chẳng thể chấp nhận nổi sự thật đó nữa…

- …

- Ngay cả việc Uyển My là em gái của Tuyết Mai, anh cũng không biết, em thấy không, họ còn bày trò diễn kịch trước mặt mọi người nữa, em thấy không, chỉ có nhiêu đó thôi cũng đủ thấy, anh chẳng có nghĩa lý gì trong mắt Uyển My cả…

- Không phải như anh nghĩ đâu… chị My… sẽ sớm cho anh biết thôi…

- Em không cần nói đâu, anh tự hiểu câu chuyện rồi, và anh cũng nghe câu này nhiều rồi, chỉ là nếu em liên hệ được với Uyển My, nhờ em nói với cô ấy, rằng anh đang chờ đợi một câu trả lời từ chính cô ấy, và anh không đợi được lâu nữa đâu, vậy thôi!

- Ơ… không…

Tôi quay đầu bỏ đi, để lại Ái Quyên đang ngơ ngác và bối rối đến tội nghiệp. Tôi cũng chẳng biết thái độ vừa rồi của mình với Ái Quyên là đúng hay sai, vì rõ ràng cô bé chẳng có chút liên quan gì đến câu chuyện này, nhưng tôi không sao làm khác được, vì ngay thời điểm hiện tại, chỉ nghĩ đến Uyển My, là mội nỗi đau vô hạn, một nỗi căm hờn dai dẳng đã hiện lên trong đầu tôi. Tôi chẳng cần biết Uyển My lo lắng hay bảo vệ tôi bất cứ chuyện gì, riêng cái cách nàng xem mọi người như những quân tốt thí đã khiến tôi căm phẫn đến tột cùng. Gì thì gì, có chuyện lớn nhỏ gì cũng phải nói với tôi, đằng này nàng chủ động quyết định, và rồi thì làm mọi cách che giấu đi sự thật phũ phàng đó, và giờ thì bắt tôi phải hiểu cho nàng và cảm thông cho nỗi khổ của nàng. Tại sao trên đời này lại có một người con gái lạ lùng và ích kỷ đến như vậy kia chứ?

Tất cả những sự căm phẫn đó của tôi cũng chẳng thể nào gột rửa nổi bởi cơn mưa nặng hạt ngoài kia, vì hễ cứ nhìn thấy mưa, là một hình ảnh tươi sáng về Uyển My lại hiện lên, và khiến con tim tôi đau thắt lại. Tôi không biết liệu mình sẽ phải đối xử với tương lai của bản thân như thế nào nữa, và tôi cũng không phải là tài thánh mà có thể biết được, tất cả những lời nói của Tuyết Mai và Ái Quyên đều là thật, và họ thực sự không phải chỉ đang an ủi tôi cho xong chuyện.

Cái ngày định mệnh ấy, lại đến như đã hẹn, và một lần nữa, trái tim tôi có cơ hội được bùng cháy hết với tất cả những căm hờn và khổ đau tôi đã phải gánh chịu trong suốt quãng thời gian dài đằng đẵng đã qua. Thôi thì đành đau một lần cho bõ để tất cả sẽ lại nguyên vẹn như ngày đầu, để những sự ích kỷ, nhỏ nhen và cả những nỗi hờn ghen vô cớ này sẽ mãi mãi bỏ lại phía sau như một mảnh ký ức đầy vụn vỡ và đáng nhớ.

Thôi thì, “mừng” em trở về, nàng tiểu thư kiêu kỳ của anh…
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
el__matadora,
Người trả lời cuối
hoàng tử đằng lâm,
Trả lời
3.225
Lượt xem
325.438
Quay lại
Lên đầu trang