Em thất bại triệt để rồi.

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Passer
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Cũng ko biết nên khuyên ông thế nào cho phải, tôi cũng 31 rồi cũng lận đận lắm đây nhưng nhất định không bỏ cuộc có chí thì thiếu tiền chạy xe lấy tiền học ngoại ngữ đi. Có ngoại ngữ cái là tiền đồ lại rộng mở ngay, đầu tư đâu đó khoảng nửa năm thôi. Tôi cũng phải luôn trau dồi kiến thức đây, tầm nay đâu chả khó. Kinh tế thì lẹt đẹt.
 
binh tinh fen cy, 30t con tre ma, suy nghi thoang len, cuoc doi cung co nhung ups and downs thoi.
 
Làm gì mà nợ lắm thế fen :doubt:
Kinh doanh trúng mùa dịch nên chết sặc gạch, cạn vốn để xoay vòng tồn kho và trả lương nhân viên thôi bác :beat_shot:
Trả cũng nhiều rồi , giờ còn nợ lẻ tẻ cộng lại hơn 130tr thôi :big_smile:
Vẫn chiến tốt, nên anh em cố lên :sweet_kiss:
 
Chạy grab, xanh tháng kiếm trên 15 củ thì cực, phải chạy 12h/ngày chứ tháng 6-7tr thì chạy tuần 5 ngày, ngày làm 8h như văn phòng thoải mái.
 
Chuẩn đầu óc linh hoạt kiếm việc làm mà lên Đà Lạt cho chill :))) Xã Hội có nghĩa vụ phải dựa vào tiêu chuẩn của anh để sắp xếp cv cho anh ?????

via theNEXTvoz for iPhone
 
Em thất bại rồi, các ct à.

Tối hôm kia em đã quyết định tự t :burn_joss_stick:. Nhưng 44 không đơn giản như tưởng tượng (xin phép không kể rõ cách làm), nửa đêm cơ thể tự phản ứng lại, làm em vẫn sống tới bây giờ.

Loser đến mức không tự quyết định được kết thúc của mình. Bây giờ giống như chơi game có thêm 1 mạng nhưng bối cảnh vẫn như cũ. Nằm hồi tưởng lại quá khứ nhiều lắm, rồi viết được mấy dòng tâm sự này.

Tại sao lại đi đến bước đường cùng này?

Gia đình là nguyên nhân lớn nhất kiến em cảm thấy tuyệt vọng với cuộc đời này, nhưng xin không kể đến ở đây.

Năm nay em vừa tròn 30 tuổi, cái tuổi dở ông dở thằng. Tiền sắp hết, thất nghiệp, gia đình xem như không có, bên cạnh có một cô người yêu nhưng tình trạng cũng giống hệt nhau (cùng 44 chung nhưng méo chết luôn). May mắn là chưa nợ ai xu nào.

Hồi đó, em học đại học ngành quản trị kinh doanh, chẳng có kỹ năng gì lại kém ngoại ngữ, được cái IQ của em tương đối khá, đầu óc linh hoạt. Tốt nghiệp xong được ông bác cho làm quản lý việc thu mua vật tư/quản lý kho của một tập đoàn top đầu ngành gỗ. Làm được 4 năm êm xuôi, nhưng vô tình dính vào drama gia đình sếp + cảm giác chèn ép về lương thưởng (4 năm lương mới tăng thêm 10% so với ban đầu???) nên em nghỉ việc.

Và ác mộng bắt đầu. Em bị tai nạn tay phải nghỉ ngơi 1 năm (hiện tại đã hồi phục 99%), rồi covid qua đi, thị trường việc làm thu hẹp, xin việc mòn mỏi cả năm trời không được. Đỉnh điểm là hơn 70 cuộc phỏng vấn thất bại. Chỗ nào nhận thì 90% em check ra lừa đảo, 10% là chỗ real thì thử việc mới biết công việc gấp đôi gấp ba (kiểu covid xong tinh giản vị trí) nhưng lương gấp 1, được 1-2 tháng lại bỏ vì họ kiếm được người trẻ hơn, hoặc lý do khách quan khác.

Nói ra thì buồn cười, mặt và giọng em quá trẻ (như sinh viên), mà tuổi lại 30. Đi phỏng vấn xin làm cấp quản lý thì chủ họ nói nhìn mặt em trẻ quá, sao nói được cho công nhân nghe (em kinh nghiệm 4 năm cấp quản lý mà họ còn nghi). Còn xin làm cấp nhân viên quèn thì họ chê tuổi 30 già.

Thêm nữa, bẩm sinh cơ thể em gầy yếu (nặng cỡ 43kg), chỉ làm ổn việc văn phòng sổ sách, thỉnh thoảng vận động nhẹ chứ không làm việc tay chân 100% được (có xin cũng không ai nhận). Tính em lại trầm lặng ít nói, ngoài công việc ra thì ít giao tiếp, bạn bè gần như không có, không nhờ vả được ai.

Thế là thất nghiệp 3 năm (có xen lẫn vài tháng thử việc). Rồi tài sản tích cóp bị chia đôi bởi thị trường chứng khoán, số còn lại tiêu dùng tiết kiệm đến giờ là gần hết.

Thật sự mà nói, nếu tìm được việc nào đó phù hợp, lương chỉ cần cơ bản 6tr-7tr/tháng thì vẫn sống được, nhưng số em đen quá, tìm mãi không được.

Gần đây em có bán dần những thứ có giá trị để lấy tiền ăn, nhưng giờ cũng bán hết rồi.

Bây giờ em đang ngồi trên Đà Lạt (trước em sống ở SG), chỉ còn 1 cái xe máy, trong túi 3 triệu đồng, và 7 ngày thuê trọ cuối cùng. Nếu không có gì thay đổi, sau 7 ngày nữa là ra đường ngủ.

Nói thật là em hết cách rồi.

(Hình: Trưa nay vào siêu thị Go Đà Lạt mua bánh mì không 7.5k/ổ + ít sữa đặc, định ăn nguyên ngày, mà về đến dốc phòng trọ thì đổ vỡ mất sữa, thế là gặm bánh mì không nguyên ngày) :surrender:
Hồi tháng 5 mình cũng tương tự, chạy lang thang từ SG đi vẩn vơ tự nhiên dừng chân ở Biên Hòa. Đã chuẩn bị kĩ càng. Thuê motel ở 2 3 hôm, gọi là thăm thú Biên Hòa (1 phần mình chưa tới đây bao giờ, 1 phần vì phải đi lựa chỗ, chứ làm luôn trong phòng thì vcl chủ nhà, anh em voz chửi 10 kiếp không đầu thai nổi).

Trước đó có khi lãnh thuốc ở BV Tâm Thần, có uống. Chắc vì mấy viên thuốc làm mình còn ngồi ở đây còm. Nhưng mà nghỉ uống rồi. Thuốc vẹo gì giống pseudo vậy. Ức chế chứ đâu có giải quyết vấn đề.
 
T cũng U30 như ông mới ra tư bản, đi xin việc fresher nộp CV hơn 50 công ty mới đỗ 1 chỗ, còn lại bị reject hết. Mỗi ngày ko biết nhận bao nhiêu thank you letters, người pv bảo t người nước ngoài thì đừng có xin cái ngành này làm gì, m ko đọ lại được người bản địa đâu :D
Chưa hết t ko có người thân bạn bè gì nói gì ny, còn phải gánh tài chính cả nhà ở VN. T ngoài gầy ra còn lùn, đụt, giao tiếp kém nữa. Gầy sau 30 là cơ thể chuyển hóa kém lại mập lên, chứ lùn thì nâu hốp.
 
Vô bệnh viện Ung Bướu thử rồi sẽ thấy cuộc sống đáng quý thế nào, kiểu "khi tôi khóc khi không có dép để mang thì tôi lại phát hiện có người ... không có chân".
thật, mình chăm ba mẹ ở BV khoa ung bứu 3 năm trời mới thấy còn sống là còn tất cả, cái gì cũng có thể giải quyết được trừ mạng sống.
 
Vô bệnh viện Ung Bướu thử rồi sẽ thấy cuộc sống đáng quý thế nào, kiểu "khi tôi khóc khi không có dép để mang thì tôi lại phát hiện có người ... không có chân".
chuẩn rồi bác. Vào hành lang các bệnh viện tuyến đầu, nơi người mới phát bệnh ôm mặt khóc không biết xoay sở sống tiếp thế nào, gặp vài người có thân nhân chờ rút ống, người nửa đêm van xin y tá cho mình chết vì đau chịu không nổi, nhưng sáng hôm sau họ còn bảo thôi bsi cứu em em muốn sống tiếp,...
Ông thớt thân thể lành lặn, còn tài sản xe máy, có bằng cấp, chỉ có cặp mắt là không nhìn đúng chỗ. Biết lên voz là biết dùng công nghệ, có con xe máy là chạy được xe ôm, người già họ còn nằm lề đường van xin người đi lại gần đó 1 cuốc để có tiền mưu sinh, không có xe máy họ đi bán vé số, ngồi ngã tư xin vài đồng lẻ làm vốn. Ông lấy cái cớ gì không làm được như người ta, hay cái tôi cao vút tự nghĩ mình là dân cử nhân, từng làm văn phòng hưởng benefit sao phải lăn lộn ngoài đường. Nặng 4xkg như ông tôi ra đường gom được 1 rổ, họ làm đủ thứ nghề từ thể chất, trí tuệ, thậm chí lao động nặng, có cái đầu bòi mà không ai nhận, dễ nhất là các quán nhậu, quán ăn, bưng bê tạp vụ rửa chén chạy bàn thu ngân,...
"Đói thì đầu gối cũng phải bò", nhưng đây tư duy còn đéo muốn bò, ông thớt không thảm hại ở hoàn cảnh, mà thảm hại ở cái tư duy bỏ cuộc. Bỏ cái tôi xuống mà ra đường ngồi 1 ngày, xem con người họ sống thế nào mà sinh tồn theo, còn không chấp nhận nổi thực tại đó, không có ý chí vươn lên, thì đăng ký giúp tôi 1 tờ hiến tạng để người có ý chí mà thiếu điều kiện họ được sống.
 
thanh niên bây giờ chán, vẫn còn sức khỏe chứ có phải dặt dẹo bệnh tật đ' đâu mà phải nghĩ đến chuyện 44, đ' xin việc đc thì làm lđpt đi? shipper rồi giao hàng các kiểu , ko thì học lấy cái nghề
 
Ko quay tay ra bài đó chứ. Chứ thấy ông là đầu đất rồi. Trước tôi đại học nặng 45kg cao 1m7 đây. Với thể trạng vậy thì đi xin việc chó nó nhận và lại sau khủng hoảng kinh tế nữa (2014). Nên tôi về nhà sống dựa bố mẹ tập gym tăng lên 60kg. Đi xin việc cũng cơ mấy chục chỗ toàn tạch nhưng ít nhất mọi người khen ngoại hình ổn. Cuối cùng cũng xin dc việc và đến giờ thì cũng ổn rồi
 
cố lên bác có mấy anh em nợ nần quá trời mà vẫn sống khoẻ mà. Cứ vững tin thôi bác ơi xin việc ko được thì mình ko có duyên thôi giờ chạy grab rồi lập lại cơ đồ nào
 
Qwerty ra bài à ?
Ảo nhất là rủ múi mít 44 cùng.
Thôi, nhà bao việc, tại hạ cáo từ !
 
Tầm tầm tuổi đây, ông kể nốt nhỏ ny xem nào. Tự nhận IQ khá mà để 2 đứa đi chung mà ko dc thì vứt mẹ cái IQ đi cho rồi. Xem lại xem có phải MQH toxic ko đã. Giải quyết từng thứ 1 thôi.
Còn nữa là trước đang SG, có phải quê ĐL ko? ĐL là tp du lịch chứ có phải tp tài chính đâu? Khó kím việc văn phòng lắm. Còn muốn ko ở tp lớn nữa thì theo ông anh daknong ở trên kìa. Ko nợ nầng ko vướng bận, bao ăn ở thì làm nhiêu như phải 60-70%. Tầm chục năm nữa 40t rồi ưng thì đi ĐL sống sau
 
chắc do thất nghiệp lâu nên đầu óc mụ mị, nên kiếm đại job gì đó làm cho đầu óc khỏi suy nghĩ linh tinh đi e trai, ở đà lạt không có job thì chạy xuống hcm mà làm
 
Nghe văn như thằng nhigia vậy
70Zpc5p.png
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Passer,
Người trả lời cuối
assasin13890,
Trả lời
488
Lượt xem
66.733
Quay lại
Lên đầu trang