mất động lực đi làm

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề 4x.156
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Đến khi nào áp lực cơm áo gạo tiền thì mới biết quý công việc hiện tại.
Nếu không áp lực thì cứ nhảy việc thôi
 
chào các bác ạ, em năm nay ngót 30, sự thật là khoảng 1 năm nay thật sự là em cảm giác ko có tí động lực đi làm nào cả.

công việc của em thì ai nhìn vào sẽ thấy là cv mơ ước, ko chấm công, 9h vào làm 6h về. trưa nghỉ 1h30'. Nhưng đồng nghiệp và sếp thì em ko hợp lắm, sếp thì em đánh giá là anh này khéo, biết cách qh phòng ban, nhưng ko chắc về kiến thức chuyên môn lắm. dường như là em ko học được gì từ người sếp của mình mà phải lấy kinh nghiệm tự có hoặc từ các công ti trước đây để ứng dụng. em cũng thấy mình còn trẻ mà ko học đc gì từ sếp thì thấy cũng kì. nhưng vì cái bẫy comfort zone nên em có động lực tìm việc, hoặc tìm thì em lại thấy ko thoải mái về việc giờ giấc , phúc lợi này kia.
công ty em là doanh nghiệp nc ngoài, phúc lợi các thứ tốt, đóng bhxh full lương, nhưng ko có phúc lợi về chuyên môn kĩ năng gì, ko có đào tạo, ko có tạo động lực gì. thứ 2 là đợt này tăng lương kiểu gì ảo ma vc, cả năm đi làm cuối năm e được tăng có 4%, tăng thì như kiểu ko thể chống lại được lạm phát vì bát phở còn tăng 20% cmnr. đổi lại thì cty e cũng có thưởng, trung bình là 2 tháng, ko có tháng lương t13, công đoàn cũng tạm được

trước đây e là người khá tham vọng, cũng phấn đấu vị trí này kia để khẳng định bản thân, nhưng từ khi lấy chồng em ko còn động lực đó nữa, em cũng ko phải người tháo vát đảm đang gì, nhà chồng em cũng bình thường cán bộ về hưu cũng ổn định, bố mẹ ck có lương hưu, nhà đẻ em thì bố mẹ e cũng biết vun vén và được các cụ phù hộ thì cũng có x căn nhà ở HN cho thuê, mang về thu nhập thụ động, em thì chưa được bố mẹ cho cầm tiền gì từ chỗ nhà cho thuê này. nhưng em cũng biết là trong tương lai kiểu gì cũng có.

em thì chán công việc của e đến tận cổ vì đối với em nó ko đem lại giá trị gì, chỉ ngồi 1 chỗ, làm công việc mình có kinh nghiệm rồi, đến giờ đi về, nhưng có 1 vấn nạn là khách hàng của e rất bất lịch sự và thiếu tinh tế, em phát chán với việc phải phục vụ nhóm người này mà nó làm cho em trở nên rất xấu tính, em khó chịu với công việc, giờ chỉ cần nhìn thấy tên của khách gọi hay nhắn tin là em đã bực mình rồi. tính em thì cũng ko khéo léo lắm, nhưng thực sự là rất stress và trauma với những tệp khách hàng này và công ti em thì toàn khách như vậy, ai cũng kêu nhưng vẫn phải phục vụ vì doanh thu đem về tốt. em nhiều lần muốn nghỉ vì chán ghét nhưng ko đủ dũng cảm vì sợ nếu công việc mới vất hơn hay tệ hơn thì sao vv

giờ em cũng nhận thưởng xong rồi, e ko biết nên nghỉ kiếm việc gì ít tiền mà nhàn hơn ko, nhưng khả năng với thị trg lao động này e đánh giá cũng kém, mà kiểu gì chỗ này chỗ kia cũng có cái hãm thôi. quan trọng là cái động lực của mình ko còn. ko rõ là có bị trầm cảm nhẹ ko nữa. nhiều khi e cũng muốn gap 1 thời gian( lấy BHTN) rồi healing, nhưng nói chung cái nỗi sợ thất nghiệp vẫn to lớn lắm. ko biết có ai rơi vào tình trạng này giống e k và cách vượt qua ntn..
Thớt là con gái hay đàn ông, nếu đàn ông thì thử đi xây 1 tuần là ok thôi, nhẹ đầu mệt xác chả có áp lực gì cả, tôi mỗi khi chán chường lại nhớ đến thời kì điều trị trầm cảm và khi vô gia cư, thế là lại tiếp tục thôi
 
TÔI CŨNG CHÁN, LÀM VIỆC KHÔNG CÓ ĐỘNG LỰC 2 NĂM RỒI, NGỒI FULL VĂN PHÒNG, GIỜ MUỐN NHẢY THÌ QUA KỸ THUẬT LÀM BÁN VĂN PHÒNG ĐI XƯỞNG, NHƯNG LƯƠNG ĐƯỢC TẦM 2/3 NẾU K TĂNG CA, ĐANG ĐAU ĐẦU
 
2 điều đáng sợ nhất:
1: Thất nghiệp.
2: Đi làm.
FY7e6U1.png
 
Tưởng gì. Đẻ 1-2 đứa đi, rồi đặt mục tiêu là cho con đi học trường quốc tế đơn ngữ. 1 năm HP tầm 400-500tr. Tự nhiên thấy có động lực đì làm liền à =)))
Ở sướng nó quen. Đôi khi biết đủ là mình sẽ đủ. Còn ko đủ thì phấn đấu cho con cháu mình đủ.
Còn thiếu động lực thì cứ đè thằng Ck ra mà nắk.
 
Tưởng gì. Đẻ 1-2 đứa đi, rồi đặt mục tiêu là cho con đi học trường quốc tế đơn ngữ. 1 năm HP tầm 400-500tr. Tự nhiên thấy có động lực đì làm liền à =)))
Ở sướng nó quen. Đôi khi biết đủ là mình sẽ đủ. Còn ko đủ thì phấn đấu cho con cháu mình đủ.
Còn thiếu động lực thì cứ đè thằng Ck ra mà nắk.
Cứ chồng mà nắc , lúc chồng nó cũng stress tại Cty , nawk nó , nó lại dã cho thì lúc đó kêu với ai :ah: :ah: :ah:
 
móa cái này đúng nghĩa nhàn quá thấy chán
xin thêm vài công ty mà trải nghiệm đi bạn, làm mấy năm cũng không có tăng đồng nào đâu, chưa kể đồng nghiệp toxic nữa
đi làm thì tự học là chính chứ trông chờ gì vào sếp
 
Chắc do thím là con gái đó, chứ đàn ông mà lấy vợ rồi thì em nghĩ không được phép chán nản ấy, nếu không thì vợ con không ai nuôi =((
 
chào các bác ạ, em năm nay ngót 30, sự thật là khoảng 1 năm nay thật sự là em cảm giác ko có tí động lực đi làm nào cả.

công việc của em thì ai nhìn vào sẽ thấy là cv mơ ước, ko chấm công, 9h vào làm 6h về. trưa nghỉ 1h30'. Nhưng đồng nghiệp và sếp thì em ko hợp lắm, sếp thì em đánh giá là anh này khéo, biết cách qh phòng ban, nhưng ko chắc về kiến thức chuyên môn lắm. dường như là em ko học được gì từ người sếp của mình mà phải lấy kinh nghiệm tự có hoặc từ các công ti trước đây để ứng dụng. em cũng thấy mình còn trẻ mà ko học đc gì từ sếp thì thấy cũng kì. nhưng vì cái bẫy comfort zone nên em có động lực tìm việc, hoặc tìm thì em lại thấy ko thoải mái về việc giờ giấc , phúc lợi này kia.
công ty em là doanh nghiệp nc ngoài, phúc lợi các thứ tốt, đóng bhxh full lương, nhưng ko có phúc lợi về chuyên môn kĩ năng gì, ko có đào tạo, ko có tạo động lực gì. thứ 2 là đợt này tăng lương kiểu gì ảo ma vc, cả năm đi làm cuối năm e được tăng có 4%, tăng thì như kiểu ko thể chống lại được lạm phát vì bát phở còn tăng 20% cmnr. đổi lại thì cty e cũng có thưởng, trung bình là 2 tháng, ko có tháng lương t13, công đoàn cũng tạm được

trước đây e là người khá tham vọng, cũng phấn đấu vị trí này kia để khẳng định bản thân, nhưng từ khi lấy chồng em ko còn động lực đó nữa, em cũng ko phải người tháo vát đảm đang gì, nhà chồng em cũng bình thường cán bộ về hưu cũng ổn định, bố mẹ ck có lương hưu, nhà đẻ em thì bố mẹ e cũng biết vun vén và được các cụ phù hộ thì cũng có x căn nhà ở HN cho thuê, mang về thu nhập thụ động, em thì chưa được bố mẹ cho cầm tiền gì từ chỗ nhà cho thuê này. nhưng em cũng biết là trong tương lai kiểu gì cũng có.

em thì chán công việc của e đến tận cổ vì đối với em nó ko đem lại giá trị gì, chỉ ngồi 1 chỗ, làm công việc mình có kinh nghiệm rồi, đến giờ đi về, nhưng có 1 vấn nạn là khách hàng của e rất bất lịch sự và thiếu tinh tế, em phát chán với việc phải phục vụ nhóm người này mà nó làm cho em trở nên rất xấu tính, em khó chịu với công việc, giờ chỉ cần nhìn thấy tên của khách gọi hay nhắn tin là em đã bực mình rồi. tính em thì cũng ko khéo léo lắm, nhưng thực sự là rất stress và trauma với những tệp khách hàng này và công ti em thì toàn khách như vậy, ai cũng kêu nhưng vẫn phải phục vụ vì doanh thu đem về tốt. em nhiều lần muốn nghỉ vì chán ghét nhưng ko đủ dũng cảm vì sợ nếu công việc mới vất hơn hay tệ hơn thì sao vv

giờ em cũng nhận thưởng xong rồi, e ko biết nên nghỉ kiếm việc gì ít tiền mà nhàn hơn ko, nhưng khả năng với thị trg lao động này e đánh giá cũng kém, mà kiểu gì chỗ này chỗ kia cũng có cái hãm thôi. quan trọng là cái động lực của mình ko còn. ko rõ là có bị trầm cảm nhẹ ko nữa. nhiều khi e cũng muốn gap 1 thời gian( lấy BHTN) rồi healing, nhưng nói chung cái nỗi sợ thất nghiệp vẫn to lớn lắm. ko biết có ai rơi vào tình trạng này giống e k và cách vượt qua ntn..
1 là em đã 30 thì cũng chưa già nhưng cũng ko hẳn trẻ nữa đâu em, hãy thực tế đối mặt cơm áo gạo tiền trước đã, 2 là em đang cần 1 công việc, làm ko quá áp lực, lương ổn, được phát triển kỹ năng, xếp ổn, mỗi năm tăng phải cỡ trên 10% lương..đóng BH full lương, đi làm luôn có động lực, tết thì thưởng 2 tháng trở lên (vì hiện tại em đã 2 tháng).. nói thẳng là có cl công việc như vậy cho nhanh, em đang có cv mà 90% người làm công ăn lương mơ ước rồi đấy, cỏ bên kia đồi bao giờ cũng xanh hơn em ạ, nếu mình tài năng ko quá xuất chúng thì phải biết đủ, ko tin em cứ nhảy việc đi, 1 năm sau vào lội lại cái comment này của em, còn việc ví dụ em bảo bát phở tăng 20% mà lương em tăng 4% nó là thiển cận, chả công ty nào mà nó giám tăng quỹ lương hẳn 20% 1 năm cả, lương em tăng 4% của 20 triệu nó hơn rất nhiều 20% của 1 bát phở, biết đủ là đủ, ko là mất hết cả chì lẫn chài đó.
 
1 là em đã 30 thì cũng chưa già nhưng cũng ko hẳn trẻ nữa đâu em, hãy thực tế đối mặt cơm áo gạo tiền trước đã, 2 là em đang cần 1 công việc, làm ko quá áp lực, lương ổn, được phát triển kỹ năng, xếp ổn, mỗi năm tăng phải cỡ trên 10% lương..đóng BH full lương, đi làm luôn có động lực, tết thì thưởng 2 tháng trở lên (vì hiện tại em đã 2 tháng).. nói thẳng là có cl công việc như vậy cho nhanh, em đang có cv mà 90% người làm công ăn lương mơ ước rồi đấy, cỏ bên kia đồi bao giờ cũng xanh hơn em ạ, nếu mình tài năng ko quá xuất chúng thì phải biết đủ, ko tin em cứ nhảy việc đi, 1 năm sau vào lội lại cái comment này của em, còn việc ví dụ em bảo bát phở tăng 20% mà lương em tăng 4% nó là thiển cận, chả công ty nào mà nó giám tăng quỹ lương hẳn 20% 1 năm cả, lương em tăng 4% của 20 triệu nó hơn rất nhiều 20% của 1 bát phở, biết đủ là đủ, ko là mất hết cả chì lẫn chài đó.
Vàng quan điểm, cơ mà chủ thớt con gái không hiểu được như ae mình đâu bác, cứ 1 là làm 2 là nghỉ về chồng nuôi thế cho nhanh :smile:
 
nếu thấy hết động lực thì cứ mạnh dạn nghỉ đi em, cùng lắm thất nghiệp vài năm ăn bám chồng, nhà cửa bớt lung linh đi 1 chút, thằng chồng khổ 1 thời gian. Ăn đòn đời nhiều mới biết trân trọng những điều giản dị. Điều này chỉ nhận ra được qua trải nghiệm chứ còn nói xuông hoặc đọc bài viết trên mạng đếch ngấm được đâu em.
 
Vàng quan điểm, cơ mà chủ thớt con gái không hiểu được như ae mình đâu bác, cứ 1 là làm 2 là nghỉ về chồng nuôi thế cho nhanh :smile:
Vị trí khác nhau thì góc nhìn khác nhau. Vozer làm lao động chính, phải lo cho vợ con ở nhà, lo cho bố mẹ già ở quê thì khổ mấy cũng phải chịu thôi.

Câu hỏi là thu nhập của chồng thớt như thế nào? Thu nhập hai vợ chồng ngang ngang nhau thì thớt giảm thu nhập đi sẽ là một vấn đề lớn. Nhưng nếu chồng thớt gánh được cả nhà rồi thì thớt nên kiếm cái gì nhẹ nhàng mà làm. Để dành năng lượng về nhà chăm sóc chồng ấy. Ví dụ chồng lương tầm 100 củ thì thớt hành xác để kiếm thêm 10, 20 triệu làm gì để về mệt mỏi, ức chế với nhau.
 
1 là em đã 30 thì cũng chưa già nhưng cũng ko hẳn trẻ nữa đâu em, hãy thực tế đối mặt cơm áo gạo tiền trước đã, 2 là em đang cần 1 công việc, làm ko quá áp lực, lương ổn, được phát triển kỹ năng, xếp ổn, mỗi năm tăng phải cỡ trên 10% lương..đóng BH full lương, đi làm luôn có động lực, tết thì thưởng 2 tháng trở lên (vì hiện tại em đã 2 tháng).. nói thẳng là có cl công việc như vậy cho nhanh, em đang có cv mà 90% người làm công ăn lương mơ ước rồi đấy, cỏ bên kia đồi bao giờ cũng xanh hơn em ạ, nếu mình tài năng ko quá xuất chúng thì phải biết đủ, ko tin em cứ nhảy việc đi, 1 năm sau vào lội lại cái comment này của em, còn việc ví dụ em bảo bát phở tăng 20% mà lương em tăng 4% nó là thiển cận, chả công ty nào mà nó giám tăng quỹ lương hẳn 20% 1 năm cả, lương em tăng 4% của 20 triệu nó hơn rất nhiều 20% của 1 bát phở, biết đủ là đủ, ko là mất hết cả chì lẫn chài đó.
Chuẩn rồi nè.
chào các bác ạ, em năm nay ngót 30, sự thật là khoảng 1 năm nay thật sự là em cảm giác ko có tí động lực đi làm nào cả.

công việc của em thì ai nhìn vào sẽ thấy là cv mơ ước, ko chấm công, 9h vào làm 6h về. trưa nghỉ 1h30'. Nhưng đồng nghiệp và sếp thì em ko hợp lắm, sếp thì em đánh giá là anh này khéo, biết cách qh phòng ban, nhưng ko chắc về kiến thức chuyên môn lắm. dường như là em ko học được gì từ người sếp của mình mà phải lấy kinh nghiệm tự có hoặc từ các công ti trước đây để ứng dụng. em cũng thấy mình còn trẻ mà ko học đc gì từ sếp thì thấy cũng kì. nhưng vì cái bẫy comfort zone nên em có động lực tìm việc, hoặc tìm thì em lại thấy ko thoải mái về việc giờ giấc , phúc lợi này kia.
công ty em là doanh nghiệp nc ngoài, phúc lợi các thứ tốt, đóng bhxh full lương, nhưng ko có phúc lợi về chuyên môn kĩ năng gì, ko có đào tạo, ko có tạo động lực gì. thứ 2 là đợt này tăng lương kiểu gì ảo ma vc, cả năm đi làm cuối năm e được tăng có 4%, tăng thì như kiểu ko thể chống lại được lạm phát vì bát phở còn tăng 20% cmnr. đổi lại thì cty e cũng có thưởng, trung bình là 2 tháng, ko có tháng lương t13, công đoàn cũng tạm được

trước đây e là người khá tham vọng, cũng phấn đấu vị trí này kia để khẳng định bản thân, nhưng từ khi lấy chồng em ko còn động lực đó nữa, em cũng ko phải người tháo vát đảm đang gì, nhà chồng em cũng bình thường cán bộ về hưu cũng ổn định, bố mẹ ck có lương hưu, nhà đẻ em thì bố mẹ e cũng biết vun vén và được các cụ phù hộ thì cũng có x căn nhà ở HN cho thuê, mang về thu nhập thụ động, em thì chưa được bố mẹ cho cầm tiền gì từ chỗ nhà cho thuê này. nhưng em cũng biết là trong tương lai kiểu gì cũng có.

em thì chán công việc của e đến tận cổ vì đối với em nó ko đem lại giá trị gì, chỉ ngồi 1 chỗ, làm công việc mình có kinh nghiệm rồi, đến giờ đi về, nhưng có 1 vấn nạn là khách hàng của e rất bất lịch sự và thiếu tinh tế, em phát chán với việc phải phục vụ nhóm người này mà nó làm cho em trở nên rất xấu tính, em khó chịu với công việc, giờ chỉ cần nhìn thấy tên của khách gọi hay nhắn tin là em đã bực mình rồi. tính em thì cũng ko khéo léo lắm, nhưng thực sự là rất stress và trauma với những tệp khách hàng này và công ti em thì toàn khách như vậy, ai cũng kêu nhưng vẫn phải phục vụ vì doanh thu đem về tốt. em nhiều lần muốn nghỉ vì chán ghét nhưng ko đủ dũng cảm vì sợ nếu công việc mới vất hơn hay tệ hơn thì sao vv

giờ em cũng nhận thưởng xong rồi, e ko biết nên nghỉ kiếm việc gì ít tiền mà nhàn hơn ko, nhưng khả năng với thị trg lao động này e đánh giá cũng kém, mà kiểu gì chỗ này chỗ kia cũng có cái hãm thôi. quan trọng là cái động lực của mình ko còn. ko rõ là có bị trầm cảm nhẹ ko nữa. nhiều khi e cũng muốn gap 1 thời gian( lấy BHTN) rồi healing, nhưng nói chung cái nỗi sợ thất nghiệp vẫn to lớn lắm. ko biết có ai rơi vào tình trạng này giống e k và cách vượt qua ntn..
Mình xin mạo mụi góp ý qua các ý của em như sau:
1. 30t cái tuổi nữa đời người nhưng mới chỉ mới bắt đầu sự nghiệp đi làm. Em có thể nhảy việc để gặp va chạm hoặc đổi vận thêm.
2. Cv mơ ước. Không chấm công, 9h-6h, nghỉ 1h30 -> mình đảm bảo 100 người nghe sẻ có 101 người thốt lên phải chi, ước gì. -> rõ ràng em biết nó tốt.
3. Sếp và đồng nghiệp: việc hợp hoặc không hợp là điều bt ở một cái môi trường nhiều tiêu cực như ở vn này. Mình cũng bị bằm dập rất nhiều vì mãi đi tìm kiếm sếp hay đồng nghiệp hợp với mình rồi chốt lại là: Mình đừng quan tâm nhiều đến việc hợp hay không hợp. Hãy quan tâm đến công việc của mình.
4. Sếp khéo: nếu em cảm thấy em không sống một cách khéo léo vậy thì em hãy sống tốt và vui vẻ -> hướng về tích cực, bảo vệ bản thân, yêu thương bản thân, mình không làm sai, sếp vui đồng nghiệp nể trước thái độ hòa nhã của em. Nếu em thấy nên sống khéo 1 tí thì hãy học sếp em để sự nghiệp em sau này có cơ hội đi lên, đa phần vn nhìn thái độ trước trình độ.
5. Em muốn học thêm cho kn và kĩ năng của em thì hãy đọc thêm sách hoặc dành time làm việc em giỏi nhất trong những lúc em rảnh. Không ai bỏ time ra để dạy em hay chia sẻ kn cho em, mọi thứ học xuất phát từ bản thân em nhìn và copy rồi tạo lại bản hoàn hảo cho em.
6. Cái bẫy comfort zone em nói chính là cái mẫu thuẫn mà em nói ở điều số 2.
7. Công ty em là doanh nghiệp nc ngoài, phúc lợi các thứ tốt, đóng bhxh full lương, tăng 4% lương, có thưởng: lại nói về điều 2 mà mình vừa đề cập. Mình khẳng định bạn đang rất sung sướng và đâm ra chán. Vậy là sao hết chán ? xin off đi chơi với gia đình, kiếm việc mình thích làm để có động lực mong ngóng khi hết giờ làm mong về nhà. Mình có cái hồ cá, mình luôn chăm sóc nó đề mỗi tối ngắm nhìn. => việc đi làm có đủ hết đk như em chắc 1000 case có 1 người như em. Mình thật sự ganh tỵ.
8. Về gia đình em: chồng, bố mẹ chồng, gia đình vun vén, em lại đảm đang, nhà HN, thu nhập thụ động => Em có thấy em may mắn không ? vừa giỏi vừa khá vừa êm đềm gia đạo. MÌnh lại ganh tỵ lần nữa.
9. Tiếp đến là công việc chán - khách hàng toxic: Ai cũng sẽ có lúc bị Job sick nên mình có nói ở trên, take time -> cân bằng, làm sao để mình thấy nghỉ đủ rồi đi làm thôi. Khách toxic, ai cũng gặp không phải riêng em, không gặp khách thì cũng gặp người khác hành sách ví dụ kế toán có gặp khách đâu, nhưng kiểm toán vào dần cho ra bã -> stress hơn cả gặp khách. Khách là dễ nhất để em luyện thêm kỹ năng về chăm sóc khách hàng, trước mình cũng vậy á, nhưng mà vuốt 2 3 lần tự nhiên khách họ mềm mỏng lại à, đa số khách vn muốn được vuốt ve yêu thương trìu mến, khách có kiến thức văn minh cao thì họ chỉ giận hay không hài lòng khi mình cung cấp dịch vụ sai với tiêu chí, khách này thì giải quyết theo kiểu chuyên nghiệp. Nói chung, em mang tinh thần tiêu cực sẽ lan tỏa tiêu cực đến khách.
10. Em không có trầm cảm, em rất biết rõ em như thế nào, bằng chứng em sợ thất nghiệp, em biết thị trường công việc sẽ không khác gì nếu em có đi chổ khác, em biết rõ em cân nhắc có nên nghỉ Gap không, em có đk, có thu nhập thụ động, có ông bà hưu trí bình yên, có gia đình nhỏ....Có điều kiện ! Em là hình mẫu ao ước của triệu thanh niên Voz trong đó có cả mình.
Tình trạng của em ai cũng sẽ có lúc gặp thôi, mình cũng vậy, và mình đang luyện tập để vượt qua giai đoạn khác, cải thiện thần trí bản thân. Cơ mà đk của mình cũng không bằng được em. Ví dụ cụ thể 1 khía cạnh thôi, Ông bà 1 trong 2 người có tật xấu nói tẹt ra là đánh bạc hoặc gái gú thì em khổ tâm ghê lắm...hoặc là nợ do abc...bán nhà...em muốn tìm hiểu sâu hơn thì đọc thêm bài trên group này nè nói về gia đình toxic á...rồi em sẽ biết em cần làm gì.
 
nhảy việc thì cũng từ vũng nước này sang vũng nước khác, mỗi cty đều có vấn đề của riêng nó, ko chỗ nào hoàn hảo cả, cân nhắc thu nhập thôi. Còn tăng 4% thì giống bên mình tăng trượt giá, ko trách đc cty, con số của chú phỉnh quá đẹp, 3-3.5% thì làm sao tập đoàn họ làm hơn đc, nó sẽ lấy theo số liệu đó.
 
1 là em đã 30 thì cũng chưa già nhưng cũng ko hẳn trẻ nữa đâu em, hãy thực tế đối mặt cơm áo gạo tiền trước đã, 2 là em đang cần 1 công việc, làm ko quá áp lực, lương ổn, được phát triển kỹ năng, xếp ổn, mỗi năm tăng phải cỡ trên 10% lương..đóng BH full lương, đi làm luôn có động lực, tết thì thưởng 2 tháng trở lên (vì hiện tại em đã 2 tháng).. nói thẳng là có cl công việc như vậy cho nhanh, em đang có cv mà 90% người làm công ăn lương mơ ước rồi đấy, cỏ bên kia đồi bao giờ cũng xanh hơn em ạ, nếu mình tài năng ko quá xuất chúng thì phải biết đủ, ko tin em cứ nhảy việc đi, 1 năm sau vào lội lại cái comment này của em, còn việc ví dụ em bảo bát phở tăng 20% mà lương em tăng 4% nó là thiển cận, chả công ty nào mà nó giám tăng quỹ lương hẳn 20% 1 năm cả, lương em tăng 4% của 20 triệu nó hơn rất nhiều 20% của 1 bát phở, biết đủ là đủ, ko là mất hết cả chì lẫn chài đó.
đấy là e chỉ lấy ví dụ nhỏ là bát phở thôi, còn rất nhiều thứ tăng nữa, to lớn hẳn thì giá vàng giá đất cũng x1.5 x2

Nếu cty e kiểu làm ăn kém thì e ko nói, nhưng năm nay làm ăn tốt, thông báo lãi cả trăm tỏi, lại tăng thế kia thì quá bèo. chưa kể mấy em nhỏ nhỏ lương 8tr tăng 4% đúng kiểu được 3 cốc trà sữa/ tháng.
 
chào các bác ạ, em năm nay ngót 30, sự thật là khoảng 1 năm nay thật sự là em cảm giác ko có tí động lực đi làm nào cả.

công việc của em thì ai nhìn vào sẽ thấy là cv mơ ước, ko chấm công, 9h vào làm 6h về. trưa nghỉ 1h30'. Nhưng đồng nghiệp và sếp thì em ko hợp lắm, sếp thì em đánh giá là anh này khéo, biết cách qh phòng ban, nhưng ko chắc về kiến thức chuyên môn lắm. dường như là em ko học được gì từ người sếp của mình mà phải lấy kinh nghiệm tự có hoặc từ các công ti trước đây để ứng dụng. em cũng thấy mình còn trẻ mà ko học đc gì từ sếp thì thấy cũng kì. nhưng vì cái bẫy comfort zone nên em có động lực tìm việc, hoặc tìm thì em lại thấy ko thoải mái về việc giờ giấc , phúc lợi này kia.
công ty em là doanh nghiệp nc ngoài, phúc lợi các thứ tốt, đóng bhxh full lương, nhưng ko có phúc lợi về chuyên môn kĩ năng gì, ko có đào tạo, ko có tạo động lực gì. thứ 2 là đợt này tăng lương kiểu gì ảo ma vc, cả năm đi làm cuối năm e được tăng có 4%, tăng thì như kiểu ko thể chống lại được lạm phát vì bát phở còn tăng 20% cmnr. đổi lại thì cty e cũng có thưởng, trung bình là 2 tháng, ko có tháng lương t13, công đoàn cũng tạm được

trước đây e là người khá tham vọng, cũng phấn đấu vị trí này kia để khẳng định bản thân, nhưng từ khi lấy chồng em ko còn động lực đó nữa, em cũng ko phải người tháo vát đảm đang gì, nhà chồng em cũng bình thường cán bộ về hưu cũng ổn định, bố mẹ ck có lương hưu, nhà đẻ em thì bố mẹ e cũng biết vun vén và được các cụ phù hộ thì cũng có x căn nhà ở HN cho thuê, mang về thu nhập thụ động, em thì chưa được bố mẹ cho cầm tiền gì từ chỗ nhà cho thuê này. nhưng em cũng biết là trong tương lai kiểu gì cũng có.

em thì chán công việc của e đến tận cổ vì đối với em nó ko đem lại giá trị gì, chỉ ngồi 1 chỗ, làm công việc mình có kinh nghiệm rồi, đến giờ đi về, nhưng có 1 vấn nạn là khách hàng của e rất bất lịch sự và thiếu tinh tế, em phát chán với việc phải phục vụ nhóm người này mà nó làm cho em trở nên rất xấu tính, em khó chịu với công việc, giờ chỉ cần nhìn thấy tên của khách gọi hay nhắn tin là em đã bực mình rồi. tính em thì cũng ko khéo léo lắm, nhưng thực sự là rất stress và trauma với những tệp khách hàng này và công ti em thì toàn khách như vậy, ai cũng kêu nhưng vẫn phải phục vụ vì doanh thu đem về tốt. em nhiều lần muốn nghỉ vì chán ghét nhưng ko đủ dũng cảm vì sợ nếu công việc mới vất hơn hay tệ hơn thì sao vv

giờ em cũng nhận thưởng xong rồi, e ko biết nên nghỉ kiếm việc gì ít tiền mà nhàn hơn ko, nhưng khả năng với thị trg lao động này e đánh giá cũng kém, mà kiểu gì chỗ này chỗ kia cũng có cái hãm thôi. quan trọng là cái động lực của mình ko còn. ko rõ là có bị trầm cảm nhẹ ko nữa. nhiều khi e cũng muốn gap 1 thời gian( lấy BHTN) rồi healing, nhưng nói chung cái nỗi sợ thất nghiệp vẫn to lớn lắm. ko biết có ai rơi vào tình trạng này giống e k và cách vượt qua ntn..
Đứng núi này, trông núi nọ.
Nghỉ 1 tháng chán phè ra.
Ko thì làm thêm việc bán hàng online ko?
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
4x.156,
Người trả lời cuối
4x.156,
Trả lời
57
Lượt xem
7.496
Quay lại
Lên đầu trang