( Hồi ký ) 11 năm

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề vvuivedxd
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Hôm nay dọn phòng trọ cũ thì phát hiện ra vài cuốn nhật ký trong 11 năm xa nhà các thím ạ . Em chủ yếu lên đây viết lại thôi , văn em không hay lắm ( thật ra là rất dở ạ :beat_brick:, có gì nhắc nhở để em drop chứ đừng gạch nhá , tội nghiệp :nosebleed: ) . vvuivedxdKhi viết em sẽ xưng "tôi" cho nó cảm xúc nhé !
Chap 1
Nhà tôi có 5 người , bố , mẹ , em gái/trai , người còn lại là ai các thím cũng biết rồi đấy . Tên tôi là V.Anh , 15 tuổi , cao 2m ( thực ra éo nhớ lúc đấy mình cao bao nhiêu nữa :beat_shot: ) , da ngăm đen , khuôn mặt ưa nhìn . Gia đình lúc đó thì nói là rất nghèo , bố cờ bạc cá độ , ông thì ốm nặng liệt giường ( ông bà nội với bà ngoại mất rồi ) Mẹ tôi ngày nào cũng làm quần quật ngoài đồng , bốc vác để xoay tiền thuốc , tiền ăn từng bữa , có tháng phải nhịn cơm 2-3 ngày . Bố vay nóng , xã hội đen đến nhà báo nợ , đập phá nhà cửa . Đỉnh điểm đến năm lớp 9 thì tôi lúc nào cũng chịu những lần đánh đập của bố khi say rượu, lời sỉ vả , khinh bỉ của bạn bè :(. Ở đây thì tôi chỉ chơi với thằng T , nhà nó buôn hàng nên cũng đủ ăn đủ mặc , chính nó cũng là đứa đưa tôi vào mảnh đất Sài Gòn :LOL: .
Một cái hôm tôi vẫn nhớ rất rõ , ngày cái gia đình tôi coi như gần gũi nhất rời xa mình , 16/7/2009 .
Tối đó tôi qua nhà thằng T xin gạo nấu cháo cho 2 đứa em ăn , khi trở về thì không còn 1 ai ở đấy nữa , mọi người đâu rồi . Chạy đi khắp làng gọi:
- Bố mẹ ơi , CÚN CÒ ( Cún là tên con em , Cò là tên thằng nhóc ) ơi !
Đáp lại tôi chỉ là những ánh mắt khinh bỉ , những câu chửi của mọi người . Lúc này tôi mới nhận ra cái xã hội này nó thối nát cỡ nào , tôi chán nản bỏ về nhà với suy nghĩ :
- Chắc là mọi người đi đâu thôi , mai lại về ý mà .
Cứ thế tôi đã đợi 3 ngày ròng rã cho đến khi nghe tin từ bọn đòi nợ :
  • Chúng nó trốn mẹ nó rồi
  • d** m* mày , đéo trả bố giết con mày
Nói xong chúng cầm gậy đuổi đánh tôi , chạy thục mạng cuối cùng trốn được vào bụi cây . Đợi đến tối tôi mới sang nhà thằng T xin ở nhờ .
  • T ơi , cho tao ngủ nhờ
  • Nam nữ thụ thụ bất thân , mày ngủ đất nhá
Thằng này nó nhây thế đấy nhưng tốt lắm nhá :still_dreaming:
  • kệ cmm , thôi mượn tạm bộ quần áo nhé
  • Mà mày sao phải qua đây ngủ nhờ thế này ?
Tôi thuật lại toàn bộ sự việc . Nghe xong nó gật gật đầu như ông cụ non , ra vẻ hiểu chuyện :
  • Mày tính thế nào
  • Đến đâu thì đến , thôi tao ngủ đây .
  • Ngủ cmm đi , đừng hấp diêm tao đấy nhé
Sáng dậy thấy cô chú ( mẫu thân và phụ thân thằng T ) đang sửa soạn đồ đạc lên chiếc xe tải nhỏ , tôi hỏi :
  • Cô chú đi đâu đấy
  • À chú giao lô hàng vào SG ý mà - chú H đáp , phải nói chú khá hiền , chăm chỉ .
Tôi chẳng biết lúc đó tôi làm sao nữa mà đốp luôn một câu :
- Cho cháu vào với !
Thằng T đứng sau tôi há hốc mồm , cô chú nhìn nhau ngơ ngác hỏi nhau :
- Là sao ?
Tôi kể dự định của mình , papa thằng T vỗ vai :
- Được , thanh niên có chí đấy , chú sẽ nhờ người quen trong đây làm thủ tục nhập học cho mày
Tôi rưng rưng nước mắt, muốn khóc luôn ( thím nào bảo mình con gái thì chịu , chứ mình dễ xúc động lắm :beat_brick: )
- Vâng ạ , cháu cảm ơn .
Và tôi đã lên đường vào Sài Gòn , 20/7/2009 !
Chuyến xe kéo dài hơn 1 ngày , chuyến đi dài nhất mà tôi từng đi . Một cậu con trai đặt chân xuống đất Sài Gòn , ấn tượng của cậu về nó là một nơi tấp nập , ồn ào , có những căn nhà san sát nhau , nhà thờ đức bà nguy nga tráng lệ ( em copy câu này đấy :)) đang ngắm nhìn những thứ mới lạ , chú nói :
- Thôi tự tìm hiểu nhé , đây những việc cần làm trong tờ giấy này , cầm đi .
Mở tờ giấy ra thì tôi thấy hơn 5 triệu đồng ( một số tiền lớn vào 2009 ), đầu tiên là đi tìm phòng trọ . Tôi loanh quanh 1 hồi thì thấy một cái biển cho thuê . Theo chân bà chủ , tôi nghía được một căn phòng 15 m2 , chia thành 2 gác , một nhà vệ sinh , 1 chiếc giường không có đệm , 1 cái bồn rửa tay . Giá khoảng 500k một tháng , nói chung là tạm ổn . Mượn điện thoại bà chủ thông báo địa chỉ cho chú rồi đi " khám phá " tiếp . Ghé cửa hàng mua 1 chiếc điện thoại , chỉ tay like a boss vào con iphone 3g :
  • Anh ơi con này bao nhiêu tiền vậy ?
  • 12 triệu - vừa nói ổng vừa liếc nhìn mình , ra vẻ khinh bỉ - mày có mua được không ?
  • Có cái nào rẻ không anh ? em mới ở quê lên chưa biết
  • Này , mày mua con này thôi ! - vừa nói vừa đưa cho mình con nokia 1200 - anh thấy mày hiền anh giảm cho 50k nhé ! ( giờ nghĩ lại thấy ông này 2 mặt thế nhỉ :cautious: )
Tôi hí hửng rời cửa hàng thì vấp vào một người :
- ĐI KHÔNG BIẾT NHÌN ĐƯỜNG HẢAAAAA !!!
Ps : văn em dở lắm , mấy thím đừng gạch nhaaaaaaaaaaaaaaaaaa
Các chap sau :
chap 2
Chap 3
Chap 4
Chap 5
Chap 6
Chap 7 - Special
Chap 8 - Phan thiết và em
Chap 9 - Phan thiết và em (p2)
Chap 10 - Phan Thiết và em (p3)
Chap 11 - Phan thiết và em (p4)
Chap 12 - Phan Thiết , tôi và em (final season)
Chap 13 - Ngày trở về
Chap 14
Chap 15 : Chung một nhà ?
Chap 16 - Chấp nhận
Chap 17 - Thằng chó
Chap 18 - Kết cục của những kẻ tiểu nhân
Chap 19 - Nhẹ nhàng
Chap 20 - Kế hoạch
Chap 21 - Sinh nhật và câu chuyện tình buồn
Chap 22 ( ngắn ) : Những ngày bình yên
Chap 23 : Quê tôi
Chap 24 ( ngắn ) : Quê tôi (p2)
Chap 25 : Quê tôi (p3)
Chap 26 : Quê tôi (p4)
Chap 27-Thành phố của ...
Chap 28 - Gặp lại thằng chó
Chap 29 - Gây sự
Chap 30 - Sự chạy trốn
Chap 31 - Nhát dao và thiên thần
Chap 32 - Sorry ! Half Angel
Chap 33 - Tôi đã cho " Bố con nhà chó " đi tù thế nào (p1)
Chap 34 - Tôi đã cho " Bố con nhà chó " đi tù thế nào ( p2 )
Chap 35 - Tôi đã cho " Bố con nhà chó " đi tù thế nào ( p3 )
Chap 36 : Thổ lộ ( p1 )
Chap 37 : Thổ lộ ( p2 )
Chap 38 : Dưa bở ngon quá
Chap 38.5 ( ngắn ): Nhỉ ???
Chap 39 - Làm việc thôi nào !
Chap 40 : Một nửa của lời hứa , sự trở lại của ký ức ! (p1)
Chap 42 : Một nửa của lời hứa , sự trở lại của ký ức ! ( p2 )
Chap 43 : Một nửa của lời hứa , sự trở lại của ký ức ! ( p3 )
Chap 44 : Một nửa của lời hứa , sự trở lại của ký ức! (p4)
Chap 45 :Một nửa của lời hứa , sự trở lại của ký ức ! ( p5 )
Chap 46 : Hãy tìm lại những thứ ta đã mất !
Chap 46 (2)
Chap 47 : Cơn mưa màu hồng !
 
Sửa lần cuối:
Chap 47 : Cơn mưa màu hồng !
Bác tài xế dừng lại , chỉ chỉ và nói cái gì đó . Tôi đưa một xấp tiền cho bác trả lại chứ có biết tiếng đâu , mặt bác này cũng khá hiền nên chắc không sao!
Tôi đang đứng trước một ngôi nhà 2 tầng trong hẻm, kiểu kiến trúc gì tôi cũng không biết nữa , sơn toàn màu trắng nhưng khá dễ thương. Cũng bình thường như mọi ngôi nhà xung quanh , không kiểu " hoàng gia " như mấy phim châu âu tôi hay xem . Giờ mới để ý xung quanh , bên kia là một bức tường đá bám rêu , gần đó là một quán cafe nhỏ . Khu này khá ít người , đìu hiu .
Đưa tay lên gõ cái cửa gỗ nhìn không an toàn lắm, không có phản hồi , gõ lần hai , lần ba ... có khi nào sai địa chỉ không nhỉ ? Mà giờ xứ lạ có hỏi được ai đâu . Nhìn cái cửa sổ , tôi nảy ra cái sáng kiến , hé hé mắt qua rình bên trong ... trống tuếc người . Thụt đầu lại không người ta lại nghĩ trộm hay gì thì phiền phức lắm .
Ngồi trước bệ cửa , tì đầu lên đôi bàn tay . Giờ chỉ có cách đợi thôi , lạnh quá ! Trời đã chuyển hớng đen , có lẽ sắp mưa rồi mà ... chị vẫn chưa về .
Năm , mười , rồi lại mười lăm phút . Cầm điện thoại lên xem , đã gần 4 giờ chiều rồi , mới lang thang có một lúc thôi mà đã muộn vậy rồi sao ? Rồi trời cũng đổ mưa , cơn mưa nhỏ , nhỏ lắm . Người đi đường cũng dần bật chiếc ô của mình lên , bóng người vẫn ngồi chờ đợi . Tiếng gió rít trên bầu trời , đám mây vẫn không trôi , nó đang đứng yên , như tâm trạng của ai đó vậy . Đến tận kẽ lòng , sự nôn nao hiện rõ . Và rồi cơn mưa trở nặng ...
Từ tít đằng xa , một dáng người nhỏ nhắn , kiêu sa và cũng có phần dễ thương ẩn hiện sau lớp mưa . Tôi bật dậy , lao về hướng đó thật nhanh , nhanh như sợ cô ấy đi mất vậy . Chẳng có ai điên hơn thằng nhóc này nữa rồi , bỏ đi tận nửa vòng trái đất , một đứa không muốn nhờ cậy ai , bỏ hết mấy cái hình tượng vẻ ngoài ấy đi ... để gặp một người nó cũng chẳng biết thế nào nữa ! Có lẽ là người thân nhất với nó sau khi bố mẹ bỏ đi
Vội quá cuống chân , ngã sấp mặt . Bùn đất lấm len đầy người , chẳng buồn đứng dậy nữa rồi , nó bò đến , từng miếng da cọ sát vào đất đá . Xót lắm , những chẳng là gì nữa với nỗi nhớ bồng bột tuổi trẻ cả ! Mãnh liệt có , thơ mộng có , và chua xót cũng có .
Hai người tiến gần đến nhau , cơn mưa bỗng gào lên , đó có lẽ là cơn mưa lớn nhất , và cũng là cơn mưa nhiều cảm xúc nhất với nó . Cô ấy tiến lại gần , nói gì đó , nó mỉm cười nói nhỏ :
  • Chị ... chị ơi !
  • ......
  • Chị
Nó ngẩng mặt lên , đứng dậy , đối mặt với công chúa . Đôi tay trắng muốt như tuyết run run , đôi má ửng hồng , tóc buông xõa kẹp chiếc nơ nho nhỏ , chui người trong chiếc áo khoác rộng . Dễ thương đến lạ ... chiếc ô bị ném xuống ! Cô ấy tiến lại , sờ mặt , cổ , rồi xuống hai cánh tay gầy đét , công chúa bật khóc , trước một thằng rách rưới . Và nó cũng khóc từ nãy , nước mắt cặp đôi hòa vào dòng nước mưa . Kéo cô ấy lại ôm , ấm áp lắm ...
  • Hu , nhóc , nhóc thật hả , hu hu , hic ... - tiếng khóc hòa cùng tiếng nấc nghẹn
  • Vâng .... em chứ còn ai
  • Hu hu hu , sao lại ở đây , hu
Chị đưa tay ôm lại nó , siết chặt lắm .Vuốt nhẹ mái tóc đen óng sang một bên , đôi mắt óng ánh mọng nước , to tròn mở ra . Đưa mặt lại đôi môi đang hấp hé , đặt lên đó mô nụ hôn nhẹ , nụ hôn này thay cho một lời nói mà chỉ nó mới hiểu. Chị sửng sốt , cúi gằm mặt xuống , đánh bùm bụp vào ngực nó :
  • Ở đây gặp chị chứ làm gì
  • Nhóc ác , tệ lắm , hic , ngu nữa - tự nhiên nói người ta ngu , tức ghê mà cũng vui ghê
  • Đứng đây hoài hả ? Đau quá rồi nè
Chị liếc qua người nó và thản thốt :
- Chết rồi , vào đây em băng cho ! Nhiễm trùng hết làm sao
" Em " ư ? Cái từ ấy khẳng định nhiều điều lắm ... Đó là ngày nó hạnh phúc nhất , ngày nó không thể quên , cho dù có chuyện gì đi nữa !
.
.
.
Hoàng tử cũng đã gặp được công chúa , cơn mưa tạnh dần , tạnh dần . Thật nhẹ nhàng
gọi hồn thím tiếp :v
 
Chap 48 :
Lững thững bước vào chính cái căn nhà tôi vừa đứng chờ , chị mò mẫm lấy từ trong túi ra cái chìa khóa . Chiếc cửa mở bật ra , tôi đứng thần người nhìn vào , tầng một không rộng lắm . Bên ngoài là bậc thềm nho nhỏ , đặt cái kệ gỗ để giày dép và một cái hộp hình vuông mà tôi chẳng biết gọi là gì , hình như là dùng để cất ô . Sâu vào nữa là phòng khách , ngay giữa một chiếc ghế sofa đối diện cái tivi nhỏ , tất cả đều nhỏ nhắn đến lạ , ánh vàng của bóng đèn làm tôi bỗng cảm thấy ấm áp trong lòng . Bỗng chị cất tiếng :
  • Sao không vào đi , đứng đây lạnh lắm .
Tôi rón rén bước vào , vội xin lỗi thổ địa vì đã mang cơn bão vào trong nhà , mà cũng chẳng biết ở đây có thổ địa không nhờ ? Buông thõng người xuống nền gạch , chẳng thèm đi nữa , hay nói đúng hơn cái cơ thể này đã chờ chị mà chẳng biết mệt mỏi , giờ bắt đầu thấm cũng chẳng còn sức nữa đâu . Tay chân lạnh buốt , mặt lấm tấm nước mưa tưởng chừng như sắp thành băng đến nơi . Chị khóa cửa , bước vào :
  • Ướt hết rồi này , sao ngốc thế không biết !
  • Hả ?
  • Hả cái gì mà hả , đợi chị đi lấy khăn , nước tắm chưa bật đâu , đợi cho chết lạnh đi nhé ! Điên ơi là điên .
Tôi cũng chẳng thèm nói gì nữa , lấy cái khăn vừa được chị ném vào đầu lau qua qua cho có . Chị luôn quan tâm chăm sóc một thằng nhóc như tôi , không máu mủ , chẳng phải ruột thịt , như là một đứa em . Cái điệu bộ lúc nào cũng tỏ ra bề trên mặc dù đến là buồn cười , tôi đã quen rồi . Tôi biết cảm xúc chị khi phải đi xa chứ , chắc cô đơn lắm , chắc lạnh lẽo lắm :
  • Ây da , đau . Chị làm cái gì đấy hả ? - Tôi hét lên
  • Im , immmmmmm , nào
Bà cô mắt liếc nhìn , bịt miệng tôi lại , cũng chỉ biết ú ở cho có cái chống cự :
  • Hihi , ngoan , sát trùng tí thôi la ghê vậy . Cái đồ yếu xìu ...
  • Bảo ai yếu hả ! Yếu mà đến đây gặp được người kia đấy , đi về cho biết mặt bây giờ
  • Ừ đấy , về đi , thách nhóc về luôn , hi .
Chỉ lẩm nhẩm nói cái gì đó đủ để tôi không nghe thấy . Cái con người này kì lạ hết sức :
  • Đi không biết cẩn thận gì cả , một hồi nhiễm trùng ra đấy là chết tươi luôn .
  • Này , đừng có rủa , tự nhiên xuất hiện nên ...
  • Nên gì ?
Tôi câm nín , ngồi yên lặng xem chị cầm cái gạc màu trắng băng bó . Giờ nhìn lại mới thấy , chị tàn tạ chẳng khác gì nó , tóc rối bù hết lên , tay chân vẫn dính bùn dây từ người tôi ra . Vậy mà vẫn mỉm cười vui vẻ , nhìn chị bây giờ , lòng tôi có chút gì đó , chỉ một chút thôi , lạ lắm ...
  • Xong rồi đó !
  • Eo , băng gì xấu vậy , ủa , mà băng này sao tắm được ?
  • Ừ ha , chị quên mất ... thôi , nhóc lau người thôi ! Né vết thương ra đi . Thôi vào nhà tắm đi
Vừa nói chị vừa đẩy tôi vào tắm , hic , mà làm gì có gì đâu mà tắm :
  • Ơ , nhưng em để quần áo ở khách sạn rồi ! Sao giờ ?
  • Đây , chị lấy đồ của anh hai cho mà mặc , hi
  • Trời , lỡ ...
  • Tắm đi , nhiều lời quá , nhức hết cả đầu .
Lau người sơ qua rồi đi ra ngoài , phải nói vết thương to thì không sao mà mấy vệt xước nhỏ thì nó lại rát kinh khủng . Quần áo của anh trai chị thì chuẩn đét ... với body của mấy ông gymer . Tôi bơi trong đấy còn được , gầy quá mà :
  • Hihi , nhóc ngố .
  • Ngố cái đầu chị , không còn cái nào chật hơn hả ?
  • Không , hay là muốn cởi chuồng .
  • Thèm lắm đấy hả ?
  • Hic , đồ dâm dê . Lên phòng ngủ đi , trên tầng ấy .
Nó bây giờ mới tự hỏi , quần áo anh trai chị ở đây , thế không lẽ ... :
  • Em hỏi nhỏ nhớ ?
  • Có ai đâu mà hỏi nhỏ với lớn , hi .
  • Anh chị đâu ? Em ở đây có sao không , hay em thuê taxi qua bên khách sạn ngủ cũng được , chứ ...
  • Vớ vẩn , anh chị không có ở đây đâu , vào ngủ với chị đi , đi , đi maaaaaaaaaaaà .
Tôi đến phát ớn với cái giọng nhõng nhẽo này , chiều ý chị cũng ngài ngại đi vào phòng , phòng con gái mà . À , trước giờ tôi vẫn hay qua phòng chị mà nhỉ ... Tầng này thì có hai phòng , phòng đầu tiên thì tôi đoán là phòng của anh hai chị , còn bên cạnh là cái nơi tôi được đưa vào .
Phòng chị thì đẹp lắm , không lộng lẫy , màu sắc , chỉ có màu trắng , điểm xuyến thêm chút sắc hồng từ những món đồ trang trí , nhẹ nhàng đến tinh tế . Liếc qua thì chỉ thấy có đúng một chiếc giường vừa đủ cho hai người nằm , tôi ái ngại :
  • Này , đừng bảo nằm chung đấy nhé ?
  • Ừ , đúng rồi , nhóc nằm lên đây đi .
Tôi cũng chẳng ngại ngần , nói chứ , số lần tôi ngủ với chị có khi mười bàn tay cũng không đếm hết . Chị là vậy , cứ buồn chán là rủ tôi sang nằm cùng , xem phim , ăn vặt rồi ngủ quên lúc nào không hay , tự nhiên như hai đứa trẻ con vậy .
- Hihi , dê định nằm thật hả
Đang định đặt lưng xuống cái tấm nệm êm ái trước mắt , mà của ngay trước mắt mấy khi là đồ ngon , chị đạp tôi cái bụp , ngã cái rầm xuống dưới sàn . Ai lại lỡ làm thế với thương binh không cơ chứ ? Vết thương có vẻ bị rách ra chút ít , cái miệng cũng định hét lên nhưng cũng phải cố cắn môi mà nhịn lại , ừ , vì tôi sợ chị lo .
Và có lẽ , chị cũng nhận ra điều gì đó , thốt nhỏ lên một câu " chết rồi " xong nhảy xuống giường rối rít ngồi bên tôi :
- Nhóc có làm sao không ? Chị xin lỗi , chị quên nhóc bị thương . A , chảy máu rồi này , làm sao giờ ? A , đợi chị xuống lấy đồ băng lại cho .
Tôi bật cười , chị đúng là ngốc lắm , đánh người cho cố vô rồi cuống quít hết cả lên . Tiếng bước chân bình bịch dưới nhà , chợt nghe tiếng đánh rầm , chị bước lên với cái hộp sắt :
- Đâu rồi , chị băng lại cho !
Cái miệng mải cười mà chẳng để ý đến cái chân đang tập tễnh của chị :
  • Cười cái gì mà cười , đau không ?
  • Đau
  • Cười hoài , để đây băng cho nào .
Tôi cũng nén lại để chị làm xong rồi trêu gì thì trêu , bỗng thấy cái cổ chân trắng nõn nà kia đang sưng sưng , ửng đỏ :
  • Ủa , chân chị bị sao kia ?
  • Bị té cầu thang thôi mà , ngủ dậy là hết liền .
  • Sưng to như thế kia mà bảo không sao , thôi , hơn người ta có một tuổi , không phải tỏ vẻ chị hai như thế đâu . Đưa đây em băng cho
Thế là người được chăm sóc lại đổi vai cho cô y tá dịu dàng kia , hai đứa nhìn nhau trân trối rồi bật cười thành tiếng . Đúng là hai đứa điên , điên nhưng vui , nhưng hạnh phúc . Mấy ai ngờ được , đêm đó là đêm trăng tròn ...
 
Chap 48 :
Lững thững bước vào chính cái căn nhà tôi vừa đứng chờ , chị mò mẫm lấy từ trong túi ra cái chìa khóa . Chiếc cửa mở bật ra , tôi đứng thần người nhìn vào , tầng một không rộng lắm . Bên ngoài là bậc thềm nho nhỏ , đặt cái kệ gỗ để giày dép và một cái hộp hình vuông mà tôi chẳng biết gọi là gì , hình như là dùng để cất ô . Sâu vào nữa là phòng khách , ngay giữa một chiếc ghế sofa đối diện cái tivi nhỏ , tất cả đều nhỏ nhắn đến lạ , ánh vàng của bóng đèn làm tôi bỗng cảm thấy ấm áp trong lòng . Bỗng chị cất tiếng :
  • Sao không vào đi , đứng đây lạnh lắm .
Tôi rón rén bước vào , vội xin lỗi thổ địa vì đã mang cơn bão vào trong nhà , mà cũng chẳng biết ở đây có thổ địa không nhờ ? Buông thõng người xuống nền gạch , chẳng thèm đi nữa , hay nói đúng hơn cái cơ thể này đã chờ chị mà chẳng biết mệt mỏi , giờ bắt đầu thấm cũng chẳng còn sức nữa đâu . Tay chân lạnh buốt , mặt lấm tấm nước mưa tưởng chừng như sắp thành băng đến nơi . Chị khóa cửa , bước vào :
  • Ướt hết rồi này , sao ngốc thế không biết !
  • Hả ?
  • Hả cái gì mà hả , đợi chị đi lấy khăn , nước tắm chưa bật đâu , đợi cho chết lạnh đi nhé ! Điên ơi là điên .
Tôi cũng chẳng thèm nói gì nữa , lấy cái khăn vừa được chị ném vào đầu lau qua qua cho có . Chị luôn quan tâm chăm sóc một thằng nhóc như tôi , không máu mủ , chẳng phải ruột thịt , như là một đứa em . Cái điệu bộ lúc nào cũng tỏ ra bề trên mặc dù đến là buồn cười , tôi đã quen rồi . Tôi biết cảm xúc chị khi phải đi xa chứ , chắc cô đơn lắm , chắc lạnh lẽo lắm :
  • Ây da , đau . Chị làm cái gì đấy hả ? - Tôi hét lên
  • Im , immmmmmm , nào
Bà cô mắt liếc nhìn , bịt miệng tôi lại , cũng chỉ biết ú ở cho có cái chống cự :
  • Hihi , ngoan , sát trùng tí thôi la ghê vậy . Cái đồ yếu xìu ...
  • Bảo ai yếu hả ! Yếu mà đến đây gặp được người kia đấy , đi về cho biết mặt bây giờ
  • Ừ đấy , về đi , thách nhóc về luôn , hi .
Chỉ lẩm nhẩm nói cái gì đó đủ để tôi không nghe thấy . Cái con người này kì lạ hết sức :
  • Đi không biết cẩn thận gì cả , một hồi nhiễm trùng ra đấy là chết tươi luôn .
  • Này , đừng có rủa , tự nhiên xuất hiện nên ...
  • Nên gì ?
Tôi câm nín , ngồi yên lặng xem chị cầm cái gạc màu trắng băng bó . Giờ nhìn lại mới thấy , chị tàn tạ chẳng khác gì nó , tóc rối bù hết lên , tay chân vẫn dính bùn dây từ người tôi ra . Vậy mà vẫn mỉm cười vui vẻ , nhìn chị bây giờ , lòng tôi có chút gì đó , chỉ một chút thôi , lạ lắm ...
  • Xong rồi đó !
  • Eo , băng gì xấu vậy , ủa , mà băng này sao tắm được ?
  • Ừ ha , chị quên mất ... thôi , nhóc lau người thôi ! Né vết thương ra đi . Thôi vào nhà tắm đi
Vừa nói chị vừa đẩy tôi vào tắm , hic , mà làm gì có gì đâu mà tắm :
  • Ơ , nhưng em để quần áo ở khách sạn rồi ! Sao giờ ?
  • Đây , chị lấy đồ của anh hai cho mà mặc , hi
  • Trời , lỡ ...
  • Tắm đi , nhiều lời quá , nhức hết cả đầu .
Lau người sơ qua rồi đi ra ngoài , phải nói vết thương to thì không sao mà mấy vệt xước nhỏ thì nó lại rát kinh khủng . Quần áo của anh trai chị thì chuẩn đét ... với body của mấy ông gymer . Tôi bơi trong đấy còn được , gầy quá mà :
  • Hihi , nhóc ngố .
  • Ngố cái đầu chị , không còn cái nào chật hơn hả ?
  • Không , hay là muốn cởi chuồng .
  • Thèm lắm đấy hả ?
  • Hic , đồ dâm dê . Lên phòng ngủ đi , trên tầng ấy .
Nó bây giờ mới tự hỏi , quần áo anh trai chị ở đây , thế không lẽ ... :
  • Em hỏi nhỏ nhớ ?
  • Có ai đâu mà hỏi nhỏ với lớn , hi .
  • Anh chị đâu ? Em ở đây có sao không , hay em thuê taxi qua bên khách sạn ngủ cũng được , chứ ...
  • Vớ vẩn , anh chị không có ở đây đâu , vào ngủ với chị đi , đi , đi maaaaaaaaaaaà .
Tôi đến phát ớn với cái giọng nhõng nhẽo này , chiều ý chị cũng ngài ngại đi vào phòng , phòng con gái mà . À , trước giờ tôi vẫn hay qua phòng chị mà nhỉ ... Tầng này thì có hai phòng , phòng đầu tiên thì tôi đoán là phòng của anh hai chị , còn bên cạnh là cái nơi tôi được đưa vào .
Phòng chị thì đẹp lắm , không lộng lẫy , màu sắc , chỉ có màu trắng , điểm xuyến thêm chút sắc hồng từ những món đồ trang trí , nhẹ nhàng đến tinh tế . Liếc qua thì chỉ thấy có đúng một chiếc giường vừa đủ cho hai người nằm , tôi ái ngại :
  • Này , đừng bảo nằm chung đấy nhé ?
  • Ừ , đúng rồi , nhóc nằm lên đây đi .
Tôi cũng chẳng ngại ngần , nói chứ , số lần tôi ngủ với chị có khi mười bàn tay cũng không đếm hết . Chị là vậy , cứ buồn chán là rủ tôi sang nằm cùng , xem phim , ăn vặt rồi ngủ quên lúc nào không hay , tự nhiên như hai đứa trẻ con vậy .
- Hihi , dê định nằm thật hả
Đang định đặt lưng xuống cái tấm nệm êm ái trước mắt , mà của ngay trước mắt mấy khi là đồ ngon , chị đạp tôi cái bụp , ngã cái rầm xuống dưới sàn . Ai lại lỡ làm thế với thương binh không cơ chứ ? Vết thương có vẻ bị rách ra chút ít , cái miệng cũng định hét lên nhưng cũng phải cố cắn môi mà nhịn lại , ừ , vì tôi sợ chị lo .
Và có lẽ , chị cũng nhận ra điều gì đó , thốt nhỏ lên một câu " chết rồi " xong nhảy xuống giường rối rít ngồi bên tôi :
- Nhóc có làm sao không ? Chị xin lỗi , chị quên nhóc bị thương . A , chảy máu rồi này , làm sao giờ ? A , đợi chị xuống lấy đồ băng lại cho .
Tôi bật cười , chị đúng là ngốc lắm , đánh người cho cố vô rồi cuống quít hết cả lên . Tiếng bước chân bình bịch dưới nhà , chợt nghe tiếng đánh rầm , chị bước lên với cái hộp sắt :
- Đâu rồi , chị băng lại cho !
Cái miệng mải cười mà chẳng để ý đến cái chân đang tập tễnh của chị :
  • Cười cái gì mà cười , đau không ?
  • Đau
  • Cười hoài , để đây băng cho nào .
Tôi cũng nén lại để chị làm xong rồi trêu gì thì trêu , bỗng thấy cái cổ chân trắng nõn nà kia đang sưng sưng , ửng đỏ :
  • Ủa , chân chị bị sao kia ?
  • Bị té cầu thang thôi mà , ngủ dậy là hết liền .
  • Sưng to như thế kia mà bảo không sao , thôi , hơn người ta có một tuổi , không phải tỏ vẻ chị hai như thế đâu . Đưa đây em băng cho
Thế là người được chăm sóc lại đổi vai cho cô y tá dịu dàng kia , hai đứa nhìn nhau trân trối rồi bật cười thành tiếng . Đúng là hai đứa điên , điên nhưng vui , nhưng hạnh phúc . Mấy ai ngờ được , đêm đó là đêm trăng tròn ...
Cô y tá tốt bụng và anh bệnh nhân may mắn hả thím :shame:
 
Chap 48 :
Lững thững bước vào chính cái căn nhà tôi vừa đứng chờ , chị mò mẫm lấy từ trong túi ra cái chìa khóa . Chiếc cửa mở bật ra , tôi đứng thần người nhìn vào , tầng một không rộng lắm . Bên ngoài là bậc thềm nho nhỏ , đặt cái kệ gỗ để giày dép và một cái hộp hình vuông mà tôi chẳng biết gọi là gì , hình như là dùng để cất ô . Sâu vào nữa là phòng khách , ngay giữa một chiếc ghế sofa đối diện cái tivi nhỏ , tất cả đều nhỏ nhắn đến lạ , ánh vàng của bóng đèn làm tôi bỗng cảm thấy ấm áp trong lòng . Bỗng chị cất tiếng :
  • Sao không vào đi , đứng đây lạnh lắm .
Tôi rón rén bước vào , vội xin lỗi thổ địa vì đã mang cơn bão vào trong nhà , mà cũng chẳng biết ở đây có thổ địa không nhờ ? Buông thõng người xuống nền gạch , chẳng thèm đi nữa , hay nói đúng hơn cái cơ thể này đã chờ chị mà chẳng biết mệt mỏi , giờ bắt đầu thấm cũng chẳng còn sức nữa đâu . Tay chân lạnh buốt , mặt lấm tấm nước mưa tưởng chừng như sắp thành băng đến nơi . Chị khóa cửa , bước vào :
  • Ướt hết rồi này , sao ngốc thế không biết !
  • Hả ?
  • Hả cái gì mà hả , đợi chị đi lấy khăn , nước tắm chưa bật đâu , đợi cho chết lạnh đi nhé ! Điên ơi là điên .
Tôi cũng chẳng thèm nói gì nữa , lấy cái khăn vừa được chị ném vào đầu lau qua qua cho có . Chị luôn quan tâm chăm sóc một thằng nhóc như tôi , không máu mủ , chẳng phải ruột thịt , như là một đứa em . Cái điệu bộ lúc nào cũng tỏ ra bề trên mặc dù đến là buồn cười , tôi đã quen rồi . Tôi biết cảm xúc chị khi phải đi xa chứ , chắc cô đơn lắm , chắc lạnh lẽo lắm :
  • Ây da , đau . Chị làm cái gì đấy hả ? - Tôi hét lên
  • Im , immmmmmm , nào
Bà cô mắt liếc nhìn , bịt miệng tôi lại , cũng chỉ biết ú ở cho có cái chống cự :
  • Hihi , ngoan , sát trùng tí thôi la ghê vậy . Cái đồ yếu xìu ...
  • Bảo ai yếu hả ! Yếu mà đến đây gặp được người kia đấy , đi về cho biết mặt bây giờ
  • Ừ đấy , về đi , thách nhóc về luôn , hi .
Chỉ lẩm nhẩm nói cái gì đó đủ để tôi không nghe thấy . Cái con người này kì lạ hết sức :
  • Đi không biết cẩn thận gì cả , một hồi nhiễm trùng ra đấy là chết tươi luôn .
  • Này , đừng có rủa , tự nhiên xuất hiện nên ...
  • Nên gì ?
Tôi câm nín , ngồi yên lặng xem chị cầm cái gạc màu trắng băng bó . Giờ nhìn lại mới thấy , chị tàn tạ chẳng khác gì nó , tóc rối bù hết lên , tay chân vẫn dính bùn dây từ người tôi ra . Vậy mà vẫn mỉm cười vui vẻ , nhìn chị bây giờ , lòng tôi có chút gì đó , chỉ một chút thôi , lạ lắm ...
  • Xong rồi đó !
  • Eo , băng gì xấu vậy , ủa , mà băng này sao tắm được ?
  • Ừ ha , chị quên mất ... thôi , nhóc lau người thôi ! Né vết thương ra đi . Thôi vào nhà tắm đi
Vừa nói chị vừa đẩy tôi vào tắm , hic , mà làm gì có gì đâu mà tắm :
  • Ơ , nhưng em để quần áo ở khách sạn rồi ! Sao giờ ?
  • Đây , chị lấy đồ của anh hai cho mà mặc , hi
  • Trời , lỡ ...
  • Tắm đi , nhiều lời quá , nhức hết cả đầu .
Lau người sơ qua rồi đi ra ngoài , phải nói vết thương to thì không sao mà mấy vệt xước nhỏ thì nó lại rát kinh khủng . Quần áo của anh trai chị thì chuẩn đét ... với body của mấy ông gymer . Tôi bơi trong đấy còn được , gầy quá mà :
  • Hihi , nhóc ngố .
  • Ngố cái đầu chị , không còn cái nào chật hơn hả ?
  • Không , hay là muốn cởi chuồng .
  • Thèm lắm đấy hả ?
  • Hic , đồ dâm dê . Lên phòng ngủ đi , trên tầng ấy .
Nó bây giờ mới tự hỏi , quần áo anh trai chị ở đây , thế không lẽ ... :
  • Em hỏi nhỏ nhớ ?
  • Có ai đâu mà hỏi nhỏ với lớn , hi .
  • Anh chị đâu ? Em ở đây có sao không , hay em thuê taxi qua bên khách sạn ngủ cũng được , chứ ...
  • Vớ vẩn , anh chị không có ở đây đâu , vào ngủ với chị đi , đi , đi maaaaaaaaaaaà .
Tôi đến phát ớn với cái giọng nhõng nhẽo này , chiều ý chị cũng ngài ngại đi vào phòng , phòng con gái mà . À , trước giờ tôi vẫn hay qua phòng chị mà nhỉ ... Tầng này thì có hai phòng , phòng đầu tiên thì tôi đoán là phòng của anh hai chị , còn bên cạnh là cái nơi tôi được đưa vào .
Phòng chị thì đẹp lắm , không lộng lẫy , màu sắc , chỉ có màu trắng , điểm xuyến thêm chút sắc hồng từ những món đồ trang trí , nhẹ nhàng đến tinh tế . Liếc qua thì chỉ thấy có đúng một chiếc giường vừa đủ cho hai người nằm , tôi ái ngại :
  • Này , đừng bảo nằm chung đấy nhé ?
  • Ừ , đúng rồi , nhóc nằm lên đây đi .
Tôi cũng chẳng ngại ngần , nói chứ , số lần tôi ngủ với chị có khi mười bàn tay cũng không đếm hết . Chị là vậy , cứ buồn chán là rủ tôi sang nằm cùng , xem phim , ăn vặt rồi ngủ quên lúc nào không hay , tự nhiên như hai đứa trẻ con vậy .
- Hihi , dê định nằm thật hả
Đang định đặt lưng xuống cái tấm nệm êm ái trước mắt , mà của ngay trước mắt mấy khi là đồ ngon , chị đạp tôi cái bụp , ngã cái rầm xuống dưới sàn . Ai lại lỡ làm thế với thương binh không cơ chứ ? Vết thương có vẻ bị rách ra chút ít , cái miệng cũng định hét lên nhưng cũng phải cố cắn môi mà nhịn lại , ừ , vì tôi sợ chị lo .
Và có lẽ , chị cũng nhận ra điều gì đó , thốt nhỏ lên một câu " chết rồi " xong nhảy xuống giường rối rít ngồi bên tôi :
- Nhóc có làm sao không ? Chị xin lỗi , chị quên nhóc bị thương . A , chảy máu rồi này , làm sao giờ ? A , đợi chị xuống lấy đồ băng lại cho .
Tôi bật cười , chị đúng là ngốc lắm , đánh người cho cố vô rồi cuống quít hết cả lên . Tiếng bước chân bình bịch dưới nhà , chợt nghe tiếng đánh rầm , chị bước lên với cái hộp sắt :
- Đâu rồi , chị băng lại cho !
Cái miệng mải cười mà chẳng để ý đến cái chân đang tập tễnh của chị :
  • Cười cái gì mà cười , đau không ?
  • Đau
  • Cười hoài , để đây băng cho nào .
Tôi cũng nén lại để chị làm xong rồi trêu gì thì trêu , bỗng thấy cái cổ chân trắng nõn nà kia đang sưng sưng , ửng đỏ :
  • Ủa , chân chị bị sao kia ?
  • Bị té cầu thang thôi mà , ngủ dậy là hết liền .
  • Sưng to như thế kia mà bảo không sao , thôi , hơn người ta có một tuổi , không phải tỏ vẻ chị hai như thế đâu . Đưa đây em băng cho
Thế là người được chăm sóc lại đổi vai cho cô y tá dịu dàng kia , hai đứa nhìn nhau trân trối rồi bật cười thành tiếng . Đúng là hai đứa điên , điên nhưng vui , nhưng hạnh phúc . Mấy ai ngờ được , đêm đó là đêm trăng tròn ...
lên
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
vvuivedxd,
Người trả lời cuối
Sangsmurf,
Trả lời
761
Lượt xem
178.080
Quay lại
Lên đầu trang