[Hồi Ký] Mưa...

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề satnat123
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Hôm nay định lên 2 chap + 1 chap Story of the past cho các bác nhưng hôm nay Bộ Y tế về kiểm tra thí điểm cách ly 7 ngày tại Quảng Ninh nên em phải đi theo để làm. Tối 6h em lên 1 chap trước nhé các bác. Còn lại cho em nợ ạ :(
 
Chap 29
------------
6h sáng

-Nào yên anh đang ngủ mà – Nó nhăn cái mặt khi em ngồi nghịch mũi nó

-Dậy đi, nhanh còn đi học

Nghe thấy từ đi học nó bật dậy ngay lập tức, với điện thoại xem mấy giờ, mắt nó nheo lại khi chưa kịp thích ứng với ánh sáng từ màn hình điện thoại.

-Ui giời ạ mới có 6h, cho anh ngủ thêm 30p

-Dậy nhanh lên, hôm nay em thèm phở, dậy đưa em đi ăn

Bất lực trước sự mè nheo của em, nó cũng chả ngủ được nữa khi em cứ lay nó thế này. Nó ôm đóng quần áo vương vãi trên sàn nhà đi vào trong wc, mắt vẫn cố nhắm như đang níu kéo nốt phần còn lại của giấc ngủ. Với lấy cái dao cạo râu em mua từ bao giờ, nó cạo bỏ lớp râu lún phún dưới cằm nó. Xong! Đẹp trai để quay trở lại với cuộc sống bình thường

Bước ra, nó thấy em đang ngồi bàn trang điểm

-Em mới 18 tuổi thôi, sao có nguyên cả 1 bàn trang điểm từ bao giờ thế này?

-Của chị Lan, em mang sang đây đó, ở đây toàn đồ dưỡng da của em thôi, không có phấn son gì đâu – Em vừa nói, vừa xoa xoa lớp kem lên mặt

-Phụ nữ đẹp nhất khi không cần trang điểm mà vẫn khiến đàn ông phải đổ gục – Nó đang cất lại đống sách vở trên bàn cho em, miệng vẫn làu bàu

Em đứng dậy, ôm nó từ đằng sau, cằm tựa vào vai nó, nói nhỏ

-Sau này em mà xấu hơn người ta, liệu anh có yêu em không?

-Còn phải theo thái độ, đã xấu mà khó tính thì có chó nó yêu

-Hừ thế anh có yêu em không? – Tay em sờ đến bên eo nó, chuẩn bị cho một cú véo

-Gâu gâu – Nó giả giọng để trêu em, em cười nắc nẻ, hôn nó khiến má nó toàn son là son, báo hại nó phải đi rửa mãi mới hết

Thời ấy xã hội còn chưa cổ súy cho việc học sinh lên trường đánh son, nhưng cũng là thời điểm đầu mà học sinh nữ đã biết ăn mặc, trang điểm hơn. Môi em đã đỏ sẵn rồi nên em chỉ đánh nhẹ thôi, nhiều lúc nó không thích cho lắm vì mùi son khiến nó hơi ghê ghê. Nó đọc vài bài báo bảo là ăn son sẽ bị ung thư nên nó hơi sợ. Có lần em và nó còn dỗi nhau vì nó cấm em đánh son, em không đồng ý vì nói đây là sở thích của em. Sau nó cũng phải chịu thua em, con gái mà, ai chẳng muốn đẹp khi ra ngoài

Sáng sớm đến lớp, em bảo nó lên lớp trước, em phải ra hiệu photo để in bài tập cho lớp nó. Nó muốn đợi em nên vào quán chị Huế ngồi, làm chai sting với lấy thêm bao thuốc mà mãi em vẫn chưa xong. Nó đành lên lớp trước, chắc còn 5p nữa là vào lớp thôi.

Đến cửa lớp, nó gặp nhỏ Linh đang đứng ở hành lang dõi theo nó, nhìn thấy nó, nhỏ sững sờ, mắt rưng rưng nước mắt

-Anh…anh về rồi… anh đã đi đâu vậy

-Hi chào Linh – Nó nở nụ cười với nhỏ

Từ đâu con Trinh béo bay ra, táng nguyên cái bàn tay hộ pháp vào đầu nó

-Thằng chó, mày lại làm bạn tao khóc – Nhỏ vừa hét lên với nó vừa vỗ về cho nhỏ Linh.

Nhỏ Linh tiến đến định ôm nó thì em xuất hiện bên cạnh và ôm lấy cánh tay của nó

-Chào Linh, chào Trinh, đứng đây hóng gió à?

-Chồng ơi cầm cho em cái này, nặng quá, bảo đợi em mà chả thấy đâu? – Em quay sang đưa cái tập giấy to đùng cho nó

Ơ hay nhỉ, em kêu nó lên trước mà bây giờ lại quay sang trách nó.

-Tay anh ấy đang đau mà? – nhỏ Linh vừa nói vừa đưa tay đỡ lấy tập giấy trên tay em

-Thôi đưa đây, tớ làm được – Nó đưa 2 tay lên cầm tập giấy và bước vào trong lớp bỏ lại ánh mắt ngạc nhiên của nhỏ Linh và nụ cười hiền của em. Có lẽ chỉ cần 1 hành động của em và nó như vậy thôi, đã có thể tự giải thích cho nhỏ Linh tất cả mọi chuyện rồi.

Nhỏ Linh đi vào lớp, ánh mắt buồn xuất hiện trên đôi mắt của nhỏ. Nhưng biết làm sao được, nó yêu em và có lẽ từ giờ nó sẽ hạn chế lại với nhỏ Linh…

…………..

Cuộc sống của nó trở lại đúng với quỹ đạo như trước, khác cái là giờ nó thêm tiết mục học kèm buổi tối những môn thi tốt nghiệp là toán và tiếng anh. Em học rất giỏi 2 môn đó, tiếng anh có lẽ chị Lan dạy em từ bé thêm với việc bố mẹ sống bên nước ngoài nên em phải học tiếng anh để có thể giao tiếp trong những lần sang đó. Em bắn tiếng anh như gió luôn, nhiều lúc nó thấy em đọc văn bản tiếng anh mà không vấp tí nào khiến nó phải nhìn em bằng con mắt ngưỡng mộ…

Vì nó không để Ngọc Anh ở nhà 1 mình được nên nó và em chuyển lên nhà nó ở. Nói chung là em và Ngọc Anh khá thân với nhau, thậm chí có nhiều đêm em chẳng thèm ngủ cùng nó mà vác gối sang phòng Ngọc Anh ngủ. Có đêm nó ngồi học đến 12h đêm gần 1h sáng, đi ngang qua phòng Ngọc Anh vẫn thấy em cười khúc khích. Nhưng có 1 cái vô hình mà nó nhận thấy được, là em luôn tách nó ra khỏi Ngọc Anh và luôn để ý khi nó nói chuyện hay trêu đùa Ngọc Anh. Nó cũng không hiểu em như vậy là có mục đích gì, nhưng chính vì chuyện này mà nó với em cãi nhau.

Một buổi chiều, nó đang ngồi làm nốt đống bài tập Toán mà cô giao nó để lấy điểm 1 tiết nó còn thiếu. Em lấy ghế ngồi cạnh nó, trên tay bê cho nó cốc nước dừa

-Anh uống đi này

-Hehe, cảm ơn vợ

-À anh… em bảo

-Gì thế?

-Ngọc Anh, nó thích anh đó?

-Gì em nói vớ vẩn gì vậy?

-Thật mà, nó luôn hỏi về anh, nghe những câu chuyện từ anh, nó cười vui lắm. Em thấy nó thích anh

-Em nhạy cảm vừa thôi, thế cứ cười là thích anh à, thế hầu như con gái lớp mình đều thích anh à? – Nó hơi bực

-Không phải, em không nhìn lầm đâu, cảm xúc phụ nữ như nào em đoán hết được mà. Em sợ anh với nó sống chung nhà, anh lại…

-Em thôi đi, anh với nó là anh em, em đang nghĩ cái gì vậy hả? – Nó gắt lên với em

-Em sợ thôi…

-Từ giờ em bỏ kiểu suy nghĩ ấy đi, em cứ nhạy cảm thế này rồi áp đặt suy nghĩ vào anh là sao… - Nó nói to với em, em hơi giật mình, mặt cúi xuống. Bờ vai em rung nhẹ như sắp khóc. Nó thấy vậy thì bỏ ra ngoài ban công đứng hút thuốc

Em và nó giận nhau nguyên buổi tối hôm ấy nhưng em vẫn ngủ cùng nó. Nó bực mình lắm nhưng vẫn quay sang ôm em, sau vài lần đẩy tay nó ra thì em cũng ngoan ngoãn nằm gọn trong vòng tay của nó

-Sao anh lại mắng em – Em dụi dụi đầu vào ngực nó

-Thì em nói vấn đề đó, anh thấy bực thôi

-Em sợ mất anh thì em nhắc anh, như thế có gì là sai – Em bấu vào eo nó,đủ để nó thấy đau

-Nhưng mà em nhạy cảm quá, anh coi Ngọc Anh là em gái anh, anh thương nó còn không hết

-Anh không được phép thương ai ngoài em cả - Em bắt đầu khóc

-Rồi rồi, anh xin lỗi, anh chỉ coi Ngọc Anh là em gái thôi, anh không có bất cứ tình cảm nam nữ nào hết

Nó vỗ về an ủi em, em ép sát nó vào người em, cắn vào ngực nó đau nhói

-Cái này là trả thù anh dám quát em lúc chiều

Nó ôm em ngủ, sau chuyện lúc trước, nó đã học được cách nhường nhịn em. Dù giận nhau cãi nhau nhưng nó vẫn sẽ chủ động xin lỗi em trước, nó không muốn những chuyện xảy ra trước kia lặp lại nữa. Nó yêu em và thương em rất nhiều. Có vẻ bầu trời trước cơn bão thường rất yên bình, nó không ngờ rằng biến cố thứ 2 của cuộc đời nó lại xảy đến nhanh vậy

….

Những ngày đầu tháng 4, tiết trời trở nên mát mẻ hơn trước những ngày nắng nóng đầu hè. Em hôm nay phải về qua nhà vì chị Lan dạo này check cam không thấy em ở nhà. Chị có gọi cho nó và nó có giải thích hoàn cảnh bây giờ khiến em phải lên ở với nó. Chị cũng ậm ừ đồng ý nhưng nhắc nhở chúng nó kiềm chế lại, nhất là khi bố mẹ em đã có thể check camera để theo dõi em. Nếu như phát hiện ra em không có ở nhà mà lại ở nhà nó thì rất rách việc. Nên nó và em đã thống nhất là những ngày chẵn sẽ ở nhà nó, còn những ngày lẻ sẽ về nhà em.

Tối đó, dặn dò Ngọc Anh vài thứ, nó ra xe để xuống nhà em, đang chuẩn bị đi thì nó có điện thoại của mẹ nó

-Dạ con nghe

-Chạy sang nhà cô Hương, cô đưa cho cái túi quà thì cầm về nhà cho mẹ nhé, để cẩn thận trong tủ lạnh.

-Vâng con đi ngay, có tiền trong đó không mẹ

-Có cái ba vạn chín nghìn, thằng nhõi con

Nó cười hề hề tắt máy, phóng xe lên nhà cô Hương bạn của mẹ nó, đường vào nhà cô khá tối và phải đi 1 quãng đường dài. Khu này là khu thuộc quy hoạch của doanh trại nhân dân nên 2 bên không có nhà dân, thời ấy những khu như này thì thị trấn ít lắp điện lắm, bởi không có nhà dân thì bọn nghiện nó tháo hết bóng đèn. Trước có thử nghiệm lắp 1 lần rồi mà sau đêm đó chả thấy còn cái nào nữa nên thôi.

Cô Hương hỏi han sức khỏe nó rồi đưa cho nó cái túi quà, cô dặn trong này là 1 bộ dao cô mua ở Cao Bằng và một ít sá sùng, mắc khén,... Bộ dao thì cô tặng cho nhà nó để làm bếp, còn 2 cái kia là mẹ nó nhờ mua để đi quà cáp ở bên chỗ ông Đại Tá lo việc cho Ngọc Anh. Nó dạ vâng rồi treo vào 2 bên xe và ra về

Nó ra ngoài, thấy cách đó 50m là 1 đám thanh niên đang đứng đó nói chuyện, nó nheo mắt nhìn cũng khoảng gần 20 thằng, vì nó đếm được có 6 cái xe máy mà mỗi xe kẹp 3. Nó cũng chẳng để ý cho lắm nên nổ máy xe và đi về. Đi được khoảng một đoạn, nó thấy đám thanh niên đó bám theo nó, nó chột dạ, linh tính của một thằng suốt ngày đi đánh nhau như nó mách bảo có biến. Nó tăng ga đi nhanh hơn nhưng tay nó còn khá yếu nên không tăng giảm ga nhuần nhuyễn được. 2 cái xe lao thẳng lên chặn đầu nó lại, ra hiệu cho nó tắt máy xe

-Chúng mày là ai? – Nó cố tình nói to lên để xem có ai xung quanh nghe thấy sẽ đến cứu nó

-Hôm nay mày phải chết, tao rình mày lâu lắm rồi – 1 thằng trong đám đó lên tiếng, bọn này đội mũ, bịt khẩu trang nên nó không nhận ra được ai cả. Vậy nó hiểu rồi, bọn này rình nó để úp nó có chủ đích, nó vẫn bình tĩnh

-Tao không làm gì chúng mày và tao cũng không gây gổ với ai. Nói đi, đứa nào thuê chúng mày?

-Mày không cần biết – Nói rồi 1 thằng nhảy vào đạp nó ngã ra đường, nó toan chạy thì 1 thằng khác nhảy vào ghì nó xuống, sau đó là hàng loạt cú đá và cú đấm nhằm vào mặt, bụng nó.

Nó đau đớn nhưng sau vụ tai nạn, nó đã quá yếu để có thể vùng vằng trước 1 thằng to con đang đè lên giữ nó. Nó chỉ biết nằm im chịu trận. Nó thấy vài xe khác chạy đến, nhảy xuống lao đến chỗ nó đấm đá. Bỗng đầu nó đau nhói, nó bị đập gạch vào đầu, liên tiếp 2 3 phát, nó thấy buốt hết đầu nó cảm nhận máu đầu nó đã chảy xuống bê bết. Thôi xong, bọn này định giết nó, chính xác chúng nó định giết nó hôm nay, xung quanh chỉ toàn màu đen của màn đêm, trong phút giây giữa sự sống và cái chết, nó vùng vằng mạnh, đạp thằng đang đè nó ra. Nó đứng dậy và chạy thẳng ra chiếc xe của nó, vài viên gạch bay tới tấp vào lưng, nó thấy mấy thằng đó đang lao tới chỗ nó đứng. Nó chỉ kịp rút dao ở trong túi mà cô Hương bọc lại lúc nãy. Nó vung lên loạn xạ, nó cũng không nhớ nó đã làm gì, nhưng nó thấy bên kia có 1 thằng gục xuống. Đứng đó dơ con dao lên, máu từ trên đầu nó chảy xuống rất nhiều. Nó gào lên

-***** thằng chó nào muốn chết thì vào đây

Bọn thanh niên đứng dạt hết ra sau không dám lại gần, một vài thằng chạy vào đống gạch bên đường cầm gạch lên ném vào chỗ nó đứng. Thấy tình hình không ổn, nó cầm con dao sang tay trái, nó lên xe và phóng vù đi, bọn thanh niên cũng tản ra lên xe đuổi theo nó. Nó phóng rất nhanh, khi thấy ánh sáng của đường phố, nó lao vào một nhà dân gần đó, ngã ra

-Cứu tôi, cô chú cứu cháu, cứuu…

Sau đó nó ngất lịm…

………..

Mùi sát trùng của bệnh viện nó đã quá quen, nó mở mắt từ từ, đầu nó đau nhói như muốn nổ tung khi mắt nó tiếp xúc với ánh sáng. Hình ảnh đầu tiên nó nhìn thấy là Ngọc Anh và em, 2 người đang nói chuyện

-Anh tỉnh rồi sao – Em bật khóc khi thấy nó mở mắt

-Anh đang ở đâu đây, đầu anh đau quá – Nó thều thào

-Huhu anh ơi, anh bị người ta đánh, anh bất tỉnh 1 hôm rồi hức… hức – Em khóc to, nắm lấy tay nó

Số nó đen vãi nhái, lúc nào cũng phải làm bạn với giường bệnh, đây là lần thứ 3 trong năm nay nó phải vào đây rồi. Sờ sờ lên đầu, nó thấy đầu nó bịt kín, chân tay nó xước sát và sưng vù hết lên. Cũng phải, bị gần 20 thằng đánh mà thế này là nhẹ lắm rồi.

-Đầu anh có làm sao không? – Nó hỏi em

-Huhu anh khâu 5 vết, có vết 4,5 mũi, có vết 8,9 mũi… hức..hức sao lại ra nông nỗi này hả anh

-Anh bị chúng nó đập gạch vào đầu, bọn này chúng nó muốn giết anh - Nó nói trong sự uất nghẹn

-Anh có nhớ mặt chúng nó không? Sau khi anh vào đây, cô chú nói anh bị đánh, chúng nó đông lắm nên em báo công an và gọi cho chú Quang rồi, hức… hức – Em khóc ngày càng to hơn, nhỏ Ngọc Anh đứng nhìn nó bặm môi

-Trời tối lắm, anh không thấy được ai, nhưng bọn này không phải người ở đây, giọng chúng nó khác lắm – Nó ngồi dậy, với lấy chai nước trên bàn tu ừng ực

Em ngồi hẳn lên giường nó, xoa xoa vào 2 bên thái dương của nó khi nó kêu đau đầu. Nhỏ Ngọc Anh đã ra ngoài bấm bấm điện thoại như muốn gọi ai đó. Nó thì đánh nhau nhiều, nhưng lần đầu tiên nó bị úp như thế này. Trưa hôm đó, đang ngồi ăn cơm em đút thì thằng Hưng vào thăm nó

-Biết bọn nào làm không? – Câu đầu tiên khi thằng Hưng nhìn thấy nó

-Trời tối om, chúng nó đội mũ, đeo khẩu trang thì biết kiểu gì

-Nghe giọng thì thế nào – Thằng Hưng vẫn nhìn nó, ánh mắt phẫn uất

-Giọng hao hao của bọn TY, đúng rồi, trong đó tao nhớ nhất thằng áo trắng, nó nói đặc giọng TY, trên tay phải nó có hình xăm cá chép, hình như mới chỉ đi khung thôi – Nó à lên như nhớ lại điều gì đó

Thằng Hưng bấm điện thoại gọi đi

-Tìm xem ở TY có thằng nào xăm cá chép ở tay phải mà chỉ mới đi khung không?

…..

-Hỏi dò luôn bọn thanh niên ở TY tối qua có đi đâu không?

…..

-Ừ hỏi nhanh hộ anh, nhớ hỏi dò và hỏi khéo, đừng để bị bắt thóp

Thằng Hưng cất máy, quay sang bảo nó

-Để tao lo vụ này, cứ an tâm dưỡng bệnh đi

-Nhưng mà… hình như tao có đâm gục 1 thằng – Nó nói với giọng ngập ngừng

-Cái gì? – Thằng Hưng trố mắt ra nhìn, em đánh rơi khay cơm xuống nền nhà, mắt sững sờ nhìn nó

-Anh…anh có đùa không đó?

-Anh không nhớ nữa, chỉ biết lúc đó nếu anh nằm im thì chúng nó sẽ đánh chết anh, anh chỉ nhớ anh chạy ra xe và rút dao trong bộ dao mà cô Hương đưa rồi anh vung lên, anh thấy 1 thằng bên nó gục xuống ôm bụng, hình như anh đâm nó hay sao ấy – Nó ôm đầu

-Thế thì gay rồi, không biết thằng đó sống chết thế nào nữa. Nếu nó chết ra đó thì to chuyện, con dao đó bây giờ ở đâu? – Thằng Hưng ngồi xuống vỗ vai nó

-Tao không nhớ, tao cũng không biết

Không khí trong phòng trở nên nặng nề, chỉ còn cái thở dài của thằng Hưng và tiếng khóc thút thít của em… Bỗng cánh cửa mở ra, một chú công an bước vào

-Ở đây ai là Hoàng Nhật Nam?

Nó đưa mắt lên nhìn, vậy là đúng rồi, nó đã đâm thằng kia, và bây giờ công an đã vào cuộc để điều tra

-Dạ cháu

-Anh có liên quan đến vụ án hôm qua xảy ra ở đường xx, hiện tại anh đang bị thương nên chúng tôi sẽ cắt cử người ở đây giám sát anh. Chúng tôi muốn lấy lời khai từ anh, mời anh hợp tác

-Những người còn lại ở trong phòng yêu cầu ra ngoài cho lực lượng chức năng làm việc – Ông Công an hẵng giọng.

Em khóc to hơn, cứ nhìn nó suốt không chịu ra, nó đành gật đầu với em để em yên tâm hơn. Cánh cửa đóng lại, nó thở dài…
 
Thím nhắc đến Sơn Tây làm e buồn quá. nhớ ny. à giờ là nyc thì có lẽ đúng hơn :(

Như e đã cmt ở những chap đầu tiên. Thì e với ny mới ctay. Nay thím nhắc đến ST lại nhớ đến kỉ niệm của 2 đứa (thật ra là ngày nào cũng nhớ đến :cry: ). Sẵn đây kể với các thím luôn, vơi đi được chút nào hay chút đó. Đoạn sau e xin phép xưng t nhé

T và e gặp và yêu nhau từ năm nhất ĐH, bọn t ở cùng dãy trọ, e tầng trên còn t tầng dưới. Năm đó bọn t học ở Hnam(nói đến đây chắc nhiều thím nhận ra trường nào). Năm 1 yêu nhau thì cũng chỉ là e hay xuống phòng t nấu ăn r xem phim cùng nhau. Thi thoảng thì thuê xe điện ra vườn hoa PL, hay đi chợ B chơi thôi. Nói chung là cứ yên bình như v
Lên năm 2 thì bọn t chuyển lên HN. Khi đó cả xóm t thời năm 1 cũng tìm 1 nhà trọ xong tca ở cùng nhà. E ở vs b ở tầng 3 còn t tầng 1. Đc 1 tgian thì bọn xóm chuyển đi cũng gần hết vì đứa thì ra ở cùng ng nhà, đứa thì chuyển chỗ vì đi làm thêm cho gần. Còn mỗi phòng t và phòng e. Khoảng 1 tháng sau thì bạn e cũng chuyển đi nốt và t lên ở với e luôn. Được khoảng 2 tháng thì chị e nói e vào ở cùng và cũng nói với mẹ e nên e bị bắt chuyển vào đấy, cách phòng t tầm 5km. Lên năm 2 thì t đc mang xe máy lên r vì còn đi làm thêm nên cũng hay vào đón e đi học, tối thì chở e đi chơi, đi ăn. Lúc đấy mới mang xe lên nên máu lắm. Chẳng chỗ nào ở HN mà chưa có dấu chân t với e cả :))). Tối hôm nào mà chị e k có nhà thì e lại sang ngủ vs t vì e nhát lắm k dám ngủ 1 mk

Nói chung là bọn t cứ yêu nhau yên bình như v. Đến năm 3 thì e lại chuyển ra ngoài ở với bạn vì ở trong đấy k thoải mái. Lúc này thì bọn t đc gặp nhau nhiều hơn trc

Cuối năm 3 sang năm 4 thì bọn t dọn ra ở cùng nhau luôn. Cái này thì cả nhà t và nhà e đều biết. Mặc dù 2 đứa k kể

Bọn t thì từ lúc lên HN thì cũng đi làm thêm r nên cũng ít xin tiền của gđ. Nhiều lúc 2 đứa chia nhau mấy chục để về quê,có lúc đi chơi mà cả 2 đứa cũng chỉ có trong người 100. Nhiều kỉ niệm lắm vì ở bên nhau mấy năm mà. Ở cạnh nhau những lúc khó khăn nhất, bây giờ đi làm, ổn định hơn r thì k còn nhau nữa. Haiz

Nhà t và nhà e cách nhau gần 100km( chính xác là 94km). T ở HY còn e ở ST. Lên nhà e chơi thì bọn t cũng hay ra chỗ Thành Cổ vs mùa hoa dã quỳ thì lên Ba Vì. 2 đứa cũng hay về nhà nhau lắm. Về nhà nhau từ thời mới yêu đc vài tháng cơ. Nhà t thì quý e, lần nào t về cũng hỏi e có về cùng k. Còn nhà e thì cứ có giỗ hay cỗ gì đều bảo t về cả. Từ lúc bọn t lên HN t cũng k nhớ là mấy con chó và bn con gà nhà e ra đi vì t rồi :)). T về đấy thì cảm thấy mn cũng quý, mấy ae chú cháu bắn rượu vui lắm. Lúc này thì t nghĩ bọn t là true love rồi. Chẳng có lí do gì để bọn t ctay cả.

Rồi 1 ngày tháng 5, khi mới từ quê lên HN sau đợt nghỉ 30/4-01/5. T và e đang nằm cạnh nhau thì mẹ e gọi lên. E để loa ngoài và t nghe đc mẹ e nói: “đã nói với thằng D chưa?”. T kiểu bất ngờ luôn, sau khi e nghe đt xong thì t gặng hỏi mãi mới đc, e k dám nói với t. Mẹ e gọi lên là để bắt e về quê hoặc chuyển vào nhà chị e ở. K ddc tiếp tục với t nữa. Và cái t bất ngờ nhất là lí do mẹ e làm như v. Vì bọn t đã ở cùng nhau 1 tgian r và nhà e biết, t về nhà e cũng k ai nói gì cả. Lí do mẹ e đưa ra là t vs e k hợp tuổi. K thể lấy nhau đc.

T lúc đấy kiểu k hiểu chuyện gì xảy ra luôn. E thì khóc nhiều lắm, e bảo 2 đứa đến tuổi lập gđ r, mẹ đi xem bảo mình k hợp, bảo lấy nhau về khó có con rồi công việc k suôn sẻ, rồi cả gia đình gấu đều phản đối.
T cũng đã nói vs e là thời đại nào r còn tin mấy chuyện đấy.2 đứa đấu tranh cũng ghê lắm. Cũng làm đủ mọi cách để giữ lấy tình yêu của bọn t. E thì cứ về nhà là bị gây áp lực, e khóc bảo lúc e ăn cơm cũng bị nói. Gay gắt đến mức mẹ e bắt e chọn giữa mẹ e và t

Sau hôm t biết chuyện thì ngày nào mẹ e cũng gọi lên và bắt e chuyển đi. Tgian đấy với t là tgian khủng hoảng nhất. Cảm giác buồn nhất là cái cảm giác bất lực, 2 đứa đã làm mọi thứ nhưng k thay đổi đc gì cả

Và rồi bọn t thua cm ạ. 2 đứa vẫn yêu nhau nhưng đành phải chia xa. Thà là hết tình cảm hay có người thứ 3 đi, có khi còn đỡ day dứt hơn.

Chắc đến đây thôi, t k viết đc nữa. Đau lắm

À. Hôm e đi trời cũng đổ mưa...


Xem tệp đính kèm 625687
buồn quá thớt :too_sad: :too_sad: :too_sad:
 
Chap 30
--------------
Kéo cái ghế xuống ngồi đối diện nó, ông công an rút ra một tập hồ sơ, cặm cụi ghi chép

-Họ tên Hoàng Nhật Nam đúng không? Có tên gọi khác không? – Ông công an ngước lên hỏi nó

-Không có ạ

-Tuổi

-199x ạ

-Nghề nghiệp

-Cháu đang học lớp 12, chuẩn bị thi tốt nghiệp – Nó vừa đáp vừa bấu vào tay nó, ánh mắt cứ hóng ra cửa

-Giờ cậu khai toàn bộ sự việc xảy ra ngày hôm qua nhé

Nó khai toàn bộ sự việc xảy đến, từ việc mẹ nó gọi nó đi lấy đồ rồi di chuyển như nào, nhìn thấy chúng nó ra sao và bị đánh như thế nào? Nó khai hết nhưng tuyệt nhiên nó không khai đến đoạn nó cầm dao lên dọa bọn kia. Ông công an nhíu mày nhìn nó

-Hết chưa?

-Dạ rồi

-Chắc chứ?

-Vâng – Nó càng bấu chặt vào tay hơn

-Vậy con dao dính máu ở trong sân nhà ông bà Thu Dỉnh là như thế nào? Cậu thích khai man không? – Ông công an gằn lên từng chữ với nó

-Cháu… cháu… không biết?

Nó lắp bắp, lúc này cánh cửa mở ra, nhỏ Ngọc Anh bước vào

-Tôi đã yêu cầu người nhà ra ngoài cho lực lượng chức năng làm việc? Cô là ai – Ông công an nhìn vào Ngọc Anh gắt lên

Nhỏ Ngọc Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa điện thoại cho ông công an ra hiệu nghe máy. Ông công an hơi ngạc nhiên nhưng nhìn thấy ánh mắt quả quyết của nhỏ Ngọc Anh thì cũng cầm lên nghe

Nó không biết là ai gọi nhưng nó thấy ông công an có vẻ tươi cười và dạ vâng lắm. Thậm chí khi trả lại điện thoại cho Ngọc Anh, ông ấy còn thay đổi luôn thái độ với nhỏ, từ cáu gắt trịnh thượng sang khúm núm rụt rè và liên tục hỏi han nhỏ.

-Tôi sẽ cắt cử người ở đây giám sát cậu, sau khi khỏe lại, mời cậu lên trụ sở Công an huyện làm việc – Ông công an nói với nó và bước chân ra cửa

Nhỏ Ngọc Anh ngồi bên cạnh, nắm lấy bàn tay nó

-Anh còn đau không?

-Không, bình thường thôi, nãy có chuyện gì mà ông ý thay đổi thái độ nhanh thế? – Nó đáp lại Ngọc Anh, ánh mắt nó ngờ vực

-À bố gọi, anh gặp bố nhé

Nói rồi nhỏ Ngọc Anh rút điện thoại bấm số chú Quang, sau đó đưa cho nó

-Alo cháu Nam đây!

-Mày giỏi đấy Nam

-Chú biết hết rồi ạ?

-Tao không những biết mà tao phải bay từ Sài Gòn ra giải quyết đây

-Cháu không sai, cháu chỉ tự vệ thôi, thằng ấy có chết không chú?

-Không chết nhưng chưa tỉnh, tao vừa hỏi bên này bảo mày đâm thủng gan nó, giờ nó đang bất tỉnh và nguy kịch đấy. Gia đình bên này nó đang đòi kiện mày đấy? tao đau hết cả đầu lên rồi.

-Cháu xin lỗi chú, nhưng cháu không làm thế thì chắc giờ đang trên đường đưa cháu ra đồng rồi

-Nãy mày khai những gì rồi ?

Nó thật thà kể lại hết cho chú Quang, nghe xong chú cũng ậm ừ

-Nghe này, không được khai thêm bất cứ cái gì nữa, nhất là chuyện mày lấy dao đâm chúng nó. Ngày mai tao về qua đó, mày kí vào đơn này, tao sẽ cho chúng nó vào tù hết.

-Vâng, nhưng cụ thể là thế nào chú – Nó đã lấy lại được bình tĩnh, bây giờ nó phải hỏi chú Quang cặn kẽ hơn để còn biết tình hình tiếp theo

-Tao sẽ cho toàn bộ chúng nó vào tội tổ chức giết người có chủ đích, còn mày thì vào tự vệ chính đáng. Mà thôi mai tao về tao nói cụ thể cho. Nghỉ ngơi đi, không cần lo lắng nhiều quá đâu. Mà không được trả thù chúng nó hay làm gì, vì mình đang có lợi, giờ làm gì chúng nó là mình chết đấy. Nghe chửa?

Nó dạ vâng rồi cúp máy, Ngọc Anh đang pha sữa cho nó, nó hơi khó hiểu nhưng nó vẫn tin chú Quang sẽ lo ổn thỏa vụ này. Xét về tính chất thì đúng là nó tự vệ chính đáng trong hoàn cảnh sống chết. Nên để bắt tội nó thì hơi khó, nhưng nếu thằng kia chết và nhà thằng kia đâm đơn kiện thì có lẽ mọi chuyện sẽ trở nên nghiêm trọng hơn

-Anh uống sữa đi này – nhỏ Ngọc Anh đưa cho nó cốc sữa, mồm vẫn cố thổi thổi vào miệng cốc để cho bớt nóng

-Cảm ơn cô – Nó đón lấy, cười hà hà

-Bị thế mà còn cười được, sao số anh nó khổ thế hả?

-Bình thường mà, em còn khổ hơn anh ấy

-Thôi tối ăn cháo sườn nhé, em về nấu, để em ra gọi chị Mai vào

Nó ậm ừ uống sữa, nhỏ Ngọc Anh bỗng đưa tay lên vuốt má nó, nhìn nó buồn bã

-Khổ thân anh!

Nói rồi nhỏ đứng lên đi ra cửa, nó thì không nghĩ gì nhiều, chỉ tập trung uống sữa thôi. Một lát sau thằng Hưng và em bước vào, mắt em vẫn đỏ hoe, ngồi xuống nắm lấy tay nó

-Thằng mày bảo là thằng Huy chó, thằng em tao vừa hỏi xong, nhưng nó trốn rồi – Thằng Hưng lên tiếng khi vừa bước vào phòng

-Thôi, chú Quang vừa nói không trả thù chúng nó rồi, mày đừng làm gì nhé

-Thằng mày đâm là em của ông Minh trọc, nó đang bất tỉnh ở ngoài viện 3, toàn người nhà cả mà chúng nó cũng biết mày đấy, sao chúng nó lại dám làm thế?

-Mày có bắt được thằng nào không? Tao nghĩ vụ này có đứa thuê chúng nó, chứ bình thường tao không gây gổ với ai cả.

Thằng Hưng trầm ngâm, thi thoảng nhìn vào em rồi lại nhìn vào nó, ánh mắt tỏ ra khó hiểu. Khẽ thở dài, thằng Hưng móc bao thuốc trong túi, ra hiệu cho nó ra ngoài

-Vợ ơi em ở đây dọn lại cho anh đống đồ, anh ra ngoài xem thằng Hưng nó bảo gì

-Vâng, đi cẩn thận, đầu còn đang rách ra đấy

Nó thơm nhẹ má em cho em yên tâm rồi xỏ đôi dép, lạch bạch lê ra ngoài hành lang của viện. Đón lấy điếu thuốc đã được mồi từ tay thằng Hưng, từng làn khói nhả ra trắng bệch mờ ảo

-Tao biết ai thuê chúng nó làm vậy rồi, nhưng đây là phỏng đoán thôi

-Ai?

-Thằng SH trắng

-Hả - Nó tròn mắt nhìn thằng Hưng

-Mày thử nghĩ lại mà xem, tao thấy nó là khả năng nhất

Nó trầm ngâm suy nghĩ, có vẻ đúng, từ sau vụ bị em tát ở trước cổng nhà em, thằng Hiếu đã ghi thù với nó, bẵng đi 1 thời gian không thấy le ve quanh em nữa nên nó cứ nghĩ mọi chuyện đã xong. Ai ngờ đâu lại như thế này. Nhưng nó cũng không dám làm càn khi mọi chuyện chưa chắc chắn

-Mày vẫn phải điều tra xem, chứ chưa có bằng chứng chưa kết luận được đâu?

-Thì tao chỉ đoán thôi, tao sẽ điều tra thêm

-Mà mày đừng cho Mai biết, Mai biết là đào cả mả tổ nhà thằng Hiếu lên đấy

Nó dụi tàn thuốc, quay ra nhìn vào phòng, thấy em vẫn đang lụi cụi sắp xếp lại đồ đạc cho nó. 3 lần nó vào viện, em đều theo nó chăm sóc cho nó. Chẳng biết chuyện của nó sẽ ra sao, nhưng nó đang làm khổ em quá nhiều rồi. Tự nhủ rằng bản thân sẽ cố gắng hơn để bù đắp cho em thôi, ít nhất là để đôi mắt ấy không phải khóc khi buồn vì nó nữa.

….

Sau 2 ngày kiểm tra lại, nó được xuất viện với một đống thuốc kèm theo vài lời dặn dò của ông bác sĩ. Nhờ chú Quang nên nó được đặc cách theo dõi và không được di chuyển khỏi địa phương để phục vụ công tác điều tra. Tối đó nó đang ăn cơm thì có tiếng xe, chú Quang cùng mẹ nó về. Vừa bước vào, mẹ nó lại cất bài ca kháng chiến

-Thằng mất dạy đâu rồi? mày ra đây nhanh lên

Nó uể oải cất bước ra ngoài, em thì nghe mẹ nó quát cũng sợ, ánh mắt nhìn theo nó lo ngại. Ngọc Anh thì buông bát cơm, đi theo nó luôn

-Mày ngồi xuống đây? – Mẹ nó quát lên, mắt nhìn nó giận dữ

-Vâng, con đây – Nó với lấy bao thuốc, định châm một điếu thì

Bốp… bốp

Nó nhận đủ 2 cái tát liên tục từ mẹ nó. Nó hơi sững sờ, đây là lần thứ 2 mẹ nó đánh nó, lần đầu tiên là khi nó trộm tiền đi net hồi bé, mẹ nó bắt được nên đánh nó, không may khiến nó trượt chân ngã đập đầu chảy bao nhiêu là máu ở trán. Từ đó đến giờ dù nó có nghịch như thế nào thì mẹ nó cũng không bao giờ đánh nó nữa, chỉ chửi nó thôi. Em thấy vậy thì chạy ra, mắt mũi đã tèm lem nước mắt, nhưng nhìn thấy ánh mắt giận dữ của mẹ nó, em cũng không dám nói gì, chỉ đứng sau nó, 2 tay chà vào má nó thôi?

-Con Mai đi ra, để hôm nay tao đánh chết cái loại súc sinh này – Mẹ nó nhào lên định đánh nó thì chú Quang đã ôm lại

-Thôi em, bình tĩnh lại

Mẹ nó thở hồng hộc, với tay lấy lọ tăm trên bàn, thẳng tay phi vào mặt nó. Lúc này nó đã hết kiên nhẫn và bình tĩnh, nó đứng phắt dậy, mắt nó đã chuyển sang màu đỏ

-Tại sao mẹ đánh con? Con làm gì sai à? Con tự vệ thì có gì sai, nếu con không tự vệ thì giờ mẹ còn được ở đây đánh con không?... Mẹ có biết chúng nó định giết con, mẹ có biết gì về tình hình lúc đó không?

-Mày câm mồm lại, mày nhìn đi – Mẹ nó mở túi xách, quăng vào mặt nó tờ giấy

Đó là đơn kiện của nhà thằng kia, trong đơn ghi rõ nó cố ý giết người, nhân chứng, vật chứng đầy đủ hết. Nó hơi sững người, mắt nó nhìn vào chú Quang. Chú Quang nhìn nó gật đầu

-Thằng kia, nhà nó vừa gửi đơn kiện – Chú Quang thở dài nói

-Mày giết mẹ mày đi Nam, thằng mất dạy, học hành không lo học suốt ngày chỉ đánh nhau đâm chém, giờ thì mày nhìn đi, rồi chúng nó sẽ bỏ tù mày, và đời mày sẽ chấm hết từ đây. Mày cút đi, mày không phải con tao

Mẹ nó vừa nói vừa quăng bất cứ thứ đồ gì vào người nó, nó thấy cảm giác căm phẫn từ mẹ nó, lúc đó nó chỉ nghĩ vậy thôi. Sau này ra đời rồi nó mới biết đó là cảm giác tuyệt vọng và buồn nhất của một người mẹ. Nhưng tại thời điểm đó, nó thấy cái tôi của nó dâng cao, nó mất bình tĩnh

-Vì ai, vì ai mà tôi thành ra thế này? Được, tôi làm gì tôi sẽ chịu, sẽ không để ai phải khổ theo tôi nữa

Nó chạy ra cổng, em và Ngọc Anh hốt hoảng chạy theo giữ nó lại. Lúc đó nó như một con thú hoang xổng xích, đôi mắt nó đỏ ngầu mất bình tĩnh. Nó vùng vằng và đẩy em đang ôm nó ra, em ngã ra đường. Nó chạy vụt đi trong đêm tối…

Nó không biết nó đã chạy bao nhiêu xa và chạy đi đâu, chỉ biết khi nó thấm mệt thì nó dừng lại và ngồi bệt xuống đất. Nó khóc, khóc thành tiếng, nó khóc cho những uất ức, chịu đựng của nó. Nó ngửa cổ lên trời và hét lớn lên trước cái ánh mắt khó hiểu của người đi đường, tay nó đấm liên tục xuống đất, máu bắt đầu rỉ ra. Bắt đầu có tiếng xì xào

-Thằng này nó bị điên à?

-Chắc thất tình nên vậy?

-Bọn thanh niên giờ được chiều quá thành ra như thế này



Nó không để ý, bàn tay nó tõe máu đau đớn, nó nằm bật xuống đất, nhìn lên bầu trời đen kịt đầy sao, nó lại gào lên. Bất chợt nó nghe thấy tiếng của chị, tiếng của chị văng vẳng bên tai nó

“Chàng trai hoàng hôn rất đặc biệt với chị, cố lên”

Mắt nó nhòe đi, nước mắt chảy ra, bỗng có người tiến đến bên cạnh nó, đá vào người nó

-Thảm hại

-Đứng lên, mau lên, ***** mày đứng lên

Là thằng Hưng, đang dùng tay kéo nó dậy, vừa kéo vừa chửi nó

-Lên xe đi cùng tao

Nó lẽo đẽo bước lên xe ngồi sau thằng Hưng, chiếc xe phóng vụt đi, đám người cũng đã dần dần giải tán



Đón lấy chai rượu từ tay thằng Hưng, nó hơi nheo mắt, thằng Hưng đưa nó trở lại cái sân bóng cũ trong trường CĐSP, nơi mà hồi bé chúng nó thường hay chơi ở đây

-Uống đi, uống rồi bố mày nói cho, uống tu đi đéo có chén đâu, thằng nào uống hết trước thì thắng

Nói rồi thằng Hưng xoay nắp, đưa lên miệng tu một hơi dài. Thằng bạn nó, vẫn vậy, ngỗ nghịch và bất cần nhưng lại tình cảm và chín chắn. Nó cũng đưa lên chai rượu lên miệng, mùi cay xè xộc thẳng lên mũi nó

-Mày nhớ chỗ này không?

-Sao không? Tiếc rằng 8 thằng giờ này chỉ còn 2 thằng mình

-Không phải, mà là 2 thằng mình đã tách khỏi 8 thằng – Thằng Hưng tiếp tục uống, vừa uống vừa nói mặn chát

-Tại sao?

-Tao và mày, trở nên nghịch ngợm như thế này từ lúc nào? Hư hỏng thế này từ lúc nào? Chắc bây giờ ngồi đây mày đã biết được hậu quả rồi chứ

Thằng Hưng khóc, chai rượu liên tục được đưa lên. Nó thở dài, vỗ vai thằng bạn thân của nó

-Chúng ta đã tự tách chúng ta ra khỏi đám bạn thơ ấu. Không có ai muốn chơi với những thằng như tao với mày, thất bại…

-Nhưng cuối cùng, trở lại đây lại chỉ còn tao với mày nhỉ, haha

2 thằng cười lớn, tiếng cười văng vẳng trong không gian tĩnh lặng. Bỗng có bóng đen tiến đến gần chỗ chúng nó ngồi, thằng Hưng chộp được viên gạch bên cạnh, ra thế thủ

-Không chỉ 2 thằng chúng mày đâu?

Bóng đen đó tiến đến gần nó, giằng lấy chai rượu đưa mồm tu ừng ực, nó và thằng Hưng hơi ngỡ ngàng, trong bóng đêm, hơi men của rượu khiến chúng nó hơi mờ mắt.

-Trường? – Thằng Hưng lên tiếng hỏi

-Cảm ơn thằng bạn vẫn còn nhớ tao, haha

-Sao mày lại ở đây, tao nhớ mày đang ở Sài Gòn mà?

-Tao vừa về thăm nội tao, đang nằm nghỉ thì nghe thấy tiếng cười của chúng mày, nghe giọng tao đã ngờ ngợ rồi, hóa ra là 2 thằng chó này thật – Thằng Trường vẫn cười, đưa rượu lên miệng

Thằng Trường, bạn thuở ấu thơ của chúng nó vẫn những trận bóng, đuổi nhau, hùn dế và cả những trận đánh nhau với xóm trên… Cuối năm lớp 9 đã chuyển đi cùng gia đình, nhà nó ngay giáp với sân bóng, cái tường bao của nhà nó trước đây là lối đi quen thuộc của chúng nó mỗi lần ông bảo vệ không cho chúng nó vào bằng đường chính. Vậy là hôm nay trở lại đây, nó lại được gặp thằng bạn này…

2 chai rượu đã gần hết, những tiếng cười về câu chuyện ngày xưa như đang xua đi cái tâm trạng chó chết của nó, trong màn đêm tĩnh mịch của ngôi trường đã bỏ hoang từ lâu, nó như thoải mái hơn…

-Nam, mày vẫn vậy nhỉ, vẫn cá mắm như trước, mà hình như chúng mày đang gặp chuyện – thằng Trường lên tiếng

Nó trầm ngâm lại, dường như lời nói của thằng Trường kéo nó về với thực tại. Phải rồi, nó đang gặp chuyện mà

-Mày tính thế nào Nam? Hay trốn đi 1 thời gian, để chú Quang giải quyết mọi chuyện rồi hãy về - Thằng Hưng lên tiếng

-Chuyện là như thế nào, tao nghe có vẻ nghiêm trọng đấy – Thằng Trường vỗ vai nó

-Thằng Nam nó bị quây, trong lúc tự vệ nó dùng dao đâm gục 1 thằng

Nó thở dài, chuyện nó chỉ vậy thôi nhưng hơn cả là những lời nói của mẹ nó khiến nó mất bình tĩnh và thăng bằng. Nó làm nó chịu, nó không sợ, cái nó sợ ở đây là cuộc sống của nó đã bị xáo trộn. Rồi mẹ nó, nhỏ Ngọc Anh, chú Quang và em sẽ bị ảnh hưởng rất nhiều. Tương lai của nó sẽ bị ảnh hưởng, nó đã đủ 18 tuổi rồi, đã phải chịu trách nhiệm trước pháp luật. Nếu nó phải đi tù nó cũng không sợ, cái nó sợ là cuộc sống của nó sau này khi ra tù sẽ như thế nào…

-Tự vệ chính đáng, không phải sợ gì hết, sẽ không phải đi tù đâu – Thằng Trường cười hà hà trước vẻ ngạc nhiên của nó và thằng Hưng

-Nghĩa là sao? Tao đã giết người mà? – Nó hỏi

-Chúng mày quên bố tao là luật sư à, vụ này bố tao gặp nhiều rồi, nếu mày không tự vệ như thế thì mày đã nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng phải xem động cơ, thời điểm và không gian có đủ nguy hiểm để mày tự vệ không? Nếu như lúc đó mày có thể chạy trốn nhưng mày không chạy, mà mày rút dao ra để chơi lại chúng nó thì đó không phải tự vệ chính đáng. Hay nói 1 cách dễ hiểu hơn là nếu mày đâm thằng kia trong tình trạng mất bình tĩnh và sợ hãi, thì đó là tự vệ. Còn nếu mới đánh nhau, mày đã rút dao ra đâm thì đó là giết người …

Thằng Trường vừa nói, vừa đưa tay lên chỉ chỏ, nó thì chăm chú nghe lắm, vừa nghe nó vừa nhớ lại từng chi tiết để có thể ghép nối vào lời nói của thằng Trường

-Cái quan trọng bây giờ là lời khai của mày và lời khai của người làm chứng. Lúc đó có người làm chứng không? – Thằng Trường quay sang , nhìn thẳng vào mắt nó

-Trời tối, đường chỗ đoạn xx nó vắng thế nào chúng mày cũng biết. Nhưng tao nhớ tao có chạy vào nhà dân, chính 2 cô chú đó đưa tao vào viện

-Vậy thì tốt rồi, 2 cô chú đó sẽ làm chứng cho mày, nhưng phải khai đúng sự thật và theo chiều hướng là chúng nó đuổi giết mày mới được…

Nó đang suy tư, thì thằng Trường tiếp lời

-Ra đầu thú trước và xin khai, mày khai đúng những gì phải nhớ và mày phải chịu. Kể cả lúc mày rút dao ra đâm như thế nào?

-Nhưng lúc đó gần 20 thằng, chúng nó cùng nhau khai tao đánh chúng nó trước và dùng dao đâm trước thì sao?

-Mày không phải lo lắng, công an họ có nghiệp vụ để phân tích đâu là lời nói dối và lời nói thật. Chỉ cần mày khai thật thôi. May cho mày là bố tao hôm nay cũng về, tao sẽ nói với bố tao về chuyện của mày. Có lẽ bố tao sẽ giúp được mày. Đưa tao số điện thoại

Nó đọc số điện thoại cho thằng Trường lưu và nháy sang cho nó, hồi tối nó bỏ đi nên không cầm theo điện thoại. Thằng Hưng rút điện thoại ra cũng ấn lưu số thằng Trường, bỗng có điện thoại

-Alo tỷ tỷ à – Là em gọi cho thằng Hưng

….

-Vâng đệ đang ở cùng thằng Nam, tỉ yên tâm, đệ và nó đang ôn lại kí ức tuổi thơ



-Ok Tỷ, để đệ đưa nó về ngay đây

Nhón chân bật lên cái tường quen thuộc, thằng Trường vẫy tay chào chúng nó hẹn sáng mai chủ nhật đi café. Không quên dặn nó trở về nhà nếu không công an sẽ tưởng nó trốn mà ra lệnh truy nã. Một cái đấm tay nhẹ nhàng như thay cho lời cảm ơn thằng Trường, nó cùng thằng Hưng về, trong lòng nó đã nhẹ bớt đi nhiều…
 
Sửa lần cuối:
Chap 31
--------------
Bước chân vào nhà, nó thấy nhỏ Ngọc Anh đang ngồi ôm mẹ nó, còn mẹ nó khóc rưng rức. Chú Quang thì đang phân trần cho mẹ nó hiểu

-Em cứ bình tĩnh đi, nếu đúng như thằng Nam nhà mình có phòng vệ chính đáng thì không sao đâu. Mai anh sẽ qua thăm hỏi nhà thằng kia, rồi đề xuất đền bù rút đơn kiện.

-Anh không cần phải đi, để chúng nó gô nó vào tù, cơm không ăn thì cho nó ăn cứt. Vào đấy cho biết xưng hùng xưng bá là như thế nào – Mẹ nó vẫn khóc, gào lên với chú Quang

-Nó không đi tù được đâu, xét về tình tiết nó kể thì nó là người bị hại mà. Em cứ bình tĩnh đi mọi chuyện để anh giải quyết

Nó lưỡng lự bước vào trong nhà, nó chào hỏi qua, chú Quang thì gật đầu nhìn nó cảm thông, ra hiệu cho nó lên trên phòng. Mẹ nó thì vẫn nhìn nó với ánh mắt tức giận

-Thằng mất dạy, mày không đi chết luôn đi, mày còn về làm gì nữa

Nó không nói gì, chỉ nhanh chân bước lên phòng. Giờ mẹ nó đang bực tức như vậy, nó đôi co chỉ làm mẹ nó thêm bực thôi. Mở cửa phòng, nó bật điện, em đang ngồi bó gối trên giường tựa lưng vào tường, thấy nó, em chỉ ngước lên nhìn nó rồi lại gục mặt khóc

-Anh xin lỗi, nãy em có làm sao không?

Nó ôm em vào lòng, em không vùng vằng đẩy nó ra mà ngoan ngoãn như một con mèo con. Nó lau nước mắt cho em, ôm chặt em hơn

-Mai Anh, nếu anh không ở bên em nữa, em hãy sang bên kia để bố mẹ lo lắng cho em nhé

Em ngẩng lên nhìn nó, đôi mắt tròn xoe mọng nước, em đẩy nó ra, ánh mắt em trở nên căm phẫn

-Nghe anh, anh biết em sẽ rất tức khi nghe anh nói như vậy. Anh đang nói nếu có chuyện gì xảy ra…

-Anh im mồm lại ngay cho em, đừng để em phát điên lên – Em hét lên với nó

-Nhưng…

Bốp.. em tát nó, nhưng sau cú tát ấy, em lại ôm và rúc vào ngực nó òa khóc

-Em không cho anh nói linh tinh, chú Quang nói anh sẽ không xảy ra chuyện gì hết, em tin là vậy, hức…hức ngày mai chú sẽ sang bên kia, đền bù bao nhiêu em cũng sẽ đền cho anh, chỉ cần anh đừng như lúc tối nữa. Anh có biết em sợ như thế nào không? Huhu

-Nghe anh này, đó mới chỉ là tình huống đặt ra thôi. Trong trường hợp nhà kia không rút đơn kiện thì anh vẫn sẽ bị bắt để điều tra. Có thể sau đó là một loạt chuyện nữa xảy ra, anh không muốn em phải khổ..

Em không nói gì nữa, đẩy nó ra và với lấy cái điện thoại của em, em bấm số gọi đi rồi đưa cho nó.

-Anh nghe đi, chị Lan muốn gặp anh hức… hức

Nó đón lấy cái điện thoại sau 1 phút lưỡng lự, đầu dây bên kia chị Lan đã bắt máy, vọng sang vài tiếng alo alo

-Dạ em Nam nghe chị

-Có vẻ như em đang không ổn nhỉ?

-Dạ vâng chắc chị biết chuyện rồi ạ

-Chị tin em không phải loại người không biết suy nghĩ mà làm chuyện đó. Nói đi, chị muốn nghe từ em kể, hãy kể tường tận chi tiết chuyện em gặp phải. Em phải kể rõ và kể thật đúng thì chị mới có thể giúp em được.

Nó kể lại cho chị Lan tất cả những gì xảy ra trong buổi tối hôm đó, những chi tiết mà nó chưa khai với ông công an. Đầu dây bên kia là những tiếng thở dài, bên này là tiếng khóc thút thít của em, dường như tạo nên một không khí não nề và nặng trĩu

-Ngày mai sẽ có người gọi cho em, em hãy kể lại mọi chuyện khi gặp người ta nhé, người đó sẽ giúp được em

-Dạ ai vậy chị

-Em cứ gặp rồi biết, mà ăn mặc đàng hoàng, ăn nói lễ phép vào, họ không đơn giản đâu nhé

-Dạ em cảm ơn chị

-Thôi số mày đen, chưa xong việc này đã đến việc khác, nhưng mày thật thà tình cảm, chẳng trách sao cái Mai nó yêu mày đến phát điên như vậy. Cả tối nó gọi cho chị khóc lóc mà chị xót hết ruột.

-Dạ em xin lỗi, là lỗi do em

-Em không có lỗi, chị cũng đã cho người tìm hiểu nguyên nhân rồi, ban đầu chúng nó nói có liên quan đến chị và Mai.

-Dạ nghĩa là sao ạ

-Chị phải nói xin lỗi em mới đúng, thôi an ủi cái Mai đi, từ lúc yêu mày nó khóc nhiều quá, chị sợ nó mù vì khóc đấy

Chị Lan cúp máy, nó đặt lại chiếc điện thoại lên bàn và quay ra nhìn em. Người yêu của nó, hạnh phúc nó đem lại chẳng thấy đâu mà chỉ toàn nỗi buồn, nỗi lo lắng cho em. Nó cũng không hiểu năm nay năm hạn của nó hay sao mà xảy ra hết chuyện nọ đến chuyện kia. Nó trách bản thân nó nhiều hơn là trách hoàn cảnh, còn 2 tháng nữa là thi tốt nghiệp mà giờ nó lại dính đến chuyện này nữa. Rồi bao nhiêu là suy nghĩ và nỗi lo đổ dồn vào nó khiến nó ngộp thở thật sự.

Áp đôi bàn tay vào má em, hôn nhẹ lên trán em, có lẽ động lực giúp nó vượt qua lúc này là em. Em đã vì nó mà hi sinh quá nhiều thứ rồi

-Anh ơi, mai em đưa anh ra đầu thú nhé, mình nên chủ động biết đâu lại được giảm tội – Em nắm lấy bàn tay nó, xoa xoa nắn nắn cho nó. Từ lúc nó bị ở tay, đêm nào em cũng ngồi xoa nắn cho nó…

-Anh không có tội, là chúng nó định giết anh mà, nhưng mai anh vẫn ra xin được khai lại… Em yên tâm nhé



Ánh đèn mờ ảo hắt qua khung cửa sổ chiếu vào mặt em, khuôn mặt em ngủ đẹp tựa như thiên thần. Thi thoảng em giật mình một cái khiến nó phải ôm và vỗ về cho em. Có lẽ nỗi sợ trong em còn nhiều hơn nó, tình yêu của em dành cho nó đến giờ nó có thể cảm nhận được. Mai Anh, tình yêu của anh, để em phải vất vả rồi…

… Sáng chủ nhật, từng tia nắng lung linh len lỏi qua đám lá cây đang vươn mình ra đón nhận. Phố xá khu nó hôm nay trở nên đông đúc lạ thường. Cái thời tiết chớm hè nó dễ chịu, vừa đọng lại một chút của mùa xuân, vừa từ từ khoác lên mình màu áo vàng của nắng mùa hạ. Có lẽ từng đàn chim đã trở về sau kì du lịch trốn đông, hót líu lo mặc cho sự đời vẫn vậy…

Hôm nay nó sẽ ra công an để lấy lại lời khai, sau đó sẽ đi gặp thằng Trường và buổi chiều sẽ gặp người bí ẩn mà chị Lan nói. Chú Quang nay sẽ đưa nó ra trụ sở công an huyện, khá là ngại vì chú là lãnh đạo ở đây mà nó là con cháu lại ra đây với tư cách là tội phạm. Điều tra viên biết và nể chú nên không có hằm hè hay cáu gắt với nó, nó khai lại toàn bộ sự việc xảy ra, từng chi tiết của vụ việc. Nó kể chi tiết hơn việc bọn kia đánh nó, rồi đập gạch nó như thế nào, tình trạng, tâm trạng nó lúc đó ra sao. Và nó cầm dao lên tự vệ như thế nào. Ông điều tra viên sau khi ghi chép lại toàn bộ lời khai của nó thì đưa cho nó kí, vỗ vai an ủi nó. Không biết là do chú Quang đang đứng theo dõi hay là ông ta đồng cảm với nó nữa

Nó và chú Quang chia tay ở cổng, chú sẽ đi qua nhà thằng kia để viếng và đặt vấn đề như hôm qua chú nói, còn nó sẽ trở về nhà và đi gặp thằng Trường. Ghé lên Paloma, nó bấm số thằng Trường hẹn gặp

-Sao rồi, đã đi khai xong chưa? – Thằng Trường ngồi đối diện nó, với tay ra hiệu cho phục vụ

-Vừa xong rồi, tao đã khai tất cả những gì tao nhớ, chuẩn sự thật 100%

-Con dao mà mày dùng, lấy từ đâu ra?

-Là trong bộ dao cô Hương bạn mẹ tao tặng cho mẹ tao

-Chuẩn rồi, vậy là yên tâm rồi, ít nhất là trong trường hợp này, mày sẽ không có hành động chuẩn bị dao hay thủ dao trong người để gây án…

-Bây giờ làm thế nào nữa?

-Cứ từ từ để công an họ triệu tập bọn kia và lấy lời khai, sau đó họ đối chiếu lời khai 2 bên và lời khai nhân chứng mới ra quyết định có bắt tạm giam mày hay không?

Nó ngồi trầm ngâm, nó thấy trong người nó có nỗi sợ không tên, chẳng hiểu sao nó là người đúng mà trong lòng nó bất an kinh khủng. Chiều đó nó có điện thoại hẹn gặp của 1 cô gái, sau khi giới thiệu là bên chỗ chị Lan thì nó cũng đồng ý. Cũng tại 1 quán café ở ngoài phố

Một người đàn ông mặc vest đen bước xuống từ chiếc Santafe bóng nhoáng, theo sau là 1 cô gái trẻ trung mặc váy zip công sở, trên tay đang ôm một tập tài liệu. Người đàn ông này bỏ kính, dơ tay ra bắt tay nó

-Em là Nam, em của Lan?

-Dạ vâng đúng rồi ạ, xin hỏi anh là?

-Anh là Long, bạn cũng là đối tác của chị Lan, anh đang làm ở văn phòng luật sư Ngọc Long, rất vui được gặp em

-Dạ vâng, anh trông rất trẻ, anh chắc chỉ 30 đúng không ạ

-Anh năm nay 28 thôi, cảm ơn em đã có lời khen, chúng ta vào việc luôn chứ, vì anh đang có khách hàng hẹn lúc 4h chiều

Nó dạ vâng rồi kể lại toàn bộ câu chuyện của nó cho anh Long nghe, anh Long đăm chiêu nhìn nó gật gù, chị thư ký thì vừa nghe vừa ghi chép, đôi khi ngẩng lên nhìn nó ấn lại cái kính cận.

-Gay rồi, giờ nếu như 2 ông bà kia khai rằng thấy em cầm dao chạy vào thì chuyện rất phức tạp đó – Anh Long nhìn nó có vẻ lo lắng

-Dạ em nhớ lúc em đi xe vào thì tay em vẫn cầm con dao đó, và con dao đó vẫn dính máu, sau đó công an đã đến niêm phong rồi ạ

-Thôi được rồi, chuyện của em tưởng dễ mà lại thành khó, bây giờ em cứ về đi, anh sẽ trực tiếp đứng ra bảo vệ quyền và nghĩa vụ hợp pháp của em trong vụ này

-Dạ anh bận công việc như vậy, em có làm phiền anh quá không ạ - Nó gật đầu như cảm ơn anh

-Không sao, Lan nó có ơn với anh, anh sẽ giúp em vụ này, yên tâm nhé. – Anh Long đưa tay ra bắt tay nó

Cửa xe được mở, anh Long ngoái đầu lại dặn dò nó

-Công an sẽ lấy lại lời khai của em ít nhất 4 đến 5 lần nữa để so sánh xem em có khai man hay không. Hãy tỉnh táo và khai đúng sự thật như lúc nãy em kể với anh nhé

-Dạ vâng em cảm ơn anh

Anh Long bước vào xe, bàn tay dơ lên 1 cái like với nó. Nó thở dài thanh toán tiền và ra về, đi cả ngày rồi, có lẽ nên về với em, nó nhớ em rồi.

….

Tối đó, cả nhà nó đang ăn, không khí hết sức nặng nề, chú Quang thì chưa thấy về nên nó chẳng hỏi được gì. Nhỏ Ngọc Anh thì cứ thi thoảng nhìn nó thương xót, em thì sau khi biết anh Long gặp nó đã trở nên vui vẻ hơn nhiều, gắp thức ăn cho nó liên tục

-Anh Long đã ra tay thì chuyện khó thành dễ, gạo xay thành cám hihi

-Anh ý giỏi lắm à vợ?

-Không những giỏi mà quan hệ của anh ý toàn từ cấp lãnh đạo trở lên thôi, vụ này anh lại đúng nữa thì như muỗi với anh ý – Em chọc chọc cái đũa xuống bát cơm, nhìn nó cười

Nó gật đầu với, quay sang vẫn thấy Ngọc Anh đăm chiêu nhìn ra sân như đang lo sợ điều gì đó, thấy vậy nó hỏi

-Mày sao đấy Ngọc Anh, ăn cơm đi

-À vâng …

Nhìn nhỏ Ngọc Anh lúng túng khiến nó hơi khó hiểu. Cơm xong nó lên phòng với em, mẹ nó đi đâu mà gần 10h đêm mới về, nó vẫn chưa thấy chú Quang về, nó đang xót ruột muốn biết tình hình sang bên nhà thằng kia hôm nay, nếu như nhà thằng kia đồng ý rút đơn kiện và nhận bồi thường vì mọi việc sẽ xong và không dính dáng gì đến nó nữa.

Đang trầm ngâm bên điếu thuốc ngoài ban công, em bước vào giật bỏ điếu thuốc của nó vứt đi, em đưa cho nó cốc sữa

-Mồm hơn cái bát nhang, anh hút ít thôi, phòng thì toàn mùi thuốc rồi – Em cằn nhằn nó

-Stress thì phải hút chứ, anh xin – Nó đón cốc sữa từ tay em, khuấy đều lên

Em lấy cái ghế trong bàn học nó ra, ngồi cạnh nó

-Anh làm gì mà cứ nhìn trời thế

-Anh đang ngắm sao?

-Nay lại lãng mạn thế?

-Vì có em ngồi đây – Nó nói nhưng mặt vẫn ngẩng lên nhìn trời

-Xạo chó – Em đánh nhẹ vào tay nó, mặt em ửng hồng

-Kể cả lúc không có em thì anh vẫn hay ngắm sao

-Tại sao

-Vì những ngôi sao trên bầu trời đẹp giống em, anh nhớ em nên nhìn lên đó sẽ thấy em

-Xì đồ lẻo mép

-Chỉ với em thôi

Em tựa đầu vào vai nó, ngẩng lên ngắm sao cùng nó

-Nếu sau này không có em bên cạnh, nhớ em thì anh làm thế nào?

-Sáng ngắm ảnh em, chiều ngắm hoàng hôn, tối ngắm sao

-Nếu lỡ em biến mất, anh có đi tìm em không?

-Nếu em đã muốn ở lại thì không bao giờ em biến mất đâu?

-Lỡ đâu là lí do khách quan thì sao, anh nói đi, có hay không?

-Có chứ, anh đâu để lạc mất em dễ thế được

-Em sẽ đợi anh, đợi anh đến tìm em và đón em về hì hì

Nó ôm lấy nó, cắn nhẹ vào vành tai nó rồi thơm vào má, cổ nó. Em thơm nó như sợ rằng sau đó em sẽ không được làm vậy với nó nữa. Nó bật cười vì vẻ trẻ con của em, nó quay ra, kéo hẳn em ngồi vào lòng nó, em ngả vào tay nó, đầu tựa vào ngực nó… Em nói em thích nó bế và ôm em kiểu này, rất ấm áp và có cảm giác như nó đang che chở cho em vây

-Mai Anh

-Dạ

-Anh thích cái tên này

-Còn em thì yêu anh – Em chồm lên cắn nhẹ vào môi nó

-Em với Linh thì ai xinh hơn hả anh

Nó quay sang nhìn em, mở mắt tròn xoe tỏ vẻ ngạc nhiên

-Gì mà như thằng ngố thế, cứ trả lời đi, em không ghen đâu – Em đánh nhẹ vào má nó, thủ thỉ

-Cả đều xinh, mỗi người xinh một kiểu khác nhau. Như em là thánh thiện, còn Linh là sắc sảo

-Thế ví dụ em và Linh cùng ngã xuống hồ mà anh chỉ cứu được một người, thì anh sẽ cứu ai?

Nó không trả lời, bế nhẹ em lên vào phòng, đá chân đóng cửa ban công lại, nó đặt em xuống giường, tay em vẫn quàng cổ nó, mắt nhìn nó chờ đợi

-À hèm anh sẽ cứu Linh…

Em trùng mắt xuống, khuôn mặt em buồn bã thở dài. Nó với tay tắt điện, không gian trong căn phòng chìm vào bóng tối, ánh sáng yếu ớt từ cái đèn đường không đủ để khiến căn phòng trở nên sáng hơn một chút. Nó ghé sát tai em, nói nhỏ

-Nhưng sau đó anh sẽ nhảy xuống và chết cùng em

Nó hôn em, em đáp lại nó nhiệt tình, em và nó lại cuốn chặt vào nhau, cuồng nhiệt…

Cuộc sống của nó vẫn diễn ra bình thường như vậy, nó đã lên công an thêm 3 lần để lấy lại lời khai. Anh Long cũng liên hệ với nó để hỏi tình hình và chuẩn bị hồ sơ phòng trường hợp nó bị khởi tố. Chú Quang thì từ hôm đó không thấy về nhà nữa. Mẹ nó lại bay sang Trung Quốc để học và dặn dò Ngọc Anh có chuyện gì gọi thẳng quốc tế cho mẹ nó biết. Nhiều lúc nó thấy ân hận bởi vì nó mà mọi người trong gia đình có thêm gánh nặng, nhỏ Ngọc Anh thì thường xuyên an ủi nó, dạo này nhỏ cũng đã bỏ học thêm tối để ở nhà cùng nó cho có người. Nó không chịu và bắt nhỏ đi học lại thì nhỏ cương quyết nghỉ, nhỏ nói môn Toán nhỏ tự học được rồi, đến đó cũng chỉ nghe lại kiến thức cũ…

1 tuần nữa lại qua đi, nó nhớ tôi hôm đó là trưa thứ 7, khi nó và em cùng nhỏ Ngọc Anh vừa ăn cơm xong thì có tiếng cạch cổng, chú Quang đi cùng 2 ông công an và 1 ông kiểm sát viên vào nhà. Đến cửa nhà, 1 ông công an mở cặp lấy tờ giấy và nhìn vào nó

-Hoàng Nhật Nam, mời anh đứng lên

Nó đứng lên, em thì run lên vì lo sợ, nhỏ Ngọc Anh thì sững sờ. Chú Quang nhìn nó lắc đầu

-Hoàng Nhật Nam, anh đã bị bắt vì liên quan đến vụ án cố ý gây thương tích tại đường xx xảy ra vào tối ngày 2/4, mời anh theo chúng tôi về trụ sở để phục vụ điều tra – Ông công an vừa đọc lệnh bắt vừa nhìn sang chú Quang

-Anh Nam, anh có quyền giữ im lặng và mời luật sư bào chữa cho mình – Một ông kiểm sát viên lên tiếng

Em lả người xuống đất ngất xỉu, nó và Ngọc Anh đỡ lấy em. Ông công an tiếp tục hô to

-Các đồng chí, thực hiện nhiệm vụ

Một ông công an đứng trước mặt nó, tay dơ ra một cái còng số 8, nó quay sang Ngọc Anh nói

-Mai Anh giao lại cho em, cố gắng ổn định tâm lí cho cô ấy, khi cô ấy tỉnh thì bảo gọi cho anh Long nói anh bị bắt rồi. Nhờ em cả có Ngọc Anh

Nói rồi nó tra tay vào còng, Ngọc Anh vừa ôm lấy em vừa khóc rống lên. Chú Quang thì thở dài lắc đầu…
 
Sửa lần cuối:
Với thời tiết này, đọc một chút mưa cho nhẹ người vậy

Gửi từ Xiaomi Redmi Note 7 Pro bằng vozFApp
 
Chap 30
--------------
Kéo cái ghế xuống ngồi đối diện nó, ông công an rút ra một tập hồ sơ, cặm cụi ghi chép

-Họ tên Hoàng Nhật Nam đúng không? Có tên gọi khác không? – Ông công an ngước lên hỏi nó

-Không có ạ

-Tuổi

-199x ạ

-Nghề nghiệp

-Cháu đang học lớp 12, chuẩn bị thi tốt nghiệp – Nó vừa đáp vừa bấu vào tay nó, ánh mắt cứ hóng ra cửa

-Giờ cậu khai toàn bộ sự việc xảy ra ngày hôm qua nhé

Nó khai toàn bộ sự việc xảy đến, từ việc mẹ nó gọi nó đi lấy đồ rồi di chuyển như nào, nhìn thấy chúng nó ra sao và bị đánh như thế nào? Nó khai hết nhưng tuyệt nhiên nó không khai đến đoạn nó cầm dao lên dọa bọn kia. Ông công an nhíu mày nhìn nó

-Hết chưa?

-Dạ rồi

-Chắc chứ?

-Vâng – Nó càng bấu chặt vào tay hơn

-Vậy con dao dính máu ở trong sân nhà ông bà Thu Dỉnh là như thế nào? Cậu thích khai man không? – Ông công an gằn lên từng chữ với nó

-Cháu… cháu… không biết?

Nó lắp bắp, lúc này cánh cửa mở ra, nhỏ Ngọc Anh bước vào

-Tôi đã yêu cầu người nhà ra ngoài cho lực lượng chức năng làm việc? Cô là ai – Ông công an nhìn vào Ngọc Anh gắt lên

Nhỏ Ngọc Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa điện thoại cho ông công an ra hiệu nghe máy. Ông công an hơi ngạc nhiên nhưng nhìn thấy ánh mắt quả quyết của nhỏ Ngọc Anh thì cũng cầm lên nghe

Nó không biết là ai gọi nhưng nó thấy ông công an có vẻ tươi cười và dạ vâng lắm. Thậm chí khi trả lại điện thoại cho Ngọc Anh, ông ấy còn thay đổi luôn thái độ với nhỏ, từ cáu gắt trịnh thượng sang khúm núm rụt rè và liên tục hỏi han nhỏ.

-Tôi sẽ cắt cử người ở đây giám sát cậu, sau khi khỏe lại, mời cậu lên trụ sở Công an huyện làm việc – Ông công an nói với nó và bước chân ra cửa

Nhỏ Ngọc Anh ngồi bên cạnh, nắm lấy bàn tay nó

-Anh còn đau không?

-Không, bình thường thôi, nãy có chuyện gì mà ông ý thay đổi thái độ nhanh thế? – Nó đáp lại Ngọc Anh, ánh mắt nó ngờ vực

-À bố gọi, anh gặp bố nhé

Nói rồi nhỏ Ngọc Anh rút điện thoại bấm số chú Quang, sau đó đưa cho nó

-Alo cháu Nam đây!

-Mày giỏi đấy Nam

-Chú biết hết rồi ạ?

-Tao không những biết mà tao phải bay từ Sài Gòn ra giải quyết đây

-Cháu không sai, cháu chỉ tự vệ thôi, thằng ấy có chết không chú?

-Không chết nhưng chưa tỉnh, tao vừa hỏi bên này bảo mày đâm thủng gan nó, giờ nó đang bất tỉnh và nguy kịch đấy. Gia đình bên này nó đang đòi kiện mày đấy? tao đau hết cả đầu lên rồi.

-Cháu xin lỗi chú, nhưng cháu không làm thế thì chắc giờ đang trên đường đưa cháu ra đồng rồi

-Nãy mày khai những gì rồi ?

Nó thật thà kể lại hết cho chú Quang, nghe xong chú cũng ậm ừ

-Nghe này, không được khai thêm bất cứ cái gì nữa, nhất là chuyện mày lấy dao đâm chúng nó. Ngày mai tao về qua đó, mày kí vào đơn này, tao sẽ cho chúng nó vào tù hết.

-Vâng, nhưng cụ thể là thế nào chú – Nó đã lấy lại được bình tĩnh, bây giờ nó phải hỏi chú Quang cặn kẽ hơn để còn biết tình hình tiếp theo

-Tao sẽ cho toàn bộ chúng nó vào tội tổ chức giết người có chủ đích, còn mày thì vào tự vệ chính đáng. Mà thôi mai tao về tao nói cụ thể cho. Nghỉ ngơi đi, không cần lo lắng nhiều quá đâu. Mà không được trả thù chúng nó hay làm gì, vì mình đang có lợi, giờ làm gì chúng nó là mình chết đấy. Nghe chửa?

Nó dạ vâng rồi cúp máy, Ngọc Anh đang pha sữa cho nó, nó hơi khó hiểu nhưng nó vẫn tin chú Quang sẽ lo ổn thỏa vụ này. Xét về tính chất thì đúng là nó tự vệ chính đáng trong hoàn cảnh sống chết. Nên để bắt tội nó thì hơi khó, nhưng nếu thằng kia chết và nhà thằng kia đâm đơn kiện thì có lẽ mọi chuyện sẽ trở nên nghiêm trọng hơn

-Anh uống sữa đi này – nhỏ Ngọc Anh đưa cho nó cốc sữa, mồm vẫn cố thổi thổi vào miệng cốc để cho bớt nóng

-Cảm ơn cô – Nó đón lấy, cười hà hà

-Bị thế mà còn cười được, sao số anh nó khổ thế hả?

-Bình thường mà, em còn khổ hơn anh ấy

-Thôi tối ăn cháo sườn nhé, em về nấu, để em ra gọi chị Mai vào

Nó ậm ừ uống sữa, nhỏ Ngọc Anh bỗng đưa tay lên vuốt má nó, nhìn nó buồn bã

-Khổ thân anh!

Nói rồi nhỏ đứng lên đi ra cửa, nó thì không nghĩ gì nhiều, chỉ tập trung uống sữa thôi. Một lát sau thằng Hưng và em bước vào, mắt em vẫn đỏ hoe, ngồi xuống nắm lấy tay nó

-Thằng mày bảo là thằng Huy chó, thằng em tao vừa hỏi xong, nhưng nó trốn rồi – Thằng Hưng lên tiếng khi vừa bước vào phòng

-Thôi, chú Quang vừa nói không trả thù chúng nó rồi, mày đừng làm gì nhé

-Thằng mày đâm là em của ông Minh trọc, nó đang bất tỉnh ở ngoài viện 3, toàn người nhà cả mà chúng nó cũng biết mày đấy, sao chúng nó lại dám làm thế?

-Mày có bắt được thằng nào không? Tao nghĩ vụ này có đứa thuê chúng nó, chứ bình thường tao không gây gổ với ai cả.

Thằng Hưng trầm ngâm, thi thoảng nhìn vào em rồi lại nhìn vào nó, ánh mắt tỏ ra khó hiểu. Khẽ thở dài, thằng Hưng móc bao thuốc trong túi, ra hiệu cho nó ra ngoài

-Vợ ơi em ở đây dọn lại cho anh đống đồ, anh ra ngoài xem thằng Hưng nó bảo gì

-Vâng, đi cẩn thận, đầu còn đang rách ra đấy

Nó thơm nhẹ má em cho em yên tâm rồi xỏ đôi dép, lạch bạch lê ra ngoài hành lang của viện. Đón lấy điếu thuốc đã được mồi từ tay thằng Hưng, từng làn khói nhả ra trắng bệch mờ ảo

-Tao biết ai thuê chúng nó làm vậy rồi, nhưng đây là phỏng đoán thôi

-Ai?

-Thằng SH trắng

-Hả - Nó tròn mắt nhìn thằng Hưng

-Mày thử nghĩ lại mà xem, tao thấy nó là khả năng nhất

Nó trầm ngâm suy nghĩ, có vẻ đúng, từ sau vụ bị em tát ở trước cổng nhà em, thằng Hiếu đã ghi thù với nó, bẵng đi 1 thời gian không thấy le ve quanh em nữa nên nó cứ nghĩ mọi chuyện đã xong. Ai ngờ đâu lại như thế này. Nhưng nó cũng không dám làm càn khi mọi chuyện chưa chắc chắn

-Mày vẫn phải điều tra xem, chứ chưa có bằng chứng chưa kết luận được đâu?

-Thì tao chỉ đoán thôi, tao sẽ điều tra thêm

-Mà mày đừng cho Mai biết, Mai biết là đào cả mả tổ nhà thằng Hiếu lên đấy

Nó dụi tàn thuốc, quay ra nhìn vào phòng, thấy em vẫn đang lụi cụi sắp xếp lại đồ đạc cho nó. 3 lần nó vào viện, em đều theo nó chăm sóc cho nó. Chẳng biết chuyện của nó sẽ ra sao, nhưng nó đang làm khổ em quá nhiều rồi. Tự nhủ rằng bản thân sẽ cố gắng hơn để bù đắp cho em thôi, ít nhất là để đôi mắt ấy không phải khóc khi buồn vì nó nữa.

….

Sau 2 ngày kiểm tra lại, nó được xuất viện với một đống thuốc kèm theo vài lời dặn dò của ông bác sĩ. Nhờ chú Quang nên nó được đặc cách theo dõi và không được di chuyển khỏi địa phương để phục vụ công tác điều tra. Tối đó nó đang ăn cơm thì có tiếng xe, chú Quang cùng mẹ nó về. Vừa bước vào, mẹ nó lại cất bài ca kháng chiến

-Thằng mất dạy đâu rồi? mày ra đây nhanh lên

Nó uể oải cất bước ra ngoài, em thì nghe mẹ nó quát cũng sợ, ánh mắt nhìn theo nó lo ngại. Ngọc Anh thì buông bát cơm, đi theo nó luôn

-Mày ngồi xuống đây? – Mẹ nó quát lên, mắt nhìn nó giận dữ

-Vâng, con đây – Nó với lấy bao thuốc, định châm một điếu thì

Bốp… bốp

Nó nhận đủ 2 cái tát liên tục từ mẹ nó. Nó hơi sững sờ, đây là lần thứ 2 mẹ nó đánh nó, lần đầu tiên là khi nó trộm tiền đi net hồi bé, mẹ nó bắt được nên đánh nó, không may khiến nó trượt chân ngã đập đầu chảy bao nhiêu là máu ở trán. Từ đó đến giờ dù nó có nghịch như thế nào thì mẹ nó cũng không bao giờ đánh nó nữa, chỉ chửi nó thôi. Em thấy vậy thì chạy ra, mắt mũi đã tèm lem nước mắt, nhưng nhìn thấy ánh mắt giận dữ của mẹ nó, em cũng không dám nói gì, chỉ đứng sau nó, 2 tay chà vào má nó thôi?

-Con Mai đi ra, để hôm nay tao đánh chết cái loại súc sinh này – Mẹ nó nhào lên định đánh nó thì chú Quang đã ôm lại

-Thôi em, bình tĩnh lại

Mẹ nó thở hồng hộc, với tay lấy lọ tăm trên bàn, thẳng tay phi vào mặt nó. Lúc này nó đã hết kiên nhẫn và bình tĩnh, nó đứng phắt dậy, mắt nó đã chuyển sang màu đỏ

-Tại sao mẹ đánh con? Con làm gì sai à? Con tự vệ thì có gì sai, nếu con không tự vệ thì giờ mẹ còn được ở đây đánh con không?... Mẹ có biết chúng nó định giết con, mẹ có biết gì về tình hình lúc đó không?

-Mày câm mồm lại, mày nhìn đi – Mẹ nó mở túi xách, quăng vào mặt nó tờ giấy

Đó là đơn kiện của nhà thằng kia, trong đơn ghi rõ nó giết người, nhân chứng, vật chứng đầy đủ hết. Nó hơi sững người, mắt nó nhìn vào chú Quang. Chú Quang nhìn nó gật đầu

-Thằng kia chết rồi, chết 4h chiều nay, nhà nó vừa gửi đơn kiện – Chú Quang thở dài nói

-Mày giết mẹ mày đi Nam, thằng mất dạy, học hành không lo học suốt ngày chỉ đánh nhau đâm chém, giờ thì mày nhìn đi, rồi chúng nó sẽ bỏ tù mày, và đời mày sẽ chấm hết từ đây. Mày cút đi, mày không phải con tao

Mẹ nó vừa nói vừa quăng bất cứ thứ đồ gì vào người nó, nó thấy cảm giác căm phẫn từ mẹ nó, lúc đó nó chỉ nghĩ vậy thôi. Sau này ra đời rồi nó mới biết đó là cảm giác tuyệt vọng và buồn nhất của một người mẹ. Nhưng tại thời điểm đó, nó thấy cái tôi của nó dâng cao, nó mất bình tĩnh

-Vì ai, vì ai mà tôi thành ra thế này? Được, tôi làm gì tôi sẽ chịu, sẽ không để ai phải khổ theo tôi nữa

Nó chạy ra cổng, em và Ngọc Anh hốt hoảng chạy theo giữ nó lại. Lúc đó nó như một con thú hoang xổng xích, đôi mắt nó đỏ ngầu mất bình tĩnh. Nó vùng vằng và đẩy em đang ôm nó ra, em ngã ra đường. Nó chạy vụt đi trong đêm tối…

Nó không biết nó đã chạy bao nhiêu xa và chạy đi đâu, chỉ biết khi nó thấm mệt thì nó dừng lại và ngồi bệt xuống đất. Nó khóc, khóc thành tiếng, nó khóc cho những uất ức, chịu đựng của nó. Nó ngửa cổ lên trời và hét lớn lên trước cái ánh mắt khó hiểu của người đi đường, tay nó đấm liên tục xuống đất, máu bắt đầu rỉ ra. Bắt đầu có tiếng xì xào

-Thằng này nó bị điên à?

-Chắc thất tình nên vậy?

-Bọn thanh niên giờ được chiều quá thành ra như thế này



Nó không để ý, bàn tay nó tõe máu đau đớn, nó nằm bật xuống đất, nhìn lên bầu trời đen kịt đầy sao, nó lại gào lên. Bất chợt nó nghe thấy tiếng của chị, tiếng của chị văng vẳng bên tai nó

“Chàng trai hoàng hôn rất đặc biệt với chị, cố lên”

Mắt nó nhòe đi, nước mắt chảy ra, bỗng có người tiến đến bên cạnh nó, đá vào người nó

-Thảm hại

-Đứng lên, mau lên, ***** mày đứng lên

Là thằng Hưng, đang dùng tay kéo nó dậy, vừa kéo vừa chửi nó

-Lên xe đi cùng tao

Nó lẽo đẽo bước lên xe ngồi sau thằng Hưng, chiếc xe phóng vụt đi, đám người cũng đã dần dần giải tán



Đón lấy chai rượu từ tay thằng Hưng, nó hơi nheo mắt, thằng Hưng đưa nó trở lại cái sân bóng cũ trong trường CĐSP, nơi mà hồi bé chúng nó thường hay chơi ở đây

-Uống đi, uống rồi bố mày nói cho, uống tu đi đéo có chén đâu, thằng nào uống hết trước thì thắng

Nói rồi thằng Hưng xoay nắp, đưa lên miệng tu một hơi dài. Thằng bạn nó, vẫn vậy, ngỗ nghịch và bất cần nhưng lại tình cảm và chín chắn. Nó cũng đưa lên chai rượu lên miệng, mùi cay xè xộc thẳng lên mũi nó

-Mày nhớ chỗ này không?

-Sao không? Tiếc rằng 8 thằng giờ này chỉ còn 2 thằng mình

-Không phải, mà là 2 thằng mình đã tách khỏi 8 thằng – Thằng Hưng tiếp tục uống, vừa uống vừa nói mặn chát

-Tại sao?

-Tao và mày, trở nên nghịch ngợm như thế này từ lúc nào? Hư hỏng thế này từ lúc nào? Chắc bây giờ ngồi đây mày đã biết được hậu quả rồi chứ

Thằng Hưng khóc, chai rượu liên tục được đưa lên. Nó thở dài, vỗ vai thằng bạn thân của nó

-Chúng ta đã tự tách chúng ta ra khỏi đám bạn thơ ấu. Không có ai muốn chơi với những thằng như tao với mày, thất bại…

-Nhưng cuối cùng, trở lại đây lại chỉ còn tao với mày nhỉ, haha

2 thằng cười lớn, tiếng cười văng vẳng trong không gian tĩnh lặng. Bỗng có bóng đen tiến đến gần chỗ chúng nó ngồi, thằng Hưng chộp được viên gạch bên cạnh, ra thế thủ

-Không chỉ 2 thằng chúng mày đâu?

Bóng đen đó tiến đến gần nó, giằng lấy chai rượu đưa mồm tu ừng ực, nó và thằng Hưng hơi ngỡ ngàng, trong bóng đêm, hơi men của rượu khiến chúng nó hơi mờ mắt.

-Trường? – Thằng Hưng lên tiếng hỏi

-Cảm ơn thằng bạn vẫn còn nhớ tao, haha

-Sao mày lại ở đây, tao nhớ mày đang ở Sài Gòn mà?

-Tao vừa về thăm nội tao, đang nằm nghỉ thì nghe thấy tiếng cười của chúng mày, nghe giọng tao đã ngờ ngợ rồi, hóa ra là 2 thằng chó này thật – Thằng Trường vẫn cười, đưa rượu lên miệng

Thằng Trường, bạn thuở ấu thơ của chúng nó vẫn những trận bóng, đuổi nhau, hùn dế và cả những trận đánh nhau với xóm trên… Cuối năm lớp 9 đã chuyển đi cùng gia đình, nhà nó ngay giáp với sân bóng, cái tường bao của nhà nó trước đây là lối đi quen thuộc của chúng nó mỗi lần ông bảo vệ không cho chúng nó vào bằng đường chính. Vậy là hôm nay trở lại đây, nó lại được gặp thằng bạn này…

2 chai rượu đã gần hết, những tiếng cười về câu chuyện ngày xưa như đang xua đi cái tâm trạng chó chết của nó, trong màn đêm tĩnh mịch của ngôi trường đã bỏ hoang từ lâu, nó như thoải mái hơn…

-Nam, mày vẫn vậy nhỉ, vẫn cá mắm như trước, mà hình như chúng mày đang gặp chuyện – thằng Trường lên tiếng

Nó trầm ngâm lại, dường như lời nói của thằng Trường kéo nó về với thực tại. Phải rồi, nó đang gặp chuyện mà

-Mày tính thế nào Nam? Hay trốn đi 1 thời gian, để chú Quang giải quyết mọi chuyện rồi hãy về - Thằng Hưng lên tiếng

-Chuyện là như thế nào, tao nghe có vẻ nghiêm trọng đấy – Thằng Trường vỗ vai nó

-Thằng Nam nó bị quây, trong lúc tự vệ nó dùng dao đâm gục 1 thằng

Nó thở dài, chuyện nó chỉ vậy thôi nhưng hơn cả là những lời nói của mẹ nó khiến nó mất bình tĩnh và thăng bằng. Nó làm nó chịu, nó không sợ, cái nó sợ ở đây là cuộc sống của nó đã bị xáo trộn. Rồi mẹ nó, nhỏ Ngọc Anh, chú Quang và em sẽ bị ảnh hưởng rất nhiều. Tương lai của nó sẽ bị ảnh hưởng, nó đã đủ 18 tuổi rồi, đã phải chịu trách nhiệm trước pháp luật. Nếu nó phải đi tù nó cũng không sợ, cái nó sợ là cuộc sống của nó sau này khi ra tù sẽ như thế nào…

-Tự vệ chính đáng, không phải sợ gì hết, sẽ không phải đi tù đâu – Thằng Trường cười hà hà trước vẻ ngạc nhiên của nó và thằng Hưng

-Nghĩa là sao? Tao đã giết người mà? – Nó hỏi

-Chúng mày quên bố tao là luật sư à, vụ này bố tao gặp nhiều rồi, nếu mày không tự vệ như thế thì mày đã nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng phải xem động cơ, thời điểm và không gian có đủ nguy hiểm để mày tự vệ không? Nếu như lúc đó mày có thể chạy trốn nhưng mày không chạy, mà mày rút dao ra để chơi lại chúng nó thì đó không phải tự vệ chính đáng. Hay nói 1 cách dễ hiểu hơn là nếu mày đâm thằng kia trong tình trạng mất bình tĩnh và sợ hãi, thì đó là tự vệ. Còn nếu mới đánh nhau, mày đã rút dao ra đâm thì đó là giết người …

Thằng Trường vừa nói, vừa đưa tay lên chỉ chỏ, nó thì chăm chú nghe lắm, vừa nghe nó vừa nhớ lại từng chi tiết để có thể ghép nối vào lời nói của thằng Trường

-Cái quan trọng bây giờ là lời khai của mày và lời khai của người làm chứng. Lúc đó có người làm chứng không? – Thằng Trường quay sang , nhìn thẳng vào mắt nó

-Trời tối, đường chỗ đoạn xx nó vắng thế nào chúng mày cũng biết. Nhưng tao nhớ tao có chạy vào nhà dân, chính 2 cô chú đó đưa tao vào viện

-Vậy thì tốt rồi, 2 cô chú đó sẽ làm chứng cho mày, nhưng phải khai đúng sự thật và theo chiều hướng là chúng nó đuổi giết mày mới được…

Nó đang suy tư, thì thằng Trường tiếp lời

-Ra đầu thú trước và xin khai, mày khai đúng những gì phải nhớ và mày phải chịu. Kể cả lúc mày rút dao ra đâm như thế nào?

-Nhưng lúc đó gần 20 thằng, chúng nó cùng nhau khai tao đánh chúng nó trước và dùng dao đâm trước thì sao?

-Mày không phải lo lắng, công an họ có nghiệp vụ để phân tích đâu là lời nói dối và lời nói thật. Chỉ cần mày khai thật thôi. May cho mày là bố tao hôm nay cũng về, tao sẽ nói với bố tao về chuyện của mày. Có lẽ bố tao sẽ giúp được mày. Đưa tao số điện thoại

Nó đọc số điện thoại cho thằng Trường lưu và nháy sang cho nó, hồi tối nó bỏ đi nên không cầm theo điện thoại. Thằng Hưng rút điện thoại ra cũng ấn lưu số thằng Trường, bỗng có điện thoại

-Alo tỷ tỷ à – Là em gọi cho thằng Hưng

….

-Vâng đệ đang ở cùng thằng Nam, tỉ yên tâm, đệ và nó đang ôn lại kí ức tuổi thơ



-Ok Tỷ, để đệ đưa nó về ngay đây

Nhón chân bật lên cái tường quen thuộc, thằng Trường vẫy tay chào chúng nó hẹn sáng mai chủ nhật đi café. Không quên dặn nó trở về nhà nếu không công an sẽ tưởng nó trốn mà ra lệnh truy nã. Một cái đấm tay nhẹ nhàng như thay cho lời cảm ơn thằng Trường, nó cùng thằng Hưng về, trong lòng nó đã nhẹ bớt đi nhiều…
Nữa đi, vật quá rồi :(
 
Với tất cả thông tin như chap 31 bác Nam viết về vụ giết người ngày 2/4/2012, và Hoàng Nhật
Nam thì không thấy có thông tin trên báo đài. Lãnh đạo phòng cảnh sát giao thông Chương Mỹ giai đoạn này theo trong truyện là chú Quang, cái này em xác minh đc và sẽ xác minh sau
 
Hồ sơ sát nhất trong Tòa Án Nhân Dân huyên Chương Mỹ có xử vào 1 vụ cố ý gây thương tích xảy ra vào ngày 6/2/2012. Bị cáo tên Trường sinh năm 91 ăn án 8 năm và đền bù 110.540.000đ. Mặc nhiên không thấy vụ của bác thớt đâu. Gió máy bắt đầu nổi lên :shame:
 
Sửa lần cuối:
Với tất cả thông tin như chap 31 bác Nam viết về vụ giết người ngày 2/4/2012, và Hoàng Nhật
Nam thì không thấy có thông tin trên báo đài. Lãnh đạo phòng cảnh sát giao thông Chương Mỹ giai đoạn này theo trong truyện là chú Quang, cái này em xác minh đc và sẽ xác minh sau
Không có trên báo đài đâu bác, mai đọc chap 32,33 bác sẽ hiểu. Còn về vấn đề info thì xin bác nếu có tìm ra thì xin dấu giúp em nhé. Em đã thay đổi hết tên nhân vật trong truyện rồi :(
 
Không có trên báo đài đâu bác, mai đọc chap 32,33 bác sẽ hiểu. Còn về vấn đề info thì xin bác nếu có tìm ra thì xin dấu giúp em nhé. Em đã thay đổi hết tên nhân vật trong truyện rồi :(
cái việc em đi mò info nhân vật là để chắc chắn ít nhất câu truyện này có thật thôi, nếu biết thì tung info lên đây có để làm gì đâu.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
satnat123,
Người trả lời cuối
glory4us,
Trả lời
1.345
Lượt xem
314.917
Quay lại
Lên đầu trang