( Hồi ký ) 11 năm

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề vvuivedxd
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Hôm nay dọn phòng trọ cũ thì phát hiện ra vài cuốn nhật ký trong 11 năm xa nhà các thím ạ . Em chủ yếu lên đây viết lại thôi , văn em không hay lắm ( thật ra là rất dở ạ :beat_brick:, có gì nhắc nhở để em drop chứ đừng gạch nhá , tội nghiệp :nosebleed: ) . vvuivedxdKhi viết em sẽ xưng "tôi" cho nó cảm xúc nhé !
Chap 1
Nhà tôi có 5 người , bố , mẹ , em gái/trai , người còn lại là ai các thím cũng biết rồi đấy . Tên tôi là V.Anh , 15 tuổi , cao 2m ( thực ra éo nhớ lúc đấy mình cao bao nhiêu nữa :beat_shot: ) , da ngăm đen , khuôn mặt ưa nhìn . Gia đình lúc đó thì nói là rất nghèo , bố cờ bạc cá độ , ông thì ốm nặng liệt giường ( ông bà nội với bà ngoại mất rồi ) Mẹ tôi ngày nào cũng làm quần quật ngoài đồng , bốc vác để xoay tiền thuốc , tiền ăn từng bữa , có tháng phải nhịn cơm 2-3 ngày . Bố vay nóng , xã hội đen đến nhà báo nợ , đập phá nhà cửa . Đỉnh điểm đến năm lớp 9 thì tôi lúc nào cũng chịu những lần đánh đập của bố khi say rượu, lời sỉ vả , khinh bỉ của bạn bè :(. Ở đây thì tôi chỉ chơi với thằng T , nhà nó buôn hàng nên cũng đủ ăn đủ mặc , chính nó cũng là đứa đưa tôi vào mảnh đất Sài Gòn :LOL: .
Một cái hôm tôi vẫn nhớ rất rõ , ngày cái gia đình tôi coi như gần gũi nhất rời xa mình , 16/7/2009 .
Tối đó tôi qua nhà thằng T xin gạo nấu cháo cho 2 đứa em ăn , khi trở về thì không còn 1 ai ở đấy nữa , mọi người đâu rồi . Chạy đi khắp làng gọi:
- Bố mẹ ơi , CÚN CÒ ( Cún là tên con em , Cò là tên thằng nhóc ) ơi !
Đáp lại tôi chỉ là những ánh mắt khinh bỉ , những câu chửi của mọi người . Lúc này tôi mới nhận ra cái xã hội này nó thối nát cỡ nào , tôi chán nản bỏ về nhà với suy nghĩ :
- Chắc là mọi người đi đâu thôi , mai lại về ý mà .
Cứ thế tôi đã đợi 3 ngày ròng rã cho đến khi nghe tin từ bọn đòi nợ :
  • Chúng nó trốn mẹ nó rồi
  • d** m* mày , đéo trả bố giết con mày
Nói xong chúng cầm gậy đuổi đánh tôi , chạy thục mạng cuối cùng trốn được vào bụi cây . Đợi đến tối tôi mới sang nhà thằng T xin ở nhờ .
  • T ơi , cho tao ngủ nhờ
  • Nam nữ thụ thụ bất thân , mày ngủ đất nhá
Thằng này nó nhây thế đấy nhưng tốt lắm nhá :still_dreaming:
  • kệ cmm , thôi mượn tạm bộ quần áo nhé
  • Mà mày sao phải qua đây ngủ nhờ thế này ?
Tôi thuật lại toàn bộ sự việc . Nghe xong nó gật gật đầu như ông cụ non , ra vẻ hiểu chuyện :
  • Mày tính thế nào
  • Đến đâu thì đến , thôi tao ngủ đây .
  • Ngủ cmm đi , đừng hấp diêm tao đấy nhé
Sáng dậy thấy cô chú ( mẫu thân và phụ thân thằng T ) đang sửa soạn đồ đạc lên chiếc xe tải nhỏ , tôi hỏi :
  • Cô chú đi đâu đấy
  • À chú giao lô hàng vào SG ý mà - chú H đáp , phải nói chú khá hiền , chăm chỉ .
Tôi chẳng biết lúc đó tôi làm sao nữa mà đốp luôn một câu :
- Cho cháu vào với !
Thằng T đứng sau tôi há hốc mồm , cô chú nhìn nhau ngơ ngác hỏi nhau :
- Là sao ?
Tôi kể dự định của mình , papa thằng T vỗ vai :
- Được , thanh niên có chí đấy , chú sẽ nhờ người quen trong đây làm thủ tục nhập học cho mày
Tôi rưng rưng nước mắt, muốn khóc luôn ( thím nào bảo mình con gái thì chịu , chứ mình dễ xúc động lắm :beat_brick: )
- Vâng ạ , cháu cảm ơn .
Và tôi đã lên đường vào Sài Gòn , 20/7/2009 !
Chuyến xe kéo dài hơn 1 ngày , chuyến đi dài nhất mà tôi từng đi . Một cậu con trai đặt chân xuống đất Sài Gòn , ấn tượng của cậu về nó là một nơi tấp nập , ồn ào , có những căn nhà san sát nhau , nhà thờ đức bà nguy nga tráng lệ ( em copy câu này đấy :)) đang ngắm nhìn những thứ mới lạ , chú nói :
- Thôi tự tìm hiểu nhé , đây những việc cần làm trong tờ giấy này , cầm đi .
Mở tờ giấy ra thì tôi thấy hơn 5 triệu đồng ( một số tiền lớn vào 2009 ), đầu tiên là đi tìm phòng trọ . Tôi loanh quanh 1 hồi thì thấy một cái biển cho thuê . Theo chân bà chủ , tôi nghía được một căn phòng 15 m2 , chia thành 2 gác , một nhà vệ sinh , 1 chiếc giường không có đệm , 1 cái bồn rửa tay . Giá khoảng 500k một tháng , nói chung là tạm ổn . Mượn điện thoại bà chủ thông báo địa chỉ cho chú rồi đi " khám phá " tiếp . Ghé cửa hàng mua 1 chiếc điện thoại , chỉ tay like a boss vào con iphone 3g :
  • Anh ơi con này bao nhiêu tiền vậy ?
  • 12 triệu - vừa nói ổng vừa liếc nhìn mình , ra vẻ khinh bỉ - mày có mua được không ?
  • Có cái nào rẻ không anh ? em mới ở quê lên chưa biết
  • Này , mày mua con này thôi ! - vừa nói vừa đưa cho mình con nokia 1200 - anh thấy mày hiền anh giảm cho 50k nhé ! ( giờ nghĩ lại thấy ông này 2 mặt thế nhỉ :cautious: )
Tôi hí hửng rời cửa hàng thì vấp vào một người :
- ĐI KHÔNG BIẾT NHÌN ĐƯỜNG HẢAAAAA !!!
Ps : văn em dở lắm , mấy thím đừng gạch nhaaaaaaaaaaaaaaaaaa
Các chap sau :
chap 2
Chap 3
Chap 4
Chap 5
Chap 6
Chap 7 - Special
Chap 8 - Phan thiết và em
Chap 9 - Phan thiết và em (p2)
Chap 10 - Phan Thiết và em (p3)
Chap 11 - Phan thiết và em (p4)
Chap 12 - Phan Thiết , tôi và em (final season)
Chap 13 - Ngày trở về
Chap 14
Chap 15 : Chung một nhà ?
Chap 16 - Chấp nhận
Chap 17 - Thằng chó
Chap 18 - Kết cục của những kẻ tiểu nhân
Chap 19 - Nhẹ nhàng
Chap 20 - Kế hoạch
Chap 21 - Sinh nhật và câu chuyện tình buồn
Chap 22 ( ngắn ) : Những ngày bình yên
Chap 23 : Quê tôi
Chap 24 ( ngắn ) : Quê tôi (p2)
Chap 25 : Quê tôi (p3)
Chap 26 : Quê tôi (p4)
Chap 27-Thành phố của ...
Chap 28 - Gặp lại thằng chó
Chap 29 - Gây sự
Chap 30 - Sự chạy trốn
Chap 31 - Nhát dao và thiên thần
Chap 32 - Sorry ! Half Angel
Chap 33 - Tôi đã cho " Bố con nhà chó " đi tù thế nào (p1)
Chap 34 - Tôi đã cho " Bố con nhà chó " đi tù thế nào ( p2 )
Chap 35 - Tôi đã cho " Bố con nhà chó " đi tù thế nào ( p3 )
Chap 36 : Thổ lộ ( p1 )
Chap 37 : Thổ lộ ( p2 )
Chap 38 : Dưa bở ngon quá
Chap 38.5 ( ngắn ): Nhỉ ???
Chap 39 - Làm việc thôi nào !
Chap 40 : Một nửa của lời hứa , sự trở lại của ký ức ! (p1)
Chap 42 : Một nửa của lời hứa , sự trở lại của ký ức ! ( p2 )
Chap 43 : Một nửa của lời hứa , sự trở lại của ký ức ! ( p3 )
Chap 44 : Một nửa của lời hứa , sự trở lại của ký ức! (p4)
Chap 45 :Một nửa của lời hứa , sự trở lại của ký ức ! ( p5 )
Chap 46 : Hãy tìm lại những thứ ta đã mất !
Chap 46 (2)
Chap 47 : Cơn mưa màu hồng !
 
Sửa lần cuối:
Tôi đã hoàn thành chuyến đi bộ dài nhất cuộc đời mình , TP HCM - Phan Thiết .
Bác đi bộ lên Phan Thiết rồi bác làm gì nữa hay bác đi trong vô thức
ghXpJrI.png
 
Chap 8 : Phan Thiết và em
Lúc này tôi chỉ muốn rời xa cái thành phố đầy nỗi buồn này thôi , và thế là tôi bắt đầu lên đường . Đi , đi , đi và đi . Đói dừng lại ăn , mệt dừng lại nghỉ , tối thì nằm đất . Sau hai ngày thì có lẽ tôi đã bị cảm , nhưng tôi vẫn đi trong vô thức , cần gì quan tâm cái cuộc sống bội bạc này chứ .Ngày thứ năm , chân tôi đã phồng rộp lên , giày thì rách nát , cơ thể bơ phờ như một thằng ăn xin . Ngày thứ bảy , tôi cũng không biết mình đã đi đâu nữa , chân tôi máu chảy đầm đìa . Người dân đề nghị giúp đỡ nhưng nhận lại cái lắc đầu của tôi ( bác nào đi trên Quốc Lộ 1A thấy em thì vào confirm nhé ) . Tiếng rì rào sóng biển , thật dễ chịu , vâng , đã tám ngày rồi . :(
Đi theo tiếng gọi của biển cả , cảnh hoàng hôn ở đây đẹp biết bao . Môi tôi khẽ mỉm cười rồi gục xuống , bãi biển Phan Thiết .
Thức dậy ở một nơi lạ hoắc , đúng là bệnh viện rồi . Cô y tá đi vào :
- Anh làm gì để nhiễm trùng chân thế kia , khá là nghiêm trọng đấy .
Tôi cũng mỉm cười rồi khẽ thở dài để cô y tá thay băng . Đấy , chỉ trong 8 ngày tôi đã quên được Vân rồi , tất cả bây giờ chỉ là một kỉ niệm đẹp thôi . Nhưng vấn đề trước mắt tôi bây giờ là viện phí , làm sao đây , trong túi giờ chỉ còn 50k 😩 .
  • Chị ơi , viện phí bao nhiêu đấy ạ ?
  • Của chú phải ở lại 2 ngày nữa , chắc khoảng 1 triệu đấy , chị làm y tá nên cũng không rõ !
---3 ngày sau---
Đến hôm nay tôi mới chính thức ra viện , làm sao để lo viện phí bây giờ nhỉ . Người thân không có , 4 thằng kia thì không biết sđt , gọi cho Vân thì sao , nực cười . À đúng rồi , chị P .
- Alo , ai đấy ạ
Tôi giả giọng ồm ồm để troll :
- Đưa cho tao một tỷ đồng , nếu không thì tính mạng của mày không đảm bảo được đâu
Bíp , bíp , bíp - tắt máy rồi , đúng là đồ nhát gan
Bấm số gọi lại :
  • tô..i không có tiền đâu
  • hi em đùa thôi nhớ ai đây không ?
  • ủa , thằng tó V.A , gọi gì ch..ị đấy
Tôi tường thuật lại mọi sự việc :
  • Vậy hả , rồi sao nữa ?
  • Thì đến đây cứu em đi , không có tiền
  • Mắc gì tui phải giúp mấy người
  • Keo kiệt
  • Kệ tui
bíp bíp bíp .....5 tiếng trôi qua....
- Ơ , sao bảo không đến cơ mà
P cười : Tôi không đến thì lại mang tiếng keo kiệt nhỉ cậu quý tử - vừa nói vừa lườm tôi
Tôi chỉ biết cười trừ , ra ngoài thì :
  • Về thôi
  • Hả , về đâu ?
  • HCM
Hơ , nghĩ sao lên tận phan thiết rồi lại đi về chứ , ít ra phải đi đâu đó chứ nhỉ :beat_brick:
  • Không
  • Này nhé , tôi trả viện phí cho cậu rồi , bây h muốn gì ( vừa nói vừa giơ giơ cú đấm )
  • đi ... đi chơi đi , biển nhé !
--------------------------Phan Thiết và em(p1)-----------------------------------
 
Chap 9 - Phan thiết và em (p2)
Thuê 2 chiếc xe đạp , trên đường đi :
  • Chị lấy đâu tiền mà trả viện phí cho em đấy ? Hôm nào em trả
  • Nhà chị thiếu gì tiền . Càng nói càng nhỏ , cái giọng thoáng buồn này là sao đây ?
  • Ghê , tiểu thư giàu quá
Bà tám một hồi cũng đến , trời khá nắng nên chúng tôi quyết định đi ăn trước , tôi nói với cái giọng ngây thơ vô số tội :
  • Con cua này to nhỉ , ăn như nào ?
  • haha , ngốc . Con này ghẹ chứ không phải cua . Tách chân và càng ra , cậy 2 bên mai như này và bẻ đôi ra .
.........rắc...... Tôi mắt chữ B mồm chữ C , công nhận ngầu thật :boss:
- Cho em con này đi , chị tách con khác nhé ! Nói rồi tôi dựt lấy con ghẹ , P trợn mắt lên , vồ như một con hổ đói vào tôi . AAAAAAAAA , mềm quá , mềm , umh umh , mềm quá . Ôi không , cái tay hư của tôi đặt nhầm chỗ rồi .
Hị , Kiayyyyyyyyyy , bụp , hahaahahah . P đẩy tôi ra , tung 1 đòn Taekwondo , tôi giơ tay lên đỡ đau điếng , những người xung quanh cười ồ lên .
  • Ao ánh em , vô ình thôi ! Tôi nói không nổi nữa rồi , đau quá
  • Ơ.................
Vừa xuất viện thì lại phải vào lần nữa , cô tiếp tân :
  • Thích chị y tá nào rồi hả mà vào đây hoài zậy , cần chị làm mối không ?
Sau khi khám và kê thuốc xong tôi được thả đi , may chỉ bị bong gân thôi . Từ nãy giờ P vẫn không nói gì , ghét mình rồi hay sao :
  • Chị sao im ỉm nãy giờ vậy , em nói là vô tính thôi mà ?
  • Xi..n lỗi nhóc
Tưởng gì chứ , tôi bật cười :
  • hahaha thôi hahaha không sao ?
  • Đáng ghét !
  • Đánh người xong còn thái độ
  • Ra biển đi !
Lại cái cảnh hoàng hôn này , chị chạy vội xuống bãi biển . Ánh mặt trời đỏ rực phản chiếu xuống mặt biển , một thiếu nữ đang nở nụ cười , xa xa là vài chiếc bè đang lênh đênh không biết số phận như thế nào , giống tôi vậy .
Nhẹ nhàng đặt lưng xuống bãi cát đỏ , những ngọn gió thổi tạo nên một bản du dương . P tiến lại gần , nằm xuống , gác lên tay tôi . Hai chữ thôi " Bình Yên"
--------------------------Phan thiết và em (p2)---------------------------------
 
Sửa lần cuối:
Chap 9 - Phan thiết và em (p2)
Thuê 2 chiếc xe đạp , trên đường đi :
  • Chị lấy đâu tiền mà trả viện phí cho em đấy ? Hôm nào em trả
  • Nhà chị thiếu gì tiền . Càng nói càng nhỏ , cái giọng thoáng buồn này là sao đây ?
  • Ghê , tiểu thư giàu quá
Bà tám một hồi cũng đến , trời khá nắng nên chúng tôi quyết định đi ăn trước , tôi nói với cái giọng ngây thơ vô số tội :
  • Con cua này to nhỉ , ăn như nào ?
  • haha , ngốc . Con này ghẹ chứ không phải cua . Tách chân và càng ra , cậy 2 bên mai như này và bẻ đôi ra .
.........rắc...... Tôi mắt chữ B mồm chữ C , công nhận ngầu thật :boss:
- Cho em con này đi , chị tách con khác nhé ! Nói rồi tôi dựt lấy con ghẹ , P trợn mắt lên , vồ như một con hổ đói vào tôi . AAAAAAAAA , mềm quá , mềm , umh umh , mềm quá . Ôi không , cái tay hư của tôi đặt nhầm chỗ rồi .
Hị , Kiayyyyyyyyyy , bụp , hahaahahah . P đẩy tôi ra , tung 1 đòn Taekwondo , tôi giơ tay lên đỡ đau điếng , những người xung quanh cười ồ lên .
  • Ao ánh em , vô ình thôi ! Tôi nói không nổi nữa rồi , đau quá
  • Ơ.................
Vừa xuất viện thì lại phải vào lần nữa , cô tiếp tân :
  • Thích chị y tá nào rồi hả mà vào đây hoài zậy , cần chị làm mối không ?
Sau khi khám và kê thuốc xong tôi được thả đi , may chỉ bị bong gân thôi . Từ nãy giờ P vẫn không nói gì , ghét mình rồi hay sao :
  • Chị sao im ỉm nãy giờ vậy , em nói là vô tính thôi mà ?
  • Xi..n lỗi nhóc
Tưởng gì chứ , tôi bật cười :
  • hahaha thôi hahaha không sao ?
  • Đáng ghét !
  • Đánh người xong còn thái độ
  • Ra biển đi !
Lại cái cảnh hoàng hôn này , chị chạy vội xuống bãi biển . Ánh mặt trời đỏ rực phản chiếu xuống mặt biển , một thiếu nữ đang nở nụ cười , xa xa là vài chiếc bè đang lênh đênh không biết số phận như thế nào , giống tôi vậy .
Nhẹ nhàng đặt lưng xuống bãi cát đỏ , những ngọn gió thổi tạo nên một bản du dương . P tiến lại gần , nằm xuống , gác lên tay tôi . Hai chữ thôi " Bình Yên"
--------------------------Phan thiết và em (p2)---------------------------------
số đào hoa thế đc chui chạn
 
Chap 10 : Phan thiết và em (p3)
  • Sao không chơi tiếp đi , ra đây làm gì ?
  • Mệt ròi
  • Mệt thì về hcm thôi , đi ! Thực sự tôi rất muốn ở lại Phan Thiết thêm vài ngày nữa , nhưng ...
  • Nhóc điên quá , không có xe vào giờ này đâu , với cả chị cũng muốn ở đây thêm vài ngày nữa !
Mụ này rảnh quá hay sao vậy :
  • Còn đi học nữa mà ???
  • Kệ , trốn học nhé . Mấy tháng nay chị mệt quá , muốn đi chơi để “xả” mà ko có dịp .
Hic , nói xong còn cười nữa , ai mà chịu nổi chứ . Nụ cười dễ thương long lanh dưới ánh mặt trời , tôi thích chị rồi chăng ? Ko thể nào , vội xua đuổi cái ý nghĩ vớ vẫn đó , nói :
  • Ừ , trốn thì trốn , sợ gì .
  • Thôi , đi ăn nhé , bụng ai sôi nãy giờ kìa . Tôi ngượng chín mặt:smile:
Ghé một quán nem nướng nho nhỏ gần đấy , ăn hai phần cho ấm bụng rồi ra về ( bác nào ra Phan Thiết nhất đinh phải ăn nem nướng nhé , ngon vl )
  • Giờ đi đâu đây ?
  • Thuê khách sạn
  • Một phòng nhé cho ....
  • Hai . Nói xong kí đầu tôi một nhát đau điếng .
...Ch chừa cái tội dâm dê …
Sáng hôm sau chúng tôi bắt taxi đến Mũi Né , trên đường đi thì :
- Chú ơi , dừng lại một xíu được không .
Chị đi vào một cửa hàng tạp hoá , lại bày trò gì đây .
  • làm gì đó ?
  • tí biết
Chúng tôi đến làng chài Mũi Né . Đập vào mắt là rất nhiều những chiếc thúng , ghe màu xanh . Chị chạy lại khoe :
- Chị mua nè , hi
Thì ra là đi mua cá , mang về hcm thì nó ươn mất rồi , ngốc quá !
  • Đi thuê bếp nhé !
  • Hả , làm gì ?
  • Nướng cá chứ làm gì
Thuê bếp xong , mở cái bọc đen chị vừa mua ở tạp hoá , một đống gia vị , trời ạ ! - ăn cá nướng chứ có phải lẩu đâu mà mua nhiều thế ?
- chị không biết , hì
Hì hì cái jfhgghgfhc nhà bạn ( nghĩ thôi chứ ko dám nói:too_sad:) thế là công việc thiêng liêng còn lại dành cho tôi hết :
-Chị đến đây rồi hả mà sao rành vậy ?
  • uh , chị đến đây với ba mẹ chị một lần !
  • mà chị đi thế này ko sợ họ lo sao ?
Khẽ nhếch mép cười , nói :
- ba mẹ chị ra nước ngoài rồi , quan
tâm gì tới con bé ( bé vãi ) này chứ , tiền và tiền thôi . Một năm về có một lần , kêu buồn lại tiền , gì cũng tiền , tiền quan trọng đến vậy sao ?
-Ừ , quan trọng lắm
———————Phan Thiết và em——————-
 
Chap 10 : Phan thiết và em (p3)
  • Sao không chơi tiếp đi , ra đây làm gì ?
  • Mệt ròi
  • Mệt thì về hcm thôi , đi ! Thực sự tôi rất muốn ở lại Phan Thiết thêm vài ngày nữa , nhưng ...
  • Nhóc điên quá , không có xe vào giờ này đâu , với cả chị cũng muốn ở đây thêm vài ngày nữa !
Mụ này rảnh quá hay sao vậy :
  • Còn đi học nữa mà ???
  • Kệ , trốn học nhé . Mấy tháng nay chị mệt quá , muốn đi chơi để “xả” mà ko có dịp .
Hic , nói xong còn cười nữa , ai mà chịu nổi chứ . Nụ cười dễ thương long lanh dưới ánh mặt trời , tôi thích chị rồi chăng ? Ko thể nào , vội xua đuổi cái ý nghĩ vớ vẫn đó , nói :
  • Ừ , trốn thì trốn , sợ gì .
  • Thôi , đi ăn nhé , bụng ai sôi nãy giờ kìa . Tôi ngượng chín mặt:smile:
Ghé một quán nem nướng nho nhỏ gần đấy , ăn hai phần cho ấm bụng rồi ra về ( bác nào ra Phan Thiết nhất đinh phải ăn nem nướng nhé , ngon vl )
  • Giờ đi đâu đây ?
  • Thuê khách sạn
  • Một phòng nhé cho ....
  • Hai . Nói xong kí đầu tôi một nhát đau điếng .
...Ch chừa cái tội dâm dê …
Sáng hôm sau chúng tôi bắt taxi đến Mũi Né , trên đường đi thì :
- Chú ơi , dừng lại một xíu được không .
Chị đi vào một cửa hàng tạp hoá , lại bày trò gì đây .
  • làm gì đó ?
  • tí biết
Chúng tôi đến làng chài Mũi Né . Đập vào mắt là rất nhiều những chiếc thúng , ghe màu xanh . Chị chạy lại khoe :
- Chị mua nè , hi
Thì ra là đi mua cá , mang về hcm thì nó ươn mất rồi , ngốc quá !
  • Đi thuê bếp nhé !
  • Hả , làm gì ?
  • Nướng cá chứ làm gì
Thuê bếp xong , mở cái bọc đen chị vừa mua ở tạp hoá , một đống gia vị , trời ạ ! - ăn cá nướng chứ có phải lẩu đâu mà mua nhiều thế ?
- chị không biết , hì
Hì hì cái jfhgghgfhc nhà bạn ( nghĩ thôi chứ ko dám nói:too_sad:) thế là công việc thiêng liêng còn lại dành cho tôi hết :
-Chị đến đây rồi hả mà sao rành vậy ?
  • uh , chị đến đây với ba mẹ chị một lần !
  • mà chị đi thế này ko sợ họ lo sao ?
Khẽ nhếch mép cười , nói :
- ba mẹ chị ra nước ngoài rồi , quan
tâm gì tới con bé ( bé vãi ) này chứ , tiền và tiền thôi . Một năm về có một lần , kêu buồn lại tiền , gì cũng tiền , tiền quan trọng đến vậy sao ?
-Ừ , quan trọng lắm
———————Phan Thiết và em——————-
chạn này ở hồi đấy là to lắm đấy, hóng kết quả
BdgiW7R.png
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
vvuivedxd,
Người trả lời cuối
Sangsmurf,
Trả lời
761
Lượt xem
178.046
Quay lại
Lên đầu trang