Khi mọi người đã ổn định, còn mình vẫn loay hoay đi tìm câu trả lời cho cuộc đời

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề reco_v2
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

reco_v2

Senior Member
Mình sinh năm 2000. Bạn bè đồng trang lứa giờ đa số đã về quê làm ở các KCN, từ kế toán, CNTT đến ngoại ngữ. Bạn cấp 3 thì gần như đã lập gia đình, nhiều người còn có con.
Còn mình vẫn ở Hà Nội, nhưng cảm giác chỉ đang cố gắng để tồn tại. Mình đã thất nghiệp 51 ngày, cũng từng làm nhiều công việc part-time nhưng chẳng dư dả được bao nhiêu. Có lúc mình tự hỏi, liệu mình không đủ năng lực hay chỉ vì thị trường quá khó và tính cách của mình không phù hợp.
Điều mình trăn trở là vì sao nhiều người có thể hài lòng với một cuộc sống ổn định: đi làm, kết hôn, sinh con rồi cứ thế tiếp tục. Còn mình lại luôn muốn nhiều hơn, luôn nghĩ phải tìm được điều gì đó thật sự ý nghĩa. Không biết đó là khát vọng hay chỉ là sự không biết đủ, khiến mình mãi không thể chọn một cuộc sống yên ổn.
Bố mẹ thường giục mình sớm tìm hiểu ai đó để lập gia đình. Nhưng mình luôn nghĩ hôn nhân không thể chỉ dựa vào tình yêu, nhất là trong thời buổi này. Có lẽ mình vẫn đang mải tìm bản thân, hoặc cũng có thể mình quá ích kỷ để sống theo những gì mọi người kỳ vọng.
Mình từng rất tin vào câu: "Nếu ai cũng chọn cuộc sống dễ dàng, thì gian khổ dành phần ai." Nhưng đến hiện tại, mình bắt đầu tự hỏi liệu suy nghĩ ấy còn đúng không, hay chỉ là cách mình tự an ủi bản thân vì vẫn chưa tìm được hướng đi.
 
Bạn y như mình thời 2x, đi tìm lý tưởng cuộc sống, trăn trở về một cuộc đời có ý nghĩa. Giờ 4x với 4 đứa con vẫn ráng cố gắng tới ngày thoát khỏi rat race để lại tiếp tục tự do khám phá, tận hưởng, làm những điều thật sự muốn.
 
Mình cũng 2000 như bác thớt, cũng thất nghiệm cỡ ~ 4 tháng từ 11/2025-t2/2026, thực tế thì như em thấy đủ và biết đủ, đầu năm 2025 cũng lập gia đình, giờ cũng túc tắc đón bé.
 
Mình sinh năm 2000. Bạn bè đồng trang lứa giờ đa số đã về quê làm ở các KCN, từ kế toán, CNTT đến ngoại ngữ. Bạn cấp 3 thì gần như đã lập gia đình, nhiều người còn có con.
Còn mình vẫn ở Hà Nội, nhưng cảm giác chỉ đang cố gắng để tồn tại. Mình đã thất nghiệp 51 ngày, cũng từng làm nhiều công việc part-time nhưng chẳng dư dả được bao nhiêu. Có lúc mình tự hỏi, liệu mình không đủ năng lực hay chỉ vì thị trường quá khó và tính cách của mình không phù hợp.
Điều mình trăn trở là vì sao nhiều người có thể hài lòng với một cuộc sống ổn định: đi làm, kết hôn, sinh con rồi cứ thế tiếp tục. Còn mình lại luôn muốn nhiều hơn, luôn nghĩ phải tìm được điều gì đó thật sự ý nghĩa. Không biết đó là khát vọng hay chỉ là sự không biết đủ, khiến mình mãi không thể chọn một cuộc sống yên ổn.
Bố mẹ thường giục mình sớm tìm hiểu ai đó để lập gia đình. Nhưng mình luôn nghĩ hôn nhân không thể chỉ dựa vào tình yêu, nhất là trong thời buổi này. Có lẽ mình vẫn đang mải tìm bản thân, hoặc cũng có thể mình quá ích kỷ để sống theo những gì mọi người kỳ vọng.
Mình từng rất tin vào câu: "Nếu ai cũng chọn cuộc sống dễ dàng, thì gian khổ dành phần ai." Nhưng đến hiện tại, mình bắt đầu tự hỏi liệu suy nghĩ ấy còn đúng không, hay chỉ là cách mình tự an ủi bản thân vì vẫn chưa tìm được hướng đi.
Hi bác, mình cũng 2k như bác.

Với câu nói "vì sao nhiều người có thể hài lòng với một cuộc sống ổn định" Thì mình nghĩ nhiều người cũng đang gặp phải trường hợp như vậy. Bác có thể tìm hiểu "Puer Aternus" để hiểu rõ hơn.

Trong tâm trí của bác, cuộc đời không phải là những chuỗi này 9-5, làm công ăn lương, rat race, trở thành những con người "bình thường". Mà bác phải là "main character", là một nhân vật chính, làm được những điều phi thường, thực hiện được ước mơ, đam mê.

Nhưng chính cái suy nghĩ đó làm bác bị mắc kẹt trong cái "fantasy" của riêng mình.

Và bác bị mắc kẹt trong điều này, bác trong tâm trí vẫn luôn hình dung ra một cuộc đời vĩ đại. Nhưng thực tế lại là một cuộc đời tầm thường.

Bác có thể là một người giỏi, tài năng. Và bác nghĩ "chỉ cần t làm cái này là sẽ đươc thôi" và bác mãi không bao giờ thực hiện mà chỉ ngồi suy nghĩ sống trong fantasy của bác.

Thay đổi mindset, bác phải sống một cuộc đời "tầm thường". Làm công ăn lương, rat race, cưới vợ, đẻ con, mua nhà, và chết. Chấp nhận sự tầm thường để bản thân trở nên phi thường.

Bác không phải the chosen one, chỉ là một người bình thường thôi. Những project hay những điều bác muốn làm, hãy thực hiện từng bước một đi.

Học cách chịu trách nhiệm, có trách nhiệm chính là cái key để chữa căn bệnh "Puer Aternus" này.

Sẽ không ai cứu bác, ngoài bác.
 
Mình sinh năm 2000. Bạn bè đồng trang lứa giờ đa số đã về quê làm ở các KCN, từ kế toán, CNTT đến ngoại ngữ. Bạn cấp 3 thì gần như đã lập gia đình, nhiều người còn có con.
Còn mình vẫn ở Hà Nội, nhưng cảm giác chỉ đang cố gắng để tồn tại. Mình đã thất nghiệp 51 ngày, cũng từng làm nhiều công việc part-time nhưng chẳng dư dả được bao nhiêu. Có lúc mình tự hỏi, liệu mình không đủ năng lực hay chỉ vì thị trường quá khó và tính cách của mình không phù hợp.
Điều mình trăn trở là vì sao nhiều người có thể hài lòng với một cuộc sống ổn định: đi làm, kết hôn, sinh con rồi cứ thế tiếp tục. Còn mình lại luôn muốn nhiều hơn, luôn nghĩ phải tìm được điều gì đó thật sự ý nghĩa. Không biết đó là khát vọng hay chỉ là sự không biết đủ, khiến mình mãi không thể chọn một cuộc sống yên ổn.
Bố mẹ thường giục mình sớm tìm hiểu ai đó để lập gia đình. Nhưng mình luôn nghĩ hôn nhân không thể chỉ dựa vào tình yêu, nhất là trong thời buổi này. Có lẽ mình vẫn đang mải tìm bản thân, hoặc cũng có thể mình quá ích kỷ để sống theo những gì mọi người kỳ vọng.
Mình từng rất tin vào câu: "Nếu ai cũng chọn cuộc sống dễ dàng, thì gian khổ dành phần ai." Nhưng đến hiện tại, mình bắt đầu tự hỏi liệu suy nghĩ ấy còn đúng không, hay chỉ là cách mình tự an ủi bản thân vì vẫn chưa tìm được hướng đi.
fact: do bạn nghèo mới phải suy nghĩ nhiều, chứ người giàu họ có tiền họ chỉ hưởng thụ thôi, ko có thời gian suy nghĩ tìm ý nghĩa cuộc sống như bạn đâu...
:LOL:
 
ai cũng có hoài bão ước mơ abcd anh gì ơi, nhưng ra đời mới biết năng lực của mình/hoặc số mạng mình chưa tương xứng để đạt đc. nên bắt đầu làm tốt từ việc nhỏ, ví dụ a có thể chạy grab, trông xe hoặc xin vào 1 chỗ làm khiêm tốn, từ từ ổn định cuộc sống rồi nhảy việc
hoài bão làm gì khi hiện tại còn phải lo sinh tồn 3 bữa cơm chỗ ở thuốc men. sn 2000 quá trẻ, đầy người trắng tay 50,60 tuổi hiện vẫn bươn chải lết từ đáy đi lên. bạn mới 26 tuổi không cần bi quan quá.
 
ai cũng có hoài bão ước mơ abcd anh gì ơi, nhưng ra đời mới biết năng lực của mình/hoặc số mạng mình chưa tương xứng để đạt đc. nên bắt đầu làm tốt từ việc nhỏ, ví dụ a có thể chạy grab, trông xe hoặc xin vào 1 chỗ làm khiêm tốn, từ từ ổn định cuộc sống rồi nhảy việc
hoài bão làm gì khi hiện tại còn phải lo sinh tồn 3 bữa cơm chỗ ở thuốc men. sn 2000 quá trẻ, đầy người trắng tay 50,60 tuổi hiện vẫn bươn chải lết từ đáy đi lên. bạn mới 26 tuổi không cần bi quan quá.
Có ăn có học ai chạy grab bạn
 
Mình sinh năm 2000. Bạn bè đồng trang lứa giờ đa số đã về quê làm ở các KCN, từ kế toán, CNTT đến ngoại ngữ. Bạn cấp 3 thì gần như đã lập gia đình, nhiều người còn có con.
Còn mình vẫn ở Hà Nội, nhưng cảm giác chỉ đang cố gắng để tồn tại. Mình đã thất nghiệp 51 ngày, cũng từng làm nhiều công việc part-time nhưng chẳng dư dả được bao nhiêu. Có lúc mình tự hỏi, liệu mình không đủ năng lực hay chỉ vì thị trường quá khó và tính cách của mình không phù hợp.
Điều mình trăn trở là vì sao nhiều người có thể hài lòng với một cuộc sống ổn định: đi làm, kết hôn, sinh con rồi cứ thế tiếp tục. Còn mình lại luôn muốn nhiều hơn, luôn nghĩ phải tìm được điều gì đó thật sự ý nghĩa. Không biết đó là khát vọng hay chỉ là sự không biết đủ, khiến mình mãi không thể chọn một cuộc sống yên ổn.
Bố mẹ thường giục mình sớm tìm hiểu ai đó để lập gia đình. Nhưng mình luôn nghĩ hôn nhân không thể chỉ dựa vào tình yêu, nhất là trong thời buổi này. Có lẽ mình vẫn đang mải tìm bản thân, hoặc cũng có thể mình quá ích kỷ để sống theo những gì mọi người kỳ vọng.
Mình từng rất tin vào câu: "Nếu ai cũng chọn cuộc sống dễ dàng, thì gian khổ dành phần ai." Nhưng đến hiện tại, mình bắt đầu tự hỏi liệu suy nghĩ ấy còn đúng không, hay chỉ là cách mình tự an ủi bản thân vì vẫn chưa tìm được hướng đi.
nhìn nhận lại năng lực mình đến đâu, đừng nghĩ lớn lao vĩ cuồng mà lại bị chửi như bác tôi. hãy biết hài lòng với nhưng gì mình đang có và khả năng mình có thể mang lại được
 
Có ăn có học ai chạy grab bạn
sao lại ko hả a, a thất nghiệp 51 ngày a có tiền tích lũy, sức khỏe a đủ, a ko phải tiền này tiền kia, a có đk ngồi làm việc khác, vậy là mừng. nhưng tháng sau sau nữa mọi thứ xấu đi ko có cải thiện, a ko kiếm dc gì khác thì sao
chạy grab phụ thêm có gì sai, a bảo a làm thêm nhiều việc nhưng ko dư dả, vậy sao ko thử
còn ăn học là như thế nào, a có thạc sỹ tiến sỹ ko?
hiện a thất nghiệp, kinh tế ko dư dả. vậy ăn học có ích gì
 
sao lại ko hả a, a thất nghiệp 51 ngày a có tiền tích lũy, sức khỏe a đủ, a ko phải tiền này tiền kia, a có đk ngồi làm việc khác, vậy là mừng. nhưng tháng sau sau nữa mọi thứ xấu đi ko có cải thiện, a ko kiếm dc gì khác thì sao
chạy grab phụ thêm có gì sai, a bảo a làm thêm nhiều việc nhưng ko dư dả, vậy sao ko thử
còn ăn học là như thế nào, a có thạc sỹ tiến sỹ ko?
hiện a thất nghiệp, kinh tế ko dư dả. vậy ăn học có ích gì
Ủa, ng ta học 12 năm, 4 năm đh, 2 năm thsi giờ đi chạy grab khác gì em 18 năm ăn học vứt sọt rác à
 
Thằng thớt mới hôm qua lên bài đi làm không được chỉ dẫn, chửi xéo người khác không chịu dạy dỗ free kinh nghiệm làm việc của người ta cho mình. Hôm nay đã lại lên bài thất nghiệp 2 tháng rồi. Sống nhiều cuộc đời vãi
 
Hello người ae đồng niên, có vẻ những đứa trẻ giao nhau giữa 2 thế kỷ như bọn mình đều có tham vọng lớn á

Tôi cũng như thơt dù biết nhiều khi mình mong muốn hơi ảo tưởng mà vẫn cố gắng từng bước nhỏ, từng 0,01% trong cuộc sống

Hãy cứ đi chậm từng bước thôi không bỏ cuộc là được, còn bảo phải làm như này như kia hay như nào thì mình cũng không biết, vì mình không phải là bạn
 
nhìn nhận lại năng lực mình đến đâu, đừng nghĩ lớn lao vĩ cuồng mà lại bị chửi như bác tôi. hãy biết hài lòng với nhưng gì mình đang có và khả năng mình có thể mang lại được
tôi muốn tự mình xây dựng tập đoàn như vingroup, được làm TBT nước, tôi hoài bão lắm
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
reco_v2,
Người trả lời cuối
Naruto 90,
Trả lời
61
Lượt xem
7.517
Quay lại
Lên đầu trang