Lời khuyên cho những bạn đang học ĐH năm 3/ năm 4 mà chán ngành, muốn bỏ học

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề fannobita4
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

fannobita4

Senior Member
Chào mọi người, trước tiên giới thiệu sơ qua thì em/ mình sinh năm 2002, học IT CLC HCMUS. :big_smile:

Mấy hôm nay lướt f17 thấy nhiều topic của các bạn sinh viên năm 3, năm 4 xin tư vấn bỏ ngang ĐH, tự nhiên nhớ tới bản thân mình năm ngoái cũng gặp tình trạng y chang: Cuối năm 3 rồi có nên bỏ ĐH không? (https://voz.vn/t/cuoi-nam-3-roi-co-nen-bo-dh-khong.813012/) , phần vì cũng mới hết học kì đang rảnh rỗi nên quyết định lập thread chia sẻ quá trình mình đã vượt qua bóng ma tâm lý nợ môn, hy vọng các bạn trong ngành hoặc khác ngành có thể lấy đó làm tham khảo.

Tình trạng của mình vào năm 3: nợ hơn 40 tín, bị cảnh cáo học vụ 2 lần, gia đình không quan tâm động viên chuyện học hành, đi học lại không quen biết ai, không xin được vào nhóm đồ án => cực kì nản, có thể nói đây là tình trạng chung của những người sa đà vào nợ môn. :ah:

Vào một ngày đẹp trời mình vắt tay lên trán suy nghĩ, cảm thấy cuộc sống đại học 3 năm qua quá phế vật nên lên voz lập thread xin tư vấn (thật ra từ năm 2016 đến giờ mỗi khi gặp chuyện khó giải quyết mình sẽ lên voz hỏi như một thói quen). Rất may mắn được nhiều bác động viên và chia sẻ, mình quyết định làm lại cuộc đời từ đây:

1. Đầu tiên, nếu các bạn đã nợ nhiều môn ở năm 3 năm 4 thì chắc chắn là kiến thức chuyên ngành đang rất kém. Đừng vì suy nghĩ muốn trả nợ môn càng nhiều càng tốt mà cố đấm ăn xôi đăng ký một đống môn, đó đơn giản là hành vi ném tiền qua cửa sổ thôi. Chắc chắn sang kì sau các bạn sẽ rớt hết rồi càng nản, càng muốn bỏ học hơn. :too_sad: Lúc mới bắt đầu cày lại mình chỉ đăng ký 3 môn 1 kì (trong đó có 2 môn cơ sở ngành và 1 môn chính trị), và quan trọng nhất là mình phải học code lại từ đầu. Ngôn ngữ mình chọn là python vì nó dễ tiếp cận và cũng có khá nhiều môn sử dụng nó để làm đồ án. Các bạn muốn bắt đầu từ Java, Javascript hay C# gì cũng được, nhưng phải biết code ít nhất một ngôn ngữ để làm tiền đề tư duy sau này khi đụng tới các ngôn ngữ khác. Nên nhớ nếu đã muốn bắt đầu lại thì phải có nền tảng để bắt đầu lại, đừng có nhìn người ta đăng ký đồ án các thứ rồi cũng đú theo, quyết tâm nhưng không có kĩ năng thì cũng làm được đéo gì đâu?

2. Trong quá trình vừa cày lại lập trình vừa trả nợ môn, mình gần như mắt điếc tai ngơ với thành tựu của những đứa khác trong lớp. Đứa A được nhận đi intern sớm, đứa B đạt giải NCKH,... xin lỗi chả liên quan gì tới mình. Càng nhìn vào tụi nó thì các bạn càng dễ bị peer pressure, cảm thấy học chung lớp nhưng tụi nó quá thành công trong khi bản thân chả khác gì thằng phế vật => nản, muốn chối bỏ việc mình kém cỏi hơn thằng bằng điểm ĐH với mình ngày trước => nghỉ học. Cứ nhường nó đi trước vì đường dài mới biết ngựa hay, chưa chắc bây giờ nó hơn bạn thì 10 năm sau nó vẫn hơn bạn. Có thể bây giờ bạn chậm hơn nó 1, 2 năm nhưng cuộc đời con người có khi chỉ cần một quyết định đúng là đã đuổi kịp vài năm nỗ lực của người khác rồi, nên đừng quá quan tâm về cái gọi là "áp lực đồng trang lứa".

3. Cố gắng tìm được một, hai người bạn có hoàn cảnh tương tự để bảo ban nhau học hành (viết tới đây, xin gửi lời cảm ơn chân thành tới bạn T vì đã khuyên mình học tiếp, nhắc mình đi học mỗi ngày). Có thể một người bạn bên cạnh sẽ không giúp các bạn cải thiện trình độ chuyên môn nhiều, nhưng anyway có người quan tâm vẫn tốt hơn là lầm lũi làm một mình, nhất là trong hoàn cảnh không thể giãy bày với gia đình.

4. Đối với những ngành giống như ngành IT, việc làm đồ án nhóm diễn ra khá thường xuyên, có thể nói là chiếm tới 80% số môn học. Và một khi đã đi học lại thì gần như bạn mất quyền chọn đồng đội giỏi, một phần là những người giỏi họ có teammate đi chung với nhau từ năm 1, một phần là ai cũng ái ngại mấy đứa học lại mà, đúng không? :byebye: Tình trạng không có nhóm hay phải ghép chung nhóm với những đứa kém xảy ra như cơm bữa, và bạn đừng mong đợi gì vào tụi này, vì nó chính là bạn của trước khi quyết tâm thay đổi đó: không có kiến thức nền, lười học, ghost tin nhắn teammate... nói thật dù tụi nó có muốn giúp cũng không giúp được đâu vì động tay vào cái gì cũng đéo biết.:go: Phải xác định tư tưởng trước là bản thân chịu trách nhiệm gánh team (quay lại ý 1), lười học hay lơ tin nhắn kệ tụi nó, cứ làm một mình cũng được. Nhiều người đi học lại bị phân vào nhóm lười xong cũng lười theo rồi cút luôn, hoặc không có nhóm, ngại phải làm một mình nên bỏ môn. :cry: Các bạn nên xem việc một mình làm công việc của cả nhóm là may mắn, vì như vậy có nghĩa là cái việc đéo gì bạn cũng biết (như mình học môn web, tụi nó phân ra đứa thì làm front-end đứa thì làm back-end, đứa viết báo cáo, đứa design giao diện... nhóm mình nhắn vô group toàn seen nên mình cân hết từ A->Z, thành ra sau khi học xong môn này kiến thức mình gấp 3 gấp 4 những đứa chia việc nhóm, lại có thêm một mớ kĩ năng lận lưng để chiến đấu với các môn khác).

Tiếp theo là những thứ mình đạt được sau khi quyết tâm làm lại 1 năm qua:

+ Kiến thức chuyên ngành lên cực kì nhanh vì môn nào cũng phải gánh team. Từ một thằng không biết cả HTML/CSS giờ mình có thể code khá tốt Python, Javascript và Solidity. Framework thì Reactjs, Nodejs, Dash, Web3, Pytorch mình đều từng làm qua.

+ Sống kỷ luật và có trách nhiệm hơn: Trước đây mình bị cái hay cả thèm chống chán, học tùm lum thứ rồi bỏ ngang. Giờ thì mình đã có thể ngồi hàng giờ liền mỗi ngày để học thêm một kĩ năng gì đó. Đây là thứ mình tâm đắc nhất vì nó quan trọng không chỉ trong công việc mà còn trong cuộc sống nữa.

+ Ung dung hơn với cuộc đời: Mình từng rất sợ phải đi nvqs vì sống kiểu công tử quen rồi. Sợ khổ, sợ cực, sợ đang đi học trả nợ chưa xong mà bị lôi đi... bây giờ sau hơn một năm, mặc dù vẫn còn 2 môn để ra trường và có lẽ chuẩn bị phải nhận phiếu khám năm nay nhưng mình lại cảm thấy khá bình thường. Vì trong một năm mình đã đi từ số 0 lên được, thì chả có lý do gì mà sau khi đi nghĩa vụ ra mình không đi học nốt được 2 môn này để cầm tấm bằng ra trường chiến đấu với cuộc đời được. Nói thật nhìn mấy thằng đang học IT xong lên mạng than sợ đi nvqs về mất hết kiến thức, mất việc ngon...v...v... mình thấy khinh vl. Lý do lý trấu con cẹc. :shame:


Trên đây là một vài chia sẻ và quan điểm của mình trong hơn một năm qua, có thể sẽ bổ sung thêm lúc rảnh. Một lần nữa hy vọng những người từng trong hoàn cảnh của mình trước đây có thể ngộ ra điều gì đó, để rồi đứng lên và sửa chữa lại cuộc đời. :sweet_kiss:
 
Vấn đề là bò nó ăn cỏ quen rồi :)) Bảo nó ăn thịt nó không ăn đâu bạn ơi.
Khuyên làm cái gì? Ai cần mà khuyên?
Ai cũng thừa biết tắt điện thoại đi ra tập gym vừa có lợi cho sức khỏe đấy, mà có mấy người làm được đâu?
Mình nói thật mấy cái bạn khuyên nó thừa thải vl, vì ng cần thì họ đéch quan tâm. Bạn cũng chả phải là người kiểu thành công trong xã hội á. Mấy người tier S, tỷ phú cũng khuyên sinh viên học hành làm việc chăm chỉ kìa, chắc gì bọn nó nghe. Vị trí của bạn nên tự lo cho mình thôi. Không cần phải lo cho xã hội đâu.
 
Vấn đề là bò nó ăn cỏ quen rồi :)) Bảo nó ăn thịt nó không ăn đâu bạn ơi.
Khuyên làm cái gì? Ai cần mà khuyên?
Ai cũng thừa biết tắt điện thoại đi ra tập gym vừa có lợi cho sức khỏe đấy, mà có mấy người làm được đâu?
Mình nói thật mấy cái bạn khuyên nó thừa thải vl, vì ng cần thì họ đéch quan tâm. Bạn cũng chả phải là người kiểu thành công trong xã hội á. Mấy người tier S, tỷ phú cũng khuyên sinh viên học hành làm việc chăm chỉ kìa, chắc gì bọn nó nghe. Vị trí của bạn nên tự lo cho mình thôi. Không cần phải lo cho xã hội đâu.

Bác nói chuyện như thằng ngáo. Em đã nhấn mạnh là em khuyên những người từng trong hoàn cảnh của em, bác không trong hoàn cảnh thì tất nhiên không hiểu.

Như bác nói bò ăn cỏ quen rồi? Vâng bác, năm ngoái em vẫn là bò, giờ em chuyển qua ăn thịt rồi đấy. :feel_good: Nói thật nếu không có những lời khuyên của các vozer trong topic trên, những lời khuyên của anh em bạn bè thì em cũng chả gượng lại nổi.

Thằng nào nghe vào tai thì nghe, 100 thằng đọc mà có 1 thằng thấm được thì coi như em thành công. Còn bác chỉ mãi là thằng ném cứt hội nghị. Thân chào bác.

via theNEXTvoz for iPhone
 
Chào mọi người, trước tiên giới thiệu sơ qua thì em/ mình sinh năm 2002, học IT CLC HCMUS. :big_smile:

Mấy hôm nay lướt f17 thấy nhiều topic của các bạn sinh viên năm 3, năm 4 xin tư vấn bỏ ngang ĐH, tự nhiên nhớ tới bản thân mình năm ngoái cũng gặp tình trạng y chang: Cuối năm 3 rồi có nên bỏ ĐH không? (https://voz.vn/t/cuoi-nam-3-roi-co-nen-bo-dh-khong.813012/) , phần vì cũng mới hết học kì đang rảnh rỗi nên quyết định lập thread chia sẻ quá trình mình đã vượt qua bóng ma tâm lý nợ môn, hy vọng các bạn trong ngành hoặc khác ngành có thể lấy đó làm tham khảo.

Tình trạng của mình vào năm 3: nợ hơn 40 tín, bị cảnh cáo học vụ 2 lần, gia đình không quan tâm động viên chuyện học hành, đi học lại không quen biết ai, không xin được vào nhóm đồ án => cực kì nản, có thể nói đây là tình trạng chung của những người sa đà vào nợ môn. :ah:

Vào một ngày đẹp trời mình vắt tay lên trán suy nghĩ, cảm thấy cuộc sống đại học 3 năm qua quá phế vật nên lên voz lập thread xin tư vấn (thật ra từ năm 2016 đến giờ mỗi khi gặp chuyện khó giải quyết mình sẽ lên voz hỏi như một thói quen). Rất may mắn được nhiều bác động viên và chia sẻ, mình quyết định làm lại cuộc đời từ đây:

1. Đầu tiên, nếu các bạn đã nợ nhiều môn ở năm 3 năm 4 thì chắc chắn là kiến thức chuyên ngành đang rất kém. Đừng vì suy nghĩ muốn trả nợ môn càng nhiều càng tốt mà cố đấm ăn xôi đăng ký một đống môn, đó đơn giản là hành vi ném tiền qua cửa sổ thôi. Chắc chắn sang kì sau các bạn sẽ rớt hết rồi càng nản, càng muốn bỏ học hơn. :too_sad: Lúc mới bắt đầu cày lại mình chỉ đăng ký 3 môn 1 kì (trong đó có 2 môn cơ sở ngành và 1 môn chính trị), và quan trọng nhất là mình phải học code lại từ đầu. Ngôn ngữ mình chọn là python vì nó dễ tiếp cận và cũng có khá nhiều môn sử dụng nó để làm đồ án. Các bạn muốn bắt đầu từ Java, Javascript hay C# gì cũng được, nhưng phải biết code ít nhất một ngôn ngữ để làm tiền đề tư duy sau này khi đụng tới các ngôn ngữ khác. Nên nhớ nếu đã muốn bắt đầu lại thì phải có nền tảng để bắt đầu lại, đừng có nhìn người ta đăng ký đồ án các thứ rồi cũng đú theo, quyết tâm nhưng không có kĩ năng thì cũng làm được đéo gì đâu?

2. Trong quá trình vừa cày lại lập trình vừa trả nợ môn, mình gần như mắt điếc tai ngơ với thành tựu của những đứa khác trong lớp. Đứa A được nhận đi intern sớm, đứa B đạt giải NCKH,... xin lỗi chả liên quan gì tới mình. Càng nhìn vào tụi nó thì các bạn càng dễ bị peer pressure, cảm thấy học chung lớp nhưng tụi nó quá thành công trong khi bản thân chả khác gì thằng phế vật => nản, muốn chối bỏ việc mình kém cỏi hơn thằng bằng điểm ĐH với mình ngày trước => nghỉ học. Cứ nhường nó đi trước vì đường dài mới biết ngựa hay, chưa chắc bây giờ nó hơn bạn thì 10 năm sau nó vẫn hơn bạn. Có thể bây giờ bạn chậm hơn nó 1, 2 năm nhưng cuộc đời con người có khi chỉ cần một quyết định đúng là đã đuổi kịp vài năm nỗ lực của người khác rồi, nên đừng quá quan tâm về cái gọi là "áp lực đồng trang lứa".

3. Cố gắng tìm được một, hai người bạn có hoàn cảnh tương tự để bảo ban nhau học hành (viết tới đây, xin gửi lời cảm ơn chân thành tới bạn T vì đã khuyên mình học tiếp, nhắc mình đi học mỗi ngày). Có thể một người bạn bên cạnh sẽ không giúp các bạn cải thiện trình độ chuyên môn nhiều, nhưng anyway có người quan tâm vẫn tốt hơn là lầm lũi làm một mình, nhất là trong hoàn cảnh không thể giãy bày với gia đình.

4. Đối với những ngành giống như ngành IT, việc làm đồ án nhóm diễn ra khá thường xuyên, có thể nói là chiếm tới 80% số môn học. Và một khi đã đi học lại thì gần như bạn mất quyền chọn đồng đội giỏi, một phần là những người giỏi họ có teammate đi chung với nhau từ năm 1, một phần là ai cũng ái ngại mấy đứa học lại mà, đúng không? :byebye: Tình trạng không có nhóm hay phải ghép chung nhóm với những đứa kém xảy ra như cơm bữa, và bạn đừng mong đợi gì vào tụi này, vì nó chính là bạn của trước khi quyết tâm thay đổi đó: không có kiến thức nền, lười học, ghost tin nhắn teammate... nói thật dù tụi nó có muốn giúp cũng không giúp được đâu vì động tay vào cái gì cũng đéo biết.:go: Phải xác định tư tưởng trước là bản thân chịu trách nhiệm gánh team (quay lại ý 1), lười học hay lơ tin nhắn kệ tụi nó, cứ làm một mình cũng được. Nhiều người đi học lại bị phân vào nhóm lười xong cũng lười theo rồi cút luôn, hoặc không có nhóm, ngại phải làm một mình nên bỏ môn. :cry: Các bạn nên xem việc một mình làm công việc của cả nhóm là may mắn, vì như vậy có nghĩa là cái việc đéo gì bạn cũng biết (như mình học môn web, tụi nó phân ra đứa thì làm front-end đứa thì làm back-end, đứa viết báo cáo, đứa design giao diện... nhóm mình nhắn vô group toàn seen nên mình cân hết từ A->Z, thành ra sau khi học xong môn này kiến thức mình gấp 3 gấp 4 những đứa chia việc nhóm, lại có thêm một mớ kĩ năng lận lưng để chiến đấu với các môn khác).

Tiếp theo là những thứ mình đạt được sau khi quyết tâm làm lại 1 năm qua:

+ Kiến thức chuyên ngành lên cực kì nhanh vì môn nào cũng phải gánh team. Từ một thằng không biết cả HTML/CSS giờ mình có thể code khá tốt Python, Javascript và Solidity. Framework thì Reactjs, Nodejs, Dash, Web3, Pytorch mình đều từng làm qua.

+ Sống kỷ luật và có trách nhiệm hơn: Trước đây mình bị cái hay cả thèm chống chán, học tùm lum thứ rồi bỏ ngang. Giờ thì mình đã có thể ngồi hàng giờ liền mỗi ngày để học thêm một kĩ năng gì đó. Đây là thứ mình tâm đắc nhất vì nó quan trọng không chỉ trong công việc mà còn trong cuộc sống nữa.

+ Ung dung hơn với cuộc đời: Mình từng rất sợ phải đi nvqs vì sống kiểu công tử quen rồi. Sợ khổ, sợ cực, sợ đang đi học trả nợ chưa xong mà bị lôi đi... bây giờ sau hơn một năm, mặc dù vẫn còn 2 môn để ra trường và có lẽ chuẩn bị phải nhận phiếu khám năm nay nhưng mình lại cảm thấy khá bình thường. Vì trong một năm mình đã đi từ số 0 lên được, thì chả có lý do gì mà sau khi đi nghĩa vụ ra mình không đi học nốt được 2 môn này để cầm tấm bằng ra trường chiến đấu với cuộc đời được. Nói thật nhìn mấy thằng đang học IT xong lên mạng than sợ đi nvqs về mất hết kiến thức, mất việc ngon...v...v... mình thấy khinh vl. Lý do lý trấu con cẹc. :shame:


Trên đây là một vài chia sẻ và quan điểm của mình trong hơn một năm qua, có thể sẽ bổ sung thêm lúc rảnh. Một lần nữa hy vọng những người từng trong hoàn cảnh của mình trước đây có thể ngộ ra điều gì đó, để rồi đứng lên và sửa chữa lại cuộc đời. :sweet_kiss:
Ai hỏi mà bộ trưởng...trả lời! =))
Lời khuyên thì hữu ích, cơ mà "nó del nghe đâu", chỉ khi nào trả qua rồi, nhìn lại, rồi lại giá như...
 
Chào mọi người, trước tiên giới thiệu sơ qua thì em/ mình sinh năm 2002, học IT CLC HCMUS. :big_smile:

Mấy hôm nay lướt f17 thấy nhiều topic của các bạn sinh viên năm 3, năm 4 xin tư vấn bỏ ngang ĐH, tự nhiên nhớ tới bản thân mình năm ngoái cũng gặp tình trạng y chang: Cuối năm 3 rồi có nên bỏ ĐH không? (https://voz.vn/t/cuoi-nam-3-roi-co-nen-bo-dh-khong.813012/) , phần vì cũng mới hết học kì đang rảnh rỗi nên quyết định lập thread chia sẻ quá trình mình đã vượt qua bóng ma tâm lý nợ môn, hy vọng các bạn trong ngành hoặc khác ngành có thể lấy đó làm tham khảo.

Tình trạng của mình vào năm 3: nợ hơn 40 tín, bị cảnh cáo học vụ 2 lần, gia đình không quan tâm động viên chuyện học hành, đi học lại không quen biết ai, không xin được vào nhóm đồ án => cực kì nản, có thể nói đây là tình trạng chung của những người sa đà vào nợ môn. :ah:

Vào một ngày đẹp trời mình vắt tay lên trán suy nghĩ, cảm thấy cuộc sống đại học 3 năm qua quá phế vật nên lên voz lập thread xin tư vấn (thật ra từ năm 2016 đến giờ mỗi khi gặp chuyện khó giải quyết mình sẽ lên voz hỏi như một thói quen). Rất may mắn được nhiều bác động viên và chia sẻ, mình quyết định làm lại cuộc đời từ đây:

1. Đầu tiên, nếu các bạn đã nợ nhiều môn ở năm 3 năm 4 thì chắc chắn là kiến thức chuyên ngành đang rất kém. Đừng vì suy nghĩ muốn trả nợ môn càng nhiều càng tốt mà cố đấm ăn xôi đăng ký một đống môn, đó đơn giản là hành vi ném tiền qua cửa sổ thôi. Chắc chắn sang kì sau các bạn sẽ rớt hết rồi càng nản, càng muốn bỏ học hơn. :too_sad: Lúc mới bắt đầu cày lại mình chỉ đăng ký 3 môn 1 kì (trong đó có 2 môn cơ sở ngành và 1 môn chính trị), và quan trọng nhất là mình phải học code lại từ đầu. Ngôn ngữ mình chọn là python vì nó dễ tiếp cận và cũng có khá nhiều môn sử dụng nó để làm đồ án. Các bạn muốn bắt đầu từ Java, Javascript hay C# gì cũng được, nhưng phải biết code ít nhất một ngôn ngữ để làm tiền đề tư duy sau này khi đụng tới các ngôn ngữ khác. Nên nhớ nếu đã muốn bắt đầu lại thì phải có nền tảng để bắt đầu lại, đừng có nhìn người ta đăng ký đồ án các thứ rồi cũng đú theo, quyết tâm nhưng không có kĩ năng thì cũng làm được đéo gì đâu?

2. Trong quá trình vừa cày lại lập trình vừa trả nợ môn, mình gần như mắt điếc tai ngơ với thành tựu của những đứa khác trong lớp. Đứa A được nhận đi intern sớm, đứa B đạt giải NCKH,... xin lỗi chả liên quan gì tới mình. Càng nhìn vào tụi nó thì các bạn càng dễ bị peer pressure, cảm thấy học chung lớp nhưng tụi nó quá thành công trong khi bản thân chả khác gì thằng phế vật => nản, muốn chối bỏ việc mình kém cỏi hơn thằng bằng điểm ĐH với mình ngày trước => nghỉ học. Cứ nhường nó đi trước vì đường dài mới biết ngựa hay, chưa chắc bây giờ nó hơn bạn thì 10 năm sau nó vẫn hơn bạn. Có thể bây giờ bạn chậm hơn nó 1, 2 năm nhưng cuộc đời con người có khi chỉ cần một quyết định đúng là đã đuổi kịp vài năm nỗ lực của người khác rồi, nên đừng quá quan tâm về cái gọi là "áp lực đồng trang lứa".

3. Cố gắng tìm được một, hai người bạn có hoàn cảnh tương tự để bảo ban nhau học hành (viết tới đây, xin gửi lời cảm ơn chân thành tới bạn T vì đã khuyên mình học tiếp, nhắc mình đi học mỗi ngày). Có thể một người bạn bên cạnh sẽ không giúp các bạn cải thiện trình độ chuyên môn nhiều, nhưng anyway có người quan tâm vẫn tốt hơn là lầm lũi làm một mình, nhất là trong hoàn cảnh không thể giãy bày với gia đình.

4. Đối với những ngành giống như ngành IT, việc làm đồ án nhóm diễn ra khá thường xuyên, có thể nói là chiếm tới 80% số môn học. Và một khi đã đi học lại thì gần như bạn mất quyền chọn đồng đội giỏi, một phần là những người giỏi họ có teammate đi chung với nhau từ năm 1, một phần là ai cũng ái ngại mấy đứa học lại mà, đúng không? :byebye: Tình trạng không có nhóm hay phải ghép chung nhóm với những đứa kém xảy ra như cơm bữa, và bạn đừng mong đợi gì vào tụi này, vì nó chính là bạn của trước khi quyết tâm thay đổi đó: không có kiến thức nền, lười học, ghost tin nhắn teammate... nói thật dù tụi nó có muốn giúp cũng không giúp được đâu vì động tay vào cái gì cũng đéo biết.:go: Phải xác định tư tưởng trước là bản thân chịu trách nhiệm gánh team (quay lại ý 1), lười học hay lơ tin nhắn kệ tụi nó, cứ làm một mình cũng được. Nhiều người đi học lại bị phân vào nhóm lười xong cũng lười theo rồi cút luôn, hoặc không có nhóm, ngại phải làm một mình nên bỏ môn. :cry: Các bạn nên xem việc một mình làm công việc của cả nhóm là may mắn, vì như vậy có nghĩa là cái việc đéo gì bạn cũng biết (như mình học môn web, tụi nó phân ra đứa thì làm front-end đứa thì làm back-end, đứa viết báo cáo, đứa design giao diện... nhóm mình nhắn vô group toàn seen nên mình cân hết từ A->Z, thành ra sau khi học xong môn này kiến thức mình gấp 3 gấp 4 những đứa chia việc nhóm, lại có thêm một mớ kĩ năng lận lưng để chiến đấu với các môn khác).

Tiếp theo là những thứ mình đạt được sau khi quyết tâm làm lại 1 năm qua:

+ Kiến thức chuyên ngành lên cực kì nhanh vì môn nào cũng phải gánh team. Từ một thằng không biết cả HTML/CSS giờ mình có thể code khá tốt Python, Javascript và Solidity. Framework thì Reactjs, Nodejs, Dash, Web3, Pytorch mình đều từng làm qua.

+ Sống kỷ luật và có trách nhiệm hơn: Trước đây mình bị cái hay cả thèm chống chán, học tùm lum thứ rồi bỏ ngang. Giờ thì mình đã có thể ngồi hàng giờ liền mỗi ngày để học thêm một kĩ năng gì đó. Đây là thứ mình tâm đắc nhất vì nó quan trọng không chỉ trong công việc mà còn trong cuộc sống nữa.

+ Ung dung hơn với cuộc đời: Mình từng rất sợ phải đi nvqs vì sống kiểu công tử quen rồi. Sợ khổ, sợ cực, sợ đang đi học trả nợ chưa xong mà bị lôi đi... bây giờ sau hơn một năm, mặc dù vẫn còn 2 môn để ra trường và có lẽ chuẩn bị phải nhận phiếu khám năm nay nhưng mình lại cảm thấy khá bình thường. Vì trong một năm mình đã đi từ số 0 lên được, thì chả có lý do gì mà sau khi đi nghĩa vụ ra mình không đi học nốt được 2 môn này để cầm tấm bằng ra trường chiến đấu với cuộc đời được. Nói thật nhìn mấy thằng đang học IT xong lên mạng than sợ đi nvqs về mất hết kiến thức, mất việc ngon...v...v... mình thấy khinh vl. Lý do lý trấu con cẹc. :shame:


Trên đây là một vài chia sẻ và quan điểm của mình trong hơn một năm qua, có thể sẽ bổ sung thêm lúc rảnh. Một lần nữa hy vọng những người từng trong hoàn cảnh của mình trước đây có thể ngộ ra điều gì đó, để rồi đứng lên và sửa chữa lại cuộc đời. :sweet_kiss:
A đích thị là Phật sống đi phổ độ chúng sanh rồi. Mong nhiều điều phước lành tới quý a.
k6cE75z.jpg
 
mình học UIT kẹt 6 năm rồi
thi VNU lần nào cũng 174 175/176
bữa tháng trước thi Vstep mới pass anh văn :)
 
Tại sao một điều nho nhỏ tốt đẹp chủ thớt muốn chia sẻ mà mấy thím trên nặng lời thế :(
 
Tại sao một điều nho nhỏ tốt đẹp chủ thớt muốn chia sẻ mà mấy thím trên nặng lời thế :(
thấy ổng flex ko, mấy cái khuyên thì kiểu chợ chợ toàn mấy cái ai cũng biết. Mà nếu đặt tít chia sẻ này nọ nó khác, này LỜI KHUYÊN, where? khuyên đâu?

Ví dụ:
phải biết code ít nhất một ngôn ngữ để làm tiền đề tư duy sau này khi đụng tới các ngôn ngữ khác
này ai ko biết? khác gì nói phải biết bảng chữ cái mới học được tiếng Việt/Anh. Thằng nào đi học code chả phải học từ cái cơ bản? thằng nào chả phải học 1 ngôn ngữ trước?
 
Tại sao một điều nho nhỏ tốt đẹp chủ thớt muốn chia sẻ mà mấy thím trên nặng lời thế :(
đúng vậy, các thím nặng lời quá. Self help như chủ thớt đôi khi cũng thư giãn đầu óc mà.

Còn về cuộc sống ngoài đời thì n k màu hồng như thế đâu, "đường dài mới biết ngựa hay" với cả peer pressure j đó, đôi khi bạn sẽ phải chấp nhận là có những thằng nó thắng cả đường ngắn lẫn đường dài, n chơi cả năm nhưng chỉ cần vài tháng là nó sẽ đỗ top đầu. Và bạn sẽ đ' bao giờ thắng n nổi.
Mấy cái còn lại thì giống kiểu thủ khoa lên tivi thôi "bí kíp đỗ thủ khoa của e là đọc thật kĩ kiến thức cơ bản trong SGK, vậy thôi ạ".
 
thấy ổng flex ko, mấy cái khuyên thì kiểu chợ chợ toàn mấy cái ai cũng biết. Mà nếu đặt tít chia sẻ này nọ nó khác, này LỜI KHUYÊN, where? khuyên đâu?

Ví dụ:

này ai ko biết? khác gì nói phải biết bảng chữ cái mới học được tiếng Việt/Anh. Thằng nào đi học code chả phải học từ cái cơ bản? thằng nào chả phải học 1 ngôn ngữ trước?

Vâng chắc bác chưa đọc hiểu được ý của em. Em tóm tắt lại như sau:

- Đầu tiên muốn bắt đầu lại thì dành ra một kì luyện coding, sau đó muốn làm đéo gì thì làm chứ đừng có tâm lý lo sợ tốt nghiệp trễ rồi cứ đăng ký cho cố trong khi chưa rành code? Cái này bác nghĩ nó đơn giản nhưng em gặp không ít hơn một bàn tay mấy đứa trong khoa kì nào cũng đăng ký một đống môn có đồ án (rồi cả môn tốt nghiệp, WTF???). Bản thân em lúc đầu cũng nghĩ là vừa học code vừa cày trả nợ cho nhanh, may có người vả cho tỉnh mới bỏ được.

- Có thằng khùng nào đi flex nợ môn ra trường trễ không??? :beated: Nhiều bác ở voz này biết em từ trước sẽ hiểu hoàn cảnh gia đình em như nào. Xin lỗi bác chứ nếu thật sự muốn flexing em sẽ viết như này:

"Vào năm nhất đại học, trong khi các bạn đồng trang lứa đang tất bật lên SG kiếm phòng trọ thì em đã nghiễm nhiên đứng tên một căn mặt tiền hơn 7 tỉ ở quận Tân Bình, ngày ngày đánh xe hơi đi học. Thủ sẵn trong người 2 cái ngoại ngữ và một đống kĩ năng mềm như đàn piano, vẽ tranh,.. Cứ nghĩ cuộc sống đại học sẽ chỉ có tơ hồng trải đường, nhưng không, từ đây vết trượt dài trong quãng đời sinh viên của em bắt đầu"

Đó mới là flexing nhé bác. Còn vừa vô em kể thẳng lên năm 3 nợ chục môn thất bại ăn hại sml thì flexing cái gì, flexing học ngu à? :beat_shot:
 
Sửa lần cuối:
đúng vậy, các thím nặng lời quá. Self help như chủ thớt đôi khi cũng thư giãn đầu óc mà.

Còn về cuộc sống ngoài đời thì n k màu hồng như thế đâu, "đường dài mới biết ngựa hay" với cả peer pressure j đó, đôi khi bạn sẽ phải chấp nhận là có những thằng nó thắng cả đường ngắn lẫn đường dài, n chơi cả năm nhưng chỉ cần vài tháng là nó sẽ đỗ top đầu. Và bạn sẽ đ' bao giờ thắng n nổi.
Mấy cái còn lại thì giống kiểu thủ khoa lên tivi thôi "bí kíp đỗ thủ khoa của e là đọc thật kĩ kiến thức cơ bản trong SGK, vậy thôi ạ".

Bác kể thử tên vài thằng như vậy em nghe với. :sweet_kiss: Nhỏ lớn em gặp người giỏi cũng nhiều mà chưa thấy ai ngồi chơi cả năm, học thời gian ngắn xong lên làm thủ khoa như bác nói. Chắc tụi nó du học Mỹ học Ivy League hết rồi không ở VN.
 
Chào mọi người, trước tiên giới thiệu sơ qua thì em/ mình sinh năm 2002, học IT CLC HCMUS. :big_smile:

Mấy hôm nay lướt f17 thấy nhiều topic của các bạn sinh viên năm 3, năm 4 xin tư vấn bỏ ngang ĐH, tự nhiên nhớ tới bản thân mình năm ngoái cũng gặp tình trạng y chang: Cuối năm 3 rồi có nên bỏ ĐH không? (https://voz.vn/t/cuoi-nam-3-roi-co-nen-bo-dh-khong.813012/) , phần vì cũng mới hết học kì đang rảnh rỗi nên quyết định lập thread chia sẻ quá trình mình đã vượt qua bóng ma tâm lý nợ môn, hy vọng các bạn trong ngành hoặc khác ngành có thể lấy đó làm tham khảo.

Tình trạng của mình vào năm 3: nợ hơn 40 tín, bị cảnh cáo học vụ 2 lần, gia đình không quan tâm động viên chuyện học hành, đi học lại không quen biết ai, không xin được vào nhóm đồ án => cực kì nản, có thể nói đây là tình trạng chung của những người sa đà vào nợ môn. :ah:

Vào một ngày đẹp trời mình vắt tay lên trán suy nghĩ, cảm thấy cuộc sống đại học 3 năm qua quá phế vật nên lên voz lập thread xin tư vấn (thật ra từ năm 2016 đến giờ mỗi khi gặp chuyện khó giải quyết mình sẽ lên voz hỏi như một thói quen). Rất may mắn được nhiều bác động viên và chia sẻ, mình quyết định làm lại cuộc đời từ đây:

1. Đầu tiên, nếu các bạn đã nợ nhiều môn ở năm 3 năm 4 thì chắc chắn là kiến thức chuyên ngành đang rất kém. Đừng vì suy nghĩ muốn trả nợ môn càng nhiều càng tốt mà cố đấm ăn xôi đăng ký một đống môn, đó đơn giản là hành vi ném tiền qua cửa sổ thôi. Chắc chắn sang kì sau các bạn sẽ rớt hết rồi càng nản, càng muốn bỏ học hơn. :too_sad: Lúc mới bắt đầu cày lại mình chỉ đăng ký 3 môn 1 kì (trong đó có 2 môn cơ sở ngành và 1 môn chính trị), và quan trọng nhất là mình phải học code lại từ đầu. Ngôn ngữ mình chọn là python vì nó dễ tiếp cận và cũng có khá nhiều môn sử dụng nó để làm đồ án. Các bạn muốn bắt đầu từ Java, Javascript hay C# gì cũng được, nhưng phải biết code ít nhất một ngôn ngữ để làm tiền đề tư duy sau này khi đụng tới các ngôn ngữ khác. Nên nhớ nếu đã muốn bắt đầu lại thì phải có nền tảng để bắt đầu lại, đừng có nhìn người ta đăng ký đồ án các thứ rồi cũng đú theo, quyết tâm nhưng không có kĩ năng thì cũng làm được đéo gì đâu?

2. Trong quá trình vừa cày lại lập trình vừa trả nợ môn, mình gần như mắt điếc tai ngơ với thành tựu của những đứa khác trong lớp. Đứa A được nhận đi intern sớm, đứa B đạt giải NCKH,... xin lỗi chả liên quan gì tới mình. Càng nhìn vào tụi nó thì các bạn càng dễ bị peer pressure, cảm thấy học chung lớp nhưng tụi nó quá thành công trong khi bản thân chả khác gì thằng phế vật => nản, muốn chối bỏ việc mình kém cỏi hơn thằng bằng điểm ĐH với mình ngày trước => nghỉ học. Cứ nhường nó đi trước vì đường dài mới biết ngựa hay, chưa chắc bây giờ nó hơn bạn thì 10 năm sau nó vẫn hơn bạn. Có thể bây giờ bạn chậm hơn nó 1, 2 năm nhưng cuộc đời con người có khi chỉ cần một quyết định đúng là đã đuổi kịp vài năm nỗ lực của người khác rồi, nên đừng quá quan tâm về cái gọi là "áp lực đồng trang lứa".

3. Cố gắng tìm được một, hai người bạn có hoàn cảnh tương tự để bảo ban nhau học hành (viết tới đây, xin gửi lời cảm ơn chân thành tới bạn T vì đã khuyên mình học tiếp, nhắc mình đi học mỗi ngày). Có thể một người bạn bên cạnh sẽ không giúp các bạn cải thiện trình độ chuyên môn nhiều, nhưng anyway có người quan tâm vẫn tốt hơn là lầm lũi làm một mình, nhất là trong hoàn cảnh không thể giãy bày với gia đình.

4. Đối với những ngành giống như ngành IT, việc làm đồ án nhóm diễn ra khá thường xuyên, có thể nói là chiếm tới 80% số môn học. Và một khi đã đi học lại thì gần như bạn mất quyền chọn đồng đội giỏi, một phần là những người giỏi họ có teammate đi chung với nhau từ năm 1, một phần là ai cũng ái ngại mấy đứa học lại mà, đúng không? :byebye: Tình trạng không có nhóm hay phải ghép chung nhóm với những đứa kém xảy ra như cơm bữa, và bạn đừng mong đợi gì vào tụi này, vì nó chính là bạn của trước khi quyết tâm thay đổi đó: không có kiến thức nền, lười học, ghost tin nhắn teammate... nói thật dù tụi nó có muốn giúp cũng không giúp được đâu vì động tay vào cái gì cũng đéo biết.:go: Phải xác định tư tưởng trước là bản thân chịu trách nhiệm gánh team (quay lại ý 1), lười học hay lơ tin nhắn kệ tụi nó, cứ làm một mình cũng được. Nhiều người đi học lại bị phân vào nhóm lười xong cũng lười theo rồi cút luôn, hoặc không có nhóm, ngại phải làm một mình nên bỏ môn. :cry: Các bạn nên xem việc một mình làm công việc của cả nhóm là may mắn, vì như vậy có nghĩa là cái việc đéo gì bạn cũng biết (như mình học môn web, tụi nó phân ra đứa thì làm front-end đứa thì làm back-end, đứa viết báo cáo, đứa design giao diện... nhóm mình nhắn vô group toàn seen nên mình cân hết từ A->Z, thành ra sau khi học xong môn này kiến thức mình gấp 3 gấp 4 những đứa chia việc nhóm, lại có thêm một mớ kĩ năng lận lưng để chiến đấu với các môn khác).

Tiếp theo là những thứ mình đạt được sau khi quyết tâm làm lại 1 năm qua:

+ Kiến thức chuyên ngành lên cực kì nhanh vì môn nào cũng phải gánh team. Từ một thằng không biết cả HTML/CSS giờ mình có thể code khá tốt Python, Javascript và Solidity. Framework thì Reactjs, Nodejs, Dash, Web3, Pytorch mình đều từng làm qua.

+ Sống kỷ luật và có trách nhiệm hơn: Trước đây mình bị cái hay cả thèm chống chán, học tùm lum thứ rồi bỏ ngang. Giờ thì mình đã có thể ngồi hàng giờ liền mỗi ngày để học thêm một kĩ năng gì đó. Đây là thứ mình tâm đắc nhất vì nó quan trọng không chỉ trong công việc mà còn trong cuộc sống nữa.

+ Ung dung hơn với cuộc đời: Mình từng rất sợ phải đi nvqs vì sống kiểu công tử quen rồi. Sợ khổ, sợ cực, sợ đang đi học trả nợ chưa xong mà bị lôi đi... bây giờ sau hơn một năm, mặc dù vẫn còn 2 môn để ra trường và có lẽ chuẩn bị phải nhận phiếu khám năm nay nhưng mình lại cảm thấy khá bình thường. Vì trong một năm mình đã đi từ số 0 lên được, thì chả có lý do gì mà sau khi đi nghĩa vụ ra mình không đi học nốt được 2 môn này để cầm tấm bằng ra trường chiến đấu với cuộc đời được. Nói thật nhìn mấy thằng đang học IT xong lên mạng than sợ đi nvqs về mất hết kiến thức, mất việc ngon...v...v... mình thấy khinh vl. Lý do lý trấu con cẹc. :shame:


Trên đây là một vài chia sẻ và quan điểm của mình trong hơn một năm qua, có thể sẽ bổ sung thêm lúc rảnh. Một lần nữa hy vọng những người từng trong hoàn cảnh của mình trước đây có thể ngộ ra điều gì đó, để rồi đứng lên và sửa chữa lại cuộc đời. :sweet_kiss:
mới đọc bài ông lướt qua thì cứ nghĩ ông bốc phét nhưng có lý thật
mình phải biết chịu trách nhiệm về bản thân thì bản thân mới có thành tích gì đó được

tua nhanh về phần mình ko học dh nhưng đúng vcl lao đầu vào tp sống chung với sinh viên và làm đủ nghề liên quan đến mạng xh qc dịch vụ
và chỉ cần 10 năm thôi là có thể về hưu được rồi 🙃
 
Vấn đề là bò nó ăn cỏ quen rồi :)) Bảo nó ăn thịt nó không ăn đâu bạn ơi.
Khuyên làm cái gì? Ai cần mà khuyên?
Ai cũng thừa biết tắt điện thoại đi ra tập gym vừa có lợi cho sức khỏe đấy, mà có mấy người làm được đâu?
Mình nói thật mấy cái bạn khuyên nó thừa thải vl, vì ng cần thì họ đéch quan tâm. Bạn cũng chả phải là người kiểu thành công trong xã hội á. Mấy người tier S, tỷ phú cũng khuyên sinh viên học hành làm việc chăm chỉ kìa, chắc gì bọn nó nghe. Vị trí của bạn nên tự lo cho mình thôi. Không cần phải lo cho xã hội đâu.
bởi vậy nên chỉ cần bạn nhỉnh hơn cơ số thằng trong xh này bạn sẽ là winer rồi kaka

đơn giản như đợt woncup 2018 đây để dành dc kha khá tiền và chút kiến thức về đt laptop đã đi gom được một đống hàng về bán và sau dịch đợt học online mình cũng buôn dc một tá đt cũ máy tính mà trước đây ko thể mơ cái doanh số đó 😂

bài học nhận ra là nếu nếu trong bầy cừu một là nhãy ra khỏi chuồng còn ko thì biến thành sói
 
mới đọc bài ông lướt qua thì cứ nghĩ ông bốc phét nhưng có lý thật
mình phải biết chịu trách nhiệm về bản thân thì bản thân mới có thành tích gì đó được

tua nhanh về phần mình ko học dh nhưng đúng vcl lao đầu vào tp sống chung với sinh viên và làm đủ nghề liên quan đến mạng xh qc dịch vụ
và chỉ cần 10 năm thôi là có thể về hưu được rồi 🙃

Vâng bác. Em cũng ghi rõ là chỉ khuyên ai đang chán ngành, lười học muốn bỏ thì cố cày cho xong cái bằng để ít nhất học được cách chịu trách nhiệm với quyết định của bản thân, với tiền bạc của gia đình đã. Còn những người bỏ ĐH để theo hướng khác, đã có định hướng thì họ học hay bỏ ĐH khó nói là quyết định đúng đắn hay sai lầm lắm.
 
Vấn đề là bò nó ăn cỏ quen rồi :)) Bảo nó ăn thịt nó không ăn đâu bạn ơi.
Khuyên làm cái gì? Ai cần mà khuyên?
Ai cũng thừa biết tắt điện thoại đi ra tập gym vừa có lợi cho sức khỏe đấy, mà có mấy người làm được đâu?
Mình nói thật mấy cái bạn khuyên nó thừa thải vl, vì ng cần thì họ đéch quan tâm. Bạn cũng chả phải là người kiểu thành công trong xã hội á. Mấy người tier S, tỷ phú cũng khuyên sinh viên học hành làm việc chăm chỉ kìa, chắc gì bọn nó nghe. Vị trí của bạn nên tự lo cho mình thôi. Không cần phải lo cho xã hội đâu.
a bạn nói đúng rồi. có câu nói, ng thông minh thì k cần lời khuyên vì họ tự nhận ra cần phải làm j. th ngu thì càng k cần khuyên, vì có khuyên nó cũng k hiểu dc, vậy thì khuyên làm dek gì? k phải bố mẹ ng thân thì tốt nhất để nó tự sinh tự diệt
xd1H8sS.jpg
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
fannobita4,
Người trả lời cuối
ttnmttnm000,
Trả lời
59
Lượt xem
13.957
Quay lại
Lên đầu trang