Mắc hội chứng sợ đi làm

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Nothingfuninlife
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Thằng gần nhà chạy grab mới bị cướp nên cũng ớn, mà ngồi lâu đau lưng quá ngồi không nổi
Sợ gì bác ơi, cứ nhìn người ta rồi sợ sao được, bác sợ thì cứ chạy nội thành thôi, hoặc tỉnh nào đông dân, check map trc rồi nhận hoặc ko
Em lâu lâu vẫn chạy để tìm người nói chuyện hoặc hóng gió, chạy sợ nguy hiểm thì ban ngày, còn khoẻ thì 6h tối tới 11h khuya, kiểu gì chả dc 150k
 
Ngày xưa cũng từng chơi ngu chán đi làm xin nghỉ
Sướng được vài 3 ngày đầu xong đến cái cảnh thất nghiệp ở trọ k có tiền nó tệ gấp chục lần chán đi làm
Ông thất nghiệp 2 năm chứng tỏ ông cũng dạng siêu lười biếng đấy. Không ai cho ông tiền mãi được đâu. :LOL:
Biết ăn bám thế không tốt nhưng cuộc sống không cho mình chọn lựa thì biết sao giờ
 
Cũng thất nghiệp từ t1. Mới 3 tháng vật vạ ở quán cà phê cũng bắt đầu thấy chán chán. Chơi game, xem phim, lướt voz mãi cũng chán.

Apply dev ngân hàng fail 2 phát rồi. T2 tới lại phỏng vấn bên FPT. Đi làm được cái thời gian trôi nhanh, vèo cái hết ngày, về nhà ăn uống chơi với con tí cái là hết tối chẳng kịp làm gì, lúc đó thấy cuối tuần thật thoải mái, cà phê cùng gia đình, cho con đi chơi... Giờ ngày nào cũng là ngày nghỉ, chán chán lại lên voz tâm sự.
Sợ cảm giác đi làm thì ko, nhưng chỉ sợ làm được 1 thời gian lại chán.
Đi làm mà người ta không coi mình ra gì chán lắm bác à
 
Thất nghiệp hơn 2 năm giờ sợ đi làm, sợ đi phỏng vấn quá các bác à, mỗi lần tuyển dụng gọi đến tim giật thót, tay đập chân run giọng luống cuống, đi phỏng vấn thì tâm trạng nặng nề ngộp ngạt, đi làm tiếp xúc với môi trường mới như đứa con nít vô học lớp 1, đọc jd thì lơ mơ chả hiểu gì, tìm hiểu công ty và công việc mỗi thứ một khác đủ kiểu bối rối chẳng biết chọn gì, ngỡ ngàng đủ thứ, sợ hãi đủ kiểu, sợ sếp chửi rồi đuổi, sợ đồng nghiệp bắt lại ăn thịt, chạy grab thì sợ khách hàng cắt cổ vứt xác :(

via theNEXTvoz for iPhone
bệnh này là bệnh làm biến
VHf24r4.jpg
 
Tôi cũng bị rối loạn lo âu đụng chuyện là tay chân run bần bật cả lên
Tôi bị run tay trước khi cả đụng chuyện đây. Hồi khám ở BV ĐH Y dược TPHCM bác sĩ kêu run vô căn. Bị người ta cười hoài chứ gì. Ngoài ra còn bị nói lắp nữa (thế mà vẫn đi dạy học hơn 1 năm nhé). Nói chung kiếm việc nào ít trách nhiệm mà làm, cải thiện tự tin xong kiếm việc tốt hơn. Đừng để bị rớt vào chuỗi ngày thất nghiệp quá dài. Như tôi dính đợt covid ko đi đâu được là coi như nằm ngang luôn.
 
Thất nghiệp hơn 2 năm giờ sợ đi làm, sợ đi phỏng vấn quá các bác à, mỗi lần tuyển dụng gọi đến tim giật thót, tay đập chân run giọng luống cuống, đi phỏng vấn thì tâm trạng nặng nề ngộp ngạt, đi làm tiếp xúc với môi trường mới như đứa con nít vô học lớp 1, đọc jd thì lơ mơ chả hiểu gì, tìm hiểu công ty và công việc mỗi thứ một khác đủ kiểu bối rối chẳng biết chọn gì, ngỡ ngàng đủ thứ, sợ hãi đủ kiểu, sợ sếp chửi rồi đuổi, sợ đồng nghiệp bắt lại ăn thịt, chạy grab thì sợ khách hàng cắt cổ vứt xác :(

via theNEXTvoz for iPhone
Tôi làm freelancer 2 năm, vừa rồi có time rảnh ban ngày đăng ký đi làm. Xong được vài buổi không quen với nhịp ngủ sớm dậy sớm. Thế là xin nghỉ. Giờ kiểu đi làm chắc cứ phải ở nhà không kiếm ra tiền, nhịp sống cơm áo gạo tiền đưa đẩy chắc mới chịu cày được :D
1713502651038.png
 
đã từng như thớt. Khuyên thớt thật lòng nên cố gắng đối diện với nỗi sợ mà lao ra ngoài, rồi tự nhiên mọi thứ vào quỹ đạo của nó. Chứ thớt cứ sợ sệt như vầy lâu ngày giam mình trong phòng với mớ suy nghĩ tiêu cực sẽ dẫn đến trầm cảm rất nhanh
 
Tôi làm freelancer 2 năm, vừa rồi có time rảnh ban ngày đăng ký đi làm. Xong được vài buổi không quen với nhịp ngủ sớm dậy sớm. Thế là xin nghỉ. Giờ kiểu đi làm chắc cứ phải ở nhà không kiếm ra tiền, nhịp sống cơm áo gạo tiền đưa đẩy chắc mới chịu cày được :D Xem tệp đính kèm 2449494
Phải chi giỏi làm freelance được như bác thì tôi đã không phải lập thớt
 
đã từng như thớt. Khuyên thớt thật lòng nên cố gắng đối diện với nỗi sợ mà lao ra ngoài, rồi tự nhiên mọi thứ vào quỹ đạo của nó. Chứ thớt cứ sợ sệt như vầy lâu ngày giam mình trong phòng với mớ suy nghĩ tiêu cực sẽ dẫn đến trầm cảm rất nhanh
Buồn cái nỗi sợ nó không cho mình lao vô nó bạn ạ, chỗ thì không nhận chỗ chịu nhận thì mình không vừa mắt nó là nó đuổi cút về nhà lên voz lập thớt
 
Buồn cái nỗi sợ nó không cho mình lao vô nó bạn ạ, chỗ thì không nhận chỗ chịu nhận thì mình không vừa mắt nó là nó đuổi cút về nhà lên voz lập thớt
Bạn làm công việc gì, nó cho thôi việc hay bạn thấy không ổn nên chủ động xin nghỉ?
Người như bạn tôi gặp vài trường hợp, lời khuyên của tôi là đặt mục tiêu đơn giản thôi, đừng có vĩ mô hay dài hạn quá, kiểu lâu không đi làm đặt mục tiêu phấn đấu sự nghiệp, đc ae đồng nghiệp nể trọng, sếp quý mến ..v..v.
Dẹp hết… với mấy người có xuất phát điểm thấp, mục tiêu là tháng lương đầu tiên. Thằng nào nói gì mặc kệ đéo cần liêm sỉ, quan trọng là có tiền không, thế cho đỡ “ overthinking “.
Sau tháng đầu tiên, tất nhiên là sau khi cầm đc tiền mới tính tới chuyện gắn bó hay không. Đánh giá môi trường làm việc, đồng nghiệp và sếp các kiểu.
Nghe hơi ma đạo nhưng đấy là cách duy nhất để bạn sinh tồn trong giai đoạn này, kiếm đại một việc để làm và làm mà không cảm thấy quá nhiều căng thẳng áp lực, vừa train lại con người và có thêm thu nhập.
 
Buồn cái nỗi sợ nó không cho mình lao vô nó bạn ạ, chỗ thì không nhận chỗ chịu nhận thì mình không vừa mắt nó là nó đuổi cút về nhà lên voz lập thớt
vậy thì nghỉ ngơi chút, rùi lại lao ra ngoài típ, mà lao chỗ khác, 10 ng thì cũng phải 1,2 ng ok chứ đúng ko :D
 
Bạn làm công việc gì, nó cho thôi việc hay bạn thấy không ổn nên chủ động xin nghỉ?
Người như bạn tôi gặp vài trường hợp, lời khuyên của tôi là đặt mục tiêu đơn giản thôi, đừng có vĩ mô hay dài hạn quá, kiểu lâu không đi làm đặt mục tiêu phấn đấu sự nghiệp, đc ae đồng nghiệp nể trọng, sếp quý mến ..v..v.
Dẹp hết… với mấy người có xuất phát điểm thấp, mục tiêu là tháng lương đầu tiên. Thằng nào nói gì mặc kệ đéo cần liêm sỉ, quan trọng là có tiền không, thế cho đỡ “ overthinking “.
Sau tháng đầu tiên, tất nhiên là sau khi cầm đc tiền mới tính tới chuyện gắn bó hay không. Đánh giá môi trường làm việc, đồng nghiệp và sếp các kiểu.
Nghe hơi ma đạo nhưng đấy là cách duy nhất để bạn sinh tồn trong giai đoạn này, kiếm đại một việc để làm và làm mà không cảm thấy quá nhiều căng thẳng áp lực, vừa train lại con người và có thêm thu nhập.
Đủ trường hợp bạn à, làm kho kiểm hàng nhập liệu, phục vụ không vừa mắt chủ thì bị đuổi. Làm sale, tư vấn thì chậm chạp không theo kịp người ta. Làm bán hàng hoặc công việc bắt phải nói chuyện nhiều thì đủ kiểu áp lực nên nản tự nghỉ. Mấy cái kể trên toàn trái ngành, bí đường bế tắc xin vô làm đại mà tâm trạng không có, thấy căng thẳng nên fail sạch trơn. Có cái làm lâu nhất là bán hàng bỏ mẹ hết mọi chán ngán để làm thì thấy không có hướng phát triển, chán mới nghỉ việc luôn
 
Mình cũng đang chán đây, làm cho cty nhỏ, gặp bà đồng nghiệp hãm lol. Hôm qua 2h chiều nhờ mình đi đưa hồ sơ cho chi nhánh xa tận 4 5 km. Mình vẫn nhận nhưng tất nhiên mặt mũi khó chịu. Thế là về xong bà bắt đầu xỉa xói, kêu con trai thì phải biết giúp con gái, nắng nên con gái sợ, rồi thằng A thằng B nó cũng làm chứ có thấy nói gì đâu. Dm nghe mà cay. Đéo cảm ơn thôi còn làm mẹ thiên hạ.
 
không sao cả fen, cứ bình tĩnh mà làm, mình kinh doanh nhà nghĩ, nhiều khi còn phải tiếp cả sinh vật huyền bí như ma cà rồng, sợ nhưng vẫn phải làm
=((.
 
Làm gì có ai thích đi làm đâu thớt :gach: Chẳng qua ko làm thì lấy gì bỏ vào mồm :sad:
Thể loại này là nhà vẫn còn nhiều tiền vấn còn có cái ăn, không vướng bận vợ con cho lắm. Chứ rơi vào hoàn cảnh ngược lại thì bất chấp hết

via theNEXTvoz for iPhone
 
Thế nó có đáng sợ bằng nỗi sợ nghèo, sợ đói sợ làm gánh nặng cho người khác ko :shame:
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Nothingfuninlife,
Người trả lời cuối
dinhauko,
Trả lời
123
Lượt xem
15.107
Quay lại
Lên đầu trang