Cách đây không lâu trước, gia định Glazer đã thông báo một cách chính thức rằng, các đồng sở hữu của đội bóng đã quyết định sẽ cân nhắc đến một giải pháp thay thế chiến lược: Bán toàn bộ đội bóng với giá trị không dưới 5 tỷ bảng, (
Hoặc) bán đi một phần đội bóng cho các nhà đầu tư muốn đầu tư vào tiềm năng đội bóng. Đã có không ít ý kiến từ những bên liên quan, từ các chuyên za mõm trên internet (Trong đó có tôi), các nhà đầu tư lão luyện như Lord O’Neill (Cựu giám đốc điều hành Gold Sachs, người lãnh đạo hiệp hội Red Knight), Sir Jim Ratcliffe (Chủ tịch tập đoàn Ineos Group, Chủ sở hữu đội đua xe đạp Ineos Grenadier, Chủ tịch công ty sản xuất xe ô tô Ineos Automotive Grenadier và là chủ sở hữu của đội bóng đá Nice), ….đến các ông hoàng thổi nến, đều cho rằng Man Utd không xứng đáng với giá trị 5 tỷ bảng. Một vài cá nhân cho rằng, vì Man Utd đã bị mua bằng LBO, rút ruột đội bóng nên đội bóng này thậm chí còn không xứng đáng 4 tỷ bảng. Trên tất cả, Sir Jim Ratcliffe trong một cuộc phỏng vấn, đã tiết lộ rằng hồi mùa hè năm nay ông đã đến gặp Kelvin và Avram Glazer để hỏi mua với giá 3 tỷ bảng, nhưng các ông chủ của Man Utd tỏ vẻ không thú trong việc bán đội bóng. Vậy cớ sao, hiện tại họ lại tuyên bố chính thức với truyền thông rằng sẽ tìm cách bán đội bóng?
Phineas Taylor Barnum – một nhà chính trị gia, người trình diễn, và một doanh nhân người Mỹ ở thế kỷ 19 – nổi tiếng với những chiều trò quảng cáo hào nhoáng, những trò tạp kỹ kỳ lạ mà khiến cho rạp xiếc của ông ta trở nên lớn nhất thế giới, hẳn ông ta sẽ sẽ thích thú với Man Utd và Barca, hai đội bóng đang có khoản nợ lớn nhất thế giới nhưng vẫn mang lên chiếc áo hào nhoáng và giàu có. Người đàn ông này được xem như một trong những người giàu nhất nước Mỹ cũng có một nhận xét đến hiện tại vẫn dành cho thời đại chúng ta: “
Hiếm có điều gì kéo một người xuống như nợ nần.”.
Thực sự, gia đình Glazer ban đầu không tính vay nợ nhiều đến như thế. Trả lời với sàn giao dịch chứng London (Thời điểm đó Man Utd vẫn niêm yết ở London), Glazer tuyên bố sẽ vay 265 triệu bảng Anh (490 triệu USD) để tài trợ cho thương vụ mua lại trị giá 790,3 triệu bảng Anh (1,47 tỷ USD), thời điểm ấy 1 đồng bảng Anh = 1.85 USD. Glazer cho biết thêm giá thầu cũng bao gồm 272 triệu bảng Anh (503 triệu USD) tiền riêng của ông và 255 triệu bảng Anh (470 triệu USD) khác được tạo ra bằng cách phát hành chứng khoán ưu đãi cho các nhà đầu tư lớn. Điều này có nghĩa, ban đầu gia đình Glazer có ý định kéo thêm một số nhà đầu tư khác cùng vào đầu tư với Malcom Glazer, miễn rằng gia đình Glazer còn giữ trên 75% cổ phần tại đội bóng thì họ có quyền điều hành mọi hoạt động của đội bóng. Tuy nhiên, Ed Woodward không cho rằng điều đó là khôn ngoan, bằng một cách tài tình vị cựu phó chủ tịch của Man Utd đã thuyết phục và sắp xếp một thương vụ đòn bẩy lớn nhất lịch sử bóng đá cho gia đình Glazer –
KHOẢN VAY 660 TRIỆU BẢNG.
Nhà Glazer bắt đầu với việc thâu tóm dần Man Utd với giá cực thấp từ các đợt mua ở sàn chứng khoán London. Man Utd đã bắt đầu niêm yết cổ phiếu tại sàn chứng khoán London từ năm 1991, với sự cho phép của cựu chủ tịch Martin Edward, kế thừa người cha tai tiếng Louis Edward – người nổi tiếng là bòn rút rất nhiều tài sản từ đội bóng. Sau khi lên sàn London, chủ tịch Edward bắt đầu thoát rất nhiều cổ phần của mình ra ngoài thị trường để chốt lãi, trong đó ông bán 6.7% cổ phần cuối cùng của mình cho Harry Dobson vào năm 2003. Có khoảng 20% cổ phiếu trên thị trường thuộc về Hiệp hội cổ phần Man Utd (Shareholders United), tổ chức thuộc về các cổ động viên Man Utd mong muốn đội bóng thuộc về người hâm mộ. Nhưng người ta hay nói: Ngu Dốt + Nhiệt Tình = Phá Hoại, công thức này ứng với Martin Edward và fan Man Utd, bởi vì điều đó khiến Glazer mua Man Utd còn dễ dàng hơn khi chứng khoán hoá toàn bộ cổ phiếu của Man Utd.
Rất nhanh chóng, ban đầu Glazer thâu tóm 3.17% đầu tiên bằng việc mua bán khớp lệnh trên sàn London. Sau đó, Glazer đã nâng sở hữu lên 9.86% sau khi mua lại hết toàn bộ cổ phần của Harry Dobson, ông chủ của mỏ than, người mà chủ tịch Martin Edward vừa bán sạch cổ phần cho từ trước đó không lâu. Trong vòng từ 18/10-24/10 cùng năm 2003, nhà Glazer đã dọn sạch thị trường cổ phiếu từ các nhỏ lẻ, nâng số lượng nắm giữ lên 16.7%, trước khi mua lại 4 triệu cổ phiếu từ giám đốc tài chính Maurice Watkins vào tháng 4/2004, nâng số lượng sở hữu lên 18.25%. BLĐ Man Utd nhận ra dã tâm của nhà Glazer, họ cùng Cubic (Công ty đầu tư của 2 cổ đông lớn người Ireland - John Magnier và JP McManus) tuyên bố sẽ ngừng đàm phán mua bán với Glazer cho đến khi họ kiểm tra được pháp lý và khả năng tài chính của gia đình Glazer. Trong vòng tháng 10/2024, gia đình Glazer tuy không đàm phán với Man Utd được, họ vẫn lao như điên vào thị trường chứng khoán và dọn sạch các nhà đầu tư nhỏ lẻ, nâng phần sở hữu lên 28.11%. Lúc này, số tiền cá nhân mà Glazer đưa ra đã đạt đến hơn 110 triệu, với lượng 73 triệu cổ phiếu sở hữu (Giá trung bình 1.5 bảng/cổ phiếu).
Từ tháng 11/2004-1/2005, phía Man Utd từ chối mọi nỗ lực yêu cầu của Glazer, bắt đội bóng giao ra các bản báo cáo tài chính bí mật, sâu vào gốc rễ kinh doanh của Man Utd mà các nhà đầu tư trên thị trường sẽ không dễ gì có được - bởi họ biết thừa Glazer cần định giá để vay ngân hàng. Lý do BLĐ Man Utd cho rằng, nhà Glazer dùng tài sản đội bóng để kêu gọi các khoản vay quá lớn và rủi ro cho đội bóng. Tuy nhiên, một sự kiện xảy ra vào tháng 3/2005 đã khiến mọi chuyện thay đổi, báo cáo tài chính mùa giải 2003/2004 cho thấy, đội bóng giảm lợi nhuận 50%, từ 24.1 triệu bảng xuống còn 12.3 triệu bảng. Nguyên nhân là do Man Utd bị loại khỏi C1 sớm trước đó bởi AS Monaco, khiến tiền bản quyền truyền hình C1 sụt giảm nghiêm trọng, không có danh hiệu vô địch EPL và chỉ vô địch dc FA Cup mà thôi.
Ngoài ra như tôi đã đề cập đến sự nhiệt tình + ngu dốt trước đó, các fan Manchester vì sợ nhà Glazer sẽ nắm cổ phần đa số tại Man Utd, họ sợ một gã người Mỹ không biết về bóng đá sẽ làm hại đội bóng nên đã làm rất nhiều hành động ngu xuẩn. Một mặt, họ đã tổ chức cùng nhau mua cổ phiếu Man Utd để chặn Glazer chiếm đa số (Khoảng 20%), nhưng sau đó các nhỏ lẻ trong nội bộ hiệp hội lại bán đi khi “được giá” (Và bị Glazer mua chỉ còn giữ lại được 10%). Mặt khác, họ lại kêu gọi người hâm mộ không gia hạn vé theo mùa, hủy đăng ký đài truyền hình nội bộ của Manchester United và tẩy chay các nhà tài trợ Vodafone, Nike Inc., Budweiser và Audi. Điều này dẫn đến doanh thu của Man Utd sụt giảm, các nhà tài trợ có ý định ngừng hợp tác với Man Utd ngay thời điểm đó.
Nắm lấy cơ hội, 14/04/2005 nhà Glazer đã dễ dàng đánh bại cả BLĐ Man Utd bằng lời đề nghị không thể từ chối được – 5.5 bảng/cổ phiếu (Gấp 3 lần giá họ đã mua 28.11% trước đó) và đích thân GĐ điều hành David Gill đã ngồi cùng phân tích các bản tài chính với gia đình Glazer. 12/05/2005, nhà Glazer chính thức
dùng tiền vay ngân hàng để chiếm đa số tại Man Utd sau khi mua 28,7% cổ phần của các ông trùm đua ngựa Ireland McManus và Magnier, với sự góp công không nhỏ từ mâu thuẫn tranh giành ngựa đua giữa Sir Alex Ferguson với hai vị đồng sở hữu này. Bằng việc chiếm đa số, gia đình Glazer có thể ép các cổ đông giao dịch bán lại cổ phần để nắm giữ tới 75.70%. Với số lượng này, nhà Glazer chính thức có thể đặt khoản nợ vay mua Man Utd lên bảng cân đối tài chính của đội bóng, đồng thời chính thức yêu cầu hạ niêm yết cổ phiếu của Man Utd khỏi sàn chứng khoán London.
Như vậy có thể thấy, có ba lý do chính khiến Man Utd rơi vào tay nhà Glazer một cách dễ dàng chỉ trong vòng vỏn vẹn 2 năm:
- Chủ tịch Martin Edward đã IPO cổ phiếu ra sàn London quá nhiều cổ phiếu trôi nổi. Có thể thấy cặp đội McManus và Magnier sở hữu 28.7%, Harry Hodson sở hữu 6.5%, Maurice Watkins sở hữu 1.55%, tức là BLĐ của Man Utd chỉ sở hữu dưới 40% cổ phần đội bóng.
- Các cổ đông không đồng lòng, liên tục bị Glazer đánh lẻ từng người.
- Fan Man Utd báo, phá hoại