đánh giá Nghề cho thuê xe máy

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Heo_Boc_Thep
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
cmnd bọn bá dơ nó quăng luôn quịt vài trăm ngàn chứ cái xe là quá hời.
đợt tôi làm nhà nghỉ, ksan bình dân có giữ 1 hộp hơn trăm cái, có tầm 30 cái là khách quên còn lại toàn tụi quịt tiền, bỏ cmnd đó chuồn luôn.
yBBewst.png

20 rồi @Heo_Boc_Thep , tình hình đốc tờ Minh sao rồi?

dự là bác sĩ sẽ xin khất nợ đến 20/4/2024 :sure:

20/4 rồi. Đã đấm bs chưa?


Đây các thím!

Bác sĩ này cầm tinh con đỉa, dai khỏi chê

pyD7Aj1.jpg
 
Sao người thuê xe đi tông gãy chân người khác, thím lại phải đền tiền cho họ vậy?
 
ANH KHÁCH KỲ LẠ

Đợt dịch Covid, có ông anh hay lui tới thuê xe. Ngoài tướng tá cao ốm, có ít some trổ thì ổng cũng bình thường như bao khách khác.

Điều đáng chú ý là mỗi lần ổng trả xe thì xe đều sạch bóng, sạch kin kít Sunlight, Mỹ Hảo luôn, bất kể là lúc trả xe trời sáng hay trời tối, mùa mưa hay mùa khô. Cái nữa là ổng hay nói về chiếc xe vừa thuê: xe này bị hở bạc, xe kia bị rung đầu, xe this cần thay lá côn, xe that phải căn lại xăng gió...

Làm nghề này, gặp nhiều kiểu khách hàng, có người này người kia nên khi ổng ý kiến, tôi chỉ dạ thưa, cứ để ổng nói thoải mái. Thỉnh thoảng có người kỹ tính, họ luôn muốn cái xe đi phải trong tình trạng tốt nhất. Mà ông anh này kỹ tính thật luôn, mỗi lần nhận lại xe, cái xe luôn sạch thơm múi mít...

Có bữa ổng hẹn 16h00 sẽ trả xe ở bến xe Phương Trang. Ok luôn, 15h50 tôi đã chạy ra bến xe ngồi chờ. 16h10, chưa thấy ổng tới nên tôi alo. Ổng kêu chờ chút, đang rửa cái xe sắp xong rồi. Ok vậy chờ thêm chút. Thêm 15 phút nữa vẫn chưa thấy ổng tới, tôi alo giục kêu ổng tới chưa, 16h30 em phải đi đón ku con tan học rồi.

10 phút nữa trôi qua, sốt ruột quá, tôi tính gọi nữa thì ổng tới. Ổng kêu mấy thằng chỗ tiệm rửa xe làm ẩu quá, bôi bôi xà bông qua loa rồi xịt luôn, anh bắt phải làm lại, rửa xe phải chà kỹ cả lốc máy chứ. Lạy anh, em đang bận đón con mà. Với lại rửa xe máy có 40k mà đòi hỏi gì nhiều. 40k cũng là tiền em, để lốc máy bám sình thì chẳng mấy sẽ rỉ sét. Rồi xe này phải tăng sên, cần xịt dưỡng sên đúng loại GP7 của đúng hãng gì gì đó. Ok ok anh, trễ giờ rồi, để em đi đón con đã, sau đó xịt RP7, CR7 hay AK47 gì gì cũng được...

Bữa trưa khác, tôi vừa đi lấy xe về thì ổng alo kêu qua quán cafe lấy xe. Tôi thì đang bực mình vì khách hồi nãy kẹo kéo, ko đổ lại xăng như cũ, cũng ko trả tiền thêm. Còn ổng thì cứ thao thao bất tuyệt giải thích cái xe này cần phải căn lại xăng gió, chỉnh nhông sên cao thấp. Rồi bugi thế này thế kia...

"Cái dm, ông ý kiến nhiều vl. Ông có ngon thì tự mà sửa đi!"

Đấy là tôi thoáng nghĩ thôi, chứ nói vậy với khách thì nhẹ nhất cũng ăn bạt tai. Nên dù đang bực nhưng tôi cũng chỉ dám nhẹ nhàng là "anh có biết thì sửa giúp em với!" Tôi nghĩ ổng đang cafe chờ ra sân bay, thời gian đâu để sửa xe đâu. Thêm nữa mấy ông hay nói mồm, chắc gì đã biết sửa xe. Mà đã ko nhận sửa thì từ nay sẽ bớt ý kiến ý cò xàm xí. Mình cũng cao tay đấy chứ, haha.

Những tưởng tôi đã bịt miệng ổng thành công bằng đề nghị đầy thách thức này, ai dè ổng bảo ok, chuyến bay bị delay tới 17h00, anh cũng đang rảnh, để anh coi cho.

Wtf, chẳng lẽ ổng biết sửa xe thật? Tôi cười cười, kêu anh nói chơi hay nói giỡn? Ổng bảo mấy cái này dễ mà, có đồ là làm được ngay.

Thế là tôi chở ổng về nhà. Cho thuê xe lâu rồi, cũng phải tự sửa lặt vặt nên đồ nghề của tôi khá đầy đủ.

Ổng lấy mấy cái T và tuốc nơ vít hí híu, một lát sau kêu cái xe số ok rồi, em chạy thử đi. Tôi lên xe chạy một vòng, đúng là êm hơn thật, ga ra vào mượt mà. Ổng bảo cái Air Blade bữa trước bị trùng curoa đâu, đưa anh coi. Mở nồi ra thì đúng là dây curoa bị giãn. Cái ổng ghi mã dây curoa, kêu tôi ra tiệm phụ tùng mua về để ổng thay cho.

Tôi chạy ra tiệm mua. Mua về đưa ổng, ổng kêu đây hàng fake, ko xài. Mệt quá, thế là tôi chở ổng ra tiệm phụ tùng luôn. Ổng nói qua lại một hồi, chủ tiệm phụ tùng cũng phải đổi "hàng thường" lấy "hàng tốt". Mang đồ về, ổng làm rẹt rẹt mấy phút là xong.

Rồi đến cái Vision, ổng bảo cái này cần làm lại chuông bố ba càng là bao mượt, chống rung gào máy. Trên này đồ mắc quá, thôi chạy đỡ, chờ vài bữa anh lên anh mang đồ làm cho luôn.

Tôi hỏi anh là thợ sửa xe hay sao mà rành vậy. Ổng bảo thì hồi trẻ cũng mê xe cộ nên hơi rành. Mà mấy cái này cũng dễ, làm riết là quen tay.

Tiếp theo ông coi một loạt các xe còn lại trong nhà của tôi. Cái nào tiện thì ổng làm luôn, cái nào thiếu đồ thì ổng ghi lại, kêu bữa sau lên sẽ mang theo, đồ chuẩn mà đảm bảo rẻ hơn trên này. Ổng làm miệt mài từng cái xe. Xong hết một lượt thì ổng kêu để xịt rửa xe. Tôi bảo thôi, cái khâu này thì em tự làm được. Ổng kêu làm nghề là phải yêu xe, nó giúp mình kiếm cơm, hãy coi nó như tay chân mình. Tôi vâng dạ rồi kêu sắp tới giờ bay rồi, anh nghỉ chút rồi em đưa lên sân bay.

Đưa ổng lên sân bay xong về tôi vẫn thắc mắc. Cha này cũng kỳ, làm việc không công mà bao nhiệt tình. Lại còn kêu bữa sau sẽ mang lên một mớ phụ tùng sửa xe, không cần tôi tạm ứng gì cả. Mà làm cái xe nào cũng nhoay nhoáy, không biết thợ thật hay dỏm, lớ ngớ sửa lợn lành thành lợn què thì bỏ bu.

Chợt nhớ có lần đã chụp hình giấy cmnd của ổng, tôi lục ra coi lại thì nơi thường trú ghi địa chỉ: xxx Dương Tử Giang, P.15, Q.5. Tôi search Google Maps, ôi trời, ra ổng là dân chợ Tân Thành - cái chợ phụ tùng xe máy lớn nhất miền Nam. Bảo sao ổng rành xe, kiếm phụ tùng dễ dàng và hay ý kiến ý cò về xe thuê như vậy.

Sau này biết ổng rồi, khi nào ổng thuê xe thì tôi đưa ổng chạy mấy cái xe nghi có vấn đề, để ổng bắt bệnh rồi sửa luôn. Ổng cũng càm ràm, nhưng vẫn giúp nhiệt tình. Ổng sinh năm 75, cũng thuộc lớp Winner đời trc rồi. Ổng lên đây mua đất, làm nhà nghỉ dưỡng luôn nên trong hai năm qua, hầu như tháng nào cũng lui tới 2-3 lần.

Ổng có hơi kỹ tính nhưng ông nhiệt tình, chân thành, tay nghề cao; nhất là sửa xe cho tôi bao lần mà chưa bao giờ nói chuyện tiền công; tôi ưng điểm này nhất, hehe. Vài năm quen thân, tôi coi ổng như người anh, người bạn.

Mới cách đây vài bữa, cái sổ đất của ổng cần cập nhật ranh giới, ổng bận ko đi được nên uỷ quyền, nhờ tôi đi làm giúp. Tất nhiên tôi vui vẻ nhận lời. Ra nhà xe lấy hồ sơ uỷ quyền rồi ra phòng một cửa ký nhì nhằng vài cái là xong, mất công bay lên bay về tốn tiền, tốn thời gian làm chi. Ổng cũng nói xong việc sẽ gửi tôi chút tiền cafe cà pháo. Tôi thì xua tay thôi khỏi anh, nhưng mà nếu ổng vẫn gửi thì tôi cũng đành nhận, hehe.
.......
Bữa ổng nhờ tôi làm giấy tờ đất đai đây:

9ZG0aro.jpg
Thím hộp giúp ông anh này với, đặng nhờ ổng xem hộ con xe, thấy nhiệt tình tốt tính quá nên bắt làm thợ quen luôn :)

via theNEXTvoz for iPhone
 
cho em đánh dấu thớt này phát, có dịp vô em thuê xe của bác, nghe bác chủ kể chuyện hay quá, trước giờ em cũng thi thoảng đi 1 số nơi, cũng thuê xe máy vi vu, nhưng ko nghĩ là cái vụ cho thuê xe này nó lại có nhiều chuyện như vậy :D.
 
EM GÁI ĐẸP

Có em gái kia nhắn tin qua Zalo đặt thuê xe. Văn phong cà giật, chán đời như Google Translate, may là vẫn còn hiểu được. Nhưng thế này là còn đỡ chán. Thỉnh thoảng tôi gặp khách còn diễn đạt lủng củng, khó hiểu hơn nhiều; kiểu như những tiết học ngữ pháp của họ ngày xưa nhằm đúng giờ lũ ống, lũ quét vậy. Nên với em này, tôi cũng không bất ngờ lắm.

Tới trước giờ bay, em gọi điện thoại cho tôi, thông báo rằng máy bay chuẩn bị cất cánh, để tôi chuẩn bị xe. Nội dung chỉ có vậy thôi mà em nói nhát gừng, rề rà gần cả phút mới xong một câu. Tôi mới bảo chắc sóng điện thoại yếu hay sao á, anh nghe không được, có gì em nhắn nhé. Xong em nhắn tin, nội dung cũng có nhiêu vậy thôi. Chắc do cái điện thoại Body Samsung chết toi này bắt sóng yếu, tôi nghĩ.

Chừng một tiếng sau, tôi gặp em ở chỗ hẹn trong sân bay để giao xe. Em đi một mình, ăn mặc bụi bụi, quần thụng áo croptop, đội nón len, xỏ khoen mũi + rốn, some trổ một ít. Ấn tượng đấy, nhưng cũng bình thường thôi. Thỉnh thoảng có mấy em tomboy thuê xe, ngoại hình còn bụi bặm hơn nhiều.

Tôi nói em cho mượn thẻ cccd để tôi chụp hình. Cái em ấy ngơ ngơ, rồi lắp bắp nói gì đó. Nghĩ ẻm nghe chưa rõ, tôi mới nhắc lại rành mạch: anh không giữ giấy tờ, không giữ tiền cọc, anh chỉ chụp thẻ CCCD thôi, cho anh mượn nhé.

Em lại lắp bắp nói "không không có có" gì đó, xong lại khoát tay, rồi lấy điện thoại ra bấm bấm. À à, chắc lại xem Toptop quá 180 phút, nghe mấy câu chuyện lộ thông tin cá nhân, bị đem bán trên mạng chứ gì. Tôi mới bồi thêm là em yên tâm, anh đây uy tín, chụp hình thôi, khi nào trả xe thanh toán xong là anh xóa luôn.

Em vẫn lắc đầu, rặn từng chữ, rồi bấm điện thoại tiếp, nhìn rất khổ sở. Tôi cũng bắt đầu hơi khó chịu. Hay là ẻm bị khiếm thính? Ko phải, ẻm vẫn phản hồi với lời tôi nói. Lúc nãy trước khi bay, em còn alo nói chuyện với tôi, tuy đánh vần chậm rùa, nhưng vẫn nói đủ cả câu. Hay em gặp vấn đề gì đó về diễn đạt ngôn ngữ?

Thôi đúng cmnr. Nhắn tin như Google Dịch, nói thì cà lăm nhát gừng, chắc chắn mắc bệnh về diễn đạt ngôn ngữ. Nếu nói vui nhưng hơi ác miệng như trong Voz thì sẽ là "đồ khuyết tật về ngôn ngữ". Cũng tội, trẻ trung hip hop thế này mà bị vậy thì thiệt thòi quá. Thế mà đi chơi một mình ko có ai hỗ trợ. Lại còn đi xe máy nữa, ko biết có ổn không.

Tôi mới bảo có vẻ em hơi khó nói chuyện, anh nhắn yêu cầu qua Zalo nhé. Ẻm gật đầu ok. Xong đưa cho tôi cái Passport.

Cái Passport đại bàng, à người Mỹ gốc Việt. Tôi hiểu rồi. Hóa ra ko phải em bị bệnh về diễn đạt ngôn ngữ, mà chính tôi bị bệnh hay suy diễn. Ok, tôi nói tôi không biết tiếng Anh, em cố gắng nói tiếng Việt nhé. Okie anh, nhờ Google Dịch thôi.

Em nói chậm rất chậm, dù chỉ là đọc lại từ Google Dịch. Em bảo trước giờ em ko nói tiếng Việt, mới tự học tiếng Việt gần đây thôi, vì muốn nói chuyện với họ hàng trong chuyến về thăm quê này. Em cũng muốn đi thăm thú vài nơi nên đi xe máy cho tiện. Em thuê xe 3 ngày....

Đúng hẹn, 3 ngày sau em quay lại trả xe. Coi em hồ hởi và tự nhiên hơn lúc thuê xe rất nhiều. Lúc này tôi mới nói bằng tiếng Anh. Em ngạc nhiên, kêu sao bữa anh bảo anh ko biết tiếng Anh mà. Tôi nói tôi bất ngờ khi biết động lực học tiếng Việt của em. Vì thế tôi muốn giúp em có thêm chút thời gian luyện tiếng Việt trước khi về gặp họ hàng. Và tôi thấy vui, vì sự cố gắng của em....

Liên tưởng tới một số thành phần từng thuê xe chỗ tôi, chẳng biết người Việt gốc Tây hay gốc me gốc ổi; hộ chiếu vẫn là Việt Nam, nhưng bắt đầu nói tiếng Việt lơ lớ hoặc chêm tiếng Anh vào. Còn em, sinh ra và lớn lên ở nước ngoài, quốc tịch Đại bàng hẳn hoi, nhưng vẫn cố gắng học tiếng Việt, để giao tiếp với họ hàng. Với tôi điều đó thật đẹp. Với em, một em gái gen Z chưa tới tuổi 20, thì điều đó càng đáng trân trọng hơn nữa. Em không đẹp gái, mà là em gái đẹp.

Chia tay em, tâm trí hơi lấn cấn chút nhưng lý trí vẫn nhéo một phát để tôi lấy tiền thuê xe đầy đủ. Mong lần sau gặp lại, em sẽ nói tiếng Việt rành rọt hơn nữa. Mà thôi cứ ngọng nghịu cũng được, vậy cũng khá đáng yêu, miễn là vợ tôi không biết điều đó.
 
Sửa lần cuối:
EM GÁI ĐẸP

Có em gái kia nhắn tin qua Zalo đặt thuê xe. Văn phong cà giật, chán đời như Google Translate, may là vẫn còn hiểu được. Nhưng thế này là còn đỡ chán. Thỉnh thoảng tôi gặp khách còn diễn đạt lủng củng, khó hiểu hơn nhiều; kiểu như những tiết học ngữ pháp của họ ngày xưa nhằm đúng giờ lũ ống, lũ quét vậy. Nên với em này, tôi cũng không bất ngờ lắm.

Tới trước giờ bay, em gọi điện thoại cho tôi, thông báo rằng máy bay chuẩn bị cất cánh, để tôi chuẩn bị xe. Nội dung chỉ có vậy thôi mà em nói nhát gừng, rề rà gần cả phút mới xong một câu. Tôi mới bảo chắc sóng điện thoại yếu hay sao á, anh nghe không được, có gì em nhắn nhé. Xong em nhắn tin, nội dung cũng có nhiêu vậy thôi. Chắc do cái điện thoại Body Samsung chết toi này bắt sóng yếu, tôi nghĩ.

Chừng một tiếng sau, tôi gặp em ở chỗ hẹn trong sân bay để giao xe. Em đi một mình, ăn mặc bụi bụi, quần thụng áo croptop, đội nón len, xỏ khoen mũi + rốn, some trổ một ít. Ấn tượng đấy, nhưng cũng bình thường thôi. Thỉnh thoảng có mấy em tomboy thuê xe, ngoại hình còn bụi bặm hơn nhiều.

Tôi nói em cho mượn thẻ cccd để tôi chụp hình. Cái em ấy ngơ ngơ, rồi lắp bắp nói gì đó. Nghĩ ẻm nghe chưa rõ, tôi mới nhắc lại rành mạch: anh không giữ giấy tờ, không giữ tiền cọc, anh chỉ chụp thẻ CCCD thôi, cho anh mượn nhé.

Em lại lắp bắp nói "không không có có" gì đó, xong lại khoát tay, rồi lấy điện thoại ra bấm bấm. À à, chắc lại xem Toptop quá 180 phút, nghe mấy câu chuyện lộ thông tin cá nhân, bị đem bán trên mạng chứ gì. Tôi mới bồi thêm là em yên tâm, anh đây uy tín, chụp hình thôi, khi nào trả xe thanh toán xong là anh xóa luôn.

Em vẫn lắc đầu, rặn từng chữ, rồi bấm điện thoại tiếp, nhìn rất khổ sở. Tôi cũng bắt đầu hơi khó chịu. Hay là ẻm bị khiếm thính? Ko phải, ẻm vẫn phản hồi với lời tôi nói. Lúc nãy trước khi bay, em còn alo nói chuyện với tôi, tuy đánh vần chậm rùa, nhưng vẫn nói đủ cả câu. Hay em gặp vấn đề gì đó về diễn đạt ngôn ngữ?

Thôi đúng cmnr. Nhắn tin như Google Dịch, nói thì cà lăm nhát gừng, chắc chắn mắc bệnh về diễn đạt ngôn ngữ. Nếu nói vui nhưng hơi ác miệng như trong Voz thì sẽ là "đồ khuyết tật về ngôn ngữ". Cũng tội, trẻ trung hip hop thế này mà bị vậy thì thiệt thòi quá. Thế mà đi chơi một mình ko có ai hỗ trợ. Lại còn đi xe máy nữa, ko biết có ổn không.

Tôi mới bảo có vẻ em hơi khó nói chuyện, anh nhắn yêu cầu qua Zalo nhé. Ẻm gật đầu ok. Xong đưa cho tôi cái Passport.

Cái Passport đại bàng, à người Mỹ gốc Việt. Tôi hiểu rồi. Hóa ra ko phải em bị bệnh về diễn đạt ngôn ngữ, mà chính tôi bị bệnh hay suy diễn. Ok, tôi nói tôi không biết tiếng Anh, em cố gắng nói tiếng Việt nhé. Okie anh, nhờ Google Dịch thôi.

Em nói chậm rất chậm, dù chỉ là đọc lại từ Google Dịch. Em bảo trước giờ em ko nói tiếng Việt, mới tự học tiếng Việt gần đây thôi, vì muốn nói chuyện với họ hàng trong chuyến về thăm quê này. Em cũng muốn đi thăm thú vài nơi nên đi xe máy cho tiện. Em thuê xe 3 ngày....

Đúng hẹn, 3 ngày sau em quay lại trả xe. Coi em hồ hởi và tự nhiên hơn lúc thuê xe rất nhiều. Lúc này tôi mới nói bằng tiếng Anh. Em ngạc nhiên, kêu sao bữa anh bảo anh ko biết tiếng Anh mà. Tôi nói tôi bất ngờ khi biết động lực học tiếng Việt của em. Vì thế tôi muốn giúp em có thêm chút thời gian luyện tiếng Việt trước khi về gặp họ hàng. Và tôi thấy vui, vì sự cố gắng của em....

Liên tưởng tới một số thành phần từng thuê xe chỗ tôi, chẳng biết người Việt gốc Tây hay gốc me gốc ổi; hộ chiếu vẫn là Việt Nam, nhưng bắt đầu nói tiếng Việt lơ lớ hoặc chêm tiếng Anh vào. Còn em, sinh ra và lớn lên ở nước ngoài, quốc tịch Đại bàng hẳn hoi, nhưng vẫn cố gắng học tiếng Việt, để giao tiếp với họ hàng. Với tôi điều đó thật đẹp. Với em, một em gái gen Z chưa tới tuổi 20, thì điều đó càng đáng trân trọng hơn nữa. Em không đẹp gái, mà là em gái đẹp.

Chia tay em, tâm trí hơi lấn cấn chút nhưng lý trí vẫn nhéo một phát để tôi lấy tiền thuê xe đầy đủ. Mong lần sau gặp lại, em sẽ nói tiếng Việt rành rọt hơn nữa. Mà thôi cứ ngọng nghịu cũng được, vậy cũng khá đáng yêu, miễn là vợ tôi không biết điều đó.
theo dõi thím suốt
câu chuyện này hay ho phết :D
 

Đốc tờ Minh lượn cmnr thím ơi. Chặn số, chặn Zalo mình. Cũng nghỉ việc ở phòng khám luôn rồi.

Tiếc là chưa kịp giới thiệu đốc tờ qua lò mổ.

sSR4tBS.jpg
Ông này muốn quỵt mà chắc đấu tranh tư tưởng dữ lắm😂 qua mấy lần mới chặn😂😂 bs vầy vô xui rủi khám cho ai thì thôi rồi lượm ơi luôn
 
đốc tờ Minh nhây éo chịu đc =]] ông Heo chịu thua nó à :D
Tôi đang tính chạy quảng cáo set target vào Đại học Y Cần Thơ. Người bần hàn thì có thể bỏ, nhưng với người có ăn có học thì phải đòi bằng được.


Ông này muốn quỵt mà chắc đấu tranh tư tưởng dữ lắm😂 qua mấy lần mới chặn😂😂 bs vầy vô xui rủi khám cho ai thì thôi rồi lượm ơi luôn
Chắc Đốc tờ Minh cũng dằn vặt dữ lắm trước khi block mình🤣

Chẳng hiểu sao ăn học vậy mà nghĩ ngắn quá! Rẻ rúng bản thân.
 
Tôi thuê xe máy gặp thằng chủ xe nó giao thế nào mà chiếc xe bữa về bị chết máy :what:.
Cái xe mở ra bên trong còn tã hơn ông cố thằng chủ xe nữa.
Gọi điện cãi nhau ỏm tỏi thì tôi mất công đem xe về còn nó đền tôi tiền grab + tiền sửa đẩy xe về. Mà xe sửa được éo đâu.
Dkm cay thật :what:.
 
Tôi đang tính chạy quảng cáo set target vào Đại học Y Cần Thơ. Người bần hàn thì có thể bỏ, nhưng với người có ăn có học thì phải đòi bằng được.



Chắc Đốc tờ Minh cũng dằn vặt dữ lắm trước khi block mình🤣

Chẳng hiểu sao ăn học vậy mà nghĩ ngắn quá! Rẻ rúng bản thân.
bác thớt đòi nợ nói kiểu đe dọa mà vẫn hài hước vkl, nó quỵt là đúng cmnr :)))))
Thớt hay, mong bác chia sẻ thêm, quay lại Đà Lạt sẽ ghé qua bác
Cám ơn bác nhiều
 
Mấy bác cho thuê xe trên Đà Lạt mà giặt được cái nón là bá cháy bọ chét. Đi mấy lần nón hôi sợ luôn.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Heo_Boc_Thep,
Người trả lời cuối
-YuD-,
Trả lời
669
Lượt xem
207.067
Quay lại
Lên đầu trang