[Hồi Ký] Mưa...

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề satnat123
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chap 75:
--------------------
Không khí có vẻ trầm lắng hơn.. Bố em quay sang nhìn nó..

-Nam này, bác với mẹ cháu có quen nhau, ngày mai cháu sắp xếp cho bác gặp mẹ cháu được không?

-Ơ dạ vâng nhưng bàn luôn chuyện của cháu với Mai ạ.. – Nó tò mò hỏi

-Không, chỉ bác gặp thôi, chuyện kia để sau nhé..

-Dạ vâng vậy thì để cháu gọi mẹ cháu.. – Nó gật gù mặc dù hơi ngỡ ngàng một chút..



Vậy theo kế hoạch thì em sẽ ở lại nhà em, còn nó thì bắt xe về nhà.. Tối đó nó thông báo với mẹ nó rằng bố em muốn gặp, mẹ nó thì nghe xong cũng ậm ừ mà chẳng thấy vẻ gì là hào hứng cả..

-Mẹ ơi, bố của Mai ngày mai muốn gặp riêng mẹ..

-Ừ thì gặp thôi có gì đâu – Mẹ nó xới cơm cho nó rồi nói

-Thế mai bàn luôn chuyện cưới xin hả mẹ..

-Ừ mai rồi tính..

Nó thấy mẹ nó vậy cũng chẳng hỏi thêm gì nữa.. Tối đó nó gọi cho em, em thì nói mẹ em vẫn căng lắm mặc cho trong bữa cơm bố em và chị Lan tác động khá nhiều.. Em nói trong tình trạng lo lắng nhiều hơn, còn nó thì cứ động viên em.. Đến tầm này rồi thì cố gắng để đến được với nhau, quan trọng là bố em cũng đã có ý ủng hộ, gia đình nó thì ok.. Vướng mắc mỗi chỗ thành kiến của mẹ em về nó thôi..

Sáng hôm sau, bố Quang nó cho lái xe chở mẹ nó và nó ra ngoài Hà Nội để gặp.. Nhưng phút cuối thì em gọi báo cho nó ra một quán cafe gần nhà em ngồi.. Nó cũng không hỏi lí do nhiều vì nghe giọng em hơi gấp rút.. Đỗ xe trước cửa quán, anh lái xe ngồi dưới để đợi, còn nó và mẹ nó lên trên tầng trên.. Nó cũng có cảm giác hơi lo sợ nhưng nghĩ đến chuyện bố em và mẹ nó đã quen nhau từ trước thì nó cũng an tâm hơn.. Chuyện bố em có quen mẹ nó thì nó cũng đã nghe qua từ đợt em mới yêu nó, nhưng mẹ nó không kể gì thêm nên nó cũng chẳng hỏi nữa..

Vừa bước lên, bố em đã đứng lên cười, mẹ nó cũng cười..

-Anh Khánh, hơn 20 năm rồi nhỉ.. – Mẹ nó cất tiếng trước

-Liên à, lâu quá không gặp em..

Bố em đưa tay ra bắt lấy tay mẹ nó, nở một nụ cười tươi, nó và em cũng hơi ngạc nhiên nhưng cũng kệ để ngồi nghe ngóng.. Em ngồi cùng bố em, còn nó và mẹ nó ngồi đối diện.. Gọi đồ uống xong, mẹ nó cất lời luôn..

-Cũng đã hơn 20 năm rồi anh nhỉ, từ ngày còn ở nông trường..

-Ừ, anh cũng hay về mà chẳng biết cô ở chỗ nào.. Đợt ấy chỉ biết cô thi biên chế rồi rời nông trường đi dạy.. Anh công việc cũng bận quá.. – Bố em cười tươi nói

-Vâng đợt ấy đi xây dựng kinh tế mới, may mắn em lại có người giúp, anh từ hồi được cử đi học rồi sao không thấy anh về nữa..

-Sang đó phát triển kinh tế hơn em ạ, nên anh xin sang làm lao động xuất khẩu luôn..

-Vâng, lâu lắm rồi.. bây giờ xã hội phát triển rồi, từ đợt con bé Mai sang nhà, em đã thấy hao hao giống anh.. Xong nghe nó kể hoàn cảnh thì em ngờ ngợ là anh rồi..

-Ừ anh với chị sang bên đó rồi định cư luôn nhưng vẫn để 2 đứa trẻ con bên này.. Đợt ấy sang theo chương trình nên không đưa chúng nó sang được.. đành để bà nội chăm sóc..

-Bà vẫn khỏe chứ anh? – Mẹ nó niềm nở

-À bà mất được 3 năm rồi em ạ..

-Em xin lỗi, chia buồn cùng anh và gia đình..

Không khí nói chuyện cũng thân mật và chia sẻ, nó và em đều thở phào nhẹ nhõm..

-Hôm nay chắc anh gọi em ra gặp không chỉ là chuyện hỏi han chứ.. Chuyện 2 đứa này, mình có bàn luôn không anh? – Mẹ nó hỏi dò

-À ừ chuyện của 2 đứa thì anh sẽ sắp xếp để 2 gia đình gặp mặt.. Nhưng anh còn một chuyện nữa hỏi em..

-Anh muốn hỏi em về chuyện năm đó đúng không?

-Đúng rồi, vì anh thấy Nam rất giống Minh Sơn nhà thằng Thanh, anh đang nghĩ là..

Mẹ nó xua tay, trên khuôn mặt mẹ nó vẫn nở nụ cười.. Còn nó thì tròn xoe mắt, hồi hộp khi vừa nghe câu của bố em thốt ra.. Nó cũng rất tò mò, có vẻ như mọi chuyện liên quan đến nó..

-Nam không phải là con của anh Thanh đâu anh.. Năm đó anh đi xong nhiều chuyện xảy ra lắm..

-Nhưng sao chúng nó giống nhau như vậy? – Bố em vẫn nhìn mẹ nó hỏi..

-Thằng Nam không có liên quan gì đến anh Thanh hết, và em cũng chưa từng có mối quan hệ gì với anh Thanh cả.. Năm đó em rời nông trường đi dạy, em cũng không còn liên lạc lại nữa..

-Ừ tại vì anh thấy chúng nó có nét giống nhau quá.. Nhất là đôi mắt và cái miệng.. – Bố em thở dài, ngả người ra ghế nhấp ngụm cafe

-Anh yên tâm nhé, thằng Nam nó không có bố và bố nó là ai thì vĩnh viễn em sẽ không nói ra đâu.. Nhưng mà chuyện của nó và bé Mai thì em ủng hộ.. Hôm qua thằng Nam có kể chị nhà có thành kiến với nhà em.. Có lẽ chị vẫn khó tính như xưa anh nhỉ, haha – Mẹ nó cười lớn

-Cũng không hẳn là vậy đâu, bà ấy thương con nên không muốn con bé Mai ở lại đây một mình..

-Chuyện người xưa gặp lại thì để sau đi anh ạ.. Bây giờ chuyện 2 đứa nó thì gấp rút hơn..

-Vậy thì hôm nay là thứ 6, chủ nhật 2 bên gia đình thống nhất gặp nhau nhé.. – Bố em lại niềm nở trở lại

-Dạ vâng, vậy thì chốt vậy để em báo ông nhà em về cho kịp..

Bố em và mẹ nó có nói thêm một vài chuyện, ôn lại những chuyện ngày xưa rồi mẹ nó cũng xin phép ra về. Trên xe nó cố tình hỏi dò mọi chuyện nhưng mẹ nó chỉ kể qua loa và đang có ý giấu nó chuyện gì đó.. Nhất là khi nó hỏi bố nó là ai thì mẹ nó lại tức tối mà mắng nó xa xả.. Nhưng đại loại là năm đó mẹ nó đi thoát ly rồi học tại trường ĐHSP, ra trường thì về đây xây dựng kinh tế mới, nói là xây dựng nhưng thực ra là đi khai hoang.. Thị trấn nó ở lúc đó còn rất hoang sơ, dân cư thưa thớt mà lại là ngoại ô Hà Nội nên có chính sách đưa dân ra phát triển kinh tế.. Bố mẹ em hồi đó làm công nhân của một nhà máy khu dưới, mẹ nó được phân vào làm việc trong nông trường nên gặp nhau quen biết.. Mẹ nó còn kể mẹ em ngày xưa xinh gái một vùng, nhưng nổi tiếng đanh đá và khó tính.. Còn bố em thì hiền lành điềm đạm.. Chẳng hiểu sao 2 người đó lại có thể lấy nhau được..

-Mẹ à, nãy con nghe bác Khánh nhắc đến người nào tên Thanh ấy.. Liệu có phải là..

-Mày không có bố đâu, đừng có mà hỏi nhiều.. – Mẹ nó gắt..

-Nhưng con lớn rồi, con phải được quyền biết chứ..

-Bố mày không xứng đáng để xuất hiện trong cuộc sống của tao với mày nữa.. Nên tốt nhất đừng nhắc về chuyện này nữa..

-Nhưng con chỉ muốn biết là người tên Thanh kia có phải không? Vì con đã từng xem ảnh thằng Minh Sơn kia và thấy nó rất giống con.. Con còn cảm nhận được mà..

-Không liên quan gì đâu.. Và bố mày cũng không tên là Thanh.. Nói vậy thôi đừng hỏi nhiều nữa..

Mẹ nó quát nó, nó thì bực bội trước thông tin mập mờ từ mẹ nó.. Thực ra là nó tò mò thôi, chứ nếu như để biết bố nó là ai thì nó cũng chẳng quan tâm cho lắm.. Chỉ cần không ảnh hưởng đến chuyện của nó và em là được, vì thái độ của bố em hôm qua khiến nó lo lắng nhiều hơn..

Tối đó nó gọi điện cho em cả tiếng.. Nó căn dặn em đủ thứ vì sợ em ăn uống không đảm bảo.. Em nói sáng mai sẽ cùng bố mẹ đi khám, nó thấy hơi sốt ruột…

-Sáng mai anh ra cùng em nhé

-Anh ra làm gì ạ, đằng nào chủ nhật cả 2 gia đình đều gặp nhau rồi..

-Thì anh ra đi cùng em, xong anh ngủ nhà nghỉ cũng được, sáng chủ nhật mẹ ra cũng không sao mà..

-Nhưng thế vất vả cho anh, em đi cùng bố mẹ cũng được mà.. Lo gì đâu chứ - Em cười khúc khích

-Thì anh muốn thấy con thôi, không được à?

-Thấy gì, giờ bé xíu như hạt đậu mà xem gì.. – Em vẫn cười

-Nhưng mà anh thích, sáng mai mấy giờ em đi, anh đi ra cho kịp giờ..

-Chắc khoảng 8h gì đó, tùy vào bố mẹ nữa.. hì

-Thế thì để anh đi cho kịp giờ..

-Vâng anh đi cẩn thận, mà ăn sáng trước đi không đói nhé.. Em ăn ở nhà rồi cùng bố mẹ đi luôn..

-Ừ anh biết rồi, mà mẹ em thế nào rồi..

Em thở dài rồi nhỏ nhẹ

-Mẹ vẫn nhất quyết không ủng hộ anh ạ.. Lúc tối bố mẹ cãi nhau to lắm, mẹ còn nói là em cứ thế sinh chứ mẹ không chịu để em ở đây và cưới anh..

Nó im lặng, đến bây giờ nó cũng chẳng thể hiểu được lí do tại sao mẹ em lại gay gắt như vậy.. Trong khi nó đã cố gắng hết sức.. Khẽ thở dài, nó nghe thấy tiếng thút thít từ bên em..

-Mai Anh, không khóc, ảnh hưởng đến con bây giờ.. – Nó gắt nhẹ..

-Huhu em sợ lắm, nãy căng lắm anh không biết đâu.. hức..hức..

-Ngoan, có anh ở đây rồi.. Mai anh ra với em nhé..

-Hức..hức.. em cứ có cảm giác bất an sao ấy.. Em sợ lắm Nam ạ.. huhu

-Hâm, đừng suy nghĩ nhiều nữa.. Ngoan anh thương, không khóc nữa, nín đi..

-Dạ..hức..hức.. Nam hứa với em..

-Anh hứa, sẽ không bao giờ rời bỏ em.. Anh cũng sẽ không vì bất cứ chuyện gì mà buông tay em đâu.. Mai Anh của anh.. Em có tin anh không? – Nó trả lời em luôn mà chẳng đợi em nói hết câu

-Dạ có.. hức..hức em yêu anh nhiều lắm, em sợ mình lại một lần nữa rời xa nhau, em sợ lắm..

-Không sao đâu, em đừng nghĩ ngợi nhiều quá nhé.. Mình đi ngủ sớm thôi.. Mai anh ra với em rồi mà.. – Nó an ủi em, giọng nhẹ nhàng hết sức..

-Vâng.. Em yêu và nhớ anh rất nhiều..

-Anh cũng yêu em, Mai Anh..

-Em là hoa hướng dương còn anh là nắng anh nhỉ.. Hoa hướng dương không thể nào sống thiếu nắng đâu.. Đừng bỏ mặc em nhé.. Được không?

-Anh hứa.. Hãy tin anh..

-Anh ngủ ngon.. Em yêu anh..

-Anh yêu em, ngủ đi nhé..

Nó cúp máy, rồi vắt tay lên trán nhìn trần nhà.. Không chỉ một mình em có cảm giác bất an, nó cũng thấy có cảm giác đó.. Tự dưng trong đầu nó hiện về giấc mơ hôm trước khiến người nó run lên.. Ngồi bật dậy, nó uống sạch cốc nước trên bàn rồi mở cửa ban công.. Châm điếu thuốc để bình tĩnh lại.. Dạo này nó hút thuốc rất nhiều.. Mỗi lần suy nghĩ về chuyện của nó và em, nó cứ hút liên tục mà chẳng thấy cảm giác buốt họng.. Nó cứ ngồi đó hút đến điếu thuốc cuối cùng trong bao.. cái gạt tàn đầy úp tàn thuốc dường như muốn bung ra khi nó cố nhồi nhét thêm.. Cơn gió thoảng qua mặt nó mang theo hương thơm thoang thoảng của mùi hoa sữa.. Nó tự nhủ bản thân phải cứng rắn, phải cố gắng hết sức vì em, vì tình yêu mà nó tôn thờ suốt 3 năm qua..



Sáng hôm sau, trời mưa to.. Cơn mưa rào mùa hạ cứ thể xả xuống cái mái tôn trên hiên nhà nó.. Nó cầm cái ô rồi đi nhanh ra bến xe buýt.. Mưa vẫn to, gió thổi mạnh như bão khiến chiếc ô của nó nghiêng ngả.. Cố gắng lắm để cố định vị trí nhưng một bên tay áo của nó ướt hết.. Ra đến nhà chờ xe buýt, chờ mãi mà chẳng có xe, nó nghe mấy người gần đó nói rằng ngập lụt ở gần bến xe Yên Nghĩa nên có một xe chiều về chết máy.. Vậy là chắc có lẽ sẽ muộn khoảng 30p đến 1 tiếng để có xe chạy tiếp.. May mắn nó chờ khoảng 30p thì có xe khách chạy Hòa Bình - Yên Nghĩa.. Nó nhảy lên luôn.. Ra đến bến Yên Nghĩa cũng đã hơn 7h30 sáng..

Nhìn đồng hồ mà nó cứ sốt ruột.. Em thì sáng giờ cũng chẳng gọi cho nó, nó nghĩ em ngủ nên để cho em ngủ.. Sáng sớm cũng chẳng nên gọi em làm gì.. Xuống đến bến xe, nó bắt chuyến buýt 02 để ra Ngã tư sở.. Trời mưa xối xả cũng chẳng khiến đoạn đường từ ngã 3 Ba La ra đến Ngã tư sở hết tắc được.. Nó ra đúng giờ người dân đổ xô đi làm nên tắc hết cả đoạn Nguyễn Trãi.. Chờ cả tiếng mới đi được có chút.. Nóng lòng nó bấm số em.. Nhưng chẳng thấy em nghe máy, chỉ là những hồi chuông trong vô vọng..

Nó lại càng nóng lòng hơn, ngồi trên xe nhưng nó cứ nhấp nhổm.. Nó gọi em liên tục nhưng chẳng thấy em nghe máy.. Cuộc gọi thứ 20 không kết nối được cũng là lúc lòng nó nóng như lửa đốt.. Nó định bấm gọi tiếp thì nó có điện thoại, chị Lan gọi nó..

-Chị ơi, em đây, Mai đâu ạ.. – Nó sốt sắng hỏi

-À ừ.. em đi đến đâu rồi..

-Em đang tắc đường, chắc là 30p nữa đến nơi chị ạ.. Chị ơi Mai đâu, em gọi không thấy nghe máy..

-Ừ..ờ chắc con bé quên điện thoại.. Mai vào viện khám rồi, bệnh viện tư.. Em ra Ngã tư sở đi, chị đang ở đó đợi em..

-Bệnh viện ở đâu ạ, em chạy vào luôn… - Nó sốt sắng nói to khiến mấy người xung quanh đều ngoảnh ra nhìn nó

-Em cứ ra đây đi, xong cùng chị về nhà luôn.. Chắc là cũng sắp xong rồi.. – Chị nói đứt quãng và rụt rè, nhưng lúc đó nó chẳng để ý gì hết..

-Vâng, thế chị đợi em..

Khoảng 30p sau thì nó đến ngã 4 sở.. Xuống ở điểm buýt gần nhất, trời vẫn mưa to, nó che ô đi sang bên đường rồi ấn số chị.. Chị nói nó đi vào một quán cafe hướng đi Trường Chinh.. Nó đến cửa quán, xe của chị thì đang đỗ rìa đường.. Nó bước vào thì chị vẫy tay nó..

-Nam, ở đây..

Nó kéo ghế, mái tóc của nó ướt hết rủ xuống bết lại.. Chị đưa cho nó hộp khăn giấy..

-Mưa to quá, em lỡ xe nên đi hơi muộn.. Ra đây còn tắc đường nữa..

-Ừ khổ thân em – Chị nhìn nó thương xót..

-Mai khám ở đâu ạ, mấy giờ thì về hả chị, em gọi điện không được..

Chị không trả lời nữa, chỉ đánh ánh mắt ra cửa.. Trời vẫn mưa xối xả, càng ngày càng to hơn, mưa trắng xóa cả bầu trời.. Ánh mắt chị dường như đang chất chứa nỗi buồn gì đó mà nó không đọc tên được..

-Chị ơi, chị sao thế, Mai mấy giờ về hả chị..

Chị bỗng nắm chặt tay nó nhưng lại chẳng nói gì.. Đôi mắt chị đang dần nhòe đi giống như chị đang cố gắng lắm để kìm những giọt nước mắt.. Nó nhíu mày khó hiểu rồi ngước lên nhìn đồng hồ.. đã 9h30 sáng rồi.. Nó giục chị hơn

-Chị ơi.. Mai đâu ạ.. Chị làm sao thế, sao chị không nói gì?

-À không.. Nhưng Nam này..

-Dạ..

-Em yêu Mai nhiều lắm đúng không?

-Dạ vâng ạ..

-Em không được buông bỏ Mai nhé.. Số con bé nó khổ..

-Vâng tất nhiên rồi ạ.. Sao chị lạ vậy.. Chị đừng làm em sợ..

Bỗng chị có điện thoại.. Chị quay ra bấm nghe.. Nhưng chị chỉ nghe chứ chẳng nói gì.. Kết thúc câu chuyện bằng một chữ “Vâng” rồi chị cất máy vào trong túi xách.. Chị nắm tay nó rồi nhìn nó.. Nước mắt chị chảy xuống.. Nó vẫn đang ngơ ngác, bỗng nhiên một tiếng sấm ù ù vang lên.. Chị bật khóc, một tay cầm túi xách, một tay ôm miệng đứng lên và đi ra cửa.. Nó cũng đứng dậy theo..

-Ơ đi về hả chị.. Mai về rồi ạ..

Chị quay ra, nước mắt chị đã giàn giụa, chị khóc nấc lên..

-Thật đáng thương.. Nam ơi..

-Dạ..

-Chị xin lỗi, chị thật lòng xin lỗi em.. Chị xin lỗi, huhu..

Nói rồi chị chạy nhanh ra mở cửa xe.. Nó vẫn đứng đó.. ánh mắt sững sờ.. Hình như linh cảm của nó cho nó biết chuyện gì đang xảy ra rồi.. Nó thấy tim nó đau lên khi thấy chị nói câu đó.. Xe ô tô vụt đi.. Nó vẫn đứng đó… Khung cảnh trước mắt nó trắng xóa bởi nước mưa..

 
Chap 76:
---------------
Ánh đèn đường dần sáng tỏ khi màn đêm đang nuốt dần bầu trời.. Mưa vẫn rả rích, nó ngồi nó đã hơn 10 tiếng đồng hồ.. Xe cộ vẫn inh ỏi, tiếng còi xe, mọi thứ ồn ã và dòng người vội vã về nhà trong cơn mưa ngoài đường.. Tiếng xe máy đỗ kịch xuống.. Thằng Hưng bước xuống.. Nheo đôi mắt nhìn nó đã ướt sũng vì nước mưa.. Thấy nó, thằng Hưng chạy đến..

-Đmm đứng dậy ngay, đứng dậy.. Đcmm thằng mặt ***, đứng dậy.. – Thằng Hưng vừa gào lên vừa đá vào người nó..

Nó giống như con lật đật, cứ ngã ra rồi lại ngồi dậy, đôi mắt nó trở nên vô hồn và chẳng còn tí cảm xúc nào.. Tay nó vẫn cầm vài lon bia mà nó mua đưa lên tu ừng ực.. Thằng Hưng bất lực, ngồi xuống cạnh nó.. với lấy chia bia rồi bật.. Nó vừa uống vừa cười, nó cười ngờ ngệch, một lúc sau thì ngửa mặt lên trời cười lớn.. Nó đổ hết bia trong lon lên đầu nó.. đắng thật.. sống mũi nó cay cay.. Nó khóc..

“Bố mẹ chị đã đưa Mai trở về bên kia.. Chị xin lỗi nhưng có lẽ chị là kẻ thất hứa với em.. Hãy quên Mai đi và sống thật tốt em nhé.. Đứa bé đã không còn nữa.. Điều ràng buộc cuối cùng cũng đã mất.. Chị không cứu vãn nổi nữa rồi.. Hãy sống tốt nhé, Mai cũng đã chấp nhận rồi.. Mai nói rằng em phải sống thật tốt.. Gia đình chị nợ em một lời xin lỗi.. Xin lỗi Nam...”



-Bình tĩnh chưa? – Thằng Hưng hỏi nó

-Rồi..

-Vậy đi về, mẹ gọi tao nãy giờ..

-Mày có tin vào duyên số không?

-Sao cơ?

-Mày có tin rằng tao và Mai Anh.. Kiếp trước tao nợ cô ấy quá nhiều nên kiếp này tao phải trả lại.. Có lẽ kiếp trước tao khiến cô ấy quá đau đớn, tao khiến cô ấy tuyệt vọng, tao khiến cô ấy sống trong tủi nhục.. Nên có lẽ kiếp này tao phải trả đủ cho cô ấy…

-Mày nói liên thiên cái gì đấy.. – Thằng Hưng gắt lên..

-Có lẽ, tao trả hết nợ rồi…

Nó dốc nốt lon bia còn lại vào cổ họng.. Mùi bia khó chịu khiến nó ho sặc sụa rồi nôn… Nó gục mặt xuống.. Vũng nước trước mặt sóng sánh, nó chẳng thể thấy được khuôn mặt của nó lúc này qua đó.. Càng tốt.. đừng để nó thấy, thấy một thằng lụy tình..

Thằng Hưng ngồi đó, thở dài..

Nó vứt lon bia lăn lốc vào túi rác bên cạnh cột điện.. Nó đứng dậy.. Thằng Hưng ngước lên nheo mắt nhìn nó..

-Về thôi..

Cơn mưa dần nặng hạt hơn.. Lần cuối cùng trong đời, nó dầm mưa trong đau khổ...

“Vậy là đến cuối cùng, chúng ta lại xa rời nhau em nhỉ? Nhưng có lẽ lần này nỗi đau gấp trăm ngàn lần.. Anh xin lỗi, anh đã ra muộn, anh đã không thể bảo vệ được 2 mẹ con.. Anh đã chẳng thể thực hiện lời hứa giữ em ở lại bên anh.. Nhiều năm trôi qua, mỗi khi trời đổ mưa, anh vẫn tự ngửa mặt lên hỏi ông trời, hỏi rằng sao cuộc đời của anh đắng cay như vậy.. Có bao giờ anh được một chút nào bình yên không? Nhưng đáp lại anh vẫn chỉ là một sự im lặng.. Em có biết không? Chuyện tình của mình đang được rất là nhiều người biết tới, anh đã thực hiện lời hứa với em rồi đấy.. Nhưng sao anh lại đau thế này, anh lại buồn thế này hả Mai Anh.. Em có biết không? Khi anh viết đến đây, trời đổ cơn mưa em ạ.. Mưa không to, mưa không lớn nhưng đủ cuốn trôi hết đi bụi bặm của anh, đủ để anh dâng lên cảm xúc.. Một kẻ nặng tình như anh, một kẻ đào hoa, đa tình như anh mà cũng có lúc cô đơn, lạ nhỉ.. Có thể anh sẽ viết nhiều hơn, viết chi tiết hơn về những sự việc sau khi em đi nhưng bản thân anh lại chẳng đủ can đảm.. Ngày đó đau đớn, khổ sở thế nào thì chắc chỉ anh biết, chỉ anh chịu đựng.. Anh đã sống trong khoảng thời gian trầm cảm cũng chỉ trời biết, đất biết.. Anh đã cố gắng để vượt qua thế nào, anh đi tìm em khổ sở thế nào.. Anh chết lặng theo từng trang nhật kí của em mà chị Lan gửi lại cho anh.. Học cách quên em là điều mà anh luôn cố gắng để làm trong suốt 5 năm qua, nhưng đến cuối cùng thì anh chỉ học được cách cất gọn em vào một góc trong tim mà thôi..

Nhiều năm về sau em và anh ta tình sâu tựa biển

Liệu còn nhớ đến người đã từng nợ anh một lời hứa về tương lai?

6 năm kể từ ngày mà em đi, 8 năm kể từ ngày mà em đến.. Đã có những thời điểm anh sợ nhắm mắt.. Anh sợ anh chìm vào giấc ngủ, cánh đồng hoa hướng dương héo úa ấy, bầu trời đen kịt ấy và hình ảnh của em gục ngã lại xuất hiện.. Có lẽ anh bị ám ảnh tâm lý hay sao.. Mà không dưới 100 lần anh nhìn thấy cảnh đó.. Một thằng con trai mới 21 tuổi đã phải sử dụng thuốc an thần để ngủ, một thằng con trai 21 tuổi đã phải vào điều trị tâm thần định kì.. Liệu có thất bại quá không?...

Đáng thương thay cho một kẻ lụy tình

Cứ loay hoay giữa việc quên và nhớ

Ôm hi vọng người về bên che chở

Dẫu trong lòng biết đó là cơn mơ



Ngày đó, anh đã từng hi vọng thế nào khi biết rằng cả gia đình sẽ sang Đức du lịch.. Bố mẹ và Ngọc Anh cùng thằng Hưng đi chơi.. Còn anh với thằng Quân thì lại đi tìm em.. Nhưng mà buồn cười nhỉ, tìm em khi chẳng biết em đang ở đâu, em sống ở thành phố nào.. Thông tin về em chỉ chẳng có gì ngoài việc em đang ở cùng gia đình bên đây,.. Năm đó trời lạnh, anh chưa từng chịu đựng cái lạnh nào khủng khiếp như vậy cả.. Trời về đông cũng phải -10 độ C ấy em nhỉ.. Thị thực chỉ 10 ngày mà 9 ngày anh đi tìm em.. Anh lang thang khắp các thành phố lớn như Berlin hay Hamburg cùng thằng Quân để tìm em trong vô vọng.. Đêm cuối cùng anh ở lại Munchen, anh trốn thằng Quân ra ngoài đường giữa đêm chỉ mong chờ một điều kì diệu ở thành phố lớn thứ 3 nước Đức này.. Nhưng anh không thấy em, chẳng có phép màu nào xảy ra cả, trái tim lẫn cơ thể anh lạnh ngắt.. Anh đã khóc, khóc như một đứa trẻ, lần đầu tiên anh thấy giọt nước mắt trở nên nóng hổi giữa làn khói thở hắt ra từ miệng giữa màn đêm tĩnh mịch.. Anh nhớ em lắm Mai Anh..



Năm đó, anh liên lạc được với chị Lan, nhưng chị chẳng thể nào nói cho anh biết rằng em đang ở đâu.. Chỉ gửi cho anh một bức hình của em.. Em thật xinh đẹp và rạng rỡ, em để tóc đen kìa, trông em thật hiền dịu tựa như thiên thần.. Nụ cười rạng rỡ ấy là của anh đúng không? Năm tháng chúng ta bên nhau, anh đã từng sở hữu nụ cười ấy mà.. Những cối xay gió trên thảm cỏ xanh ấy.. Em đang ở Hà Lan phải không? Đó là biểu tượng của Hà Lan mà.. Mai Anh.. Có lẽ đây sẽ là lần cuối cùng anh đi tìm em.. Anh cũng đã quá mệt mỏi và đau khổ trong ngần ấy năm rồi.. Những người bạn của em, những cô gái từng bị anh làm tổn thương đã quá nhiều, họ cũng đã rời xa anh rồi.. Chỉ còn anh ở đây ngu ngốc tìm kiếm một ngày em trở về bên anh thôi.. Anh có ngu ngốc không em? Anh có khốn kiếp không em? Em không nghĩ anh vậy đúng không Mai Anh.. Vì lời hứa của anh mà.. Chẳng phải năm đó anh hứa với em rằng sẽ đi tìm em và đưa em về.. Em hứa với anh nếu như chúng ta may mắn gặp lại nhau, em sẽ bất chấp tất cả để theo anh về mà đúng không?... hơn 1 năm kể từ lần đi tìm em bên Đức, anh đã cố gắng rất nhiều, chú lợn của anh sắp phải hóa kiếp rồi này.. haha.. Nhưng mà chẳng đủ tiền em ạ.. Anh lại phải nhờ vả thằng Hưng.. À giờ thằng Hưng ngoan lắm, nó kinh doanh phất lên cực.. Anh mới mở lời mà nó cho anh vay tiền luôn.. Nó còn bảo nếu anh tìm thấy em thì nó xóa nợ cho anh đó.. Như vậy càng khiến anh tự tin hơn em nhỉ..

Nhưng mà.. Anh lại chết lặng một lần nữa..

Chị Lan về gặp anh.. Cũng là một ngày mùa hạ, chỉ khác là không có mưa thôi..

Chị khóc, trông chị già đi rất nhiều, chị nói năm đó đã giấu anh.. Bố mẹ em không bắt em bỏ con chúng ta, là do con chúng ta bạc mệnh, thai lưu em nhỉ.. Lúc đầu anh chẳng tin đâu, vì trước đó đi khám bác sĩ nói bình thường mà.. Nhưng sự thật vẫn mãi là sự thật mà thôi.. Anh đã mắng chị, lần đầu tiên anh bực tức với chị Mai Anh ạ, và cũng là lần đầu tiên sau 2 năm anh nói nhiều như vậy.. Anh nói với chị anh sẽ đi tìm em.. Nhưng mà sao chị lại cứ khóc suốt thôi.. Rồi chị đưa một tấm ảnh ra.. Anh đã chết lặng, gì vậy.. Photoshop chăng, công nghệ chăng?

Em đứng đó cười bên váy cô dâu, bên cạnh là một chàng trai nào đó.. Còn kia.. Em đang bế một đứa bé.. Rạng rỡ, tươi vui, đẹp đẽ và hạnh phúc…

Em đã có chồng rồi sao?

Em đã kết hôn?

Mai Anh của anh giờ đã là vợ của người khác?

Lồng ngực anh nhói lên.. Chiều hoàng hôn năm đó em còn có nhớ? Nụ hôn năm đó em còn nhớ không?... Tình yêu của chúng ta, sao em lại từ bỏ.. Anh cố gắng đến bây giờ vì điều gì vậy? Phải chăng ông trời lại một lần nữa trêu chọc anh?

Mai Anh của anh..

À không..

Mai Anh đã không còn là của anh nữa rồi..

Anh chết lặng.. Bàn tay anh run run cầm chiếc điện thoại của chị.. Nó đau em ạ, tay anh đau nhức lên.. Vết thương của tình yêu chúng ta.. Nó đang đau nhức.. Chị vẫn ngồi đó và khóc, siết chặt lấy bàn tay của anh..

Em tồi thật đấy Mai Anh.. Tại sao em lập gia đình, em kết hôn mà chẳng bảo anh một câu.. Ít nhất để anh gửi lời chúc mừng em chứ.. Em tồi thật đấy Mai Anh.. Em chẳng bảo anh để những cố gắng của anh 2 năm qua giờ này vụn vỡ.. Em tồi thật đấy Mai Anh.. Em đã giết chết anh lần thứ 3 rồi nhỉ..

Hoa hướng dương và nắng.. giờ chẳng còn gì nữa rồi..

Có lẽ điều khó khăn nhất trong cuộc đời này.. Là nhìn thấy em hạnh phúc bên người khác..

Nhưng có lẽ những gì chúng ta đã và đang trải qua rồi cũng là ký ức mà người thì nhớ, kẻ thì vội vàng lãng quên.. Không ai biết chúng ta đã từng hạnh phúc và đau khổ thế nào em nhỉ..

Một ngày nào đó, tất cả rồi cũng chỉ là ký ức mà thôi..

Mai Anh.. Khi em khoác lên người mình bộ váy cưới cô dâu sánh bước cùng người khác.. Thì em vẫn vậy, vẫn là phần đời đẹp nhất trong cả cuộc đời đầy sóng gió của anh..

Tạm biệt!



Anh trở về nhà, căn phòng ấy vẫn vậy.. Lặng lẽ cất gọn bức ảnh kỉ yếu của em và anh ở trên bàn vào một cái hòm nhỏ.. Đồ mà em mua năm đó cái thì sờn chỉ, cái thì cũ nát hết rồi, nhưng có lẽ sau này anh phải cẩn thận hơn..

Có hoàng hôn em ạ.. Nhưng chẳng đẹp như hoàng hôn trên biển đâu.. Anh mỉm cười

Có lẽ nhưng năm tháng lặn lội, đau đớn và bị đẩy cho ngã nhiều lần thì cuối cùng anh cũng sẽ rèn cho bản thân mình được cái tính bình thản..

Và rồi nước mắt sẽ chẳng còn là cách mà anh giải quyết mọi chuyện buồn nữa.. Thay vào đó là nụ cười..

Cất em vào một góc, Anh phải trưởng thành thôi..

Nguyễn Ngọc Mai Anh – 11/11… Tình yêu năm 17 tuổi của anh.. Mãi mãi chẳng đi cùng anh đến tận cuối cuộc đời..



Vì một số lí do nên tôi sẽ không viết khoảng thời gian sau khi Mai Anh đi.. Tôi sẽ chạy thẳng đến dòng thời gian tiếp theo.. Là khởi đầu của chap Story of the past 2 nhé.. Đó là câu chuyện họp lớp.. Có lẽ vài dòng ở trên cũng đã đủ để các bác hình dung ra những đoạn chính trong khoảng thời gian ấy rồi.. Khá là đau buồn.. Một vài câu chuyện đáng nhớ thì tôi sẽ cho vào một vài chap Story of the past.. Chap sau là bắt đầu dòng thời gian mới.. Tôi sẽ đăng lại Story of the past 2 và viết tiếp cho đến thời điểm tôi bây giờ.. À quên mất còn câu chuyện của chị Hoài Thu và Linh thì sẽ xuất hiện trong Story of the past nhé.. Sẽ giải thích đầy đủ những biến cố giữa chị và tôi.. Cảm ơn các bác đã theo dõi và ủng hộ…

 
Cảm giác mẹ của Mai Anh trước kia cũng có tình cảm với nhân vật Thanh (dự là bố của Nam) và có thể giữa mẹ Mai Anh và mẹ Nam có hiềm khích vì Thanh.
Vì mâu thuẫn người lớn mà chia cách tình yêu, hạnh phúc của lớp trẻ thì mẹ Mai Anh cũng thật là tàn nhẫn.
Tất nhiên cũng chỉ là suy đoán và chúng ta không biết được hết sự thật, thực tế nó như thế nào.
Cảm ơn chủ thớt đã giữ lời hứa viết hết câu chuyện. Chúc sức khỏe và thành công.

via theNEXTvoz for iPhone
 
Cảm giác mẹ của Mai Anh trước kia cũng có tình cảm với nhân vật Thanh (dự là bố của Nam) và có thể giữa mẹ Mai Anh và mẹ Nam có hiềm khích vì Thanh.
Vì mâu thuẫn người lớn mà chia cách tình yêu, hạnh phúc của lớp trẻ thì mẹ Mai Anh cũng thật là tàn nhẫn.
Tất nhiên cũng chỉ là suy đoán và chúng ta không biết được hết sự thật, thực tế nó như thế nào.
Cảm ơn chủ thớt đã giữ lời hứa viết hết câu chuyện. Chúc sức khỏe và thành công.

via theNEXTvoz for iPhone
Đã hết đâu bác.. Mới hết phần 1 mà 🥲🥲
 
Thế rồi là vợ thớt không phải Mai Anh à :( em cứ nghĩ là sau bao nhiêu khó khăn thì cuối cùng cũng đến được với nhau, hóa ra em lại thành chồng người ta mất
 
Còn ai tin kết truyện là Nam với Mai không nhỉ?
Chắc là tôi khùng, tôi vẫn tin là như vậy các bạn ạ. :big_smile:
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
satnat123,
Người trả lời cuối
glory4us,
Trả lời
1.345
Lượt xem
314.737
Quay lại
Lên đầu trang