Ký ức 1 thời ngang dọc

lionking_sg

Member
#kíức1thờingangdọc
#
Chap12


Vừa lên xe là tao đã chui tót vào hàng ghế sau cùng, chú 3 thì ngồi ghế đầu tiên, hàng ghế giữa là 2 chị em Vĩnh Long. Nói truyện trên trời dưới đất với chú 3, chú 5 tài xế và 2 chị em Vĩnh Long đến lúc tới bảng địa phận Long An trên cao tốc thì mọi người đã phiêu diêu lên 9 tầng mây, chỉ còn tao thức và chú 5 thì lái xe. Nhìn chị em Vĩnh Long dựa vào nhau ngủ ngon lành, tao nhìn con Vĩnh Long chị mà nghĩ đến câu nói lúc sáng của chú 3. Tao cười thầm nhưng chắc có lẽ thật trong tâm bây giờ tao chưa muốn nghĩ tới mối quan hệ xa hơn giữa tao và cô chị Vĩnh Long.
Tao vừa kết thúc một cuộc hôn nhân đã đổ vỡ, tao và vợ tao quen nhau 3 năm thì cưới. Gia đình tao điều kiện chẳng hơn ai nhưng cũng chẳng thua ai, tao là con 1,nhưng thành phần gia đình tao thì thuộc loại kinh doanh mua bán. Còn gia đình vợ tao thì vợ tao cũng con 1, ba vợ tao công tác ở thành ủy, mẹ vợ tao là công an, giảng viên của 1 trường Cảnh sát nhân dân. Và đặc biệt hơn, lần đầu tiên tao gặp vợ tao là trên trụ sở Công An quận, lúc đó tao bị mời lên vì liên quan đến 1 vụ đâm chém mang tính chất băng nhóm. ĐM 2 vợ chồng tao gặp nhau và bắt đầu yêu nhau từ cái lần gặp định mệnh đó ( sau này tao sẽ có 1 phần dành để kể cho mấy tml tụi mày về chuyện tình của vợ chồng tao ). Vượt qua rất nhiều sóng gió mà đỉnh điểm là quyết định từ bỏ ngành Công An để được kết hôn với tao. Lúc đám cưới tụi tao, ông già vợ tao không dự vì còn tức giận đứa con gái rượu của ông.
Vậy mà cứ tưởng hạnh phúc sẽ mỉm cười với tụi tao khi đứa con trai đầu lòng chào đời, nhưng không.... Có lẽ tình yêu của vợ chồng tao không đủ lớn để vượt qua những sóng gió cuộc đời. Tao đã cố gắng níu giữ nhưng sau cùng tao nhận ra 1 khi đã hết duyên hết nợ thì sống bên nhau ngày nào sẽ làm đau khổ nhau ngày đó thôi, vậy nên dứt khoát để giải thoát cho nhau.
Tụi mày biết không, lúc nhỏ khi ba mẹ tao ly hôn, tao hiểu cái cảm giác của 1 đứa trẻ thiếu thốn tình thương của ba mẹ như thế nào và sau này lớn lên tao thầm hứa với lòng sẽ không thể đi theo vết xe đổ đó được nhưng cuộc đời, nó không theo những gì mày muốn.
Và hôm nay nghe chú 3 nói vậy, tao chỉ trả lời qua loa, tao sợ phải bắt đầu lại 1 mối quan hệ mới rồi không biết nó lại đi về đâu. Trái tim tao giờ đây chẳng muốn đón nhận thêm 1 ai nữa. Là 1 thằng đàn ông, có lẽ tao cũng có những ham muốn sinh lý thông thường, và khi nhìn con chị Vĩnh Long đang ngủ, bộ ngực phập phồng theo từng nhịp thở cùng với cái cơ thể trong độ tuổi đẹp nhất của đời con gái thì tao cũng không tránh khỏi những rung động tầm thường đầy nhục dục...
ĐM sai quá rồi đó T à. Tao tự đập trán mình để thoát khỏi những suy nghĩ đầy phần CON trong tao, xoay qua hướng cửa sổ xe, tao nhìn xa xăm để cố trở về phần NGƯỜI của tao. Thật sự lâu rồi từ khi ly hôn, tao đã không gần gũi đàn bà. ĐM chuyến này về miền Tây phải kiếm chỗ Massage nào giải quyết cái sinh lý đàn ông mới được, về miền lục tỉnh Nam Kỳ, thủ phủ gái đẹp mà không có gì thì lại phí cuộc đời....
 

lionking_sg

Member
#kíức1thờingangdọc
#Chap13

Tao ngủ 1 giấc cho đến khi con chị Vĩnh Long khều khều làm tao giật mình tỉnh giấc. Mặt còn đang say ke tao hỏi:
_ Tới Vĩnh Long rồi hả em ?
Con chị Vĩnh Long cười như chọc quê tao:
_ Tới nhà em rồi anh. Anh ngủ gì mà mê mệt dzữ dzậy ?
Tao cười hề hề rồi bước xuống xe, chắc có lẽ đêm qua ngủ chập chờn nên chưa đủ giấc.
Chiếc xe đậu trước 1 căn nhà 3 tầng, phía dưới tầng trệt dùng để kinh doanh hiệu thuốc tây, căn nhà nằm trên 1 con đường trung tâm sầm uất. Ra đón tao là thím 3, thím hết xoa đầu tao, tới dùng 2 tay nựng 2 má của tao. Thím vẫn hay như thế này mỗi khi gặp lại tao, tao không cảm thấy khó chịu mà lại thích được thím xoa đầu, nựng má. Chắc có lẽ tao thiếu thốn tình thương của mẹ từ lúc nhỏ nên những việc như vầy, tao cảm nhận được hơi ấm của gia đình.
Có lẽ 2 chị em Vĩnh Long thấy kỳ kỳ vì tao đã lớn rồi mà thím 3 còn xoa đầu, nựng má tao như đứa con nít nên nhăn nhó, con em lên tiếng :
_ Mẹ này, làm như anh.T như con nít không bằng.
Thím 3 cười ha hả nhìn tao:
_ Thằng.T lớn với ai không biết, chứ với thím 3 nó vẫn còn nhỏ.
Vậy là cả nhà cười vui vẻ bước vào trong nhà. Chắc biết tao về nên thím 3 đã nấu sẵn nồi lẩu mắm cùng với những loại rau ăn kèm đã dọn sẵn để trên bàn ăn. Món này là món khoái khẩu nhất của tao mà. Giờ nhìn lại đồng hồ đã gần 2h trưa, bụng tao đã cồn cào rồi
Vậy là cả nhà quây quần bên nhau ăn uống, kể cả những người phụ việc ở nhà thuốc chú thím 3.
Lâu rồi tao không được ăn ngon như vậy. Có thể nồi lẩu mắm thím 3 nấu ngon 1 phần, phần còn lại chính là cảm giác, cái cảm giác của gia đình, của tình thân mà 1 thằng như tao rất muốn có được.
Ăn uống xong xuôi, để cho chị em Vĩnh Long dọn dẹp, tao theo chú thím 3 lên tầng trên uống nước trà. Tao nhanh tay pha bình trà nóng đặt lên bàn, có lẽ căn nhà này mọi đồ vật đều đã quá quen thuộc với tao.
Cầm tách trà nóng tao đưa, chú 3 cười nói :
_ Con thấy hông, về đây vui hông. Nếu công việc trên đó không ổn, về đây với chú thím. Ở cái đất Vĩnh Long này đâu thiếu việc cho người như con.
Thím 3 như đồng ý với chú 3:
_ Đúng đó con, về đây mức sống không cao, sống thoải mái lắm con.
Tao biết chú thím 3 thương tao nhưng tính tao thích tự do, không muốn người khác sắp đặt cho mình nên cũng trả lời chú thím cho qua chuyện. Nói chuyện 1 hồi thì thím 3 cũng xuống nhà bán thuốc, còn chú 3 vào phòng nằm nghỉ, lúc này tao mới lấy bao thuốc, châm 1 điếu, đang lơ mơ thì con chị Vĩnh Long từ tầng dưới bước lên, lúc này nó đã thay bộ đồ lúc sáng, giờ nó mặc cái áo thun cổ tròn bó sát người làm tăng thêm những đường cong của người con gái, cái quần Jean ngắn như phô ra cặp đùi trắng nõn và đôi chân dài miên man, nó bước tới kéo ghế ngồi vắt chân đối diện tao, nó hỏi tao vẻ quan tâm :
_ Anh không đi nghỉ chút đi anh?
Tao cười lắc đầu rồi nhìn ra xa xăm, rít 1 hơi thuốc
Tao vừa nhìn xa xăm vừa cất tiếng hỏi nó :
_ Anh nghe nói em vẫn chưa quên được chuyện cũ hả?
Tao nghe nó trả lời hơi lí nhí :
_ Quên sao được anh
Lúc này tao quay sang thì đã thấy mắt nó hơi ngân ngấn nước mắt, và 1 dòng nước mắt chảy xuống...
Tao lúng túng :
_ Anh xin lỗi vì nhắc lại chuyện cũ nhưng không lẽ em cứ ôm hình ảnh của quá khứ trong lòng hoài sao ? Anh nghĩ em nên mở lòng ra đón nhận những tình cảm mới, những con người mới đi em, như vậy...
Tao chưa kịp nói hết câu thì nó bật khóc, ĐM nhìn nước mắt nó rớt lộp độp mà tao rối.
Móa lúc đó đéo hiểu sao tao lại đứng dậy bước qua ôm nó vào lòng, nó thì còn đang ngồi, tao thì đứng nên cái má của nó áp vào bụng tao, nước mắt nó cứ chảy dài, 2 tay nó cũng ôm vòng qua eo tao...Tao cảm nhận được từng cái nấc nhẹ của nó
Tay tao khẽ vuốt lên mái tóc của nó, giọng tao trầm ngâm:
_ Cứ khóc đi em, khóc cho nhẹ lòng...
Khóc được 1 chút, Vĩnh Long như chợt nhận ra tao và nó đang ôm nhau, chỉ hơi lạ là đứa đứng, đứa ngồi. Nó vội buông tay nó ra, tao hiểu ý cũng rút tay về. Tao hơi lóng ngóng quay bước về cái ghế của tao. Vừa bước tao vừa nói :
_ Khóc đã rồi thôi he. Từ nay đừng tự hành hạ bản thân mình nữa
Vĩnh Long không nói gì, nó lại nhìn ra xa xăm. Tao vội chuyển đề tài, tao cười cười nói :
_ Phải chi anh em mình cứ còn nhỏ hoài em he.
Như bắt trúng tần số của nó, Vĩnh Long hồ hởi trả lời:
_ Uhm nhiều lúc em cũng suy nghĩ như anh. Anh còn nhớ lúc mình còn nhỏ, mỗi lần anh về đây chơi không?
Tao cười và trả lời:
_ Sao mà anh quên được em
Vĩnh Long cười tươi như sống lại với những kí ức tuổi thơ ngọt ngào:
_ Anh có nhớ lúc nhỏ, mình hay chơi trò cô dâu chú rể. Anh từng nói lớn lên sẽ cưới em làm vợ, sẽ lo cho em suốt cuộc đời...
Tao tròn mắt giả bộ ngạc nhiên rồi cười:
_ Mấy vụ đó sao em nhớ dai quá vậy?
Vĩnh Long chồm người đánh tao 1 cái. Nó xí 1 cái. Tụi tao ngồi đó cùng ôn lại những kỷ niệm về tuổi thơ, tao ước gì tụi tao cứ còn nhỏ, nhỏ mãi đừng trở thành người lớn làm gì...
Mơ mộng rồi cũng phải trở về với thực tại.
Tao hỏi mượn chìa khóa xe máy để lượn 1 vòng tp. Vĩnh Long, con chị Vĩnh Long ngơ ngác hỏi tao:
_ Anh đi đâu? Muốn đi chơi đâu em dắt anh đi
Tao cười cười:
_ Thôi em ở nhà kiếm ít đồ, tối nay cả nhà mình lên sân thượng lai rai đồ nướng nhe. Giờ anh chạy 1 vòng coi Vĩnh Long có thay đổi gì không
ĐM nghe nói tới ăn uống là mặt nó sáng rỡ. Nó đồng ý liền tức khắc.
Vậy là dắt chiếc xe máy ra khỏi nhà phóng đi không quên chào thím 3
Tuy là nói là thành phố nhưng Vĩnh Long không lớn lắm, chạy vài con đường đã muốn hết khu trung tâm thành phố. Lúc nhỏ, mỗi lần về đây chơi, ba tao hay để tao ngồi trước xe rồi ông chở tao đi chơi vòng vòng... Theo quán tính, tao chạy vào cái công viên, công viên này có tên gọi là công viên sông Tiền vì nó nằm cạnh 1 con sông là 1 nhánh của sông Tiền. Gửi chiếc xe máy, tao ghé mua 1 lon Coca rồi rảo bước vào công viên. Vì giờ này cũng tầm hơn 4h chiều nên cũng có nhiều người ra hóng mát. Tao chọn 1 băng ghế đá sát lan can ngăn cách công viên với bờ sông. Ngồi xuống bật lon Coca làm 1 ngụm, châm điếu thuốc rồi phóng tầm mắt ra xa. Đang thưởng thức điếu thuốc còn dang dở thì bỗng nhiên có 1 bàn tay từ phía sau lưng tao bịt mắt tao lại. ĐM nó, vụ gì vậy trời. Sau 1 giây trấn tĩnh, tao cười cười :
_ Vĩnh Long hả?
Con chị Vĩnh Long ỉu xìu nói :
_ Chơi hông vui, sao anh biết dạ ?
Tao cười cười :
_ Bàn tay của cô dâu năm xưa mà anh không nhận ra được thì sao xứng làm chú rể được
ĐM cái đất Vĩnh Long này tao có quen đéo ai đâu, bàn tay chụp vào mắt tao thì thon, mềm lại còn có mùi thơm thì chỉ là tay con gái. Suy ra chỉ là tay chị em nó, nhưng con em Vĩnh Long thì không dám giỡn với tao như vậy, chỉ duy nhất là con chị. Tao nghĩ thầm.
Con chị Vĩnh Long nghe tao nói đến cô dâu chú rể lại đỏ mặt.
_ Sao em biết anh ở đây? Tao thắc mắc hỏi
Giọng con chị cười cười :
_ Anh quên là chỗ này lúc nhỏ tụi mình hay ra đây chơi hả? Với lại lần nào anh về đây mà không ra chỗ này. Em với con em Vĩnh Long đi chợ mua đồ nướng về tối lai rai, chạy ngang thấy xe máy của em, em mới vào coi thử.
ĐM con này để ý tao dữ vậy. Vậy là ngồi xàm xí chút rồi về. Tao lấy xe, nổ máy, con chị Vĩnh Long tót lên yên sau vì con em Vĩnh Long đã chạy về trước.
Buổi chiều ở cái thành phố ven sông Tiền thật bình yên. Ở đây cũng có giờ tan tầm nhưng không kẹt xe, không vội vã, không ồn ào khói bụi như ở Sài Gòn. Nó phẳng lặng như chính những con sóng vỗ về nhè nhẹ trên dòng sông hiền hòa kia. Và trong dòng xe ngược xuôi ấy, có 1 đôi trai gái trên chiếc xe máy đang líu lo đủ mọi chuyện trên đời...
 

lionking_sg

Member
#kíức1thờingangdọc
#Chap14

Tối hôm đó sau khi đóng cửa quầy thuốc tây. Cả nhà chú 3 và tao quây quần bên cái bếp nướng được đặt trên sân thượng, cái sân thượng này được gia đình chú 3 dùng để trồng những chậu hoa kiểng và đặt biệt dùng để tổ chức những bữa tiệc nướng như thế này. Từ cái sân thượng này, có thể phóng tầm mắt ra dòng sông Cổ Chiên, xa xa phía thượng nguồn là cây cầu Mỹ Thuận được thắp đèn sáng choang nhìn thật là hùng vĩ.
Mùi thơm bốc lên từ tôm, mực, bạch tuột, thịt ba chỉ...làm những cái bụng đói ra sức mà chiến đấu. Một thùng bia Tiger ướp lạnh được chia đều cho mọi người.
Gió từ sông thổi vào mang theo hơi nước mát lạnh. Bao lâu rồi? Chắc cũng lâu tao mới uống được 1 bữa vui vẻ như thế này. Tao và con chị Vĩnh Long hôm đó uống hơi nhiều, mỗi đứa cũng 6 lon mà mới ngà ngà, mọi người còn lại chủ yếu là ăn, uống cũng ít. Hơn 10h tối, mọi người cũng đã mệt nên rút từ từ, đầu tiên là chú thím 3, chú 5, rồi tới lượt con em Vĩnh Long. Chỉ còn tao với con chị Vĩnh Long, theo thói quen, tao chăm tiếp điếu thuốc. Thấy vậy, con chị Vĩnh Long lên tiếng:
_ Tối giờ anh hút 6 điếu rồi, không tốt đâu đó
Tao cười cười. Tao hỏi Vĩnh Long:
_ Lon nữa rồi thôi he. Em uống nổi nữa không?
_ Không uống nổi thì uống chìm, sợ gì anh. Nó cười nhe răng
ĐM mày xéo xắt rồi he. Tao cầm lon bia mới khui, bước ra lan can nhìn về hướng cầu Mỹ Thuận, gió thổi vù vù mát rượi. Con chị Vĩnh Long cũng cầm lon bia bước ra, nó ực 1 hớp bia cũng nhìn về hướng cây cầu. Nó nói thì thầm:
_ Đẹp quá ha anh.
Tao gật đầu, cầm lon bia ực 1 hơi. Vĩnh Long lại thì thầm:
_ Sau này anh dự định ra sao ?
Tao nhíu mày, có lẽ tại thời điểm điểm này đây là 1 câu hỏi quá khó với tao. Tao im lặng rồi nhìn Vĩnh Long, tao đưa lon bia lên nói:
_ Thôi uống đi em, chuyện ngày mai cứ để ngày mai tính
2 lon bia chạm mạnh vào nhau, rồi mỗi đứa ngửa mặt uống ừng ực. Hai tiếng ...cốp...cốp... vang lên từ 2 lon bia rỗng được vứt xuống cái nền xi măng. Hai tay tao vịn vào cái lan can, tao nói:
_ Từ sau khi ly hôn, công việc thất bại, nhiều chuyện xảy ra cùng 1 lúc, đôi khi anh cảm thấy bất lực, muốn gục ngã nhưng anh nghĩ anh còn con anh. Anh muốn bắt đầu lại cuộc sống mới, bắt đầu lại từ những con số 0. Cũng giống như em, em cố gắng mạnh mẽ, cố vùi đầu vào công việc để quên đi những chuyện buồn....
Vĩnh Long lại ngắt lời tao:
_ Không phải anh mới vừa nói, chuyện của ngày mai để ngày mai tính sao ? Em muốn uống nữa
Vừa nói nó vừa quay bước định vào lấy thêm bia nhưng có lẽ nó say nên loạng choạng té xuống, tao thấy vậy vội bước tới đưa tay kéo nó đứng dậy. CĐM, nó nắm tay tao để lấy đà đứng lên nhưng đo lực kéo của nó mạnh quá lại đang ngà ngà nên tao bị nó kéo ngã xuống luôn. Trong tích tắc, tao ngã nằm đè lên nó. Đéo hiểu sao lúc đó 2 ánh mắt chạm vào nhau, chết lặng. Tao nghĩ lúc đó hình như khoảng không gian và thời gian ngừng lại. Mặt tao và mặt Vĩnh Long chỉ cách nhau vài cm, tao cảm nhận rõ rệt hơi thở gấp gáp của Vĩnh Long phà vào mặt tao, bỗng môi tao và môi Vĩnh Long từ từ dính chặt vào nhau, tao không biết lúc đó ai là người chủ động nhưng điều đó không quan trọng khi giờ đây hai đôi môi như quấn chặt vào nhau, tiếng thở ngày càng gấp gáp. 2 cái cơ thể như mềm ra theo từng nhịp đập thình, thình thịch của 2 con tim đồng nhịp.
Bỗng nhiên, tao buông tay ra khỏi người Vĩnh Long, vội vàng đứng lên. Vĩnh Long hơi ngạc nhiên trước thái độ của tao, nó nhìn tao đăm đăm rồi hỏi:
_ Anh chê em hả ? Chắc anh không thích em
Tao vội nói :
_ Không phải vậy đâu em, đừng hiểu lầm anh. Nhưng anh không muốn giữa anh và em đi quá giới hạn. Và anh nghĩ em cũng có cùng suy nghĩ như anh. Anh thì chưa thể quên được hình ảnh của vợ anh, và em cũng vậy, em vẫn còn hình bóng của người bạn đã khuất của em. Nếu như mình đi quá giới hạn, chẳng lẽ em lại người đóng thế và anh cũng ngược lại.
Tao lại khom người xuống, kéo Vĩnh Long đứng dậy. Vĩnh Long lại khóc, hai dòng nước mắt lăn dài trên đôi mả của em. Tao bước lại ôm em vào lòng, mùi hương toát ra từ mái tóc của em thoang thoảng. Tao lại nói tiếp :
_ Thật sự bây giờ anh chưa thể yêu thêm 1 người con gái nào nữa. Anh sợ phải bắt đầu lại 1 mối tình. Nếu thật sự yêu nhau thì mình sẽ là của nhau, anh không muốn như kiểu bây giờ, đến với nhau trong đam mê xác thịt 1 khoảnh khắc rồi thôi. Em hiểu ý anh hông,?
Vĩnh Long ngước nhìn tao, em nở 1 nụ cười:
_ Cám ơn anh. Em nghĩ ba mẹ và em không nhìn nhầm người
ĐM, nó nói vậy là ý gì. Thôi tao cũng đéo quan tâm nhiều, thật ra tao không muốn có thêm rắc rối.
Tao lọ mọ về cái phòng mà gia đình chú 3 đã chuẩn bị sẵn. Đêm đó có lẽ vì say nên tao làm 1 giấc thẳng cẳng, không mộng mị
Ngày hôm sau tao lòng vòng quanh thành phố cùng với con chị Vĩnh Long. Rồi tao nhận được điện thoại thằng chủ xe. Nó kêu tao sáng mai đem đồ qua chỗ mới. Vậy là chiều đó tao phải đặt vé xe về lại Sài Gòn. Gia đình chú 3 tiễn tao ra xe, chị em Vĩnh Long hẹn tao vài bữa lên nhận nhà. Lúc tao lên xe, tao cảm thấy có 1 ánh mắt buồn buồn đang dõi theo tao, ánh mắt ấy chính là của con chị Vĩnh Long.
Chiếc xe 16 chỗ lăn bánh rời đi hướng về lại Sài Gòn, bỏ lại sau lưng cái thành phố nhỏ dần xa
Về đến Sài Gòn lúc 6h30' tối. Cảm thấy cũng lâu không gặp con trai của tao, tao móc điện thoại bấm số vợ tao. Không thấy trả lời, tao vội vẫy xe ôm, điểm đến là nhà vợ tao ở quận 3.
Bước xuống xe, tao trả tiền rồi bước lên lề đường. Nhà vợ tao cũng là 1 căn nhà trong cư xá Đô Thành, nằm phía sau bệnh viện Bình Dân. Thấy đèn trong nhà sáng, tao bấm chuông, hơi hồi hộp. Mở cửa cho tao là cô giúp việc, thì ra gia đình vợ tao đã đi du lịch Nha Trang. Buồn bã tao chào cô giúp việc rồi bước đi.
Vừa đi được vài bước, tao nghe tiếng nhạc thiếu nhi phát ra từ 1 nhà gần đó
...Ba thương con vì con giống mẹ
...Mẹ thương con vì con giống ba
...Cả nhà ta cùng yêu thương nhau
...Xa lại nhớ, gần nhau lại cười...
Tao lặng lẽ nhìn vào ngôi nhà phát ra tiếng nhạc. 1 đứa bé bi bô hát theo tiếng nhạc, bên cạnh là ba mẹ nó đang vỗ tay theo từng nhịp.
ĐM, những điều đơn giản như vậy sao đối với tao ngay lúc này thấy như thật xa vời, như thể tao không thể nào có được. Mắt tao cay cay như muốn nhòe đi...Lúc này dưới ánh đèn đường, có 1 thằng đeo cái ba lô bước đi, cái bóng dài ngoằng của nó in trên con đường vắng. Xung quanh đó, những gia đình đang chuẩn bị quây quần bên bữa cơm tối ấm áp...
 

lionking_sg

Member
#kíức1thờingangdọc
#Chap15

Sáng hôm sau, hơn 7h là tao đã có mặt tại địa điểm mới mà thằng chủ xe đã thuê được. Đó là 1 căn nhà 2 tầng ở khu Bắc Hải, đối diện căn nhà có 1 bãi giữ xe ô tô nhỏ. Và 3 chiếc xe cứu thương được đậu chễm chệ bên bãi giữ xe. Căn nhà thì để ở. Tụi tao được dành hẳn 1 căn phòng rộng với toilet riêng trong phòng, có cả điều hòa. Phòng kế bên là của vợ chồng thằng chủ xe. Tầng dưới là phòng dành cho ba mẹ của nó, còn phòng cuối cùng tầng dưới là của con em gái thằng chủ xe.
Khi tao qua tới thì đã thấy thằng chủ xe, thằng Nha Trang, và 1 thằng nữa mà qua giới thiệu tao biết đó là thằng Bến Tre, nó bằng tuổi thằng Nha Trang, ra vẻ cũng lanh chanh lách chách. Tụi nó bày cái bàn ra trước nhà ngồi uống cà phê sáng. Tao vội lên cất đồ rồi xuống ngồi làm ly cà phê cho tỉnh táo. Sau vài câu khách sáo làm quen thì tụi tao cũng quen dần, không giữ khoảng cách với nhau nhiều.
Lúc này từ trong phòng tầng dưới bước ra 1 đứa con gái trạc tầm 22-23 tuổi, nó mặc cái áo sơ mi trắng kèm theo chiếc váy ngang đùi, trên cổ nó đeo tấm thẻ nhân viên có logo của công ty tài chính một thành viên Việt Nam thịnh vượng FE Credit. Thằng chủ xe giới thiệu tao là người mới, sẽ ở đây để làm. Nó chỉ gật đầu chào rồi dắt xe máy phóng đi, ĐCMN thái độ con này ra vẻ khinh người ta, tao gọi nó là con FE. Hỏi thằng chủ xe thì biết nó là em ruột thằng chủ xe,nó 22 tuổi ( tao nhìn già bỏ mẹ), nó đang làm bên khâu nhắc nợ của công ty tài chính FE Credit ở bên Cộng Hòa, Tân Bình. Đậu xanh rau má nó, kiểu cách của nó tao tưởng nó làm bên Ngân hàng nhà nước không chứ, mới sáng sớm gặp con xàm lol, thứ gì chứ đéo phải thứ 7, chủ nhật.
Thằng chủ xe nói hôm nay thằng Nha Trang trực tua đầu, tao vẫn đi theo thằng Nha Trang, tua sau thì thằng Bến Tre, cứ vậy mà luân phiên chạy. Nếu tao đã quen rồi thì 2-3 ngày tới tao ra xe luôn. ĐM thấy háo hức ghê, hình như cái cảm giác sợ hãi đã biến khỏi trong tao hơn 70%.
Mong là có liền, điện thoại thằng chủ xe vang lên, sau 1 lúc nói chuyện, nó quay qua nói với thằng Nha Trang:
_ Trại hòm 8 Quang, Bình Dương nhe Nha Trang, đi Cà Mau. Chạy thẳng lên nhà xác Dĩ An luôn
Thằng Nha Trang móc điện thoại ra lưu số điện thoại cần liên hệ rồi tui tao bước qua bãi xe, kiểm tra xe cộ đâu đó xong xuôi thì lên đường thẳng tiến hướng thị xã Dĩ An, Bình Dương
Sau khoảng 30' thì tụi tao đã có mặt trước cửa bệnh viện Dĩ An, nói chuyện với khứa bảo vệ xong, tụi tao cho xe chạy vào con đường nhỏ trong khuôn viên bệnh viện dẫn vào nhà xác. Quay đầu và lùi đít xe vào gần cánh cổng nhà xác, tao và thằng Nha Trang bước xuống, mở cốp xe, nó không kéo băng ca xuống như mọi khi mà nó lôi ra 2 cọng dây, tiếp theo nó mở mấy cái chốt cố định băng ca rồi dựng đứng băng ca theo chiều ngang, ép sát vào thành xe rồi dùng dây khéo léo luồn và cột chặt cái băng ca nép sát thành xe theo chiều dài. Nó nói:
_ Bữa nay mình chở quan nhe anh. Chỗ trại hòm họ nhận xác, bán hòm, giờ bán kèo cho mình vận chuyển về quê.
Giờ thì tao đã hiểu, ngoài chở xác còn có thêm món chở quan tài.
Có tiếng khóc thất thanh của 1người phụ nữ vang lên trong nhà xác, tiếp theo là người đàn ông dìu chị ta ra ngồi ở ghế đá, chị nấc lên từng tiếng, ý mà hình như chị ta có bầu, tao thấy cái bụng nhô ra hơi to to. Liếc vào trong tao thấy đám đạo tỳ đang lui cui khiêng cái xác được bọc mấy lớp ny lông bỏ vào cái quan tài đã để sẵn trước đó. Vậy là đang liệm, thằng Nha Trang lân la lại chỗ mấy người đàn ông đang đứng, chắc là người nhà của cái xác trong kia. Nó hỏi :
_ Nam hay nữ vậy chú ?
Ông kia hơi ngạc nhiên hỏi lại:
_ Hỏi chi vậy mậy?
Thằng Nha Trang điềm đạm nói :
_ Để biết chút cho quan lên xe, con khấn phù hộ cho xe mình đi đến nơi về đến chốn chú ơi
Giờ thì mấy ha kia mới biết tụi tao là tài xế của chiếc xe cứu thương đang đậu. Ông kia trả lời :
_ Nam con ơi. Bị tai nạn giao thông hồi khuya, chút xong rồi, con chở ra chỗ tai nạn hồi hôm để thầy rước vong nó về theo gia đình. Kia là con vợ nó, tội nghiệp, đang bầu bì mà nó gặp chuyện như vầy....
Ông chỉ tay hướng về chỗ chị gái lúc nãy. ĐM, vậy là chắc chắn sắp sửa có 1 đứa trẻ chào đời mà không thấy được mặt ba nó rồi, tội nghiệp quá !!!
Sau khi khâm liệm xong và đóng nắp quan, chiếc quan tài được mấy ông đạo tỳ khiêng để lên xe của tụi tao, đi trước là bà chị lúc nãy, 2 tay chị bưng cái lư hương có mấy nén nhang đang cháy cắm trên đó, chị vẫn khóc nức nở. Lòng tao như thắt lại, cái chết vì TNGT nó bất ngờ lắm, mới thấy đó, rồi mất đó, nó để lại nỗi đau và sự kinh hoàng cho những người ở lại...
Chiếc xe tụi tao từ từ lăn bánh chở theo cái quan tài lạnh lẽo với cái lư hương cắm vài cây nhang được cố định trên nắp quan tài bằng băng keo 2 mặt, người vợ, 2 người đàn ông là người nhà của người xấu số thẳng ra cao tốc Mỹ Phước - Tân Vạn để quay lại hiện trường vụ TNGT chết người ngay tối hôm qua...
Đến nơi đã thấy người bên trại hòm 1 ông thầy tụng đợi sẵn, đó là ngay 1 cái ngã 5 có cái vòng xoay ở giữa, tao đậu xe sát lề đường, gần chỗ vòng xoay. Chị vợ được 1 người đàn ông che cái dù đen, tay cầm cái lư hương tiến lại chỗ ông thầy tụng đang đứng, dưới chân chỗ ông đứng có chi chít vết sơn xịt vẽ hiện trường của bên cảnh sát giao thông và có cả những vết máu đã khô chuyển sang màu sậm kéo dài cả 1 đoạn ngắn. Trong lúc chờ ông thầy tụng niệm, tao và thằng Nha Trang kiếm 1 gốc cây tránh nắng và hút thuốc. Trời nóng bỏ mẹ. Tao nghĩ thầm, có thể vong hồn của xấu số còn quanh quẩn xung quanh đây, biết đâu lại đứng cạnh tao và thằng Nha Trang, ĐM nghĩ tới đây lại lạnh sống lưng...
Khoảng 15' sau nghi thức rước vong cũng xong. Mọi người lên lại xe thẳng hướng Cà Mau. ĐM hôm qua Vĩnh Long, hôm nay lại Cà Mau. Vừa chuẩn bị vào cao tốc Trung Lương, thằng Nha Trang tấp xe vào lề, nó ghé mua mấy lon bò cụng và nước suối, sẵn cho mấy người kia xuống mua nước uống và đi vệ sinh. Nó nháy mắt với tao:
_ Anh qua lái nhe, em nằm nghỉ chút
Dĩ nhiên là tao đồng ý. Xe tiếp tục chuyển bánh, và lần này tao cầm lái.
Chạy trong cao tốc thì dễ rồi, chắc thằng Nha Trang muốn cho tao 60 cây số trên cao tốc để làm quen xe.
Nói thêm về kỹ năng lái xe của tao. Năm 2003 chắc tụi mày có nghe về vụ công an bắt đua xe ô tô ở ngã 4 Hàng Xanh mà trong đó có Cường đô la, 1 thằng chơi xe có tiếng từ đó đến giờ. ĐM lúc đó còn đi học nhưng thần tượng anh Cường lắm à nhe, ước mơ được cầm lái 1 chiếc ô tô mà vút ga. Sau khi tốt nghiệp 12, tao đăng ký học lái xe ô tô liền. Và ngày tao cầm cái bằng lái ô tô trên tay cũng là ngày tao đập hộp con Toyota Vios đời 2008, món quà của mẹ tao ở Thụy Sĩ. ĐM, cảm giác lúc đó sướng như lên mây. Chạy từ từ, rồi chạy nhanh nhanh, chạy riết cũng cứng tay lái. Rồi những cuộc đua ở Nguyễn Văn Linh, Cát Lái - Nhơn Trạch, Sài Gòn - Vũng Tàu, Sài Gòn - Đà Lạt... bằng ô tô đều có mặt tao tham gia. ĐM thời đó còn ít xe với được ông bà tổ tiên phù hộ mà còn sống đến giờ này mà ngồi viết truyện cho mấy tml tụi mày xem đó.
Tao làm quen với chiếc xe cấp cứu khoảng chừng hơn chục cây số đã quen xe, biết được vào vòng tua cho xe đi ngọt, không bị giật sốc. Thằng Nha Trang mới lúc đầu còn nhìn tao chạy, lúc sau nó thấy tao chạy êm xe, ga số hợp lý nên chắc yên tâm, nó dựa vào ghế phụ mà ngủ ngon lành
Ra khỏi cao tốc, tao mở còi hú để đi cho nhanh, ĐM cũng chẻ ra chẻ vào, mướt rượt.
Tao làm 1 mạch về tới huyện Cái Nước, Cà Mau, lúc đó hơn 5h30' chiều, khoảng cách 340 cây số. Về tới đó, đã thấy người nhà đợi sẵn trên mấy chiếc tắc ráng ( 1 loại phương tiện thủy tốc độ cao phổ biến ở Cà Mau )
Vậy là chuyển cái quan tài xuống 1 chuyến tắc ráng, tao nghe người nhà nói phải chạy thêm 30 phút nữa mới tới nhà.
Thu tiền cước vận chuyển xong, tao nhìn cái quan tài đang được đặt trên chiếc tắc ráng mà thầm khấn:
_ Em đã đưa anh về tới quê nhà, mong anh yên nghỉ, phù hộ cho xe em vạn dặm bình an.
Tao đứng nhìn chiếc tắc ráng từ từ rẽ nước chạy ra xa. Thấy thương cảm cho 1 kiếp người đã nằm xuống, bôn ba tìm kế sinh nhai nơi đất khách quê người, giờ trở về quê hương lại là 1 cái xác không hồn nằm trong chiếc quan tài lạnh lẽo....
Tao quay xe và đạp ga hướng về lại Sài Gòn. Vậy đó, coi như đây là chuyến xe đầu tiên tao đã chạy. Bắt những năm tháng gắn bó với cái nghề lái xe cứu thương này
 

lionking_sg

Member
#kíức1thờingangdọc
#Chap16


Tao vẫn cầm lái trên đoạn đường về, nhưng tao không mở còi hú và chạy đúng tốc độ, chỉ mở cái đèn chớp vì thằng Nha Trang nói lúc đi trên xe có bệnh hay có xác, chạy sao cũng được nhưng chuyến về nếu không có gì trên xe mà dính tốc độ hay mở còi hú ưu tiên là bỏ mẹ với đám giao thông, mà nghiệp vụ của tụi cảnh sát giao thông cũng hay, nó luôn biết lúc nào xe mày có chở bệnh,lúc nào không có. Cũng được vì chuyến đi thi thì căng mắt ra chạy thì chuyến về chạy tàng tàng cho khỏe người. Thằng Nha Trang mồi cho tao 1 điếu thuốc, nó cũng mồi 1 điếu cho nó rồi nói:
_ Em thích nhất lúc này, chạy tàng tàng ngắm chỗ này chỗ kia. Chút về tới tp. Cà Mau kiếm gì bỏ bụng anh ơi. Sáng giờ có ăn mẹ gì đâu.
Tao giật mình nhớ ra, lúc sáng tới giờ tao chỉ có ăn duy nhất có 1 ổ bánh mì lúc sáng sớm. Cái nghề tụi tao là vậy đó, có khi chạy từ Nam ra Bắc chỉ dừng lại đi vệ sinh hoặc đổi tài vì người nhà muốn đưa gấp người xấu số về quê nhà, có thể là cho kịp giờ tốt để khâm liệm nhưng nói chung là về càng sớm càng tốt. Và tụi tao luôn thủ sẵn, bánh mì ngọt, bánh ngọt...để lót dạ ngay trong lúc lái xe. Và đặc biệt thứ không thể thiếu đó là nước tăng lực bò cụng, cà phê lon hay cà phê sữa lon, khăn lạnh được tụi tao ướp lạnh trong thùng đá để trên xe để chống lại những cơn buồn ngủ, mệt mỏi khi rong ruổi qua những nẻo đường xa.
Về tới Sài Gòn cũng hơn 12h khuya,xe thằng Bến Tre đã đi rồi vì không thấy ở bãi xe. 2 thằng hì hục dọn dẹp vệ sinh chiếc xe sạch sẽ, kiểm tra nhớt, dầu thắng...các kiểu, tụi tao phải luôn bảo đảm chiếc xe phải luôn trong trạng thái tốt để sẵn sàng xuất phát bất cứ lúc nào.
Tắm rửa xong xuôi thì cũng hơn 1h sáng. Cố gắng nhắm mắt để vào giấc ngủ, cái nghề này là vậy đó, giờ giấc bất chợt nên cứ đi về là phải tranh thủ ngủ. Giấc ngủ đối với tụi tao rất là quan trọng, tụi tao thường nói vui là nghề chạy xe cấp cứu của tụi tao không thiếu thứ gì chỉ thiếu ngủ. ĐM đúng thật !!!
Sáng hôm sau, mới hơn 6h thì điện thoại thằng Nha Trang vang lên. ĐM lại đi sau khi vệ sinh cá nhân xong xuôi. Điểm đến là bệnh viện Nhi đồng 1 ở Lý Thái Tổ.
Đến nơi, thằng Nha Trang móc điện thoại cho thằng chủ xe, nó kêu đợi khoảng 15', đang làm thủ tục. Vậy là tranh thủ kiếm đồ ăn lót dạ và cà phê cà pháo cho tỉnh táo. Khoảng 20' sau, thằng chủ xe điện thoại kêu tụi tao chạy thẳng vào khuôn viên bệnh viện ở cổng Sư Vạn Hạnh.
Xe vừa chạy vào đã thấy 1 em y tá cùng với người nhà đứng đợi bên chiếc băng ca. Tụi tao lui xe vào cho thuận tiện lên xuống. Bước xuống xe, đi về cuối xe để mở cốp, tao sững người nhìn về phía em y tá, ĐM đập vào mắt tao là 1 người con gái cao tầm 1 mét 6, chắc tầm 23-24 tuổi, em mặc bộ váy trắng liền thân, em mang cái khẩu trang y tế, nổi bật với đôi mắt to tròn, đen lay láy gật đầu chào tụi tao. Em y tá lên tiếng:
_ Mấy anh mở ôxy liền giúp em, bé cần oxy.
ĐM lúc này tao với thằng Nha Trang vội vã kéo lùa cái cửa hông xe lúi húi mở van ôxy, thằng Nha Trang mở cốp trên táp lô lấy ra 1 cái đồng hồ ôxy, nó lấy nước chai nước suối đổ gần đầy bình nhựa của cái đồng hồ đó, xong nó gắn vào bình ôxy, nó mở van, nước trong bình nhựa sủi tăm nhè nhẹ. Em y tế bước tới kiểm tra van và điều chỉnh thông số trên cái đồng hồ, tao thấy em thao tác 1 cách chuyên nghiệp, nhìn em lúc này tao thấy giống những thiên thần áo trắng trong cái phim lol nào đó mà tao đã coi.
Kiểm tra xong xuôi, em bước lại chỗ cái băng ca, trên đó là 1 em bé tao nghĩ chắc được hơn 5-6 tháng tuổi, tao thấy trên 2 tay nó còn quấn 2 miếng băng còn loang 1 ít máu, mắt nó nhắm nhưng lâu lâu lại mở ra chớp chớp 1 cách đờ đẫn, có 1 sợi dây thở ôxy trong suốt nhỏ được đặt ngang mũi nó được nối từ 1 chiếc bình ôxy nhỏ được đặt cạnh bên. Tao nghĩ thầm đứa bé nằm thở ôxy như vầy thì chắc bệnh viện trả về rồi.
Em y tá gỡ cái cái dây thở nối với bình ôxy nhỏ, em vội vã bồng đứa bé lên và bước lên xe đặt đứa bé nằm lên cái băng ca trong chiếc xe, tiếp theo em lại nối cái dây thở vào cái đồng hồ ôxy, em cẩn thận kiểm tra lại 1 lần nữa các thông số trên đồng hồ.
Em bước xuống xe, tiến đến nói với 1 người đàn ông và 1 người phụ nữ đang lui cui để mấy cái túi xách đã bạc màu lên xe, chắc là 2 vợ chồng.
_ Em đã gắn ôxy cho bé, về tới nhà nếu anh chị muốn để bé đi thi thì khỏi cần ôxy nữa, còn nếu muốn cho bé ở lại thêm với gia đình thì mình nên thuê 1 bình ôxy để sẵn ở nhà, khi nào muốn cho bé đi thì chỉ việc rút ống.
Tiếng của em nhẹ nhàng đều đều nhưng tao nghe thấy chua xót trong lòng, 1 sinh mạng nhỏ nhắn lại sắp phải ra đi mãi mãi
2 vợ chồng lúc này vừa rơm rớm nước mắt, người chồng cất tiếng nói với giọng miền Bắc :
_ Chúng tôi cám ơn mấy bác sỹ nhiều lắm.
Tao thấy ánh mắt của em y tá hơi đỏ, chắc em đang xúc động. Chào nhau vài câu thì cặp vợ chồng lên xe, tao vẫy tay chào tạm biệt cô em y tá, chắc cả 2 đều không biết mặt nhau vì tao và em y tá đều mang khẩu trang y tế. Tao đâu biết rằng, đây là lần gặp gỡ đầu tiên với em và cũng là cuộc gặp gỡ định mệnh nảy sinh biết bao rắc rối sau này cho tao.
Ngồi vào ghế tài, tao nổ máy xe, hôm nay tao lại lái tiếp. Chiếc xe lăn bánh ra khỏi cổng bệnh viện hòa vào dòng người và xe cộ đông đúc đang chen chúc nhau vào buổi sáng để kịp giờ làm, điểm đến của tụi tao là huyện Chư prông, tỉnh Gia Lai, 1 trong 5 tỉnh thuộc vùng đất đại ngàn Tây Nguyên
Xe chạy được 1 lúc tao quay sang hỏi thằng Nha Trang :
_ Cô em y tá đó em quen hông Nha Trang?
Thằng Nha Trang cười rồi nói:
_ Y tá đâu mà y tá anh, em đó là..., điều dưỡng thôi à.
ĐM vậy tao tưởng y tá, kệ mẹ điều dưỡng hay y tá cũng vậy. Và tao sẽ gọi em là em điều dưỡng
Chạy ra đến ngã 4 sở Sao, Bình Dương theo thói quen tao tấp xe vào 1 quán nước để mua bò cụng và nước suối, cũng để cho người nhà đứa bé xuống mua nước uống và vệ sinh. Hút vội điếu thuốc tao khẽ nhìn vào trong xe, trên chiếc băng ca, đứa bé vẫn nằm đó, vẫn đôi mắt nhắm nghiền, tội nghiệp bé, không biết chính xác được bao nhiêu tháng tuổi đã bệnh tật như vầy. Mới đi có mấy chuyến, sao tao cảm thấy cuộc sống này vô thường quá, sống đó rồi chết đó, chẳng thể nào nói trước được điều gì hết. Có thể nói mỗi chuyến xe tao chạy đều là mang trên đó 1 câu chuyện buồn của 1 kiếp người đã nằm xuống hay đang chuẩn bị nằm xuống vĩnh viễn
Lên xe đi tiếp, qua vài câu chuyện tao biết được cặp vợ chồng hơn 30 tuổi, đây là đứa con trai đầu lòng của họ, nhưng từ khi sinh ra thời gian nó nằm ở bệnh viện nhiều hơn ở nhà. Đứa bé bị bệnh bạch cầu, nói theo dân gian là bệnh máu trắng, 1 bệnh cũng có thể coi là thuộc nhóm ung thư. Họ bán gần hết mấy rẫy tiêu, cà phê để hy vọng cứu nó thoát khỏi lưỡi hái của tử thần nhưng cho đến bây giờ, dường như họ phải bất lực nhìn nó sắp sửa rời xa vòng tay của họ mãi mãi
ĐMN cuộc đời vốn dĩ như vậy nó không công bằng với ai cả. Người thì cố gắng đến kiệt quệ để mong con mình được sống, nhưng có người mới sinh con ra đã tàn nhẫn bỏ nó ở bãi rác mặc cho kiến bu ruồi đậu, nhà vệ sinh, thậm chí là bỏ xuống sông... Tao thở dài ngán ngẩm
Vì quốc lộ 14 thời điểm đang sửa chữa chưa hoàn thiện nên có khúc thì chạy bon bon, có khúc phải bò chầm chậm... chứ không như bây giờ được mệnh danh là cung đường đẹp nhất Tây Nguyên.
Hơn 6h tối, xe tụi tao mới tới nơi, chạy liên tục hơn 10 tiếng với gần 500 cây số,lúc bước xuống xe, 2 chân tao đứng không muốn vững.
Tao thấy nhiều người bước ra từ căn nhà vách gỗ đã cũ màu theo thời gian. Họ tiến ra chiếc xe trong lúc tụi tao đang mở cốp xe sau. Bất chợt như nhớ ra, tao vội hỏi:
_ Anh chị có chuẩn bị bình ôxy chưa
Người chồng giọng trầm buồn pha lẫn tiếng khóc sụt sùi của người vợ lên tiếng:
_ Chắc anh cho nó ra đi luôn, cho em nó giải thoát không bị những cơn đau hành hạ nữa.
Tao buồn bã nói tiếp :
_ Vậy anh chị chuẩn bị bồng cháu nó vô nhà, em sẽ ngắt van ôxy.
Tao bước lên xe, nhìn thằng bé, mắt nó vẫn nhắm nhưng bỗng chốc tao thấy nó mở mắt ra nhưng vẫn với đôi mắt đờ đẫn, nó nhìn tao...Lúc đó tao lấy tay xoa đầu và thầm nói nhỏ với nó:
_ Chú đưa con về tới nhà con rồi. Cố gắng lên con !!!
Bất chợt, thằng bé chợt hé miệng nở 1 nụ cười, cho đến bây giờ tao vẫn nhớ như in trong đầu nụ cười của nó lúc đó. Chắc bây giờ, thằng bé đã ở 1 cõi nào đó, mà ở đó nó không còn những cơn đau hành hạ nó nữa...
Tao khóa cái van của bình ôxy, nhanh chóng lấy cái mớ dây nhợ trên người thằng bé rồi ra hiệu cho ba mẹ nó bồng nó vào nhà. Tao ngồi thẫn thờ nhìn theo nó....Vừa vào đến nhà chừng 5', tao nghe nhiều tiếng khóc to và cả những tiếng gào lớn của mẹ thằng bé.
Để cho thằng Nha Trang vào nhà thu tiền cước vận chuyển, tao nhảy lên ghế phụ, bật chốt cho cái ghế ngã ra sau tao nửa ngồi nửa nằm dựa vào thành ghế, đốt 1 điếu thuốc, thả khói lơ lửng nhìn xa xăm chẳng màng quay đầu xe...Giọt nước mắt tao lặng lẽ rơi
Thằng bé còn nhỏ quá, nó chưa kịp cảm nhận hết được cái tình thương ấm áp của ba mẹ, người thân, chưa kịp biết hết được những món đồ chơi...còn nhiều cái chưa kịp với nó quá.
Thằng Nha Trang bước ra, nó ngạc nhiên khi nhìn thấy bộ dạng của tao. Nó bước đến an ủi tao:
_ Từ từ rồi cũng quen dần thôi anh. Làm cái nghề như anh em mình, từ từ rồi cũng chai sạn cảm xúc thôi anh...
Tao cười nhẹ. Tao nghĩ chắc có lẽ tao hơi đa cảm chăng ?
Thằng Nha Trang vội nhảy lên ghế tài, nó nổ máy rồi quay xe, bỏ lại sau lưng ngôi nhà với những tiếng than khóc trong đêm vắng...Và trong ngôi nhà đó có 1 thiên thần nhỏ đang nằm đó, bỏ lại trần thế những cơn đau hành hạ mỗi ngày. Yên nghỉ nha con, chú không bao giờ quên nụ cười của con, nhóc à !!!
 

cat23

Senior Member
Hy vọng là tiếp nối hết câu chuyện
Trước đó mình vào %(#*@! thì chủ thớt nó giận dỗi tùm lum rồi ko post nữa. Khổ thân, đâm chém máu me ko biến sắc mà đi để ý mấy lời trên mạng vớ vẩn.
 

lionking_sg

Member
Hy vọng là tiếp nối hết câu chuyện
Trước đó mình vào %(#*@! thì chủ thớt nó giận dỗi tùm lum rồi ko post nữa. Khổ thân, đâm chém máu me ko biến sắc mà đi để ý mấy lời trên mạng vớ vẩn.
Ừa, mình sẽ post bài thường xuyên trên này, bên kia tụi trẩu nó chém kinh quá. Viết bài đã mất thời gian mà còn gặp phải mấy thành phần này nên chán.
Mà bên này sao thấy ít tương tác quá vậy nhỉ? ko biết post lên anh em có đọc ko nữa =((
 

cat23

Senior Member
@lionking_sg bình tĩnh thím à.
Truyện hay sẽ có người vào đọc thôi, miễn là chăm chỉ reply cho thớt nổi lên tí.
Góp ý là post ngày 1-2 chương, nhiều quá mấy ông kia lười đọc.
Chủ yếu là phải có tương tác sau mỗi chương thì chẳng mấy chốc mà náo nhiệt.
:big_smile::big_smile:
 

lionking_sg

Member
lên, post đi thớt đầy người đọc, mà họ tàu ngầm thôi ít comen. do mấy cha viết hay rụng giữa đường đợi nhiều họ mới đọc
uahf, hy vọng vậy, khi xưa bên F145 chém gió tung trời cũng vui, giờ toàn tàu ngầm, ko biết anh em có ủng hộ hem nữa =((
@lionking_sg bình tĩnh thím à.
Truyện hay sẽ có người vào đọc thôi, miễn là chăm chỉ reply cho thớt nổi lên tí.
Góp ý là post ngày 1-2 chương, nhiều quá mấy ông kia lười đọc.
Chủ yếu là phải có tương tác sau mỗi chương thì chẳng mấy chốc mà náo nhiệt.
:big_smile::big_smile:
Okie babi :)
 
Last edited:

blackhell

Member
Vẫn đọc nha chủ thớt.
Những thớt như này người vào đọc và suy ngẫm nhiều, họ không thích tranh cãi hay phán xét những chuyện trải lòng như này đâu.

Gửi từ Cục Bê Tông :sure: bằng vozFApp
 
Top