TẠI SAO TÔN QUYỀN PHẢI ĐỢI ĐẾN NĂM 229 MỚI XƯNG ĐẾ?
Tào Phi đã chết vào năm 226 và đã tấn công ông ta vô số lần trước đó, Lưu Bị thậm chí còn chết trước đó vậy thì điều gì đã ngăn cản ông ta làm như vậy vào năm 227?
---
SeriousTrivia trả lời:
Bản thân việc xưng Đế khá là vô nghĩa. Tôn Quyền là người lãnh đạo miền Nam Trung Hoa bất kể việc ông có tự xưng là Hoàng đế hay không. Điều ông cần là một lý do chính đáng để chứng minh rằng ông có Thiên mệnh. Nếu bạn nhìn vào khoảng thời gian này, rất nhiều người đã tự xưng là Hoàng đế từ Trương Cử, Khuyết Tuyên, Viên Thuật, Công Tôn Uyên, v.v. và sau đó bị tiêu diệt chỉ như những tên phản đồ thất bại. Vì vậy, đối với Tôn Quyền và Vương quốc Ngô, họ cần một lý do chính đáng để chứng minh tại sao họ nên là một Đế chế. Đây không phải là vấn đề đối với hai Đế chế kia vì Cao Phi đã buộc Hoàng đế cuối cùng của nhà Hán phải thoái vị chính thức. Vì vậy, lý lẽ của triều Ngụy là họ đang kế thừa Thiên mệnh của nhà Hán. Lưu Bị đã đáp lại bằng tuyên bố của mình khi ông cho rằng Hoàng đế cuối cùng của nhà Hán đã bị giết như một phần của việc Tào Phi thoán đoạt, vì vậy tuyên bố của ông mang nghĩa đại diện cho sự tiếp tục của Thiên mệnh nhà Hán với ông, một thành viên thuộc dòng dõi Hoàng gia, là Hoàng đế mới. Tôn Quyền không có bất kỳ lý do nào trong số này nên ông cần một cái gì đó.
Về mặt chính trị, vào đầu những năm 220, Tôn Quyền đã rất lúng túng nếu như làm vậy bởi ông vừa mới tự nguyện đầu hàng Tào Phi với tư cách chư hầu của Ngụy. Điều này xảy ra ngay sau khi ông giết Quan Vũ nhằm đổ lỗi, nhưng Lưu Bị vẫn đem quân tấn công ông tại Di Lăng. Sau khi đánh bại Lưu Bị, Tôn Quyền nhận ra rằng ông không cần phải khuất phục trước Tào Phi nên đã từ chối gửi con trai mình sang làm con tin chính trị và hai bên đã khai chiến. Các cuộc Nam tiến của Tào Phi chủ yếu kết thúc với tỉ số hòa với chiến thắng ở một số mặt trận và thất bại ở một số mặt trận còn lại. Nhưng nhìn chung, Tôn Quyền: 1. Không giành được chiến thắng đủ lớn trước Tào Phi để tuyên bố rằng giờ đây họ xứng đáng đứng lên như một Đế chế đủ hùng mạnh để thách thức chế độ Ngụy và 2. Lúng túng quay lại liên minh với Lưu Thiện, và theo một nghĩa nào đó, thừa nhận về mặt chính trị tính hợp pháp của chế độ Thục Hán dưới danh nghĩa tiếp nối sự nghiệp của nhà Hán. Vì vậy, về cơ bản, Tôn Quyền đầu tiên là công khai chấp nhận tính hợp pháp của nhà Ngụy và sau đó chấp nhận tính hợp pháp của nhà Thục Hán là sự tiếp nối của nhà Hán. Trong cả hai trường hợp, việc đột nhiên quay ra và nói rằng: Không, không, không, thực ra tôi mới là người có Thiên mệnh đều không có nhiều cơ sở để dựa vào.
Sau cái chết của Tào Phi vào năm 226, Tôn Quyền đã cố gắng giành chiến thắng lớn trước Ngụy bằng cách xâm lược Giang Hạ (ông ta thật thông minh khi tránh đi một thảm họa nữa ở Hợp Phì), nhưng Văn Sính đã đánh bại Tôn Quyền ở đây một lần nữa. Có một vài cuộc nổi loạn và đào tẩu từ nội bộ đã hoàn toàn chiếm lấy sự quan tâm của Tôn Quyền vào năm 227 và cuối cùng vào năm 228, họ đã biến sự kiện Chu Phường trá hàng thành một chiến thắng lớn trước quân Ngụy tại trận Thạch Đình. Vì vậy, giờ đây, khi đã đủ tự tin vào bằng chứng rằng họ xứng đáng để được coi là đối thủ của Ngụy, Tôn Quyền đã tiến hành lễ đăng quang vào năm 229. Cùng với lễ đăng quang, ông cũng phải thiết lập một thỏa thuận ngoại giao với đồng minh của họ là Thục Hán, trong đó ông tuyên bố rằng họ cùng nhận được ủy thác từ Thiên mệnh để cùng nhau cai trị sau khi đánh bại vương triều bất hợp pháp của Tào Ngụy. Đây là lý do tại sao Tôn Quyền mất nhiều thời gian tới vậy để lên ngôi Hoàng đế. Chủ yếu là vì ông muốn chờ đợi và thực hiện theo đúng quy trình, với đủ hậu thuẫn chính trị và chiến thắng quân sự để mang lại sự tự tin cho Đế chế mới của mình.
HanWsh trả lời:
Gia Cát Lượng đang bận rộn vận động chống lại Ngụy, thực hiện cuộc viễn chinh phương Bắc lần thứ 2-3. Điều đó có thể đã cho ông đủ tự tin để xưng Đế.
Trước đó, Tôn Quyền có thể đã lo lắng mình sẽ phải chiến đấu trên hai mặt trận.
Theo tiểu sử của Tôn Quyền trong Tam Quốc Chí Chú:
<Ngụy lược viết, "Khi Tôn Quyền nghe tin Tào Phi đã chấp nhận thiện nhượng từ nhà Hán và tự xưng là Hoàng đế, và Lưu Bị cũng đã tự xưng là Hoàng đế, ông đã cho triệu tập một người có khả năng chiêm tinh và hỏi họ về tình hình chiêm tinh hiện tại, vị trí của các vì sao và vị trí cũng như hào quang của chúng trong vũ trụ, bởi Tôn Quyền cũng muốn có tước hiệu, cảm thấy rằng tước hiệu hiện tại của mình quá tầm thường và sẽ không được quân thần tôn trọng.
Nhưng thay vì theo đuổi trực tiếp mong muốn này, trước tiên ông đã lên kế hoạch hạ mình xuống và chỉ sau đó mới xưng một tước hiệu. Bằng cách hạ mình xuống trước, ông sẽ được người khác trao quyền và ân huệ; lệnh ban cho những điều này chắc chắn sẽ kèm theo lệnh tiến hành một chiến dịch quân sự; thông qua lệnh tiến hành một chiến dịch, ông sẽ có cơ hội khơi dậy lòng nhiệt thành của dân chúng; khi dân chúng phấn khởi vì ông thì ông sẽ gom được sự ủng hộ để thực hiện tham vọng sau cùng của mình. Đây chính là lý do vì sao ông lại cắt đứt quan hệ với nước Thục và quay sang nước Ngụy.">
...
<"Khi Tôn Quyền từ chối xưng Đế lúc này, ông nói với các quan đại thần của mình, 'Nhà Hán đã bị [người ta] chôn vùi và thoán đoạt mà ta lại không thể bảo vệ hay cứu vãn được. Tại sao ta phải đi xa tới mức tranh giành Đế vị?'
"Các quan đại thần của ông tuyên bố có báo cáo về các dấu hiệu và điềm báo xác nhận Thiên mệnh đã làm chứng cho sự chế độ của ông, và họ giục ông xưng Đế. Nhưng ông vẫn không đồng ý, và ông nói với các tướng lĩnh và quan đại thần của mình, 'Huyền Đức đã gây sức ép dữ dội lên biên giới phía Tây của ta vào năm ngoái, và đó là lý do tại sao ta ra lệnh cho Lục Tốn tuyển quân để chống lại hắn. Vào thời điểm đó, khi ta nghe nói rằng những kẻ từ phương Bắc [Tào Phi] đề nghị gửi một đạo quân đến hỗ trợ ta, ta nghi ngờ rằng chúng thực sự được cử đến để kiểm soát ta, và nếu ta không chấp nhận các tước hiệu mà chúng đề nghị, ta sẽ chỉ làm chúng xấu hổ và nhục nhã và do đó khuyến khích chúng tiến đánh ta nhanh hơn. Kết hợp với kẻ thù của chúng ta ở phía Tây, chúng ta sẽ bị buộc phải tham gia vào một cuộc chiến tranh trên hai mặt trận, và tình hình của ta sẽ trở nên xấu nhất. Chính vì lý do đó mà ta buộc phải hạ mình, kiềm chế bản thân và chấp nhận tước Vương được ban cho. Rõ ràng là các ngươi đã không nắm bắt được lý do ta chịu khuất phục từ trước đó, và vì vậy ta quyết định làm sáng tỏ vấn đề này cho các ngươi.">
---
VỀ TƯỚC HẦU CỦA TÔN QUYỀN
Em hỏi:
Tôi cho rằng Tôn Quyền đã nhận thừa kế tước Ngô hầu từ Tôn Sách, vậy làm sao Tào Tháo vẫn có thể phong cho ông ta làm Nam Xương hầu sau này? Hay là tước hiệu Ngô hầu trên danh nghĩa đã không được truyền xuống theo luật định sau khi Tôn Sách bị ám sát?
HanWsh trả lời:
Yeah. Không có ghi chép rõ ràng rằng Tôn Quyền đã trở thành Ngô hầu. Vậy nên có 2 kịch bản: Thứ nhất là con trai của Tôn Sách đã thừa kế nó, thứ hai là tước hiệu này đã không còn hiệu lực nữa.
Em hỏi tiếp:
Tôi thấy bối rối vì Khổng Minh gọi Tôn Quyền vào thời điểm diễn ra trận Xích Bích là "Ngô hầu" trên phim truyền hình. Tôi không biết liệu tước vị đó có được truyền lại hay Tôn Quyền chỉ cai trị với tư cách là Chúa vùng Giang Đông (tước nom giống power fantasy ghê).
HanWsh đáp:
Phim truyền hình dựa trên TQDN, không phải nguồn chính sử. Tôi sẽ không đặt quá nhiều niềm tin vào nó.
Theo tiểu sử của ông trong Tam Quốc Chí Chú, thông qua tờ thỉnh cầu phong của Tào Tháo,
Tôn Quyền cai trị [Giang Đông] với tư cách là Thảo lỗ Tướng quân và quyền Thái thú Cối Kê, được đồn trú tại Ngô; ông phải hành động như một giám sát viên của các quận dưới quyền kiểm soát của mình và báo cáo lại về các vấn đề dân sự ở đó.
Trước hết, chúng ta nên hiểu rằng Tôn Sách khác với Tào Tháo, Viên Thiệu và thậm chí là Lưu Bị. Ông không có thẩm quyền tuyệt đối đối với toàn bộ lực lượng của mình. Nhóm của ông bao gồm các "cổ đông" ở mọi quy mô ngay từ đầu. Bản thân ông không đạt được bất kỳ thành tựu quân sự nào trong thời kỳ Tôn Kiên còn sống, cũng không thiết lập được địa vị là tộc trưởng của gia tộc Tôn. Tôn Bôn, Ngô Cảnh và Từ Côn đã có những đóng góp lớn và được trao các chức vụ chính thức, trong khi Tôn Sách, một thường dân, phải chiến đấu với đám thổ phỉ và lập được công trạng hiển hách chỉ để giành lại những thuộc hạ cũ của cha mình (và thậm chí chỉ la một phần trong số họ). Thẩm quyền lớn nhất của ông trong vai trò lãnh đạo phe phái của chính mình là địa vị con trai cả của Tôn Kiên.
Vì Tôn Sách mất quá sớm, ông thậm chí còn không có đủ thời gian để thiết lập mối quan hệ quân - thần với những người trong gia tộc và tướng lĩnh của mình.
Khi Tôn Sách mất, ông chỉ là một Thái thú quận. Anh em họ của ông là Tôn Bôn và Tôn Phụ là Thái thú quận, chú của ông là Ngô Cảnh là Thái thú quận, bạn của ông là Chu Du là Thái thú quận, Lý Thuật vừa mới gia nhập nhóm là Thái thú quận, và bộ hạ lâu năm Chu Trị cũng là quyền Thái thú. Làm sao một nhóm Thái thú có thể tỏ lòng tôn kính với một Thái thú khác?
Hứa Cống là Thái thú quận. Tôn Sách cũng là Thái thú quận. Tại sao Hứa Cống phải phục vụ một tên nhóc trẻ hơn và mới được bổ nhiệm? Họ có mối quan hệ gia đình để gắn kết họ lại với nhau không? Không. Hứa Cống có phải là một bộ hạ cũ của Tôn Kiên không? Không. Hứa Cống có phải là bạn thân của Tôn Sách không? Không.
Khi Gia Cát Lượng đưa ra lời khuyên cho Lưu Bị về tình hình chung của nhà Hán, ông đã đánh giá Tôn Quyền, người chỉ nắm giữ sáu quận ở Giang Đông, là "Ngài nên cố gắng liên lạc và thành lập liên minh với ông ta thay vì cố gắng chinh phục lãnh thổ của ông ta." Ông tin rằng Tôn Quyền có tiềm năng trở thành một trong ba lãnh đạo lớn trong thiên hạ. Lý do cho điều này là dưới sự cai trị của Tôn Quyền, "Ông ta có lợi thế về địa lý, được lòng dân và sự ủng hộ của nhiều cố vấn thông thái và tài giỏi."
Nói cách khác, khả năng tập trung quyền lực nội bộ của Tôn Quyền rất tốt và ông có điều kiện để thiết lập một chế độ ổn định. Trước và sau khi Tôn Quyền lên ngôi, Tôn Sách và Ngô phu nhân đều lo lắng cho tương lai của chế độ nhà Tôn. Tuy nhiên, Tôn Quyền đã đàn áp thành công các cuộc nổi loạn địa phương, tạo dựng lòng tin với các tướng lĩnh cũ, thăng chức cho các tướng lĩnh có nguồn gốc thấp hơn như Lữ Mông, Từ Thịnh và Phan Chương, và tuyển dụng các học giả phương Bắc lưu vong và quý tộc địa phương Giang Đông vào nha môn của riêng mình, đảm bảo hoàn toàn quyền lực và tiếng nói của riêng mình trong chế độ nhà Tôn.
Ý nghĩa cuối cùng và lớn nhất của trận Xích Bích là nó giúp cho Tập đoàn Giang Đông hoàn thành việc thống nhất nội bộ. Mặc dù khu vực Giang Đông vào cuối thời nhà Hán đã có cơ sở cho một chế độ ly khai, nhưng vì không có tiền lệ, đã có chia rẽ nội bộ trong quan điểm về việc có nên chống lại Tào Tháo hay không. Tương tự như vậy, Lưu Tông ở Kinh Châu đã không thể thống nhất hiệu quả những ý kiến chia rẽ như vậy và do đó không thể thành lập được một chế độ riêng biệt.
Chu Du, Lỗ Túc, Cam Ninh và những kẻ ủng hộ chiến dịch chống lại Tào Tháo đều là những người có tham vọng. Lỗ Túc đã từng nói với Tôn Quyền rằng lý lịch của ông đủ để đảm bảo cho ông giữ một chức vụ chính thức dưới quyền Tào Tháo. Trong khuôn khổ hệ thống được thiết lập bởi nhà Đông Hán, một quý tộc địa phương có đặc quyền như Lỗ Túc có thể dễ dàng trở thành quan huyện và thậm chí là quan quận từng bước một. Nếu may mắn, ông thậm chí có thể trở thành một Thái thú quận, nhưng về cơ bản, con đường công danh của ông tới đây là kết thúc.
Lý do tại sao ông từ chối đầu hàng Tào Tháo chỉ đơn giản là vì ông không hài lòng với khuôn khổ này. Ông ta nhiều lần tuyên bố muốn Tôn Quyền xưng Đế, vì chỉ có như vậy ông ta mới có thể trở thành một vị đại thần khai quốc và thể hiện được hết tài năng của mình. Đây là điều mà nhà Đông Hán / Tào Tháo không thể mang lại cho ông ta. Chu Du cũng nói với Tưởng Cán rằng anh em họ Tôn đã nghe theo lời khuyên của ta và cùng chia sẻ vui buồn với ta, đây mới chính là điều mà ta theo đuổi. Còn những người có xuất thân thấp kém như Hàn Đương, Chu Thái, Lữ Mông và vân vân, họ càng không thể tách rời khỏi chế độ Tôn Ngô. Họ chỉ có lựa chọn duy nhất là trở thành những người ủng hộ trung thành của Tôn Quyền.
Nhưng đối với những kẻ từ đầu đã có địa vị nhất định trong chế độ Đông Hán và không có tham vọng đặc biệt lớn, chế độ của Tào Tháo vẫn khá hấp dẫn đối với họ. Hai nhân vật đại diện là Trương Chiêu và Tần Tùng. Tôn Sách đã từng bối rối vì những người khác không muốn coi ông là thủ lĩnh của họ. Vào những ngày đầu thời Tôn Quyền, có ghi chép về những người ở lại làm môn khách nhưng không thực sự trung thành với ông. Vương Lãng, Hoa Hâm và một số người khác thậm chí đã cố gắng hết sức để trở về phương Bắc. Trận Xích Bích đã chứng minh cho những người này thấy rằng Giang Đông thực sự có khả năng tách ra khỏi bờ Bắc sông Dương Tử và tự bảo vệ được mình.
Những người còn níu giữ ảo tưởng về Tào Tháo phải đối mặt với thực tế rằng Giang Đông có thể sẽ nằm dưới sự cai trị của gia tộc Tôn trong một thời gian dài. Thay vì đặt hy vọng vào việc quay trở lại khuôn khổ Đông Hán, tốt hơn là nên cống hiến hết mình cho chế độ đầy triển vọng này và phấn đấu mang lại lợi ích lớn hơn cho bản thân và gia tộc của mình.
Vì vậy, sau trận Xích Bích, Tôn Bôn vốn thân cận với Tào Tháo đã mất đi sự sủng ái, còn Tôn Quyền từng bước thăng tiến từ chức Thái thú quận lên chức Châu mục, hoàn thành tốt đẹp công cuộc thống nhất nội bộ.
---
Có thể thấy rõ lý do tại sao nhiều lúc Tôn Quyền và các gia tộc "bằng mặt nhưng không bằng lòng". Khác biệt về tước vị thực sự (đặc biệt quan trọng trong văn hóa sĩ phu thời bấy giờ) cũng như cái tâm (kẻ muốn Bắc phạt, lòng người lại không theo) thì làm sao đồng lòng được? Đây là lý do tại sao Ngô gần như chỉ thắng lớn khi phòng thủ chứ không phải tiến công.