The Real L
Member
Mình quen em được hơn nửa năm rồi. Ban đầu chỉ là những tin nhắn vu vơ, trêu đùa nhau trên messenger, rồi dần dần 2 đứa càng nói chuyện càng thấy hợp nhau hơn. Buổi gặp đầu tiên là do em mở lời, em rủ mình đi dạo loanh quanh rồi đi cafe. Ấn tượng đầu tiên của mình về em là em rất tự tin, có phong thái của một tiểu thư, làm cho mình có phần hơi ngại ngùng.
Đỉnh điểm là có một hôm mình và em ngồi ở pub nói chuyện với nhau suốt mấy tiếng liền. Mình vẫn nhớ như in hôm đó, tiếng nhạc nhẹ du dương bên tai, không gian mờ mờ ảo ảo với ánh nến bập bùng, chỉ có 2 đứa ngồi đối diện nhau, mặt chạm mặt, cứ thế mà tâm sự thôi. Mình nhớ rõ ánh mắt, đôi môi của em lúc đó, thực sự nhìn em quá đáng yêu. Nhưng cũng chính vào lúc đó mình mới nhận ra rằng có lẽ mình và em sẽ chẳng bao giờ thuộc về nhau.
Giới thiệu sơ qua một chút, tuy là trai thủ đô nhưng nhà mình nghèo từ bé, bố mẹ đều làm công nhân cả. Hồi đó vô tư lắm, cứ nghĩ đơn giản là nghèo thì sao đâu, miễn mình sống tốt là sẽ hạnh phúc thôi. Tuy nghĩ vậy nhưng mình vẫn nhận thức được cái bất lợi của nghèo, nên cũng cố gắng học hành chăm chỉ, đến bây giờ tuy chưa được gọi là thành công nhưng cuộc sống cũng đã dễ thở hơn rất nhiều so với xưa kia rồi. Tuy hiện tại tiền mình đã làm ra được khá nhiều, nhưng mình vẫn giữ cái nếp sống từ bé đó, vẫn ăn mặc giản dị, thích đi ăn vỉa hè, đi xe máy đời thấp, dùng điện thoại rẻ tiền, tóm lại là không quan tâm người khác đánh giá mình qua mấy thứ vật chất bên ngoài đó.
Còn em thì khác xa. Em cũng sinh ra và lớn lên ở HN, nhưng nhà em có điều kiện hơn nhà mình rất nhiều. Em hay đi ăn nhà hàng, hay đi du lịch, em ăn mặc đẹp, bạn bè xung quanh em toàn con nhà giàu. Em chăm chút đến hình thức bên ngoài như một tiểu thư vậy. Em học cũng giỏi nữa. Em cũng rất xinh, còn ngoại hình của mình chỉ ở mức trung bình mà thôi.
Xét về mặt học thức thì mình tự tin là mình hơn em. Nhưng xét đến những thứ khác như gia cảnh, lối sống, ngoại hình... thì đúng là mình và em không cùng tầng lớp. Có lẽ dứt khoát buông bỏ từ bây giờ sẽ tốt hơn cho cả hai. Nghĩ là vậy, nhưng lúc nào trong đầu mình cũng hiện lên khuôn mặt xinh xắn của em vào tối hôm ngồi pub đó. Nếu được sống mãi trong một khoảnh khắc, thì mình ước đêm đó sẽ kéo dài mãi, chỉ có mình và em trên thế giới này mà thôi, cùng ánh nến, tiếng nhạc, và những lời tâm tư mãi không nói hết ra được.
Chỉ là một chút trải lòng mà thôi. Cảm ơn những ai đã đọc.
Đỉnh điểm là có một hôm mình và em ngồi ở pub nói chuyện với nhau suốt mấy tiếng liền. Mình vẫn nhớ như in hôm đó, tiếng nhạc nhẹ du dương bên tai, không gian mờ mờ ảo ảo với ánh nến bập bùng, chỉ có 2 đứa ngồi đối diện nhau, mặt chạm mặt, cứ thế mà tâm sự thôi. Mình nhớ rõ ánh mắt, đôi môi của em lúc đó, thực sự nhìn em quá đáng yêu. Nhưng cũng chính vào lúc đó mình mới nhận ra rằng có lẽ mình và em sẽ chẳng bao giờ thuộc về nhau.
Giới thiệu sơ qua một chút, tuy là trai thủ đô nhưng nhà mình nghèo từ bé, bố mẹ đều làm công nhân cả. Hồi đó vô tư lắm, cứ nghĩ đơn giản là nghèo thì sao đâu, miễn mình sống tốt là sẽ hạnh phúc thôi. Tuy nghĩ vậy nhưng mình vẫn nhận thức được cái bất lợi của nghèo, nên cũng cố gắng học hành chăm chỉ, đến bây giờ tuy chưa được gọi là thành công nhưng cuộc sống cũng đã dễ thở hơn rất nhiều so với xưa kia rồi. Tuy hiện tại tiền mình đã làm ra được khá nhiều, nhưng mình vẫn giữ cái nếp sống từ bé đó, vẫn ăn mặc giản dị, thích đi ăn vỉa hè, đi xe máy đời thấp, dùng điện thoại rẻ tiền, tóm lại là không quan tâm người khác đánh giá mình qua mấy thứ vật chất bên ngoài đó.
Còn em thì khác xa. Em cũng sinh ra và lớn lên ở HN, nhưng nhà em có điều kiện hơn nhà mình rất nhiều. Em hay đi ăn nhà hàng, hay đi du lịch, em ăn mặc đẹp, bạn bè xung quanh em toàn con nhà giàu. Em chăm chút đến hình thức bên ngoài như một tiểu thư vậy. Em học cũng giỏi nữa. Em cũng rất xinh, còn ngoại hình của mình chỉ ở mức trung bình mà thôi.
Xét về mặt học thức thì mình tự tin là mình hơn em. Nhưng xét đến những thứ khác như gia cảnh, lối sống, ngoại hình... thì đúng là mình và em không cùng tầng lớp. Có lẽ dứt khoát buông bỏ từ bây giờ sẽ tốt hơn cho cả hai. Nghĩ là vậy, nhưng lúc nào trong đầu mình cũng hiện lên khuôn mặt xinh xắn của em vào tối hôm ngồi pub đó. Nếu được sống mãi trong một khoảnh khắc, thì mình ước đêm đó sẽ kéo dài mãi, chỉ có mình và em trên thế giới này mà thôi, cùng ánh nến, tiếng nhạc, và những lời tâm tư mãi không nói hết ra được.
Chỉ là một chút trải lòng mà thôi. Cảm ơn những ai đã đọc.


(just kidding)

