Ký ức 1 thời ngang dọc

lionking_sg

Member
Hy vọng là tiếp nối hết câu chuyện
Trước đó mình vào %(#*@! thì chủ thớt nó giận dỗi tùm lum rồi ko post nữa. Khổ thân, đâm chém máu me ko biến sắc mà đi để ý mấy lời trên mạng vớ vẩn.
Đâm chém là chuyện quá khứ của nó rồi. Nhưng bỏ công ra viết, bỏ chất xám để suy nghĩ để viết ra câu chuyện rồi lại bị chửi, bị soi thông tin... Vậy nên đứng ở vị trí của nó mà hiểu cho nó
 

cat23

Senior Member
@onikagen :thớt này xuất phát từ x.a.m.v.n nên cách xưng hô tao là bình thường nhé. Mà nội dung là thời trẻ trâu, già trâu của người viết nên khá phù hợp.

@lionking_sg mình hiểu việc bạn nói. Mình theo topic của nó từ đầu (nó thua mình 4-5 tuổi). Tuy nhiên đã vào cái x.a.m mà còn đòi ứng xử của độc giả theo lẽ thường (lịch sự, ko tìm thông tin, ko cay cú, ko chửi) thì hơi tréo ngoe.
Dù gì thì nó cũng mới viết lần đầu nên phản ứng thế, mình chẳng chê gì cả, chỉ là hy vọng nó rút ra được khả năng miễn dịch để viết hết câu chuyện.
Từ ngày nó qua trang khác phải đăng ký này nọ thì mình bỏ luôn vì mình chỉ thích đọc trên xa.m (y chang như truyện Âm gian thương nhân ấy)
 

vannguyen1994.ver2

Senior Member
Ừa, mình sẽ post bài thường xuyên trên này, bên kia tụi trẩu nó chém kinh quá. Viết bài đã mất thời gian mà còn gặp phải mấy thành phần này nên chán.
Mà bên này sao thấy ít tương tác quá vậy nhỉ? ko biết post lên anh em có đọc ko nữa =((
Mẹ, khinh không thèm đọc truyện của fen. Công nhận, bên kia chúng nó chó đàn, không tốt đẹp gì. Nhưng em cũng không ưa gì fen. :nosebleed:
Với tác giả so với cách ứng xử, hành động của nhân vật chính đâu có giống nhau.
 
Last edited:

lionking_sg

Member
#kíức1thờingangdọc
#Chap17

Về tới Sài Gòn cũng là lúc ánh bình minh vừa ló dạng nơi chân trời. ĐM sau 1 đêm thay phiên nhau chạy, thằng này chạy thì thằng kia ngủ, cuối cùng 2 thằng vẫn lết được về tới Sài Gòn. Vệ sinh xe cộ, tắm rửa xong xuôi cho tỉnh táo, thì thằng chủ xe hú tao với ku Nha Trang xuống nhà làm ly cà phê. Hôm nay lại đủ mặt bá quan văn võ. Vừa hớp xong 1 ngụm cà phê, đang đốt điếu thuốc thì thằng chủ xe nói với tao:
_ Em nghe thằng ku Nha Trang nó nói về anh rồi. Vậy hôm nay ra ôm xe chạy 1 mình nhe anh.T
ĐM tao hơi bất ngờ tự hỏi trong lòng, làm đéo gì ra ôm xe sớm vậy, nhưng kệ mẹ trước sau gì mà không ra chạy 1 mình. Tao gật đầu với thằng chủ xe.
_ Vậy bữa nay Bến Tre, Nha Trang rồi tới anh.T. Tài cứ luân phiên như vậy nhe.
Vậy là ngày hôm đó, như vậy ngày hôm đó tao bắt đầu ra ôm xe chạy 1 mình. Lấy xe máy chạy ra cái chợ chòm hổm, tao mua 1 ít trái cây và nhang đèn rồi chạy về chỗ chiếc xe tao mới nhận, tao đặt trái cây vào cái dĩa vừa lấy từ trong nhà ra. Đặt dĩa trái cây lên cái ghế rồi để trước đầu xe, tao đốt 3 cây nhang rồi khẩn vái những người khuất mặt khuất mày, mẹ Quan Thế Âm Bồ Tát phù hộ cho những chuyến xe của tao được bình an vô sự...
Sau đó tao kiểm tra thật kỹ chiếc xe, từ vỏ xe đến két nước giải nhiệt, dầu thắng, nhớt máy, đèn, còi...Tất cả đều tốt. Vậy là yên tâm để xông pha ra trận rồi.
Lần lượt xe của thằng Bến Tre đi trước, đến trưa thì tới xe của thằng Nha Trang cũng lù lù chạy đi...Tao nằm vừa hồi hộp chờ tới tài của mình.
Chuông điện thoại tao vang lên. ĐM thầm nghĩ tới tài mình rồi, nhưng không, đó là số điện thoại của Vĩnh Long, em điện thoại thông báo cho tao biết là 2 chị em của nó đã dọn về nhà tao, Vĩnh Long đang chờ tới ngày tốt để khai trương tiệm thuốc Tây. Em hỏi tao về công việc, tao khoe với em hôm nay tao ra ôm xe chạy 1 mình và đang nằm đợi tài. Em động viên tao và chúc tao gặp nhiều may mắn. Tao cũng chúc em khai trương mua may bán đắt, tao hứa ngày em khai trương tiệm thuốc, nếu không có chạy xe, tao sẽ qua chơi.
Kết thúc cuộc nói chuyện với Vĩnh Long, tao nằm đốt điếu thuốc, rít 1 hơi rồi phà ra làn khói trắng bay lơ lửng trên không trung. Tao nhớ tới cái đêm ở Vĩnh Long, cái vị ngọt đôi môi của em, từng hơi thở của em...nhưng tao nghĩ không biết mối quan hệ giữa tao và em sẽ đi về đâu. Tao thương thằng nhóc con tao, tao không muốn nó sau này gặp tao và bên cạnh tao là 1 người phụ nữ khác mà không phải là mẹ nó...Tao lại chìm vào giấc ngủ cho đến khi chuông điện thoại tao lại vang lên, lần này là thằng chủ xe gọi, tao bắt máy...Nhìn đồng hồ lúc này đã 4h30' chiều
Tao vội vã rửa mặt cho tỉnh táo rồi bước lên chiếc xe cứu thương, nổ máy và phóng đi. Trong lòng tao dâng lên 1 cảm xúc hồi hộp của chuyến xe đầu tiên mà chỉ 1 mình tao sẽ xoay sở mọi chuyện và điểm đến lần này của tao là 1 công trường xây dựng nằm trên đường Trần Đại Nghĩa, huyện Bình Chánh.
Chiếc xe tao sau 1 hồi len lỏi qua các con đường cũng đến được cái công trường này. Trước mặt tao là 1 khu đất rộng lớn được bao quanh bởi những hàng rào được dựng lên bằng những tấm tol, tao cho xe tiến vào chỗ cái chốt bảo vệ, lập tức có 1 khứa bảo vệ đứng lên và chỉ tay hướng dẫn tao chạy vào trong,tao thấy những dãy nhà mới được xây xong phần thô và ngổn ngang những giàn giáo, máy trộn xi măng....Và gần đó có 1 đám đông những công nhân đang đứng xung quanh cái xác đã được phủ 1 cái mền đã loang lổ vết máu, cạnh đó là 1 bó nhang đang nghi ngút khói được cắm xuống đất. Tao lùi xe lại gần chỗ cái xác, mang vội cái khẩu trang và găng tay vào, tao bước xuống xe, tiến ra sau mở cốp sau, kéo cái băng ca xuống. Lúc này tao thấy còn có 2 thằng Công an, 1 thằng đang ghi ghi chép chép, chắc đang lấy lời khai mấy người công nhân, 1 thằng đang chụp hình xung quanh chỗ cái xác.
Bất chợt có 1 thằng nhỏ chừng 5-6 tuổi, nó chạy đến tao, vừa chạy nó vừa khóc nức nở. Khi tới bên cạnh tao, nó cầm cái tay tao lắc lắc, nó nức nở nhìn tao rồi nói như van xin:
_ Chú ơi chú, cứu ba con đi chú, đừng cho ba con chết nha chú
ĐM lúc đó tao chỉ biết đứng yên như tượng, chắc nó thấy chiếc xe cấp cứu nên nghĩ tao là bác sĩ đến cứu ba nó.
1 người phụ nữ mặc đồ công nhân xây dựng bước tới kéo nó vào lòng chị ấy. Thằng nhỏ vẫn khóc như mưa.
Tao hỏi thằng Công An:
_ Xác đem về đâu anh?
Nó bình thản trả lời tao:
_ Bình Hưng Hòa em trai
Tao tiến đến cái xác, nhưng chợt nhớ tới thằng nhỏ, tao hướng ánh mắt về phía chị công nhân đang giữ nó rồi nói :
_ Chị dắt bé ra chỗ nào dùm em
Chị công nhân như hiểu ý của tao, chị dắt thằng nhỏ ra xa xa ra hướng chốt bảo vệ, chắc dụ nó đi mua bánh kẹo cho nó.
Tao tiếp tục kéo cái mền ra khỏi người cái xác. ĐCM, đập thẳng vào mắt tao là xác của 1 người đàn ông nằm sắp, cái đầu của ông nghiêng sang 1 bên, ngập ngụa trên vũng máu của mình, mắt ông vẫn mở trừng trừng, cái tay phải của ông ta gập ra phía sau, trên người ông ta vẫn còn mặc đồ công nhân xây dựng như những người xung quanh.
Tao hơi run run vì từ lúc đi với thằng Nha Trang đến giờ có bao giờ gặp mấy cái xác kiểu này bao giờ đâu, những cái xác trước vì bệnh lý mà tử vong, chứ không máu me nhầy nhụa như cái xác này, hơn nữa thêm cặp mắt cái xác của người đàn ông cứ mở trừng trừng.
Nhưng nếu không làm thì ai làm, giờ không có thằng Nha Trang bên cạnh rồi, tao phải cố gắng vượt qua nỗi sợ hãi giống như lần đầu tiên đi lấy xác với thằng ku em Nha Trang. Nhưng lần này, cái nỗi sợ như ở 1 level khác...
Tao suy nghĩ 3 giây rồi lên tiếng hỏi mọi người xung quanh:
_ Có ai là người nhà hay người thân thiết của chú này không? Bước lại vuốt mắt chú giùm con !!!
Câu nói như ra lệnh của tao khiến nhiều người nhìn nhau, sau 1 lúc thì có 1 chú hơi lớn tuổi chắc tầm 50-60 tuổi bước tới nói với tao với giọng hơi run run:
_ Nó còn 1 đứa con gái nữa, nhưng con nhỏ đi chợ rồi, chú điện thoại không được, vậy để chú vuốt mắt cho nó, dù gì chú với nó cũng coi như anh em trong nhà.
Tao đứng sang 1 bên cho chú đó bước tới và ngồi xuống bên cạnh cái xác. Chú run run đặt bàn tay khẽ vuốt nhẹ mặt cái xác. Đôi mắt nhắm lại sau cái vuốt mắt của chú kia.
Tao nhẹ nhõm được phần nào. Tiếp theo tao nói luôn với chú kia:
_ Chú phụ con khiêng chú này để qua băng ca nha chú !
Nghe tao nói vậy thì thêm 2 thanh niên cũng với bộ đồ công nhân bước tới nói:
_ Để tụi em phụ anh
ĐM vậy ngon rồi, tao vội lấy cái mền trải lên cái băng ca, sau đó cùng với mấy người kia lật cái xác nằm ngửa lại. Lúc này máu, cát, đất nó bện vào mái tóc, khuôn mặt cái xác của người đàn ông đó nhìn thật là nhớp nháp. Tao nghĩ ông ta chắc hơn 40 tuổi. Tao chắp tay xá 3 cái, khấn thầm
Tao vẫn chơi bài nắm 2 cái cổ chân, 2 thanh niên giữ 2 bên vai, người đàn ông lớn tuổi thì nắm cái thắt lưng nhấc lên. Cuối cùng thì cái xác đã được đặt ngay ngắn trên cái băng ca. 1 người phụ nữ cầm thêm 1 cái mền ra để cho tao phủ lên cái xác.
Tao đẩy cái băng ca vào xe rồi đóng cốp. Tao lớn tiếng hỏi mọi người xung quanh:
_ Người nhà lên xe giùm con !!!
Lúc này người đàn ông và 2 người thanh niên lúc nãy vội bước lên xe, ngồi dãy bên cạnh chiếc băng ca. Người đàn ông đó không quên dặn dò mọi người:
_ Chừng nào con nhỏ nó về thì chở nó vô nhìn mặt ba nó...
Tao lên xe nổ máy, tiếng còi hú vang lên hướng về phía trung tâm lưu trữ tử thi ở Bình Hưng Hòa
Về tới Bình Hưng Hòa, tao chuyển cái xác qua cái băng ca khác và đưa vào căn phòng cuối cùng để chờ mổ pháp y với sự giúp đỡ của 2 người kia. Gặp ông anh nhận xác tao gật đầu chào, ổng cười rồi nói với theo tao:
_ Anh tưởng mày chạy mất dép rồi chứ
ĐM anh, lại xéo xắt với thằng em rồi.Xong xuôi tao tháo bỏ bao tay y tế vứt vào cái thùng rác gần đó. Bước vào nhà vệ sinh rửa tay, rửa mặt cho tỉnh táo. Khẽ liếc cái đồng hồ, 6h10'.
Bước ra cái ghế đá, tao thấy người đàn ông lớn tuổi đã ngồi đó. 2 người thanh niên thì cầm điện thoại đi tới đi lui nói chuyện, chắc thông báo tình hình cho mọi người ở nhà.
Tao hỏi người đàn ông lớn tuổi kia:
_ Chú nằm trong kia bị sao vậy chú

_ Nó bị té giàn giáo xuống đó con. Làm cái nghề thợ hồ như mấy chú hay bị mấy cái vụ này. Trời kêu ai nấy dạ con ơi !!! Giọng ông ta buồn buồn
Tao rút điếu thuốc mời ông ta, người đàn ông lớn tuổi trầm lặng rít 1 hơi thuốc rồi phà khói ra từ từ...
_ Tội nghiệp nó lắm, vợ bỏ lại 2 đứa con theo người đàn ông khác. 1 mình nó dẫn theo 2 đứa nhỏ từ Đồng Tháp lên đây làm. Thằng nhỏ hồi nãy là đứa út, nó mới hơn 5 tuổi, suốt ngày cứ lẩn quẩn với ba và chị nó. Đứa con gái lớn thì cũng bỏ học, mới 14-15 tuổi, nó cũng làm chung với ba nó nhưng là phụ hồ thôi. Ở công trường, ai cũng thương 3 cha con nó. Tội nghiệp...
Tao im lặng như đồng cảm cùng với những gì người đàn ông kia kể.
Ngồi khoảng 15' thì tao thấy có 2 ánh đèn xe máy chạy vào. 1 chiếc xe máy thì do 1 anh thanh niên cầm lái, phía sau là thằng nhỏ lúc chiều ngồi cùng 1 đứa con gái trạc 14-15 tuổi, nó cũng mặc bồ đồ công nhân nhưng hình như bộ đồ hơi to so với cái thân hình nhỏ con của nó, tay nó vẫn cầm cái giỏ nhựa bên trong có 1 ít rau củ và 1 con gà đã làm sẵn, những giọt nước mắt đang lăn dài trên cái gò má sạm nắng của nó, xe kia thì có 2 người đàn ông trung niên mặc 2 bộ đồ công nhân khác với bộ đồ của những người ở đây.
Qua cuộc nói chuyện tao biết 2 người đàn ông trung niên kia là em ruột của cái xác nằm trong kia, còn đứa nhỏ và đứa con gái thì là 2 đứa con mà nãy giờ ông kia đã kể với tao.
Họ tiến vào phòng pháp y để làm thủ tục nhận xác nhưng sau đó quay ra, bác sĩ pháp y đang đến và họ phải đợi.
Biết chắc là sẽ có chuyến về Đồng Tháp tối nay, tao vội lết bộ ra ngoài đường lớn để kiếm gì bỏ bụng, bỏ lại phía sau những tiếng khóc của đứa chị gái, tiếng đòi ba của đứa em trai...
Ăn xong dĩa cơm bụi, làm thêm 1 lon bò cụng cho sảng khoái, tao lại đi vừa ngậm điếu thuốc trở vào. Chắc tụi mày đã có đọc những Chap trước khi tao giới thiệu về đoạn đường từ ngoài đường lớn vào trung tâm lưu trữ tử thi, và hôm nay tao bộ và đi 1 mình , ĐM nhìn xung quanh toàn là mồ mả nhưng ra vô riết cũng quen, giờ đéo sợ gặp gì chỉ sợ gặp may mấy thằng lol xì ke thôi
Tao vào tới nơi thì đã thấy 1 chiếc ô tô 7 chỗ Mitsubishi Pajero đời cũ đậu gần xe tao, đây là xe của bên pháp y. Bước vào thì nhìn thấy mọi người đang ngồi 1 dãy trên băng ghế đá, ánh mắt mọi người đang buồn bã hướng về phía sau căn nhà, nơi có chiếc rèm che ngang hờ hững, bên trong vang lên những tiếng rè rè của cái lưỡi cưa y tế đang mở hộp sọ để khám nghiệm của mấy tay pháp y. Bên ngoài, 1 cái quan tài lạnh lẽo được đặt sẵn để chuẩn bị khâm liệm do mấy tay đạo tỳ bên trại hòm đem đến.
Tao lại leo lên ghế phụ, bật ghế ra sau, cố chợp mắt được lúc nào hay lúc đó. Nhưng cơn buồn ngủ chẳng thể đến được với tao, tao nằm đó, mắt vẫn nhắm nhưng không thể ngủ được. Nằm chắc độ hơn 40', tao nghe chiếc Mitsubishi Pajero đậu gần đó nổ máy chạy đi, vậy là mổ xong rồi. Giờ đến phần khâm liệm. Tao bước xuống xe, mở cốp xe sau, tao lấy 2 sợi dây rồi cột cái băng ca cho ép sát vào chiều dài thành xe.
Lúc này xác người đàn ông đã được tắm rửa sạch sẽ bởi mấy người đạo tỳ và chuẩn bị khâm liệm.
Hai chị em, con của người đàn ông xấu số kia, lúc này hình như chị em nó đã kiệt sức vì khóc, nhưng tụi nó vẫn nấc nghẹn lên từng cơn khi bước đến nhìn mặt ba tụi nó lần cuối. Mọi người xung quanh ai cũng im lặng mà nhìn 2 chị em nó 1 cách thương xót.
Rồi chiếc nắp quan tài được đóng lại. Vậy là 2 chị em nó đã vĩnh viễn mất đi người cha thân thương, mãi mãi... 2 chị em tụi nó nấc lên từng tiếng nghẹn ngào bên cái quan tài lạnh lẽo, cái lư hương được đặt phía trước quan tài đã được cắm vài nén nhang,những làn khói là đà quyện vào nhau tưởng như linh hồn của người cha đang quyến luyến nhìn 2 đứa con thơ của mình...
Tao lặng lẽ đến thắp cho người đàn ông xấu số 1 nén nhang, thắp nhang xong tao quay ra thì bỗng thấy cái giỏ nhựa của đứa chị cầm lúc nãy. Tao thấy chua xót trong lòng, nếu chiều hôm nay không xảy ra cái tai nạn bất ngờ này, thì có lẽ giờ này 3 cha con của nó đã vui vẻ hạnh phúc quây quần bên mâm cơm sau 1 ngày làm việc vất vả.
Chiếc xe tao chầm chậm chạy ra khỏi Bình Hưng Hòa trong đêm, hướng về Đồng Tháp, mang theo 2 chị em nó cùng chiếc quan tài lạnh lẽo, 2 người em ruột của ba nó. Lúc dừng tạm ở 1 cây xăng bên đường cho mọi người đi vệ sinh, tao nhìn thấy thằng bé ngồi gục bên cạnh chiếc quan tài của ba nó mà ngủ ngon lành. Chắc nó đang mơ những giấc mơ về ba của nó.
Về tới huyện Thanh Bình của tỉnh Đồng Tháp, còn phải qua thêm 1 chiếc phà nhỏ. Cuối cùng chiếc xe cũng dừng lại trước 1 căn nhà vách lá. Tiếng chó sủa trong đêm vang lên cùng tiếng xì xào của những người thân đã đợi sẵn. Chiếc quan tài được những thanh niên trẻ phụ khiêng xuống và đặt trong căn nhà. Tiếng khóc sụt sùi bắt đầu vang lên...
Tao nhận tiền cước vận chuyển từ người em ruột của người đàn ông xấu số. Nghe ông này nói, tất cả tiền đều được chủ thầu chi trả.
Bước ra tao thấy đứa chị gái đang bồng đứa em của nó trên tay, thằng em vẫn đang ngủ say, có lẽ nó đã quá mỏi mệt từ chiều tới giờ. Rồi sắp tới đây, không biết trên đường đời, chị em nó sẽ ra sao khi ba tụi nó đã ra đi mãi mãi....
Tao lấy cái lon cà phê trong thùng đá, bật nắp rồi làm 1 ngụm cho tỉnh táo, đốt vội điếu thuốc lá rồi đạp ga, chiếc xe lao đi trong đêm. Nước mắt tao lại rơi, không biết có phải vì cái khói thuốc lá làm tao cay mắt hay không ???
 

lionking_sg

Member
#kíức1thờingangdọc
#Chap18

Tao thức dậy lúc 2h trưa. Nhìn sang chiếc giường kế bên, thằng Nha Trang vẫn đang ngáy đều đều, nhìn sang giường thằng Bến Tre thì không thấy nó, chắc là lên tài rồi. ĐM, 3 thằng ở chung 1 phòng mà có gặp nhau nói chuyện nhiều được đâu. Tối hôm qua tao về tới thì thấy thằng Bến Tre nằm ngủ, thằng Nha Trang thì chưa về.
Vệ sinh cá nhân xong xuôi, tao bước xuống nhà để đi kiếm gì ăn, cũng thấy hơi đói. Không dám kêu thằng Nha Trang, cứ để cho nó ngủ, giấc ngủ là vàng đối với tụi tao mà.
Làm xong dĩa cơm bụi, tao ghé quán cà phê gần bãi xe, lại là cà phê đá ngọt theo gu của tao.
Làm 1 hớp cà phê, đốt điếu thuốc, rít 1 hơi rồi phà ra 1 làn khói trắng, tao như tỉnh táo hơn khi bắt đầu ngày mới lúc 3h chiều. Cái nghề lái xe cứu thương của tao hình như chắc không có nhiều khái niệm về thời gian. Nhìn ra ngoài đường, những cây phượng già cỗi được trồng dọc vỉa hè đã bắt đầu nở hoa đỏ rực giữa cái nắng Sài Gòn như cháy da. Vậy là mùa hè đã tới, thời học sinh, tụi tao nói mùa hè là mùa chia ly. Bỗng nhớ tới lời bài hát "Phượng hồng" của Vũ Hoàng:
... Cánh phượng hồng ngẩn ngơ
Mùa hè đến trường khắc nỗi nhớ lên cây
Và mùa sau biết có còn gặp lại
Ngày khai trường áo lụa gió thu bay...
Đang miên man nhả khói theo những dòng suy tư về cuộc đời thì thấy chiếc xe cứu thương của thằng Nha Trang chạy vụt qua. Vậy là nó lên tài luôn rồi. Tao làm thêm 1 điếu thuốc nữa rồi tính tiền ra về. Về đến nhà nằm trằn trọc rồi lại ngủ thiếp đi....Tao giật mình tỉnh giấc, liếc nhìn cái đồng hồ: 7:20' tối. Giấc ngủ vừa rồi làm tao khỏe hẳn ra. Tao thầm nghĩ ngày hôm nay với tao sao yên bình vậy ta. Thôi kệ mẹ, đi tắm cái cho tâm hồn sảng khoái.
Những tia nước bắn ra từ chiếc vòi sen mát lạnh, nó giúp tao tỉnh người và thật sự sảng khoái mát mẻ.
Lại cảm thấy đói, dắt chiếc xe máy ra khỏi nhà rồi chạy ra quán cơm tấm đêm gần đó. Sau khi giải quyết cho cái bụng thì lại tiếp tục màn cà phê cà pháo. Tao lại nghĩ thầm, sao tối nay tình hình yên ắng quá, giờ này chưa lên tài nữa.
Cà phê, thuốc lá chán chê lại về phòng. Định bụng chắc đêm nay ngủ ngon rồi. Nằm lăn lộn đến hơn 11h khuya thì chuông điện thoại tao vang lên, số điện thoại của thằng chủ xe. Lại vội vã lên xe, tiếng còi hú quen thuộc vang lên từng hồi xé tan cái không khí yên tĩnh về đêm. Lần này điểm đến không phải là bệnh viện, nhà xác... mà là hiện trường 1 vụ TNGT trên đường Âu Cơ.
Khi xe tao gần đến nơi đã thấy cái đèn nhấp nháy chớp xanh đỏ của chiếc xe tải Cảnh sát giao thông cùng nhiều ánh đèn pin lia tới lia lui. ĐM ăn lol rồi, ra đây lấy xác tai nạn giao thông chứ đâu, ngon rồi !!!
Khi xe tao chạy đến gần hiện trường thì tao thấy có 1 manh chiếu đang đắp hờ hững lên 1 cái xác người, 2 cái chân còn mang đôi giày thể thao thò ra đủ để tao nhận biết cái xác đó là nam, ở phần phía trên cái xác đang đắp chiếu, tao thấy những tia máu bắn ra còn in dấu trên mặt đường hướng vào phía trong lề....1 bó nhang nghi ngút khói được cắm vào cái lỗ của cục gạch ống đang nghi ngút khói...Khoảng cách giữa cái xác khoảng 5 mét là 1 chiếc xe máy Exciter 150 nằm ngang đường, còn 1 chiếc xe ben lớn đậu lù lù chớp tắt cả 2 cái đèn xi nhan... Tít...Tít...cách cái xác chừng 20 mét, 1vệt máu kéo dài đứt đoạn từ chỗ cái xác đến 1 bên bánh xe sau bên phụ của chiếc xe ben.
Tao quay đầu xe và lùi đít xe hướng về gần cái xác đang đắp chiếu. Vừa mang cái khẩu trang và đôi găng tay y tế, tao vừa run run, đến 1 lúc sau tao mới đeo vào được 2 cái găng tay. ĐM, chuyến này chắc ăn lol thiệt rồi, trước tới giờ, khi thấy xảy ra tai nạn giao thông chết người, tao cũng hay xem nhưng đứng từ xa vì sợ hãi, nhưng hôm nay, chính tao sẽ là người thu dọn cái xác chết vì tai nạn kia. Biết trước cũng gặp trường hợp như vầy, nhưng cái nỗi sợ hãi cứ không ngừng lan tỏa trong người tao.
Tao hít 1 hơi thật sâu, thầm tự trấn an tinh thần, nếu không làm hôm nay thì cũng làm hôm khác. Phải vượt qua, vượt qua !!!
Sự bình tĩnh đã có lại, tao bước ra sau xe mở cốp, kéo cái băng ca xuống.
Lúc này tao nhìn xung quanh, nào là cảnh sát giao thông, công an, Viện Kiểm sát, dân phòng... cũng khoảng chục người, công việc khám nghiệm hiện trường chắc cũng xong vì tao thấy xung quanh chi chít vết sơn trắng được vẽ xuống mặt đường.
Giờ này cũng gần 12h đêm, nhưng dân chúng tụ tập xung quanh rất đông, mấy thằng dân phòng cũng phải vất vả lắm mới ngăn không cho đám người đến gần hiện trường vụ tai nạn. Mọi người bàn tán xôn xao, lúc tao bước lại gần cái xác đang đắp chiếu tao nghe nhiều tiếng nói gần đó
_ Trời ơi, sắp mở chiếu ra kìa!!!
_ Thằng chạy xe cứu thương gan thiệt, giờ nó ra hốt cái xác này đó
_ Umh ghê quá, gan thiệt
ĐM gan cái lol, tao còn run hơn tụi mày nữa he. Tao chửi thầm trong bụng. Chắc mọi người lúc đó nghĩ tao là thần kinh thép, nhưng họ đâu có biết lúc đó tao đang căng thẳng đến tột độ vì sợ.
Tao hỏi khứa công an giao thông đang đứng gần đó:
_ Giờ đem đi hả anh?
Mặt khứa lạnh lùng đáp:
_ Đem đi được rồi đó em, về Bình Hưng Hòa
Tao gật đầu rồi tiến lại khom người kéo chiếc chiếu ra khỏi người cái xác
ĐCM, 1 cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt tao.
Cái xác với phần đầu nát bét. Tóc, máu trộn lẫn với những miếng xương sọ đã vỡ nát cùng với đất cát thành 1 mớ bầy nhầy và tao nhìn ra xa hơn khoảng 6-7 mét theo cái hướng những vệt máu bắn ra thì trời ơi, chỗ đó là 1 bãi màu trắng trộn lẫn với máu, tụi mày hình dung ra là gì không ??? Là óc người, kiểu như tào hủ non người ta bán ngoài chợ trộn thêm chút xi rô màu dâu vào, giống y chang như vậy.
Lúc này mùi tanh của máu tươi, mùi khen khét của xăng từ chiếc Exciter gần đó hòa trộn với nhau thành 1 cái mùi thật sự khó chịu làm tao muốn ói ngay tại chỗ.
Chắc chắn ở đây sẽ có rất nhiều thằng từng chứng kiến hiện trường những vụ TNGT chết người, và tụi mày sẽ hiểu được nó kinh hoàng như thế nào. Và tụi mày sẽ đồng cảm cho tao lúc đó...
Cố gắng thật bình tĩnh, sau 1 khoảnh khắc suy nghĩ, tao vội bước đến mấy căn nhà gần đó đang mở cửa ra xem vụ tai nạn. Tao xin vội xin mấy cái bao nylon mà mấy bà đi chợ hay dùng. Quay lại chỗ cái xác, tao lấy chiếc chiếu lúc nãy lót lên cái băng ca, lót thêm 1 cái bao nylon to lên phần đầu cái băng ca mục đích để tránh cho máu dính vào tấm nệm nhựa của băng ca. Xong xuôi đâu đó, tao lên tiếng nhờ khứa công an giao thông lúc nãy:
_ Anh coi có ai phụ em để xác lên băng ca giùm em với anh
Khứa nghe xong rồi nhìn xung quanh thì vẫy tay về phía mấy thằng dân phòng. Vậy là 2 thằng bước tới, khứa công an nói như ra lệnh cho 2 thằng này phụ tao khiêng cái xác lên băng ca. Lúc này tao nhanh trí chụp 2 tay vào 2 cái cổ chân cái xác, rồi nhanh nhảu nói với 2 thằng đang đứng đực ra đó :
_ 2 anh nắm 2 tay nhấc lên rồi để qua băng ca nha.
ĐM 2 thằng này chắc còn sợ hơn tao nữa, nhìn mặt tụi nó đang xanh lè như tàu lá, nhưng chắc vì nhiệm vụ nên tụi nó cũng nhắm mắt nhắm mũi mà mỗi thằng nắm mỗi tay của cái xác nhấc lên theo nhịp đếm 1,2,3 của tao. Vậy là cái xác cũng được đặt 1 cách đàng hoàng trên cái băng ca, giờ tao mới nhìn kỹ, trên cái đầu nhầy nhụa của cái xác, 1 con mắt chắc bị cán nát, thì còn 1 con mắt như cái hột nhãn dính lủng lẳng trên cái khuôn mặt nát bấy kia, nhìn kinh dị vcl.
Giờ còn cái đống óc nhớp nháp kia nữa, tao bước lại, 1 tay cầm cái túi nylon , tay còn lại tao bốc từng miếng, từng miếng óc nhầy nhụa như tào hủ non kia bỏ vào cái túi nylon, tao như nín thở, những giác quan trên người tao như căng ra hết mức có thể, mồ hôi tao lấm tấm trên trán, qua lớp găng tay cao su y tế, tao cảm giác được cái thứ mềm mềm, dai dai vẫn còn âm ấm. Nó ám ảnh tao cả tuần lễ sau.
Cuối cùng cũng xong, tao cột chặt cái túi nylon rồi quay bước về đặt cái túi cạnh cái xác. Tao nghe quanh đó hình như có ai đang ói ọe ọe, ĐM nó, tao cũng đang kiềm chế nè he.
Đẩy cái băng ca vào xe, đóng cốp. Vừa lột bỏ cái găng tay còn dính máu, tao hỏi luôn khứa công an giao thông:
_ Người nhà có không anh?
Khứa lại lạnh lùng đáp:
_ Tụi anh liên hệ rồi, nhưng chắc tới sáng mới lên tới. Giờ em chở về Bình Hưng Hòa trước đi
ĐCM, vậy là ăn lol tiếp tập 2. Giờ gần 1h đêm, giữa khuya như vầy mà chở cái xác về Bình Hưng Hòa có 1 mình tao. Móa, đúng là số phận !!!
Thở ra 1 cái, tao lên xe nổ máy, xung quanh mọi người cũng bắt đầu giải tán. Thấy tao lấy cái xác vừa rồi, chắc có người nghĩ tao gan dạ và thần kinh thép lắm nhưng mà họ đâu biết hồn vía tao cũng muốn lên mây.
Chiếc xe mở còi hú hướng về Bình Hưng Hòa, đường phố giờ chỉ còn lác đác những chiếc xe máy, cùng với tiếng chổi quét đường xèn xẹt trong đêm của những người công nhân vệ sinh...và trên chiếc xe cứu thương vừa chạy lướt qua, chỉ có 1 thằng lái xe, phía sau là cái băng ca có cái xác với cái đầu nát bét kinh dị vì tai nạn giao thông...
Về đến Bình Hưng Hòa, tao bàn giao cái xác cùng cái túi nylon đựng óc cho ông anh nhận xác. Trước khi lên xe quay đi, ông nhận xác cầm cái túi nylon giơ lên rồi cười lớn nói với tao:
_ Mày đem bịt này về chưng ăn, bổ lắm à
Tao lấy lưỡi lè ra và liếm xung quanh môi kiểu như thèm thuồng lắm rồi bước lên xe nổ máy chạy đi. ĐM anh nhe, cứ xéo xắt với thằng em hoài luôn.
Về đến nhà, sau khi cất xe vào bãi, tao lao vào phòng để tắm, tao chà sát 2 bàn tay của mình, rồi cơ thể tao như muốn rửa sạch tất cả, rửa sạch mùi máu, mùi tử thi còn bám trên người tao...Bước ra khỏi phòng tắm, tao nằm vật ra giường, tao nhớ rõ từng phút, từng giây tao vừa trải qua, nó rõ ràng như những thước phim được tua chậm trong đầu tao... Cố gắng nhắm mắt để vào lại giấc ngủ nhưng những hình ảnh vừa rồi cứ lặp đi lặp lại trong đầu tao. Đến hơn 30' sau, tao mới thiếp đi và trong giấc ngủ chập chờn, tao lại mơ thấy cái xác kia, vẫn cái đầu nát bét và những tiếng cười ma quái vang lên từ 1 nơi xa xăm nào đó vọng về...
Sáng hôm sau, tiếng chuông điện thoại vang lên lúc gần 8h sáng, thằng chủ xe kêu tao qua Bình Hưng Hòa chở cái xác kia về Kiên Giang, người nhà đã lên nhận xác. Mệt mỏi vì những giấc mơ ma quái đêm qua, tao vào toilet vệ sinh cá nhân.
Bước ra xe với tâm trạng ổn định hơn, tao chạy xe qua Bình Hưng Hòa, không quên ghé dọc đường mua 1 ổ bánh mì thịt và ly cà phê lót dạ buổi sáng.
Lái xe qua vừa tới thì thấy bên trại hòm đã khâm liệm xong nhưng chưa đóng nắp quan tài, người nhà đang đứng xung quanh nhìn mặt lần cuối. Tao xuống xe bước lại chỗ ông anh nhận xác đang ngồi với khứa công an giao thông hồi hôm. Tao gật đầu chào khứa giao thông và ông anh nhận xác. Sau vài cau chuyện thì tao được biết cái xác tao lấy về là 1 thằng 19 tuổi, là công nhân của 1 công ty may mặc , hôm qua là sinh nhật của bạn nó, sau 1 chầu nhậu ở quán và 1 chầu ở quán karaoke, nó chạy xe ra về thì gặp tai nạn. Theo nhân chứng và dấu vết hiện trường thì tốc độ trước lúc xảy ra tai nạn nó chạy rất nhanh. Nó lách 1 xe nào đó và sau đó va chạm với chiếc xe ben...
Lúc này tao nghe những tiếng khóc vang lên, thì ra là mấy tay đạo tỳ đang đóng nắp chiếc quan tài. Tao thấy 1 người đàn ông tầm khoảng 45-47 tuổi và 1 thanh niên trẻ tuổi, đang dìu 1 người phụ nữ chắc cũng trạc hơn 40 tuổi đang khóc nức nở và hình như bà ta muốn lịm đi...Kế bên đó là 4-5 đứa con trai và con gái, mặt còn búng ra sữa chắc là bạn của thằng bị tai nạn vì thấy cũng tầm 19-20 tuổi.
Ông anh nhận xác nói tao 2 người đàn ông đang dìu người phụ nữ là ba và anh trai của người nằm trong quan tài. Còn người phụ nữ nữ kia là mẹ nó
Vậy là kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Chiếc quan tài từ từ được đưa lên xe sau khi làm hết các thủ tục nhận xác. Chiếc xe tao lầm lũi tiến ra khỏi Sài Gòn. Trên xe bây giờ ngồi ở ghế phụ là người cha, ông liên tục nhận những cuộc gọi từ chiếc điện thoại Nokia đời cũ, còn phía sau là người mẹ đang ngồi dựa vào cái ghế thẫn thờ nhìn vào chiếc quan tài được đặt đối diện, bên cạnh là người con lớn cũng đang buồn bã với cái ánh mắt xa xăm vô định.
Tao khẽ nhìn lướt qua người cha, mái tóc ông ta lấm tấm những sợi bạc, khuôn mặt đen sạm khắc khổ kèm theo những vết nhăn, và trong đôi mắt đã có vết chân chim tao cảm giác như những giọt nước mắt sẵn sàng trào ra bất cứ lúc nào, hình như ông đang cố gắng kìm nén nó lại không cho nó chảy ra, chắc ông đang cố tỏ ra mạnh mẽ để làm chỗ dựa cho người vợ...
Qua vài câu hỏi thăm, tao được biết gia đình ông làm nghề nông, quanh năm chân lắm tay bùn nhưng không thoát được cái nghèo, vợ chồng ông chỉ có 2 người con tai, người ngồi sau à anh cả, còn người nằm là em út . Vì không muốn quanh năm bán thân cho đất, bán lưng cho trời nên thằng em út lên Sài Gòn theo bạn bè làm công nhân may. Chiếc xe bị tai nạn là nó vừa mua trả góp được 1 tháng...
Ông vừa kể với cái giọng buồn thật buồn. Tao không biết trên chiếc xe tao đang chạy, cái linh hồn người con có nhìn thấy cha mẹ nó, anh em nó đau khổ như thế nào và có nghe thấy những lời cha nó vừa nói hay không !!!
Chỉ vì rượu bia, 1 phút đam mê tốc độ..Nó phải trả cái giá quá đắt bằng chính mạng sống của mình.
Mọi người vẫn hay nói chết là hết, là giải thoát, nó nằm xuống ra đi về thế giới bên kia. Nhưng hệ lụy nó để lại cho những người thân của nó chính là những nỗi đau như tuyệt vọng của người cha, người mẹ và những người thân của nó. Tao nghĩ cái cảm giác người con của mình mang nặng đẻ đau, chăm sóc, yêu thương, nuôi dạy mười mấy năm, để rồi giờ nó nằm đây, trong cái quan tài này, chắc cái cảm giác đó nó đau đớn biết chừng nào, phải không tụi mày ???
Về tới huyện Giồng Riềng thuộc tỉnh Kiên Giang, tao đậu xe bên 1 bờ sông nhỏ, bên kia bờ sông là 1 ngôi nhà nhỏ, được dựng lên bởi những tấm lá dừa nước đặc trưng của miền Tây. 1 chiếc xuồng lớn được mấy thanh niên dùng mái dầm chèo hướng chiếc xuồng về phía chiếc xe tao đậu. Chiếc quan tài từ từ được chuyển xuống chiếc xuồng. Người cha vội vàng lấy ra cái gói tiền được bọc cẩn thận qua 2 lớp nylon rồi thanh toán tiền cước vận chuyển cho tao, ông dìu vợ bước xuống 1 chiếc xuồng khác bên cạnh, vợ chồng ông bước liêu xiêu xuống chiếc xuống đợi sẵn, đôi vai người mẹ rung rung lên nhè nhẹ, chắc là bà lại khóc
Đâu đó 1 giọng hát vang lên từ cái đài FM nào đó những câu hát nghe buồn não ruột
"..Chiều nay ngồi đây lòng nhớ thương ai.
Có nghe trong mắt lệ thắm tuôn trào.
Ngày xưa con bé ngây thơ.
Mà nay con đã ra đi.
Mẹ già chờ mong con về..."
Như thói quen, tao đốt điếu thuốc, khui lon bò cụng làm 1 ngụm cho khỏe người.
Chiếc xe tao chạy trên con đường quê, lướt qua những mái nhà, những cánh đồng phảng phất mùi rơm đốt đồng. Tao thấy mình như yêu cuộc sống này hơn.
Ai đã sống rồi thì cũng phải có ngày chết, thế nhưng chỉ cần mày vẫn còn sống thì phải sống theo cách tốt nhất !!!
 

lionking_sg

Member
#kíức1thờingangdọc
#Chap19

Tao về lại Sài Gòn lúc 5h chiều và đón tao trở về là 1 cơn mưa đầu mùa, mưa lớn lắm, mưa trắng xóa những con đường. Mưa như gột rửa sạch sẽ mọi thứ. Bất chợt, bên mái hiên 1 ngôi nhà, tao thấy 1 cặp đôi đang trú mưa, người con gái đứng nghiêng đầu nép vào chàng trai để tránh những hạt mưa bắn vào người, nhìn họ thật hạnh phúc dưới cơn mưa đầu mùa và tao bắt gặp hình ảnh vợ chồng tao những ngày còn đang yêu nhau trong đó.
Vậy đó, khi yêu nhau cho dù tụi mày đứng đâu, dưới những cơn mưa hay dưới cái lạnh đầu đông thì tụi mày vẫn thấy ấm áp vì hạnh phúc đúng không ?
Về tới bãi xe, như thường lệ vẫn vệ sinh và kiểm tra xe, rồi giao tiền cước cho thằng chủ xe. Lên tới phòng thì thấy thằng Bến Tre và Nha Trang đang nằm ngủ ngon lành. Tao vào tắm rửa sạch sẽ rồi bước xuống nhà, pha ly cà phê đá rồi bắt ghế ra trước nhà nhâm nhi, cơn mưa đã ngớt hạt. Bỗng tao có tin nhắn Zalo, là Vĩnh Long:
_ " Mưa buồn quá anh ơi, anh có ở Sài Gòn không? "
Tao nhắn tin trả lời:
_ " Anh mới về tới, đang ngồi cà phê ngắm mưa "
Vĩnh Long hỏi han tao đủ thứ, rồi rủ tao qu nhà ăn lẩu, biết là giờ này tụi kia còn nằm ngủ thì tao tài cuối rồi. Vậy là nhắn tin cho thằng Nha Trang kêu nó khi nào lên tài thì alo cho tao biết để về trực tài.
Dắt chiếc xe máy ra ngoài, tao nổ máy chạy chấm chậm để tận hưởng cái không khí trong lành sau cơn mưa, chiếc xe máy của tao hướng về quận 8, nơi căn nhà của tao có Vĩnh Long đang chờ.
Qua tới nơi, tao bấm chuông, Vĩnh Long chạy ra mở cửa cho tao, em mặc chiếc váy màu hồng nhạt, toát lên vẻ đẹp đài cát mà hơi kiêu sa. Tao bước vào nhà theo em, mùi nước hoa thoang thoảng tỏa ra từ người em, mọi đồ vật trong nhà vẫn như cũ, có khác là những bức tranh được treo thêm lên tường làm cho căn nhà trở nên hài hòa và có vẻ sang trọng hơn, thêm những chiếc tủ kiếng để thuốc tây được đặt ngay ngắn chờ ngày khai trương. Tao chép miệng:
_ Nhà có bàn tay phụ nữ vào là có khác liền, nhà đẹp hơn xưa
Em cười nhẹ nhàng đáp:
_ Thôi khỏi nịnh em he. Nay ăn ở nhà đi anh, em nấu lẩu Thái cũng sắp xong rồi. Con nhỏ em Vĩnh Long nó về quê rồi, chắc mốt nó lên.
Tao cười rồi nói:
_ Vậy để anh thử tài nấu nướng của em coi sao? Uống rượu vang không? Lên phòng của anh lấy đi
Vĩnh Long nói ngay:
_ Em dọn vào phòng anh ở, đâu biết có rượu trong đó đâu ta, biết là em xử hết rồi
Tao cười rồi kêu Vĩnh Long lên phòng với tao, dù gì bây giờ phòng đó em đang ở, cũng phải tế nhị chút xíu.
Tiến vào căn phòng cũ của tao ở tầng 1 cùng em, hơi bất ngờ vì nó gọn gàng, ngăn nắp và sạch sẽ hơn nhiều, 1 khung ảnh to được treo trang trọng ở đầu chiếc giường ngủ, đó là ảnh chụp gia đình em, tất cả 4 người đều nở cùng 1 nụ cười hạnh phúc. Tao mở cái tủ cây đặt ở góc phòng, những chai rượu tao được tặng, rồi tao mua đều được tao cất trong chiếc tủ này. Lấy ra 1 chai vang đỏ , Chateau Trotanoy Pomerol năm 1995, tao chọn loại này vì tao thích cái mùi thơm nồng nàn và cái vị chát nhẹ dễ uống của nó.
Định quay ra thì tao để ý trên chiếc bàn trang điểm cạnh cái đầu giường là 1 tấm ảnh màu đã cũ theo thời gian được lồng vào 1 khung hình bằng gỗ được ép kiếng cẩn thận. Tấm ảnh đó là hình ảnh 1 thằng nhóc chừng 13-14 tuổi với mái tóc hớt ngắn kiểu 3 phân đều, nó quàng tay cặp cổ 1 bé gái nhỏ hơn nó 1 vài tuổi. Cả 2 đều nở 1 nụ cười hồn nhiên, trong trẻo. Tao hỏi Vĩnh Long đang đứng đó nhưng cặp mắt tao vẫn dán chặt vào khung ảnh đó
_ Em vẫn còn giữ được tấm hình này hả ?
Tao nghe em bật cười rồi nói:
_ Em vẫn giữ cái hình ảnh chú rể và cô dâu lúc xưa mà anh. Nhìn anh với em lúc đó cứ ngố ngố sao đâu
Và tụi mày biết không? Đó chính là tấm ảnh chụp tao và Vĩnh Long khoảng mười mấy năm trước. Em vẫn giữ nó từng đó năm, nâng niu và trân trọng.
Bước xuống tầng trệt, tao để chai rượu vào ngăn đá tủ lạnh, rồi phụ Vĩnh Long làm lặt vặt cho xong nồi lẩu
Cuối cùng, nồi lẩu Thái đã được đặt lên bàn ăn trên cái bếp gas mini. Tao lấy chai rượu đã được ướp lạnh kèm theo 2 cái ly bằng pha lê chuyên dùng để thưởng thức rượu vang. Dùng cái đồ mở rượu vang xoáy mạnh vào cái nút bần, rồi từ từ kéo mạnh cái nút ra khỏi chai rượu,... Bốc...tiếng nổ nhẹ kèm theo cái mùi thơm nồng của rượu thoát ra. Tao rót rượu nhè nhẹ vào 2 cái ly pha lê. Đưa em ly rượu, em lắc nhè nhẹ cái ly với thứ chất lỏng màu đỏ bầm theo hình vòng tròn rồi từ từ đưa cái ly lên mũi hít nhẹ. 2 cái ly được cụng nhẹ vào nhau, vị chát nhè nhẹ hòa lẫn mùi thơm nồng nàn của nho được ủ lâu ngày như lắng đọng trên từng dây thần kinh khứu giác và vị giác của tao.
Đang ăn vừa được mấy con tôm thì... phụt...Mấy cái đèn vụt tắt, cúp điện mẹ nó rồi. Lò mò với cái đèn flash điện thoại, tao lấy ra mấy cây nến được tao dự trữ phòng khi cúp điện được để trên cái tủ gần đó
Mấy ngọn nến được thắp lên, ánh sáng lờ mờ hắt vào 2 khuôn mặt đang ngồi đối diện nhau.
Tao nói vui:
_ Khung cảnh này cũng đâu thua ở nhà hàng hả em ?
Đôi môi em lại nở nụ cười như đồng ý với câu nói của tao vừa rồi.
Tao và em cũng cháp xong nồi lẩu và nói đủ chuyện trên trời dưới đất, em dọn dẹp rồi gọt ít trái cây đem ra tráng miệng. Nãy giờ tao chỉ uống kiểu cầm chừng và thưởng thức là chính vì sợ về lên tài bất chợt. Vĩnh Long thì uống nhiều hơn tao. Hớp nhẹ ly rượu, em nhìn tao rồi nói trong cái giọng hơi ngà ngà say:
_ Anh có biết lúc nhỏ, mỗi lần anh về, rồi tụi mình cùng chơi trò cô dâu, chú rể. Mỗi lần như vậy em vui, rất vui. Và em coi anh như thần tượng trong lòng em mỗi khi anh hay nói trước mặt mấy đứa bạn gần nhà là sau này lớn lên anh sẽ cưới em, lo lắng cho em suốt đời. Chắc em ngu lắm hả anh ? Em tin lời anh và luôn hy vọng
Tao im lặng, không ngờ những câu nói xàm của tao lúc thời trẻ trâu lại gieo vào lòng em niềm hy vọng.
_ Anh xin lỗi, anh không nghĩ những câu nói đó lại làm em hy vọng.
Em lại cười và nói tiếp:
_ Anh biết không? Lúc mới quen bạn trai của em, em chỉ nghĩ quen cho khỏa lấp, và mọi chuyện đi quá tầm kiểm soát của em, em lên Sài Gòn học, bạn em cũng lên đây đi làm, rồi dành dụm tiền để thi tiếp đại học. Ngày bạn em ra đi vì tai nạn giao thông, em ân hận lắm, nếu không vì em thì anh ta đâu có chết... Cho đến lúc này em vẫn chưa hết day dứt về lỗi lầm của mình...
Bây giờ thì tao đã hiểu mọi chuyện. Vĩnh Long lại khóc, những giọt nước mắt lại lăn dài trên đôi má của em. Tao bước đến bên em, 2 tay đặt lên đôi má của em, vuốt nhẹ từng giọt nước mắt đang chảy ra. Tao khẽ nói :
_ Mọi chuyện qua lâu rồi em. Dù muốn hay không nó đã xảy ra rồi.
Vĩnh Long bất chợt chồm người ôm tao vào lòng em,em hôn lên trán, lên má, lên mặt tao... Tao đứng im không cử động. Bờ môi em lại tham lam tìm kiếm môi tao. 2 đôi môi cùng gắn chặt vào nhau...
Và trong căn phòng ngủ trên tầng 1, cái ánh sáng lập lòe từ những ngọn nến đang cháy hắt vào 2 cái cơ thể đang ôm lấy nhau, những mảnh vải cuối cùng đã bị vứt xuống cái sàn gỗ, tiếng thở mạnh dồn dập cùng với những tiếng rên nhè nhẹ đầy nhục dục. Trên bức tường, 2 cái bóng đen như hòa lại làm 1 với nhau trong cái đê mê xác thịt. Ngoài kia, mưa lại rơi tạo nên âm thanh lắc rắc hòa lẫn với tiếng rao đêm của cái giọng miền Bắc quen thuộc
_ Bánh chưng đâyyy...Bánh giò đâyyy...Chưng giò đâyyyyy...
Tao đứng bên cửa sổ nhìn xuống con đường vắng về đêm, đốt 1 điếu thuốc, nhả làn khói trắng ra cái không gian lành lạnh bên ngoài. Vậy là mối quan hệ giữa tao và Vĩnh Long lại sang 1 trang mới. Nếu nói yêu thì thật sự tao chưa hề yêu Vĩnh Long, tao vẫn sợ bắt đầu lại 1 mối quan hệ mới, và hơn hết tao vẫn nghĩ về đứa con trai của tao, nó quá nhỏ để hiểu mọi chuyện. Giống như tao lúc nhỏ, tao luôn không thấy hài lòng khi thấy những người phụ nữ khác bước vào cuộc sống của ba tao, tao chỉ muốn ba tao chỉ là của riêng mẹ tao và tao.
Vĩnh Long hình như rất tinh tế, em bước đến sau lưng tao, luồn 2 tay ôm tao từ phía sau, mặt em áp vào lưng tao rồi thầm nói nhỏ:
_ Em hiểu những gì anh đang suy nghĩ. Nhưng việc của ngày mai, hãy để ngày mai tính nha anh
Hai cơ thể trần trụi đứng đó, ôm nhau, im lặng, bản tình ca được phát ra đều đều từ cái chiếc điện thoại trên giường
"...Mây có bay và em có hay
ta ngại ngùng yêu em lần đầu.
Ta đã say hồn ta ngất ngây
men yêu thương đã thấm cuộc đời.
Một lần nào đó bước bên em âm thầm
một lần nào đó ta vẫn không nói yêu người.."
 
Top