( Hồi ký ) 11 năm

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề vvuivedxd
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Hôm nay dọn phòng trọ cũ thì phát hiện ra vài cuốn nhật ký trong 11 năm xa nhà các thím ạ . Em chủ yếu lên đây viết lại thôi , văn em không hay lắm ( thật ra là rất dở ạ :beat_brick:, có gì nhắc nhở để em drop chứ đừng gạch nhá , tội nghiệp :nosebleed: ) . vvuivedxdKhi viết em sẽ xưng "tôi" cho nó cảm xúc nhé !
Chap 1
Nhà tôi có 5 người , bố , mẹ , em gái/trai , người còn lại là ai các thím cũng biết rồi đấy . Tên tôi là V.Anh , 15 tuổi , cao 2m ( thực ra éo nhớ lúc đấy mình cao bao nhiêu nữa :beat_shot: ) , da ngăm đen , khuôn mặt ưa nhìn . Gia đình lúc đó thì nói là rất nghèo , bố cờ bạc cá độ , ông thì ốm nặng liệt giường ( ông bà nội với bà ngoại mất rồi ) Mẹ tôi ngày nào cũng làm quần quật ngoài đồng , bốc vác để xoay tiền thuốc , tiền ăn từng bữa , có tháng phải nhịn cơm 2-3 ngày . Bố vay nóng , xã hội đen đến nhà báo nợ , đập phá nhà cửa . Đỉnh điểm đến năm lớp 9 thì tôi lúc nào cũng chịu những lần đánh đập của bố khi say rượu, lời sỉ vả , khinh bỉ của bạn bè :(. Ở đây thì tôi chỉ chơi với thằng T , nhà nó buôn hàng nên cũng đủ ăn đủ mặc , chính nó cũng là đứa đưa tôi vào mảnh đất Sài Gòn :LOL: .
Một cái hôm tôi vẫn nhớ rất rõ , ngày cái gia đình tôi coi như gần gũi nhất rời xa mình , 16/7/2009 .
Tối đó tôi qua nhà thằng T xin gạo nấu cháo cho 2 đứa em ăn , khi trở về thì không còn 1 ai ở đấy nữa , mọi người đâu rồi . Chạy đi khắp làng gọi:
- Bố mẹ ơi , CÚN CÒ ( Cún là tên con em , Cò là tên thằng nhóc ) ơi !
Đáp lại tôi chỉ là những ánh mắt khinh bỉ , những câu chửi của mọi người . Lúc này tôi mới nhận ra cái xã hội này nó thối nát cỡ nào , tôi chán nản bỏ về nhà với suy nghĩ :
- Chắc là mọi người đi đâu thôi , mai lại về ý mà .
Cứ thế tôi đã đợi 3 ngày ròng rã cho đến khi nghe tin từ bọn đòi nợ :
  • Chúng nó trốn mẹ nó rồi
  • d** m* mày , đéo trả bố giết con mày
Nói xong chúng cầm gậy đuổi đánh tôi , chạy thục mạng cuối cùng trốn được vào bụi cây . Đợi đến tối tôi mới sang nhà thằng T xin ở nhờ .
  • T ơi , cho tao ngủ nhờ
  • Nam nữ thụ thụ bất thân , mày ngủ đất nhá
Thằng này nó nhây thế đấy nhưng tốt lắm nhá :still_dreaming:
  • kệ cmm , thôi mượn tạm bộ quần áo nhé
  • Mà mày sao phải qua đây ngủ nhờ thế này ?
Tôi thuật lại toàn bộ sự việc . Nghe xong nó gật gật đầu như ông cụ non , ra vẻ hiểu chuyện :
  • Mày tính thế nào
  • Đến đâu thì đến , thôi tao ngủ đây .
  • Ngủ cmm đi , đừng hấp diêm tao đấy nhé
Sáng dậy thấy cô chú ( mẫu thân và phụ thân thằng T ) đang sửa soạn đồ đạc lên chiếc xe tải nhỏ , tôi hỏi :
  • Cô chú đi đâu đấy
  • À chú giao lô hàng vào SG ý mà - chú H đáp , phải nói chú khá hiền , chăm chỉ .
Tôi chẳng biết lúc đó tôi làm sao nữa mà đốp luôn một câu :
- Cho cháu vào với !
Thằng T đứng sau tôi há hốc mồm , cô chú nhìn nhau ngơ ngác hỏi nhau :
- Là sao ?
Tôi kể dự định của mình , papa thằng T vỗ vai :
- Được , thanh niên có chí đấy , chú sẽ nhờ người quen trong đây làm thủ tục nhập học cho mày
Tôi rưng rưng nước mắt, muốn khóc luôn ( thím nào bảo mình con gái thì chịu , chứ mình dễ xúc động lắm :beat_brick: )
- Vâng ạ , cháu cảm ơn .
Và tôi đã lên đường vào Sài Gòn , 20/7/2009 !
Chuyến xe kéo dài hơn 1 ngày , chuyến đi dài nhất mà tôi từng đi . Một cậu con trai đặt chân xuống đất Sài Gòn , ấn tượng của cậu về nó là một nơi tấp nập , ồn ào , có những căn nhà san sát nhau , nhà thờ đức bà nguy nga tráng lệ ( em copy câu này đấy :)) đang ngắm nhìn những thứ mới lạ , chú nói :
- Thôi tự tìm hiểu nhé , đây những việc cần làm trong tờ giấy này , cầm đi .
Mở tờ giấy ra thì tôi thấy hơn 5 triệu đồng ( một số tiền lớn vào 2009 ), đầu tiên là đi tìm phòng trọ . Tôi loanh quanh 1 hồi thì thấy một cái biển cho thuê . Theo chân bà chủ , tôi nghía được một căn phòng 15 m2 , chia thành 2 gác , một nhà vệ sinh , 1 chiếc giường không có đệm , 1 cái bồn rửa tay . Giá khoảng 500k một tháng , nói chung là tạm ổn . Mượn điện thoại bà chủ thông báo địa chỉ cho chú rồi đi " khám phá " tiếp . Ghé cửa hàng mua 1 chiếc điện thoại , chỉ tay like a boss vào con iphone 3g :
  • Anh ơi con này bao nhiêu tiền vậy ?
  • 12 triệu - vừa nói ổng vừa liếc nhìn mình , ra vẻ khinh bỉ - mày có mua được không ?
  • Có cái nào rẻ không anh ? em mới ở quê lên chưa biết
  • Này , mày mua con này thôi ! - vừa nói vừa đưa cho mình con nokia 1200 - anh thấy mày hiền anh giảm cho 50k nhé ! ( giờ nghĩ lại thấy ông này 2 mặt thế nhỉ :cautious: )
Tôi hí hửng rời cửa hàng thì vấp vào một người :
- ĐI KHÔNG BIẾT NHÌN ĐƯỜNG HẢAAAAA !!!
Ps : văn em dở lắm , mấy thím đừng gạch nhaaaaaaaaaaaaaaaaaa
Các chap sau :
chap 2
Chap 3
Chap 4
Chap 5
Chap 6
Chap 7 - Special
Chap 8 - Phan thiết và em
Chap 9 - Phan thiết và em (p2)
Chap 10 - Phan Thiết và em (p3)
Chap 11 - Phan thiết và em (p4)
Chap 12 - Phan Thiết , tôi và em (final season)
Chap 13 - Ngày trở về
Chap 14
Chap 15 : Chung một nhà ?
Chap 16 - Chấp nhận
Chap 17 - Thằng chó
Chap 18 - Kết cục của những kẻ tiểu nhân
Chap 19 - Nhẹ nhàng
Chap 20 - Kế hoạch
Chap 21 - Sinh nhật và câu chuyện tình buồn
Chap 22 ( ngắn ) : Những ngày bình yên
Chap 23 : Quê tôi
Chap 24 ( ngắn ) : Quê tôi (p2)
Chap 25 : Quê tôi (p3)
Chap 26 : Quê tôi (p4)
Chap 27-Thành phố của ...
Chap 28 - Gặp lại thằng chó
Chap 29 - Gây sự
Chap 30 - Sự chạy trốn
Chap 31 - Nhát dao và thiên thần
Chap 32 - Sorry ! Half Angel
Chap 33 - Tôi đã cho " Bố con nhà chó " đi tù thế nào (p1)
Chap 34 - Tôi đã cho " Bố con nhà chó " đi tù thế nào ( p2 )
Chap 35 - Tôi đã cho " Bố con nhà chó " đi tù thế nào ( p3 )
Chap 36 : Thổ lộ ( p1 )
Chap 37 : Thổ lộ ( p2 )
Chap 38 : Dưa bở ngon quá
Chap 38.5 ( ngắn ): Nhỉ ???
Chap 39 - Làm việc thôi nào !
Chap 40 : Một nửa của lời hứa , sự trở lại của ký ức ! (p1)
Chap 42 : Một nửa của lời hứa , sự trở lại của ký ức ! ( p2 )
Chap 43 : Một nửa của lời hứa , sự trở lại của ký ức ! ( p3 )
Chap 44 : Một nửa của lời hứa , sự trở lại của ký ức! (p4)
Chap 45 :Một nửa của lời hứa , sự trở lại của ký ức ! ( p5 )
Chap 46 : Hãy tìm lại những thứ ta đã mất !
Chap 46 (2)
Chap 47 : Cơn mưa màu hồng !
 
Sửa lần cuối:
thớt vắng như chùa bà đanh
QYVJsFF.gif
 
Chap 49 : ( Lâu không viết chẳng biết đặt tên thế nào )
.
.
.
Tiếng tích tắc của đồng hồ trôi qua một cách nhẹ nhàng , nhìn nhau cười rồi im :
  • Nhóc đến đây để làm gì ?
  • Đi du lịch thôi , mọi người tạo điều kiện ấy mà
  • Hửm , thế à
  • Thế thôi còn muốn thế nào , rảnh tạt vào thăm chị ấy mà
Chị mỉm cười , cười nhẹ thôi , tiếng khúc khích làm tôi thấy nhớ. Đã gần vài tháng từ ngày cuối tôi nhìn thấy nụ cười này , nghe thấy tiếng cười này , có lẽ là không lâu , nhưng lâu hơn những gì tôi chịu được . Cứ thế đồng hồ lại tích tắc :
  • Nhóc đi chơi không ?
  • Tối như này còn đi đâu nữa .
  • Kệ đi , hướng dẫn viên du lịch xuyên đêm luôn !
  • Có xe lăn không , chứ đi nữa là lại rách thêm vài miếng thịt nữa thì tốn cơm lắm , với cả trời hết mưa chưa đã cô nương ạ
  • tốn cơm chị nuôi , đi nào.... ya... nhấc cái mông lên
Bị sút đau quá thôi thì tôi cũng đứng lên , bảo toàn cái mông trước . Ả ta cười cười rồi kiếm đâu ra một cái áo dày lắm , choàng lên người tôi :
  • Kéo khóa lên đi , hay còn để người ta làm hộ cho
  • à , ừ
  • Ừ cái gì mà ừ , ngoài kia lạnh lắm , mặc vào đi
  • Mà thật là giờ này đi chơi ấy à ...
Đã rất rất tối rồi , tôi cũng chẳng biết là mấy giờ rồi nữa , chỉ biết là có một người con gái đang nắm tay tôi dắt đi . Ánh đèn đường vàng ấm áp hai bên đường , lẻ tẻ vài người đi qua , mùi thơm thoang thoảng của đất Pháp , cái này chẳng biết có phải do tôi tưởng tượng không nữa . Nàng cất tiếng nói :
  • Lên bus không nhóc .
  • Hả , ừ .
Chiếc xe cứ đi chậm rãi , chậm rãi , chị ngồi cạnh tôi , sưởi ấm bàn tay thô ráp của tôi . Nếu thời gian cứ thế trôi mãi , trôi mãi cho đến lúc chết thì tôi cũng bằng lòng :
  • Này , này , nghĩ gì thế , xuống thôi !
  • Ơ , mà đi đâu đấy .
  • Hi , không nói cho bất ngờ .
  • Giờ chắc hết bất ngời rồi đấy .
Tôi ngước mắt lên , liếc mắt xuống , nói nhảm một hồi mà tôi không nhận ra mình đang đứng giữa dòng sông , trên cây cầu . Ánh trăng làm sáng bừng một vùng , gió se lạnh mơn trớn da mặt . Lại là một khoảnh khắc bình yên nữa , tất nhiên chỉ bình yên khi có cô gái đang đứng cạnh tôi bây giờ mà thôi ...
.
.
.
  • Mà sao nhóc lại đến tìm chị
  • Ai tìm chị , đã bảo đi du lịch rồi mà . Tiện ghé qua thôi
  • Ghé qua mà đứng chờ lâu thế à , rồi ai lúc gặp khóc lóc này nọ nhỉ nhóc !
Tôi tránh mặt đi chỗ khác chữa ngượng , - Đâu có
- Ồ
Chị xoay mặt tôi ngược lại , đường tràn vào miệng tôi , hay nói đúng hơn là môi chị . Dopamin trong người tôi chưa bao giờ được giải phóng như lúc này , mạch máu não dường như vỡ ra , tiếng rì rào xung quanh bốc im bặt , chỉ còn tôi vào nàng , nàng và tôi . Vị ngọt dường như thấm vào tận xương tủy , hay nói đúng hơn là nó ngọt đến mức nổi da gà .....
  • Hờ hờ hờ , nhóc nín thở lâu thật đấy , chị nghẹt thở hết chịu nổi rồi
  • Ơ........ hả ! . Mặt tôi lúc này hẳn phải đỏ như ớt rồi
  • Hi , chị thích nhóc đấy , làm sao giờ
.
.
.
Tiếng cười lẫn tiếng khóc , giọt nước mặt lăn trên đôi má ấy tựa như thủy tinh , lấp lánh dưới ánh trăng . Tôi đứng đờ ra , hạnh phúc , mơ hồ , cảm giác có lỗi vì không hiểu cảm giác của người chị , người mà thằng này cho rằng quan trọng nhất đối với nó từ khi bị bố mẹ bỏ rôi .
  • Ừ , em xin lỗi
  • Cái gì mà xin lỗi , thế có thích người ta không
  • Ừ thì cũng hơi hơi , ...
  • Sao lúc nào cũng ừ ừ thế , với hơi hơi là thế nào . Có hoặc không thôi .
  • C......ó
Nói thật với các thím vần sau em để trong họng mãi mới bật ra được , vừa run vừa phê .
  • Hi , nhóc nhớ cái này không ? . Chị giờ ra cái vật làm dấu tôi với chị từ hồi trẻ con , và đương nhiên chỉ là một nửa .
  • À , này .... - Tôi lục túi áo trong , may là trước khi đi kịp nhét vào trong .
  • Chị nhớ lúc đấy , cậu nhóc ấy hứa là khi gặp lại mới được đào lên mà . Đừng bảo lúc nào nhóc cũng đặt nó trong người nhé
  • Không , là đã gặp lại được mới mang theo mà .
  • Thế mà tưởng làm nhóc bất ngờ , hì , ghép hai cái lại đi ...
Hai mảnh rất khó để ghép lại được với nhau , cả đen lẫn bóng , bỗng tiếng rắc kêu lên :
  • Hì , được rồi này , cái này khó lắp lại ghê ...
  • umh
  • Chị thích .
  • Hả , vừa nói rồi mà ?
  • Không , thích cái cách hai mảnh ghép này về lại với nhau , chứ không như câu chuyện mà mẹ chị kể
@Pcdung.dev quà sinh nhật em tặng bác ạ
 
Chap 49 : ( Lâu không viết chẳng biết đặt tên thế nào )
.
.
.
Tiếng tích tắc của đồng hồ trôi qua một cách nhẹ nhàng , nhìn nhau cười rồi im :
  • Nhóc đến đây để làm gì ?
  • Đi du lịch thôi , mọi người tạo điều kiện ấy mà
  • Hửm , thế à
  • Thế thôi còn muốn thế nào , rảnh tạt vào thăm chị ấy mà
Chị mỉm cười , cười nhẹ thôi , tiếng khúc khích làm tôi thấy nhớ. Đã gần vài tháng từ ngày cuối tôi nhìn thấy nụ cười này , nghe thấy tiếng cười này , có lẽ là không lâu , nhưng lâu hơn những gì tôi chịu được . Cứ thế đồng hồ lại tích tắc :
  • Nhóc đi chơi không ?
  • Tối như này còn đi đâu nữa .
  • Kệ đi , hướng dẫn viên du lịch xuyên đêm luôn !
  • Có xe lăn không , chứ đi nữa là lại rách thêm vài miếng thịt nữa thì tốn cơm lắm , với cả trời hết mưa chưa đã cô nương ạ
  • tốn cơm chị nuôi , đi nào.... ya... nhấc cái mông lên
Bị sút đau quá thôi thì tôi cũng đứng lên , bảo toàn cái mông trước . Ả ta cười cười rồi kiếm đâu ra một cái áo dày lắm , choàng lên người tôi :
  • Kéo khóa lên đi , hay còn để người ta làm hộ cho
  • à , ừ
  • Ừ cái gì mà ừ , ngoài kia lạnh lắm , mặc vào đi
  • Mà thật là giờ này đi chơi ấy à ...
Đã rất rất tối rồi , tôi cũng chẳng biết là mấy giờ rồi nữa , chỉ biết là có một người con gái đang nắm tay tôi dắt đi . Ánh đèn đường vàng ấm áp hai bên đường , lẻ tẻ vài người đi qua , mùi thơm thoang thoảng của đất Pháp , cái này chẳng biết có phải do tôi tưởng tượng không nữa . Nàng cất tiếng nói :
  • Lên bus không nhóc .
  • Hả , ừ .
Chiếc xe cứ đi chậm rãi , chậm rãi , chị ngồi cạnh tôi , sưởi ấm bàn tay thô ráp của tôi . Nếu thời gian cứ thế trôi mãi , trôi mãi cho đến lúc chết thì tôi cũng bằng lòng :
  • Này , này , nghĩ gì thế , xuống thôi !
  • Ơ , mà đi đâu đấy .
  • Hi , không nói cho bất ngờ .
  • Giờ chắc hết bất ngời rồi đấy .
Tôi ngước mắt lên , liếc mắt xuống , nói nhảm một hồi mà tôi không nhận ra mình đang đứng giữa dòng sông , trên cây cầu . Ánh trăng làm sáng bừng một vùng , gió se lạnh mơn trớn da mặt . Lại là một khoảnh khắc bình yên nữa , tất nhiên chỉ bình yên khi có cô gái đang đứng cạnh tôi bây giờ mà thôi ...
.
.
.
  • Mà sao nhóc lại đến tìm chị
  • Ai tìm chị , đã bảo đi du lịch rồi mà . Tiện ghé qua thôi
  • Ghé qua mà đứng chờ lâu thế à , rồi ai lúc gặp khóc lóc này nọ nhỉ nhóc !
Tôi tránh mặt đi chỗ khác chữa ngượng , - Đâu có
- Ồ
Chị xoay mặt tôi ngược lại , đường tràn vào miệng tôi , hay nói đúng hơn là môi chị . Dopamin trong người tôi chưa bao giờ được giải phóng như lúc này , mạch máu não dường như vỡ ra , tiếng rì rào xung quanh bốc im bặt , chỉ còn tôi vào nàng , nàng và tôi . Vị ngọt dường như thấm vào tận xương tủy , hay nói đúng hơn là nó ngọt đến mức nổi da gà .....
  • Hờ hờ hờ , nhóc nín thở lâu thật đấy , chị nghẹt thở hết chịu nổi rồi
  • Ơ........ hả ! . Mặt tôi lúc này hẳn phải đỏ như ớt rồi
  • Hi , chị thích nhóc đấy , làm sao giờ
.
.
.
Tiếng cười lẫn tiếng khóc , giọt nước mặt lăn trên đôi má ấy tựa như thủy tinh , lấp lánh dưới ánh trăng . Tôi đứng đờ ra , hạnh phúc , mơ hồ , cảm giác có lỗi vì không hiểu cảm giác của người chị , người mà thằng này cho rằng quan trọng nhất đối với nó từ khi bị bố mẹ bỏ rôi .
  • Ừ , em xin lỗi
  • Cái gì mà xin lỗi , thế có thích người ta không
  • Ừ thì cũng hơi hơi , ...
  • Sao lúc nào cũng ừ ừ thế , với hơi hơi là thế nào . Có hoặc không thôi .
  • C......ó
Nói thật với các thím vần sau em để trong họng mãi mới bật ra được , vừa run vừa phê .
  • Hi , nhóc nhớ cái này không ? . Chị giờ ra cái vật làm dấu tôi với chị từ hồi trẻ con , và đương nhiên chỉ là một nửa .
  • À , này .... - Tôi lục túi áo trong , may là trước khi đi kịp nhét vào trong .
  • Chị nhớ lúc đấy , cậu nhóc ấy hứa là khi gặp lại mới được đào lên mà . Đừng bảo lúc nào nhóc cũng đặt nó trong người nhé
  • Không , là đã gặp lại được mới mang theo mà .
  • Thế mà tưởng làm nhóc bất ngờ , hì , ghép hai cái lại đi ...
Hai mảnh rất khó để ghép lại được với nhau , cả đen lẫn bóng , bỗng tiếng rắc kêu lên :
  • Hì , được rồi này , cái này khó lắp lại ghê ...
  • umh
  • Chị thích .
  • Hả , vừa nói rồi mà ?
  • Không , thích cái cách hai mảnh ghép này về lại với nhau , chứ không như câu chuyện mà mẹ chị kể
@Pcdung.dev quà sinh nhật em tặng bác ạ
Em cảm ơn bác nha :shame:
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
vvuivedxd,
Người trả lời cuối
Sangsmurf,
Trả lời
761
Lượt xem
178.098
Quay lại
Lên đầu trang