Hạnh phúc thực sự là gì? Có tiền là có tất cả?

Wake Me Up

Member
Nằm nghỉ trưa tí rảnh kể các bác về 1 trải nghiệm của mình và nó vẫn làm mình suy nghĩ đến tận bây giờ

-————-————-————
Hôm qua sau khi gặp khách hàng xong em có qua chỗ 1 thằng bạn cùng thú vui quen biết nhau qua internet đã 2-3 năm nhưng số lần gặp nhau chưa nhiều, dù cù bằng tuổi cùng thú vui nhưng hoàn cảnh và cuộc sống, lối suy nghĩ, mục tiêu khác nhau rất nhiều
——
Mình xin kể hoàn cảnh của 2 thằng trước cho các bác hiểu chuyện
/
Mình và nó đều 25 tuổi, em sinh ra tại 1 vùng quê ngoại thành HN, dù gọi là quê nhưng cuộc sống khá đầy đủ về mặt vất chất vì quê mình là làng nghề, có nghề nghiệp buôn bán ổn định, bố mẹ mình nhờ cố gắng và phấn đấu thì cũng có 1 chút thành quả, gọi là giàu có, có điều kiện so với người dân ở làng, nhà cửa đất đai oto xe máy đủ cả, về mặt vất chất thì đúng là từ bé mình sinh ra mình cũng chưa thiếu thốn vì phải vay mượn ai bao giờ, vì ngày xưa còn ăn bám + với tính nhút nhát, ko đua đòi thể hiện hay sĩ diện hão , sang chảng iphone đồ này nọ nên mình chưa bao giờ hết tiền hay phải đau đầu về nó.
Mình cũng là 1 người đam mê IT từ nhỏ, cũng mê máy tính, tiếng anh, pc, phim nhạc us uk hay văn hoá lối sống của nước ngoài, khá là khác biệt so với bạn đồng trang lứa ở quê, vì quê mình người ta chỉ học hết cấp 2 là đi làm, có nhiều người cả đời chưa bước chân ra khỏi cổng làng luôn, nên những sở thích, đam mê, hiểu biết của mình khá là khác biệt so với những người ở làng, thời đại 4.0 fb insgram ytb về bản như bây giờ còn đỡ chứ trước nhiều người còn ko biết vào cái website luôn chứ đừng nói sự dụng máy tính hay tiếng anh.

Con người ai cũng có mặt xấu và mặt tốt, mặt xấu của mình là do được chiều chuộng bao bọc từ bé mình bị lười, an phận, sống ăn bám, thiếu ý chứ từ lúc học xong cấp 3 đến lúc 22-23 tuổi, đó là khoảng thời gian sống ko mục đích của mình, ko để ý làm ăn, ko để ý sức khoẻ, sự nghiệp, chỉ rúc trong phòng chơi game và ăn bám như 1 kẻ loser chính hiệu, vừa yếu vừa vô dụng... cũng k biết do nhiều người góp ý, sự bảo ban của bố mẹ , khuân mặt khinh bỉ của người thân, bạn bè hay do mình hiểu ra sự vận hành của cs mà mình dần dần thay đổi.


Mình vẫn đang trong quãng thời gian tập chung cho sự nghiệp, trong khoảng thời gian đó mình học được khá nhiều điều, gặp gỡ và quen biết những người cùng chung chí hướng, những người mà theo mình sống rất có “chí”, những người mà dù 25 tuổi nhưng 1 tháng có thể kiếm được 100 200 triệu làm mình cảm thấy bản thân thật nhỏ bé và bất tài, điều đó cũng thôi thúc mình cố gắng hơn, và cũng do được sinh ra trong môi trường có điều kiện từ bé, mình biết rằng đồng tiền nó quan trọng như thế nào, cái cách mà con người đối sử với nhau, cuộc sống , địa vị, sự nể trọng, cảm xúc, dự định, mong muốn, ước mơ đều có dấu ấn của đồng tiền...có tiền là có tất cả, có tiền mua tiên cũng được, tiền là sức bật của lò xo- là nỗi lo của tuổi trẻ- là sức khoẻ của người già.

———————————//———-
Bùm, cho đến khi em gặp a bạn internet hôm qua
.............
Trước tiên mình xin kể về hoàn cảnh của nó và những gì mình thấy.

Nó dẫn mình về nhà nó chơi, 1 ngôi nhà giữa thủ đô HN nhưng ko như những gì mình tưởng tượng, 1 ngôi nhà trong ngõ khá sâu, khá là yên tĩnh và nhẹ nhàng, khác xa nhà mình ở quê. Nhà bé và chỉ có những vật dụng tiện nghi cơ bản như vô tuyến, tivi, tủ lạnh và những vật dụng cần thiết khác, gặp mẹ nó, 1 người phụ nữ trung tuổi vào chào hỏi thăm bt
Mẹ nó nói : cháu đi gì đến đây
Mình trả lời : dạ cháu đi xe đến bạn ý vừa đón cháu vào
Mẹ nó : cháu đi xe gì
Mình bảo : cháu đi oto
Mẹ nó hỏi : đi xe bus hả cháu
Mình trả lời : cháu đi oto của nhà.
Đến đoạn này trong đầu mình có 1 suy nghĩ khá khó chịu, ko biết mẹ nó khinh mình nghèo hay bạn của con trai bả toàn người nghèo hay tnao nhưng mình kệ ko quan tâm nữa mà đi với thằng kia nên phòng nó chơi
Nói thì bảo khinh người trọng vật chất các kiểu chứ phòng nó chả khác gì nhà tù , có đúng 1 cái giường cái tủ cái máy tính. Chấm hết
Nó hút thuốc lá để tùm lum đầy cả gạt tàn, tàn nhang bay đầy phòng, đầy bàn, bàn phím thấy mà sợ, vì mình không hút thuốc.
————————————-
Rồi nó đưa mình đi cafe, đi lượn lờ ngắm hn, trời hôm nay khá mát và đẹp, cảm thấy khoan khoái nhẹ nhõm đến lạ.
Mình ngồi sau thấy thằng bạn cũng vô tư, yêu đời khoái chí đến lạ mình cũng suy nghĩ trong đầu : ông này sống cảm giác nhẹ nhàng thích đấy
..............
đang 2 ae đi trên con dream phải đến hơn 2 chục năm tuổi của ông già hắn để lại, bùm, bục xăm, vl ông trời, vl cuộc đời đen mà cũng vui vì lâu lắm mới có cảm giác bục xăm dắt bộ ntn, vì nhà mình toàn mua xe tay ga với đổ keo nên lâu lắm chưa bị cảm giác bục lốp
...( tất cả mọi chuyện mình chỉ kể lại cảm giác, suy nghĩ, trải nghiệm của mình , chứ mình ko phân biệt giàu nghèo mong các ace hiểu cho)
Lúc 2 ae ngồi cafe mình có hỏi về công việc và lương lậu của hắn, hắn nói lương tháng 6 triệu nếu làm thêm tí ban đêm thành 7 triệu5. ông bà già thì về hưu rồi, mình cũng k hỏi lương hưu là bn.
Mình nghĩ “ damn tay này tháng làm 30 công được 6-7 triệu, sống ở thành phố hn sao thấy hắn nhẹ nhàng với vui vẻ quá ta, sao lại thế được?”
Mình hỏi : “tôi ko biết ông tiêu pha hay sống ntn nhưng tháng 6-7 triệu tôi thấy hơi ít sao ông vẫn nhẹ nhàng thảnh thơi thế?”
Hắn bảo : ông nên tìm hiểu đến phật pháp kinh dịch, tiền ko phải là tất cả ông ạ.
Mình nghĩ :” hoá ra 1 tay tư tưởng lesor tìm đến phật pháp và câu nói để biện minh cho sự lười nhác và bất tài củ mình” nhưng mình lại nói : “ Tiền là tất cả ông ạ, có tiền là có tất cả”
Hắn nói : “Tư tưởng của ông như thế là không tốt, những người mà nghĩ tiền là tất cả như thế sống rất thực dụng và thường có xu hướng hơi “lạnh” , hơi “ác”, vô “tình” vô “tâm”.
Mình bảo: “Ông nói tôi ngẫm cũng thấy đúng đấy nhỉ?, nhưng ko có tiền vẫn khổ như chó thôi ông ạ, rồi con cái rồi bệnh tật các kiểu”
Mình hỏi: “Thế ông có định lấy vợ ko, lương như ông liệu có nuôi đủ được vk với con ông ko?”
Hắn bảo :” đến lúc ý hẵng có cách, làm ít tiêu ít làm nhiều tiêu nhiều, tiền biết bao nhiêu là đủ”
Mình nghĩ :” biết là thế mà hơi cùn, có tiền vẫn sướng hơn”

rồi 2 thằng bỏ qua vấn đề ấy ko bàn đến nó nữa, trong lúc đèo tôi về bằng con dream chòng trành, nó làm tôi khó chịu nó nói với tôi:” tư tưởng của ông thế là sai đấy, tiền đúng là quan trọng nhưng ông nghĩ nó ntn là ko tốt đâu”
Hắn bảo tôi : “Nước trong quá thì không có cá, người thực dụng quá thì không ai chơi”.
Câu nói đó làm tôi cũng khá suy nghĩ: “đúng là thực ra tu trước đến nay, tôi sống thực dụng,ích kỷ xem nhẹ tình cảm ,lòng tốt giữa người với người, coi nó là thứ giả tạo ko hơn ko kém, người ta tốt hay tử tế với mình thì auto họ cũng được lợi từ chuyện ý, tôi không mong nhận của ai cái gì nên tôi cũng chả cho đi cái gì cả?”

..............
Nhưng tôi thấy sao vẫn khó hiểu quá, lương họ có 7 triệu sao họ vẫn nhẹ nhàng vô tư vô lo đến vậy, mấy thằng bạn làm ăn của tôi thì luôn bảo” giờ còn trẻ phải cố, có tiền thì sướng, ko cố ko tiền thì chỉ có ăn đb ăn c.” trong khi chúng nó luôn stress vì căng não công việc, tôi cũng bị cuốn theo cái vòng xoáy đó, nhiều lúc cũng mệt mỏi, muốn bỏ tất nhưng nghĩ những thứ như danh vọng, địa vị xã hội, sự nể trọng, những thứ tiền mang lại tôi lại ko dám. Liệu tôi có thực sự muốn những thứ đó , những chiếc tivi cao cấp, những chiếc oto sang trọng của đức, nhà cao cửa rộng hay cái tôi thèm muốn cũng chỉ là cảm giác hơn người, cảm giác ngưỡng mộ của người khác?
https://tamlyhoctoipham.com/nhan-th...a-muon-thu-ma-ta-muon-chuong-2-vzeCzlUGg.html
 

Bostay

Senior Member
Hạnh Phúc quốc hội thì về hưu rồi ko đc tái cử nữa. Còn HP vtv thôi nhoé
 

sup po mem

Senior Member
hạnh phúc của mỗi người lại có đôi chút khác nhau, có thể tiền không phải là hạnh phúc của tất cả mọi người nhưng nó lại là phương tiện mang đến hạnh phúc cho hầu hết mọi người
tôi là thằng buồn cười, tôi vui khi giúp đỡ được mọi người xung quanh mình, khá là khổ cho bản thân mình nhưng nó lại là cách sống, cách hạnh phúc của tôi. Nghe thì cũng có vẻ cao thượng nhưng không có tiền thì không thể làm thế được, dù tiền ko phải là mục đích cuối cùng của tôi nhưng tôi lại cần nó, cần rất nhiều để đạt được hạnh phúc của mình
 

vngx192

Member
Sáng dậy vệ sinh cá nhân gọi con dậy, rửa mặt cho con, cho con ăn, thay quần áo cho con. Đá đít cho vợ dậy rồi đưa con đi học. Xong đi làm kiếm tiền trả nợ xong lại về đón con
FfsqRRV.gif


via theNEXTvoz for iPhone
 

fakku

Senior Member
Tiền mua được sự tự do, tự do mua được sự thoả mãn, mà thoả mãn thì sinh hạnh phúc.
Những người sống lương 6tr 7tr đó, hoặc là họ sống thực sự thoả mãn, hoặc là họ bất cần đời, chỉ cần sống cho hiện tại là đủ.

Thực dụng chẳng có gì là sai, đó là cách mà con người sinh tồn trong xã hội hiện đại, mà thực dụng cũng chẳng phạm pháp, chẳng hại ai có gì là xấu, bản chất của xã hội bây giờ là ai cũng thực dụng, không ít thì nhiều, nếu không đã không ai phấn đấu làm giàu, đã xã hội chủ nghĩa, ngược lại, những người như thằng bạn thớt mới là bất thường.

Nếu nói rằng không có tiền mới thấy lòng tốt thì đó là 1 luận điểm vớ vẩn, tiền mang lại sự tự do, còn lòng tốt vẫn là lòng tốt, nhưng những người có tiền lòng tốt của họ giúp được nhiều người hơn, người có tiền thì lòng tốt cũng ít bị chi phối bởi lợi ích hơn.
 

n2ksp2

Junior Member
Hạnh phúc lúc đói là chỉ cần 1 bát cơm trắng...
nhưng lúc no thì chẳng phải thế
Hạnh phúc lúc nhớ nhà chỉ cần 1 cuộc gọi
nhưng lúc ở nhà thì đi đây đi đó mới là hạnh phúc......
 
Tùy từng lứa tuổi.

23t thì hạnh phúc là tốt nghiệp ĐH, không nợ môn nào, ra trường đi phỏng vấn cty nào đỗ cty đó và chỉ lựa chọn xem công ty nào tốt nhất để vào làm.

25t: Có bằng thạc sĩ, hoặc đã có kinh nghiệm 02 năm làm việc theo chuyên môn, công việc tạm ổn định...

30t: Có kinh nghiệm công tác trên 5 năm, đã lên được cán bộ quản lý hoặc chưa, nhưng năng lực công việc tốt, tư duy tốt, lấy vợ được 2,3 năm, có con đầu lòng... Có 1 chút tiền tích lũy sau thời gian đi làm, đủ tiền thuê nhà, mạnh hơn thì mua được nhà, đảm bảo tài chính cho vợ con..

35t: Đã mua được chung cư hoặc chưa, đã lên cán bộ quản lý, hoặc ít nhất là trưởng phòng, có thêm 1 tới 2 nhóc nữa. quan hệ xã hội tốt, ngoài công việc chính, có thêm 1 công việc khác kinh doanh kiếm thêm..

40t....

50t...

60t....
 
  • Ưng
Reactions: jed

Fuesat

Junior Member
Tiền không phải là tất cả nhưng ko có thì một số thú vui, sở thích của bản thân không được thỏa mãn rồi. "Cáo chê nho xanh vì nó không với tới chứ đâu phải nó không muốn ăn đâu"
Nên đang còn trẻ cứ phấn đấu thôi, t nghĩ chuyện quan trọng vẫn là cân bằng mọi thứ. Không thữ dụng nhưng cũng ko như ông anh đi dream trên kia được, làm nhiều nhưng cũng dành thời gian để đi chơi
Bạn bè không nhiều nhưng có vài đứa chí cốt, sẵn sàng giúp đỡ nhau
Cứ thế...
E thấy chủ thớt viết như kia chắc là người ko có bạn thân. Tính toán ích kỷ quá thì khó chơi với nhau lắm, cũng ko phải là chờ người ta đối tốt với mình thì mới tốt lại, cho đi rồi kiểu gì cũng đưỡ nhận lại mà. Người ta làm từ thiện cũng là để lòng mình thoải mái hơn đấy thôi
 

felix88

Senior Member
Tùy định nghĩa hạnh phúc là gì thôi, mà cái này thì mỗi người lại định nghĩa khác nhau hoặc họ không định nghĩa.

Người hạnh phúc thường sẽ không suy nghĩ về hạnh phúc.
 

E3RagnarokE3

Senior Member
Sáng dậy vệ sinh cá nhân gọi con dậy, rửa mặt cho con, cho con ăn, thay quần áo cho con. Đá đít cho vợ dậy rồi đưa con đi học. Xong đi làm kiếm tiền trả nợ xong lại về đón con
FfsqRRV.gif


via theNEXTvoz for iPhone
đc như anh âu cũng là 1 cái hạnh phúc lắm rồi, trân trọng và giữ gìn nó anh nhóe :adore: :adore: :adore:
nếu 1 ngày kia anh thấy trong lòng có chút buồn thì liên lạc với em 2 đứa mình đốu kiếm :sexy_girl::sexy_girl::sexy_girl:
 

Sì Ke Hút Chích

Senior Member
Đang ở SG hoa lệ công việc ổn định, việc tay trái cũng ổn định, nhưng sống ở đây rất chán, nên mỗi lần về quê ở VT là vui hơn tết, tâm trạng thoải mái hơn hẳn. Cơ mà vẫn ko dám buông bỏ cái nghề tay phải để về quê phát triển nghề tay trái, chỉ vì sợ :tire:
 

SillyBi92

Member
Hạnh phúc nó là 1 chặng đường chứ không phải là đích đến.....
Nếu cứ nghĩ hạnh phúc là cái đích cần phải đạt được thì bạn sẽ không bao giờ cảm thấy hài lòng với cuộc sống....
 
Cái vấn đề tôi đủ tiền tôi sẽ vô lo vô nghĩ, thiếu tiền sẽ suy nghĩ bạc đầu. Còn đủ hay thiếu là tùy lòng tham.
 

mastera15

Senior Member
Đây thực ra là một câu hỏi mở,cũng như câu hỏi tôi là ai vậy.Để trả lời được nó chỉ cần một biến số duy nhất mà thôi,đó là thời gian.

Bác hãy cứ sống và trải nghiệm cuộc sống dần dần rồi một ngày nào đó câu hỏi này sẽ không làm bác bận tâm nữa đâu 😃
 
Top