Mều con meo meo
Senior Member
thớt yếu sinh lý quá, xanh sm, grab đầy đấy còn sợ j ? thà nhịn còn hơn chạy xe à ? chạy mấy năm tích vốn kinh doanh chứ sợ loz j mà cứ khóc lóc kể lể nghe ghê quá
thanh niên tự nhận chứ ai khen đâuChuẩn đầu óc linh hoạt kiếm việc làm mà lên Đà Lạt cho chill)) Xã Hội có nghĩa vụ phải dựa vào tiêu chuẩn của anh để sắp xếp cv cho anh ?????
via theNEXTvoz for iPhone

Thớt sẽ đổ lỗi bất cứ lí do nào đó thôi.thớt yếu sinh lý quá, xanh sm, grab đầy đấy còn sợ j ? thà nhịn còn hơn chạy xe à ? chạy mấy năm tích vốn kinh doanh chứ sợ loz j mà cứ khóc lóc kể lể nghe ghê quá
không còn gì để mất thì cứ thế mà yolo thôi, kiếm full-time không được thì làm part-time 
Đọc bài hành trình mua nhà hà nội rồi bắt chước theoEm thất bại rồi, các ct à.
Tối hôm kia em đã quyết định tự t. Nhưng 44 không đơn giản như tưởng tượng (xin phép không kể rõ cách làm), nửa đêm cơ thể tự phản ứng lại, làm em vẫn sống tới bây giờ.
Loser đến mức không tự quyết định được kết thúc của mình. Bây giờ giống như chơi game có thêm 1 mạng nhưng bối cảnh vẫn như cũ. Nằm hồi tưởng lại quá khứ nhiều lắm, rồi viết được mấy dòng tâm sự này.
Tại sao lại đi đến bước đường cùng này?
Gia đình là nguyên nhân lớn nhất kiến em cảm thấy tuyệt vọng với cuộc đời này, nhưng xin không kể đến ở đây.
Năm nay em vừa tròn 30 tuổi, cái tuổi dở ông dở thằng. Tiền sắp hết, thất nghiệp, gia đình xem như không có, bên cạnh có một cô người yêu nhưng tình trạng cũng giống hệt nhau (cùng 44 chung nhưng méo chết luôn). May mắn là chưa nợ ai xu nào.
Hồi đó, em học đại học ngành quản trị kinh doanh, chẳng có kỹ năng gì lại kém ngoại ngữ, được cái IQ của em tương đối khá, đầu óc linh hoạt. Tốt nghiệp xong được ông bác cho làm quản lý việc thu mua vật tư/quản lý kho của một tập đoàn top đầu ngành gỗ. Làm được 4 năm êm xuôi, nhưng vô tình dính vào drama gia đình sếp + cảm giác chèn ép về lương thưởng (4 năm lương mới tăng thêm 10% so với ban đầu???) nên em nghỉ việc.
Và ác mộng bắt đầu. Em bị tai nạn tay phải nghỉ ngơi 1 năm (hiện tại đã hồi phục 99%), rồi covid qua đi, thị trường việc làm thu hẹp, xin việc mòn mỏi cả năm trời không được. Đỉnh điểm là hơn 70 cuộc phỏng vấn thất bại. Chỗ nào nhận thì 90% em check ra lừa đảo, 10% là chỗ real thì thử việc mới biết công việc gấp đôi gấp ba (kiểu covid xong tinh giản vị trí) nhưng lương gấp 1, được 1-2 tháng lại bỏ vì họ kiếm được người trẻ hơn, hoặc lý do khách quan khác.
Nói ra thì buồn cười, mặt và giọng em quá trẻ (như sinh viên), mà tuổi lại 30. Đi phỏng vấn xin làm cấp quản lý thì chủ họ nói nhìn mặt em trẻ quá, sao nói được cho công nhân nghe (em kinh nghiệm 4 năm cấp quản lý mà họ còn nghi). Còn xin làm cấp nhân viên quèn thì họ chê tuổi 30 già.
Thêm nữa, bẩm sinh cơ thể em gầy yếu (nặng cỡ 43kg), chỉ làm ổn việc văn phòng sổ sách, thỉnh thoảng vận động nhẹ chứ không làm việc tay chân 100% được (có xin cũng không ai nhận). Tính em lại trầm lặng ít nói, ngoài công việc ra thì ít giao tiếp, bạn bè gần như không có, không nhờ vả được ai.
Thế là thất nghiệp 3 năm (có xen lẫn vài tháng thử việc). Rồi tài sản tích cóp bị chia đôi bởi thị trường chứng khoán, số còn lại tiêu dùng tiết kiệm đến giờ là gần hết.
Thật sự mà nói, nếu tìm được việc nào đó phù hợp, lương chỉ cần cơ bản 6tr-7tr/tháng thì vẫn sống được, nhưng số em đen quá, tìm mãi không được.
Gần đây em có bán dần những thứ có giá trị để lấy tiền ăn, nhưng giờ cũng bán hết rồi.
Bây giờ em đang ngồi trên Đà Lạt (trước em sống ở SG), chỉ còn 1 cái xe máy, trong túi 3 triệu đồng, và 7 ngày thuê trọ cuối cùng. Nếu không có gì thay đổi, sau 7 ngày nữa là ra đường ngủ.
Nói thật là em hết cách rồi.
(Hình: Trưa nay vào siêu thị Go Đà Lạt mua bánh mì không 7.5k/ổ + ít sữa đặc, định ăn nguyên ngày, mà về đến dốc phòng trọ thì đổ vỡ mất sữa, thế là gặm bánh mì không nguyên ngày)![]()
nhanh thui bác ơi, mấy thủ tục xe công nghệ đều dễ dki ạ, chăm chỉ chạy thì cũng kiếm ácQuan niệm tâm linh của em thì chết là hết thôi, không có địa ngục gì cả
Chạy grab là thứ em chưa thử, không biết thủ tục xin làm có nhanh gọn không thím? Kiểu mấy ngày là bắt đầu chạy được ấy.
Em lên Đà Lạt mới 1 tháng nay do lời khuyên đi để thư giãn tâm trạng + đợi kết quả 2 việc phỏng vấn (kết quả tạch hết). Chứ em không chủ ý tìm việc ở ĐL. Tiêu chuẩn cv của em bây giờ nó thấp hơn cả sinh viên rồi, nhân viên quèn cũng là đòi hỏi sao?Chuẩn đầu óc linh hoạt kiếm việc làm mà lên Đà Lạt cho chill)) Xã Hội có nghĩa vụ phải dựa vào tiêu chuẩn của anh để sắp xếp cv cho anh ?????
via theNEXTvoz for iPhone
Đúng là nhờ người quen mới vào làm, nhưng vị trí đó làm việc trực tiếp với mấy chục nhà máy, liên quan đến nhiều bộ phận, ảnh hưởng đến số liệu báo cáo hằng ngày, deadline thì tính theo ngày, chủ tịch thì khó. Làm việc không hiệu quả để trễ việc nửa ngày là đồng nghiệp báo lên liền (ai cũng sợ trách nhiệm vì thiệt hại lớn). Không đủ năng lực làm không được 4 năm đâu thím.bạn bị lười đó . k làm vp được thì làm tay chân có sao đâu chắc k có năng lực nhưng đòi làm quản lí hả, chỗ cũ là vì người quen mới đươc làm thôi ở đấy mà than. có học hành đàng hoàng chứ có phải k có bằng cấp gì đâu, lại còn bán tài sản để ăn uống trong khi sức khỏe có , học hành có. Nghe kể ức chế thật sự phải người nhà tôi tôi k để yên đâu

Em đã cố gắng một thời gian dài tính bằng năm, đến khi sắp cạn lực mới tâm sự chút, vậy cũng không được nữa hả thím? Vậy theo thím thì đến lúc nào mới được tâm sự?Chia buồn cùng thớt.
Tuy nhiên, thớt là kiểu người ảo tưởng chính mình. Nghĩ mình giỏi hơn năng lực của mình.
Khi có gì xảy ra trước tiên đổ lỗi, lỗi không phải vì mình.
Cần nhìn nhận lại bản thân.


3 chục, lông ciu bạc rùi, kaka37 tóc chưa bắt đầu bạc thì bnhiu mới bạctoi cũng lún phún 5 6 sợi trắng rồi
![]()
Em chỉ kể mấy chuyện công việc cho mọi người biết tại sao em thất nghiệp, còn trong đó nhiều thứ em chưa kể ạThớt này chủ yếu đổ lỗi cho gia đình và cuộc đời thôi chứ có nhìn nhận mình yếu kém đâu. Làm quản lý 4 năm ng ta mới tăng lương do mình yếu kém nên nghỉ ra ngoài có xin đc việc đâu. Nếu thớt k nhìn nhận mình yếu kém để rèn luyện và bồi dưỡng thêm thì có đc việc 6 7tr thì cũng đc 1 vài ba tháng hay 1 năm lại nghĩ tào lao nửa thôi.
