Em thất bại triệt để rồi.

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Passer
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Bác cần tiền thì chụp ảnh này nọ lên đây cho anh em voz xác nhận rồi bơm mỗi đứa ít tiền cho bác đảm bảo bác từ giờ đến cuối năm không có đói đâu.

Đừng 44. Em năm kia có cặp vợ chồng túng quẫn xong thằng chồng tử tử không ai trên voz ngăn kịp. Thân ái.

Lúc bác hết tiền đừng nói chuyện với đám con gái đàn bà. Kinh nghiệm của em đấy
1000005174.jpg

Tiền thì lúc nào cũng cần, nhưng em lên đây tâm sự cho đỡ chứ không phải xin donate. Xin sợ được mấy người cho đâu? Mà gặp nhiều thím không đồng cảm toàn chửi, được vài người hiểu an ủi cũng đỡ.

Hôm nay vào siêu thị mua bánh mì tiếp, sẵn ăn chực mấy quầy quảng cáo đồ ăn.
 
Mạnh mẽ lên bạn trẻ.
Trước khi suy nghĩ về những khó khăn của mình, hãy nghĩ đến những khó khăn của triệu triệu người ngoài kia. Ngay lúc này đây, xung quanh bạn cũng có biết bao người đang nợ nần bạc tỉ, gia đình chia ly, cắm nhà cắm đất, long đong với nguồn thu nhập,....
Những lúc khó khăn này là lúc định hình năng lực, ý chí của mỗi người. Đặc biệt là những người từ 30-40t, một thế hệ đang vô cùng chênh vênh.

Tôi cũng từng như bạn, nhưng rồi dần dần tôi bắt buộc phải vượt qua. Và rồi tôi đã vượt qua những lúc khó khăn nhất. Dĩ nhiên, tiếp tục bây giờ tôi lại vui vẻ đón nhận những khó khăn mới với 1 tâm thế rất khác.

Chúc bạn sớm vượt qua.
 
Tôi 33 tuổi, đợt rồi còn bị giảm thu nhập còn 1/3. Làm ăn, đầu tư thua lỗ còn nợ hơn 2 tỷ đây, bạn chẳng nợ nần gì sao lại nghĩ đến 44? Hèn thế? Nghĩ cho gia đình một tí đi
 
thằng phế vật đọc ức chế vl, mày lười chẩy thây ra đéo làm mà đòi có ăn không làm thì ăn đb ăn c***
không bác. thớt đi xin việc nhưng không ai nhận

bên cạnh có một cô người yêu nhưng tình trạng cũng giống hệt nhau (cùng 44 chung nhưng méo chết luôn)
Hơi thắc mắc tí: 44 kiểu gì mà ko chết thế? em đọc chỗ điểm báo hằng ngày thấy mấy bạn trẻ 44 toàn chọn cách kinh dị như nhảy trung tâm thương mại, vv. Đùa thím chứ em cũng có tí chuyên môn, em mà 44 thì đẹp như công chúa ngủ trong rừng luôn haha.

Tóm tắt là thím và bạn gái thím ko được 44. 44 là cái ngu nhất mà thím có thể nghĩ ra được.

Đầu tiên thím phải bỏ cái Đà Lạt đi vô nơi đô hội cái đã, HN cũng được ĐN cũng được, SG cũng được. Còn 3 củ đúng ko. Về dọn dẹp nhà cửa trả nhà coi như thành công vì là người uy tín, thuê nhà trả nhà đúng hẹn.

Bước 2, thím bắt xe ghế ngồi cho rẻ vô thành phố, thím quen ở đâu thì đi đến đó. Ví dụ thím sinh ở Bắc quen mọi thứ ở Bắc thì zọt ra HN. Thím ở Nam quen tánh người Nam thì dzọt vô SG.

3tr 2 đứa đi xe vô 250k x 2 còn 2tr5.

Bước 3: tìm việc, thím hoặc bạn gái thím chạy vô chỗ hostel, hotel xin 1 chân part time. Thế là có cơm ăn. Thím ngủ tại hostel/hotel luôn coi như không cần thuê trọ.

Bước 4: vv Thím cập nhật hết lên đây anh em voz sẽ tư vấn thím đừng có lo.
 
Hơi thắc mắc tí: 44 kiểu gì mà ko chết thế? em đọc chỗ điểm báo hằng ngày thấy mấy bạn trẻ 44 toàn chọn cách kinh dị như nhảy trung tâm thương mại, vv. Đùa thím chứ em cũng có tí chuyên môn, em mà 44 thì đẹp như công chúa ngủ trong rừng luôn haha.
Khí độc ấy thím. Nhưng không ngủ luôn như tưởng tượng mà giữa chừng tỉnh dậy nôn -> tự thoát vì khí bay hết ra đường toilet.
 
Khùng quá anh vác xe máy vào sài gòn chạy grab đi.
Tháng bừa lắm cũng dư được chút đỉnh mà. Hay sức khoẻ anh không cho phép để chạy xe luôn ...
 
Cty may làm vất vch, ông này 43kg thì không chịu nổi đâu.

Mấy thím chưa rơi vào hoàn cảnh người ta thì nói sao chả được!

Ông thớt còn có ny, chả trai thì gái cố kiếm việc đủ ăn xem được không, chứ chết giờ cũng phải mất tiền chứ phải chết là chết được đâu :(

Tâm lý ông thớt thì giống bị ảnh hưởng bởi đầu tư chứng khoán, tôi cũng đang hơi buồn vì crypto :(
cty may có nhiều bộ phận phen, khỏe thì làm kho bốc vác, yếu làm may chạy chuyền, thiếu gì bộ phận, đàn bà con gái làm đầy.

mà tôi nói thật đã hết tiền ăn còn để tiền chứng mới trái thì tôi cũng ạ, chứng trái bao giờ cũng xếp sau nhu cầu sinh tồn. mẹ thế 44 xong thì để chứng đấy cho nó nở thành gà à
 
Khí độc ấy thím. Nhưng không ngủ luôn như tưởng tượng mà giữa chừng tỉnh dậy nôn -> tự thoát vì khí bay hết ra đường toilet.
thím về quê tìm việc đi, làm gì cũng được không phải bần cùng trộm cướp là được rồi. Còn 44 thì suy nghĩ cho chủ trọ nữa chứ, chỗ người ta có khi giành dụm cả đời mới xây được mấy căn trọ, thím 44 vậy làm khổ gia đình họ thì sao ?
 
Khùng quá anh vác xe máy vào sài gòn chạy grab đi.
Tháng bừa lắm cũng dư được chút đỉnh mà. Hay sức khoẻ anh không cho phép để chạy xe luôn ...
đừng chạy grab. grab phải quen luật mới ở SG. trước mắt vô SG xin chân ở nhà nghỉ này nọ mà làm cái đã.

mà đang lên voz bằng điện thoại hay máy tính ?
đưa hết thông tin đời sống lên đây đi.
 
người ung thư, người tàn tật, người bại não down,,,, người ta chỉ mong đc sống 1 cuộc đời lành lặn mạnh khỏe như mày
 
đừng chạy grab. grab phải quen luật mới ở SG. trước mắt vô SG xin chân ở nhà nghỉ này nọ mà làm cái đã.

mà đang lên voz bằng điện thoại hay máy tính ?
đưa hết thông tin đời sống lên đây đi.
Nói thật nửa năm qua em từng ở nhiều nhà nghỉ/trọ (cả SG và Đà Lạt), ở đâu cũng hỏi thử có nhận nhân viên không, nhưng câu trả lời luôn là không.

Em lên voz bằng điện thoại. Đời sống hiện tại thì em tóm tắt ở #1 rồi.

Giờ ước có thím nào ở Đà Lạt nhận nhân viên thì em liên hệ ngay, hoặc ở tỉnh thành nào cũng được. Mấy page trước có thím rủ đi cuốc đất mà nói thật em làm không nổi đâu, tới đó sợ làm phiền thím đó nữa.

Có thể chạy grab là phương án nếu vài ngày nữa không có gì tiến triển :sad:
 
Em thất bại rồi, các ct à.

Tối hôm kia em đã quyết định tự t :burn_joss_stick:. Nhưng 44 không đơn giản như tưởng tượng (xin phép không kể rõ cách làm), nửa đêm cơ thể tự phản ứng lại, làm em vẫn sống tới bây giờ.

Loser đến mức không tự quyết định được kết thúc của mình. Bây giờ giống như chơi game có thêm 1 mạng nhưng bối cảnh vẫn như cũ. Nằm hồi tưởng lại quá khứ nhiều lắm, rồi viết được mấy dòng tâm sự này.

Tại sao lại đi đến bước đường cùng này?

Gia đình là nguyên nhân lớn nhất kiến em cảm thấy tuyệt vọng với cuộc đời này, nhưng xin không kể đến ở đây.

Năm nay em vừa tròn 30 tuổi, cái tuổi dở ông dở thằng. Tiền sắp hết, thất nghiệp, gia đình xem như không có, bên cạnh có một cô người yêu nhưng tình trạng cũng giống hệt nhau (cùng 44 chung nhưng méo chết luôn). May mắn là chưa nợ ai xu nào.

Hồi đó, em học đại học ngành quản trị kinh doanh, chẳng có kỹ năng gì lại kém ngoại ngữ, được cái IQ của em tương đối khá, đầu óc linh hoạt. Tốt nghiệp xong được ông bác cho làm quản lý việc thu mua vật tư/quản lý kho của một tập đoàn top đầu ngành gỗ. Làm được 4 năm êm xuôi, nhưng vô tình dính vào drama gia đình sếp + cảm giác chèn ép về lương thưởng (4 năm lương mới tăng thêm 10% so với ban đầu???) nên em nghỉ việc.

Và ác mộng bắt đầu. Em bị tai nạn tay phải nghỉ ngơi 1 năm (hiện tại đã hồi phục 99%), rồi covid qua đi, thị trường việc làm thu hẹp, xin việc mòn mỏi cả năm trời không được. Đỉnh điểm là hơn 70 cuộc phỏng vấn thất bại. Chỗ nào nhận thì 90% em check ra lừa đảo, 10% là chỗ real thì thử việc mới biết công việc gấp đôi gấp ba (kiểu covid xong tinh giản vị trí) nhưng lương gấp 1, được 1-2 tháng lại bỏ vì họ kiếm được người trẻ hơn, hoặc lý do khách quan khác.

Nói ra thì buồn cười, mặt và giọng em quá trẻ (như sinh viên), mà tuổi lại 30. Đi phỏng vấn xin làm cấp quản lý thì chủ họ nói nhìn mặt em trẻ quá, sao nói được cho công nhân nghe (em kinh nghiệm 4 năm cấp quản lý mà họ còn nghi). Còn xin làm cấp nhân viên quèn thì họ chê tuổi 30 già.

Thêm nữa, bẩm sinh cơ thể em gầy yếu (nặng cỡ 43kg), chỉ làm ổn việc văn phòng sổ sách, thỉnh thoảng vận động nhẹ chứ không làm việc tay chân 100% được (có xin cũng không ai nhận). Tính em lại trầm lặng ít nói, ngoài công việc ra thì ít giao tiếp, bạn bè gần như không có, không nhờ vả được ai.

Thế là thất nghiệp 3 năm (có xen lẫn vài tháng thử việc). Rồi tài sản tích cóp bị chia đôi bởi thị trường chứng khoán, số còn lại tiêu dùng tiết kiệm đến giờ là gần hết.

Thật sự mà nói, nếu tìm được việc nào đó phù hợp, lương chỉ cần cơ bản 6tr-7tr/tháng thì vẫn sống được, nhưng số em đen quá, tìm mãi không được.

Gần đây em có bán dần những thứ có giá trị để lấy tiền ăn, nhưng giờ cũng bán hết rồi.

Bây giờ em đang ngồi trên Đà Lạt (trước em sống ở SG), chỉ còn 1 cái xe máy, trong túi 3 triệu đồng, và 7 ngày thuê trọ cuối cùng. Nếu không có gì thay đổi, sau 7 ngày nữa là ra đường ngủ.

Nói thật là em hết cách rồi.

(Hình: Trưa nay vào siêu thị Go Đà Lạt mua bánh mì không 7.5k/ổ + ít sữa đặc, định ăn nguyên ngày, mà về đến dốc phòng trọ thì đổ vỡ mất sữa, thế là gặm bánh mì không nguyên ngày) :surrender:
gia đình là nguyên nhân lớn nhất thì đi thật xa thôi, cái chính của bản thân fence là không chấp nhận với những kinh nghiệm, trải nghiệm mình từng có để nhận vị trí làm việc thấp hơn.
Việc 6-7 triệu xã hội này đầy... chịu đánh đổi bao nhiêu thôi
 
grabh, xánhm, shipper, chẳng thiếu công việc. Khó khăn quá thì coi như không có tấm bằng kia đi, đánh đổi sức khoẻ 1 vài năm, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, cứ sống được, cơ thể lành lặn là hơn nhiều người rồi.
 
Công việc là do mình chọn thôi mà. Em đây mang tiếng học giỏi đại học hàng đầu xong còn chưa lấy được bằng suốt ngày ru rú trong nhà vì dính mảng air ủng retro do tự mò 2 năm dịch. 3 năm r cứ đầu năm rủng rỉnh cuối năm lại trắng tay lúc kiếm dễ. Kiếm dễ xong lại ham r lại mất. Toàn tham không cash thế là chả ai biết cũng chả nói ai. Ncl trong mắt mn bây giờ như thằng phế. Em hơn bác còn ít những mà còn sống còn làm lại mà. Em 3 năm đều mất nhưng năm sau đều hơn năm trước. Mình đã từng làm được rồi thì sẽ làm lại được thôi cố lên bác.
 
gia đình là nguyên nhân lớn nhất thì đi thật xa thôi, cái chính của bản thân fence là không chấp nhận với những kinh nghiệm, trải nghiệm mình từng có để nhận vị trí làm việc thấp hơn.
Việc 6-7 triệu xã hội này đầy... chịu đánh đổi bao nhiêu thôi
Em chấp nhận hết thím ơi. Việc đúng là đầy nhưng người cạnh tranh xin việc cũng đầy. Nhiều lần phỏng vấn 2 vòng ngon lành tưởng được nhận rồi vẫn tạch. Mà việc văn phòng cơ bản chứ không phải vị trí cao đâu. Nhiều khi em nói lương em mong muốn là 7tr, người phỏng vấn còn ngạc nhiên hỏi sao với profile này mà offer thấp thế. :sad:
 
Em chấp nhận hết thím ơi. Việc đúng là đầy nhưng người cạnh tranh xin việc cũng đầy. Nhiều lần phỏng vấn 2 vòng ngon lành tưởng được nhận rồi vẫn tạch. Mà việc văn phòng cơ bản chứ không phải vị trí cao đâu. Nhiều khi em nói lương em mong muốn là 7tr, người phỏng vấn còn ngạc nhiên hỏi sao với profile này mà offer thấp thế. :sad:
vào bình dương (cũ) đi fen kcn đầy xin làm công nhân tăng ca tháng kiếm 10tr là chuyện thường
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Passer,
Người trả lời cuối
assasin13890,
Trả lời
488
Lượt xem
66.741
Quay lại
Lên đầu trang