đánh giá Nghề cho thuê xe máy

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Heo_Boc_Thep
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Sáng nay có 3 cháu tới thuê xe máy: 2 cháu gái + 1 cháu cũng như con gái. Các cháu là sinh viên, cả ba đều mang mắt kính. Tôi hỏi tụi con đang học trường nào, dạ tụi con học KHXH&NV HCM, tụi con đang đi điền dã cho đề tài, chú giảm giá cho tụi con nha!

Sinh viên, Nhân văn, mang mắt kính, giảm giá.... ký ức xưa ùa về phần phật. Chết mịa các cháu rồi, chú là chú thù dai kinh khủng, haha. Quýt làm cam chịu, sorry các cháu nhưng chú chờ ngày này hơn hai mươi năm rồi, haha. Full cọc, full giấy tờ, không giảm giá một xu, không thuê thì thôi tụi con nha, haha....

Tạm thời cứ hả dạ đã, để mấy bữa nữa các cháu trả xe, chú sẽ tính sau.

Bữa đọc đâu bài báo về ngộ độc thực phẩm ở KTX ĐHQG, tôi bồi hồi nhớ lại mình cũng một thời ăn cơm KTX khu A. Hồi đó cơm 2 món mặn có 4k. Mua vé tháng 60 bữa được giảm còn 220k. Vé in trên tờ A4 chia nhỏ thành nhiều ô, kiểu như con tem bưu chính...

Bữa chiều đá banh ở sân bên trái ngay sân cổng vào KTX, tôi sút banh làm gãy gọng + bể tròng kính mắt của một nhỏ Nhân văn (nhìn qua màu áo thể dục). Nó bù lu bù loa, khóc rùm beng, kêu kính này đồ xịn, nó bắt đền tôi 800k.

800k hồi đó lớn lắm, còn hơn tiền xài cả tháng của tôi. Năn nỉ thế nào nó cũng ko chịu. Mang ba bích, sổ hộ khẩu, chứng nhận sv 3 tốt ra làm bùa hộ mệnh, nó vẫn không tha. Đám bạn đi cùng nó cũng không can, mà còn hùa vào bắt tôi phải đền, cay!!!

Gần giữa tháng rồi, tôi vét hết tiền + vay bạn cũng chỉ được 700k. Thế là buộc phải chơi chiêu cuối, gán 34 vé cơm tháng còn lại để trừ nợ.

Nghĩ bụng cùng là sinh viên KTX như nhau, nó sẽ động lòng trắc ẩn mà bỏ qua; thế méo nào nó tỉnh như không, lấy hết 34 vé cơm luôn. Xin lại 4 vé để ăn, nó cũng éo cho. Nó bảo chiếu cố lắm nó mới lấy vé tháng, chứ ra quán photo đối diện cổng Ktx (cũng là quán cầm đồ), nó mua vé tháng có 2k5/vé.

Thế là nửa tháng còn lại tôi toàn ăn mì gói, hoặc xin bạn cơm dư chan nước mì để ăn. Có bữa mượn được 2000đ xuống canteen nhà A3 mua cơm trắng, thấy con nhỏ Nhân văn đó đang ngồi ăn. Nhìn dĩa cơm nó ăn có 2 món mặn luôn, thèm nhỏ dãi! Tôi nhìn chằm chằm vào dĩa cơm của nó, chắc chắn nó biết, nhưng mà nó cứ trơ ra, kiểu như ko thấy gì hết.

Về chan cơm trắng với nước mì gói, xong nhớ đến hình ảnh nó hồi nãy mà tức nghẹn, sặc mì chui cả ra lỗ mũi. Cầm cự ăn mì đến hết tháng vàng cả da, hoa mắt luôn. Nghĩ sao cùng là sinh viên mà nó không có tình người. Thù này khắc cốt ghi tâm. Đ.ĩ moẹ con nhỏ mắt kiếng Nhân văn!!!
 
Sáng nay có 3 cháu tới thuê xe máy: 2 cháu gái + 1 cháu cũng như con gái. Các cháu là sinh viên, cả ba đều mang mắt kính. Tôi hỏi tụi con đang học trường nào, dạ tụi con học KHXH&NV HCM, tụi con đang đi điền dã cho đề tài, chú giảm giá cho tụi con nha!

Sinh viên, Nhân văn, mang mắt kính, giảm giá.... ký ức xưa ùa về phần phật. Chết mịa các cháu rồi, chú là chú thù dai kinh khủng, haha. Quýt làm cam chịu, sorry các cháu nhưng chú chờ ngày này hơn hai mươi năm rồi, haha. Full cọc, full giấy tờ, không giảm giá một xu, không thuê thì thôi tụi con nha, haha....

Tạm thời cứ hả dạ đã, để mấy bữa nữa các cháu trả xe, chú sẽ tính sau.

Bữa đọc đâu bài báo về ngộ độc thực phẩm ở KTX ĐHQG, tôi bồi hồi nhớ lại mình cũng một thời ăn cơm KTX khu A. Hồi đó cơm 2 món mặn có 4k. Mua vé tháng 60 bữa được giảm còn 220k. Vé in trên tờ A4 chia nhỏ thành nhiều ô, kiểu như con tem bưu chính...

Bữa chiều đá banh ở sân bên trái ngay sân cổng vào KTX, tôi sút banh làm gãy gọng + bể tròng kính mắt của một nhỏ Nhân văn (nhìn qua màu áo thể dục). Nó bù lu bù loa, khóc rùm beng, kêu kính này đồ xịn, nó bắt đền tôi 800k.

800k hồi đó lớn lắm, còn hơn tiền xài cả tháng của tôi. Năn nỉ thế nào nó cũng ko chịu. Mang ba bích, sổ hộ khẩu, chứng nhận sv 3 tốt ra làm bùa hộ mệnh, nó vẫn không tha. Đám bạn đi cùng nó cũng không can, mà còn hùa vào bắt tôi phải đền, cay!!!

Gần giữa tháng rồi, tôi vét hết tiền + vay bạn cũng chỉ được 700k. Thế là buộc phải chơi chiêu cuối, gán 34 vé cơm tháng còn lại để trừ nợ.

Nghĩ bụng cùng là sinh viên KTX như nhau, nó sẽ động lòng trắc ẩn mà bỏ qua; thế méo nào nó tỉnh như không, lấy hết 34 vé cơm luôn. Xin lại 4 vé để ăn, nó cũng éo cho. Nó bảo chiếu cố lắm nó mới lấy vé tháng, chứ ra quán photo đối diện cổng Ktx (cũng là quán cầm đồ), nó mua vé tháng có 2k5/vé.

Thế là nửa tháng còn lại tôi toàn ăn mì gói, hoặc xin bạn cơm dư chan nước mì để ăn. Có bữa mượn được 2000đ xuống canteen nhà A3 mua cơm trắng, thấy con nhỏ Nhân văn đó đang ngồi ăn. Nhìn dĩa cơm nó ăn có 2 món mặn luôn, thèm nhỏ dãi! Tôi nhìn chằm chằm vào dĩa cơm của nó, chắc chắn nó biết, nhưng mà nó cứ trơ ra, kiểu như ko thấy gì hết.

Về chan cơm trắng với nước mì gói, xong nhớ đến hình ảnh nó hồi nãy mà tức nghẹn, sặc mì chui cả ra lỗ mũi. Cầm cự ăn mì đến hết tháng vàng cả da, hoa mắt luôn. Nghĩ sao cùng là sinh viên mà nó không có tình người. Thù này khắc cốt ghi tâm. Đ.ĩ moẹ con nhỏ mắt kiếng Nhân văn!!!
Bro làm tui nhớ đến ngày xưa ghê, cũng có thời đi ôn thi ĐH ở lớp của trường Dự bị Đại học chỗ ngã năm, nhớ thời đó tụi KHXH&NV HCM cũng học chung cơ sở (do trường Dự bị ĐH to quá mà sinh viên lại ít nên có cho thuê cơ sở các trường khác học), tui với mấy thèn bạn đang đi sân trường, tụi nó đi trước tui đi sau, tụi gọi rõ to: Ê mi ơi, đi mô rứa, răng ko đợi ta với...Mie, cả trường đang giờ nghỉ giữ tiết quay ra nhìn tui như người ngoài hành tinh, nhất là mấy em xinh tươi XH NV cứ lấy tay bụm miệng cười...quê độ vãi. he he
 
Đọc khúc đầu cứ tưởng tình tiết ngôn lù, sút trúng mặt em gái rồi sau đó cù cưa yêu nhau đắm say, nhưng thực tế lại phũ phàng :doubt:
 
Lên thêm một truyện vui vẻ nha các fen:

OCD

Có bạn gái thi thoảng vài tháng lại lên Dalat chơi và thuê xe máy của tôi; có khi bạn đi máy bay, có khi đi xe khách. Bạn báo trước cho tôi về loại xe muốn thuê, thời gian địa chỉ nhận và trả xe, các yêu cầu khác về tính an toàn của xe cũng như áo mưa, dây thun, bao tay giữ ấm.... và luôn dặn tôi đổ trước 100k xăng. Bạn cũng chuyển khoản thanh toán trước. Khi trả xe thì xăng bình xăng thường vẫn đầy (dù bạn đã trả 100k tiền xăng nhờ tôi đổ trước), xe lúc nào cũng sạch sẽ, các đồ đạc được xếp lại gọn gàng.

Trong mùa mưa thì tôi thường để sẵn 2-3 áo mưa + vài đôi nylon bọc giày trong cốp xe cho khách. Áo mưa tiện lợi mua lẻ 10k/cái; tôi mua cả chục thùng nên tính ra khoảng 6-7k/cái; bao nylon bọc giày cũng chỉ 2-3k/đôi. Như vậy cũng ko đáng bao nhiêu, mà tiện cho khách. Thường thì khách dùng xong mấy thứ trên là bỏ, có người thì vò lại để trong cốp xe. Riêng bạn này thì khác biệt: 100% áo mưa sẽ được xếp lại vuông vức; nếu áo còn ướt thì bạn sẽ nhắc tôi. Bao nylon bọc giày thì cái nào dơ bạn mới bỏ, còn lại thì cũng xếp ngay ngắn trong cốp. Đến cả mấy cái dây thun cột hành lý hay bao tay chạy xe, dùng xong bạn cũng cuộn lại gọn gàng.

Kỷ nguyên vươn mình khiến mọi người ai cũng hối hả, vội và quên; trong nghề của tôi thì những người chu toàn như vầy rất ít gặp. Nhưng giữa hàng ngàn khách hàng, họ vẫn miệt mài theo một phong cách riêng. Cũng vì thế mà tôi tự nhủ mình càng phải có trách nhiệm với nghề, để ít ra cũng không lạc nhịp với sự chỉn chu của họ. Hành động nhỏ của họ nhưng có sức lan tỏa lớn với cá nhân tôi, nói chung là tạo được sự tin tưởng.

Có lần bạn tới nhà tôi trả xe máy, rồi đi xe trung chuyển ra bến xe Phương Trang. Cũng hẹn trước rồi, mà giờ đó tôi cũng đến kèo banh bóng, ko chờ được phải đi trước. Thế là nhắn password khoá cửa, để bạn vào nhà trả xe. Khi đã có sự tin tưởng lẫn nhau rồi thì mọi việc thật dễ dàng.

Bữa đó tôi chở thằng bạn heo nái đá cùng nên phải đi cái Sh mới tải nổi nó. Cũng sát giờ đá rồi nên lôi được cái Sh trong góc ra, tôi lựa giày vớ, đồ băng bó gối xong là vội đi luôn, đồ đạc trong sân vẫn ngổn ngang. Thế mà hai tiếng sau trở nhà, tôi không khỏi ngỡ ngàng: 6 xe máy (gồm 1 xe bạn vừa trả) được xếp gọn vào một góc, gạt chống giữa, tất cả đầu xe nghiêng sang bên phải. Mấy đôi giày, vớ đá banh nãy tôi lựa xong quăng lộn xộn, giờ cũng được xếp lại gọn gàng. Đám nón bảo hiểm tôi quăng lung tung mỗi chỗ một cái thì được treo lên giá. Đến cả 2 túi rác tôi lười chưa giục cũng đã được mang đi.

Tôi hiểu vấn đề, mở camera thì đúng y chóc. Tôi mới nhắn là cảm ơn bạn, thấy phiền bạn quá, cái này mình tự làm được mà. Bạn kêu có gì đâu, đợi xe trung chuyển cũng lâu, mà mắc cái tính thấy bừa bộn là khó chịu, nên dọn. Tôi chữa thẹn là nãy gấp giờ đá banh quá, chứ tôi ko đến mức bầy hầy thế, bạn chỉ thả icon cười.

Sau tìm hiểu thì thấy bạn có những biểu hiện giống hội chứng OCD. Hội chứng gì chứ hội chứng ngăn nắp, chỉn chu kiểu này thì tôi thích nhé.

Giờ thì coi bạn như một người bạn. Nhiều khi bạn tới thuê xe mà nhằm bữa tôi bận thì tôi đưa luôn password khoá cửa, bạn tự tới lấy xe luôn. Tất nhiên bạn vẫn OCD, và tôi thì vẫn thích vậy.

1000009109.jpg


1000009108.jpg
Tôi k ocd nhưng cũng rất ghét bừa bộn, bẩn thỉu. Nhiều khi đi cafe thấy wc k sạch tôi phải dọn qua rồi mới ẻ được
:LOL:
 
Mấy xe xịn xịn thì tôi lắp định vị, mấy cái xe cùi thì không lắp. Nhưng toàn xl là "xe nào tôi cũng lắp, bạn đi đâu tôi cũng biết" để nắn gân khách có ý định nhảy xe.

Nếu nó ko sợ, "thuê luôn" thì tôi mất xe, gần chục xe rồi.


Ok thím ib thông tin, tôi có người quen cho thuê xe hơi
ngon. để nào có cơ hội Đà Lạt, thuê xe chủ thớt xong "thuê luôn" :D
 
NƯỚC MƯA & KÍT CHIM - P.2

23h00, đang chìm xuồng giấc ngủ thì điện thoại reo: "Alo em chuẩn bị cho anh 3 tay ga mới, sáng mai 4h giao bx Phương Trang!"

Tôi khá dị ứng với khách gọi dt khuya thế này. Bình thường tôi chỉ làm việc từ 6-21h, ngoài giờ đó là tắt chuông. Tôi xài cái Honor Tàu, nó có một cái rất ngu (hoặc thông minh) là dù có tắt chuông nhưng nếu gọi liên tục 3 cuộc thì nó vẫn đổ chuông. Anh khách này cũng gọi 3 cuộc.

Nghe 4h sáng giao xe là thấy nản rồi. Tôi phân trần là anh đặt chuyến 24h00 từ SG, lên đến đây khoảng 6h00 trời vừa kịp sáng thì tôi giao xe được. Khách kêu anh lên xe Phương Trang rồi, đi từ thiện nên phải tranh thủ, em hỗ trợ anh nha. Thôi từ thiện thì đành vậy. Tôi nói, vậy anh xuống trạm xe thì kêu nhà xe trung chuyển qua tiệm tôi lấy xe, chứ 4h sáng tôi ko giao xe được. Khách ok.

Đã hẹn rồi nên tôi tranh thủ ngủ đến 3h45 sáng thì dậy, lọ mọ chuẩn bị xe cho khách. Chờ tới 4h30 ko thấy xe trung chuyển tới, 5h cũng ko thấy tới. Tôi alo 2 cuộc thì khách ko bắt máy. Dò Zalo theo số dt thì Zalo chặn tin nhắn và ko nhận cuộc gọi người lạ. Thôi lại dính khách tào lao rồi. Cũng hên là tôi có kèo đá banh sáng, giờ ra sân sớm chút cũng dc, bớt bực mình...

Đá banh tới 6h45 về thì tôi thấy gọi nhỡ của ổng. Zalo thì đồng ý kết bạn và nhắn giao xe liền qua ks Mai Hoa (gần bx Phương Trang). Tôi gọi lại luôn thì bị xổ một tràng em làm ăn kì vậy, gọi ko nghe máy làm lỡ việc của nhóm. Tôi nổi đóa, chính anh chị mới kỳ cục, hẹn cho cố xong ko qua, em dậy sớm chờ ko thấy, gọi ko nghe, nhắn tin thì chặn nên mới đi đá banh.

Thấy tôi lớn tiếng, ổng xuôi xuôi, nói là do xe đến sớm quá, nhóm tranh thủ tới ks nghỉ chút. Giờ em đưa xe qua ks đi. 3 xe ga tốt nha em, lẹ nha em, nhóm anh đang chờ, đi từ thiện cho kịp giờ. Lẹ nha em, ra đây thủ tục tính sau. Thôi họ cũng đi từ thiện, mà cũng là thuê xe của mình nên tôi cũng ráng giao xe gấp.

Chạy con tải đưa gấp 3 xe máy ra ks, ko thấy ai chờ hết. Gọi dt thì kêu chờ anh chút, nhóm anh ăn sáng gần đó. Định mệnh thế mà kêu gấp, hối cho cố vô. Tôi chờ 10 phút ko thấy, định gọi dt chửi luôn thì nhóm ổng ra. Ổng kêu là tranh thủ ăn sáng chứ vô trong đó rừng núi là ko có chỗ ăn. Tôi hỏi nhóm anh đi từ thiện ở đâu mà rừng rú. Ông kêu chỗ này, xong đưa vị trí Google Maps tôi coi. À ra là đi chỗ này...

Bữa giờ xôn xao vụ bé gái 16 tuổi nghỉ học đi làm mướn để nuôi 3 đứa em, khá gần khu tôi. Sau khi lên báo thì nhiều nhà hảo tâm tới. Nhóm ổng cũng tới đây.

Đoạn làm thủ tục thuê xe, tôi chụp hình cccd + bằng lái rồi báo giá Ab 150k/ngày * 3 xe = 450k. Ổng nhảy dựng lên kêu chém ác thế, ông đi tới 16h00 là có nửa ngày thôi.

Tôi giải thích là em ko cho thuê nửa ngày anh ơi, công em hai lượt giao xe nhận xe tận nơi nữa. Với nữa là tới 16h00 là tính đủ ngày rồi. Ổng kêu đi có 9 tiếng, nửa ngày thôi. Tôi nói anh đi làm từ 7-16h, rồi cty tính nửa ngày thì anh có chịu không.

Ổng lờ đi, rồi chuyển qua bài từ thiện, kêu nhóm anh đi vì cái tâm, vì cái tầm của con người Việt Nam. Xong ổng ra rả một hồi về tình thương, lòng trắc ẩn, cho đi nhận lại, lá rách lá nát, lẽ ra đi từ thiện là phải được free... bla bla...

Tôi mặc kệ để ổng nói. Tầm vài phút, tôi xem đồng hồ, hỏi anh ko sợ trễ công việc à. Ổng kêu thôi nhóm anh đi từ thiện, em tính anh 300k/3 xe nha. Tôi lắc đầu, anh ko đồng ý thì để em đưa xe về. Nãy anh kêu cần gấp cứ đưa xe ra rồi tính, giờ lại kì kèo mất thời gian quá.

Thế ổng mới chịu, móc tờ 500k, tôi thối lại 100k, bớt 50k. Ổng cảm ơn, nhưng vẫn ko quên bồi thêm là hình cccd của ổng mà tôi chụp hồi nãy là phải bảo mật, rò rỉ dữ liệu cá nhân của ổng thì tôi phải chịu trách nhiệm. Tôi dạ thưa cho xong....

Lên xe đi chừng mấy chục mét rồi, tôi chợt nhớ là mấy cái dây thun ràng đồ xe máy vẫn để thùng xe tải, tôi quên đưa cho khách. Tôi dừng xe, cầm cụm dây ràng đi bộ quay lại. Thấy họ vẫn đứng đó. Ông anh hồi nãy đang khuya chân múa tay nói với nhóm.

Bất chợt tôi đứng hình, cảm thấy lông tóc dựng lên khi nghe lão nói "Móa gặp thằng chủ xe keo kít chó, nó ko góp kít gì, mà tiền xe cũng táp đủ, ko bớt một cắc".

Máu điên nổi rần rần khắp người. Tôi cố nén lại, hít một hơi sâu rồi từ từ đi vào giữa đám, tôi lấy 2 chìa khóa remote đang treo trên móc xe. Cả đám sững người, im bặt không nói gì.

Tôi chốt: nãy thấy anh rao giảng rất nhiều về nhân nghĩa, đạo đức. Đúng là con người thường mơ về những thứ mình không có. Em không cho thuê xe. Anh chị kiếm chỗ khác.

Tôi đưa lão tờ 500k, lấy lại 100k, rồi ra lấy xe tải chở 3 xe máy về. Lát sau có mấy số dt lạ gọi thuê xe, tôi biết là người khác trong nhóm đó gọi, nên từ chối hết. Họ tiếp tục đặt qua App của bên vexere, tôi vẫn từ chối.
sao 3 xe mà có 2 remote ?
 
Sáng nay có 3 cháu tới thuê xe máy: 2 cháu gái + 1 cháu cũng như con gái. Các cháu là sinh viên, cả ba đều mang mắt kính. Tôi hỏi tụi con đang học trường nào, dạ tụi con học KHXH&NV HCM, tụi con đang đi điền dã cho đề tài, chú giảm giá cho tụi con nha!

Sinh viên, Nhân văn, mang mắt kính, giảm giá.... ký ức xưa ùa về phần phật. Chết mịa các cháu rồi, chú là chú thù dai kinh khủng, haha. Quýt làm cam chịu, sorry các cháu nhưng chú chờ ngày này hơn hai mươi năm rồi, haha. Full cọc, full giấy tờ, không giảm giá một xu, không thuê thì thôi tụi con nha, haha....

Tạm thời cứ hả dạ đã, để mấy bữa nữa các cháu trả xe, chú sẽ tính sau.

Bữa đọc đâu bài báo về ngộ độc thực phẩm ở KTX ĐHQG, tôi bồi hồi nhớ lại mình cũng một thời ăn cơm KTX khu A. Hồi đó cơm 2 món mặn có 4k. Mua vé tháng 60 bữa được giảm còn 220k. Vé in trên tờ A4 chia nhỏ thành nhiều ô, kiểu như con tem bưu chính...

Bữa chiều đá banh ở sân bên trái ngay sân cổng vào KTX, tôi sút banh làm gãy gọng + bể tròng kính mắt của một nhỏ Nhân văn (nhìn qua màu áo thể dục). Nó bù lu bù loa, khóc rùm beng, kêu kính này đồ xịn, nó bắt đền tôi 800k.

800k hồi đó lớn lắm, còn hơn tiền xài cả tháng của tôi. Năn nỉ thế nào nó cũng ko chịu. Mang ba bích, sổ hộ khẩu, chứng nhận sv 3 tốt ra làm bùa hộ mệnh, nó vẫn không tha. Đám bạn đi cùng nó cũng không can, mà còn hùa vào bắt tôi phải đền, cay!!!

Gần giữa tháng rồi, tôi vét hết tiền + vay bạn cũng chỉ được 700k. Thế là buộc phải chơi chiêu cuối, gán 34 vé cơm tháng còn lại để trừ nợ.

Nghĩ bụng cùng là sinh viên KTX như nhau, nó sẽ động lòng trắc ẩn mà bỏ qua; thế méo nào nó tỉnh như không, lấy hết 34 vé cơm luôn. Xin lại 4 vé để ăn, nó cũng éo cho. Nó bảo chiếu cố lắm nó mới lấy vé tháng, chứ ra quán photo đối diện cổng Ktx (cũng là quán cầm đồ), nó mua vé tháng có 2k5/vé.

Thế là nửa tháng còn lại tôi toàn ăn mì gói, hoặc xin bạn cơm dư chan nước mì để ăn. Có bữa mượn được 2000đ xuống canteen nhà A3 mua cơm trắng, thấy con nhỏ Nhân văn đó đang ngồi ăn. Nhìn dĩa cơm nó ăn có 2 món mặn luôn, thèm nhỏ dãi! Tôi nhìn chằm chằm vào dĩa cơm của nó, chắc chắn nó biết, nhưng mà nó cứ trơ ra, kiểu như ko thấy gì hết.

Về chan cơm trắng với nước mì gói, xong nhớ đến hình ảnh nó hồi nãy mà tức nghẹn, sặc mì chui cả ra lỗ mũi. Cầm cự ăn mì đến hết tháng vàng cả da, hoa mắt luôn. Nghĩ sao cùng là sinh viên mà nó không có tình người. Thù này khắc cốt ghi tâm. Đ.ĩ moẹ con nhỏ mắt kiếng Nhân văn!!!
Thớt nhờ mod nào đưa về chuyện trò linh tinh đi. Ở group 2 bánh này ai biét đâu mà vào.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Heo_Boc_Thep,
Người trả lời cuối
-YuD-,
Trả lời
669
Lượt xem
207.039
Quay lại
Lên đầu trang