fannobita4
Senior Member
Chào mọi người, trước tiên giới thiệu sơ qua thì em/ mình sinh năm 2002, học IT CLC HCMUS. 
Mấy hôm nay lướt f17 thấy nhiều topic của các bạn sinh viên năm 3, năm 4 xin tư vấn bỏ ngang ĐH, tự nhiên nhớ tới bản thân mình năm ngoái cũng gặp tình trạng y chang: Cuối năm 3 rồi có nên bỏ ĐH không? (https://voz.vn/t/cuoi-nam-3-roi-co-nen-bo-dh-khong.813012/) , phần vì cũng mới hết học kì đang rảnh rỗi nên quyết định lập thread chia sẻ quá trình mình đã vượt qua bóng ma tâm lý nợ môn, hy vọng các bạn trong ngành hoặc khác ngành có thể lấy đó làm tham khảo.
Tình trạng của mình vào năm 3: nợ hơn 40 tín, bị cảnh cáo học vụ 2 lần, gia đình không quan tâm động viên chuyện học hành, đi học lại không quen biết ai, không xin được vào nhóm đồ án => cực kì nản, có thể nói đây là tình trạng chung của những người sa đà vào nợ môn.
Vào một ngày đẹp trời mình vắt tay lên trán suy nghĩ, cảm thấy cuộc sống đại học 3 năm qua quá phế vật nên lên voz lập thread xin tư vấn (thật ra từ năm 2016 đến giờ mỗi khi gặp chuyện khó giải quyết mình sẽ lên voz hỏi như một thói quen). Rất may mắn được nhiều bác động viên và chia sẻ, mình quyết định làm lại cuộc đời từ đây:
1. Đầu tiên, nếu các bạn đã nợ nhiều môn ở năm 3 năm 4 thì chắc chắn là kiến thức chuyên ngành đang rất kém. Đừng vì suy nghĩ muốn trả nợ môn càng nhiều càng tốt mà cố đấm ăn xôi đăng ký một đống môn, đó đơn giản là hành vi ném tiền qua cửa sổ thôi. Chắc chắn sang kì sau các bạn sẽ rớt hết rồi càng nản, càng muốn bỏ học hơn.
Lúc mới bắt đầu cày lại mình chỉ đăng ký 3 môn 1 kì (trong đó có 2 môn cơ sở ngành và 1 môn chính trị), và quan trọng nhất là mình phải học code lại từ đầu. Ngôn ngữ mình chọn là python vì nó dễ tiếp cận và cũng có khá nhiều môn sử dụng nó để làm đồ án. Các bạn muốn bắt đầu từ Java, Javascript hay C# gì cũng được, nhưng phải biết code ít nhất một ngôn ngữ để làm tiền đề tư duy sau này khi đụng tới các ngôn ngữ khác. Nên nhớ nếu đã muốn bắt đầu lại thì phải có nền tảng để bắt đầu lại, đừng có nhìn người ta đăng ký đồ án các thứ rồi cũng đú theo, quyết tâm nhưng không có kĩ năng thì cũng làm được đéo gì đâu?
2. Trong quá trình vừa cày lại lập trình vừa trả nợ môn, mình gần như mắt điếc tai ngơ với thành tựu của những đứa khác trong lớp. Đứa A được nhận đi intern sớm, đứa B đạt giải NCKH,... xin lỗi chả liên quan gì tới mình. Càng nhìn vào tụi nó thì các bạn càng dễ bị peer pressure, cảm thấy học chung lớp nhưng tụi nó quá thành công trong khi bản thân chả khác gì thằng phế vật => nản, muốn chối bỏ việc mình kém cỏi hơn thằng bằng điểm ĐH với mình ngày trước => nghỉ học. Cứ nhường nó đi trước vì đường dài mới biết ngựa hay, chưa chắc bây giờ nó hơn bạn thì 10 năm sau nó vẫn hơn bạn. Có thể bây giờ bạn chậm hơn nó 1, 2 năm nhưng cuộc đời con người có khi chỉ cần một quyết định đúng là đã đuổi kịp vài năm nỗ lực của người khác rồi, nên đừng quá quan tâm về cái gọi là "áp lực đồng trang lứa".
3. Cố gắng tìm được một, hai người bạn có hoàn cảnh tương tự để bảo ban nhau học hành (viết tới đây, xin gửi lời cảm ơn chân thành tới bạn T vì đã khuyên mình học tiếp, nhắc mình đi học mỗi ngày). Có thể một người bạn bên cạnh sẽ không giúp các bạn cải thiện trình độ chuyên môn nhiều, nhưng anyway có người quan tâm vẫn tốt hơn là lầm lũi làm một mình, nhất là trong hoàn cảnh không thể giãy bày với gia đình.
4. Đối với những ngành giống như ngành IT, việc làm đồ án nhóm diễn ra khá thường xuyên, có thể nói là chiếm tới 80% số môn học. Và một khi đã đi học lại thì gần như bạn mất quyền chọn đồng đội giỏi, một phần là những người giỏi họ có teammate đi chung với nhau từ năm 1, một phần là ai cũng ái ngại mấy đứa học lại mà, đúng không?
Tình trạng không có nhóm hay phải ghép chung nhóm với những đứa kém xảy ra như cơm bữa, và bạn đừng mong đợi gì vào tụi này, vì nó chính là bạn của trước khi quyết tâm thay đổi đó: không có kiến thức nền, lười học, ghost tin nhắn teammate... nói thật dù tụi nó có muốn giúp cũng không giúp được đâu vì động tay vào cái gì cũng đéo biết.
Phải xác định tư tưởng trước là bản thân chịu trách nhiệm gánh team (quay lại ý 1), lười học hay lơ tin nhắn kệ tụi nó, cứ làm một mình cũng được. Nhiều người đi học lại bị phân vào nhóm lười xong cũng lười theo rồi cút luôn, hoặc không có nhóm, ngại phải làm một mình nên bỏ môn.
Các bạn nên xem việc một mình làm công việc của cả nhóm là may mắn, vì như vậy có nghĩa là cái việc đéo gì bạn cũng biết (như mình học môn web, tụi nó phân ra đứa thì làm front-end đứa thì làm back-end, đứa viết báo cáo, đứa design giao diện... nhóm mình nhắn vô group toàn seen nên mình cân hết từ A->Z, thành ra sau khi học xong môn này kiến thức mình gấp 3 gấp 4 những đứa chia việc nhóm, lại có thêm một mớ kĩ năng lận lưng để chiến đấu với các môn khác).
Tiếp theo là những thứ mình đạt được sau khi quyết tâm làm lại 1 năm qua:
+ Kiến thức chuyên ngành lên cực kì nhanh vì môn nào cũng phải gánh team. Từ một thằng không biết cả HTML/CSS giờ mình có thể code khá tốt Python, Javascript và Solidity. Framework thì Reactjs, Nodejs, Dash, Web3, Pytorch mình đều từng làm qua.
+ Sống kỷ luật và có trách nhiệm hơn: Trước đây mình bị cái hay cả thèm chống chán, học tùm lum thứ rồi bỏ ngang. Giờ thì mình đã có thể ngồi hàng giờ liền mỗi ngày để học thêm một kĩ năng gì đó. Đây là thứ mình tâm đắc nhất vì nó quan trọng không chỉ trong công việc mà còn trong cuộc sống nữa.
+ Ung dung hơn với cuộc đời: Mình từng rất sợ phải đi nvqs vì sống kiểu công tử quen rồi. Sợ khổ, sợ cực, sợ đang đi học trả nợ chưa xong mà bị lôi đi... bây giờ sau hơn một năm, mặc dù vẫn còn 2 môn để ra trường và có lẽ chuẩn bị phải nhận phiếu khám năm nay nhưng mình lại cảm thấy khá bình thường. Vì trong một năm mình đã đi từ số 0 lên được, thì chả có lý do gì mà sau khi đi nghĩa vụ ra mình không đi học nốt được 2 môn này để cầm tấm bằng ra trường chiến đấu với cuộc đời được. Nói thật nhìn mấy thằng đang học IT xong lên mạng than sợ đi nvqs về mất hết kiến thức, mất việc ngon...v...v... mình thấy khinh vl. Lý do lý trấu con cẹc.
Trên đây là một vài chia sẻ và quan điểm của mình trong hơn một năm qua, có thể sẽ bổ sung thêm lúc rảnh. Một lần nữa hy vọng những người từng trong hoàn cảnh của mình trước đây có thể ngộ ra điều gì đó, để rồi đứng lên và sửa chữa lại cuộc đời.

Mấy hôm nay lướt f17 thấy nhiều topic của các bạn sinh viên năm 3, năm 4 xin tư vấn bỏ ngang ĐH, tự nhiên nhớ tới bản thân mình năm ngoái cũng gặp tình trạng y chang: Cuối năm 3 rồi có nên bỏ ĐH không? (https://voz.vn/t/cuoi-nam-3-roi-co-nen-bo-dh-khong.813012/) , phần vì cũng mới hết học kì đang rảnh rỗi nên quyết định lập thread chia sẻ quá trình mình đã vượt qua bóng ma tâm lý nợ môn, hy vọng các bạn trong ngành hoặc khác ngành có thể lấy đó làm tham khảo.
Tình trạng của mình vào năm 3: nợ hơn 40 tín, bị cảnh cáo học vụ 2 lần, gia đình không quan tâm động viên chuyện học hành, đi học lại không quen biết ai, không xin được vào nhóm đồ án => cực kì nản, có thể nói đây là tình trạng chung của những người sa đà vào nợ môn.

Vào một ngày đẹp trời mình vắt tay lên trán suy nghĩ, cảm thấy cuộc sống đại học 3 năm qua quá phế vật nên lên voz lập thread xin tư vấn (thật ra từ năm 2016 đến giờ mỗi khi gặp chuyện khó giải quyết mình sẽ lên voz hỏi như một thói quen). Rất may mắn được nhiều bác động viên và chia sẻ, mình quyết định làm lại cuộc đời từ đây:
1. Đầu tiên, nếu các bạn đã nợ nhiều môn ở năm 3 năm 4 thì chắc chắn là kiến thức chuyên ngành đang rất kém. Đừng vì suy nghĩ muốn trả nợ môn càng nhiều càng tốt mà cố đấm ăn xôi đăng ký một đống môn, đó đơn giản là hành vi ném tiền qua cửa sổ thôi. Chắc chắn sang kì sau các bạn sẽ rớt hết rồi càng nản, càng muốn bỏ học hơn.
Lúc mới bắt đầu cày lại mình chỉ đăng ký 3 môn 1 kì (trong đó có 2 môn cơ sở ngành và 1 môn chính trị), và quan trọng nhất là mình phải học code lại từ đầu. Ngôn ngữ mình chọn là python vì nó dễ tiếp cận và cũng có khá nhiều môn sử dụng nó để làm đồ án. Các bạn muốn bắt đầu từ Java, Javascript hay C# gì cũng được, nhưng phải biết code ít nhất một ngôn ngữ để làm tiền đề tư duy sau này khi đụng tới các ngôn ngữ khác. Nên nhớ nếu đã muốn bắt đầu lại thì phải có nền tảng để bắt đầu lại, đừng có nhìn người ta đăng ký đồ án các thứ rồi cũng đú theo, quyết tâm nhưng không có kĩ năng thì cũng làm được đéo gì đâu?2. Trong quá trình vừa cày lại lập trình vừa trả nợ môn, mình gần như mắt điếc tai ngơ với thành tựu của những đứa khác trong lớp. Đứa A được nhận đi intern sớm, đứa B đạt giải NCKH,... xin lỗi chả liên quan gì tới mình. Càng nhìn vào tụi nó thì các bạn càng dễ bị peer pressure, cảm thấy học chung lớp nhưng tụi nó quá thành công trong khi bản thân chả khác gì thằng phế vật => nản, muốn chối bỏ việc mình kém cỏi hơn thằng bằng điểm ĐH với mình ngày trước => nghỉ học. Cứ nhường nó đi trước vì đường dài mới biết ngựa hay, chưa chắc bây giờ nó hơn bạn thì 10 năm sau nó vẫn hơn bạn. Có thể bây giờ bạn chậm hơn nó 1, 2 năm nhưng cuộc đời con người có khi chỉ cần một quyết định đúng là đã đuổi kịp vài năm nỗ lực của người khác rồi, nên đừng quá quan tâm về cái gọi là "áp lực đồng trang lứa".
3. Cố gắng tìm được một, hai người bạn có hoàn cảnh tương tự để bảo ban nhau học hành (viết tới đây, xin gửi lời cảm ơn chân thành tới bạn T vì đã khuyên mình học tiếp, nhắc mình đi học mỗi ngày). Có thể một người bạn bên cạnh sẽ không giúp các bạn cải thiện trình độ chuyên môn nhiều, nhưng anyway có người quan tâm vẫn tốt hơn là lầm lũi làm một mình, nhất là trong hoàn cảnh không thể giãy bày với gia đình.
4. Đối với những ngành giống như ngành IT, việc làm đồ án nhóm diễn ra khá thường xuyên, có thể nói là chiếm tới 80% số môn học. Và một khi đã đi học lại thì gần như bạn mất quyền chọn đồng đội giỏi, một phần là những người giỏi họ có teammate đi chung với nhau từ năm 1, một phần là ai cũng ái ngại mấy đứa học lại mà, đúng không?
Tình trạng không có nhóm hay phải ghép chung nhóm với những đứa kém xảy ra như cơm bữa, và bạn đừng mong đợi gì vào tụi này, vì nó chính là bạn của trước khi quyết tâm thay đổi đó: không có kiến thức nền, lười học, ghost tin nhắn teammate... nói thật dù tụi nó có muốn giúp cũng không giúp được đâu vì động tay vào cái gì cũng đéo biết.
Phải xác định tư tưởng trước là bản thân chịu trách nhiệm gánh team (quay lại ý 1), lười học hay lơ tin nhắn kệ tụi nó, cứ làm một mình cũng được. Nhiều người đi học lại bị phân vào nhóm lười xong cũng lười theo rồi cút luôn, hoặc không có nhóm, ngại phải làm một mình nên bỏ môn.
Các bạn nên xem việc một mình làm công việc của cả nhóm là may mắn, vì như vậy có nghĩa là cái việc đéo gì bạn cũng biết (như mình học môn web, tụi nó phân ra đứa thì làm front-end đứa thì làm back-end, đứa viết báo cáo, đứa design giao diện... nhóm mình nhắn vô group toàn seen nên mình cân hết từ A->Z, thành ra sau khi học xong môn này kiến thức mình gấp 3 gấp 4 những đứa chia việc nhóm, lại có thêm một mớ kĩ năng lận lưng để chiến đấu với các môn khác).Tiếp theo là những thứ mình đạt được sau khi quyết tâm làm lại 1 năm qua:
+ Kiến thức chuyên ngành lên cực kì nhanh vì môn nào cũng phải gánh team. Từ một thằng không biết cả HTML/CSS giờ mình có thể code khá tốt Python, Javascript và Solidity. Framework thì Reactjs, Nodejs, Dash, Web3, Pytorch mình đều từng làm qua.
+ Sống kỷ luật và có trách nhiệm hơn: Trước đây mình bị cái hay cả thèm chống chán, học tùm lum thứ rồi bỏ ngang. Giờ thì mình đã có thể ngồi hàng giờ liền mỗi ngày để học thêm một kĩ năng gì đó. Đây là thứ mình tâm đắc nhất vì nó quan trọng không chỉ trong công việc mà còn trong cuộc sống nữa.
+ Ung dung hơn với cuộc đời: Mình từng rất sợ phải đi nvqs vì sống kiểu công tử quen rồi. Sợ khổ, sợ cực, sợ đang đi học trả nợ chưa xong mà bị lôi đi... bây giờ sau hơn một năm, mặc dù vẫn còn 2 môn để ra trường và có lẽ chuẩn bị phải nhận phiếu khám năm nay nhưng mình lại cảm thấy khá bình thường. Vì trong một năm mình đã đi từ số 0 lên được, thì chả có lý do gì mà sau khi đi nghĩa vụ ra mình không đi học nốt được 2 môn này để cầm tấm bằng ra trường chiến đấu với cuộc đời được. Nói thật nhìn mấy thằng đang học IT xong lên mạng than sợ đi nvqs về mất hết kiến thức, mất việc ngon...v...v... mình thấy khinh vl. Lý do lý trấu con cẹc.

Trên đây là một vài chia sẻ và quan điểm của mình trong hơn một năm qua, có thể sẽ bổ sung thêm lúc rảnh. Một lần nữa hy vọng những người từng trong hoàn cảnh của mình trước đây có thể ngộ ra điều gì đó, để rồi đứng lên và sửa chữa lại cuộc đời.

) Bảo nó ăn thịt nó không ăn đâu bạn ơi.
Nói thật nếu không có những lời khuyên của các vozer trong topic trên, những lời khuyên của anh em bạn bè thì em cũng chả gượng lại nổi. 


Nhiều bác ở voz này biết em từ trước sẽ hiểu hoàn cảnh gia đình em như nào. Xin lỗi bác chứ nếu thật sự muốn flexing em sẽ viết như này:

