Ly hôn rồi

Quyết định ly hôn rồi các anh ạ, quá sức chịu đựng

1- Không nhận được sự tôn trọng từ Vợ mặc dù thu nhập tốt hơn, làm việc nhà nhiều hơn
2- Dành gần hết thời gian cho gia đình nhưng vẫn bị than phiền là còn ham chơi quá ????
3- Vật nhau với thiên hạ cả ngày về nhà cứ dăm bữa nửa tháng là bị chỉ trích, chửi rủa vô cớ không lý do
4- Chưa bao giờ nhận đc những lời lẽ ngọt ngào âu yếm từ vợ từ khi kết hôn hay sự quan tâm chăm sóc
5- Than phiền 24/24, so sánh hết thằng này tới thằng khác. Tại sao anh không bằng họ mặc dù tuổi tác tương đương nhau. " Nhìn chồng nhà người ta kìa "

Tôi chỉ muốn yên ổn - Hãy để tôi yên


Xem tệp đính kèm 358639
Thôi số phèn đen dẫm phải shit thôi , tập trg sự nghiệp đi
 
welcom to the club
4ZyKGG7.gif
 
Lời cuối cùng 2 bên nói với nhau là giá như anh và em không kết hôn, cả 2 đều thấy hối hận . Tôi quen cô ấy hồi còn sinh viên

Hôn nhân là mồ chôn của tình yêu các bạn à:(
quả này thì bỏ hẳn luôn rồi...
next kiếm tập khác thím ơi.
m có thằng bạn thân, cũng yêu hồi sinh viên tình đầu, lơ ngơ từ quê ra phố, bị vợ nó trói luôn. hiền lành, chăm chỉ, tử tế k nhậu nhẹt, biết quan tâm người khác. lúc lấy vợ m khuyên nghĩ kĩ không hối hận, tính cách vợ nó hơi lấn lướt, sau này gia đình mệt đấy. nó k nghe vẫn lấy. lấy xong k về quê nó mà về quê vợ sống. nó bảo: tao làm gì cũng đc, vợ về quê có người quen xin việc cho nhàn, sau này lo lắng gia đình. m can lấy chồng theo chồng, về quê nó có công việc ổn định bố mẹ xin cho, có anh em bạn bè hỗ trợ phát triển đc. nó méo nghe.
về đấy 1 thời gian vợ đòi vào SG, ok nó bỏ việc vào SG cùng. đc cái tính cách tử tế lại chăm chỉ nên nó hợp đất SG, làm ăn đc nhiều người hỗ trợ. đc đâu 1 năm công việc vào form con vợ nó lại đòi về quê, vì k quen sống trong SG...
nó lại bỏ theo vợ về quê vợ. mua nhà luôn. tiền nó kiếm trong nhà x4 lần vợ, đi làm về thì k nhậu nhẹt, phụ vợ đón con, đi chợ, nấu ăn, rửa bát nếu vợ về muộn luôn. nhưng vợ nó đ' bao giờ ghi nhận, đi đâu câu cửa miệng cũng là chê chồng, trong khi bạn bè con vợ thì khen nó hết lời. vợ nó luôn so sánh, luôn đòi hỏi, anh vừa phải quan tâm gia đình giống anh A, vừa phải kiếm nhiều tiền, có địa vị như anh B. lúc 2 vợ chồng cãi nhau thì cả nhà vợ xúm vào nói.
áp lực vđ, có giai đoạn vợ nó méo cho chịch, nó bấn quá nhưng k đá ngoài, sau có thời gian gần như lãnh cảm cml. gặp gái méo lên đc.
thỉnh thoảng 2 thằng chơi game tâm sự kể lể mà m ở xa méo giúp đc gì. vì cách nó đối xử với vợ nó sai ngay từ đầu, đội lên đầu xong muốn hạ xuống cũng k đc. đôi lúc con vợ nói nhiều quá nó gắt lên tí thì con vợ nó im, hôm sau lại tiếp tục vòng lặp.
cho đến khi con vợ ngoại tình (hoặc manh nha ngoại tình) m k rõ chi tiết. nó mới tát con vợ 1 phát bảo: đây là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất t tát m. m ngu như con chó vậy, m là vợ t, gia đình đang yên ấm, có điều kiện ăn diện thì mới có thằng chấm mút, vứt t ra m có cái đ' gì. tiền nó kiếm, nhà nó mua, chăm lo gia đình xong ăn quả sừng tỉnh mẹ ngủ. bảo giữa nhà vợ lâu nay tôi nhịn vì hp gia đình, còn giờ nát mịa rồi tôi cho nát cả họ nhà cô cũng đc, cả nhà vợ khiếp 1 phép.
đợt đấy tưởng ly dị cml, mà sau vì con cái nên vẫn sống tiếp. giờ việc nhà nó kệ mịa, đi làm về chơi với con, sang nhà ngoại ăn cơm k phải động tay làm cái méo j nữa :) ngồi như khách, vợ giờ chiều chồng như chiều vong, gia đình lại yên ấm.
hôn nhân cần sự tôn trọng và trách nhiệm nhiều hơn là tình yêu. nên m lúc méo nào cũng khuyên anh em, tốt thôi đừng tốt quá. phải gia trưởng 1 chút, vì ít ra một thằng biết điều làm lãnh đạo, gia đình sẽ đi lên. còn chị em phụ nữ số người dc 2 chữ biết điều ít lắm, thường đc 1 tấc lại muốn 1 thước, hầu như méo bh nhận lỗi về mình dù sai hay đúng. nên nhà nào mà để phụ nữ cầm trịch thì k nát nọ, cũng nát kia. san sẻ cho nhau là đúng, nhưng phải biết cách cho để sự san sẻ đó đc công nhận và có giá trị. đừng làm người tốt 364 ngày xong chỉ cần 1 ngày sai là vợ nó sỉ vả cho k ngóc đầu lên đc. giữ 1 chút thói hư tật xấu, và tập vợ phải chấp nhận điều đó.
nhân vô thập toàn, ở với nhau thì mọi tính tốt, tính xấu đều sẽ lòi ra. nên các thím đừng cố sống theo cách mà đối phương muốn, hãy cứ là mình thôi, nhưng sống có trách nhiệm là đc.
 
Mitu. Giải thoát được sớm ngày nào tốt ngày đó maifen ạ. Chỉ thương con :((
 
Nghĩ lại cảm giác mấy tháng bị thất nghiệp do cái thổ tả covid. Thời gian bị vợ tra tấn tinh thần kinh khủng. Không có hỏi han gì luôn. Lúc nào mặt cũng đâm lê, hỏi ko nói. Mình đi đâu ko về ăn cơm cũng kệ không thèm hỏi, tính mình cũng giống thớt, ko rượu chè tụ tập, game chơi bời gì. Đợt thất nghiệp Chưa chết đói hay gì cả, mình vẫn chu cấp đủ hàng tháng bằng khoản vay mượn và dự trữ khi đi làm trước. Thời gian đó bị áp lực và bất cần cũng tính như fen, nhưng nhìn hai đứa con lại nuốt nước mắt vào trong. Suýt thì trẩm cảm.
Ơn giời thương, giờ công việc thuận lợi, có tiền về đưa thêm cho vợ và tự xoay xở trả nợ. Vợ cũng chả quan tâm mình vay đâu nợ ai. Nhưng sau đợt tổn thương đấy,tình cảm mình với vợ cũng nhạt đi dần :(. Vợ thì cũng lại như xưa vui vẻ này nọ. Nhưng ko hiểu sao mình thấy tổn thương mà mãi ko quên được. Một gì đó mà khó diễn tả. Không biết thím nào từng như mình ko :(
 
Nghĩ lại cảm giác mấy tháng bị thất nghiệp do cái thổ tả covid. Thời gian bị vợ tra tấn tinh thần kinh khủng. Không có hỏi han gì luôn. Lúc nào mặt cũng đâm lê, hỏi ko nói. Mình đi đâu ko về ăn cơm cũng kệ không thèm hỏi, tính mình cũng giống thớt, ko rượu chè tụ tập, game chơi bời gì. Đợt thất nghiệp Chưa chết đói hay gì cả, mình vẫn chu cấp đủ hàng tháng bằng khoản vay mượn và dự trữ khi đi làm trước. Thời gian đó bị áp lực và bất cần cũng tính như fen, nhưng nhìn hai đứa con lại nuốt nước mắt vào trong. Suýt thì trẩm cảm.
Ơn giời thương, giờ công việc thuận lợi, có tiền về đưa thêm cho vợ và tự xoay xở trả nợ. Vợ cũng chả quan tâm mình vay đâu nợ ai. Nhưng sau đợt tổn thương đấy,tình cảm mình với vợ cũng nhạt đi dần :(. Vợ thì cũng lại như xưa vui vẻ này nọ. Nhưng ko hiểu sao mình thấy tổn thương mà mãi ko quên được. Một gì đó mà khó diễn tả. Không biết thím nào từng như mình ko :(
mitu, từ ngày covid cái nhà nát hẳn, trước covid con vợ tháng 3tr, mình tháng 25tr, giờ covid còn 12tr :baffle:
mình là thằng đàn bà thù dai
gương vỡ đéo bh lành được, quan điểm của tôi là thế
cho nên dkm mày đéo biết điều bố cho mày biết điềuu luôn :baffle:
đéo có ân nghĩa gì hết, chịu khổ mãi đủ rồi :matrix:
 
quả này thì bỏ hẳn luôn rồi...
next kiếm tập khác thím ơi.
m có thằng bạn thân, cũng yêu hồi sinh viên tình đầu, lơ ngơ từ quê ra phố, bị vợ nó trói luôn. hiền lành, chăm chỉ, tử tế k nhậu nhẹt, biết quan tâm người khác. lúc lấy vợ m khuyên nghĩ kĩ không hối hận, tính cách vợ nó hơi lấn lướt, sau này gia đình mệt đấy. nó k nghe vẫn lấy. lấy xong k về quê nó mà về quê vợ sống. nó bảo: tao làm gì cũng đc, vợ về quê có người quen xin việc cho nhàn, sau này lo lắng gia đình. m can lấy chồng theo chồng, về quê nó có công việc ổn định bố mẹ xin cho, có anh em bạn bè hỗ trợ phát triển đc. nó méo nghe.
về đấy 1 thời gian vợ đòi vào SG, ok nó bỏ việc vào SG cùng. đc cái tính cách tử tế lại chăm chỉ nên nó hợp đất SG, làm ăn đc nhiều người hỗ trợ. đc đâu 1 năm công việc vào form con vợ nó lại đòi về quê, vì k quen sống trong SG...
nó lại bỏ theo vợ về quê vợ. mua nhà luôn. tiền nó kiếm trong nhà x4 lần vợ, đi làm về thì k nhậu nhẹt, phụ vợ đón con, đi chợ, nấu ăn, rửa bát nếu vợ về muộn luôn. nhưng vợ nó đ' bao giờ ghi nhận, đi đâu câu cửa miệng cũng là chê chồng, trong khi bạn bè con vợ thì khen nó hết lời. vợ nó luôn so sánh, luôn đòi hỏi, anh vừa phải quan tâm gia đình giống anh A, vừa phải kiếm nhiều tiền, có địa vị như anh B. lúc 2 vợ chồng cãi nhau thì cả nhà vợ xúm vào nói.
áp lực vđ, có giai đoạn vợ nó méo cho chịch, nó bấn quá nhưng k đá ngoài, sau có thời gian gần như lãnh cảm cml. gặp gái méo lên đc.
thỉnh thoảng 2 thằng chơi game tâm sự kể lể mà m ở xa méo giúp đc gì. vì cách nó đối xử với vợ nó sai ngay từ đầu, đội lên đầu xong muốn hạ xuống cũng k đc. đôi lúc con vợ nói nhiều quá nó gắt lên tí thì con vợ nó im, hôm sau lại tiếp tục vòng lặp.
cho đến khi con vợ ngoại tình (hoặc manh nha ngoại tình) m k rõ chi tiết. nó mới tát con vợ 1 phát bảo: đây là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất t tát m. m ngu như con chó vậy, m là vợ t, gia đình đang yên ấm, có điều kiện ăn diện thì mới có thằng chấm mút, vứt t ra m có cái đ' gì. tiền nó kiếm, nhà nó mua, chăm lo gia đình xong ăn quả sừng tỉnh mẹ ngủ. bảo giữa nhà vợ lâu nay tôi nhịn vì hp gia đình, còn giờ nát mịa rồi tôi cho nát cả họ nhà cô cũng đc, cả nhà vợ khiếp 1 phép.
đợt đấy tưởng ly dị cml, mà sau vì con cái nên vẫn sống tiếp. giờ việc nhà nó kệ mịa, đi làm về chơi với con, sang nhà ngoại ăn cơm k phải động tay làm cái méo j nữa :) ngồi như khách, vợ giờ chiều chồng như chiều vong, gia đình lại yên ấm.
hôn nhân cần sự tôn trọng và trách nhiệm nhiều hơn là tình yêu. nên m lúc méo nào cũng khuyên anh em, tốt thôi đừng tốt quá. phải gia trưởng 1 chút, vì ít ra một thằng biết điều làm lãnh đạo, gia đình sẽ đi lên. còn chị em phụ nữ số người dc 2 chữ biết điều ít lắm, thường đc 1 tấc lại muốn 1 thước, hầu như méo bh nhận lỗi về mình dù sai hay đúng. nên nhà nào mà để phụ nữ cầm trịch thì k nát nọ, cũng nát kia. san sẻ cho nhau là đúng, nhưng phải biết cách cho để sự san sẻ đó đc công nhận và có giá trị. đừng làm người tốt 364 ngày xong chỉ cần 1 ngày sai là vợ nó sỉ vả cho k ngóc đầu lên đc. giữ 1 chút thói hư tật xấu, và tập vợ phải chấp nhận điều đó.
nhân vô thập toàn, ở với nhau thì mọi tính tốt, tính xấu đều sẽ lòi ra. nên các thím đừng cố sống theo cách mà đối phương muốn, hãy cứ là mình thôi, nhưng sống có trách nhiệm là đc.
Trước tiên rất cảm ơn ý kiến đóng góp của bạn, mình thấy nó thật sâu sắc và rất có ý nghĩa với mình trong hoàn cảnh hiện tại.

Trước khi kết hôn, thú thật là mình không có bàn đến chuyện tài chính với vợ mình, lúc đó công việc của mình cũng tốt, cũng làm ra tiền, một mình có thể lo được cho đám cưới mà không cần ba mẹ mình phải lo, mặc dù phong tục cưới ở quê mình thì vàng cưới phải kha khá (đây cũng là 1 trong những nguyên nhân mà vợ mang ra nói là ba mẹ mình không lo gì cho con dâu nè). Lúc đó mình hoàn toàn không có biết cái gì mấy vấn đề này hết.

Sau khi cưới thì tiền mình làm ra vẫn để ở ngân hàng, chỉ rút ra những khoản chi tiêu hàng tháng, vợ cũng không rành về quản lý tiền trong tài khoản lắm, nên mình chỉ rút rồi báo lại số tiền hàng tháng với vợ thôi. Căn nhà thì mua sau khi cưới 2 năm, tất nhiên là mình lo hết chuyện tài chính, vợ không cần góp đồng nào.

Do mua nhà nên có khoản nợ ở ngân hàng, số tiền phải trả hàng tháng tại ngân hàng, rồi tiền tiêu xài mỗi lần rút, một mình mình quản lý hết, rồi báo cáo lại cho vợ, có những lúc vợ hỏi sao lại còn bao nhiêu, bao nhiêu, thì phải ráng mà nhớ ra những lần rút tiền, và trả nợ (khoản này cũng làm mình stress lắm). Mình muốn vợ mở tài khoản đi, rồi mỗi tháng mình gửi vào tài đó, xong vợ quản lý việc chi tiêu, trả nợ này nọ tiếp, rồi vợ cứ ừ ừ, rồi lại cho qua. Trả xong hết gần hết nợ căn nhà thứ nhất, thì vợ lại muốn mua thêm căn thứ 2 ở quê, rồi lại nợ. :(, rồi chuyên báo cáo hàng tháng nó càng trở nên rối hơn, haizz, đã làm kiếm tiền rồi, còn phải đau đầu thêm phần quản lý nữa, mà mỗi lần giải thích rất cực, với lại phải nhớ, nói chung khổ sở.

Chuyện vợ nể vì là nguồn thu nhập chính thì khẳng định là không có luôn, mình không dám nói vấn đề này với vợ lần nào mà đã nghe một số câu như "ỷ đi làm có tiền rồi coi vợ không ra gì", haizz. Riết không có động lực kiếm thêm tiền nữa luôn.

Càng nghĩ xa hơn thấy càng bế tắt bạn ơi, nhất là lúc ba mẹ mình về già, rồi công việc của mình có thể không còn tốt như hiện tại nữa. Đến lúc đó chắc mình bị kẹt mãi mãi trong cái vòng lẩn quẩn này, và mang uất ức xuống mồ.

Nghĩ lại cảm giác mấy tháng bị thất nghiệp do cái thổ tả covid. Thời gian bị vợ tra tấn tinh thần kinh khủng. Không có hỏi han gì luôn. Lúc nào mặt cũng đâm lê, hỏi ko nói. Mình đi đâu ko về ăn cơm cũng kệ không thèm hỏi, tính mình cũng giống thớt, ko rượu chè tụ tập, game chơi bời gì. Đợt thất nghiệp Chưa chết đói hay gì cả, mình vẫn chu cấp đủ hàng tháng bằng khoản vay mượn và dự trữ khi đi làm trước. Thời gian đó bị áp lực và bất cần cũng tính như fen, nhưng nhìn hai đứa con lại nuốt nước mắt vào trong. Suýt thì trẩm cảm.
Ơn giời thương, giờ công việc thuận lợi, có tiền về đưa thêm cho vợ và tự xoay xở trả nợ. Vợ cũng chả quan tâm mình vay đâu nợ ai. Nhưng sau đợt tổn thương đấy,tình cảm mình với vợ cũng nhạt đi dần :(. Vợ thì cũng lại như xưa vui vẻ này nọ. Nhưng ko hiểu sao mình thấy tổn thương mà mãi ko quên được. Một gì đó mà khó diễn tả. Không biết thím nào từng như mình ko :(

đàn ông, ko yêu nữa thì thôi, làm tốt làm tròn trách nhiệm với vợ con là được rồi. đọc chuyện của mấy thím, thấy buồn lòng ghê
 
đàn ông, ko yêu nữa thì thôi, làm tốt làm tròn trách nhiệm với vợ con là được rồi. đọc chuyện của mấy thím, thấy buồn lòng ghê
tiêu chuẩn tròn nó khác nhau tùy người đó fen
có con thì tròn là chỉ cần tháng đưa nó 5tr tiền ăn là dc
có con thì nó đòi cầm thẻ mới là tròn :baffle:
 
mitu, từ ngày covid cái nhà nát hẳn, trước covid con vợ tháng 3tr, mình tháng 25tr, giờ covid còn 12tr :baffle:
mình là thằng đàn bà thù dai
gương vỡ đéo bh lành được, quan điểm của tôi là thế
cho nên dkm mày đéo biết điều bố cho mày biết điềuu luôn :baffle:
đéo có ân nghĩa gì hết, chịu khổ mãi đủ rồi :matrix:
Mình chẳng thù dai, nhưng có cảm giác trống rỗng xâm chiếm mỗi khi về nhà. Niềm vui là nhìn 2 đứa con :). Thu nhập mình giờ 4x vợ thì 6-7 củ thôi. Giờ ốm chẳng dám nghỉ, tuần nay ốm nhưng vẫn lê lết đi làm, vì sợ mình nghỉ cái công việc lại delay, cái cảm giác thất nghiệp vẫn ám ảnh mình kiểu bị tâm lý đó thím. Gái gú thì mình chẳng màng , ko thói quen gái gú gì cả. Giờ ngoài con ra cũng chả biết tìm niềm vui gì.. haizz
 
Nghĩ lại cảm giác mấy tháng bị thất nghiệp do cái thổ tả covid. Thời gian bị vợ tra tấn tinh thần kinh khủng. Không có hỏi han gì luôn. Lúc nào mặt cũng đâm lê, hỏi ko nói. Mình đi đâu ko về ăn cơm cũng kệ không thèm hỏi, tính mình cũng giống thớt, ko rượu chè tụ tập, game chơi bời gì. Đợt thất nghiệp Chưa chết đói hay gì cả, mình vẫn chu cấp đủ hàng tháng bằng khoản vay mượn và dự trữ khi đi làm trước. Thời gian đó bị áp lực và bất cần cũng tính như fen, nhưng nhìn hai đứa con lại nuốt nước mắt vào trong. Suýt thì trẩm cảm.
Ơn giời thương, giờ công việc thuận lợi, có tiền về đưa thêm cho vợ và tự xoay xở trả nợ. Vợ cũng chả quan tâm mình vay đâu nợ ai. Nhưng sau đợt tổn thương đấy,tình cảm mình với vợ cũng nhạt đi dần :(. Vợ thì cũng lại như xưa vui vẻ này nọ. Nhưng ko hiểu sao mình thấy tổn thương mà mãi ko quên được. Một gì đó mà khó diễn tả. Không biết thím nào từng như mình ko :(
bản chất con vợ nó lồ lộ ra mà thím còn ko dám nhìn thẳng vào để giải quyết, tôi thua
cmbkZic.gif
 
Mình chẳng thù dai, nhưng có cảm giác trống rỗng xâm chiếm mỗi khi về nhà. Niềm vui là nhìn 2 đứa con :). Thu nhập mình giờ 4x vợ thì 6-7 củ thôi. Giờ ốm chẳng dám nghỉ, tuần nay ốm nhưng vẫn lê lết đi làm, vì sợ mình nghỉ cái công việc lại delay, cái cảm giác thất nghiệp vẫn ám ảnh mình kiểu bị tâm lý đó thím. Gái gú thì mình chẳng màng , ko thói quen gái gú gì cả. Giờ ngoài con ra cũng chả biết tìm niềm vui gì.. haizz
thì tôi cũng ngoài việc về chăm con ra thì còn gì nữa đâu
về ôm nó nhìn nó trân trân như kiểu mình biết trước mình sẽ đi xa lắm, cảm giác nhìn con ngây thơ rất muốn òa lên khóc :pudency:
hầu như ngày nào cũng vậy
biết là mình thay đổi thì con ko bị khổ nhưng thực sự tình yêu đã gần chết ko thể vực dậy được vì nói chuyện với vợ 1-2 câu lại mâu thuẫn nên dần cũng chả nói gì nữa nó hỏi thì ậm ừ cho xong :smile:
cảm giác y hệt cái mặt cười này :smile: mọi thứ trống rỗng nhẹ nhàng nhưng nhìn con nó vui đùa thấy rất đau trong lòng :smile:
 
đàn ông, ko yêu nữa thì thôi, làm tốt làm tròn trách nhiệm với vợ con là được rồi. đọc chuyện của mấy thím, thấy buồn lòng ghê
Trách nhiệm với con là được rồi, vợ như card thì việc dek gì phải trách nhiệm với chúng nó khi nó sống như lol. Khi còn coi là vợ thì yêu thương hết sức chứ để không còn coi là vợ thì khác đ' gì người dưng :):)
 
Quyết định ly hôn rồi các anh ạ, quá sức chịu đựng

1- Không nhận được sự tôn trọng từ Vợ mặc dù thu nhập tốt hơn, làm việc nhà nhiều hơn
2- Dành gần hết thời gian cho gia đình nhưng vẫn bị than phiền là còn ham chơi quá ????
3- Vật nhau với thiên hạ cả ngày về nhà cứ dăm bữa nửa tháng là bị chỉ trích, chửi rủa vô cớ không lý do
4- Chưa bao giờ nhận đc những lời lẽ ngọt ngào âu yếm từ vợ từ khi kết hôn hay sự quan tâm chăm sóc
5- Than phiền 24/24, so sánh hết thằng này tới thằng khác. Tại sao anh không bằng họ mặc dù tuổi tác tương đương nhau. " Nhìn chồng nhà người ta kìa "

Tôi chỉ muốn yên ổn - Hãy để tôi yên


Xem tệp đính kèm 358639

Thế lúc trước yêu nhau thế nào vậy fen? Rồi tình huống nào mà lại cưới nhau được :/

Tôi thấy các điều thì cũng ok, nhưng mà so sánh với thằng khác cùng tuổi hay gì đó thì fen sút là đúng rồi, respect! :D
 
bác ly hôn vợ bác có biểu hiện gì không (hối hận, buồn hay vui, bất cần) ?
Em thắc mắc là như lời anh kể thì sao vợ còn chỉ trích và than phiền nói anh ăn chơi nhỉ ? Vợ anh có thường xuyên sinh hoạt cuộc sống gia đình với anh không mà nghe như là vợ anh không hiểu gì về anh luôn ạ.:cry:
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
thoiemhayvedi123456,
Người trả lời cuối
oscarland,
Trả lời
199
Lượt xem
26.775
Quay lại
Lên đầu trang