Hồi ức thanh xuân mang tên hai người con gái

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề BichThuAiMe
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Xin chào tất cả các bác Voz, em là thành viên mới cũng như là thành viên cũ. Do ních cũ của em đã bị quên mk đúng lúc hôm nay tâm trạng em nhiều cảm xúc, em bèn cố gắng dùng nốt những sự tỉnh táo còn lại, lập ních mới này để vào đây kể truyện chia sẻ với các bác. Em dân khối A nên văn vẻ sẽ không được mượt mà cho lắm, mong các bác Voz giơ cao đánh khẽ cho em. Đây cũng chỉ là những hồi ức của em về thời cấp 3 mà thôi, hi vọng các bác đừng kỳ vọng nhiều quá vì đây cũng là lần đầu em viết truyện, mong nhận được sự ủng hộ từ các bác!

MỤC LỤC:

PHẦN I: CẤP 3

Chương 1: Rối bời

Chương 2: Không cố ý
Chương 3: Mái tóc đỏ
Chương 4: Chiếc bút bi có mảnh giấy ghi tên
Chương 5: Chiếc cầu thang ở góc bên phải

Chương 6: Chai nước và chiếc khăn mùi xoa
Chương 7: 2 luồng suy nghĩ và chiếc điện thoại
Chương 8: Buổi dọn vệ sinh bất ngờ
Chương 9: Thanh niên đi wave alpha
Chương 10: Giờ chủ nhiệm đáng quên
Chương 11: Buổi chào cờ đầu tiên
Chương 12: Buổi thể dục đau đớn
Chương 13: Cuộc gặp gỡ tình cờ
Chương 14: Cây bằng lăng bên góc bờ hồ
Chương 15: Lá thư của người bạn thân
Chương 16: Giọng hát hay và chồng ghế đỏ
Chương 17: Pha nghe lén tình cờ của Minh
Chương 18: Người bạn thân của Phương
Chương 19: Buổi khai giảng đầu tiên và sự mất tích của Phương
Chương 20: Ký ức nhỏ về Hiếu
Chương 21: Bài kiểm tra Toán và cô Dung
Chương 22: Khi "chó sói" chạm trán "mãnh hổ"

Chương 23: Trận hỗn chiến sau khi tạnh mưa
Chương 24: Viên kẹo làm dịu vết thương

Chương 25: Sau cơn mưa, liệu trời có nắng?
Chương 26: Chạy ngược hướng hoàng hôn
Chương 27: Hình phạt ban mai và khí thế buổi chiều
Chương 28: Những rắc rối bên ngoài đường biên
Chương 29: Trái bóng đi lạc
Chương 30: Hoàng hôn vẫn còn đó
Chương 31: Nơi trái tim thôi phòng bị (Phần 1)
Chương 32: Nơi trái tim thôi phòng bị (Phần 2)
Chương 33: Mùa hoa sữa lặng im
Chương 34: Sự thật phía sau những lá thư của Hiếu
Chương 35: Bí mật đằng sau căn nhà không có cổng
Chương 36: Lời hứa đầu tiên
Chương 37: Ai là lớp phó học tập?
Chương 38: Ngày bình thường của tuổi 16
Chương 39: Cả lớp là một
Chương 40: Cây bút chì màu xanh
Chương 41: Tấm thiệp Noel sớm của Vân Anh
Chương 42: Hạt giống cây hoa sen
Chương 43: Thi 2 khối và bữa cơm gia đình
Chương 44: Gió Đông, Mùa Thi và Chinh
Chương 45: Bữa cơm đầu năm ở nhà bác Linh
Chương 46: Điểm số không quan trọng
Chương 47: Nỗi lo lắng trước khi nghỉ tết
Chương 48: Quả bí ngô khổng lồ
Chương 49: Hơi ấm giữa mùa đông
Chương 50: Món quà nhỏ của chị Liên
Chương 51: Rắc rối từ chiếc điện thoại mới và cô Huệ
Chương 52: May mắn đến từ số đông
Chương 53: Hành động kì lạ của Đông và trận chiến ác liệt cuối năm
Chương 54: Không khí tết và tin nhắn từ số lạ
Chương 55: Hẹn hò ngày mùng 3 Tết

Chương 56: 5 cuộc gọi nhỡ
Chương 57: Giấc mơ chẳng bao giờ thành sự thật
Chương 58: 3 thầy cô thực tập

Ngoại truyện đặc biệt:

Ngoại truyện đặc biệt 1: Huệ và Tâm (Phần 1)
Ngoại truyện đặc biệt 1: Huệ và Tâm (Phần 2)
Ngoại truyện đặc biệt 1: Huệ và Tâm (Phần 3)


Ngoại truyện đặc biệt 2: Chính và Huyền (Phần 1)

ChatGPT Image Jun 2, 2026, 03_31_06 PM.webp


Dẫn truyện:


- Cường ơi, đi ngủ đi con, học gì mà khuya thế!

Một giọng nói nhẹ nhàng ở dưới tầng 1, bất ngờ cất lên trong không gian vắng lặng của màn đêm đang lặng lẽ đi vào giấc ngủ. Hoá ra đó chính là mẹ của Cường, cậu liền vội vàng đáp lời:

- Vâng, tí nữa con ngủ, bố mẹ cứ ngủ trước đi.

Nghe thấy vậy, ánh mắt mẹ cậu lại nặng trĩu, thở dài, không nói gì nữa, đi vào trong phòng ngủ nhưng cậu biết mẹ vẫn đang rất lo lắng cho cậu, cậu thật sự thấu hiểu điều lo lắng đó của mẹ.

Từ ngày có kết quả trượt trường chuyên, cậu buồn bã tới mức cả ngày chỉ nhốt mình trên phòng ngồi học. Cậu ngồi đào đi đào lại những gì đã học, làm đi làm lại những bài tập mà cậu đã làm cả trăm lần, trong lòng vẫn không hết khuây khoả. Minh - cậu bạn thân chí cốt gần nhà, rủ đi đá bóng mà cậu cũng không chịu đi. Cậu chỉ muốn ở một mình, bởi vì cậu đã đặt hết tâm huyết, đặt hết sức lực, đặt hết niềm tin của mình vào kỳ thi này. Cậu luôn muốn đỗ được trường chuyên, không phải là để thể hiện bản thân, mà là để có thể vào được môi trường mà mình mơ ước. Vậy mà cậu lại bỏ lỡ, trong lòng cậu chưa bao giờ thất vọng về bản thân nhiều như thế.

Mặt trời đã lặn ở đằng Tây
Mà sao tôi vẫn còn ngồi đây
Đôi mi ướt lệ, tôi đã khóc
Nghe trong con tim sao đắng cay?


3 tháng hè lớp 9, chính là 3 tháng hè dài nhất mà cậu đã trải qua. Sự cẩu thả trong khi thi đã làm cậu trượt ngôi trường chuyên mơ ước. Sau khi phúc khảo, cậu mới phát hiện ra, không phải bản thân đã làm sai, mà là do bản thân đã thiếu sự tập trung, khi chỉ đánh số trang vào tờ thi đầu tiên, 3 tờ còn lại cậu đã quên không đánh và không ghi thông tin. Vì thế nhẽ ra được 17,5/20 thì cậu lại chỉ được 6,5/20. Cú vấp ngã đau đớn này, như tát thẳng vào mặt cậu. Bởi vì nếu không thể lên chuyên học, cậu sẽ phải học ở trường cấp 3 gần nhà, cách nhà có 50m. Nhưng sự trái ngoáy vẫn còn tiếp tục, khi đó do cứ nghĩ là sẽ đỗ chuyên rồi, cậu đã thi cấp 3 ở trường gần nhà một cách hời hợt, chỉ có mỗi môn Hoá là 9,75 còn Toán và Văn của cậu lại thấp. Điều đó khiến cậu chỉ vào được A6 - 10A6.

----------------------------------------------​

CHƯƠNG 1: Rối bời


Một buổi sáng như bình thường,

Sau khi có kết quả thi cấp 3 của ngôi trường gần nhà, Minh liền chạy tới khoe với tôi nó được vào A2. Luyn - người anh họ của tôi, kết quả còn thảm hơn tôi vào A7. Trong khi đó Công - người còn lại trong nhóm F4 thì vào được hẳn A1. F4 - là sau này bọn tôi hay gọi nhau thế, bởi vì 4 đứa bọn tôi gần nhà nhau, học cùng nhau từ lớp 7, nên 4 thằng hay chơi với nhau, có gì cũng nói với nhau. Sau khi biết được kết quả, tôi cứ thầm nghĩ:

"Chả nhẽ học tài thi phận là có thật sao? Càng giỏi thi lại càng tệ."

Rồi những suy nghĩ cứ trôi qua nhanh như một cơn gió, buổi chiều chủ nhật hôm đó, Minh lại rủ tôi ra bờ ruộng đá bóng. Hôm nay, tôi cũng đỡ buồn vì trượt trường chuyên, cũng đã chấp nhận việc mình sẽ phải học ở trường cấp 3 gần nhà. Khoảng 3h chiều, Jun - con chó nhà tôi nuôi, đã sủa “gâu gâu“ inh ỏi, lạc trong tiếng chó sủa đó là một giọng nói quen thuộc cất lên:

  • Tivi ơi, bóng bánh thôi, nay mát trời, đá sớm không muộn! - Tivi là biệt danh mà Minh hay gọi tôi
  • Đợi tao chút. - tôi ở trên tầng 2, trả lời vọng xuống!

Trong vòng chưa đầy 30s, tôi đã có mặt ở dưới cổng. Bọn tôi là 2 thằng thích đá bóng nhất trong F4, tuy đá cũng chỉ ở dạng tàm tạm, nhưng cũng có thể hành được mấy đứa tiểu học ở gần nhà.

Chúng tôi lần lượt gọi cả Hiển, Minh bảy, Hoàng Anh, rồi cả Toàn ra đá. Cứ 2 chấp 4, tôi với Minh nào là ban bật, đập nhả, giật gót, rê bóng, động tác giả rồi sút cứ như là Barca đương đại vậy. 2 thằng cứ thế tung hoành trên sân ruộng như không biết mệt, những quả chọc khe bổng của tôi cho Minh cứ như đặt vào chân hắn, những lúc như thế tôi lại mường tượng mình là Messi đang chọc khe cho David Villa vậy.

Sau khi đã mệt nhoài, tôi với Minh nằm thở dốc ở bãi cỏ., Nhìn lên bầu trời xanh ngắt ánh chút vàng vàng của nắng chiều tà. Minh bỗng cất giọng hỏi tôi:

- Tình hình là mai mấy giờ xuất phát nhỉ?

- 7 giờ, hôm trước không xem thông báo dán ở bảng à? - tôi ngạc nhiên.

- Không, xem làm gì, đằng nào hỏi mày chả biết rồi.

- Thế mai đi thì qua rủ tao?

- Không, tự mà tới trường, có gì gặp nhau ở đấy cho dễ. - Minh cười cười tỏ vẻ khoái chí.

- Vậy mà cứ tưởng bạn bè thế nào? - tôi đáp lại với ánh mắt khinh miệt.

- Lại làm sao? Không thích học A6 thì xin sang A2 học với tao. - Minh nghiêm túc.

- Không, làm thế để làm gì? Với cả bố mẹ tao cũng đâu có tiền mà xin được như mày. - Ánh mắt tôi kiên định có 1 chút sự gắt gỏng.

Minh nó nhìn lại tôi với ánh mắt nghi kỵ, bĩu môi:

- Đây làm gì mất đồng nào. Bố tao quen thầy Thanh xin cho mà. Mày bảo bác mày xin cho ý, nghe Luyn kể là bác Lộc gì đó xin cho mày với Luyn vào A1 thây. Mày không biết chuyện đó à?

- Không, có chuyện đó sao, sao không thấy bố mẹ nói gì với tao? - tôi bật dậy ngạc nhiên.

- 2 anh em nhà mày không nói chuyện với nhau bao giờ à? - Minh cười khẩy.

- Thôi, kệ đi, không đỗ được chuyên, thì học lớp nào với tao cũng vậy thôi, không quan trọng! Tao sẽ bảo bác tao không cần chuyển tao sang A1 làm gì. - tôi lặng thinh trả lời bâng quơ, như cố giấu đi nỗi lòng cũng muốn vào A1.

- Học chuyên xa bỏ mẹ, học làm cái gì. Mày cứ nghĩ cho kỹ vấn đề kia đi không sau này hối hận, sang A1 anh em cho gần gặn, mày ở A6 ai mà qua đó chơi với mày được.

Tôi lặng người 1 lúc, lại nằm xuống nhìn lên bầu trời như đang cố giấu giếm mong muốn thật sự:

- Mày không qua tao thì tao qua mày chứ sao nữa. Thôi về đi, mai gặp nhau ở trường, chỗ chân cầu thang!

- Ok. Mai gặp. - nói xong cả hai cùng đứng dậy đi về.

Từng bước chân, bước từng bước trở về nhà trong sự nặng trĩu, lòng tôi bỗng chốc đầy âu lo khi ngày mai sẽ phải bước chân vào cấp 3. Một ngôi trường mới, 1 lớp học mới, rồi bạn bè mới, tập thể mới, tất cả đều mới, và tất cả sự âu lo đó như hiện rõ trên khuôn mặt của tôi. Không biết ngày mai tôi sẽ đối mặt với mọi chuyện thế nào? Tôi sẽ ngồi với ai? Cô giáo chủ nhiệm tôi sẽ là ai? Mọi câu hỏi cứ thế dồn dập khiến tôi chẳng thể tự mình thoát khỏi ra.

Trong sự băn khoăn đó, tôi trở về nhà đặt nồi cơm, rồi tắm rửa. Cũng chuẩn bị quần áo thật tinh tươm cho ngày mai, tuy có chút hào hứng nhưng tôi lại không mấy vui vẻ. Bởi vì làm gì có ai vui vẻ được khi không thể đạt được thứ mình muốn, nó giống như mọi thứ của hiện tại chỉ là tạm bợ mà thôi.

Bữa cơm hôm nay mẹ nấu rất thịnh soạn, như muốn tôi trút bỏ hết mọi chuyện không vui 3 tháng hè vừa qua. Có món tôm rang thịt, canh cua và cà muối, đúng những món tôi thích. Cả nhà đang ngồi ăn vui vẻ, thì chờ mẹ tôi có điện thoại. Mẹ tôi lủi thủi đi ra ngoài nghe, tôi nhìn theo đầy tò mò. Một lúc sau, mẹ tôi bước vào miệng có chút vui vẻ, ngập ngừng nói:

- Cường... ơi, bác Lộc xin cho con với anh Luyn sang A1 rồi đấy!

- Bác Lộc xin cho con thật á, nhưng sao không hỏi ý của con trước, bác làm vậy có vẻ hơi gượng ép quá, con không thích! - Khuôn mặt tôi vừa ngạc nhiên vừa hờ hững.

- Thế thì để mẹ điện lại bảo bác không cần xin cho con! - Khuôn mặt tôi có chút gì đó không vừa ý.

- Vâng, dù sao không đỗ chuyên thì đối với con học lớp nào cũng như vậy cả, A6 cũng như A1 thôi. Bác không phải xin làm gì cả cho mất công. - tôi nhanh chóng đáp lại mặc dù trong thâm tâm lại rất muốn sang A1. Bởi vì bên A1 có rất nhiều bạn bè cấp 2 của tôi. Nếu sang đó tôi sẽ không phải làm quen với nhiều bạn mới, có thể nhanh chóng hoà nhập.

Thế là 1 lúc sau, sau khi ăn cơm xong, mẹ tôi liền gọi nói chuyện lại với bác. Bác Lộc có vẻ cũng khá bất ngờ về mong muốn của tôi. Nhưng tôi thì rất kiên định. Tôi nghĩ rằng: “Nếu lúc nào cũng nhờ vả, không tự đi trên đôi chân của mình, thì về già, mình có cái gì“. Cho nên tôi đã kiên quyết từ chối ý tốt của bác, mặc cho bác rất thịnh tình, rất muốn giúp đỡ tôi.

Tối đến, tôi lại ngồi vào chiếc bàn học quen thuộc, mở quyển sách Ngữ Văn lớp 10 ra, mắt nhìn trong sách đọc, nhưng trong lòng lại nhiều suy tư. Năm nay tôi đã cao được thêm 5 phân 1m75, chiếc bàn học in đầy tên các cầu thủ được cậu viết bằng bút xoá, đã hơi chật so với đôi chân dài quá nhanh của tôi. Nhìn chiếc bàn học của chị Liên - chị gái tôi, mà tôi cứ thèm chảy cả nước miếng.

Trong ánh đèn vàng hiu hắt toả ra, giữa không gian tĩnh mịch quen thuộc ấy. Tay cầm một tờ giấy A4, lại bắt đầu vẽ hình Sakura - thủ lĩnh thẻ bài. Như một cách để bản thân tập trung, không còn những suy nghĩ rối bời nữa, một ánh mắt, 1 cây bút chì, 1 cục tẩy, chỉ vậy thôi. Mặc cho ngày mai có thể mưa to gió lớn hay nắng gắt cháy da thế nào thì hiện tại bản thân tôi vẫn đang cố gắng để có thể thoát ra được mọi chuyện. Có lẽ phải mất 1 khoảng thời gian nữa, nỗi đau trượt trường chuyên trong lòng tôi mới có thể nguôi ngoai.
 
Sửa lần cuối:
em sẽ cố bác à, chỉ sợ tới lúc không còn cảm xúc để viết thôi bác, chứ chính ra truyện dài, kéo đến tận lúc lên học đại học rồi ra trường đi làm nữa. Khả năng phần đại học, và phần ra trường đi làm, em sẽ viết riêng
Tranh thủ lúc đang có cảm xúc thì viết nhiều nhiều nhé bác :p
 
bon tay nhé chủ thớt , đoán nhẹ chắc chủ thớt cũng 9x đời gần đầu , đọc truyện Nắng đêm thì có em Phương và Vân Anh , chủ thớt thì có Phương và Huệ , mặc dù nyc hồi cấp 3 tên Vân Anh nhưng cả 2 chuyện đều thích em Phương hơn
 
Ra trường bao năm, giờ mình cũng thích tìm đọc lại những kiểu chuyện thời đi học như này hoài niệm :beauty: mà như thế thì 2 em này theo chủ thớt đến tận lúc ra đời à :shame:
đúng rồi bác à, sau này học đại học xong, thì em vs Huệ làm gần nhau, chỉ có Phương là xa thôi. Nhưng mà đó là phần xa lắc xa lơ rồi. có lẽ phần đó còn lâu lắm em mới viết tới.
 
bon tay nhé chủ thớt , đoán nhẹ chắc chủ thớt cũng 9x đời gần đầu , đọc truyện Nắng đêm thì có em Phương và Vân Anh , chủ thớt thì có Phương và Huệ , mặc dù nyc hồi cấp 3 tên Vân Anh nhưng cả 2 chuyện đều thích em Phương hơn
bác Blue Scoth viết quả Nắng đêm đấy hay vl bác ạ, em hâm mộ bác ấy lắm, đúng là dân khối D, viết văn hay hơn hẳn khối A bác ạ
 
Thớt chắc tầm 9x đời đầu, good boy học bá vẫn có tí giá để xào lòng :shame:
bác quá khen rồi, em cũng bình thường thôi, chỉ là học ở lớp bình thường, nên có chút nổi trội. chứ ko so được với các lớp như A1 A2 cùng thời đc. Đúng y như câu vua xứ mù ý bác.
 

Chương 11: Buổi chào cờ đầu tiên


Sau những ngày nắng nóng, cuối cùng cơn mưa cũng xuất hiện để xua tan đi cái nắng nóng cuối hè. Những cơn mưa như vội vã, trút nước xuống khắp mọi nơi, liên tục, liên tục, khiến cho cây cỏ như được tắm mát sau chuỗi ngày khô hạn kéo dài. Tôi và Minh lững thững đi chung ô với nhau, bước từng bước tới ngôi trường mới đã dần dần quen thuộc, vào cái lúc mà tưởng chừng như mọi người vẫn còn đang thiu thiu vào giấc, 12h30 phút trưa chúng tôi đã có mặt tại trường.

Hôm nay chính là ngày đầu tiên mà cả khối 10 chúng tôi, thực hiện việc học vào buổi chiều. Tuy vẫn chưa quen với thời gian biểu mới này, nhưng chúng tôi những thiếu niên 15 tuổi vẫn hừng hực khí thế đón nhận.

- Tao lên cầu thang bên phải này luôn, mày cầm ô đi, chiều xong tiết chào cờ với chủ nhiệm thì gặp nhau - tôi vừa cầm chiếc ghế đỏ, vừa chạy vào chân cầu thang.

- Oke, oke - Minh liền quay người đi luôn như kiểu sợ mưa to hơn.

Cứ thế, tôi nhanh chóng bước vào lớp. Hôm nay không còn phải đứng đợi như mấy hôm trước nữa, bởi vì chưa gì tôi đã thấy Phương ngồi yên vị ở chỗ mà mấy hôm trước vẫn là chỗ của Nam rồi. Tuy có chút gì đó chưa quen, lạ lẫm, nhưng tôi vẫn cố gắng giữ cho cảm xúc của mình thật bình ổn. Bởi vì không thể để những chuyện đó làm ảnh hưởng việc học của bản thân.

Tôi lặng lẽ định bước vào chỗ ngồi, thì thấy Phương vẫn ăn mặc kiểu đó, vẫn quần bó và chiếc áo hoa, tôi thầm ngán ngẩm trong miệng đến nỗi không buồn nhắc nữa. Sau đó tôi bước gần đến thì Phương vẫn chỉ tập trung vào chiếc Nokia màu đen, nhắn nhắn nhắn nhắn, dựa cả vào chiếc bàn dưới, chắn cả chỗ tôi bước vào, thấy vậy tôi chỉ biết thở dài nói.

- Ê, ngồi xích lên đi, tôi còn vào!

Nghe thấy giọng nói của tôi, Phương quay ra nhìn, có vẻ hơi bực vì bị làm phiền, nhưng đôi mắt thì vẫn long lanh như biết nói, nấp sau chiếc kính cận có gọng kính màu đỏ, như hút lấy tâm hồn tôi.

- Sao không đi đường bên kia.

- Vướng bình nước kia rồi, không đi được, xích lên đi! - tôi chỉ tay vào chiếc bình nước đang chắn lối phía bên cửa sổ.

Cuối cùng, Phương bèn cúi người lại xích lên phía trên 1 chút, vừa đúng đủ khoảng trống để tôi bước vào. Sau khi tôi ngồi xuống, Phương mới cất giọng nói:

- Hôm nay là bàn mình trực nhật đấy, tôi quét tổ 1 và tổ 2 rồi, thằng Văn Cường giặt giẻ lau với lau bảng rồi. Bạn ra quét nốt tổ 3 với tí nữa hết các tiết bạn vs Văn Cường lo mà lau bảng đi nhá.

Văn Cường - là bạn ngồi đầu bàn bàn của tôi, cũng trùng tên với tôi, nhưng lại có vẻ hơi ẻo lả, khác hẳn với sự mạnh mẽ trong cái tên Văn Cường.

- Oke, mà sao đã tới bàn mình trực rồi á.

- Tôi cũng không biết, tới mở cửa lớp thì mọi người bảo thế thì tôi trực thôi - Phương trả lời, mắt không rời chiếc điện thoại.

- - tôi đáp lại 1 cách ngắn ngủi, sau đó bước ra trực nhật nốt dãy 3.

Tiếng trống trường lại vang lên, báo hiệu giờ truy bài đã tới. Tôi vẫn thói quen chuẩn bị hết các môn học nhét vào gầm bàn, sắp xếp cẩn thận. Vừa xong thì quay ra thấy Phương đang nhìn tôi như kiểu lạ lẫm lắm.

- Bạn làm gì mà hì hục thế, làm gì phải cẩn thận thế.

- Thế bạn soạn Văn chưa? Tí cô Ngoan kiểm tra mà không chuẩn bị trước, cô giáo lại phạt cho giờ.

Ánh mắt của tôi khiến Phương như cảm thấy bị xúc phạm.

- Soạn rồi, học bài rồi, không phải nhắc, làm như người ta không biết ấy - Phương đưa quyển soạn văn ra rồi đập vào người tôi, nói với khí thế như kiểu đang dỗi.

- Ờ, đâu xem nào - Tôi cầm lấy quyển vở soạn văn, mở ra nhẹ nhàng. Những dòng chữ viết vội nhưng nét vào ra nét đó, sạch sẽ và rõ ràng.

- Chữ viết hơi ẩu nhá, chắc lại chép của ai vội vội vàng vàng chứ gì.

- Chép của ai, tự soạn đấy. - Phương nhìn tôi ánh mắt kiên định.

Hóa ra đó chính là ánh mắt của 1 người đang cố gắng bảo vệ bản thân mình khỏi những lời nói sai sự thật sao. Ánh mắt đó thật sáng như viên ngọc trai, lấp loáng khiến tôi nhìn vào gần như là bị thuyết phục. Tôi không còn soi mói Phương nữa, đưa lại vở soạn văn cho Phương, sau đó lại nhìn ra ngoài sửa sổ, ngắm nhìn cây hoa sữa đang dần dần chuẩn bị nở rộ trong cơn mưa.

Đang đung đưa tâm hồn theo mưa thì cô Ngoan đã vào từ bao giờ tôi không biết. Hôm nay cô mặc 1 bộ áo dài màu xanh dương nhạt, bên trong có quần trắng, toát lên 1 dáng vẻ thanh tao nhã nhặn. Cô vào lớp trên đầu vẫn còn lấm tấm dính vài hạt mưa, có lẽ cô cũng không nghĩ là mưa to thế.

Sau khi ổn định lớp, cô giáo mới đứng lên nói.

- Hôm nay cả lớp học bài mới nhé.

Tôi ngạc nhiên tự nghĩ trong đầu: "chả lẽ cô giáo quên mất lời hứa kiểm tra bài cũ của Phương hay sao?", tôi băn khoăn không biết có nên nhắc cô giáo không thì.

- À đúng rồi, Phương lên bảng, cô kiểm tra bài cũ đã. Nay chuyển lên bàn đầu này ngồi rồi à? - Cô Ngoan đang viết bài mới lên bảng thì dừng lại, quay xuống nhìn về phía Phương.

Phương hôm nay không còn vẻ lúng túng hay đỏ mặt nữa, bước lên bảng nhẹ nhàng đưa cho cô Ngoan quyển vở soạn văn. Sau đó thì liên tiếp trả lời những câu hỏi. Một lúc sau, cô giáo cho Phương về chỗ với con 8 điểm miệng.

- Hôm nay Phương chuẩn bị bài rất tốt. Có sự tiến bộ - cô Ngoan nhìn về phía Phương cao giọng khen.

Phương lúc đó quay sang tôi, nhìn tôi với ánh mắt như kiểu "thấy chưa thấy chưa". Tôi thì cũng công nhận là hôm nay Phương khác thật, không nói gì, tâm phục khẩu phục. Sau đó cô Ngoan đi vào bài mới, giọng nói ấm áp, nụ cười dịu dàng của cô khiến cho cả lớp cứ như bị ru ngủ. Có bạn còn phải xin cô giáo ra ngoài rửa mặt cho tỉnh ngủ, đúng là học giữa trưa, kèm theo không khí man mát của trời mưa, cả cơn gió mát dịu từ những chiếc quạt trần quay vừa phải, thêm cả tiếng giảng bài êm ái, đã làm cho cơn buồn ngủ ập tới rất thật và nhanh.

Cứ thế, cả lớp trải qua 2 tiết văn trong sự im ắng lạ thường, đôi nghi còn nghe thấy cả tiếng ngáy của bạn nào đó ở phía cuối lớp. Sang tiết Địa thứ 3, thì đột nhiên Đông, người mà cô Huệ đã bắt ngồi lên bàn đầu, đã tự ý trở về phía bàn cuối mà không 1 lời xin phép, cả Văn bí thư cũng thế. Tôi nhìn thấy tất cả nhưng do là không ảnh hưởng gì đến tôi nên là tôi cũng không có ý kiến gì. Sau đó tôi quay sang nhìn Phương.

- Ê, Đông với Văn quay về chỗ cũ rồi kìa, bạn có quay về thì quay về đi.

- Nố, nồ, nô, quay về làm gì?

- Thì quay về ngồi chỗ cũ không thích hơn là ngồi với tôi à?

- Thích gì, chả thích chỗ cũ ấy, ban đầu là do không có chỗ nào ngồi nữa, nên tôi mới phải chui xuống bàn cuối. - Phương vừa nhìn vừa nói xa xả vào mặt tôi.

- Chứ bạn nhìn đi, tôi cận thế này, bạn bắt tôi ngồi cuối, để tôi nhìn đầu của bạn bàn trên à?

- Nhẽ ra tôi định xin lên bàn đầu ngồi rồi, nhưng ngại, không dám xin, chả hiểu sao cô Huệ lại cho tôi lên, đúng là vừa lòng tôi lắm.

Thế là hóa ra trong lòng Phương cũng thích được ngồi bàn đầu. Ôi tôi không thể tưởng tượng được, 1 cô gái ăn mặc chất chơi, hay đi học muộn lại muốn được ngồi bàn đầu. Sau đó nghĩ 1 lúc, thấy không cãi lại được, tôi bèn đưa 2 tay lên cầm lấy 2 bên cái gọng kính Phương đang đeo.

- Đâu, để tôi xem xem là bạn có bị cận thật không nào!

Tôi nhẹ nhàng kéo chiếc kính mà Phương đang đeo ra, 2 lọn tóc cứ thế theo hướng tôi kéo mà xòe ra, sau đó thả dần xuống rất tự nhiên. Tôi đưa chiếc kính vào mắt mình, nhìn về phía Phương. Bất giác, tôi ngờ ngợ, cảm thấy người ngồi đối diện tôi như 1 người khác vậy. Khi bỏ kính ra, Phương giống như phá bỏ được lớp phong ấn vốn có. Ánh mắt như được thả cửa, toát lên sự đáng yêu vốn có, chứ không hề già dặn như khi đeo kính. Chiếc mũi thon dài, cánh mũi tự nhiên, nhân trung rõ ràng, làn da thì trắng mịn không hề có mụn, khiến cho tôi thất thần 1 lúc.

- Trả kính đây - Phương cau mày, nhìn tôi, bàn tay phải của Phương khẽ cầm lấy cổ tay trái tôi. Sau đó dùng tay trái cầm lại kính.

- Đã bảo là cận rồi mà, xem xem cái gì - Phương bực mình vừa đeo lại kính vừa mắng tôi.

Trong lòng tôi không hề để tâm tới những lời mắng chửi đó.

- Không ngờ đấy, kính này đeo chả nhìn thấy gì cả.

- Không ngờ cái gì, lần sau đừng bao giờ tự ý lấy kính của người ta nữa.

- Vỡ cái là bạn không đủ tiền đền đâu.

Tôi sững người lại, cũng không đáp lại, chợt nhớ lại là bản thân ghét Phương, vậy mà lại đi thân thiết với Phương làm gì không biết. Sau đó tôi bèn quay lại về góc bàn, mở sách Địa ra đọc trước. Còn Phương cũng không nói gì tôi nữa, chỉ lườm tôi 1 cái rồi quay ra lại cầm điện thoại nhắn tin cho ai đó.

Có lẽ tôi càng muốn tránh xa Phương, thì số phận lại càng bắt tôi tiến gần đến Phương. Tại sao số phận lại không làm thế với tôi và Huệ chứ. "Hay do là tôi với Phương có cùng vần ương chăng?" tôi cứ nghĩ vui quẩn quanh như thế!

Nghĩ linh tinh 1 hồi cuối cùng cũng đã vào học tiết Địa. Tôi cực kỳ thích môn này, bởi vì đó là môn mà thần tượng của tôi hồi lớp 6 học rất giỏi, chính người đó đã truyền cảm hứng khiến tôi rất thích môn Địa này.

Sau tiết Địa cực kỳ tẻ nhạt đối với những bạn khác, nhưng lại hấp dẫn đối với tôi, thì cuối cùng chúng tôi đã đến với tiết thứ 4 chào cờ. Lúc này bên ngoài trời cũng đã tạnh mưa hẳn, sân trường đã khô ráo hơn so với lúc trưa rất nhiều. Các bạn trong lớp thì bắt đầu ồn ào, mọi người loay hoay người thì dùng bút xóa, người thì dùng bút bi, ghi tên mình vào chiếc ghế đỏ mang theo.

Tôi cũng nằm trong số đó, mải mê ghi tên mình vào ghế xong, tôi hài lòng quay sang, thì thấy Phương đang khá bối rối.

- Ô, bạn không mang ghế theo à?

- Nay vội đi sớm để mở cửa lớp quá, quên ghế ở nhà rồi - Phương gương mặt nũng nịu chán trường.

- Thế thì tí cứ ngồi trong lớp thôi.

- Làm thế liệu có được không?

- Chả nhẽ bây giờ không ghế ra sân trường ngồi dưới đất à?

- Hay là bạn đi mượn cho tôi cái ghế đi, bạn nhiều bạn bè gần đây mà - Phương năn nỉ, bàn tay cứ nắm lấy cái áo trắng của tôi.

Nghe thấy cái giọng nũng nịu ấy, tự dưng hàng rào bảo vệ cảm xúc của tôi tự dưng bị đánh sập, không hiểu là tôi có đang thực sự là ghét Phương không nữa.

- Không được đâu, tầm nay làm gì còn ghế mà mượn nữa.

- Mượn hộ đi, lần sau trực nhật, tôi quét cho - Phương cứ cố gắng nài nỉ

Thế là sau 1 hồi, tôi yếu lòng bèn chốt lại.

- Thôi được rồi, để tôi đi hỏi mượn thử xem, nhưng tôi nói trước, dù có mượn được hay không mượn được, thì bạn cũng phải trực nhật lần tới cho tôi đấy nhé.

Xong rồi Phương gật đầu, đưa ngón út và ngón cái ra, bảo tôi cốp vào cho chắc. Thế là tôi liền xua đi, bảo không cần đâu, đây làm việc uy tín. Nhưng Phương vẫn cứ bắt tôi cốp vào, thế là tôi đành lòng cốp với Phương 1 cái. Ngón tay của Phương chạm vào ngón tay tôi, làm trong người tôi như chợt có 1 luồng điện chạy qua không biết từ lúc nào.

Sau đó, tôi liền chạy sang bên A1, A2 để hỏi đồng đội xem còn ghế thừa nào không. Không ngờ Công còn thừa 1 cái ghế thật. Tôi chợt nghĩ trong đầu "Phương quen tôi thật là may mắn".

Thế rồi giờ chào cờ cũng đã tới, tất cả khối 10 cùng đồng loạt ra xếp hàng ở sân trường, hướng về phía nhà A. Tôi thì ngồi tít ở phía dưới lớp, bởi vì không muốn bị chú ý quá. Nhìn sang 2 bên là lớp A5 và A7, cũng toàn những ánh mắt lần đầu nhìn thấy nhau, chẳng có 1 ánh mắt nào quen thuộc cả. Bỗng ở đằng sau tôi có 1 giọng nói dịu dạng quen thuộc vang lên.

- Cái ghế này sắp gãy rồi, bạn đổi ghế cho tôi đi - Phương thì thầm vào tai tôi.

Hóa ra Phương ngồi từ sau lưng tôi lúc nào không biết, lại còn thì thầm vào tai tôi, cảm giác đó thật khó tả, nó chứ gì đó khiến bản thân tôi phấn khích không tưởng được. Tôi quay lại đằng sau, nhìn Phương, vẫn là ánh mắt tuyệt đẹp đằng sau cái kính màu đỏ.

- Không được đâu, tôi nặng hơn bạn, tôi ngồi ghế đó, còn mau gãy hơn bạn ngồi ý. Thôi bạn cố ngồi đi.

- Không được, bạn mượn ghế cho tôi, thì phải cho tôi dùng ghế ngon chứ.

Thế là tôi với Phương cứ đôi co với nhau 1 lúc ở cuối góc sân trường, cũng may bên dưới này ở xa tầm mắt của các thầy cô. Nên là tôi với Phương không ai bị để ý cả. Sau cùng tôi đành đưa chiếc ghế của mình cho Phương và ngồi tạm vào chiếc ghế lấy từ chỗ Công kia với 1 điều kiện là Phương sẽ phải trực nhật cho tôi tận 2 lần.

Cứ thế tôi ngồi chiếc ghế sắp gãy đó, trải qua lần đầu tiên chào cờ trong môi trường mới cấp ba 1 cách nhẹ nhàng, êm ái, và đầy mát rượi.
 
Sửa lần cuối:

Chương 11: Buổi chào cờ đầu tiên


Sau những ngày nắng nóng, cuối cùng cơn mưa cũng xuất hiện để xua tan đi cái nắng nóng cuối hè. Những cơn mưa như vội vã, trút nước xuống khắp mọi nơi, liên tục, liên tục, khiến cho cây cỏ như được tắm mát sau chuỗi ngày khô hạn kéo dài. Tôi và Minh lững thững đi chung ô với nhau, bước từng bước tới ngôi trường mới đã dần dần quen thuộc, vào cái lúc mà tưởng chừng như mọi người vẫn còn đang thiu thiu vào giấc, 12h30 phút trưa chúng tôi đã có mặt tại trường.

Hôm nay chính là ngày đầu tiên mà cả khối 10 chúng tôi, thực hiện việc học vào buổi chiều. Tuy vẫn chưa quen với thời gian biểu mới này, nhưng chúng tôi những thiếu niên 15 tuổi vẫn hừng hực khí thế đón nhận.

- Tao lên cầu thang bên phải này luôn, mày cầm ô đi, chiều xong tiết chào cờ với chủ nhiệm thì gặp nhau - tôi vừa cầm chiếc ghế đỏ, vừa chạy vào chân cầu thang vừa nói.

- Oke, oke - Minh nói xong liền quay người đi luôn như kiểu sợ mưa to hơn.

Cứ thế, tôi nhanh chóng bước vào lớp. Hôm nay không còn phải đứng đợi như mấy hôm trước nữa, bởi vì chưa gì tôi đã thấy Phương ngồi yên vị ở chỗ mà mấy hôm trước vẫn là chỗ của Nam rồi. Tuy có chút gì đó chưa quen, lạ lẫm, nhưng tôi vẫn cố gắng giữ cho cảm xúc của mình thật bình ổn. Bởi vì không thể để những chuyện đó làm ảnh hưởng việc học của bản thân.

Tôi lặng lẽ định bước vào chỗ ngồi, thì thấy Phương vẫn ăn mặc kiểu đó, vẫn quần bó và chiếc áo hoa, tôi thầm ngán ngẩm trong miệng đến nỗi không buồn nhắc nữa. Sau đó tôi bước gần đến thì Phương vẫn chỉ tập trung vào chiếc Nokia màu đen, nhắn nhắn nhắn nhắn, dựa cả vào chiếc bàn dưới, chắn cả chỗ tôi bước vào, thấy vậy tôi chỉ biết thở dài nói.

- Ê, ngồi xích lên đi, tôi còn vào!

Nghe thấy giọng nói của tôi, Phương quay ra nhìn, có vẻ hơi bực vì bị làm phiền, nhưng đôi mắt thì vẫn long lanh như biết nói, nấp sau chiếc kính cận có gọng kính màu đỏ, như hút lấy tâm hồn tôi.

- Sao không đi đường bên kia.

- Vướng bình nước kia rồi, không đi được, xích lên đi! - tôi chỉ tay vào chiếc bình nước đang chắn lối phía bên cửa sổ nói.

Cuối cùng, Phương bèn cúi người lại xích lên phía trên 1 chút, vừa đúng đủ khoảng trống để tôi bước vào. Sau khi tôi ngồi xuống, Phương mới cất giọng nói:

- Hôm nay là bàn mình trực nhật đấy, tôi quét tổ 1 và tổ 2 rồi, thằng Văn Cường giặt giẻ lau với lau bảng rồi. Bạn ra quét nốt tổ 3 với tí nữa hết các tiết bạn vs Văn Cường lo mà lau bảng đi nhá.

Văn Cường - là bạn ngồi đầu bàn bàn của tôi, cũng trùng tên với tôi, nhưng lại có vẻ hơi ẻo lả, khác hẳn với sự mạnh mẽ trong cái tên Văn Cường.

- Oke, mà sao đã tới bàn mình trực rồi á - tôi thắc mắc

- Tôi cũng không biết, tới mở cửa lớp thì mọi người bảo thế thì tôi trực thôi - Phương vừa trả lời, mắt vừa không rời chiếc điện thoại.

- - tôi đáp lại 1 cách ngắn ngủi, sau đó bước ra trực nhật nốt dãy 3.

Tiếng trống trường lại vang lên, báo hiệu giờ truy bài đã tới. Tôi vẫn thói quen chuẩn bị hết các môn học nhét vào gầm bàn, sắp xếp cẩn thận. Vừa xong thì quay ra thấy Phương đang nhìn tôi như kiểu lạ lẫm lắm.

- Bạn làm gì mà hì hục thế, làm gì phải cẩn thận thế - Phương tò mò

- Thế bạn soạn Văn chưa, tí cô giáo kiểm tra mà không chuẩn bị trước, cô giáo lại phạt cho giờ - tôi nhìn lại Phương, dọa dẫm

Ánh mắt của tôi khiến Phương như cảm thấy bị xúc phạm.

- Soạn rồi, học bài rồi, không phải nhắc, làm như người ta không biết ấy - Phương đưa quyển soạn văn ra rồi đập vào người tôi, nói với khí thế như kiểu đang dỗi.

- Ờ, đâu xem nào - Tôi cầm lấy quyển vở soạn văn, mở ra nhẹ nhàng. Những dòng chữ viết vội nhưng nét vào ra nét đó, sạch sẽ và rõ ràng.

- Chữ viết hơi ẩu nhá, chắc lại chép của ai vội vội vàng vàng chứ gì - tôi cười đểu

- Chép của ai, tự soạn đấy. - Phương nhìn tôi ánh mắt kiên định

Hóa ra đó chính là ánh mắt của 1 người đang cố gắng bảo vệ bản thân mình khỏi những lời nói sai sự thật sao. Ánh mắt đó thật sáng như viên ngọc trai, lấp loáng khiến tôi nhìn vào gần như là bị thuyết phục. Tôi không còn soi mói Phương nữa, đưa lại vở soạn văn cho Phương, sau đó lại nhìn ra ngoài sửa sổ, ngắm nhìn cây hoa sữa đang dần dần chuẩn bị nở rộ trong cơn mưa.

Đang đung đưa tâm hồn theo mưa thì cô Ngoan đã vào từ bao giờ tôi không biết. Hôm nay cô mặc 1 bộ áo dài màu xanh dương nhạt, bên trong có quần trắng, toát lên 1 dáng vẻ thanh tao nhã nhặn. Cô vào lớp trên đầu vẫn còn lấm tấm dính vài hạt mưa, có lẽ cô cũng không nghĩ là mưa to thế.

Sau khi ổn định lớp, cô giáo mới đứng lên nói.

- Hôm nay cả lớp học bài mới nhé.

Tôi ngạc nhiên tự nghĩ trong đầu: "chả lẽ cô giáo quên mất lời hứa kiểm tra bài cũ của Phương hay sao?", tôi băn khoăn không biết có nên nhắc cô giáo không thì.

- À đúng rồi, Phương lên bảng, cô kiểm tra bài cũ đã. Nay chuyển lên bài đầu này ngồi rồi à? - Cô Ngoan đang viết bài mới lên bảng thì dừng lại, quay xuống nhìn về phía Phương nói.

Phương hôm nay không còn vẻ lúng túng hay đỏ mặt nữa, bước lên bảng nhẹ nhàng đưa cho cô Ngoan quyển vở soạn văn. Sau đó thì liên tiếp trả lời những câu hỏi. Một lúc sau, cô giáo cho Phương về chỗ với con 8 điểm miệng.

- Hôm nay Phương chuẩn bị bài rất tốt. Có sự tiến bộ - cô Ngoan nhìn về phía Phương cao giọng khen

Phương lúc đó quay sang tôi, nhìn tôi với ánh mắt như kiểu "thấy chưa thấy chưa". Tôi thì cũng công nhận là hôm nay Phương khác thật, không nói gì, tâm phục khẩu phục. Sau đó cô Ngoan đi vào bài mới, giọng nói ấm áp, nụ cười dịu dàng của cô khiến cho cả lớp cứ như bị ru ngủ. Có bạn còn phải xin cô giáo ra ngoài rửa mặt cho tỉnh ngủ, đúng là học giữa trưa, kèm theo không khí man mát của trời mưa, cả cơn gió mát dịu từ những chiếc quạt trần quay vừa phải, thêm cả tiếng giảng bài êm ái, đã làm cho cơn buồn ngủ ập tới rất thật và nhanh.

Cứ thế, cả lớp trải qua 2 tiết văn trong sự im ắng lạ thường, đôi nghi còn nghe thấy cả tiếng ngáy của bạn nào đó ở phía cuối lớp. Sang tiết Địa thứ 3, thì đột nhiên Đông, người mà cô Huệ đã bắt ngồi lên bàn đầu, đã tự ý trở về phía bàn cuối mà không 1 lời xin phép, că Văn bí thư cũng thế. Tôi nhìn thấy tất cả nhưng do là không ảnh hưởng gì đến tôi nên là tôi cũng không có ý kiến gì. Sau đó tôi quay sang nhìn Phương.

- Ê, Đông với Văn quay về chỗ cũ rồi kìa, bạn có quay về thì quay về đi.

- Nố, nồ, nô, quay về làm gì - Phương hỏi ngược lại tôi.

- Thì quay về ngồi chỗ cũ không thích hơn là ngồi với tôi à? - tôi thắc mắc

- Thích gì, chả thích chỗ cũ ấy, ban đầu là do không có chỗ nào ngồi nữa, nên tôi mới phải chui xuống bàn cuối. - Phương vừa nhìn vừa nói xa xả vào mặt tôi

- Chứ bạn nhìn đi, tôi cận thế này, bạn bắt tôi ngồi cuối, để tôi nhìn đầu của bạn bàn trên à - Phương lại vừa chỉ vào cái kính vừa nói.

- Nhẽ ra tôi định xin lên bàn đầu ngồi rồi, nhưng ngại, không dám xin, chả hiểu sao cô Huệ lại cho tôi lên, đúng là vừa lòng tôi lắm - Phương cười to

Thế là hóa ra trong lòng Phương cũng thích được ngồi bàn đầu. Ôi tôi không thể tưởng tượng được, 1 cô gái ăn mặc chất chơi, hay đi học muộn lại muốn được ngồi bàn đầu. Sau đó nghĩ 1 lúc, thấy không cãi lại được, tôi bèn đưa 2 tay lên cầm lấy 2 bên cái gọng kính Phương đang đeo.

- Đâu, để tôi xem xem là bạn có bị cận thật không nào!

Tôi nhẹ nhàng kéo chiếc kính mà Phương đang đeo ra, 2 lọn tóc cứ thế theo hướng tôi kéo mà xòe ra, sau đó thả dần xuống rất tự nhiên. Tôi đưa chiếc kính vào mắt mình, nhìn về phía Phương. Bất giác, tôi ngờ ngợ, cảm thấy người ngồi đối diện tôi như 1 người khác vậy. Khi bỏ kính ra, Phương giống như phá bỏ được lớp phong ấn vốn có. Ánh mắt như được thả cửa, toát lên sự đáng yêu vốn có, chứ không hề già dặn như khi đeo kính. Chiếc mũi thon dài, cánh mũi tự nhiên, nhân trung rõ ràng, làn da thì căng mịn không hề có mụn, khiến cho tôi thất thần 1 lúc.

- Trả kính đây - Phương cau mày, nhìn tôi, bàn tay phải của Phương khẽ cầm lấy cổ tay trái tôi. Sau đó dùng tay trái cầm lại kính.

- Đã bảo là cận rồi mà, xem xem cái gì - Phương bực mình vừa đeo lại kính vừa mắng tôi

Trong lòng tôi không hề để tâm tới những lời mắng chửi đó.

- Không ngờ đấy, kính này đeo chả nhìn thấy gì cả.

- Không ngờ cái gì, lần sau đừng bao giờ tự ý lấy kính của người ta nữa - Phương cau có

- Vỡ cái là bạn không đủ tiền đền đâu - Phương nói tiếp

Tôi sững người lại, cũng không đáp lại, chợt nhớ lại là bản thân ghét Phương, vậy mà lại đi thân thiết với Phương làm gì không biết. Sau đó tôi bèn quay lại về góc bàn, mở sách Địa ra đọc trước. Còn Phương cũng không nói gì tôi nữa, chỉ lườm tôi 1 cái rồi quay ra lại cầm điện thoại nhắn tin cho ai đó.

Có lẽ tôi càng muốn tránh xa Phương, thì số phận lại càng bắt tôi tiến gần đến Phương. Tại sao số phận lại không làm thế với tôi và Huệ chứ. "Hay do là tôi với Phương có cùng vần ương chăng?" tôi cứ nghĩ vui quẩn quanh như thế!

Nghĩ linh tinh 1 hồi cuối cùng cũng đã vào học tiết Địa. Tôi cực kỳ thích môn này, bởi vì đó là môn mà thần tượng của tôi hồi lớp 6 học rất giỏi, chính người đó đã truyền cảm hứng khiến tôi rất thích môn Địa này.

Sau tiết Địa cực kỳ tẻ nhạt đối với những bạn khác, nhưng lại hấp dẫn đối với tôi, thì cuối cùng chúng tôi đã đến với tiết thứ 4 chào cờ. Lúc này bên ngoài trời cũng đã tạnh mưa hẳn, sân trường đã khô ráo hơn so với lúc trưa rất nhiều. Các bạn trong lớp thì bắt đầu ồn ào, mọi người loay hoay người thì dùng bút xóa, người thì dùng bút bi, ghi tên mình vào chiếc ghế đỏ mang theo.

Tôi cũng nằm trong số đó, mải mê ghi tên mình vào ghế xong, tôi hài lòng quay sang, thì thấy Phương đang khá bối rối.

- Ô, bạn không mang ghế theo à - tôi bất ngờ quay sang hỏi Phương

- Nay vội đi sớm để mở cửa lớp quá, quên ghế ở nhà rồi - Phương gương mặt nũng nịu chán trường nói

- Thế thì tí cứ ngồi trong lớp thôi - tôi bình thản đáp

- Làm thế liệu có được không? - Phương lo lắng

- Chả nhẽ bây giờ không ghế ra sân trường ngồi dưới đất à - tôi hỏi ngược lại

- Hay là bạn đi mượn cho tôi cái ghế đi, bạn nhiều bạn bè gần đây mà - Phương năn nỉ, bàn tay cứ nắm lấy cái áo trắng của tôi.

Nghe thấy cái giọng nũng nịu ấy, tự dưng hàng rào bảo vệ cảm xúc của tôi tự dưng bị đánh sập, không hiểu là tôi có đang thực sự là ghét Phương không nữa.

- Không được đâu, tầm nay làm gì còn ghế mà mượn nữa - tôi cố gắng thoái thác

- Mượn hộ đi, lần sau trực nhật, tôi quét cho - Phương cứ cố nài nỉ

Thế là sau 1 hồi, tôi yếu lòng bèn chốt lại.

- Thôi được rồi, để tôi đi hỏi mượn thử xem, nhưng tôi nói trước, dù có mượn được hay không mượn được, thì bạn cũng phải trực nhật lần tới cho tôi đấy nhé - tôi nhìn vào Phương rồi nói.

Xong rồi Phương gật đầu, đưa ngón út và ngón cái ra, bảo tôi cốp vào cho chắc. Thế là tôi liền xua đi, bảo không cần đâu, đây làm việc uy tín. Nhưng Phương vẫn cứ bắt tôi cốp vào, thế là tôi đành lòng cốp với Phương 1 cái. Ngón tay âm ái của Phương chạm vào ngón tay tôi, làm trong người tôi như chợt có 1 luồng điện chạy qua không biết từ lúc nào.

Sau đó, tôi liền chạy sang bên A1, A2 để hỏi đồng đội xem còn ghế thừa nào không. Không ngờ Công còn thừa 1 cái ghế thật. Tôi chợt nghĩ trong đầu "Phương quen tôi thật là may mắn".

Thế rồi giờ chào cờ cũng đã tới, tất cả khối 10 cùng đồng loạt ra xếp hàng ở sân trường, hướng về phía nhà A. Tôi thì ngồi tít ở phía dưới lớp, bởi vì không muốn bị chú ý quá. Nhìn sang 2 bên là lớp A5 và A7, cũng toàn những ánh mắt lần đầu nhìn thấy nhau, chẳng có 1 ánh mắt nào quen thuộc cả. Bỗng ở đằng sau tôi có 1 giọng nói dịu dạng quen thuộc vang lên.

- Cái ghế này sắp gãy rồi, bạn đổi ghế cho tôi đi - Phương thì thầm vào tai tôi

Hóa ra Phương ngồi từ sau lưng tôi lúc nào không rõ, lại còn thì thầm vào tai tôi, cảm giác đó thật khó tả, nó chứ gì đó khiến bản thân tôi phấn khích không tưởng được. Tôi quay lại đằng sau, nhìn Phương, vẫn là ánh mắt tuyệt đẹp đằng sau cái kính màu đỏ.

- Không được đâu, tôi nặng hơn bạn, tôi ngồi ghế đó, còn mau gãy hơn bạn ngồi ý. Thôi bạn cố ngồi đi - tôi thì thào đáp lại

- Không được, bạn mượn ghế cho tôi, thì phải cho tôi dùng ghế ngon chứ - Phương đáp lại

Thế là tôi với Phương cứ đôi co với nhau 1 lúc ở cuối góc sân trường, cũng may bên dưới này ở xa tầm mắt của các thầy cô. Nên là tôi với Phương không ai bị để ý cả. Sau cùng tôi đành đưa chiếc ghế của mình cho Phương và ngồi tạm vào chiếc ghế lấy từ chỗ Công kia với 1 điều kiện là Phương sẽ phải trực nhật cho tôi tận 2 lần.

Cứ thế tôi ngồi chiếc ghế sắp gãy đó, trải qua lần đầu tiên chào cờ trong môi trường mới cấp ba 1 cách nhẹ nhàng, êm ái, và đầy mát rượi.
Tôi mong chủ thớt bị trap chứ Phương thích thật thì lại dễ đổ quá :matrix:
 
các bác cố gắng kiên nhẫn đợi em viết dần nhé, truyện không tua nhanh được, tua nhanh thì lại không logic và không có cảm xúc. Căn bản em muốn truyền tải thật rõ tất cả cảm xúc kể cả là nhỏ nhất một cách từ từ, chứ không muốn vội vàng ập vào ngay những drama. Cho nên có thể truyện này của em còn kéo dài lâu nữa. Hi vọng các bác sẽ ủng hộ theo dõi em, thả icon để em có động lực viết truyện mỗi ngày nhé! cảm ơn tất cả các bác đã theo dõi truyện của em.
 
Tất cả các nhân vật em nhắc tới từ đầu truyện tới giờ, sau này sẽ đều là những mảnh ghép rất quan trọng của hầu hết các drama, cho nên các bác đọc nhớ chú ý cả những nhân vật phụ nữa nhá. Càng về sau những nhân vật đó sẽ lại càng hiện hữu nhiều, còn bây giờ mới đầu lớp 10, nên câu chuyện chủ yếu vẫn xoay quanh em Huệ Phương là chính.
 

Chương 12: Buổi thể dục đau đớn


Giờ ra chơi của buổi chiều thứ 7 đã tới, nắng buổi trưa bắt đầu như đánh gục đôi mắt của tôi vào tiềm thức, cứ 1 lúc tôi lại chợp mắt 1 cái không hiểu tại sao. Có lẽ 1 phần vì tôi chưa quen được việc không ngủ trưa hằng ngày, và 1 phần vì tôi chẳng nói chuyện với ai trong lớp cả.

Sau buổi thứ 2 chào cờ đầu tiên hôm đó, tôi trải qua 1 tuần học khá êm đềm, kiếm được thêm 2 điểm miệng môn Hóa và Sử. Phong độ học tập của tôi dường như đã bắt đầu vào guồng.

Còn Phương thì từ hôm thứ 2 đó đến giờ, suốt ngày chỉ cắm đầu vào nhắn tin, đôi lúc ngồi học cũng nghiêm túc nghe giảng, nhưng đa phần vẫn là mải nhắn tin. Mắt nhìn lên bảng, nhưng 2 tay ở bên dưới vẫn ngấm ngầm thò vào ngăn bàn nhắn tin. Thầy cô nếu nhìn ở trên bục giảng nhìn xuống, chắc hẳn sẽ không thể nhận ra sự bất thường này.

Ngồi bên cạnh Phương, cô gái có lẽ là sành điệu và hot girl nhất lớp tôi, có thể là hot nhất cả khối 10 lúc bấy giờ. Nhưng tôi chả bao giờ chủ động nói chuyện, cùng lắm thi thoảng tôi mới liếc nhìn sang xem Phương đang làm gì. Có lẽ sau lần gặp nhau đầu tiên đầy tình cờ, rồi mấy ngày đầu tiên ngồi cạnh nhau đầy bỡ ngỡ, bây giờ tôi đã quen với Phương. Không còn đỏ mặt hay ngại ngùng mỗi khi nhìn vào ánh mắt Phương, hay ngại ngần khi Phương nhờ rót hộ cốc nước. Tôi đơn giản là trở về với đúng bản sắc của mình, chỉ tập trung vào học.

Phương có vẻ cũng nhận ra sự thay đổi đó của tôi. Cả buổi học lúc nào cũng chỉ xoay quanh chiếc điện thoại, thay vì nói chuyện với tôi. Cùng lắm, giờ ra chơi, cô ấy sẽ đi xuống bàn thứ 4 để nói chuyện với Tùng - người con gái với tóc đuôi sam, chữ đẹp cầm sổ đầu bài. Có lẽ đây chính là người bạn thân nhất của Phương trong lớp A6 này. Những hôm Phương đến muộn thì toàn là Tùng cầm chìa khóa lớp tới mở cửa, tôi nghĩ trong đầu rằng: "có lẽ nhà Tùng với nhà Phương là hàng xóm của nhau".

Đang ngồi suy nghĩ ngẩn ngơ, thì giọng của Nhữ vang lên trước mặt tôi:

- Cường ơi, tiết thể dục rồi, đi thôi.

Tôi bắt đầu ngẩn người ra nhìn, thấy mọi người đã di chuyển gần hết ra khỏi lớp. Phương thì khoác tay Tùng đi ngay phía trước, còn Huệ thì khoác tay Tâm cũng đi ngay bên cạnh đó.

- Ờ..đây, đi thôi Nhữ ơi.

Thế là tôi trong đầu tuy vẫn còn bần thần, ngáp ngủ, vẫn đi cùng Nhữ, bước ra sân học tiết thể dục đầu tiên trong 3 năm cấp 3.

Sân trường cấp 3 từ lâu đã quen thuộc với tôi, những cây xà cừ, những cây sấu, thậm chí cả sân bóng ở trong trường đã in sâu vết chân của tôi từ những mùa hè của những năm cấp 2. Khi ấy tôi và Minh 2 thằng hay trèo tường vào sân cấp 3 đá bóng. Nhưng hôm nay không cần phải trèo tường hay trèo cổng như những lần trước đó. Tôi đã đường đường chính chính bước từng bước lên mặt cỏ của sân bóng trong ngôi trường cấp 3 vừa mới lạ vừa thân quen này một cách danh chính ngôn thuận.

Dậy thể dục lớp tôi là thầy Xứng, thầy có khuôn mặt nghiêm nghị, thầy nhìn chúng tôi với 1 vẻ mặt không 1 chút cười đùa. Sau khoảng thời gian đầu nói chuyện làm quen, anh em con trai trong lớp chúng tôi được thầy cho khởi động bằng 3 vòng quanh trường. Bắt đầu từ khu nhà để xe của tòa B, chúng tôi phải chạy len ra đằng sau, rồi tiếp tục bằng qua 1 cái giếng từ ngày xưa, rồi lách vào đằng sau khu nhà C, sau khi băng qua khu nhà C, chúng tôi gặp cái bể nước - nơi giặt giẻ lau quen thuộc, rồi chúng tôi lại chạy vòng qua đằng sau khu nhà A mà chúng tôi đang học, cứ như thế, khi nào hết dãy nhà A chạy tới nhà đa năng là chính thức hoàn thành 1 vòng.

Tôi với thể lực đầy đủ, dễ dàng hoàn thành 3 vòng 1 cách đơn giản, không như hầu hết các anh em khác, bỏ cuộc ngay từ vòng thứ 2. Tôi không nói chuyện khi chạy, cũng không trêu đùa, tập trung đến mức không để ý tới cả ánh nhìn của các bạn nữ, các anh em khác chạy xong cũng bàn tán về tôi rất nhiều.

Nhưng trong các anh em đó, có 1 bạn tên Phi lại chẳng bao giờ bàn tán về tôi, cũng chỉ tập trung vào chạy như tôi. Ở vòng cuối cùng, khi đó trên đường chạy chỉ còn lại tôi với Phi, thì 2 thằng bọn tôi không ai chơi xấu ai, không ai bày trò tiểu nhân chơi bẩn, 2 thằng chỉ như 2 con chiến mã, độc lập kiêu hãnh chạy song song về đích với nhau, không ai nhường ai, ai cũng muốn là người về đích đầu tiên.

Và tôi trong thế đó đã bị hụt 1 nhịp hơi cuối cùng nên để Phi chạy về trước, Phi về trước không cười cũng chẳng cao ngạo, đi lại chỗ tôi giơ 2 tay ra, tôi bắt lấy 2 tay của Phi, Phi kéo tôi đứng dậy, không cần nói gì cả, 2 ánh mắt nhìn nhau đều tỏ vẻ ngưỡng mộ. Tôi tôn trọng Phi và Phi cũng tôn trọng tôi. 2 thằng cứ thế lẳng lặng nhìn nhau cười, nụ cười không phân biệt thắng thua nhất nhì.

Sau màn khởi động đầy tính thể lực, thầy Xứng cho chúng tôi nghỉ ngơi hoạt động tự do 20 phút. Thế là đám con trai bắt đầu rủ nhau đá bóng.

- Anh em đá bóng thôi - Đông cầm trên tay quả bóng không biết lấy được từ ở đâu, lên tiếng.

- Đá thôi, đá thôi - Chính ở đâu lại cao giọng chêm vào.

Thế là sau đó anh em trong lớp chia làm 2, 1 đội theo phe bên của Đông, 1 đội theo phe bên của Chính. Lấy sân bóng rổ làm sân, cột bóng rổ làm gôn, bắt đầu đá.

Còn tôi, tôi chả theo phe của bên nào cả, mặc dù Chính cứ rủ tôi tham gia. Tôi ngồi xem 2 đội đá, rồi lặng nhìn thấy có 1 vài anh em khác trong lớp cũng rất muốn đá như Nhữ hay Quang nhưng lại không được Đông hay Chính chọn, thế là lại phải lủi thủi ra 1 góc ngồi xem. Thấy vậy tôi mới gom lại tất cả những anh em muốn đá mà không được đá còn lại đó thành 1 đội, sau đó ở bên ngoài kêu to:

- Bên nào thua 1 quả thì ra cho đội bên ngoài này vào nhé, lớp đông ai cũng muốn được đá cả.

- 2 đội đá thôi, thêm đội thứ 3 vào làm gì - Đông nói vọng lại

- Sao thế, sợ thua phải ra ngoài ngồi à?

- Từ đầu không chia 3 đội đi, giờ 3 đội gì nữa.

Tôi không mảy may nói với Đông nữa, nhìn sang Phi, Phi gật đầu bên kia Chính cũng nói:

- Oke, đá loại đi cho nó hấp dẫn.

Và thế là tôi cùng Nhữ và Quang với các bạn còn lại đứng ở bên ngoài đợi. Mới chỉ chưa đầy 3 phút, Phi đã kiến tạo cho Hưng ghi bàn cho bên phe Đông, thế là phe Chính phải ra ngoài ngồi, tôi cùng với các anh em khác vào sân.

Vào sân với tinh thần của tuổi trẻ, tôi giao bóng cho Nhữ, Nhữ luống cuống chuyền cho Quang, Quang hơi bất ngờ nhận bóng nảy ra tận 2 mét, Văn thấy thế lao lên cướp bóng rồi nhẹ nhàng săn qua Nam và Hiển ghi bàn. Tôi thất thần nhìn về phía Quang, không nghĩ là mấy anh em lại đá bóng tệ thế.

Cứ thế đội tôi mới vào sân 1 phút rồi lại ra ngồi, Chính thấy tôi đi ra cười nói:

- Vào đội tao không vào cơ, mấy thằng kia có biết đá đâu.

Tôi bỏ qua lời nói của Chính, ngồi lại với các anh em rồi nói vài câu động viên anh em:

- Đá vui thôi mọi người, kệ đi, thua thì thôi.

Anh em thấy tôi nói vậy, ai cũng khí thế trở lại, không còn sự rụt rè như lúc đầu nữa. Và không phải đợi lâu, đội Chính lại bị Hưng chọc thủng lưới lần nữa, lần này là pha ghi bàn bằng đầu của Hưng sau pha đá phạt góc của Phi. Cảm giác như Phi với Hưng là 1 cặp bài trùng cực kỳ lợi hại.

Lần thứ hai vào sân, lần này tôi nhận trách nhiệm đá giữa, đẩy cho Quang lên đá tiền đạo, đá dưới là Nhữ và Nam, còn Hiển đá cùng tôi. Bắt đầu giao bóng, tôi nhận bóng từ Quang, sau đó giữ bóng trong chân, nhấp nhấp lấy 2 nhịp giả chuyền, sau đó chọc thẳng lên trên cho Quang. Lần này Quang nhận bóng đẹp, sau đó nhả lại cho tôi, tôi đối mặt với Phi, xoay compa để qua người thì Đông ở đằng sau lao vào, sau đó Quý bên trái Quý cũng từ đâu xuất hiện giờ chân ra cản bóng. Tôi dùng tay tì người Đông, chân trái giữ lấy quả bóng, mông tì vào người Quý, chân phải giả chuyền, sau đó dùng chân trái tâng bóng qua đầu Phi, tiếc là Phi nhận ra ý đồ, phá bóng ra biên trước khi tôi kịp đón bóng xuống chân.

Sau đó bên tôi tiếp tục tấn công, nhưng không thể nào qua được Phi. Phi như 1 bức tường thép, cao to và nhanh nhẹn. Trong 1 đợt phản công của bên kia, Phi chuyền dài như đặt cho Hưng, Hưng đỡ bóng bằng ngực rồi sút căng như kẻ chỉ vào cột dọc. Bóng từ cột dọc nảy ngay đến chỗ tôi, tôi vừa nhận được bóng thì Đông với Quý ngay lập tức lao vào tôi cướp bóng, tôi dùng chân trái đẩy quả bóng qua Đông, sau đó ngoặt qua Quý rồi khi xoay người lại, chưa kịp làm gì tôi bị Đông ở đằng sau huých vào lưng. Người tôi bắt đầu loạng choạng, Quý thấy thế lấy chân vào vào cướp bóng, Phi cũng lao ra, Hưng lúc đó cũng chạy về phòng ngự lao vào lấy bóng, 4 người cứ thế quây vào tôi, cảnh tượng thật ngộp thở. Kết thúc pha bóng đó, tôi nằm bệt xuống sân trong sự bất lực.

Cảm giác cứ có bóng là 3-4 người quây vào, không thể đi bóng hay dứt điểm. Tôi bèn nghĩ ra chiến thuật mới, tôi bảo Nhữ có bóng cứ phất bổng cho tôi ở trên. Không ngờ chiến thuật đó lại hiệu quả. 1 pha tấn công nữa của bên Đông, Văn đi bóng vào giữa, sau đó chuyền cho Hưng ở cánh trái, Hưng nhận bóng, động tác giả 2 lần, sau đó cứa lòng vào góc bên phải. "Keeng" một tiếng, bóng lại dội cột dọc, bắn ra đúng chân Nhữ. Nhữ thấy bóng, liền phá lên trên ngay cho tôi và Quang. Quang đón bóng bằng nửa cái bụng sau đó chuyền cho tôi như là sút, khiến cho Phi ban đầu định chặn lại đường truyền đó còn bất ngờ, quay đầu lại nhìn theo bóng có tới chân tôi không? Tôi thấy bóng đi mạnh quá, bèn cố gắng đưa cái chân trái lên hết cỡ để đón đường truyền như sút đó, thì "rắc" 1 tiếng, bóng vừa dính vào chân trái tôi xong, tôi liền đệm nhẹ bằng chân trái vào gôn trong sự ngỡ ngàng của Phi.

Nhưng sau đó, tôi liền nằm xuống ôm lấy cái chân trái, cơn đau đến nhanh tới mức tôi không tưởng tượng được. Thấy vậy Phi nhanh chóng dìu tôi vào dưới gốc cây xà cừ ngồi xuống, cởi đôi giày thượng đình của tôi ra, nhìn xuống chân tôi lo lắng nói:

- Sưng to thế này, phải lấy đá chườm vào rồi.

Tôi đau đớn, không biết nói gì, nhìn chân dần dần sưng to hơn, tôi lo lắng.

- Trường mình không có căng tin lấy đâu ra đá bây giờ.

- Nhà ông gần đây không?

- Có, cách khoảng 100m.

- Thế thì cố gắng chịu đựng tí, tan học về nhà chườm đá vào là được.

Thế là cả buổi thể dục còn lại, tôi cứ ngồi lặng lẽ dưới gốc cây xà cừ xem các bạn trong lớp tập thể dục. Trong lòng không còn tâm trạng để nghĩ về Huệ hay Phương, mà chỉ còn mong muốn được về nhà thật nhanh để chườm đá.

Sau khi tiết thể dục kết thúc, Nhữ với Quang dìu tôi về lớp, những bước chân tệp tễnh của tôi, khiến cho cả khối đều chú ý chứ không chỉ riêng lớp tôi nữa. Tuy nhiên lại chẳng có ai trong lớp hỏi thăm tới tôi, chắc có lẽ bởi vì tôi xa cách mọi người trong lớp quá chăng? Hay là sự lạnh nhạt của tôi dành cho các bạn khác trong lớp đã vô tình khiến cho mọi người xa cách tôi, gián tiếp làm tôi cảm thấy cô đơn. Tôi cũng không biết nữa.

Bước về chỗ ngồi xong, tôi liền cảm ơn Nhữ với Quang, sau đó rót cho bản thân 1 cốc nước đầy, rồi uống bằng sạch 1 hơi. Có lẽ nước sẽ giúp cho bản thân tôi bình tĩnh lại được.

Một lúc sau, một mùi hương quen thuộc của ai đó ngồi cạnh tôi lại xuất hiện, tôi ngoảnh ra thì thấy Phương đang vội vã uống nước ở ngay trước mặt tôi. Không biết là vừa đi đâu về mà có vẻ thở dốc, mồ hôi mồ kê, khát nước như vậy. Uống xong Phương vào bàn ngồi, lặng người đi 1 lúc, sau đó mới nhìn sang phía tôi nói.

- Ê..tí nữa tiết Toán cuối, tôi có việc gấp phải về, cô giáo hỏi thì bạn bảo giúp tôi nhá.

- Không - tôi thẳng thừng.

- Bạn muốn nghỉ thì tự đi mà xin cô giáo. - khuôn mặt có vẻ mặt nghiêm túc của tôi dường như khiến Phương giận dỗi.

- Nhờ có tí việc cũng không được - Phương liền đứng dậy, bỏ xuống bàn thứ 4, thì thầm gì đó với Tùng.

Thế là sau đó, Phương về chỗ, không nói không rằng gì với tôi nữa, ánh mắt không chỉ có sự hờn dỗi mà còn có sự khinh bỉ, rồi Phương để lại hết cả sách vở trong ngăn bàn, cứ thế cầm mỗi chiếc điện thoại đi về trong sự ngỡ ngàng của tôi.

Tôi định gọi lại để hỏi làm sao nhưng sự kiêu ngạo trong người tôi không cho phép. Cộng với việc vết thương ở chân của tôi vẫn đang đau, đã khiến cho tôi bỏ ý định đuổi theo Phương để hỏi cho ra nhẽ. Thay vào đó, tôi bèn nhìn ra phía cây hoa sữa, xem đã có chùm hoa sữa nào nở chưa, cố gắng tìm kiếm cho bản thân một không gian bình yên quen thuộc.
 
Sửa lần cuối:
z7883292683393_ebfb5c60f1fcedd224c9ee56ed1a3293.webp

Chia sẻ với các bác 1 chút, thì hôm nay chính là ngày Công trong nhóm F4 bọn em lấy vợ. Đang ngà ngà say nên em muốn chia sẻ lên cho các bác chung vui cùng F4 bọn em nhé. Công nhà đối diện trường cấp 3 ngày xưa, nên đám cưới dựng rạp với tổ chức trong nhà đa năng của trường luôn.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
BichThuAiMe,
Người trả lời cuối
Sangsmurf,
Trả lời
558
Lượt xem
41.380
Quay lại
Lên đầu trang