Chuyện cũ giờ nhìn lại cũng không có gì to tát, tuy nhiên kinh nghiệm đã được học và phản xạ đã thuần thục thì cũng khó bỏ.
Phản xạ thì cũng hình thành từ thói quen mà, đã là thói quen thì hoàn toàn có thể thay đổi được.
Tôi viết mail chào hàng cho khách nước ngoài, có bỏ công viết hay, câu từ trau truốt như bài luận IELTS cũng không ai quan tâm. Một ngày nhận cả trăm cái mail, mở một cái với lời lẽ bay bướm rườm rà đúng kiểu sale, không ai muốn đọc cả, nhiều khi ngứa mắt thì nó sẽ bay thẳng vào mục spam.
Rõ ràng là chính cậu cũng thừa nhận rằng việc người ta bơ đi những email marketing là chuyện bình thường mà nhỉ? Tại sao phải bận lòng với những chuyện hiển nhiên như vậy? Thay vì như thế, cậu nên chấp nhận và làm quen với nó.
Hồi mới đi làm, tôi từng được giao nhiệm vụ viết email chúc mừng sinh nhật trong BCH CĐ. Cậu không thể biết được là tôi đã chăm chuốt, tìm từng hình ảnh, thay từng font chữ và cố để viết những lời chúc vừa chân thành, vừa trang trọng mà không máy móc đến thế nào đâu. Tất nhiên là những email tôi gửi chẳng nhận được 1 sự hồi đáp nào cả.
Lúc đó tôi đã nghĩ rằng, nhất định sau này khi tôi nhận được email sinh nhật, tôi sẽ chân thành gửi lời cám ơn đến người đã gửi thư đó.
Thật may là trong những ngày cuối cùng tôi làm công việc đó, tôi đã nhận được 1 reply rất đáng yêu (tất nhiên là chỉ gửi đến cho 1 mình tôi thôi, không phải reply to all): “Cám ơn đồng chí, chúc đồng chí sớm lấy chồng”. Như cậu thấy đấy, tôi đã thấy hạnh phúc khi nhận được reply đó, thay vì bực mình khi không nhận được những lá thư khác.
Công việc của tôi là review hợp đồng, cậu biết đấy, người ta luôn cho rằng khách hàng là thượng đế, bên mua luôn luôn có quyền. Đôi khi họ có những điều khoản lạ lùng lắm:
“Nếu Bên Bán giao hàng chậm, Bên Bán sẽ bị phạt 1% trên
tổng giá trị HĐ cho
mỗi ngày giao hàng chậm”
“Nếu Bên Mua thanh toán chậm, Bên Mua sẽ bị phạt 1% trên
giá trị thanh toán chậm cho
mỗi đợt 07 ngày thanh toán chậm”
Ủa chơi gì kỳ?
Những lúc đó tôi tự nhủ rằng “rõ ràng người ta làm thế với tất cả mọi người mà, có riêng gì với mày đâu mà phải xoắn”, và tôi đã cố gắng để không trở thành 1 người như vậy mỗi khi tôi là Bên Mua.
Tôi luôn nghĩ rằng, mình làm tốt, mình cảm thấy tự hào khi mình làm tốt mới là điều quan trọng, người khác có ghi nhận hay không không phải là thứ có thể ảnh hưởng được tới mục tiêu sống của tôi.
Tôi vừa được ông anh ở chỗ làm mới góp ý là mày kiệm lời quá. Ah dis, bài này nghe quen quen, lúc mới vào làm ở chỗ cũ tôi cũng được nghe câu này. Ông ấy bảo anh em làm cùng nên chia sẻ tâm sự với nhau. Đúng đấy, nhưng thời điểm này tôi không có gì để chia sẻ với ông anh này cả. Ông ấy bảo kiệm lời, và nhiều lúc tôi còn không nói một câu nào. Nhưng lúc anh chị em ở cty cũ gọi, tôi chưa từng từ chối kể từ khi nghỉ việc. Tôi cần thời gian.
Sự thật là ít nói hay nói nhiều không quan trọng. Quan trọng là nhân phẩm.
Tuy nhiên tôi thấy cách đồng nghiệp của cậu góp ý cũng không có gì là sai, đó là 1 tín hiệu tích cực của sự “mở lòng”, người ta đang đưa tay về phía cậu mà?
Nếu cậu là 1 người ít nói, tôi tin rằng mọi người sẽ tôn trọng tính cách của cậu.
Vấn đề ở đây là khi người ta chưa hiểu rõ con người của cậu, có thể có người sẽ cho rằng sự im lặng đó xuất phát từ việc:
- Cậu sợ hãi/ ái ngại/ cảm thấy môi trường không thân thiện nên không dám giao tiếp. Cái này thì không sao, mọi người có ý tốt muốn giúp cậu thoải mái hơn và hòa đồng hơn, tôi nghĩ khả năng là ý này.
- Mọi người nghĩ rằng cậu có gì đó không hài lòng với họ/ cậu không thích họ, vì vậy họ cũng chẳng dám mở lòng với cậu, từ đó mọi chuyện cứ đi xa, 1 vết hổng to đùng.
- Mọi người nghĩ rằng cậu là 1 tên khó chịu, khinh người, chảnh chó/ hoặc là có những suy nghĩ tiêu cực nên chẳng thèm/ chẳng dại mà đụng đến cậu.
Tôi cũng thật thà với cậu rằng, nếu là tôi, 1 ngày nọ tôi mở lòng với người đồng nghiệp mới rằng “anh em làm cùng nên chia sẻ với nhau” và nhận được từ người kia suy nghĩ “tôi chẳng có gì muốn chia sẻ với ông cả”, hẳn là tôi sẽ tổn thương và sợ hãi lắm. Có thể là từ đó tôi còn chẳng dám đưa tay ra với ai nữa đâu.
Tôi ghét nhất là việc ý tốt của mình bị người khác thiếu trân trọng.
Như này thì tôi toang rồi bạn ạ, thức đêm thường xuyên ngay cả khi công việc không yêu cầu, đồ ăn thì cơm đường cháo chợ kể từ hồi còn đi học.
Vậy thì thay đổi đi, ngủ sớm, dậy sớm và nấu cơm. Tôi tin là chỉ tạm từng đó thôi sẽ khiến cậu thấy vui vẻ hơn nhiều. Không phải nói suông đâu nhé, tôi từng là đứa đến luộc trứng cũng cháy, thức khuya xuyên đêm nhưng hiện tại tôi đã đi ngủ lúc 22h30 (có sai số

), dậy lúc 6h30 và nấu cơm mang đi làm. Hehehehe
Tôi hi vọng rằng lần tới tôi sẽ nhận được 1 quotations (nếu có) vào 1 thời gian sớm sủa hơn hoặc là với nội dung “Đêm qua tôi đã cố đi ngủ sớm….”
Best regards.