Cũng không hẳn là do muốn quen ai đó, vấn đề là hầu như bất kì mối quan hệ nào tôi cũng như vậy.
Bản thân tôi bị bệnh ưa rõ ràng và rất ghét việc “lãng phí thời gian và nguồn lực”, chắc do bận quá nên sinh ra điên cuồng như thế.
Ví dụ, nếu hỏi tôi
“ - Đang làm gì đấy
Xuống dòng
(Đang đi làm)
- Rảnh không
Xuống dòng
(Có chuyện gì thế)
- Nhờ chuyện này được không
Xuống dòng
(Chuyện gì thế)
- Còn tiền không cho t mượn
Xuống dòng
(mượn bao nhiêu mới được chứ)
- xxxk.
Xuống dòng
( m lấy tiền mặt hay stk, stk nào..., bao giờ cần...)
Đùa. Thay vì như thế ngta có thể nói rõ ràng rành mạch trong 1 câu được mà nhỉ, rồi nói luôn khoảng thời gian trả hoặc ntn đấy.
Tôi ghét kiểu dài dòng mà không có ý chính, cứ phải hỏi lại từng câu như nói chuyện với trẻ con ấy.
Tôi cũng không phải loại người hằng ngày gọi điện nhắn tin hỏi ở nhà ăn cơm chưa, trời mưa hay nắng.
Tôi chỉ cố gắng sắp xếp thời gian về nhà khi có thể và để ý quan tâm những gì thật sự đáng quan tâm thôi.
Nói chuyện cũng thế.
- Em ăn chưa? Nay ăn món gì
Em ăn canh mồng tơi và thịt gà xào gừng
- Ngon đấy, canh mồng tơi em có bỏ dầu ăn không hay chỉ mình rau và hạt nêm, anh thấy rau này không cần cho dầu mỡ...
Thay vì:
- Em ăn cơm chưa, em ăn với gì
- Em ăn canh mồng tơi và thịt gà xào gừng
- Mấy giờ em ngủ trưa
- Em ngủ trưa bao lâu
- ...
Bản thân tôi rất ngại tương tác với những sự kiện thiếu gay cấn như vậy, có lẽ do tính tôi ưa cãi nhau hơn

via theNEXTvoz for iPhone