nguyenduc1110
Senior Member
Đến khi nào áp lực cơm áo gạo tiền thì mới biết quý công việc hiện tại.
Nếu không áp lực thì cứ nhảy việc thôi
Nếu không áp lực thì cứ nhảy việc thôi
Thớt là con gái hay đàn ông, nếu đàn ông thì thử đi xây 1 tuần là ok thôi, nhẹ đầu mệt xác chả có áp lực gì cả, tôi mỗi khi chán chường lại nhớ đến thời kì điều trị trầm cảm và khi vô gia cư, thế là lại tiếp tục thôichào các bác ạ, em năm nay ngót 30, sự thật là khoảng 1 năm nay thật sự là em cảm giác ko có tí động lực đi làm nào cả.
công việc của em thì ai nhìn vào sẽ thấy là cv mơ ước, ko chấm công, 9h vào làm 6h về. trưa nghỉ 1h30'. Nhưng đồng nghiệp và sếp thì em ko hợp lắm, sếp thì em đánh giá là anh này khéo, biết cách qh phòng ban, nhưng ko chắc về kiến thức chuyên môn lắm. dường như là em ko học được gì từ người sếp của mình mà phải lấy kinh nghiệm tự có hoặc từ các công ti trước đây để ứng dụng. em cũng thấy mình còn trẻ mà ko học đc gì từ sếp thì thấy cũng kì. nhưng vì cái bẫy comfort zone nên em có động lực tìm việc, hoặc tìm thì em lại thấy ko thoải mái về việc giờ giấc , phúc lợi này kia.
công ty em là doanh nghiệp nc ngoài, phúc lợi các thứ tốt, đóng bhxh full lương, nhưng ko có phúc lợi về chuyên môn kĩ năng gì, ko có đào tạo, ko có tạo động lực gì. thứ 2 là đợt này tăng lương kiểu gì ảo ma vc, cả năm đi làm cuối năm e được tăng có 4%, tăng thì như kiểu ko thể chống lại được lạm phát vì bát phở còn tăng 20% cmnr. đổi lại thì cty e cũng có thưởng, trung bình là 2 tháng, ko có tháng lương t13, công đoàn cũng tạm được
trước đây e là người khá tham vọng, cũng phấn đấu vị trí này kia để khẳng định bản thân, nhưng từ khi lấy chồng em ko còn động lực đó nữa, em cũng ko phải người tháo vát đảm đang gì, nhà chồng em cũng bình thường cán bộ về hưu cũng ổn định, bố mẹ ck có lương hưu, nhà đẻ em thì bố mẹ e cũng biết vun vén và được các cụ phù hộ thì cũng có x căn nhà ở HN cho thuê, mang về thu nhập thụ động, em thì chưa được bố mẹ cho cầm tiền gì từ chỗ nhà cho thuê này. nhưng em cũng biết là trong tương lai kiểu gì cũng có.
em thì chán công việc của e đến tận cổ vì đối với em nó ko đem lại giá trị gì, chỉ ngồi 1 chỗ, làm công việc mình có kinh nghiệm rồi, đến giờ đi về, nhưng có 1 vấn nạn là khách hàng của e rất bất lịch sự và thiếu tinh tế, em phát chán với việc phải phục vụ nhóm người này mà nó làm cho em trở nên rất xấu tính, em khó chịu với công việc, giờ chỉ cần nhìn thấy tên của khách gọi hay nhắn tin là em đã bực mình rồi. tính em thì cũng ko khéo léo lắm, nhưng thực sự là rất stress và trauma với những tệp khách hàng này và công ti em thì toàn khách như vậy, ai cũng kêu nhưng vẫn phải phục vụ vì doanh thu đem về tốt. em nhiều lần muốn nghỉ vì chán ghét nhưng ko đủ dũng cảm vì sợ nếu công việc mới vất hơn hay tệ hơn thì sao vv
giờ em cũng nhận thưởng xong rồi, e ko biết nên nghỉ kiếm việc gì ít tiền mà nhàn hơn ko, nhưng khả năng với thị trg lao động này e đánh giá cũng kém, mà kiểu gì chỗ này chỗ kia cũng có cái hãm thôi. quan trọng là cái động lực của mình ko còn. ko rõ là có bị trầm cảm nhẹ ko nữa. nhiều khi e cũng muốn gap 1 thời gian( lấy BHTN) rồi healing, nhưng nói chung cái nỗi sợ thất nghiệp vẫn to lớn lắm. ko biết có ai rơi vào tình trạng này giống e k và cách vượt qua ntn..
)Cứ chồng mà nắc , lúc chồng nó cũng stress tại Cty , nawk nó , nó lại dã cho thì lúc đó kêu với aiTưởng gì. Đẻ 1-2 đứa đi, rồi đặt mục tiêu là cho con đi học trường quốc tế đơn ngữ. 1 năm HP tầm 400-500tr. Tự nhiên thấy có động lực đì làm liền à)
Ở sướng nó quen. Đôi khi biết đủ là mình sẽ đủ. Còn ko đủ thì phấn đấu cho con cháu mình đủ.
Còn thiếu động lực thì cứ đè thằng Ck ra mà nắk.


1 là em đã 30 thì cũng chưa già nhưng cũng ko hẳn trẻ nữa đâu em, hãy thực tế đối mặt cơm áo gạo tiền trước đã, 2 là em đang cần 1 công việc, làm ko quá áp lực, lương ổn, được phát triển kỹ năng, xếp ổn, mỗi năm tăng phải cỡ trên 10% lương..đóng BH full lương, đi làm luôn có động lực, tết thì thưởng 2 tháng trở lên (vì hiện tại em đã 2 tháng).. nói thẳng là có cl công việc như vậy cho nhanh, em đang có cv mà 90% người làm công ăn lương mơ ước rồi đấy, cỏ bên kia đồi bao giờ cũng xanh hơn em ạ, nếu mình tài năng ko quá xuất chúng thì phải biết đủ, ko tin em cứ nhảy việc đi, 1 năm sau vào lội lại cái comment này của em, còn việc ví dụ em bảo bát phở tăng 20% mà lương em tăng 4% nó là thiển cận, chả công ty nào mà nó giám tăng quỹ lương hẳn 20% 1 năm cả, lương em tăng 4% của 20 triệu nó hơn rất nhiều 20% của 1 bát phở, biết đủ là đủ, ko là mất hết cả chì lẫn chài đó.chào các bác ạ, em năm nay ngót 30, sự thật là khoảng 1 năm nay thật sự là em cảm giác ko có tí động lực đi làm nào cả.
công việc của em thì ai nhìn vào sẽ thấy là cv mơ ước, ko chấm công, 9h vào làm 6h về. trưa nghỉ 1h30'. Nhưng đồng nghiệp và sếp thì em ko hợp lắm, sếp thì em đánh giá là anh này khéo, biết cách qh phòng ban, nhưng ko chắc về kiến thức chuyên môn lắm. dường như là em ko học được gì từ người sếp của mình mà phải lấy kinh nghiệm tự có hoặc từ các công ti trước đây để ứng dụng. em cũng thấy mình còn trẻ mà ko học đc gì từ sếp thì thấy cũng kì. nhưng vì cái bẫy comfort zone nên em có động lực tìm việc, hoặc tìm thì em lại thấy ko thoải mái về việc giờ giấc , phúc lợi này kia.
công ty em là doanh nghiệp nc ngoài, phúc lợi các thứ tốt, đóng bhxh full lương, nhưng ko có phúc lợi về chuyên môn kĩ năng gì, ko có đào tạo, ko có tạo động lực gì. thứ 2 là đợt này tăng lương kiểu gì ảo ma vc, cả năm đi làm cuối năm e được tăng có 4%, tăng thì như kiểu ko thể chống lại được lạm phát vì bát phở còn tăng 20% cmnr. đổi lại thì cty e cũng có thưởng, trung bình là 2 tháng, ko có tháng lương t13, công đoàn cũng tạm được
trước đây e là người khá tham vọng, cũng phấn đấu vị trí này kia để khẳng định bản thân, nhưng từ khi lấy chồng em ko còn động lực đó nữa, em cũng ko phải người tháo vát đảm đang gì, nhà chồng em cũng bình thường cán bộ về hưu cũng ổn định, bố mẹ ck có lương hưu, nhà đẻ em thì bố mẹ e cũng biết vun vén và được các cụ phù hộ thì cũng có x căn nhà ở HN cho thuê, mang về thu nhập thụ động, em thì chưa được bố mẹ cho cầm tiền gì từ chỗ nhà cho thuê này. nhưng em cũng biết là trong tương lai kiểu gì cũng có.
em thì chán công việc của e đến tận cổ vì đối với em nó ko đem lại giá trị gì, chỉ ngồi 1 chỗ, làm công việc mình có kinh nghiệm rồi, đến giờ đi về, nhưng có 1 vấn nạn là khách hàng của e rất bất lịch sự và thiếu tinh tế, em phát chán với việc phải phục vụ nhóm người này mà nó làm cho em trở nên rất xấu tính, em khó chịu với công việc, giờ chỉ cần nhìn thấy tên của khách gọi hay nhắn tin là em đã bực mình rồi. tính em thì cũng ko khéo léo lắm, nhưng thực sự là rất stress và trauma với những tệp khách hàng này và công ti em thì toàn khách như vậy, ai cũng kêu nhưng vẫn phải phục vụ vì doanh thu đem về tốt. em nhiều lần muốn nghỉ vì chán ghét nhưng ko đủ dũng cảm vì sợ nếu công việc mới vất hơn hay tệ hơn thì sao vv
giờ em cũng nhận thưởng xong rồi, e ko biết nên nghỉ kiếm việc gì ít tiền mà nhàn hơn ko, nhưng khả năng với thị trg lao động này e đánh giá cũng kém, mà kiểu gì chỗ này chỗ kia cũng có cái hãm thôi. quan trọng là cái động lực của mình ko còn. ko rõ là có bị trầm cảm nhẹ ko nữa. nhiều khi e cũng muốn gap 1 thời gian( lấy BHTN) rồi healing, nhưng nói chung cái nỗi sợ thất nghiệp vẫn to lớn lắm. ko biết có ai rơi vào tình trạng này giống e k và cách vượt qua ntn..
vua nghề theo meta mới à chủ tịchNgồi học làm video AI đi em
Vàng quan điểm, cơ mà chủ thớt con gái không hiểu được như ae mình đâu bác, cứ 1 là làm 2 là nghỉ về chồng nuôi thế cho nhanh1 là em đã 30 thì cũng chưa già nhưng cũng ko hẳn trẻ nữa đâu em, hãy thực tế đối mặt cơm áo gạo tiền trước đã, 2 là em đang cần 1 công việc, làm ko quá áp lực, lương ổn, được phát triển kỹ năng, xếp ổn, mỗi năm tăng phải cỡ trên 10% lương..đóng BH full lương, đi làm luôn có động lực, tết thì thưởng 2 tháng trở lên (vì hiện tại em đã 2 tháng).. nói thẳng là có cl công việc như vậy cho nhanh, em đang có cv mà 90% người làm công ăn lương mơ ước rồi đấy, cỏ bên kia đồi bao giờ cũng xanh hơn em ạ, nếu mình tài năng ko quá xuất chúng thì phải biết đủ, ko tin em cứ nhảy việc đi, 1 năm sau vào lội lại cái comment này của em, còn việc ví dụ em bảo bát phở tăng 20% mà lương em tăng 4% nó là thiển cận, chả công ty nào mà nó giám tăng quỹ lương hẳn 20% 1 năm cả, lương em tăng 4% của 20 triệu nó hơn rất nhiều 20% của 1 bát phở, biết đủ là đủ, ko là mất hết cả chì lẫn chài đó.

Vị trí khác nhau thì góc nhìn khác nhau. Vozer làm lao động chính, phải lo cho vợ con ở nhà, lo cho bố mẹ già ở quê thì khổ mấy cũng phải chịu thôi.Vàng quan điểm, cơ mà chủ thớt con gái không hiểu được như ae mình đâu bác, cứ 1 là làm 2 là nghỉ về chồng nuôi thế cho nhanh![]()
Chuẩn rồi nè.1 là em đã 30 thì cũng chưa già nhưng cũng ko hẳn trẻ nữa đâu em, hãy thực tế đối mặt cơm áo gạo tiền trước đã, 2 là em đang cần 1 công việc, làm ko quá áp lực, lương ổn, được phát triển kỹ năng, xếp ổn, mỗi năm tăng phải cỡ trên 10% lương..đóng BH full lương, đi làm luôn có động lực, tết thì thưởng 2 tháng trở lên (vì hiện tại em đã 2 tháng).. nói thẳng là có cl công việc như vậy cho nhanh, em đang có cv mà 90% người làm công ăn lương mơ ước rồi đấy, cỏ bên kia đồi bao giờ cũng xanh hơn em ạ, nếu mình tài năng ko quá xuất chúng thì phải biết đủ, ko tin em cứ nhảy việc đi, 1 năm sau vào lội lại cái comment này của em, còn việc ví dụ em bảo bát phở tăng 20% mà lương em tăng 4% nó là thiển cận, chả công ty nào mà nó giám tăng quỹ lương hẳn 20% 1 năm cả, lương em tăng 4% của 20 triệu nó hơn rất nhiều 20% của 1 bát phở, biết đủ là đủ, ko là mất hết cả chì lẫn chài đó.
Mình xin mạo mụi góp ý qua các ý của em như sau:chào các bác ạ, em năm nay ngót 30, sự thật là khoảng 1 năm nay thật sự là em cảm giác ko có tí động lực đi làm nào cả.
công việc của em thì ai nhìn vào sẽ thấy là cv mơ ước, ko chấm công, 9h vào làm 6h về. trưa nghỉ 1h30'. Nhưng đồng nghiệp và sếp thì em ko hợp lắm, sếp thì em đánh giá là anh này khéo, biết cách qh phòng ban, nhưng ko chắc về kiến thức chuyên môn lắm. dường như là em ko học được gì từ người sếp của mình mà phải lấy kinh nghiệm tự có hoặc từ các công ti trước đây để ứng dụng. em cũng thấy mình còn trẻ mà ko học đc gì từ sếp thì thấy cũng kì. nhưng vì cái bẫy comfort zone nên em có động lực tìm việc, hoặc tìm thì em lại thấy ko thoải mái về việc giờ giấc , phúc lợi này kia.
công ty em là doanh nghiệp nc ngoài, phúc lợi các thứ tốt, đóng bhxh full lương, nhưng ko có phúc lợi về chuyên môn kĩ năng gì, ko có đào tạo, ko có tạo động lực gì. thứ 2 là đợt này tăng lương kiểu gì ảo ma vc, cả năm đi làm cuối năm e được tăng có 4%, tăng thì như kiểu ko thể chống lại được lạm phát vì bát phở còn tăng 20% cmnr. đổi lại thì cty e cũng có thưởng, trung bình là 2 tháng, ko có tháng lương t13, công đoàn cũng tạm được
trước đây e là người khá tham vọng, cũng phấn đấu vị trí này kia để khẳng định bản thân, nhưng từ khi lấy chồng em ko còn động lực đó nữa, em cũng ko phải người tháo vát đảm đang gì, nhà chồng em cũng bình thường cán bộ về hưu cũng ổn định, bố mẹ ck có lương hưu, nhà đẻ em thì bố mẹ e cũng biết vun vén và được các cụ phù hộ thì cũng có x căn nhà ở HN cho thuê, mang về thu nhập thụ động, em thì chưa được bố mẹ cho cầm tiền gì từ chỗ nhà cho thuê này. nhưng em cũng biết là trong tương lai kiểu gì cũng có.
em thì chán công việc của e đến tận cổ vì đối với em nó ko đem lại giá trị gì, chỉ ngồi 1 chỗ, làm công việc mình có kinh nghiệm rồi, đến giờ đi về, nhưng có 1 vấn nạn là khách hàng của e rất bất lịch sự và thiếu tinh tế, em phát chán với việc phải phục vụ nhóm người này mà nó làm cho em trở nên rất xấu tính, em khó chịu với công việc, giờ chỉ cần nhìn thấy tên của khách gọi hay nhắn tin là em đã bực mình rồi. tính em thì cũng ko khéo léo lắm, nhưng thực sự là rất stress và trauma với những tệp khách hàng này và công ti em thì toàn khách như vậy, ai cũng kêu nhưng vẫn phải phục vụ vì doanh thu đem về tốt. em nhiều lần muốn nghỉ vì chán ghét nhưng ko đủ dũng cảm vì sợ nếu công việc mới vất hơn hay tệ hơn thì sao vv
giờ em cũng nhận thưởng xong rồi, e ko biết nên nghỉ kiếm việc gì ít tiền mà nhàn hơn ko, nhưng khả năng với thị trg lao động này e đánh giá cũng kém, mà kiểu gì chỗ này chỗ kia cũng có cái hãm thôi. quan trọng là cái động lực của mình ko còn. ko rõ là có bị trầm cảm nhẹ ko nữa. nhiều khi e cũng muốn gap 1 thời gian( lấy BHTN) rồi healing, nhưng nói chung cái nỗi sợ thất nghiệp vẫn to lớn lắm. ko biết có ai rơi vào tình trạng này giống e k và cách vượt qua ntn..
để chồng nuôi tầm 1 năm là hết màu hồng ngay, lúc đó lại ước gì, giá như...Vàng quan điểm, cơ mà chủ thớt con gái không hiểu được như ae mình đâu bác, cứ 1 là làm 2 là nghỉ về chồng nuôi thế cho nhanh![]()

đấy là e chỉ lấy ví dụ nhỏ là bát phở thôi, còn rất nhiều thứ tăng nữa, to lớn hẳn thì giá vàng giá đất cũng x1.5 x21 là em đã 30 thì cũng chưa già nhưng cũng ko hẳn trẻ nữa đâu em, hãy thực tế đối mặt cơm áo gạo tiền trước đã, 2 là em đang cần 1 công việc, làm ko quá áp lực, lương ổn, được phát triển kỹ năng, xếp ổn, mỗi năm tăng phải cỡ trên 10% lương..đóng BH full lương, đi làm luôn có động lực, tết thì thưởng 2 tháng trở lên (vì hiện tại em đã 2 tháng).. nói thẳng là có cl công việc như vậy cho nhanh, em đang có cv mà 90% người làm công ăn lương mơ ước rồi đấy, cỏ bên kia đồi bao giờ cũng xanh hơn em ạ, nếu mình tài năng ko quá xuất chúng thì phải biết đủ, ko tin em cứ nhảy việc đi, 1 năm sau vào lội lại cái comment này của em, còn việc ví dụ em bảo bát phở tăng 20% mà lương em tăng 4% nó là thiển cận, chả công ty nào mà nó giám tăng quỹ lương hẳn 20% 1 năm cả, lương em tăng 4% của 20 triệu nó hơn rất nhiều 20% của 1 bát phở, biết đủ là đủ, ko là mất hết cả chì lẫn chài đó.
Đứng núi này, trông núi nọ.chào các bác ạ, em năm nay ngót 30, sự thật là khoảng 1 năm nay thật sự là em cảm giác ko có tí động lực đi làm nào cả.
công việc của em thì ai nhìn vào sẽ thấy là cv mơ ước, ko chấm công, 9h vào làm 6h về. trưa nghỉ 1h30'. Nhưng đồng nghiệp và sếp thì em ko hợp lắm, sếp thì em đánh giá là anh này khéo, biết cách qh phòng ban, nhưng ko chắc về kiến thức chuyên môn lắm. dường như là em ko học được gì từ người sếp của mình mà phải lấy kinh nghiệm tự có hoặc từ các công ti trước đây để ứng dụng. em cũng thấy mình còn trẻ mà ko học đc gì từ sếp thì thấy cũng kì. nhưng vì cái bẫy comfort zone nên em có động lực tìm việc, hoặc tìm thì em lại thấy ko thoải mái về việc giờ giấc , phúc lợi này kia.
công ty em là doanh nghiệp nc ngoài, phúc lợi các thứ tốt, đóng bhxh full lương, nhưng ko có phúc lợi về chuyên môn kĩ năng gì, ko có đào tạo, ko có tạo động lực gì. thứ 2 là đợt này tăng lương kiểu gì ảo ma vc, cả năm đi làm cuối năm e được tăng có 4%, tăng thì như kiểu ko thể chống lại được lạm phát vì bát phở còn tăng 20% cmnr. đổi lại thì cty e cũng có thưởng, trung bình là 2 tháng, ko có tháng lương t13, công đoàn cũng tạm được
trước đây e là người khá tham vọng, cũng phấn đấu vị trí này kia để khẳng định bản thân, nhưng từ khi lấy chồng em ko còn động lực đó nữa, em cũng ko phải người tháo vát đảm đang gì, nhà chồng em cũng bình thường cán bộ về hưu cũng ổn định, bố mẹ ck có lương hưu, nhà đẻ em thì bố mẹ e cũng biết vun vén và được các cụ phù hộ thì cũng có x căn nhà ở HN cho thuê, mang về thu nhập thụ động, em thì chưa được bố mẹ cho cầm tiền gì từ chỗ nhà cho thuê này. nhưng em cũng biết là trong tương lai kiểu gì cũng có.
em thì chán công việc của e đến tận cổ vì đối với em nó ko đem lại giá trị gì, chỉ ngồi 1 chỗ, làm công việc mình có kinh nghiệm rồi, đến giờ đi về, nhưng có 1 vấn nạn là khách hàng của e rất bất lịch sự và thiếu tinh tế, em phát chán với việc phải phục vụ nhóm người này mà nó làm cho em trở nên rất xấu tính, em khó chịu với công việc, giờ chỉ cần nhìn thấy tên của khách gọi hay nhắn tin là em đã bực mình rồi. tính em thì cũng ko khéo léo lắm, nhưng thực sự là rất stress và trauma với những tệp khách hàng này và công ti em thì toàn khách như vậy, ai cũng kêu nhưng vẫn phải phục vụ vì doanh thu đem về tốt. em nhiều lần muốn nghỉ vì chán ghét nhưng ko đủ dũng cảm vì sợ nếu công việc mới vất hơn hay tệ hơn thì sao vv
giờ em cũng nhận thưởng xong rồi, e ko biết nên nghỉ kiếm việc gì ít tiền mà nhàn hơn ko, nhưng khả năng với thị trg lao động này e đánh giá cũng kém, mà kiểu gì chỗ này chỗ kia cũng có cái hãm thôi. quan trọng là cái động lực của mình ko còn. ko rõ là có bị trầm cảm nhẹ ko nữa. nhiều khi e cũng muốn gap 1 thời gian( lấy BHTN) rồi healing, nhưng nói chung cái nỗi sợ thất nghiệp vẫn to lớn lắm. ko biết có ai rơi vào tình trạng này giống e k và cách vượt qua ntn..