Hoa Vàng Thuở Ấy

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề magicdesigner
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
HOA VÀNG THUỞ ẤY

Vừa đúng 10 mùa hạ đi qua khi tôi kết thúc đời học sinh của mình. Lưu bút có, thư tình cả gửi và nhận đầy 1 hộc tủ, ký ức, kỷ niệm... Đôi khi ùa về tràn ngập, len lỏi sâu vào từng thớ thịt...
Lắm lúc đi nhậu với tụi bạn thân cấp 3, chúng nó vẫn thường nói tôi hãy viết về những điều quá đổi tuyệt vời mà tôi cùng bọn nó đã 1 lần chìm đắm...

Hơn 1 lần đặt bút, hơn chục lần tưởng tượng, hơn trăm lần nghĩ đến và nhớ về. Đến hôm nay, nhìn đứa em sinh năm 2000 làm lễ tri ân về khóc đỏ hoe khóe mắt, tôi chợt nhận ra, 9x đời cuối cùng đã không còn là học sinh nữa... Và tôi quyết định đặt bút...
Không hướng tới viết 1 cái gì đó thật cao xa, lung linh và rực rỡ. Chỉ cốt mong sao mỗi khi đọc lại, từng dòng ký ức được hiện lên, nguyên vẹn hơn, đậm nét hơn...


HOA VÀNG THUỞ ẤY

Chap 1 : MÙA HẠ ĐẦU TIÊN


Nếu nói “yêu” theo 1 cách đơn giản kiểu như bạn dành tình cảm cho ai đó thật nhiều và người đó không phải là người thân trong gia đình, tôi dám chắc tôi đã biết yêu từ rất sớm, chính xác là năm lớp … 1. Thật đấy, ếu đùa đâu!


Hồi đó tôi ngồi gần 1 con bé tên Trinh, thật ra, với tôi lúc đó ( tôi của lúc đó đấy nhé ) thì con bé này chẳng có gì là xinh xắn hay đáng yêu. Chỉ đơn giản nhìn nó cứ ngồ ngộ và thu hút thế nào đó không giải thích được.

Nó ngồi ngay trước mặt tôi. Không hiểu gia đình nghĩ gì mà ai đời con gái lại đi cắt tóc ngắn đến nỗi ngắn hơn cả 1 thằng con trai là tôi đây. Ngộ thật! Và với 1 thằng bé thích tìm hiểu mọi thứ ở cái thế giới nó mới tới chưa đầy 7 năm này thì nó thích cái ngộ đó, đại ý là nó thích con bé đó!

Năm lớp 1, bọn con trai vốn thích các môn “thể thao” năng động, có tính cạnh tranh, ganh đua cao. Trong số vô vàn những trò chơi của tuổi thơ, đuổi bắt hay trận giả là những ví dụ điển hình. Chơi mấy trò kiểu vậy thì phải biết bay, chí ít phải bay được từ bàn này qua bàn khác. Thành ra cứ sau mỗi giờ giải lao, bàn nào bàn nấy đầy những dấu chân của các thành phần không ưa hòa bình khu vực ấy. Riết rồi quen, bàn nào cũng vậy nên chẳng thấy đứa nào cự cãi về việc thằng chết bầm nào vừa in nguyên dấu chân Holywood lên bàn mình, vô giờ học là hì hục lau bàn lau ghế xoẹt xoẹt vài cái rồi ngồi.

Tôi cũng vậy. Nhưng tôi thích cái con bé ngồ ngộ kia nữa nên lau bàn tôi xong thì nhân lúc nó ra chơi chưa vô, tôi len lén lau luôn phần bàn của nó, bỏ qua ánh mắt ngạc nhiên của vài đứa thấy cái sự lạ này. Đến khi ù té chạy vô sau tiếng trống vừa đánh, thoạt đầu, nó hơi sửng sốt nhìn bàn mình sạch bóng, rồi nó liếc xuống nhìn tôi, tôi cũng chẳng ngại gì nhìn lại nó ra điều “nhìn gì ế bạn?” Tôi bẩm sinh có khả năng tạm gọi là “tinh tế”, hiểu được người khác khá nhanh nên tôi biết làm thế nào để khỏi bị nghi ngờ, giống như binh pháp Tôn Tử có nói “biết người biết ta, trăm trận trăm thắng”. À, thật ra thì nhiều lúc cái khả năng bẩm sinh đó nó cũng đột ngột lặn đâu mất tăm khi tôi muốn triệu hồi lên. Nhưng cái đó là sau này, bây giờ tôi giả nai cứ gọi là số 1.

Hồi đó vốn ngốc xít nên “yêu” nhưng chỉ biết nhìn nhìn nó rồi tự nhe răng ra cười. Lắm lúc tranh thủ lau giúp nó cái bàn khi nó chưa kịp vô lớp hoặc đến phiên nó trực nhật thì cố gắng đi sớm hơn giúp nó lau bảng, quét lớp… Cũng có khi điên điên lên cứ muốn véo lưng hay kéo áo chọc cho nó tức để gây sự chú ý, vậy xong là tự cảm thấy cứ như được “yêu” lại rồi, và ngồi tự phởn 1 mình như thằng tự kỷ… Kinh thật!
Mùa hạ đầu tiên trong đời học sinh của tôi đã kết thúc với những cái “kinh thật” đó.

Lên năm lớp 2, học thêm với nó 1 kỳ nữa. Nó vẫn vậy. Tóc cắt ngắn phô ra cái gáy trắng ngần. Chỉ được thêm chút là ngồi gần nên “hơi bị” thân hơn, đôi khi cũng hay tám chuyện, chia sẻ bánh kẹo với nhau, rồi cùng nhau làm 1 bài toán, tiếng Việt.

Đến hết học kỳ I, ba mẹ tôi vì bận việc gia đình nhiều hơn, không có thời gian đón tôi buổi trưa rồi chiều chở lại đến trường để đi học nữa nên chuyển tôi qua học bán trú luôn, nghĩa là từ 7h sáng đến 4h30 chiều mới về. Thế là tôi chuyển từ lớp 2/1 qua lớp 2/5.

Vừa hết tiết 3, mẹ tôi vô nói gì đó với cô Thanh rồi cô đứng trên kia gọi xuống “em V dọn dẹp sách vở vào cặp đi theo phụ huynh chuyển lớp”. Tôi nghe xong ngớ người mất một lúc, sau đó thu dọn đồ đạc cho vào cặp và lẽo đẽo theo mẹ sau khi liếc nhìn em ấy 1 cái hơi luyến tiếc…

Chia tay “mối tình đầu”, em nó cũng chẳng buồn theo tiễn tôi 1 cách bịn rịn mà cứ vô tư ngồi nói chuyện với con bé bên cạnh sau khi gật đầu nhìn tôi cười một cái. Chỉ có thằng Ánh ( tôi nhớ nhớ tên của thằng ngồi bên tôi lúc đó vì sau này chẳng bao giờ tôi có dịp gặp lại nó nữa) là chạy theo phía sau tôi í ới “mày nhớ trả tao cuốn Đoremon đấy”. Tôi ậm ừ cho có rồi đi thẳng.

HOA VÀNG THUỞ ẤY

Chap 1 : MÙA HẠ ĐẦU TIÊN
Chap 2 : Hương Quỳnh năm cũ
Chap 3 : Xóa nhòa biên giới
Chap 4 Những người quen xa lạ
Chap 5 Tóc em đuôi gà

Chap 6 Thuở Ban Đầu
Chap 7 Giữa giờ chơi, mang đến lại mang về
Chap 8 Ngại ngùng
Chap 9 Vội Vàng
Chap 10 Như cơn gió thoảng
Chap 11 Gió Lặng
Chap 12 Cuối cấp
Chap 13 Khởi đầu mới
Chap 14 Ca dao em và tôi
Chap 15 Kết thúc ngỡ ngàng
Chap 16 Và như thế em đi…
Chap 17 Ăn hết nỗi buồn
Chap 18 Lối cũ xa dần
Chap 19 Vầng trăng khóc
Chap 20 Bắt đầu
Chap 21 Lớp Chuyên Anh
Chap 22 Quỳnh Hương – Hương Quỳnh
Chap 23 Khai Giảng
Chap 24 Lớp phó văn – thể - mỹ
Chap 25 Tình yêu màu nắng
Chap 26 Có gì đâu mà sợ
Chap 27 Vận đen theo đuổi
Chap 28 Đoạn kết một cuộc tình
Chap 29 Sợ yêu
Chap 30 Không yêu cho gái nó thèm
Chap 31 Thằng Thành gãy tay
Chap 32 Hạnh kiểm kém
Chap 33 Mùa hè cháy nắng
Chap 34 Cô bé mùa thu
Chap 35 Kế hoạch lật đổ
Chap 36 Kế Hoạch Lên Ngôi
Chap 37 Bàn có 4 chỗ ngồi
Chap 38 Lá phiếu cuối cùng
Chap 39 Thử Thách Đầu Tiên
Chap 40 Theo Dõi
Chap 41 Vạn sự khởi đầu nan
Chap 42 Chạm vào danh dự của lớp
Chap 43 Chênh vênh
Chap 44 Cơn mưa thanh xuân
Chap 45 “Gửi Thương”
Chap 46 Chiếc Nhẫn và Cây Bút
Chap 47 Magic_designer – Nhà thiết kế ma thuật
Chap 48 Hiểu nhầm tai hại
Chap 49 Kế hoạch đầu tiên
Chap 50 Hạ quyết tâm
Chap 51 Ăn dưa bở
Chap 52 Trận thư hùng đỉnh cao
Chap 53 Con đường xa xăm
Chap 54 Bất bại đại tướng
Chap 55 Chiếc khăn tay
Chap 56 Tôi đang hạnh phúc
Chap 57 Trận Chiến Tập San
Chap 58 Sự cố bán hoa
Chap 59 Nó là bí thư lớp ta!
Chap 60 Ngày nhà giáo Việt Nam
Chap 61 Nghi ngờ
Chap 62 Mắt biếc
Chap 63 Mông lung
Chap 64 Kẻ vô tri
Chap 65 Quay lưng
Chap 66 Cặp đôi nào hoàn hảo
Chap 67 Ku Nhân Ca Sĩ
Chap 68 Siêu Dự Bị
Chap 69 Điền vào chỗ trống
Chap 70 Ngày mai đâu còn nữa...
Chap 71 Bài tango cho em
Chap 72 Giận hờn
Chap 73 Vòng xoay tình ái
Chap 74 Xúc cảm ngọt ngào
Chap 75 Vũ điệu đam mê
Chap 76 Trước vòng chung kết
Chap 77 Lạc Nhịp
Chap 78 Gió xuân mơn man
Chap 79 Nỗi buồn không tên
Chap 80 Tiếng gió xôn xao
Chap 81 Tình bạn bất ngờ
Chap 82 Thuyền Trưởng nghỉ bệnh
Chap 83 Trước ngày hội vui
Chap 84 Món quà tình ái
Chap 85 Nước cờ trầm mặc
Chap 86 Ánh buồn trong mắt
Chap 87 Chiến lược lên ngôi
Chap 88 Con đường mưa
Chap 89 Tôi ghét bạn
Chap 90 Trách nhiệm gấp đôi
Chap 91 Xin lỗi mắt biếc!

Chap 92 Trước giờ G
Chap 93 Chiếc khăn bị mất
Chap 94 Em tìm ai ...?
Chap 95 Điệp khúc lên ngôi!
Chap 96 Kẻ thứ ba

Chap 97 Phép thử không thành
Chap 98 Lời đắng cho cuộc tình
CHap 99 Tình cũ
Chap 100 Chối từ
Chap 101 Hạ Cuối
Chap 102 Đợi Thu
Chap 103 Bạn thân
Chap 104 Nhật ký chuyền tay
Chap 105 Nỗi buồn hoa Phượng
Chap 106 Mong chờ
Chap 107 Hai cô bạn
Chap 108 Ngày gặp gỡ
Chap 109 Học quân sự
Chap 110 Trận bóng mở đầu
Chap 111 Gặp lại nỗi nhớ
Chap 112 Đón đưa
Chap 113 Ngày khai giảng cuối cùng
Chap 114 KPGF
Chap 115 Khóa chân
Chap 116 Kế hoạch sinh nhật
Chap 117 Gửi thiệp
Chap 118 Tiệc sinh nhật
Chap 119 Đừng để vụt mất tuổi xanh
Chap 120 Món quà vô giá
Chap 121 Khoảng lặng chiều tà
Chap 122 - 1001 Con hạc giấy
Chap 123 Trận chiến tập san (part 2)
Chap 124 Dấu yêu ơi!
Chap 125 Người tình dĩ vãng
Chap 126 Mưa lá phượng
Chap 127 Lời hẹn ngày xưa
Chap 128 Delete all
Chap 129 Hoài niệm dở dang
Chap 130 Yêu lại người yêu
Chap 131 Trang 14
Chap 132 Đọ gan
Chap 133 Hoài...
Chap 134 Những lần đầu tiên
Chap 135 Mẫn Trinh

Chap 136 Chút nhớ cuối cùng
Chap 137 Trong nắng có gì
Chap 138 Gia sư
Chap 139 Học cách quên (update 2/2/2023)
Các chap đã được tổng hợp tại đây cho ae tiện theo dõi nhé. Sẽ update thêm khi có chap mới. Cảm ơn bác @youthless đã tài trợ chương trình này!
 
Sửa lần cuối:
Chấm phát để đọc! Lâu rồi mới thấy trên VOZ có câu truyện thu hút như vậy! Làm ta nhớ về một thời áo trắng, về những hồn nhiên tuổi học trò!
 
Chap 121 Khoảng lặng chiều tà

Đó có lẽ là những ngày tháng tôi cảm nhận rõ ràng nhất sự ngọt ngào của tình cảm, thứ tình cảm lần đầu tiên trong đời tôi được nếm trải.

Nếu so với Trâm của ngày trước, lúc đó, bọn tôi còn quá nhỏ và gần như chưa thực sự trưởng thành trong tư duy, cảm xúc, để rồi, trong một phút mải mê, hai đứa lạc về hai hướng.

Còn với Minh sau này, tôi như muốn thể hiện bản thân hơn là thật sự mến thương thật lòng. Vậy nên dẫu có những giây phút bên nhau đầy thi vị, đầy tươi vui, tựu trung lại, cũng chỉ như cơn gió thoảng qua, vu vơ, rồi đi mất.

Đối với Diệp, qua bao tháng ngày gần gũi, qua bao kỷ niệm vui buồn cùng nhau, cái tôi chờ đợi, có lẽ chính là những điều tôi đang trải qua đây. Nhưng thật tiếc, khi nó chưa kịp đến, tôi đã phải hứng chịu những sang chấn nặng nề…

Còn bây giờ, cô bạn đang ngồi sau tôi đây. Đôi tay vịn nhẹ thắt lưng, đôi chân cùng tôi nhấn bàn đạp, những vòng xe cứ đi về phía trước. Tôi nghe trái tim mình rộn rã những giai điệu tình ca. Nghe tâm mình hồn tràn ngập bao mến thương say đắm.

Hơn hai tuần trời mưa rã rích. Từ khi tượng phật bà được dựng lên ở bán đảo Sơn Trà, những cơn bão không còn đổ bộ vào thành phố Đà Nẵng nữa. Nhưng lũ mưa dai dẳng vẫn không thôi ngêu ngao.

Nếu là trước đây, tôi sẽ ghét mưa lắm lắm. Vì mang trong mình chiếc áo mưa chùng chình, không thể thoải mái làm điều gì được. Chưa nói, cứ mặc vào, rồi cởi ra, rồi lại mặc vào… thật lắm rắc rối. Đôi khi muốn dừng xe mua ổ bánh mì hay gói xôi, cũng ngại đưa tay vào túi rút tiền ra gửi. Đó là chưa nói đến tâm trạng. Tiếng mưa cứ lích chích trên mấy tầng không, rồi bên ngoài cửa sổ, không gian ảm đạm, trời đất âm trầm. Thật chỉ làm tâm trạng thêm phần … tâm trạng.

Nhưng bây giờ đã khác nhiều. Tôi thấy yêu mưa. Mưa làm đôi bàn tay em vịn chặt vào thắt lưng tôi hơn. Làm đôi chân em sát đôi chân tôi hơn. Làm khoảng cách giữa tôi và em gần gũi hơn. Và làm tâm hồn tôi thấy bay bổng, làm trái tim tôi thấy ấm áp…

Hôm nay là chủ nhật. Hai giờ chiều, tôi ghé chở em lên trường họp bí thứ. Mọi khi Phượng và Tuyết Linh hay ngồi một bàn. Bàn còn lại Linh vẫn hay cố ý để tôi ngồi với “người tình trong mộng”. Nhưng sau buổi đại hội chi đoàn vừa rồi, Phượng viết trong cuốn nhật ký chuyền tay rằng, để tập trung hoàn toàn cho việc học, Phượng đã xin rút chức bí thư, chuyển qua Đông Qui. Và chiều nay tôi ngồi một mình sau em với Linh.

Xong buổi họp, tôi cùng em đi ăn bánh kẹp ở quán sau trường. Trời mưa gió, lại se lạnh thế này, ngồi bên bếp than hồng tí tách lửa, nướng tường kẹp bánh, chấm với vị nước tương Hội An pha sốt bò khô cay nồng. Thật đáng gọi là thi vị cuộc sống.

Hôm đó có lẽ sẽ là một ngày rất đẹp cho buổi đi ăn chúc mừng ngày 20/10 giữa tôi và em nếu không có một sự kiện lớn xảy ra.

Hơn một tiếng trò chuyện cười đùa vui vẻ, đứng dậy tính tiền xong, em nói tôi chở qua chợ mua hoa về tặng mẹ.

  • Năm nào Thương cũng mua hoa tặng mẹ hả?
  • Chỉ khi Thương lên cấp 3 thôi.
  • Vậy mẹ Thương chắc vui lắm ha. Tự nhiên V thấy hổ thẹn quá. He
  • V chưa mua tặng mẹ năm nào hả?
  • Ừ. Năm nào ba V cũng mua 2 lẵng cho mẹ và chị. Nên nhiều khi V thấy cũng không cần nữa…
  • Thương thấy cần lắm đó. Vì thêm điều gì đó có thể thửa thải, nhưng thêm một món quà, thêm chút tình cảm, sẽ chỉ càng đong đầy hơn.
  • Vậy mẹ Thương năm nào cũng có hai lẵng hoa nhỉ. Hihi
Thấy em đột ngột im lặng. Hai bàn tay nắm chặt vào lưng tôi hơn, bất giác tôi quay ra phía sau. Định nói gì đó nhưng chưa kịp, một cảnh tượng kinh hoàng vừa nguyên vẹn xảy ra trong chớp mắt. Một cô bạn nhỏ đi chiếc 81 sát trên lề đường ở chiều ngược lại, chắc có lẽ nép vào để chuẩn bị ôm cua, bị hai thanh niên từ trong hẻm tuôn ra với tốc độ cao đâm phải, một tiếng ầm lớn, chiếc 81 văng ra một bên, cô bé bị kéo lê một đoạn tầm 2 mét mới rời ra. Hai thằng khốn rồ ga chạy mất. Cô bé kia nằm im lìm bất động trong khoảng 5 giây rồi đột nhiên co giật như người bị động kinh. Tôi vội vã đưa ghi-đông qua cho Thương rồi chạy lại cố gắng trợ giúp.

Những kiến thức sơ cấp cứu tôi vốn học rất nhiều trong khi học các khóa thủ lĩnh thanh niên. Lại thêm tính bao đồng, chạy đến sát bên cạnh, nhìn thật kỹ, tôi nhận ra đó chính là Minh Trang lớp tôi. Tim đánh thành từng nhịp binh binh trong lồng ngực. Sao lại đến nông nỗi này cơ chứ. Ngồi xuống bên cạnh, toàn thân M.Trang dần dần lịm đi, chỉ có tay phải còn giật giật trong vô thức. Máu từ tai chảy ra thành dòng, màu đỏ sậm chứ không tươi.

Nhìn đám đông xung quanh chỉ nhìn ngó vì hiếu kỳ, tôi hét lên thật to, cấp cứu, gọi giùm cấp cứu. Ai có di động hay nhà gần gọi giùm cháu chiếc cấp cứu. Ở đây có ai là bác sĩ hay y tá có thể sơ cứu không, giúp bạn cháu với.

Giọng nói khản đặc với ánh mắt hớt hải, nghe tôi hét, có chú chạy lại định bồng lên xe đến bệnh viện nhưng tôi ngăn :

  • Không được, đừng động vào. Chấn thương não, đừng gây tác động.
Bỗng đâu từ trong đám đông có một cô trạc 40 tuổi, hai chân còn đi ủng, chiếc áo mưa vẫn chưa cởi ra. Cô tiến lại gần :

  • Thằng bé nói đúng đó. Để nguyên như vậy gọi cấp cứu, đừng động vào. Tôi là y sĩ quân y đây.
Nghe y sĩ quân y, tôi chạy lại hối hả:

  • Giờ cô sơ cứu gì không ạ? Cháu có giúp được gì không ạ?
  • Giúp cô nâng nhẹ đầu bạn ấy lên cao một tí, giữ nguyên như thế đến khi xe cấp cứu tới.
Nghe xong, tôi tiến lại bên cô bạn nhỏ. Dòng máu đậm và sẫm vẫn rỉ ra, dù không thành dòng như lúc nãy. Khẽ dùng đôi tay nâng nhẹ, tôi ngước mắt về phía em. Thương đang đứng trân ra, sửng sốt, hai tay giữ nguyên trước đôi môi cắn chặt vào nhau thiếu điều bật máu, đôi mắt đỏ hoe long lanh hai hàng nước mắt... Tiếng còi xe cấp cứu vang lên từ phía xa, tôi hất mặt nói :

  • Thương về trước đi. Đi cẩn thận, cẩn thận nhé.
Rồi không kịp đợi em gật đầu, hai chiếc áo blouse trắng tiến đến. Cô bạn nhỏ của tôi nhanh chóng được đưa vào xe cứu thương. Tôi cũng vào theo.

  • Em là người nhà hả?
  • Thoáng nghĩ đôi chút, tôi “dạ” rành mạch.
  • Bé tên gì?
  • Dạ Minh Trang, L M Trang.
  • Chuẩn đoán chấn thương sọ não, tụ máu, chuyển lên tuyến trên em nhé. Gọi thêm ba mẹ bé nữa.
Nghe xong tôi dại cả người. Tiếp tục đẩy chiếc giường ra xe cứu thương, vừa đi tôi lại nhớ đến hình ảnh của ku Thành năm nào. Nhưng nó chỉ bị gãy tay, còn đằng này, đằng này… Tôi chả dám nghĩ thêm. Số nó sao lắm gian truân. Nhớ hồi lớp 4, nó chuyển đến cách nhà tôi đúng 5 căn. Rồi mãi gần hai năm sau, lúc lớp 5 lên lớp 6, đi học thêm chung tôi mới dần biết nó. Nhớ hồi đó, trong đám con gái, với chiều cao 1m5, nó gần như cao nhất. Nhưng không hiểu sao, sau này lên lớp lớn, rồi cấp 3, nó vẫn vậy, chả cao thêm chút nào. Nên lớp tôi gọi nó là Trang lùn.

Mặc dù nó lùn thật. Nhưng sức học của nó chẳng lùn chút nào. Nằm trong nhóm chuyên anh. Lại biết thêm cả tiếng Hàn và Thái, nó dường như có khả năng đặc biệt với ngoại ngữ. Năm lớp 10, khi cô Yến xếp chỗ ngồi, nó với bé Phương là hai đứa bàn đầu, hai đứa cao điểm nhất. Tính tình rất dễ gần, vui vẻ, hiền hòa, đặc biệt trong giờ kiểm tra, bạn bè muốn chép muốn hỏi muốn bày cái gì nó xử lý tất. Thành ra cả lớp đều quý. Lúc cắm trại, nó với ku Mạnh còn xuất sắc đem giải hóa trang về.

Nhìn vẻ bên ngoài hay cợt đùa tưng tửng, đâu ai biết bên trong nó cũng trải qua những bất hạnh mà ku Nhân từng gặp. Trong những lần ăn sáng gần nhà, nghe thông tấn xã vỉa hè bình loạn đủ các “giai thoại”, tôi mới biết ba nó hơi thiếu đứng đắn trong tình cảm, làm mẹ nó buồn nhiều, rồi hai người ly thân. Chị nó cưới chồng rồi theo chồng, còn mỗi hai mẹ con quấn quýt đùm bọc.

Cảm giác thiếu đi tình yêu thương từ một phía, những đứa đầy đủ tình cảm mẹ cha như tôi vốn không tài nào hiểu được. Chỉ biết nó đủ sức làm nhàu nát biết bao nhiêu tâm hồn trẻ thơ. Nhưng nó… tâm hồn nó, không hiểu bằng cách nào đó, đã vượt qua, đã sáng ngời, với nụ cười luôn thường trực và độ hài hước xề xòa.

Bây giờ, muốn nhấc máy lên gọi, tôi cứ ngập ngừng, rồi lần lữa… Chị nó tôi không biết số. Ba nó thì thôi, bỏ qua cho khỏe. Nếu gọi về nhà, chắc chắn mẹ nó sẽ cầm máy. Người phụ nữ mỏng manh còn mang trong mình căn bệnh huyết áp.

  • Alo. Dạ ba ạ?
  • Ừ, sao giờ còn chưa về?
  • Ba ơi. Bé Trang con cô P bị tai nạn, con đưa xuống đa khoa. Vào phòng hồi sức cấp cứu cũng hơn 15ph rồi, chưa biết tình hình thế nào. Ba đợi điện thoại, tầm 30ph nữa con gọi lại, rồi ba qua lựa lời nói với mẹ nó…
  • Ừ. Ba biết rồi. Có cần ba xuống đó không?
  • Dạ đợi chút con coi thử sao đã.
Thêm 15ph nữa trôi qua :

  • Người nhà giường X.
  • Dạ, cháu.
  • Cháu là gì?
  • Dạ cháu là … anh trai.
  • Hôn mê sâu, xuất huyết não, tụ máu màng não, mổ gấp. Đề nghị ký vào đây.
  • Tôi đưa bút ký vào, vẫn hỏi tiếp – Bác sĩ, có nguy hiểm đến tính mạng không ạ?
  • Em cứ bình tĩnh, đợi bác sĩ ...
Tôi nghe tai mình ù đặc đi. Những lời tầm phào bên ly chè cốc mía trong căn tin hay ngay cổng trường cứ hiện về. Dù chả phải mê tín, tôi vẫn thấy hoang mang tột độ. Vì nghe đâu, năm nào trường tôi cũng gặp phải những sự cố kiểu như thế.

  • Ba ạ?!
  • Ừ, Trang có sao không con? Ổn chưa?
  • Dạ… tạm ổn rồi ba. Ba nói với cô P Trang chỉ bị ngất đi, đang hồi sức, rồi nói gọi cho chị của Trang xuống đây ba nhé.
Ngần ngừ thêm một lúc, tôi đưa thêm tiền gọi cuộc nữa :

  • Thương hả?
  • V hả, có sao không V? Bạn V có sao không?
  • Tạm thời… tạm thời V không rõ lắm. Xin lỗi Thương nhé. Sự cố bất ngờ, để Thương về một mình…
  • Trời. Sao lại xin lỗi Thương? Rồi người nhà bạn có ai xuống chưa V?
  • Chắc sắp xuống, thôi V cúp máy nha. Ra kiếm gì ăn, V thấy lả quá. Mai mốt gặp mình nói chuyện nhiều hơn nhé.
  • Ừ V. Mong bạn ấy không sao… Mà… V cũng giữ sức khỏe…
Hai mươi phút sau, mẹ với chị của Trang đến. Có cả ba tôi nữa. Kim đồng hồ vẫn chầm chậm tích tắc. Cánh cửa phòng mổ vẫn đóng im ỉm. Tôi định về, nhưng không nỡ để hai người phụ nữ đứng trước cánh cửa kia, cánh cửa của số phận run rủi, vì khi cánh cửa đó mở ra, có thể là ánh sáng, cũng có thể là bóng tối… tối lắm… nên tôi quyết định ở lại.
 
Chap 121 Khoảng lặng chiều tà

Đó có lẽ là những ngày tháng tôi cảm nhận rõ ràng nhất sự ngọt ngào của tình cảm, thứ tình cảm lần đầu tiên trong đời tôi được nếm trải.

Nếu so với Trâm của ngày trước, lúc đó, bọn tôi còn quá nhỏ và gần như chưa thực sự trưởng thành trong tư duy, cảm xúc, để rồi, trong một phút mải mê, hai đứa lạc về hai hướng.

Còn với Minh sau này, tôi như muốn thể hiện bản thân hơn là thật sự mến thương thật lòng. Vậy nên dẫu có những giây phút bên nhau đầy thi vị, đầy tươi vui, tựu trung lại, cũng chỉ như cơn gió thoảng qua, vu vơ, rồi đi mất.

Đối với Diệp, qua bao tháng ngày gần gũi, qua bao kỷ niệm vui buồn cùng nhau, cái tôi chờ đợi, có lẽ chính là những điều tôi đang trải qua đây. Nhưng thật tiếc, khi nó chưa kịp đến, tôi đã phải hứng chịu những sang chấn nặng nề…

Còn bây giờ, cô bạn đang ngồi sau tôi đây. Đôi tay vịn nhẹ thắt lưng, đôi chân cùng tôi nhấn bàn đạp, những vòng xe cứ đi về phía trước. Tôi nghe trái tim mình rộn rã những giai điệu tình ca. Nghe tâm mình hồn tràn ngập bao mến thương say đắm.

Hơn hai tuần trời mưa rã rích. Từ khi tượng phật bà được dựng lên ở bán đảo Sơn Trà, những cơn bão không còn đổ bộ vào thành phố Đà Nẵng nữa. Nhưng lũ mưa dai dẳng vẫn không thôi ngêu ngao.

Nếu là trước đây, tôi sẽ ghét mưa lắm lắm. Vì mang trong mình chiếc áo mưa chùng chình, không thể thoải mái làm điều gì được. Chưa nói, cứ mặc vào, rồi cởi ra, rồi lại mặc vào… thật lắm rắc rối. Đôi khi muốn dừng xe mua ổ bánh mì hay gói xôi, cũng ngại đưa tay vào túi rút tiền ra gửi. Đó là chưa nói đến tâm trạng. Tiếng mưa cứ lích chích trên mấy tầng không, rồi bên ngoài cửa sổ, không gian ảm đạm, trời đất âm trầm. Thật chỉ làm tâm trạng thêm phần … tâm trạng.

Nhưng bây giờ đã khác nhiều. Tôi thấy yêu mưa. Mưa làm đôi bàn tay em vịn chặt vào thắt lưng tôi hơn. Làm đôi chân em sát đôi chân tôi hơn. Làm khoảng cách giữa tôi và em gần gũi hơn. Và làm tâm hồn tôi thấy bay bổng, làm trái tim tôi thấy ấm áp…

Hôm nay là chủ nhật. Hai giờ chiều, tôi ghé chở em lên trường họp bí thứ. Mọi khi Phượng và Tuyết Linh hay ngồi một bàn. Bàn còn lại Linh vẫn hay cố ý để tôi ngồi với “người tình trong mộng”. Nhưng sau buổi đại hội chi đoàn vừa rồi, Phượng viết trong cuốn nhật ký chuyền tay rằng, để tập trung hoàn toàn cho việc học, Phượng đã xin rút chức bí thư, chuyển qua Đông Qui. Và chiều nay tôi ngồi một mình sau em với Linh.

Xong buổi họp, tôi cùng em đi ăn bánh kẹp ở quán sau trường. Trời mưa gió, lại se lạnh thế này, ngồi bên bếp than hồng tí tách lửa, nướng tường kẹp bánh, chấm với vị nước tương Hội An pha sốt bò khô cay nồng. Thật đáng gọi là thi vị cuộc sống.

Hôm đó có lẽ sẽ là một ngày rất đẹp cho buổi đi ăn chúc mừng ngày 20/10 giữa tôi và em nếu không có một sự kiện lớn xảy ra.

Hơn một tiếng trò chuyện cười đùa vui vẻ, đứng dậy tính tiền xong, em nói tôi chở qua chợ mua hoa về tặng mẹ.

  • Năm nào Thương cũng mua hoa tặng mẹ hả?
  • Chỉ khi Thương lên cấp 3 thôi.
  • Vậy mẹ Thương chắc vui lắm ha. Tự nhiên V thấy hổ thẹn quá. He
  • V chưa mua tặng mẹ năm nào hả?
  • Ừ. Năm nào ba V cũng mua 2 lẵng cho mẹ và chị. Nên nhiều khi V thấy cũng không cần nữa…
  • Thương thấy cần lắm đó. Vì thêm điều gì đó có thể thửa thải, nhưng thêm một món quà, thêm chút tình cảm, sẽ chỉ càng đong đầy hơn.
  • Vậy mẹ Thương năm nào cũng có hai lẵng hoa nhỉ. Hihi
Thấy em đột ngột im lặng. Hai bàn tay nắm chặt vào lưng tôi hơn, bất giác tôi quay ra phía sau. Định nói gì đó nhưng chưa kịp, một cảnh tượng kinh hoàng vừa nguyên vẹn xảy ra trong chớp mắt. Một cô bạn nhỏ đi chiếc 81 sát trên lề đường ở chiều ngược lại, chắc có lẽ nép vào để chuẩn bị ôm cua, bị hai thanh niên từ trong hẻm tuôn ra với tốc độ cao đâm phải, một tiếng ầm lớn, chiếc 81 văng ra một bên, cô bé bị kéo lê một đoạn tầm 2 mét mới rời ra. Hai thằng khốn rồ ga chạy mất. Cô bé kia nằm im lìm bất động trong khoảng 5 giây rồi đột nhiên co giật như người bị động kinh. Tôi vội vã đưa ghi-đông qua cho Thương rồi chạy lại cố gắng trợ giúp.

Những kiến thức sơ cấp cứu tôi vốn học rất nhiều trong khi học các khóa thủ lĩnh thanh niên. Lại thêm tính bao đồng, chạy đến sát bên cạnh, nhìn thật kỹ, tôi nhận ra đó chính là Minh Trang lớp tôi. Tim đánh thành từng nhịp binh binh trong lồng ngực. Sao lại đến nông nỗi này cơ chứ. Ngồi xuống bên cạnh, toàn thân M.Trang dần dần lịm đi, chỉ có tay phải còn giật giật trong vô thức. Máu từ tai chảy ra thành dòng, màu đỏ sậm chứ không tươi.

Nhìn đám đông xung quanh chỉ nhìn ngó vì hiếu kỳ, tôi hét lên thật to, cấp cứu, gọi giùm cấp cứu. Ai có di động hay nhà gần gọi giùm cháu chiếc cấp cứu. Ở đây có ai là bác sĩ hay y tá có thể sơ cứu không, giúp bạn cháu với.

Giọng nói khản đặc với ánh mắt hớt hải, nghe tôi hét, có chú chạy lại định bồng lên xe đến bệnh viện nhưng tôi ngăn :

  • Không được, đừng động vào. Chấn thương não, đừng gây tác động.
Bỗng đâu từ trong đám đông có một cô trạc 40 tuổi, hai chân còn đi ủng, chiếc áo mưa vẫn chưa cởi ra. Cô tiến lại gần :

  • Thằng bé nói đúng đó. Để nguyên như vậy gọi cấp cứu, đừng động vào. Tôi là y sĩ quân y đây.
Nghe y sĩ quân y, tôi chạy lại hối hả:

  • Giờ cô sơ cứu gì không ạ? Cháu có giúp được gì không ạ?
  • Giúp cô nâng nhẹ đầu bạn ấy lên cao một tí, giữ nguyên như thế đến khi xe cấp cứu tới.
Nghe xong, tôi tiến lại bên cô bạn nhỏ. Dòng máu đậm và sẫm vẫn rỉ ra, dù không thành dòng như lúc nãy. Khẽ dùng đôi tay nâng nhẹ, tôi ngước mắt về phía em. Thương đang đứng trân ra, sửng sốt, hai tay giữ nguyên trước đôi môi cắn chặt vào nhau thiếu điều bật máu, đôi mắt đỏ hoe long lanh hai hàng nước mắt... Tiếng còi xe cấp cứu vang lên từ phía xa, tôi hất mặt nói :

  • Thương về trước đi. Đi cẩn thận, cẩn thận nhé.
Rồi không kịp đợi em gật đầu, hai chiếc áo blouse trắng tiến đến. Cô bạn nhỏ của tôi nhanh chóng được đưa vào xe cứu thương. Tôi cũng vào theo.

  • Em là người nhà hả?
  • Thoáng nghĩ đôi chút, tôi “dạ” rành mạch.
  • Bé tên gì?
  • Dạ Minh Trang, L M Trang.
  • Chuẩn đoán chấn thương sọ não, tụ máu, chuyển lên tuyến trên em nhé. Gọi thêm ba mẹ bé nữa.
Nghe xong tôi dại cả người. Tiếp tục đẩy chiếc giường ra xe cứu thương, vừa đi tôi lại nhớ đến hình ảnh của ku Thành năm nào. Nhưng nó chỉ bị gãy tay, còn đằng này, đằng này… Tôi chả dám nghĩ thêm. Số nó sao lắm gian truân. Nhớ hồi lớp 4, nó chuyển đến cách nhà tôi đúng 5 căn. Rồi mãi gần hai năm sau, lúc lớp 5 lên lớp 6, đi học thêm chung tôi mới dần biết nó. Nhớ hồi đó, trong đám con gái, với chiều cao 1m5, nó gần như cao nhất. Nhưng không hiểu sao, sau này lên lớp lớn, rồi cấp 3, nó vẫn vậy, chả cao thêm chút nào. Nên lớp tôi gọi nó là Trang lùn.

Mặc dù nó lùn thật. Nhưng sức học của nó chẳng lùn chút nào. Nằm trong nhóm chuyên anh. Lại biết thêm cả tiếng Hàn và Thái, nó dường như có khả năng đặc biệt với ngoại ngữ. Năm lớp 10, khi cô Yến xếp chỗ ngồi, nó với bé Phương là hai đứa bàn đầu, hai đứa cao điểm nhất. Tính tình rất dễ gần, vui vẻ, hiền hòa, đặc biệt trong giờ kiểm tra, bạn bè muốn chép muốn hỏi muốn bày cái gì nó xử lý tất. Thành ra cả lớp đều quý. Lúc cắm trại, nó với ku Mạnh còn xuất sắc đem giải hóa trang về.

Nhìn vẻ bên ngoài hay cợt đùa tưng tửng, đâu ai biết bên trong nó cũng trải qua những bất hạnh mà ku Nhân từng gặp. Trong những lần ăn sáng gần nhà, nghe thông tấn xã vỉa hè bình loạn đủ các “giai thoại”, tôi mới biết ba nó hơi thiếu đứng đắn trong tình cảm, làm mẹ nó buồn nhiều, rồi hai người ly thân. Chị nó cưới chồng rồi theo chồng, còn mỗi hai mẹ con quấn quýt đùm bọc.

Cảm giác thiếu đi tình yêu thương từ một phía, những đứa đầy đủ tình cảm mẹ cha như tôi vốn không tài nào hiểu được. Chỉ biết nó đủ sức làm nhàu nát biết bao nhiêu tâm hồn trẻ thơ. Nhưng nó… tâm hồn nó, không hiểu bằng cách nào đó, đã vượt qua, đã sáng ngời, với nụ cười luôn thường trực và độ hài hước xề xòa.

Bây giờ, muốn nhấc máy lên gọi, tôi cứ ngập ngừng, rồi lần lữa… Chị nó tôi không biết số. Ba nó thì thôi, bỏ qua cho khỏe. Nếu gọi về nhà, chắc chắn mẹ nó sẽ cầm máy. Người phụ nữ mỏng manh còn mang trong mình căn bệnh huyết áp.

  • Alo. Dạ ba ạ?
  • Ừ, sao giờ còn chưa về?
  • Ba ơi. Bé Trang con cô P bị tai nạn, con đưa xuống đa khoa. Vào phòng hồi sức cấp cứu cũng hơn 15ph rồi, chưa biết tình hình thế nào. Ba đợi điện thoại, tầm 30ph nữa con gọi lại, rồi ba qua lựa lời nói với mẹ nó…
  • Ừ. Ba biết rồi. Có cần ba xuống đó không?
  • Dạ đợi chút con coi thử sao đã.
Thêm 15ph nữa trôi qua :

  • Người nhà giường X.
  • Dạ, cháu.
  • Cháu là gì?
  • Dạ cháu là … anh trai.
  • Hôn mê sâu, xuất huyết não, tụ máu màng não, mổ gấp. Đề nghị ký vào đây.
  • Tôi đưa bút ký vào, vẫn hỏi tiếp – Bác sĩ, có nguy hiểm đến tính mạng không ạ?
  • Em cứ bình tĩnh, đợi bác sĩ ...
Tôi nghe tai mình ù đặc đi. Những lời tầm phào bên ly chè cốc mía trong căn tin hay ngay cổng trường cứ hiện về. Dù chả phải mê tín, tôi vẫn thấy hoang mang tột độ. Vì nghe đâu, năm nào trường tôi cũng gặp phải những sự cố kiểu như thế.

  • Ba ạ?!
  • Ừ, Trang có sao không con? Ổn chưa?
  • Dạ… tạm ổn rồi ba. Ba nói với cô P Trang chỉ bị ngất đi, đang hồi sức, rồi nói gọi cho chị của Trang xuống đây ba nhé.
Ngần ngừ thêm một lúc, tôi đưa thêm tiền gọi cuộc nữa :

  • Thương hả?
  • V hả, có sao không V? Bạn V có sao không?
  • Tạm thời… tạm thời V không rõ lắm. Xin lỗi Thương nhé. Sự cố bất ngờ, để Thương về một mình…
  • Trời. Sao lại xin lỗi Thương? Rồi người nhà bạn có ai xuống chưa V?
  • Chắc sắp xuống, thôi V cúp máy nha. Ra kiếm gì ăn, V thấy lả quá. Mai mốt gặp mình nói chuyện nhiều hơn nhé.
  • Ừ V. Mong bạn ấy không sao… Mà… V cũng giữ sức khỏe…
Hai mươi phút sau, mẹ với chị của Trang đến. Có cả ba tôi nữa. Kim đồng hồ vẫn chầm chậm tích tắc. Cánh cửa phòng mổ vẫn đóng im ỉm. Tôi định về, nhưng không nỡ để hai người phụ nữ đứng trước cánh cửa kia, cánh cửa của số phận run rủi, vì khi cánh cửa đó mở ra, có thể là ánh sáng, cũng có thể là bóng tối… tối lắm… nên tôi quyết định ở lại.
Tem phát nhở
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
magicdesigner,
Người trả lời cuối
VuongCN,
Trả lời
3.432
Lượt xem
1.023.006
Quay lại
Lên đầu trang