Hạnh phúc thực sự là gì? Có tiền là có tất cả?

shuinguyen2000

Junior Member
Nằm nghỉ trưa tí rảnh kể các bác về 1 trải nghiệm của mình và nó vẫn làm mình suy nghĩ đến tận bây giờ

-————-————-————
Hôm qua sau khi gặp khách hàng xong em có qua chỗ 1 thằng bạn cùng thú vui quen biết nhau qua internet đã 2-3 năm nhưng số lần gặp nhau chưa nhiều, dù cù bằng tuổi cùng thú vui nhưng hoàn cảnh và cuộc sống, lối suy nghĩ, mục tiêu khác nhau rất nhiều
——

https://tamlyhoctoipham.com/nhan-th...a-muon-thu-ma-ta-muon-chuong-2-vzeCzlUGg.html
Làm đc từng ấy tiền bạn có thoả mãn hay không hay cảm thấy chưa đủ nếu vạn cảm thấy thoả mãn rồi thì chắc chắn là bạn sẽ hạnh phúc và ngược lại
 

polskibus

Member
Có tiền không phải là có tất cả, nhưng không có tiền thì không có gì.
Tiền không mua được hạnh phúc nhưng có thể mua được những trải nghiệm của hạnh phúc (du lịch, mua sắm, đầu tư...)
 

trumxl

Senior Member
Tôi là người đã may mắn được trải nghiệm rất nhiều. Đối với tôi hạnh phúc có thể gói gọn trong mấy điều này:

_ Được ngủ ngon. Đối với tôi đây là điều tối quan trong. Đêm ngủ không phải mang lo nghĩ gì đi cùng. Được ngủ đủ giấc (ít nhất 8h), dậy 1 cách tự nhiên không bị báo thức, hoặc nếu có thì cũng lúc gần tỉnh rồi.

_ Được ăn ngon. Trên đời tôi chưa gặp ai ko thích ăn ngon. Kể cả mấy đứa kêu ăn gì cũng được thì cũng thích ăn ngon bỏ mje. Ăn là việc làm hàng ngày, nên việc cải thiện bữa ăn nó nâng chất lượng sống lên cực nhiều (cũng giống như giấc ngủ).

_ Có người để mình quan tâm chăm sóc và có người chia sẻ cùng mình. Đây có thể là bố mẹ vợ con, thậm chí bạn bè. Đã có thời điểm tôi sống rất cô độc đến mức tôi đã quen với việc đó, và bản tính tôi vẫn là hướng nội. Tuy nhiên khi tôi có cơ hội sống cùng bạn bè anh em bố mẹ, cả gấu nữa,thì rõ ràng là tôi hạnh phúc hơn nhiều. Cái này là cảm nhận của chính bản thân tôi nên tôi không thể nào cãi lại nó được.
 
Tiền ko đồng nghĩa với hạnh phúc nhưng tiền là thứ tiệm cận nhất với hạnh phúc. Có tiền ta có thể:
  • Lo cho sức khỏe bản thân và gia đình: Ăn uống bồi bổ, thực phẩm chức năng, thuốc thang hàng xịn, bệnh viện quốc tế, bác sĩ đầu ngành...
  • Thích gì có nấy: Thích xe có xe, thích nhà có nhà, thích du lịch có du lịch, thích kẻ hầu người hạ có kẻ hầu người hạ, thích bồ nhí có bồ nhí
  • Địa vị xã hội: Có tiền thì dễ dàng gầy dựng mối quan hệ với những người có tiền, có quyền trong xã hội, đụng chuyện là có ô dù tương trợ

Đừng nghe mấy đứa khác xàm lol. Cứ có tiền thì mọi chuyện trên đời này đều dễ dàng hơn hẳn.
 

Wake Me Up

Member
"tôi sống thực dụng,ích kỷ xem nhẹ tình cảm ,lòng tốt giữa người với người, coi nó là thứ giả tạo ko hơn ko kém, người ta tốt hay tử tế với mình thì auto họ cũng được lợi từ chuyện ý, tôi không mong nhận của ai cái gì nên tôi cũng chả cho đi cái gì cả?”
Công nhận, có ai tự nhiên thấy hình bóng bản thân ở trong câu chuyện của thím này như mình không ? Ra bon chen với đời lâu, lăn lộn để kiếm miếng cơm manh áo...thời gian trôi đi, thấy bản thân càng ngày càng trở lên lầm lì, ích kỷ...biến thành con người mà ngày xưa khi nhìn thấy mình đã nhếch mép rằng chẳng bao giờ mình trở thành như thế cả...
Xã hội ngày càng phát triển nhanh chóng, thế giới của bạn càng ngày càng lớn, lại thấy lòng người càng ngày càng chật...
Thực ra lúc ngây thơ và non thì tính cách của mình chưa như vậy, mình luôn tốt bụng, thật thà và hết mình vì bạn bè người thân NHƯNG dần dần mình nhận ra nó k mang lại cho mình cái gì cả mà còn mang lại cho mình sự thất vọng, hụt hẫng.
Có thể lúc đó mình chưa hiểu biết chưa trải nghiệm nhiều, mình luôn nghĩ ai cũng là người tốt, nếu mình tốt với họ họ sẽ cũng tốt lại với mình, nếu mình nghĩ cho họ thì họ cũng nghĩ lại cho mình
Cơ mà cuộc đời nó lại k như thế hehe, ai cũng có sự ích kỷ, tính toán để “bản thân” luôn đc lợi thôi.


via theNEXTvoz for iPhone
 

maxtor

Member
Không biết mình có nên kể chuyện này ra đây không, thật ra cũng chẳng có gì, và chắc nó cũng ko vào voz, nhưng đọc câu chuyện của bạn mà mình ko kìm được. Hơi dài dòng chút nhé.

Mình có một con bạn. Nó tốt nghiệp USSH nhưng ngành nó khó xin việc quá (bạn nào học trường này sẽ biết nhiều ngành rất kén nghề), nên từ lúc ra trường rất lận đận, đến giờ tốt nghiệp 3 năm rồi nhưng chưa bao giờ làm việc gì dùng đến chuyên ngành. Nhà cửa cũng không thật sự khá giả, bố mẹ đều đã già và về hưu (giờ bố nó có làm thêm bảo vệ ca tối, còn mẹ hình như làm nấu ăn trong trường mẫu giáo). Trước bố mẹ còn khuyên vào nhà nước cho ổn định mà mình còn hơi bật cười (vì các bác còn lạ gì muốn vào thì phải...) Nói thật là đối với nó, một công việc lương khoảng chục triệu là cả một giấc mơ.

Khoảng một năm rưỡi trước, nó xin được việc làm biên tập ở một nhà xuất bản. Điều mình ái ngại nhất là rất nhiều lần nó đã than thở phải khổ sở chịu đựng công việc ở đó thế nào. Lương chưa tròn 6 triệu (vâng, ở đất HN này đấy các bác, mà nó đi làm 3 chỗ rồi và chỗ này là lương khá nhất), không ký HĐLĐ, cũng không bảo hiểm thất nghiệp, phải đi xe máytừ sáng tận chỗ Hoàng Mai lên Tây Hồ để đi làm. Đến cuối năm ngoái nó cho mình xem tin nhắn bà quản lý dọa sắp đuổi, mình thấy thương quá nên có nhờ quan hệ của gia đình mình xin cho nó vào làm một nhà sách quen. Điều quan trọng nhất là làm ở đây theo kiểu người nhà vs nhau nên tuyệt đối không có chuyện trù dập, thậm chí là tạo điều kiện làm lâu dài, và lương lậu thì tốt hơn nhiều ko phải bàn. Vậy mà mình nói vs nó từ tháng 12 năm ngoái, ok đâu đó hết rồi, người ta nhận và cho hẳn 1 tháng xin nghỉ chỗ cũ, thì cho đến tận tháng 4 nó vẫn ko hề xin nghỉ việc, vẫn nói vs người quen chỗ mình "em còn việc chưa bàn giao được", cuối cùng bị chị ấy mắng và coi như là đã tự từ chối đi cơ hội này. Biết được, em hỏi thì nó nói là rất nhiều lần đã muốn xin nghỉ nhưng lời đến miệng lại thấy anh em đồng nghiệp, thấy bầu không khí, thấy sách,... là những thứ làm cho nó không nỡ rời đi, do dự mãi cuối cùng nhìn lại thì không kịp nữa.

Nói chung nó nói thế thì mìnhcũng ko biết phải bảo gì hơn, chỉ đáp lại là thôi, hết cơ hội thật rồi, lời nói ko rút ra được. Nhưng mình nghĩ lại, nếu là nó, điều mà nó sợ nhất có khi là sự thay đổi. Có thể nó ko có một tầm nhìn xa, nhưng hiện tại, cái cảm giác an nhiên, yên ổn, mọi thứ vẫn hằng là như thế ngày qua ngày đối vs nó lại là quan trọng nhất, mới là hạnh phúc nhất. Trước khi có bác nào định nói gì tiêu cực, thì quả thật có những con người cả đời chỉ mong muốn sự an nhiên an phận, đừng cái gì thay đổi quá đột ngột, đã là làm cho tâm họ thấy bằng an, lòng họ thấy hạnh phúc. Ngược lại, bản thân mình là người sẽ kế nghiệp công ty của gia đình để lại, thì lúc nào cũng mang suy nghĩ phải liên tục tìm cách thay đổi, sáng tạo, phải đấu tranh trên thương trường, phải cải tiến sản phẩm, phải cách tân quản lý, không có cái gì gọi là ổn định hết. Làm kinh doanh đúng nghĩa "thay đổi hay là chết", nên tiền thì mình ko dám nhận là thượng lưu gì cả, cuộc sống vs mình thoải mái ko có thiếu thốn vật chất nhưng mệt đầu lắm, lúc nào cũng đau đáu suy nghĩ cho cái này cái kia.

Đó, xin chia sẻ để các bác có một chút cái nhìn về tiền và hạnh phúc từ một người khác. Có lẽ quan trọng nhất là các bác muốn sống một cuộc đời như thế nào thôi, đạt được mục tiêu đó thì là hạnh phúc chăng
 

Trafalgar

Senior Member
Hạnh phúc là có mức sống trên mức đẩy đủ một chút và được sống bên những người thân yêu.

Tiền? Tất nhiên quan trọng nhưng chỉ là công cụ.
 

Chà Bông

Junior Member
Hạnh phúc của mỗi con người luôn khác nhau, và cái đấy cần được tôn trọng. Tôi thấy có nhiều anh rất lạ, cứ thích lấy cái suy nghĩ của mình rồi cho suy nghĩ của người khác là rác rưởi, là này nọ. Nực cười!

May mắn của ông bạn anh là biết điểm dừng, nếu bạn anh cảm thấy dừng ở đó là đủ hạnh phúc, thì đó là điều tuyệt vời rồi. Chứ có người cả đời, họ chẳng biết cái hạnh phúc của mình là gì đâu
68747470733a2f2f63616d6f2e766f7a2e746563682f653536616564623432316134353030623736393164613538646433646536366366636435646436302f36383734373437303733336132663266363932653639366436373735373232653633366636643266333334663732363133303466366532653730366536372f


via theNEXTvoz for iPhone
 

duytung3000vn

Junior Member
Không biết mình có nên kể chuyện này ra đây không, thật ra cũng chẳng có gì, và chắc nó cũng ko vào voz, nhưng đọc câu chuyện của bạn mà mình ko kìm được. Hơi dài dòng chút nhé.

Mình có một con bạn. Nó tốt nghiệp USSH nhưng ngành nó khó xin việc quá (bạn nào học trường này sẽ biết nhiều ngành rất kén nghề), nên từ lúc ra trường rất lận đận, đến giờ tốt nghiệp 3 năm rồi nhưng chưa bao giờ làm việc gì dùng đến chuyên ngành. Nhà cửa cũng không thật sự khá giả, bố mẹ đều đã già và về hưu (giờ bố nó có làm thêm bảo vệ ca tối, còn mẹ hình như làm nấu ăn trong trường mẫu giáo). Trước bố mẹ còn khuyên vào nhà nước cho ổn định mà mình còn hơi bật cười (vì các bác còn lạ gì muốn vào thì phải...) Nói thật là đối với nó, một công việc lương khoảng chục triệu là cả một giấc mơ.

Khoảng một năm rưỡi trước, nó xin được việc làm biên tập ở một nhà xuất bản. Điều mình ái ngại nhất là rất nhiều lần nó đã than thở phải khổ sở chịu đựng công việc ở đó thế nào. Lương chưa tròn 6 triệu (vâng, ở đất HN này đấy các bác, mà nó đi làm 3 chỗ rồi và chỗ này là lương khá nhất), không ký HĐLĐ, cũng không bảo hiểm thất nghiệp, phải đi xe máytừ sáng tận chỗ Hoàng Mai lên Tây Hồ để đi làm. Đến cuối năm ngoái nó cho mình xem tin nhắn bà quản lý dọa sắp đuổi, mình thấy thương quá nên có nhờ quan hệ của gia đình mình xin cho nó vào làm một nhà sách quen. Điều quan trọng nhất là làm ở đây theo kiểu người nhà vs nhau nên tuyệt đối không có chuyện trù dập, thậm chí là tạo điều kiện làm lâu dài, và lương lậu thì tốt hơn nhiều ko phải bàn. Vậy mà mình nói vs nó từ tháng 12 năm ngoái, ok đâu đó hết rồi, người ta nhận và cho hẳn 1 tháng xin nghỉ chỗ cũ, thì cho đến tận tháng 4 nó vẫn ko hề xin nghỉ việc, vẫn nói vs người quen chỗ mình "em còn việc chưa bàn giao được", cuối cùng bị chị ấy mắng và coi như là đã tự từ chối đi cơ hội này. Biết được, em hỏi thì nó nói là rất nhiều lần đã muốn xin nghỉ nhưng lời đến miệng lại thấy anh em đồng nghiệp, thấy bầu không khí, thấy sách,... là những thứ làm cho nó không nỡ rời đi, do dự mãi cuối cùng nhìn lại thì không kịp nữa.

Nói chung nó nói thế thì mìnhcũng ko biết phải bảo gì hơn, chỉ đáp lại là thôi, hết cơ hội thật rồi, lời nói ko rút ra được. Nhưng mình nghĩ lại, nếu là nó, điều mà nó sợ nhất có khi là sự thay đổi. Có thể nó ko có một tầm nhìn xa, nhưng hiện tại, cái cảm giác an nhiên, yên ổn, mọi thứ vẫn hằng là như thế ngày qua ngày đối vs nó lại là quan trọng nhất, mới là hạnh phúc nhất. Trước khi có bác nào định nói gì tiêu cực, thì quả thật có những con người cả đời chỉ mong muốn sự an nhiên an phận, đừng cái gì thay đổi quá đột ngột, đã là làm cho tâm họ thấy bằng an, lòng họ thấy hạnh phúc. Ngược lại, bản thân mình là người sẽ kế nghiệp công ty của gia đình để lại, thì lúc nào cũng mang suy nghĩ phải liên tục tìm cách thay đổi, sáng tạo, phải đấu tranh trên thương trường, phải cải tiến sản phẩm, phải cách tân quản lý, không có cái gì gọi là ổn định hết. Làm kinh doanh đúng nghĩa "thay đổi hay là chết", nên tiền thì mình ko dám nhận là thượng lưu gì cả, cuộc sống vs mình thoải mái ko có thiếu thốn vật chất nhưng mệt đầu lắm, lúc nào cũng đau đáu suy nghĩ cho cái này cái kia.

Đó, xin chia sẻ để các bác có một chút cái nhìn về tiền và hạnh phúc từ một người khác. Có lẽ quan trọng nhất là các bác muốn sống một cuộc đời như thế nào thôi, đạt được mục tiêu đó thì là hạnh phúc chăng
Thím nói đúng ý tôi quá. Ở mỗi 1 cương vị sẽ nhìn nhận 1 vấn đề khác nhau. Tuy nhiên quay lại chủ đề chính thì theo tôi thấy tiền chính là để thỏa mãn các nhu cầu vật chất, vậy nên tiền luôn kuôn phải có. Khác xa với hạnh phúc. Hạnh phúc với mỗi ng lại quan niệm khác nhau(phải có nhiều tiền để..., phải đạt được hs giỏi, phải có nhà, phải cưới đc vợ đẹp, phải có quyền lực để....) chính mỗi ng tự đặt ra 1 mục tiêu cá nhân để họ hướng tới, và khi đạt đc nó họ lầm tưởng đó là hạnh phúc. Nhưng, thực tế thì khi mà mỗi ng đạt được mục đích đó thì hạnh phúc thật, mà chỉ đc giây phút đó thôi hoặc cảm giác kéo dài đc 1 tuần. Sau đó họ lại hướng tới cái khác để mong đạt được tiếp( học giỏi để bme đc khoe với thiên hạ, phải vào đh để có bằng giỏi, phải làm cty tập đoàn nước ngoài mới nhiều tiền.....) cứ thế lại thành 1 vòng lặp mãi k có kết thúc. Nhưng chết đi thì chỉ 1 mình nằm xuống. Tiền bạc danh lợi, ng thân... cũng k mang theo đc.
Vậy nên cuối cùng thì tiền bạc vẫn rất cần có, thậm chí nhiều là khác. Nhưng chủ yếu vẫn là cái cách mỗi ng dùng tiền, kiếm tiền và cho tiền như thế nào để là ng văn mình và đc tôn trọng thôi

Sent from Redmi Note 7 Pro via nextVOZ
 

AnNan

Member
cá nhân mình là vậy, mình chưa từng rơi vào trường hợp nào mà có tiền vẫn không giải quyết được vấn đề.
 

Cu Chanh 86

Member
Hạnh phúc mỗi người sẽ định nghĩa khác nhau tùy theo hoàn cảnh và môi trường sống của họ, nhưng tôi thấy hạnh phúc là khi:
1. Phải có sức khỏe: người không có sức khỏe thì chỉ thấy người khác khỏe mạnh vui vẻ thì ao ước khát khao lắm (cái này như tôi nói ở trên là tùy vào hoàng cảnh)
2. Tự do làm được những việc mình mong muốn: nhiều tiền hay ít tiền cũng được, nhưng nếu công việc làm mình vui và thỏa mãn là đủ hạnh phúc.
3. có người thân quan tâm chia sẻ mọi niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống, cha mẹ hay vợ con cũng được, có là được
4. Tiền là điều cần nhưng chưa hẳn là đủ (tiền giúp cải thiện sức khỏe, nhưng k mua được sức khỏe, tiền có thể để thể hiện tình cảm, nhưng k mua được tình cảm người khác dành cho mình, tiền mua được tự do về thời gian nhưng k mua được tự do trong tâm hồn), có nhiều tiền k hẳn hạnh phúc vì có người luôn lo lắng và ám ảnh về giữ tiền và kiếm thêm tiền, vòng lẩn quẩn khiến tâm hồn k bình an.
Quan niệm hạnh phúc mỗi người mỗi khác nhưng cơ bản theo mình là "tâm an nhiên, ung dung tự tại, tự do" là đủ hạnh phúc
 
Last edited:
Top