Lấy người ko yêu làm vợ, cuộc sống ko có động lực

Grommash Hellscream

Senior Member
Lại nhớ đến câu chuyện hay share trên fb. Thớt có thấy mình trong đó ko :p

"22 tuổi, bạn tốt nghiệp đại học, vì chuyên ngành của bạn không dễ tìm việc, mấy năm đầu bạn phải chạy xe ôm, giao hàng nhanh.

24 tuổi, bạn tìm được việc làm, công việc tiền lương cũng không cao, còn thường xuyên phải tăng ca đến tận đêm khuya.

30 tuổi, bạn kết hôn, đối tượng do bà mối giới thiệu, cha mẹ hỏi bạn có thích cô gái ấy không, bạn gật đại: "thích ạ."

33 tuổi, sức khỏe bạn càng ngày càng kém đi, tăng ca càng ngày càng ít, tốc độ thăng tiến cũng càng ngày càng chậm. Cô vợ được thiên hạ ban cho kia nói với bạn: "con gái mình sắp lên mẫu giáo, song ngữ một tháng 6 triệu." Bạn nhíu mày, cô ấy không chịu được nữa, "con anh Lộc, một tháng 12 triệu kìa!" "anh đã như vậy, anh muốn con anh cũng thất bại sao?!" bạn im lặng, trở về phòng đưa vợ 12 triệu, tiền ấy bạn tính sinh nhật tự thưởng cho mình bộ máy tính mới.

36 tuổi, con vào lớp 1. Thầy nói năm lớp một rất quan trọng, bạn cười nói, vâng vâng vâng, xin thầy quan tâm cháu dùm em, thầy thấy bạn chưa hiểu, chỉ cho bạn đường sáng: "phụ đạo một tháng khoảng.v..v." năm lớp sáu, cô nói cấp hai rất quan trọng, bạn cười nói:"vâng vâng vâng, em đang tính lên đóng tiền học thêm cho cháu."

Có một ngày về đến nhà, con bé nói với bạn: "ba, con muốn học piano".

Dù bạn không còn phân vân nữa, câu "ba hiện tại mua không nổi" những tháng năm này bạn đã nói nhiều, nhưng lần này vẫn không thể nói nên lời.

cũng may con gái tương đối hiểu chuyện, bé nói: "không sao đâu ba, không được thì con học guitar cũng tốt." Bạn nhìn con gái ngoan, thấy vui vui trong lòng.

46 tuổi, con gái học phổ thông ở một trường không tồi lắm.

một ngày nọ, bạn đang họp, nhận được điện thoại của giáo viên, trong điện thoại nói con bạn đánh nhau ở trường, mời phụ huynh lên trường giải quyết. Bạn rụt rè xin cấp trên kém hơn bạn 5 tuổi cho nghỉ, tới trường lại bị thầy dạy dỗ một trận, "anh làm phụ huynh mà không biết dạy con", bạn cười cười, vâng vâng vâng.

49 tuổi, con gái lên đại học.

Chuyên môn con học, bạn nhìn vào chẳng hiểu gì. Bạn chỉ biết là công việc chắc chắn không dễ tìm, mà học phí lại cực cao.

một đêm nọ, bạn say khướt, về nói chuyện với con. Bạn nói những lời mà bạn từng rất ghét, "phải vì công việc sau này mà nghĩ, chọn nghề nào hot, đừng làm theo ý con nữa."

Bạn và con từ nói chuyện thành cãi lộn. Bạn phát hiện bạn già rồi, không cãi lại con gái nữa. Bạn nói không lại con bé, chỉ có thể hét: "tao là ba của mày đó!"

con bé nhìn bạn, biết có tranh luận thế nào cũng vô ích, bạn không muốn nghe nữa. Khi con bé về phòng, bạn nghe vọng lại một câu: "con không muốn sống giống như ba."

Bạn không biết sao lại ngồi khóc, 50 tuổi đầu ngồi khóc.

chắc là do rượu cay quá, có phải không?

chắc là do rượu cay quá rồi.

55 tuổi, con gái đi làm, dường như đã cảm thông với bạn một chút. 56 tuổi, con gái kết hôn.

bạn hỏi con có thích cậu trai kia không. Con bé quả quyết: "thích ạ." Bạn rất vui mừng.

60 tuổi, vất vả cả một đời, bạn muốn đi du lịch một chút.

Nửa kia đã bên bạn 30 năm qua, nhưng bạn vẫn thế thích cô ấy hay không cũng không rõ.

Bạn và cô ấy bắt đầu tính đường đi du lịch. Đã nhiều năm như vậy, cả hai vẫn bất đồng, vẫn cãi nhau. Rồi đâu cũng vào đấy, tất cả đã chuẩn bị xong, thì con gái nói: "ba má, chúng con bận rộn quá, giúp chúng con trông con nha?". Bạn rút vé máy bay, lại về như 30 năm trước.

70 tuổi, con của con gái cũng đã khá lớn, không cần mỗi ngày trông nom nữa. Bạn quyết định nói:"nhất định phải đi chơi một chuyến." Thế nhưng cây gậy trong tay chỉ có thể giúp bạn đi xuống vườn hoa dưới lầu mà thôi.

73 tuổi, bạn nằm trên giường bệnh viện, tỉnh lại sau hôn mê, xung quanh đầy người, bạn mơ mơ màng màng trông thấy bác sĩ lắc đầu, người chung quanh thần sắc trang nghiêm.

Bạn nhận ra, bạn sắp chết rồi.

bạn không có chút sợ hãi.

bạn đột nhiên tự hỏi,

ta thực ra đã chết từ lúc nào?

bạn nhớ đến hôn lễ năm 30 tuổi,

hóa ra, lúc đó, bạn đã chết rồi.

Rrước lúc lâm chung 3 giây, 73 năm cuộc đời bạn tua ngược lại về trước, 1 giây, 2 giây trôi qua, mặt bạn không chút cảm xúc.

Giây thứ 3, bạn đột nhiên cười.

Đó là năm 15 tuổi, bạn trông thấy một cậu bé đang ngậm một ổ bánh mì, đeo cặp đi theo một đám học sinh khác. Cậu bé ấy đi qua ban công cô bé nhà bên, hướng mắt nhìn về phía cửa sổ.

Đó là cô bé mà bạn thầm thương năm 15 tuổi,

Bạn nghĩ không ra nàng trông như thế nào, bạn cố gắng nhớ lại.

3 giây trôi qua, người bên cạnh đột nhiên gào khóc, bạn rơi vào màn đêm không hay."

Gửi từ Sony G8441 bằng vozFApp

cay mắt quá
 

CLAWRIDE

Senior Member
(mượn tạm clone )
mình lấy vợ năm ngoái, 33 tuổi nên cũng đành phải lấy vậy, do mai mối, 3 tháng rưỡi cưới luôn.
vợ mình nhìn chung thì tốt, phụ nữ VN điển hình.
tình cảm thì chỉ ở mức mến, thương vợ nhưng yêu thì ko có (cô ấy thì dành tình cảm cho mình nhiều hơn so với mình ), cảm giác cuộc sống ko có hứng thú gì cả, đi làm về lương vẫn đưa hết cho vợ thôi,
chính vì cứ thấy chán chán nên ko có nhu cầu tiêu xài mua sắm gì, thậm chí gái gú ngoài đường mình nhìn cũng thấy ko hứng thú gì cả, bạn bè rủ đi nhậu cũng ko
vợ chồng ko cãi nhau gì cả, căn bản mình cũng ko có hứng tranh cãi gì với vợ luôn,
haizz tâm sự vậy thôi , đành tự an ủi nhiều đôi yêu nhau thật nhưng cưới nhau về vẫn li dị mà.
thôi cứ cố sống tiếp cho hết đời về với cát bụi là xong
thím có cho thuê vợ ko. chứ em thấy như thế mà thím không ưng thì chịu r
 
Không yêu mà còn lấy người ta, giờ lên đây than vãn... Rồi cuộc đời người phụ nữ ông có chịu thay họ không hèn ;)
 

MoonRider_D08

Senior Member
(mượn tạm clone )
mình lấy vợ năm ngoái, 33 tuổi nên cũng đành phải lấy vậy, do mai mối, 3 tháng rưỡi cưới luôn.
vợ mình nhìn chung thì tốt, phụ nữ VN điển hình.
tình cảm thì chỉ ở mức mến, thương vợ nhưng yêu thì ko có (cô ấy thì dành tình cảm cho mình nhiều hơn so với mình ), cảm giác cuộc sống ko có hứng thú gì cả, đi làm về lương vẫn đưa hết cho vợ thôi,
chính vì cứ thấy chán chán nên ko có nhu cầu tiêu xài mua sắm gì, thậm chí gái gú ngoài đường mình nhìn cũng thấy ko hứng thú gì cả, bạn bè rủ đi nhậu cũng ko
vợ chồng ko cãi nhau gì cả, căn bản mình cũng ko có hứng tranh cãi gì với vợ luôn,
haizz tâm sự vậy thôi , đành tự an ủi nhiều đôi yêu nhau thật nhưng cưới nhau về vẫn li dị mà.
thôi cứ cố sống tiếp cho hết đời về với cát bụi là xong
Đúng là khi con người hạnh phúc quá thì hóa rồ. Điển hình của 1 vozer loser. Muốn tạo sóng gió không fence, mình chỉ cách cho.
 

mjj1404

Junior Member
Lại nhớ đến câu chuyện hay share trên fb. Thớt có thấy mình trong đó ko :p

"22 tuổi, bạn tốt nghiệp đại học, vì chuyên ngành của bạn không dễ tìm việc, mấy năm đầu bạn phải chạy xe ôm, giao hàng nhanh.

24 tuổi, bạn tìm được việc làm, công việc tiền lương cũng không cao, còn thường xuyên phải tăng ca đến tận đêm khuya.

30 tuổi, bạn kết hôn, đối tượng do bà mối giới thiệu, cha mẹ hỏi bạn có thích cô gái ấy không, bạn gật đại: "thích ạ."

33 tuổi, sức khỏe bạn càng ngày càng kém đi, tăng ca càng ngày càng ít, tốc độ thăng tiến cũng càng ngày càng chậm. Cô vợ được thiên hạ ban cho kia nói với bạn: "con gái mình sắp lên mẫu giáo, song ngữ một tháng 6 triệu." Bạn nhíu mày, cô ấy không chịu được nữa, "con anh Lộc, một tháng 12 triệu kìa!" "anh đã như vậy, anh muốn con anh cũng thất bại sao?!" bạn im lặng, trở về phòng đưa vợ 12 triệu, tiền ấy bạn tính sinh nhật tự thưởng cho mình bộ máy tính mới.

36 tuổi, con vào lớp 1. Thầy nói năm lớp một rất quan trọng, bạn cười nói, vâng vâng vâng, xin thầy quan tâm cháu dùm em, thầy thấy bạn chưa hiểu, chỉ cho bạn đường sáng: "phụ đạo một tháng khoảng.v..v." năm lớp sáu, cô nói cấp hai rất quan trọng, bạn cười nói:"vâng vâng vâng, em đang tính lên đóng tiền học thêm cho cháu."

Có một ngày về đến nhà, con bé nói với bạn: "ba, con muốn học piano".

Dù bạn không còn phân vân nữa, câu "ba hiện tại mua không nổi" những tháng năm này bạn đã nói nhiều, nhưng lần này vẫn không thể nói nên lời.

cũng may con gái tương đối hiểu chuyện, bé nói: "không sao đâu ba, không được thì con học guitar cũng tốt." Bạn nhìn con gái ngoan, thấy vui vui trong lòng.

46 tuổi, con gái học phổ thông ở một trường không tồi lắm.

một ngày nọ, bạn đang họp, nhận được điện thoại của giáo viên, trong điện thoại nói con bạn đánh nhau ở trường, mời phụ huynh lên trường giải quyết. Bạn rụt rè xin cấp trên kém hơn bạn 5 tuổi cho nghỉ, tới trường lại bị thầy dạy dỗ một trận, "anh làm phụ huynh mà không biết dạy con", bạn cười cười, vâng vâng vâng.

49 tuổi, con gái lên đại học.

Chuyên môn con học, bạn nhìn vào chẳng hiểu gì. Bạn chỉ biết là công việc chắc chắn không dễ tìm, mà học phí lại cực cao.

một đêm nọ, bạn say khướt, về nói chuyện với con. Bạn nói những lời mà bạn từng rất ghét, "phải vì công việc sau này mà nghĩ, chọn nghề nào hot, đừng làm theo ý con nữa."

Bạn và con từ nói chuyện thành cãi lộn. Bạn phát hiện bạn già rồi, không cãi lại con gái nữa. Bạn nói không lại con bé, chỉ có thể hét: "tao là ba của mày đó!"

con bé nhìn bạn, biết có tranh luận thế nào cũng vô ích, bạn không muốn nghe nữa. Khi con bé về phòng, bạn nghe vọng lại một câu: "con không muốn sống giống như ba."

Bạn không biết sao lại ngồi khóc, 50 tuổi đầu ngồi khóc.

chắc là do rượu cay quá, có phải không?

chắc là do rượu cay quá rồi.

55 tuổi, con gái đi làm, dường như đã cảm thông với bạn một chút. 56 tuổi, con gái kết hôn.

bạn hỏi con có thích cậu trai kia không. Con bé quả quyết: "thích ạ." Bạn rất vui mừng.

60 tuổi, vất vả cả một đời, bạn muốn đi du lịch một chút.

Nửa kia đã bên bạn 30 năm qua, nhưng bạn vẫn thế thích cô ấy hay không cũng không rõ.

Bạn và cô ấy bắt đầu tính đường đi du lịch. Đã nhiều năm như vậy, cả hai vẫn bất đồng, vẫn cãi nhau. Rồi đâu cũng vào đấy, tất cả đã chuẩn bị xong, thì con gái nói: "ba má, chúng con bận rộn quá, giúp chúng con trông con nha?". Bạn rút vé máy bay, lại về như 30 năm trước.

70 tuổi, con của con gái cũng đã khá lớn, không cần mỗi ngày trông nom nữa. Bạn quyết định nói:"nhất định phải đi chơi một chuyến." Thế nhưng cây gậy trong tay chỉ có thể giúp bạn đi xuống vườn hoa dưới lầu mà thôi.

73 tuổi, bạn nằm trên giường bệnh viện, tỉnh lại sau hôn mê, xung quanh đầy người, bạn mơ mơ màng màng trông thấy bác sĩ lắc đầu, người chung quanh thần sắc trang nghiêm.

Bạn nhận ra, bạn sắp chết rồi.

bạn không có chút sợ hãi.

bạn đột nhiên tự hỏi,

ta thực ra đã chết từ lúc nào?

bạn nhớ đến hôn lễ năm 30 tuổi,

hóa ra, lúc đó, bạn đã chết rồi.

Rrước lúc lâm chung 3 giây, 73 năm cuộc đời bạn tua ngược lại về trước, 1 giây, 2 giây trôi qua, mặt bạn không chút cảm xúc.

Giây thứ 3, bạn đột nhiên cười.

Đó là năm 15 tuổi, bạn trông thấy một cậu bé đang ngậm một ổ bánh mì, đeo cặp đi theo một đám học sinh khác. Cậu bé ấy đi qua ban công cô bé nhà bên, hướng mắt nhìn về phía cửa sổ.

Đó là cô bé mà bạn thầm thương năm 15 tuổi,

Bạn nghĩ không ra nàng trông như thế nào, bạn cố gắng nhớ lại.

3 giây trôi qua, người bên cạnh đột nhiên gào khóc, bạn rơi vào màn đêm không hay."

Gửi từ Sony G8441 bằng vozFApp

Ôi thôi xong...=((=(( Tôi đang thấy mình trong câu chuyện này.
 

Kassadin

Senior Member
Bằng tuổi thớt nhưng ko chọn lối đi bế tắc như vậy, tự do tự tại tìm sự bình yên cho mình, tự ý thức tính mình như này sẽ làm khổ người khác. Nếu thớt có con thì dăm bữa nó sẽ quậy tung sự bình yên lên, đên lúc khổ như cờ hó (nhấn mạnh tí) thì sẽ biết trân trọng từng giây phút bình yên hơn đó. Đấy là lý do người ta bảo đứa con là cầu nối, trong cái khổ mới biết trân trọng sự sung sướng :LOL:
 

Ms.Camellia

Junior Member
Thớt nên trân trọng cái mình đang có thôi. Chán thì đi du lịch hoặc tìm cái gì học , phải có cái gì làm để đỡ rảnh nghĩ linh tinh ấy. Em 26 mà cũng hoang mang quá, cảm giác chơi chưa đủ mà mn cũng hỏi suốt, chán...
 

killerbee4120

Senior Member
Tạo nguồn cảm hứng tình dục cao đi
Đừng gò ép mình quá
2 ng hoà hợp vào với nhau
Tình yêu nó nảy nở từ sự hoà hợp về tình dục

Đừng nghĩ tình dục là chỉ đẻ con đẻ cái
 

underking

Đã tốn tiền
30 tuổi thì nếu là người lo làm ăn, phát triển kinh tế, sự nghiệp... thì họ sẽ chín chắn + tự tin bản thân lắm. Anh em bạn bè nhìn vào đều nể.

Chứ còn bọn 30 tuổi mà công việc đều đều, tham vọng hầu như không có + thêm vụ chưa yêu đương, cưới xin, thêm combo chơi game... nữa thì mình thấy bọn đấy hơi bị hâm hâm, hãm, vô dụng.
ụa óa m` ở đâu t xiên :ah: :mad: :sad:
 

verylove

Member
Thím vậy cũg tạm rồi
Mình 31 r chưa vk đây
Mai mối thì éo ai mai mối vì cơ bản mình kiếm mối đc
Mối ngon quá nó cũg cần phải giàu
Mối thườg thườg thì ko tới đâu
Nhiều lúc muốn nhắm mắt đưa chân nhưg sợ cảnh ko yêu ko có độg lực làm này nọ chán giốg thím
Trc kia cũg có wen pồ nhìu , wen kâu dài có , ngắn có , wen để đjt cũg có...sốg thử vài năm cũg có...
Nên h thấy chán lắm đây :(
Thím nên yên phận đi
 

tc04th

Senior Member
Chán vl. Ng e yêu cũng k lấy dc. Giờ đang me me tán e này. Mà sao thấy chán quá. Kiểu k có hứng. E này lùn lùn m53 . Mặt mũi ntn các bác thấy sao?
E năm nay cũng 30t rồi. E nó thì có vẻ cũng mến mình mà mình cả ngày chả thèm nc.
E này 20t...
Hnay cả ngày k nói gì e nó bảo a chảnh vừa thôi. Đm chán.



via theNEXTvoz for iPhone

Khoảng cách tuổi tác lớn ntn đến một lúc nào đó cũng sẽ không hòa hợp được
 

tc04th

Senior Member
Lại nhớ đến câu chuyện hay share trên fb. Thớt có thấy mình trong đó ko :p

"22 tuổi, bạn tốt nghiệp đại học, vì chuyên ngành của bạn không dễ tìm việc, mấy năm đầu bạn phải chạy xe ôm, giao hàng nhanh.

24 tuổi, bạn tìm được việc làm, công việc tiền lương cũng không cao, còn thường xuyên phải tăng ca đến tận đêm khuya.

30 tuổi, bạn kết hôn, đối tượng do bà mối giới thiệu, cha mẹ hỏi bạn có thích cô gái ấy không, bạn gật đại: "thích ạ."

33 tuổi, sức khỏe bạn càng ngày càng kém đi, tăng ca càng ngày càng ít, tốc độ thăng tiến cũng càng ngày càng chậm. Cô vợ được thiên hạ ban cho kia nói với bạn: "con gái mình sắp lên mẫu giáo, song ngữ một tháng 6 triệu." Bạn nhíu mày, cô ấy không chịu được nữa, "con anh Lộc, một tháng 12 triệu kìa!" "anh đã như vậy, anh muốn con anh cũng thất bại sao?!" bạn im lặng, trở về phòng đưa vợ 12 triệu, tiền ấy bạn tính sinh nhật tự thưởng cho mình bộ máy tính mới.

36 tuổi, con vào lớp 1. Thầy nói năm lớp một rất quan trọng, bạn cười nói, vâng vâng vâng, xin thầy quan tâm cháu dùm em, thầy thấy bạn chưa hiểu, chỉ cho bạn đường sáng: "phụ đạo một tháng khoảng.v..v." năm lớp sáu, cô nói cấp hai rất quan trọng, bạn cười nói:"vâng vâng vâng, em đang tính lên đóng tiền học thêm cho cháu."

Có một ngày về đến nhà, con bé nói với bạn: "ba, con muốn học piano".

Dù bạn không còn phân vân nữa, câu "ba hiện tại mua không nổi" những tháng năm này bạn đã nói nhiều, nhưng lần này vẫn không thể nói nên lời.

cũng may con gái tương đối hiểu chuyện, bé nói: "không sao đâu ba, không được thì con học guitar cũng tốt." Bạn nhìn con gái ngoan, thấy vui vui trong lòng.

46 tuổi, con gái học phổ thông ở một trường không tồi lắm.

một ngày nọ, bạn đang họp, nhận được điện thoại của giáo viên, trong điện thoại nói con bạn đánh nhau ở trường, mời phụ huynh lên trường giải quyết. Bạn rụt rè xin cấp trên kém hơn bạn 5 tuổi cho nghỉ, tới trường lại bị thầy dạy dỗ một trận, "anh làm phụ huynh mà không biết dạy con", bạn cười cười, vâng vâng vâng.

49 tuổi, con gái lên đại học.

Chuyên môn con học, bạn nhìn vào chẳng hiểu gì. Bạn chỉ biết là công việc chắc chắn không dễ tìm, mà học phí lại cực cao.

một đêm nọ, bạn say khướt, về nói chuyện với con. Bạn nói những lời mà bạn từng rất ghét, "phải vì công việc sau này mà nghĩ, chọn nghề nào hot, đừng làm theo ý con nữa."

Bạn và con từ nói chuyện thành cãi lộn. Bạn phát hiện bạn già rồi, không cãi lại con gái nữa. Bạn nói không lại con bé, chỉ có thể hét: "tao là ba của mày đó!"

con bé nhìn bạn, biết có tranh luận thế nào cũng vô ích, bạn không muốn nghe nữa. Khi con bé về phòng, bạn nghe vọng lại một câu: "con không muốn sống giống như ba."

Bạn không biết sao lại ngồi khóc, 50 tuổi đầu ngồi khóc.

chắc là do rượu cay quá, có phải không?

chắc là do rượu cay quá rồi.

55 tuổi, con gái đi làm, dường như đã cảm thông với bạn một chút. 56 tuổi, con gái kết hôn.

bạn hỏi con có thích cậu trai kia không. Con bé quả quyết: "thích ạ." Bạn rất vui mừng.

60 tuổi, vất vả cả một đời, bạn muốn đi du lịch một chút.

Nửa kia đã bên bạn 30 năm qua, nhưng bạn vẫn thế thích cô ấy hay không cũng không rõ.

Bạn và cô ấy bắt đầu tính đường đi du lịch. Đã nhiều năm như vậy, cả hai vẫn bất đồng, vẫn cãi nhau. Rồi đâu cũng vào đấy, tất cả đã chuẩn bị xong, thì con gái nói: "ba má, chúng con bận rộn quá, giúp chúng con trông con nha?". Bạn rút vé máy bay, lại về như 30 năm trước.

70 tuổi, con của con gái cũng đã khá lớn, không cần mỗi ngày trông nom nữa. Bạn quyết định nói:"nhất định phải đi chơi một chuyến." Thế nhưng cây gậy trong tay chỉ có thể giúp bạn đi xuống vườn hoa dưới lầu mà thôi.

73 tuổi, bạn nằm trên giường bệnh viện, tỉnh lại sau hôn mê, xung quanh đầy người, bạn mơ mơ màng màng trông thấy bác sĩ lắc đầu, người chung quanh thần sắc trang nghiêm.

Bạn nhận ra, bạn sắp chết rồi.

bạn không có chút sợ hãi.

bạn đột nhiên tự hỏi,

ta thực ra đã chết từ lúc nào?

bạn nhớ đến hôn lễ năm 30 tuổi,

hóa ra, lúc đó, bạn đã chết rồi.

Rrước lúc lâm chung 3 giây, 73 năm cuộc đời bạn tua ngược lại về trước, 1 giây, 2 giây trôi qua, mặt bạn không chút cảm xúc.

Giây thứ 3, bạn đột nhiên cười.

Đó là năm 15 tuổi, bạn trông thấy một cậu bé đang ngậm một ổ bánh mì, đeo cặp đi theo một đám học sinh khác. Cậu bé ấy đi qua ban công cô bé nhà bên, hướng mắt nhìn về phía cửa sổ.

Đó là cô bé mà bạn thầm thương năm 15 tuổi,

Bạn nghĩ không ra nàng trông như thế nào, bạn cố gắng nhớ lại.

3 giây trôi qua, người bên cạnh đột nhiên gào khóc, bạn rơi vào màn đêm không hay."

Gửi từ Sony G8441 bằng vozFApp

Fen nào thấy câu chuyện trên đồng cảm nên xem mr.nobody sẽ có cái nhìn khác về lựa chọn trong cuộc sống, còn câu chuyện trên người đàn ông không có năng lực rõ ràng, đổ lỗi cho hôn nhân không hạnh phúc làm ông ta khổ sở suốt cuộc đời
 

o.xichlo.o

Junior Member
Tôi đồng cảm với thím, tôi cũng 33 tuổi, nyc 22, vk tôi 31 tuổi thực lòng mà nói thì cả 2 đều rất xinh nhưng NYC xinh và hiền lành hơn, lúc xác định cưới vk tôi vì trong đầu tôi để các tiêu chuẩn lên bàn cân cao quá nên quyết định cưới vk tôi bây giờ, tôi đã từng quyết định bỏ vk để cưới NYC vì bạn ấy vẫn còn yêu tôi nhiều, cuộc sống vs vk tôi như mặt trăng với mặt trời, hở ra một câu là cãi nhau mà vk tôi thì rất đành hanh. Nhưng rồi cái duyên cái phận nó cứ thắt lại với nhau nên khó dứt ra lắm thím ạ, thôi thì đã đồng ý đi với ngta cả cuộc đời thì cũng nên một lòng một dạ.

Gửi từ Vsmart Live bằng vozFApp
 

sieudaochit

Senior Member
không có cái dại nào giống cái dại lấy vợ qua mai mối mà lại còn không yêu nữa chứ :)))) giờ lại còn nghe mấy ông khuyên nên có con thì còn dại nữa...
cứ để thế mà tích lũy công lực để còn bật ra đi fen ạ, đời sống chỉ có 1 lần, việc gì phải sống mà cảm thấy khó chịu ...
 
Top