Làm sếp mệt quá mấy phen...

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề khongsomod
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Từng buồn, từng vui, từng khóc, từng giận, từng gục ngã, cũng từng đứng dậy, nhưng chưa bao giờ từng giàu và sướng như mọi người xung quanh nghĩ.
Tiền nhiều thật đó, nhưng nợ cũng nhiều, chi cũng nhiều, chưa tính tới tái đầu tư nên chả được nhiêu cả.
Ăn sung mặc sướng, ở biệt thự, nhà cao cửa rộng, nội thất đầy đủ nhưng vì stress quá nên ăn không ngon, ngủ không an, lúc nào đầu óc cũng căng thẳng.
Bạn thì ít, bè thì nhiều do già trước tuổi, sáng lắm mối tối nằm không do dành quá nhiều thời gian cho công việc, chả có nổi 1 giờ đồng hồ dành cho bản thân mình.
Làm sếp, cực cũng chịu được, khổ cũng chịu được, nhưng cô đơn giữa gần trăm người thì không biết có thể chịu được đến bao giờ.
Lắm lúc tự hỏi, sao con người ta ích kỷ đến vậy, họ chỉ biết đòi hỏi, biết yêu sách, nhưng chưa bao giờ biết cho đi cái mà sếp từng cho họ. Riết rồi mất luôn niềm tin vào con người, vào lòng tốt của nhân loại.
Làm nhiều cũng bị chửi, làm ít cũng bị chửi, không làm gì cũng bị chửi, nói chung là làm sếp thì xác cmn định là bị chửi vì giàu. Nay viết lên đây chắc cũng sẽ bị chửi.
Chưa bao giờ từng được xã hội cảm thông vì mang tiếng "làm chủ", nhưng nếu không làm chủ thì cứ phải buôn gian bán lận, bán đất phân lô, hoặc làm những trò đen đen trắng trắng phát chán.
Lương cao chế độ tốt việc nhiều nhưng vẫn bị nhân viên tụm năm tụm ba lại nói xấu, chửi thẳng, đặt điều, nói chung là nản quá vozer ạ.
P/s: Mà thôi có lẽ tôi phải tắt topic này mấy phen ạ, tưởng viết ra vài dòng cho nhẹ lòng ai ngờ lại nghĩ đến, chắc tôi phải tìm gì làm cho bận quá chứ như này đíu ổn rồi
 
Sửa lần cuối:
AN COM CHO.jpg
 
Từng buồn, từng vui, từng khóc, từng giận, từng gục ngã, cũng từng đứng dậy, nhưng chưa bao giờ từng giàu và sướng như mọi người xung quanh nghĩ.
Tiền nhiều thật đó, nhưng nợ cũng nhiều, chi cũng nhiều, chưa tính tới tái đầu tư nên chả được nhiêu cả.
Ăn sung mặc sướng, ở biệt thự, nhà cao cửa rộng, nội thất đầy đủ nhưng vì stress quá nên ăn không ngon, ngủ không an, lúc nào đầu óc cũng căng thẳng.
Bạn thì ít, bè thì nhiều do già trước tuổi, sáng lắm mối tối nằm không do dành quá nhiều thời gian cho công việc, chả có nổi 1 giờ đồng hồ dành cho bản thân mình.
Làm sếp, cực cũng chịu được, khổ cũng chịu được, nhưng cô đơn giữa gần trăm người thì không biết có thể chịu được đến bao giờ.
Lắm lúc tự hỏi, sao con người ta ích kỷ đến vậy, họ chỉ biết đòi hỏi, biết yêu sách, nhưng chưa bao giờ biết cho đi cái mà sếp từng cho họ. Riết rồi mất luôn niềm tin vào con người, vào lòng tốt của nhân loại.
Làm nhiều cũng bị chửi, làm ít cũng bị chửi, không làm gì cũng bị chửi, nói chung là làm sếp thì xác cmn định là bị chửi vì giàu. Nay viết lên đây chắc cũng sẽ bị chửi.
Chưa bao giờ từng được xã hội cảm thông vì mang tiếng "làm chủ", nhưng nếu không làm chủ thì cứ phải buôn gian bán lận, bán đất phân lô, hoặc làm những trò đen đen trắng trắng phát chán.
Lương cao chế độ tốt việc nhiều nhưng vẫn bị nhân viên tụm năm tụm ba lại nói xấu, chửi thẳng, đặt điều, nói chung là nản quá vozer ạ.
Làm gì cũng có khổ và có sướng phen ak
 
Mình hiểu cảm giác của bạn vì mình cũng đang phải quản lý 2000 người
Nguyên đêm qua nổi nóng đến mức không ngủ được nhưng sáng nay gặp cấp dưới vẫn phải tươi cười và nhẹ nhàng, dù biết được sau lưng mình tụi nó đang tính toán điều gì, nói về mình những điều xấu xa như thế nào, và sẽ có hành vi chơi mình ra sao.
Tiếc là luật chưa cho phép sa thải nếu điều đó chưa xảy ra, và bảo vệ nlđ tuyệt đối chứ không phải người sd lao động, chán vl phen ạ.
 
Nguyên đêm qua nổi nóng đến mức không ngủ được nhưng sáng nay gặp cấp dưới vẫn phải tươi cười và nhẹ nhàng, dù biết được sau lưng mình tụi nó đang tính toán điều gì, nói về mình những điều xấu xa như thế nào, và sẽ có hành vi chơi mình ra sao.
Tiếc là luật chưa cho phép sa thải nếu điều đó chưa xảy ra, và bảo vệ nlđ tuyệt đối chứ không phải người sd lao động, chán vl phen ạ.
Vậy mà có 1 số vozer cứ nghĩ làm sếp sướng lắm :(
 
Cố lên anh trai, nên mừng vì chưa có nvien chửi thẳng mặt anh chứ nhiều thg sếp bị chửi thẳng mặt quài chứ gì. Điều đó chứng tỏ anh vẫn duy trì tốt về quản lí, phát huy anh ơi
 
Phen tin tôi suy sụp đến mức muốn vứt hết tất cả về làm 1 thằng công nhân không? Hồi xưa tôi ở nhà trọ, ăn cơm bụi, mang đôi giày 50k nhưng tâm trạng lúc nào cũng vui vẻ, tin vào ngày mai tươi sáng chứ đếu phải như lúc này
Muốn ngồi ở 1 vị trí không ai ngồi được. Phải chịu được cảm giác không ai chịu nổi. Chúc bạn vượt qua đc.
 
Cố lên anh trai, nên mừng vì chưa có nvien chửi thẳng mặt anh chứ nhiều thg sếp bị chửi thẳng mặt quài chứ gì. Điều đó chứng tỏ anh vẫn duy trì tốt về quản lí, phát huy anh ơi
Tối qua bị chửi rồi phen ạ, phá hết của mình vài chục củ, xin nghỉ xong quay lại mày - tao và thằng chó luôn
 
Vậy mà có 1 số vozer cứ nghĩ làm sếp sướng lắm :(
Chưa có tiền thì họ sẽ nghĩ người có tiền sướng, chưa có danh vọng thì họ sẽ nghĩ người có danh vọng sướng, đó gọi là xã hội. Nhưng mọi người chỉ nhìn được bề nổi của tảng băng chìm mà thôi, đâu ai biết rằng vinh quang càng cao trách nhiệm càng lớn đâu.
Như Putin chẳng hạn, quyền lực, tiền tài, danh vọng ông có đủ, nhưng ở tuổi ông đáng lẽ phải được nghỉ ngơi rồi, đằng này ông vẫn phải cố bám lấy cái ghế đó vì khi rời ra, không những ông mà vô số người khác cũng sẽ chết ngay lập tức.
 
Từng buồn, từng vui, từng khóc, từng giận, từng gục ngã, cũng từng đứng dậy, nhưng chưa bao giờ từng giàu và sướng như mọi người xung quanh nghĩ.
Tiền nhiều thật đó, nhưng nợ cũng nhiều, chi cũng nhiều, chưa tính tới tái đầu tư nên chả được nhiêu cả.
Ăn sung mặc sướng, ở biệt thự, nhà cao cửa rộng, nội thất đầy đủ nhưng vì stress quá nên ăn không ngon, ngủ không an, lúc nào đầu óc cũng căng thẳng.
Bạn thì ít, bè thì nhiều do già trước tuổi, sáng lắm mối tối nằm không do dành quá nhiều thời gian cho công việc, chả có nổi 1 giờ đồng hồ dành cho bản thân mình.
Làm sếp, cực cũng chịu được, khổ cũng chịu được, nhưng cô đơn giữa gần trăm người thì không biết có thể chịu được đến bao giờ.
Lắm lúc tự hỏi, sao con người ta ích kỷ đến vậy, họ chỉ biết đòi hỏi, biết yêu sách, nhưng chưa bao giờ biết cho đi cái mà sếp từng cho họ. Riết rồi mất luôn niềm tin vào con người, vào lòng tốt của nhân loại.
Làm nhiều cũng bị chửi, làm ít cũng bị chửi, không làm gì cũng bị chửi, nói chung là làm sếp thì xác cmn định là bị chửi vì giàu. Nay viết lên đây chắc cũng sẽ bị chửi.
Chưa bao giờ từng được xã hội cảm thông vì mang tiếng "làm chủ", nhưng nếu không làm chủ thì cứ phải buôn gian bán lận, bán đất phân lô, hoặc làm những trò đen đen trắng trắng phát chán.
Lương cao chế độ tốt việc nhiều nhưng vẫn bị nhân viên tụm năm tụm ba lại nói xấu, chửi thẳng, đặt điều, nói chung là nản quá vozer ạ.
Chào anh , anh tâm sự đang làm sếp vầy thì lớn tuổi hơn em rồi nên gọi anh một tiếng , cả tuần nay em cũng có vài chuyện buồn về những vấn đề giống với anh, chỉ khác cái em chỉ làm nhân viên, nhưng cũng vướng cái gánh nặng gia đình. Quá khứ từng vướng vài chuyện bạn bè không vui mà thành ra sau này ít bạn, hoặc có cũng hoài nghi không thân với ai , có lúc rơi vào trầm cảm nữa nên suy cùng ra vẫn là rất cô đơn chống chọi với thế giới. Em còn trẻ nhưng gương mặt cũng già trước tuổi , cũng thắc mắc đời người sao họ nghĩ lắm thế rồi lúc mình chia sẻ quan điểm đều vào chỉ trích giống nhau sao mình khó hiểu ( đôi lúc em mới thấy loài người khó hiểu )
 
Không bác, công ty của mình luôn, và khoản đó là tiền lương + ngân sách cho công việc bị phá sạch sẽ mà không mang lại bất cứ tác dụng gì
Tại tôi thấy mấy ông cnc hay chụp ảnh dao với máy ,mỗi lần hỏng là toàn chục với trăm bay trong nháy mắt
 
Chào anh , anh tâm sự đang làm sếp vầy thì lớn tuổi hơn em rồi nên gọi anh một tiếng , cả tuần nay em cũng có vài chuyện buồn về những vấn đề giống với anh, chỉ khác cái em chỉ làm nhân viên, nhưng cũng vướng cái gánh nặng gia đình. Quá khứ từng vướng vài chuyện bạn bè không vui mà thành ra sau này ít bạn, hoặc có cũng hoài nghi không thân với ai , có lúc rơi vào trầm cảm nữa nên suy cùng ra vẫn là rất cô đơn chống chọi với thế giới. Em còn trẻ nhưng gương mặt cũng già trước tuổi , cũng thắc mắc đời người sao họ nghĩ lắm thế rồi lúc mình chia sẻ quan điểm đều vào chỉ trích giống nhau sao mình khó hiểu ( đôi lúc em mới thấy loài người khó hiểu )
Vì bạn đang chọn con đường không có người đồng hành, 1 là bạn quay đầu, hoà vào đám đông và sống 1 cuộc đời bình thường của họ. Nếu nói trắng ra là hùa theo xã hội.
Nếu bạn vượt qua giai đoạn này, bạn sẽ tiến hoá, ngộ ra vô số điều mới, thấu hiểu nhân sinh quan, nhưng nếu bạn ko vượt qua được, bạn chết chắc.
Đó là kinh nghiệm của mình, hy vọng giúp ích được cho bạn.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
khongsomod,
Người trả lời cuối
dekmei123,
Trả lời
84
Lượt xem
12.378
Quay lại
Lên đầu trang