muoitieuquat
Member
Tui vượt qua thử thách cuộc đời: lấy vợ khi trắng tay. Vượt qua định kiến cổ hủ: kỵ tuổi...Hôm nay, tôi thắp nén nhang tiễn biệt một người đã khuất. Khói hương lan tỏa, hòa lẫn vào không khí u buồn của tang lễ. Giữa dòng người đến viếng, hình ảnh người vợ đứng trước linh cữu chồng, nước mắt rơi không ngừng, khiến lòng tôi nhói đau.
Họ đã từng bên nhau bao năm, từng nắm tay đi qua những tháng ngày vui buồn. Vậy mà giờ đây, một người phải ở lại, một người đã mãi mãi rời xa. Nhìn người vợ gục đầu khóc, tôi chợt nghĩ: tình yêu, dù có kéo dài đến răng long đầu bạc, vẫn không thể thắng được số mệnh.
Cuộc đời là chuỗi những cuộc gặp gỡ và chia ly. Được gặp nhau đã là một cái duyên, đi cùng nhau là một sự sắp đặt của số phận. Nhưng rồi đến một ngày, dù muốn hay không, một trong hai cũng sẽ phải rời đi trước. Người ở lại chỉ còn lại nỗi nhớ và những ký ức khắc sâu trong tim.
Tình yêu không chỉ là những khoảnh khắc hạnh phúc, mà còn là những giọt nước mắt tiễn đưa. Người ra đi để lại tiếc thương, nhưng cũng nhắc nhở rằng hãy trân trọng những phút giây còn bên nhau, bởi chẳng ai biết được ngày mai sẽ ra sao.
Lấy nhau một người sẽ ra đi sớm.
Giờ chỉ sợ lắm hai chữ vô thường.
Duyên sẽ đến với tất cả




))))))))
