[Hồi Ký] Mưa...

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề satnat123
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Thành thật xin lỗi và cảm ơn các bác đã thức đến giờ này để đợi chap của tôi. Nhưng tôi ngồi viết và sửa lại khiến trong tôi có quá nhiều cảm xúc lẫn lộn nên tôi chưa thể hoàn thành xong được... Ngày mai tôi sẽ đăng bù lại 3 chap để các bác đọc nhé
 
Sau khi dành 1 đêm đọc đến chap 57 thì đme xin chửi thằng thớt 1 câu, nếu chuyện có thật
Đme luỵ tình, tham lam hèn hạ vcl.
 
Sau khi dành 1 đêm đọc đến chap 57 thì đme xin chửi thằng thớt 1 câu, nếu chuyện có thật
Đme luỵ tình, tham lam hèn hạ vcl.
Xã hội mà, mỗi người mỗi tính, mỗi hoàn cảnh, t thích đọc chuyện voz vì nó mang tính đời, tính thật của cuộc sống, đem lại cái nhìn về ngóc ngách xã hội mà mình ko có cơ hội cũng như thời gian trải nghiệm
 
Xã hội mà, mỗi người mỗi tính, mỗi hoàn cảnh, t thích đọc chuyện voz vì nó mang tính đời, tính thật của cuộc sống, đem lại cái nhìn về ngóc ngách xã hội mà mình ko có cơ hội cũng như thời gian trải nghiệm
Bực cái tính bốc đồng thiếu snghi của ông thớt làm khổ nhiều ng thôi. Dù sao vẫn ủng hộ thớt nhé. Mà mấy thằng vớ vẩn đừng lùng info làm gì, hay ho đéo gì đau :canny:
 
Bực cái tính bốc đồng thiếu snghi của ông thớt làm khổ nhiều ng thôi. Dù sao vẫn ủng hộ thớt nhé. Mà mấy thằng vớ vẩn đừng lùng info làm gì, hay ho đéo gì đau :canny:
Nặng tình nó vậy.. Cơ mà ai cũng phải lớn lên mà bác ơi.. Tuổi trẻ thì nên điên một chút để sau này có cái mà nhìn lại...
 
Nặng tình nó vậy.. Cơ mà ai cũng phải lớn lên mà bác ơi.. Tuổi trẻ thì nên điên một chút để sau này có cái mà nhìn lại...
thấy trẻ trâu, bốc đồng, thiếu suy nghĩ, luỵ tình, yếu đuối chứ điên gì đàn ông nên dứt khoát. 1 năm cũng đâu phải khoảng thời gian ngắn nhưng khi đã đồng ý yêu người mới thì nên tôn trọng họ, tôn trọng tình cảm của họ chứ suốt ngày làm khổ người ta
 
thấy trẻ trâu, bốc đồng, thiếu suy nghĩ, luỵ tình, yếu đuối chứ điên gì đàn ông nên dứt khoát. 1 năm cũng đâu phải khoảng thời gian ngắn nhưng khi đã đồng ý yêu người mới thì nên tôn trọng họ, tôn trọng tình cảm của họ chứ suốt ngày làm khổ người ta
khiếp,mn nói nam ghê z,chap62 m không sửa,m tôn trọng cảm xúc của nam,chắc nam để tối đăng một thể
 
Chap 62:
--------------------
Cả ngày hôm đó nó cứ thơ thẩn với mấy cái suy nghĩ về em, rồi nghĩ về cái viễn tưởng khi gặp lại em.. Nó tự soạn ra trong đầu nó tất cả câu hỏi mà nó muốn hỏi em.. Và hơn cả là nó sẽ dặn lòng mình dù thế nào cũng phải thật bình tĩnh.. Trưa đó nó uống nhiều rượu hơn nhưng lại ít nói lại.. Thằng Hưng và N.Anh lo lắng hỏi han nó nhưng nó chỉ ậm ừ nói tự dưng thay đổi thời tiết khiến tay nó đau và mệt.. Chỉ có nhỏ Linh là hiểu nó, ngồi gắp thức ăn rồi thi thoảng nắm nhẹ lấy tay nó gật đầu.. Nó mệt nên để lại xe cho N.Anh đi về, còn nhỏ Linh lai nó về..

-Tớ không muốn về, cậu đưa tớ đến 1 nơi được không?

-Lại lên đó à?

-À thôi, cậu đưa tớ ra đây đã rồi mình đến đó sau…

-Anh đi đâu?

-Cứ đi ra ngã 4 rồi rẽ xuống BT đi, tớ chỉ sau

-Vâng, em biết anh muốn đi đâu rồi…

Nhỏ đánh lái rồi chạy ra đường chính… Đường vắng nên nhỏ nhấn ga đi khá nhanh..

-Cậu biết lái xe từ bao giờ mà đi thạo thế?

-Bố dạy em từ năm lớp 11, nhà em có xe mà.. xe này học xong là bố mua cho em luôn

-Nhà giàu thích nhỉ - Nó cười

-Xì, không bằng 1 góc nhà chị đâu, nhà chị gia thế kinh khủng lắm… - Nhỏ bĩu môi nói khoáy nó

-Vậy à…

Nó trả lời cho có rồi nhìn ra ngoài.. Nó thích cái kiểu này, nhìn đường, nhìn trời, nhìn phố.. Trước có lần nó còn dành cả buổi chỉ để ngồi xe buýt và đi khắp Hà Nội… Mục đích là qua cửa kính xe buýt để ngắm nhìn ra bên ngoài.. Cảm giác lúc đó thật nhiều ưu tư mà lại nhẹ nhàng thoải mái.. Chẳng đợi nó chỉ, nhỏ Linh đã rẽ đúng đường.. Phải, nó muốn xuống nhà em, lúc đó cũng chẳng hiểu nó làm vậy để làm gì.. Còn nhỏ Linh thì chỉ chiều theo cảm xúc của nó thôi..

Chiếc xe dừng lại trước cửa nhà em.. Nó hạ cửa kính nhìn vào.. Căn nhà em đã được sơn mới lại.. Cánh cổng đã được thay, bên trong đỗ khá nhiều ô tô và ngoài sân là vài đứa trẻ đang trêu đùa nhau.. Nó đánh ánh mắt nhìn lên phòng của em.. Cửa sổ mở toang, nó nhìn kĩ hơn, căn phòng ấy đã không là một màu xám nữa rồi.. Mỉm cười nhẹ, nó kéo cửa kính lên..

-Đi thôi..



Mẹ nó gọi về có việc nên nó và nhỏ không lên chòi quân sự nữa.. Nhỏ chở nó về nhà..

-Tại sao cậu biết Mai Anh đi họp lớp mà lại nói cho tớ biết

-Em nghĩ rằng cứ như thế này thì anh càng không dứt được nó.. Nhưng sau khi nói xong thì em lại hối hận..

-Tại sao..

-Em sợ..

-Sợ gì?

-Sợ nó mang anh đi.. – giọng nhỏ nghẹn lại

-Mai Anh có biết là tớ sẽ đi không?

-Mai không.. Mai có hỏi em nhưng em nói anh về quê rồi..

-Ừ



Tối đó nó không đi đâu cả, tết thì ai cũng đi chơi nên nó tự túc ăn uống ở nhà.. N.Anh thì đi chơi với thằng Hưng nhưng vẫn để điện thoại cho nó để có gì nó còn gọi cho chị.. Nó ăn uống xong thì lên ban công ngồi vắt chân lên hút thuốc.. Chị từ sáng đến giờ cũng không gọi cho nó.. Cái này nó không lạ lắm vì chị nói mùng 1 là toàn thể họ hàng nhà chị tập trung ăn uống chúc tết nhau nên chị rất bận để chuẩn bị.. Nhỏ Linh thì có gọi rủ nó đi chơi với hội Trinh béo và Ngọc nhưng nó từ chối.. Nó tự pha 1 tách cafe, thêm ít đá và ít sữa nữa là thành nâu đá.. Lấy máy bật một bản nhạc Mr Siro, thoải mái và tha hồ gặm nhấm nỗi buồn đầu năm..

Cafe đắng ngắt đang lấn áp cái ngọt ngào từ sữa.. nhưng lại khiến những hơi thuốc lá trở nên đậm đà hơn.. Miệng nó khẽ ngân nga lên vài câu hát trong giai điệu buồn ấy.. Nó quay lại nhìn phòng nó, tự dưng nó thấy em đang ngồi đó, miệng mỉm cười nhìn nó rồi tiếp tục cúi xuống đan khăn.. Cái ánh đèn học yếu ớt chẳng thể nào chiếu sáng được khuôn mặt đang bị che lấp đi bởi mái tóc đen óng của em.. Em ngồi đó, mải miết đi từng mũi len.. Những câu nói, tiếng cười ngày ấy cứ văng vẳng lên, kèm theo đó là tiếng vỡ nát của đồ đạc, là tiếng gào khóc của em, là tiếng lạch cạch của chiếc vali đang bị kéo đi trên nền đất.. Tất cả những thứ đó, nó giống như một thước phim quay chậm, cứ thế tua đi trong mắt nó… Chỉ khác rằng càng tua, thì nó càng thấy nhòe đi bởi nước mắt

Tiếng chuông điện thoại đưa nó về với hiện thực.. Nó cầm lên, là chị gọi.. Nó sụt sịt rồi thở hắt ra để chấm dứt dòng cảm xúc trong nó.. Nó bấm nghe máy

-Chồng ơi – giọng chị vui vẻ đầu dây bên kia

-Ơi anh đây, mất tích cả ngày giờ cũng xuất hiện rồi à – Nó cười tươi để cố làm lạc đi cái giọng nghẹn ngào của nó..

-Ui em mệt quá, ăn uống hát hò từ sáng đến bây giờ, xong đi chúc tết mà giờ mới về đây.. Nam nhớ em hông?

-Có, hôm nay anh cũng đi liên hoan với nhóm bạn anh.. Say quá Linh phải đưa về ngủ..

-Vâng, tết nhất anh uống ít thôi nhé, vừa hại sức khỏe mà đi xe nguy hiểm đó – Chị nhắc nhẹ nó

-À em ơi..

-Vâng, em đây

-Ngày mai anh đi họp lớp

-Vâng, thì anh cứ đi thôi – Chị vẫn nói bằng giọng tự nhiên với nó

-Mai Anh cũng đi, anh muốn gặp Mai Anh…

Chị im lặng, không gian bỗng trở nên tĩnh lặng hơn… Nó biết chị đang nghĩ gì, nó thở dài, tiếng bật lửa châm thuốc vang lên tạch tạch trong đêm

-Nào, không hút thuốc nữa, em nói có nghe không? – Chị lên tiếng

-Anh đang uống cafe, hút tí cho ngọt mồm

-Em bảo này, em cũng muốn anh gặp bé Mai.. Nhưng mà..

-Anh hiểu em đang định nói gì.. em đang nghĩ gì.. Nhưng anh nghĩ anh cần phải gặp Mai Anh để có thể rõ ràng hơn..

-Em sợ lắm Nam ạ, em sợ mất anh.. hức.. hức – Chị đã khóc, tiếng sụt sịt vang lên ở đầu giây bên kia, giọng chị nghẹn ngào

-Có những việc biết là đau lòng nhưng vẫn phải đối diện..

-Anh có thể không đi được không? Em không đủ can đảm để đối diện nỗi sợ này đâu.. Hức.. hức

-Nghe anh.. Anh phải đi..

…Tiếng khóc nấc vang lên, chị đang khóc.. Còn nó, nó thở dài, sự im lặng ấy cứ kéo dài đến cả chục phút

-Anh ơi…

-Anh nghe đây..

-Em tôn trọng anh, có lẽ nỗi sợ của em sẽ càng kéo dài nếu cứ như thế này.. Vậy thôi để một lần em đánh cược với cuộc đời.. Ngày mai anh gặp Mai Anh đi.. Hức..hức.

…Chị tắt máy, nó ngồi đó nắm chặt cái điện thoại.. những cơn gió thổi qua mang theo hơi lạnh chẳng khiến nó có thể rùng mình được nữa..



Mùng 2 tết, trời nắng nhẹ, nó mặc một bộ quần áo giản dị.. Khoác thêm cái áo khoác cũ kĩ mà lâu lắm rồi nó vẫn để trong một ngăn tủ.. Gặp người cũ thì nên mặc đồ cũ, mà đồ cũ nên là đồ kỉ niệm thì tốt hơn.. Đây là áo mà năm đó em mua cho nó, đồ của em mua nó đều giữ lại không sót một cái nào.. Đến bây giờ ở nhà nó vẫn để dành một ngăn tủ để treo những bộ ấy lên.. N.Anh nhiều lần dọn phòng cho nó, nhìn thấy thì chỉ biết lắc đầu, thở dài ngao ngán …“Nặng tình”…

…..

Linh đón nó trên chiếc Vespa LX, nó cũng muốn đi xe máy hơn.. Mùng 2 đường phố đã nhộn nhịp hơn một chút, từng gia đình chở nhau đi chúc tết, tiếng cười nói vui vẻ cho một năm mới.. Ấy vậy mà lòng nó chẳng vui nổi, chỉ nặng trĩu với từng nỗi lo và sự dày vò… Nhỏ Linh dường như có nỗi niềm gì đó, cứ kéo áo nó rồi nói nhỏ

-Anh đi chậm thôi

-Đang đi chậm đây còn gì, có 30km/h

Nhỏ không nói gì nữa chỉ gục mặt vào lưng nó.. Lớp nó tổ chức họp lớp tại một nhà hàng gần bên sông, quãng đường đi vào khá là vắng vẻ và bằng phẳng.. Không gian yên tĩnh này dường như lại thử thách sự quyết tâm của nó. Nó và Linh đến cửa, lũ bạn nó đã ngồi ở trong uống nước, thấy nó và Linh thì vẫy tay

-Thằng Nam và con Linh kìa chúng mày, vào đây, vào đây – Trinh béo hồ hơi đứng lên ra cửa đón chúng nó

-Vẫn béo như xưa nhỉ - Nó nở nụ cười tươi

-Béo vào mồm mày đấy, 2 năm gặp lại thở ra câu nào thối câu ấy – Trinh béo lườm nó

Nhỏ Linh thì chẳng thể cười nổi, chỉ hướng ánh mắt vào bên trong như đang tìm kiếm gì đó.. Nó bước vào một cách tự tin nhất.. Vài thằng bạn nó ra bắt tay rồi ôm lấy nó, hôm nay không có thằng Quân, thằng bạn cùng bàn với nó..

-Đến lâu chưa – Nó hỏi thằng Hoàng, thằng Ơn

-Vừa đến xong, mà dạo này mày gầy nhỉ - Thằng Ơn vỗ vai nó

-Ừ dạo chết đói nên thế

Chúng nó cười vui vẻ, nó đánh ánh mắt 1 vòng, vậy là em chưa đến.. Chúng nó ngồi nói chuyện cùng nhau, kể về cuộc sống và những câu chuyện trong 2 năm qua.. Nó vỗ nhẹ vai Linh

-Thư đâu?

-Em không liên lạc được, Thư bên nước ngoài mà?

-À ừ..

Gần 10h sáng, lác đác có thêm 1 2 đứa nữa đến.. Thức ăn đã được chuẩn bị hết ra.. Nó bắt đầu thấy nóng lòng, liên tục nhìn ra cửa.. Em vẫn chưa đến, nhỏ Linh cũng vậy, chỉ ậm ừ vài câu hỏi của đám bạn rồi cũng lo lắng nhìn ra cửa.. Nó thấy hơi ngột ngạt, ngột ngạt không phải vì không khí nơi đây, mà ngột ngạt ở trong lòng nó.. Nó đứng ra cửa, châm một điếu thuốc và hút.. Linh thấy vậy cũng ra đứng cùng nó

-Hứa với em, lúc anh phải đưa ra quyết định, anh hãy nghĩ đến chị, nghĩ đến em và những gì mọi người đã làm cho anh…

Nó thở dài rồi gật đầu, từng làn khói thuốc bay mù mịt… Một chiếc xe màu đen chầm chậm tiến vào rồi đỗ lại, tiếng máy xe nhỏ dần khiến sự hồi hộp của nó tăng cao.. Tiếng cửa xe mở ra, em bước xuống trong bộ váy trắng tinh, hình ảnh của em ngày đó ùa về trong tâm trí nó.. Mai Anh của nó bây giờ với mái tóc vàng nổi bật trên khuôn mặt đã trang điểm ấy càng khiến em quyến rũ đến chết người.. Em với lấy cái túi xách, gật đầu cười với lái xe.. Còn ở đây, Linh đã bật khóc, người run lên bần bật.. sau đó liền quay người đi vào trong.. Nó đứng đó, nhìn em bằng một ánh mắt buồn thăm thẳm, điếu thuốc trên tay nó đã cháy gần hết..

Một nụ cười rạng rỡ với hàm răng trắng bóng và cái má lúm đồng tiền ấy, cả đời nó làm sao quên được.. Người con gái nó yêu, người con gái từng khiến nó chết đi sống lại, người con gái xuất hiện liên tục trong mỗi giấc mơ của nó 1 năm qua.. Bây giờ đang ở trước mặt nó.. Mai Anh của nó, một bông hoa hướng dương đi ngược nắng… Đang đứng ở trước mặt nó đây

Em quay người lại, nụ cười chợt tắt và thay vào đó là ánh mắt sững sờ, em đánh rơi cái túi xách trên tay xuống dưới đất.. Nó nở một nụ cười buồn, tiến đến gần em hơn.. Em vẫn đứng im nhìn nó… Khi chỉ còn cách nhau vài chục cm.. Nó nắm lấy tay em, kéo mạnh em vào.. Nó ôm em một cái thật chặt..

-Anh..anh – Em lắp bắp

-Đừng nói gì hết, chỉ một lúc thôi, để bù lại cho đau đớn của anh trong hơn 1 năm qua… - Nó nhắm mắt, mùi hương ấy làm sao nó có thể quên được… Đúng là em, Mai Anh.. Người con gái nó đã từng yêu đến từng hơi thở..

Em vòng tay qua ôm nó, em bật khóc nữa nở, nó có thể cảm nhận được trái tim của em đập nhanh sau cái lồng ngực thở gấp ấy..

-Anh ơi.. Em nhớ anh lắm.. Em không thể chịu nổi nữa rồi huhu

Lớp nó đã chạy ra ngoài, một vài đứa nhìn chúng nó xót xa, cũng có vài đứa con gái bật khóc khi thấy cảnh này.. Nó đẩy nhẹ em ra, vẫn là thói quen đưa tay lên lau những giọt nước mắt trên má em.. Nó không khóc, dường như hơn 1 năm qua nó khóc đủ rồi, để bây giờ gặp lại em, nó chẳng còn nước mắt mà khóc nữa…

-Anh không thích ồn ào

-Anh đưa em đến nơi nào, chỉ 2 chúng ta được không? – Em vẫn sụt sịt

-Đi theo anh…

Nó kéo tay em đi, em ngoan ngoãn nắm chặt lấy tay nó.. ở cách đó không xa là những nhà vòm để phục vụ cho khách câu cá.. Nó đưa em đến đó.. Mặt hồ trong xanh và tĩnh lặng dưới cái nắng vàng nhẹ nhàng, một tiết trời đẹp và thật yên bình

Em ngồi đó, thật rạng rỡ dưới cái nắng vàng ấy, đôi mắt em ướt nhòe đi dòng kẻ mắt.. Em đẹp và sắc sảo hơn trước rất nhiều.. Có lẽ môi trường bên ấy đã khiến em trưởng thành hơn.. Nó ngồi cạnh nắm tay em, bất giác em đưa tay lên mặt nó, xoa nhẹ

-Nam của em..hơn 1 năm qua đã trưởng thành hơn rất nhiều rồi

-Em cũng vậy mà – Nó cười nhẹ

-Em xin lỗi, để anh phải chịu khổ rồi – Em lại khóc, nó đành phải kéo em và ôm em lại, một cái ôm vào lòng mà ngày đó nó từng rất thích

-Tại sao lại rời xa anh… Anh muốn nghe tất cả mọi chuyện từ chính em.. Anh biết Mai Anh của anh không phải là người dễ thay lòng đổi dạ như vậy được..

Em vẫn khóc nấc lên, từng câu nói của em trở nên khó nhọc..

-Em không thay đổi được, em hết cách rồi hức..hức.. bố mẹ bắt em sang bên đó, em không làm trái được, chị Lan vì bảo vệ em mà bị mẹ đánh... Em đành phải nhận lời yêu thằng Chiến để có thể kéo dài thêm thời gian.. Em làm vậy để muốn thằng Chiến nói với bố mẹ nó rằng em đã yêu nó, rồi bố mẹ nó sẽ nói với bố mẹ em và em sẽ được ở lại đây bên anh.. Em không muốn xa anh một chút nào cả, em sợ mất anh lắm.. hức..hức



-Em khổ lắm anh có biết không? Em cứ nghĩ rằng mình thông minh, mình tự giải quyết được nhưng bây giờ em mới biết là em không thể.. Những lời nói ngày đó, em biết em đã mất anh.. huhu

Em khóc ướt hết áo của nó, tiếng nấc xen giữa lời nói càng khiến tim nó đau đớn hơn.. Cớ sao cuộc đời con người lại lắm nghiệt ngã như vậy, một người sinh ra với tất cả sự đầy đủ nhưng lại chẳng thể được sống một cuộc sống của mình..

-Vậy tại sao em không giải thích với anh mà lại chọn cách ra đi...

-Huhu, em có lỗi với anh, mọi chuyện em làm đều đổ bể hết cả.. Em đã tát thằng Chiến và đuổi nó đi ngay sau đó.. Bố mẹ em biết nên đã bắt chị Lan phải lập tức đưa em đi.. Em xin được gặp anh thì chị Lan không cho.. Anh đừng trách chị Lan, chị ấy cũng khổ lắm.. Ngày em đi, em chỉ kịp gửi lại chiếc hộp đó cho anh Hùng để đưa lại cho anh.. Khi anh Hùng đến thì anh đã tự nhốt mình trong phòng nên đã gửi lại cho N.Anh.. Anh Hùng nói rằng anh rất hận em, lúc đó em đau lắm, em đã có những tháng ngày chết không được mà sống cũng không xong.. Em nhớ anh đến phát điên, em cũng từng nhốt mình trong phòng gần 1 tuần liền.. Em khổ lắm hức..hức

-Sau đó, em vẫn có thể liên lạc và giải thích mọi chuyện với anh, tại sao em lại im lặng?

-Huhu, anh yêu chị Thu mà, ngay sau khi em đi anh đã yêu chị Thu còn gì.. Em còn giải thích được gì nữa, em giải thích đâu có ích gì.. Anh đã hận em đến như vậy thì liệu anh có nghe em giải thích không? Sau đó chị Lan nói rằng anh đang rất vui vẻ và hạnh phúc bên chị Thu.. Chị còn đưa em xem bức ảnh anh và chị ôm nhau trước cổng nhà anh nữa.. Em đau đến ngất đi.. Lúc tỉnh dậy thì em hận anh, em hận anh lắm..

Em đánh liên tiếp vào người nó, nó chỉ biết ôm chặt em hơn.. Vậy là chị Lan vẫn theo dõi nó từ khi em đi.. Bức ảnh đó đâu có thể biết nói, biết giải thích, nhưng chuyện nó và chị ôm nhau thì rõ ràng rồi.. Hiểu nhầm, chỉ gói gọn trong 2 từ đó thôi.. Chỉ 2 từ mà khiến nó và em sống những ngày tháng đau lòng

-Hơn 1 năm qua em dần quen được cuộc sống không có anh, em sống 1 cuộc sống tích cực và trầm lặng hơn.. Mặc nhiên không bao giờ em cho phép ai nhắc đến anh cả, em tỏ ra bực bội và cáu gắt mỗi khi chị Lan nhắc đến anh.. Bố mẹ em thấy em thay đổi cũng yên tâm hơn.. Và bây giờ em về Việt Nam, em sẽ ở đây để kinh doanh một số thứ mà bố mẹ với chị Lan giao cho.. Với 1 điều kiện là em không gặp lại anh nữa.. Nhưng mà… hức..hức



-Em gặp Linh, em với Linh nói chuyện qua FB rất nhiều.. Lúc đầu chỉ là bàn chuyện công việc vì em muốn cùng nó làm về việc kinh doanh mỹ phẩm, trang sức thôi.. Nhưng chợt một ngày nó nhắc đến anh, nó kể cho em biết thời gian qua anh sống như thế nào.. Anh thay đổi tâm tính ra sao, nó nói anh còn yêu em rất nhiều và chưa bao giờ anh nhận lời yêu chị Thu cả.. Huhu..

-Thôi nín đi, nhòe hết lớp trang điểm bây giờ - Nó vỗ về em

Dưới sự tĩnh lặng của mặt hồ ấy, là cả một bầu trời đầy giông bão đang nổi lên trong lòng nó.. Em đang ngồi đây, mùi hương ấy vẫn vậy, tất cả những gì về em đều hiện diện rõ trong tâm trí của nó.. Nó thương em rất nhiều, em cũng đã sống những tháng ngày đau khổ chẳng kém nó là bao.. Nước mắt nó chảy, bầu trời trở nên trong xanh hơn bởi nắng vàng.. Đau đớn, nó cảm thấy đau đớn cho tình đầu của nó, một tình yêu mà nó và em cùng vun đắp, rồi hoàn cảnh, gia đình, ranh giới của em và nó khiến tình yêu ấy vỡ tan, vụn vỡ đến mức khó có thể ghép lại..

-Anh có còn yêu em không? – Em ngước lên nhìn nó, đôi mắt to tròn long lanh ngày nào giờ càng đẹp hơn bởi dòng kẻ mắt..

-Anh yêu em, chưa bao giờ anh hết yêu em cả..

-Em về rồi đây..mình bắt đầu lại được không anh.. em sẽ không bao giờ rời xa anh nữa – Em cho tay lên cổ nó rồi kéo đầu nó xuống, em nhắm mắt và từ từ hướng lên.. Em muốn hôn nó..

Nó nhìn em, một nụ cười nhẹ nở trên miệng.. Nó ngoảnh đầu ra nhìn mặt hồ phẳng lặng ấy để tránh nụ hôn của em.. Em mở mắt nhìn nó ngạc nhiên

-Anh sao vậy?

Nó quay lại, nhìn vào mắt em, nụ cười vẫn giữ trên miệng.. Với tay lên vén nhẹ một vài sợi tóc mái đang rủ xuống mắt em.. Nó lắc đầu

-Mai Anh, anh yêu em, chưa bao giờ anh hết em cả, 1 năm qua cũng vậy, tình cảm anh dành cho em là thứ tình cảm anh quý trọng nhất trên đời.. Vết sẹo trên tay anh giống như một minh chứng cho tình yêu chúng ta, nó thường đau những lúc anh nhớ đến em.. Bởi cứ mỗi khi trời mưa là anh lại nhớ em.. Đôi mắt này cũng đã dần trở nên mờ đi bởi nước mắt.. Nhưng Mai Anh ạ, đó là anh của những tháng ngày u mê, lụy tình.. Anh yêu Mai Anh của anh cách đây 1 năm về trước, anh yêu người đã cùng anh vượt qua những tháng ngày khó khăn, anh yêu người đã từng hôn anh dưới ánh hoàng hôn trên bãi biển, anh yêu một cô gái đã đến bên anh vào đúng ngày anh tròn 18 tuổi.. Còn với anh bây giờ, em vẫn là Mai Anh nhưng lại chẳng phải là Mai Anh của ngày đó nữa rồi..

-Không…không.. anh ơi, em đây, em về bên anh rồi đây mà huhu – Em lại òa khóc ôm lấy nó, giọng của em hoảng hốt..

Nó đẩy nhẹ em ra trước ánh mắt sững sờ đẫm nước mắt của em.. Em vùng vằng khỏi bàn tay của nó đang giữ chặt bờ vai em..

-Anh bỏ ra, huhu, em về rồi đây, em yêu anh, em xin lỗi anh.. Cho em được sửa sai, được bù đắp cho anh được không? hức..hức..

Em vùng vằng một lúc rồi cũng ngồi im, em khóc nấc lên, nước mắt rơi lã chã.. Nó thương em, cô gái mà nó từng yêu đến dại khờ đang ngồi khóc trước mặt nó đây.. Nhưng ngày hôm nay, nó phải trưởng thành và dứt khoát…

-Chúng ta không ai sai cả, tình yêu này cũng chưa bao giờ là sai.. Nhưng anh yêu chị rồi Mai Anh ạ.. Chị đã đến và bên anh vào khoảng thời gian anh tuyệt vọng nhất. Chị như một liều thuốc để xoa lành vết thương mà em để lại.. Chị đã luôn theo anh, chấp nhận yêu anh khi anh vẫn dành mọi tình cảm cho em.. Chị làm tất cả vì anh, cũng đã không ít lần anh làm tổn thương chị bởi tình yêu dành cho em nhưng chị vẫn tha thứ và chấp nhận.. Mai Anh..Anh xin lỗi.. Nhưng bây giờ, chị mới là người yêu của anh.. và anh yêu chị.. Anh không thể làm tổn thương chị được..

Em ôm ngực rồi gục xuống.. Nó đỡ em lên.. Tiết trời mùng 2 tết năm đó, nắng vàng vẫn rực rỡ, nhưng lại chẳng còn bông hoa hướng dương nào nữa..

-Anh xin lỗi, nhưng anh nợ chị, nợ cuộc đời của chị rất nhiều.. đã đến lúc anh phải quên em rồi…

Nó đứng dậy, em hoảng hốt kéo tay nó lại

-Em xin lỗi..Anh ơi..hức..hức.. em đau lắm.. em sai rồi.. em mất anh rồi.. huhu

-Một bông hoa hướng dương nếu đã chọn đi ngược nắng, nắng sẽ chỉ buồn nhưng không bao giờ tắt.. Còn bông hoa hương dương ấy sẽ dần lụi tàn vì thiếu nắng.. Tình yêu của chúng ta, kết thúc rồi … Anh xin lỗi, Mai Anh…

Nó dằng tay em ra rồi bước đi, dứt khoát và đau lòng.. Những đám cỏ dại ven đường đang phớt phơ bởi một cơn gió nhẹ, nó thấy khung cảnh xung quanh mờ dần.. Nó khóc.. nhưng không khóc thành tiếng.. Từng giọt nước mắt chảy dài.. Em ngồi đó, gào tên nó và quỳ sụp xuống..



Nó bước về nhà hàng.. Linh thấy nó thì gạt nước mắt rồi chạy ra đứng trước mặt nó.. Nó không nói gì chỉ cười nhẹ, quay mặt nhìn về phía em đang ngồi.. Nó nói nhẹ

-Giúp tớ được không?

-Anh ổn chứ?

-Tớ nghĩ là tớ ổn..

Nó gật đầu xin lỗi đám bạn của nó với lí do có chút việc bận.. Nó đi ra ngoài đường lớn, bắt một chiếc taxi rồi về nhà.. Bánh xe lăn cũng là lúc khung cảnh đằng sau bị bỏ lại.. Nó mở cửa kính ra ngoảnh đầu lại nhìn em..

-Mai Anh.. Anh xin lỗi.. – Nó thở dài…
 
Chap 63:
------------------
Nó trả tiền taxi rồi mở cửa.. Hơi sững người một chút, nó thấy xe chị đang đỗ ở ngoài ngõ nhà nó.. Nó đi vào nhà, không gian vẫn im lìm như vậy.. Chỉ có tiếng lạch cạch ở trong bếp.. Nó ngó vào thì thấy chị và Ngọc Anh đang làm cơm.. Cười nói hết sức vui vẻ..

-Sao em lại ở đây – Nó lên tiếng, chị và Ngọc Anh giật mình quay ra nhìn nó.. Ánh mắt của chị thoáng ngạc nhiên

-Ơ anh, em tưởng anh đi họp lớp mà?

-Ừ anh đi nhưng anh về rồi

Chị nhìn nó, đôi mắt rưng rưng, N.Anh thấy vậy thì đẩy chị ra ngoài

-Thôi em làm nốt cho, sắp xong rồi.. Anh chị ra ngoài đi.. – N.Anh nở nụ cười tươi, tay đẩy lưng chị

Chị bước ra ngoài, nó chỉ nhoẻn miệng cười tươi với chị, chẳng nói lời nào.. Nó kéo tay chị lên phòng nó.. Lên đến phòng, nó ôm lấy chị, khịt khịt cái mũi

-Nhớ em quá à

-Điêu vừa thôi, mới được mấy ngày..

-Ai bảo vậy, từ năm ngoái đến năm nay rồi.. – Nó cố tỏ ra vui vẻ mặc dù cảm xúc của nó lúc này chẳng được như vậy.. Nhưng có lẽ như vậy đang làm điều tốt nhất đối với nó lúc này

-Em tưởng anh đi họp lớp, chắc không gặp được bé Mai lên mò về chứ gì?

-Anh gặp Mai Anh rồi

Chị tròn mắt ra nhìn nó rồi xăm xoi khuôn mặt của nó.. Chị đang cố nhìn để xem biểu cảm của nó như thế nào.. Nó vẫn đứng đó cười.. Nó kéo chị lại, hôn chị

-Toàn mùi thuốc lá thôi – Chị ôm nó, áp mặt vào ngực nó thủ thỉ

-Anh đã nói chuyện với Mai Anh.. Anh không phủ nhận rằng anh còn yêu cô ấy, nhưng đứng giữa cảm xúc, lý trí và con tim.. Anh biết bản thân anh phải lựa chọn.. Anh xin lỗi em..

Chị khóc, người chị run lên bần bật sau khi nghe những câu nói đó từ nó.. Chị bấu chặt vào người nó như thể đang sợ nó đi mất..

-Lời xin lỗi anh nói ra lúc này là lời xin lỗi cho tình cảm của em, cho những năm tháng chạy theo anh, cho những lần đau khổ, buồn tủi vì anh... Anh xin lỗi nhưng anh chẳng thể nào làm khác được..

-Không…không.. anh đừng nói nữa.. em không nói nghe đâu.. huhu – Chị òa khóc to hơn làm nó phải khép cánh cửa phòng nó lại..

-Cô ấy là quá khứ đẹp nhất đối với anh.. Nhưng hiện tại, em mới là người đẹp nhất với anh.. Anh yêu em..

-Ơ..ơ – Chị ngước lên nhìn nó, mặt vẫn tèm lem nước mắt, tròn xoe mắt ngạc nhiên

-Ơ a gì.. chưa gì đã khóc rồi.. Anh đã nói xong đâu – Nó cười tươi

-Em cũng yêu anh – Chị nhón chân lên hôn nó, một nụ hôn ngọt ngào.. Với tay bấm cái chốt cửa, chị đẩy nó lên giường..

-Nào, mới mùng 2 thôi, N.Anh còn ở dưới nhà kìa

-Cho anh chết, dám làm em sợ.. giờ đền bù cho em.. – Chị nói rồi cắn nhẹ vào vành tay nó.. Nó ôm chặt lấy chị

-Thôi.. anh đang đói lắm.. thế không tò mò là anh gặp Mai Anh như nào à?

-Em chả quan tâm cho lắm, em chỉ quan tâm là cuối cùng anh chọn ai thôi.. Hihi.. – Chị cứ cắn hết tai nó rồi đến môi nó.. Chị luôn là người thể hiện tình cảm như vậy.. Đáng yêu và trẻ con

Nó cứ nằm đó ôm chị đến khi N.Anh gọi xuống ăn cơm.. Bố mẹ nó đã về rồi, chị thấy vậy thì ngại bởi chẳng xuống chào bố mẹ nó được.. Mẹ nó thì cười tươi khi thấy chị, cứ ngồi nắm tay nắm chân hỏi han nó mãi.. Nhưng sau cùng vẫn là chốt lại một vấn đề mà nó nghe lỏm được thấy hơi gai người vì độ bạo dạn của chị..

-Chuyện của 2 đứa, cô không có cấm cản gì mà còn ủng hộ hết mình.. Nhưng mà thằng Nam nó còn trẻ, còn đang đi học và đang trong quá trình học hỏi và tiếp xúc cuộc sống để trưởng thành hơn.. Con hơn nó 4 tuổi, già dặn và trải sự đời hơn nên con bảo ban nó nhé.. Đặc biệt là 2 đứa không được làm gì đi quá giới hạn mà lỡ dở rồi mất hết tương lai đấy nhé..

Lại cái vấn đề muôn thuở mà lúc nào mẹ nó cũng nhắc.. Mẹ nó sợ kiểu bầu rồi cưới, mà lúc nào cũng coi chúng nó còn bé, chưa đủ chín chắn mà dính vào hôn nhân là đổ vỡ.. Ấy là ngày đấy thôi, bây giờ nó về thì cứ 1 câu hỏi yêu ai, 2 câu hỏi bao giờ cưới mà làm nó phát mệt.. Chị chỉ cười nhẹ rồi đáp lại mẹ nó, nó nghe mà hơi giật mình một chút..

-Dạ vâng con cũng hiểu cô đang nói đến vấn đề gì.. Thực ra thì con và anh cũng đã có những tiếp xúc thân mật nhưng bọn con đều biết mình cần phải làm gì để bảo vệ bản thân.. Con nghĩ rằng con cái là phận trời cho, đến với mình là cái duyên cô ạ.. Nhưng con sẽ ghi nhớ lời cô dặn dò ạ..

Chị và mẹ nó cứ ngồi tỉ tê nói chuyện như vậy.. Nhưng trong lời nói nó hiểu rõ chị đang đặt vấn đề cưới xin với nó.. Bởi ý chị nói chị cũng không còn trẻ nữa mà bây giờ chị vững kinh tế có thể lo được cho nó đến khi nó học xong và đi làm.. Mẹ nó thì nói khéo rằng nó còn đang đi học, tương lai rộng mở và tính cách của nó không phải thuộc dạng phụ thuộc người khác.. Việc cưới xin bàn tính lúc này là quá sớm và không có cơ sở nào để quyết định.. Nó thấy nói nhiều quá nên kéo chị dậy đi ra sân ngồi..

-Em hâm thế, sao lại đặt vấn đề ấy ra với mẹ

-Chứ không lúc này thì đợi lúc nào nữa.. mẹ em giục em lắm rồi đấy

-Nhưng anh còn chưa xuống dưới nhà, bố mẹ em đâu biết gì về anh.. Mà anh còn đang đi học, cái này mình từng nói với nhau rồi mà.. – Nó hơi nhăn mặt gắt nhẹ với chị..

-Mẹ em biết hết rồi.. Nhưng mẹ nói hạnh phúc là do em tự lựa chọn nên cũng ủng hộ.. Bố em thì khỏi nói, thương em nhất nên là chả cấm đoán em đâu.. – Chị vân vê cái tay áo của nó, nói nhỏ

-Nhưng mà anh vẫn đang còn đi học.. Mình tính chuyện này là quá sớm.. em hiểu không?

-Nhưng em đâu còn trẻ nữa.. em sợ sau này anh ra trường đi làm, gặp nhiều người xinh đẹp và trẻ hơn em, anh lại bỏ em híc.. đợi anh thêm 4 năm nữa thì em chẳng gần 30 rồi..

-Thôi mình tính chuyện này sau nhé.. được không?

-Vâng – Mặt chị xị xuống, buồn tủi..

Chị vào trong dọn cơm.. Nó rút điện thoại ra gọi cho Linh

-Em đây ạ

-Mai Anh đâu rồi cậu?

-Mai nó về rồi, lát nữa anh ra đây nữa không?

-Chắc là không đâu, Thu vừa về đây xong.. Cho tớ gửi lời xin lỗi đến các bạn nhé..

-Vâng, vậy có gì em sẽ nhắn tin cho anh.. Em nghĩ anh làm đúng nhưng mà tàn nhẫn quá.. – Nhỏ Linh thở dài

-Thôi tớ mệt lắm rồi, giờ không là lúc trách móc hay bàn luận.. Thế nhé..

Nó cúp máy, tàn nhẫn ư, đâu có thể tàn nhẫn bằng ngày đó được.. Quên được em có lẽ là điều không thể.. Hôm nay nó đã có được câu trả lời cho riêng bản thân nó về cái ký ức làm nó đau đáu hơn 1 năm qua.. Từng bước bóc tách những mảng ký ức cũ cứ đeo bám dày vò nó.. Nó thương em về những gì em phải chịu đựng, em cũng đã có những khoảng thời gian tuyệt vọng và đau khổ cùng cực như nó.. Nhưng nó chẳng thể làm khác được.. Có những thứ từ bỏ thì không thể can đảm, mà đi tiếp thì chẳng có tương lai..



Tết năm nay chẳng hiểu sao tiết trời cứ lúc nóng rồi lạnh.. Nó và chị cứ bên nhau như vậy.. Lòng nó thoải mái và chẳng còn gì vướng vận dù đôi lúc vẫn nghĩ tới em.. Nhưng nó nhất quyết gạt ra.. Chị về lại Hà Nội ngay chiều mùng 2 để đón bố mẹ chị.. Hóa ra sáng sớm mùng 2 chị đã đưa bố mẹ lên để chúc tết họ hàng trên này rồi chị tiện thể về nhà nó.. Sáng mùng 3 thì cả nhà nó về quê, do bận chút công việc nên mùng 4 chị mới về quê nó được..

Nó gọi điện chỉ hướng cho chị rồi ra ngoài đầu ngõ đón chị.. Gửi nhờ xe chị vào sân của một bác họ hàng, nó giúp chị bê đồ vào nhà.. Toàn là hải sản ở Hạ Long nên khá là nặng, thằng Hải phải ra đỡ giúp nó.. Nó thì vẫn cứ hay bực vì mấy cái kiểu như này của chị..

-Em mua cái gì mà nhiều thế rồi cho cả cái làng này ăn hết à?

-Em mua có gì đâu mà nhiều.. Mỗi thứ em mua có 3 cân thôi mà, Hàu biển này, sò này, ốc biển, mực, tôm, cá, với thêm ít bề bề, ngao, sá sùng,.. thôi mà

-Em định mang cả cái biển Hạ Long về vùng quê này hả? – Nó vẫn nhăn mặt vì nặng

-Hihi, chịu khó tí, tại em chả biết mua gì cả - Chị nhìn nó cười khúc khích..

Khệ nệ mãi mới khênh được 2 cái thùng hải sản của chị vào đến nhà ngoại.. Ngồi thở phì phò vì mệt.. Chị thì đang ở trong nhà chào hỏi mọi người.. Đây là lần đầu tiên nó đưa một người với danh nghĩa là bạn gái nó về quê ra mắt họ hàng.. Nhưng mồm vẫn chỉ nói là bạn bởi vẫn còn đang đi học.. Các dì, các mợ nó thì xúm vào hỏi han ghê lắm rồi nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ.. Cũng phải thôi, chị vừa xinh, dáng như người mẫu mà còn mang nét đẹp quý phái của người thành đạt nữa.. Mỗi tội là khi chị giới thiệu hơn nó 4 tuổi thì ai cũng trố mắt ra nhìn nó.. Kiểu như “ Thằng này mày giỏi, hơn 4 tuổi mà mày vẫn tán người ta được” … Làm mẹ nó phải giải thích rằng 2 đứa đang tìm hiểu nhau và tuổi tác không quan trọng nếu thương yêu nhau.. Hồi đó ở quê nó vấn đề lấy vợ hơn tuổi vẫn là một cái gì đó ghê gớm lắm..

Chiều đó mọi người xúm vào làm cơm mừng “Bạn gái” nó về chơi.. Đống đồ hải sản này cũng chẳng ai biết làm mấy nên một mình chị làm hết.. Nó thì đứng ở trong phụ cho chị bởi rất nhiều món.. Ngọc Anh cũng đứng hóng rồi học hỏi chị.. Để mà xét về việc vào bếp thì chắc chị là người nấu ăn ngon nhất, trước đó là em.. Nói chung là sau 2 tiếng đánh vật thì mọi thứ cũng ổn.. Nhìn trán của chị lấm tấm mồ hôi, nó lấy khăn rồi lau cho chị, chị thấy vậy thì cười híp mắt, mặt cố gắng lắm

-Cái càng cua to thế này thì nó kẹp có gãy tay không em nhờ - Nó dơ dơ cái càng lên trước mặt chị rồi lắc qua lắc lại

-Ngoài kia có mấy con còn sống đó, anh ra cho nó kẹp thử là biết.. – Chị cười khúc khích

-Để em bắt vào đây cho nó kẹp cái mũi em đi, cho mũi em tẹt giống anh haha

-Thôi không nghịch nữa, anh mang đồ ra dần cho em đi.. Em với N.Anh làm nốt cho..

-Ok luôn, sợ gì mà không mang.. hehe

Nó lon ton bê hết đống đồ ra ngoài, mùi thơm nức mũi khiến các bà dì của nó khen lấy khen để.. Mẹ nó được phen phổng mũi thì khoe thêm về chị ghê lắm.. Kiểu đại ý như là mẫu người phụ nữ vừa làm kinh tế giỏi vừa là người của gia đình.. Nhưng duy nhất có Mợ Hòa là từ đầu không nói gì, chỉ xăm soi chị rồi nhíu mày.. Mợ Hòa nó theo nghề của ngoại, đó là mở phủ, đền điện hầu đồng.. Nên tính cách của Mợ đồng bóng lắm.. Chỉ thích nịnh thôi, một khi chửi ai là rất ngoa ngoắt.. Nó đang lúi húi đặt cái đĩa tôm xuống thì mợ Hòa kéo tay nó, nói nhỏ vào tai

-Con bé này, nó có vong trẻ con theo đó.. Sau này khó đẻ

Nó nhíu mày, bởi mợ Hòa dù sao cũng là thầy bói có tiếng ở quê nó, người về xem và làm lễ xếp hàng dài dằng dặc ra ấy.. Nó ngồi hẳn xuống hỏi mợ

-Mợ thấy à?

-Ừ, tao thấy từ lúc con bé này bước vào cửa.. Mà nhà mình thì mày biết rồi đấy, làm gì có vong nào dám vào.. Thằng bé kia nó không vào được nên ngồi thu lu ở kia kìa.. Sau tao thấy thương vì là vong tốt nên nãy tao ra tao làm lễ, các ngài mới cho vào đó..

Nó cười trừ, nghe như chuyện ma vậy.. Nó thì không tin cho lắm nhưng mà dù sao thì mợ Hòa cũng là thầy nổi tiếng.. Nó hỏi mợ

-Thế mợ không lấy đồ nghề ra áp vong đi mợ - Nó trêu

-Mẹ mày, báng bổ thần thánh có ngày chết nghe con, thằng mất dạy – Mợ giận dữ gõ vào đầu nó..

-Con đùa thôi, nhưng mà mợ nói nó là vong tốt mà..

-Theo con bé này từ kiếp trước đến kiếp này rồi.. Nó là vong tốt vì nhờ nó mà con bé làm gì được nấy đó.. Không phải chuyện đùa đâu – Mợ vẫn ngồi trầm ngâm nhìn vào chị

-Thế thì nó cứ theo suốt thế hả mợ - Nó vẫn trố mắt ra nghe mợ Hòa nó nói

-Không, nó sắp trả hết nợ duyên rồi.. Nhưng con bé này, tao sợ sau này không sinh nổi đâu..

Nó lắc đầu cười với mợ, đúng là nhiễm quá rồi.. Nó đứng lên bê nốt đồ, câu chuyện đó với mợ Hòa nó cũng chỉ coi là chuyện linh tinh rồi quên ngay sau đó.. Mãi đến sau này nó nghe chị kể lại rằng mẹ chị đi xem thầy nói chị có vong trẻ con theo, dù làm ăn khấm khá và phát đạt nhưng lại nặng về chuyện tình duyên con cái khiến chị lận đận mãi.. Nó lúc này mới giật mình ngơ ngác và tin những gì mợ nói là thật..

Thằng Hải đón thêm thằng Lâm và thằng Hà lên ăn uống cho đủ đội.. Bữa ấy khá say vì bình rượu của cậu út mang lên.. Rượu táo mèo thôi nhưng càng uống càng vào.. Nó thì không thích ăn hải sản cho lắm vì từ lúc tai nạn đến giờ cứ ăn vào là mẩn đỏ hết lên.. Nó chỉ ăn được mựa và cá thôi.. Ăn uống xong lại tiết mục trải chiếu đánh 3 cây.. Mẹ nó và các dì, các mợ thấy vậy cứ cằn nhằn

-Mùng 4 tết rồi, chơi đi rồi công an nó gô hết cả vào với nhau nhé – Mẹ nó quát

Nhưng chẳng ai để ý, vẫn ngồi chơi quên lối về.. Lát sau thì chị xuống, cứ kéo nó

-Anh không chơi nữa, muộn rồi..

-Từ từ anh gỡ nốt đã đang thua mà..

-Không chơi là không chơi nữa, đứng dậy nhanh lên – Chị cứ nài nỉ nó

-Nào để yên, anh đang dây đỏ, để anh gỡ nốt rồi nghỉ nhá

Chị không nói gì nữa chỉ hậm hực bỏ lên phòng, nó thì ham nên cứ ngồi chơi.. Mãi sau ngoại nó ra quát thì mới nghỉ.. Mới có hơn 9h, thằng Hà rủ nó sang quán karaoke của nhà để hát.. Nó lên phòng gọi chị mà gọi mãi chả thấy chị thưa.. Vào phòng thì thấy đang nằm thu lu quay mặt vào trong.. Nó đến ngồi bên cạnh rồi lay lay người chị, chị thì giận nó nên cứ vùng vằng

-Anh không ngồi mà chơi tiếp đi, lên đây làm gì – Chị nói bằng cái giọng dỗi

-Anh không chơi nữa, hihi

-Thôi chơi đi, chơi xong rồi sau bán nhà bán cửa đi mà chơi

-Thì ngày tết nên chơi chút mà.. Mà chơi với người trong nhà chứ có chơi với người ngoài đâu mà – Nó ra đóng cửa rồi nằm xuống ôm chị.. Mãi nó mới kéo được chị quay sang, chị vẫn dỗi nó, nằm cong như con tôm chẳng để nó ôm..

-Thế để đến lúc sau này bán nhà vì cờ bạc thì mới thôi hả? Anh biết bao nhiêu người vì cờ bạc mà tan cửa nát nhà rồi không? – Chị ngước lên lườm nó

-Thì anh chơi có mấy ngày tết thôi, em thấy đấy ngày thường anh có chơi bao giờ đâu.. – Nó phân trần với chị

-Kể cả ngày tết cũng không chơi nữa.. Bố mẹ em ghét nhất là cờ bạc đó, anh liệu hồn..

-Thì thôi, không lấy nữa, đi lấy người mà bố mẹ thích cờ bạc là được mà, haha – Nó cười lớn trêu chị, chị thì nghe xong lật người vào bên trong, không thèm trả lời nó nữa..

-Thôi anh đùa thôi, anh không chơi nữa, được chưa?



-Thôi quay sang đây anh xem nào.. – Nó lại kéo tay chị, lần này thì dễ dàng hơn, chị nằm thẳng ra rồi ôm nó

-Em không cấm anh chơi, nhưng phải chơi đến mức độ, ham như vừa nãy đuổi cả em đi thì không được

-Anh biết rồi, thế em bảo N.Anh chưa?

-Em bảo rồi, tí N.Anh sang kia ngủ, anh ngủ với em.. – Chị nói lí nhí rồi rúc vào ngực nó

-Chỉ ngủ thôi nhé, không làm gì đâu đấy, đang ở quê..

-Ứ.. em nhớ anh lắm – Chị phụng phịu

 
"-Anh đã nói chuyện với Mai Anh.. Anh không phủ nhận rằng anh còn yêu cô ấy, nhưng đứng giữa cảm xúc, lý trí và con tim.. Anh biết bản thân anh phải lựa chọn.. Anh xin lỗi em.."
Chỉ một từ "nhưng" thừa thãi đã thể hiện trình độ của lều báo thớt =]]

Chuyện Thu khó mang thai, sau này sẽ là một trong những lý do để thớt dứt ra đây. Cơ mà giờ chị có 2 nhóc hẳn hoi vậy chắc do thớt rồi :-"

Dù thế nào thì trong các chap tới, thớt cùng Mai sẽ lại đncm thôi, poor Thu :sure:

Chốt lại là chỉ mong Thư xuất hiện, và yêu một người đàn ông tử tế, đừng đểu như thớt, càng không phải loser như tôi. Thương em =((
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
satnat123,
Người trả lời cuối
glory4us,
Trả lời
1.345
Lượt xem
314.911
Quay lại
Lên đầu trang