Nhà có thằng em hết thuốc chữa

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề A Tô Lặc
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
trước tôi cũng mê game, giao tiếp ngu. sau đó khi vào đại học mới, tôi tiếp xúc với những đứa giao tiếp giỏi, có trí làm ăn, dần dần tôi mới học bọn nó, để ý mồm mép, thái độ giao tiếp hơn. Về sau khi đi làm bị áp lực môi trường làm việc càng phải cố gắng nữa.
Khuyên thớt làm sao đổi môi trường cho nó, cho nó tiếp xúc với những tấm gương tốt. Và ép nó đi làm càng sớm càng tốt.
Nếu khuyên đc mẹ bạn, làm sao dựng cảnh cho mẹ giả vờ ốm đau, đi viện (trốn đi đâu đấy), về ko làm việc nhà nữa, ko có tiền cho nó nữa vì tiền đi viện phí hết rồi, thì nó sẽ thấy áp lực tiền bạc, lúc đấy mới có điều kiện phát sinh trí làm giàu
 
Em cũng là loại gà công nghiệp sợ xã hội. Từng có thời gian nghiện game android thời cấp 2 nên hiểu rõ tác hai của game. Éo khác gì ma túy cả. Lúc nào cũng thèm game, cứ rảnh là làm vài ván, trung bình một ngày bét cũng 5 6 tiếng. Kể cả lúc nghỉ ngơi đầu óc cũng nghĩ đến game, ko còn năng lượng làm gì.
Mãi cho đến khi biết đến còn nhiều thú vui có ích khác như học tập, thể thao, diy,..mới bỏ được. Dù sao vẫn biết lo cho tương lai, sợ xh nhưng vẫn tự ép bản thân ra khỏi vòng an toàn. Còn như đứa em bác chỉ có mẹ từ con, để xh dạy, bụng đói đầu gối bò thì đầu óc mới thông suốt được. Chứ giờ trong đầu chỉ có game thì mu mị lắm.


Sent from TECNO TECNO CM5 via VOZVNApp
 
Chuyện là em có 1 thằng em sinh năm 2k6, bố mẹ em thì li dị từ lúc nó còn học lớp 5 vậy nên nó và em cùng sống với bố vài năm cho tới khi em lên Đại Học thì nó tiếp tục ở với bố vài năm, trước năm lớp 10 thì tính tình nó vẫn còn ok, em nói hay mẹ nói (gọi điện dặn dò nhắc nhở) thì nó vẫn nghe và làm theo, cho tới lúc dậy thì xong và bắt đầu đổi tính trái nết.
  • Lúc thi từ lớp 9 lên lớp 10 thì nó ko báo giờ thi cho em và mẹ em biết, chỉ biết ngày, bố thì biết giờ thi nhưng kêu để chở nó đi nó ko đi thế là nó ngủ quên xong cả nhà em phải chạy vạy để nó đi học trường tư (đồng ý cái này gia đình có sai nên cũng cố gỡ gạc để lo cho nó)
  • Suốt 3 năm học cấp 3 thì tính tình nó vẫn ở mức chấp nhận được, điểm yếu chí mạng là bố ở quê ổng hay đi làm suốt ko dành thời gian nhiều cho nó nên nó ở nhà và bắt đầu nghiện game, xong rồi sống khép kín, có thể gọi là tính cách hơi ù lì.
  • Bi kịch lớn nhất là đợt thi thpt, em hỏi nó muốn chọn ngành gì, nó quyết chọn CNTT nên em tư vấn muốn thi đó thì chọn tổ hợp toán lý anh đi, vì tổ hợp đó dễ xét hơn và nó cũng giỏi tiếng Anh, thế méo nào trong lúc thi nó làm kiểu gì mà liệt hết môn Lý, em và gia đình có gặn hỏi là có phải nó quên khoanh ko hay có vấn đề gì với bài thi nhưng nó vẫn giấu kín và khẳng định có làm hết (nhưng có 0.75đ), từ đó nó ghim em và cho em là người làm nó bị rớt thpt (trong khi ngành nó chọn và em chỉ tư vấn tổ hợp), và trước đó em kêu là phải đi học thêm để tăng khả năng đậu và nó nhất quyết ko đi và ở nhà chơi game.
  • Kể từ thời điểm đó nó vào thành phố và sống với em + mẹ em, lo cho nó vừa sinh hoạt vừa ôn thi lại, và nó quyết ko chịu đi trung tâm luyện thi mà cứ kêu tự ôn (thực ra ở nhà chơi game), và suýt đòi 44 vì ép nó đi học, sau đó mẹ em tụt huyết áp và xỉu luôn, nó thấy v nên cũng chịu đi học.
  • Xong thi THPT lần 2 thì đậu nhưng điểm cũng đủ vào trường tư hoặc cao đẳng, em kêu nếu chọn trường tư thì học phí khá cao và em ko cover hết được, nó phải đi làm thêm và phụ, hoặc cao đẳng thì em lo hết học phí cho nó, nó muốn bằng mọi giá phải học ĐH và chọn 1 ngành khác.
  • Và khi vào ĐH xong thì đóng học phí các kiểu nó cũng hứa hẹn đi làm, và nó tính trốn ko muốn đi làm muốn nằm nhà chơi tiếp, mà nói 1 thời gian nó cũng hậm hực rồi đi làm chỗ người quen em, xong sau đó người quen em thấy nó lười biếng, nói láo, và đùn đẩy trách nhiệm quá nhiều nên đuổi. Xong sau đó kêu nó đi làm chỗ khác thì nó viện đủ lý do (đi phục vụ thì kêu tay run ko bưng bê sợ rớt, đi làm cửa hàng tiện lợi thì sợ giao tiếp,...). Và mẹ em thấy vậy nên mới chọn cách nấu nước cho nó đi bán lề đường, sáng tới chiều mẹ em đi làm bảo vệ, tối về nấu xong cho nó dùng để đi bán.
  • Chuyện bán nước kéo dài được 1-2 tuần thì em với mẹ tưởng nó cũng thay đổi biết nghĩ cho gia đình rồi nhưng nó lại kết bạn đâu thêm 1 lũ mê chơi game như nó, tụi đó cứ kéo qua chơi (mà chơi thì thằng em em phải bỏ việc bán nước về sớm để tiếp tụi nó), và dần dần thời gian bán ít đi có khi ôm cả đống hàng mẹ em nấu để đó rồi hư bỏ, mẹ em nhiều lúc xót của quá đi làm về tới tối cũng bê ra bán tới khuya để cho hết hàng (em thì hay OT nên cũng ko phụ được nhiều). Giờ học phí thì cao, nó lại ko muốn đi làm, mẹ em mắng nó thì nó sợ bạn bè thấy nó bị chửi rồi nổi cơn sĩ diện ra đập cửa rồi nghiến răng nghiến lợi như định đánh mẹ mình, thề là nghe tới đây là mình muốn cắt mọe tình nghĩa anh em đi cho rồi, nó giờ coi bạn bè là trên hết, bạn bè nhờ vả gì là nó chạy dầm mưa dầm nắng để đi làm giùm còn người nhà nhờ ra đầu ngõ mua giùm đồ thì nó kêu nó ngại giao tiếp nên ko đi.
  • Em là chắc chắn muốn bỏ mặc số phận nó ngay lập tức nhưng thương mẹ em quá, mẹ muốn lo cho nó xong ĐH mới bỏ cho tự quyết, nên em suy nghĩ quyết đóng học phí cho nó hết 1 năm rưỡi ĐH còn lại rồi dứt mẹ tình anh em đi luôn, bao năm qua em dành dụm bao nhiêu là bố báo nợ với lo nó học trường tư mà giờ em kiệt quệ, mẹ cũng năn nỉ quá nên chấp nhận hy sinh coi như tình nghĩa anh em cuối cùng. Em chắc luôn là học ĐH xong nó cũng sẽ k đi làm, có khi nằm è ra đấy rồi đi vay mượn để sinh tồn. Em cũng nói trước với bố mẹ rồi, sau này em chỉ lo cho bố mẹ còn nó coi như bỏ, thằng con/thằng em hư vì nó lì nó bướng còn cứu được chứ nó sống kiểu bất nhân bất nghĩa coi người nhà thua cả người dưng thì không xứng đáng.
Sao nhà bác bao bọc thế?, phải em thì em sút ra đường, cút mẹ mày đi, ngoan thì tao thương ko thì cút, thế cho nhanh,
 
Sao ông ko kể hết chuyện sau khi ông lên đại học thì tôi sống 1 mình ntn đi?
Sao ko kể hết chuyện bố mẹ ntn đi?
Sao ko kể lý do tôi phải lựa chọn như thế đi?
Ông đã thử đặt địa vị mình vào tôi chưa?
Ông mang chuyện gđ lên đây với mục đích gì?
Mày nên biết ơn người đã lo cho mày ăn học, cho mày mái nhà ..Không thì cút ...Tao không biết mày phải thằng cu em kia không ,nhưng mày may mắn gặp ông chủ thớt là hiền chứ loại em như mày rơi vào tay tao .Tao dần cho nhừ tử..sống dưới mái nhà của mẹ ,ăn cơm uống nước của anh thì phải biết đều.Còn về đây phá phách gặp ở đâu tao đập ở đấy ..
 
bố mẹ li dị tạo ra lũ yếu đuối vcl

lớp cũng có thằng y chang lớp 12 bố mẹ ly dị ở nhà đòi đập đốt nhà đòi mẹ mua cho này mua cho kia
lớn lên thì tụ tập ăn nhậu bỏ nhà đi các kiểu
xong vào sg xin giữ xe cho shop kia
ấy vậy mà hên gặp dc con vợ biết lo toang
mở shop
làm dắt xe cho vợ
4h chiều đi đón con xong dắt con thẳng qua quán nhậu với đồng chí cốt kk
sao những thằng như vậy mà lại cưới được vợ tốt thế
 
Chuyện là em có 1 thằng em sinh năm 2k6, bố mẹ em thì li dị từ lúc nó còn học lớp 5 vậy nên nó và em cùng sống với bố vài năm cho tới khi em lên Đại Học thì nó tiếp tục ở với bố vài năm, trước năm lớp 10 thì tính tình nó vẫn còn ok, em nói hay mẹ nói (gọi điện dặn dò nhắc nhở) thì nó vẫn nghe và làm theo, cho tới lúc dậy thì xong và bắt đầu đổi tính trái nết.
  • Lúc thi từ lớp 9 lên lớp 10 thì nó ko báo giờ thi cho em và mẹ em biết, chỉ biết ngày, bố thì biết giờ thi nhưng kêu để chở nó đi nó ko đi thế là nó ngủ quên xong cả nhà em phải chạy vạy để nó đi học trường tư (đồng ý cái này gia đình có sai nên cũng cố gỡ gạc để lo cho nó)
  • Suốt 3 năm học cấp 3 thì tính tình nó vẫn ở mức chấp nhận được, điểm yếu chí mạng là bố ở quê ổng hay đi làm suốt ko dành thời gian nhiều cho nó nên nó ở nhà và bắt đầu nghiện game, xong rồi sống khép kín, có thể gọi là tính cách hơi ù lì.
  • Bi kịch lớn nhất là đợt thi thpt, em hỏi nó muốn chọn ngành gì, nó quyết chọn CNTT nên em tư vấn muốn thi đó thì chọn tổ hợp toán lý anh đi, vì tổ hợp đó dễ xét hơn và nó cũng giỏi tiếng Anh, thế méo nào trong lúc thi nó làm kiểu gì mà liệt hết môn Lý, em và gia đình có gặn hỏi là có phải nó quên khoanh ko hay có vấn đề gì với bài thi nhưng nó vẫn giấu kín và khẳng định có làm hết (nhưng có 0.75đ), từ đó nó ghim em và cho em là người làm nó bị rớt thpt (trong khi ngành nó chọn và em chỉ tư vấn tổ hợp), và trước đó em kêu là phải đi học thêm để tăng khả năng đậu và nó nhất quyết ko đi và ở nhà chơi game.
  • Kể từ thời điểm đó nó vào thành phố và sống với em + mẹ em, lo cho nó vừa sinh hoạt vừa ôn thi lại, và nó quyết ko chịu đi trung tâm luyện thi mà cứ kêu tự ôn (thực ra ở nhà chơi game), và suýt đòi 44 vì ép nó đi học, sau đó mẹ em tụt huyết áp và xỉu luôn, nó thấy v nên cũng chịu đi học.
  • Xong thi THPT lần 2 thì đậu nhưng điểm cũng đủ vào trường tư hoặc cao đẳng, em kêu nếu chọn trường tư thì học phí khá cao và em ko cover hết được, nó phải đi làm thêm và phụ, hoặc cao đẳng thì em lo hết học phí cho nó, nó muốn bằng mọi giá phải học ĐH và chọn 1 ngành khác.
  • Và khi vào ĐH xong thì đóng học phí các kiểu nó cũng hứa hẹn đi làm, và nó tính trốn ko muốn đi làm muốn nằm nhà chơi tiếp, mà nói 1 thời gian nó cũng hậm hực rồi đi làm chỗ người quen em, xong sau đó người quen em thấy nó lười biếng, nói láo, và đùn đẩy trách nhiệm quá nhiều nên đuổi. Xong sau đó kêu nó đi làm chỗ khác thì nó viện đủ lý do (đi phục vụ thì kêu tay run ko bưng bê sợ rớt, đi làm cửa hàng tiện lợi thì sợ giao tiếp,...). Và mẹ em thấy vậy nên mới chọn cách nấu nước cho nó đi bán lề đường, sáng tới chiều mẹ em đi làm bảo vệ, tối về nấu xong cho nó dùng để đi bán.
  • Chuyện bán nước kéo dài được 1-2 tuần thì em với mẹ tưởng nó cũng thay đổi biết nghĩ cho gia đình rồi nhưng nó lại kết bạn đâu thêm 1 lũ mê chơi game như nó, tụi đó cứ kéo qua chơi (mà chơi thì thằng em em phải bỏ việc bán nước về sớm để tiếp tụi nó), và dần dần thời gian bán ít đi có khi ôm cả đống hàng mẹ em nấu để đó rồi hư bỏ, mẹ em nhiều lúc xót của quá đi làm về tới tối cũng bê ra bán tới khuya để cho hết hàng (em thì hay OT nên cũng ko phụ được nhiều). Giờ học phí thì cao, nó lại ko muốn đi làm, mẹ em mắng nó thì nó sợ bạn bè thấy nó bị chửi rồi nổi cơn sĩ diện ra đập cửa rồi nghiến răng nghiến lợi như định đánh mẹ mình, thề là nghe tới đây là mình muốn cắt mọe tình nghĩa anh em đi cho rồi, nó giờ coi bạn bè là trên hết, bạn bè nhờ vả gì là nó chạy dầm mưa dầm nắng để đi làm giùm còn người nhà nhờ ra đầu ngõ mua giùm đồ thì nó kêu nó ngại giao tiếp nên ko đi.
  • Em là chắc chắn muốn bỏ mặc số phận nó ngay lập tức nhưng thương mẹ em quá, mẹ muốn lo cho nó xong ĐH mới bỏ cho tự quyết, nên em suy nghĩ quyết đóng học phí cho nó hết 1 năm rưỡi ĐH còn lại rồi dứt mẹ tình anh em đi luôn, bao năm qua em dành dụm bao nhiêu là bố báo nợ với lo nó học trường tư mà giờ em kiệt quệ, mẹ cũng năn nỉ quá nên chấp nhận hy sinh coi như tình nghĩa anh em cuối cùng. Em chắc luôn là học ĐH xong nó cũng sẽ k đi làm, có khi nằm è ra đấy rồi đi vay mượn để sinh tồn. Em cũng nói trước với bố mẹ rồi, sau này em chỉ lo cho bố mẹ còn nó coi như bỏ, thằng con/thằng em hư vì nó lì nó bướng còn cứu được chứ nó sống kiểu bất nhân bất nghĩa coi người nhà thua cả người dưng thì không xứng đáng.

Cấp 3 xong cho tự sinh tồn đc rồi. Trừ khi trong lòng quyết tâm đi học thì cho đi từng năm một, ko thì ra ngoài bươn trải.
 
Mày nên biết ơn người đã lo cho mày ăn học, cho mày mái nhà ..Không thì cút ...Tao không biết mày phải thằng cu em kia không ,nhưng mày may mắn gặp ông chủ thớt là hiền chứ loại em như mày rơi vào tay tao .Tao dần cho nhừ tử..sống dưới mái nhà của mẹ ,ăn cơm uống nước của anh thì phải biết đều.Còn về đây phá phách gặp ở đâu tao đập ở đấy ..
nó troll ghẻ mà fen
 
Bố mẹ tôi li dị từ nhỏ mà tôi có vậy đâu, mẹ tôi hồi xưa ngoài job chính ra còn nhận làm thêm tùm lum ra, tôi bị quăng quật từ nhỏ, tự ăn tự học tự sống đây lớn lên chả bị gì.:feel_good:
Nên nói chung này là do người nhà không quản, không chăm nỗi chứ nhiều người li dị, bố hoặc mẹ mất có bị vậy đâu
 
Bố mẹ tôi li dị từ nhỏ mà tôi có vậy đâu, mẹ tôi hồi xưa ngoài job chính ra còn nhận làm thêm tùm lum ra, tôi bị quăng quật từ nhỏ, tự ăn tự học tự sống đây lớn lên chả bị gì.:feel_good:
Nên nói chung này là do người nhà không quản, không chăm nỗi chứ nhiều người li dị, bố mẹ mất có bị vậy đâu
bố mẹ mất tất căng à ,khó lắm chứ không đơn giản đâu
 
Tôi không hiểu sao nhiều bố mẹ yêu thương con vô điều kiện được như này. Phải tôi là đuổi khỏi nhà cho tự sinh tự diệt(nghĩ vậy chứ chưa có con)
chưa có con nói vậy đúng rồi fen
osCpCsi.png
 
mới phát hiện thêm là nó nói láo là bán nước nhưng thực chất ra ngồi 1 chút xong về nhà nằm ngủ các bác ạ, đến hôm nay em dậy kêu nó để ra ngồi bán xong nó để đối phó rồi đem vô nhà lại :ROFLMAO: , shipper tới giao hàng thấy đóng cửa mới biết.
Có mỗi việc đó mà nó còn trốn thì chịu rồi. Hay nó ghét cả nhà nên mới thế?
 
tôi cách nó 7 tuổi, làm gì cũng ráng làm hết sức, giờ cũng có sự nghiệp gọi là ổn định tí, mà vì cái thù lúc rớt thpt mà giờ lời tôi nói nó coi như chó sủa đây, 10 lần tôi nói chuyện với nó cũng 9 lần là đạo lý nhẹ nhàng, giải thích logic, chứ chả đùng đùng chửi mắng như một số anh trên nghĩ, mỗi lần nói là nó ko thèm nghe, thái độ kệ đời cmnl, chứ anh em cùng máu mủ với nhau ai chả muốn giúp nhau quay đầu.
Anh ngồi nói chuyện nhẹ nhàng với nó sao thuật lại nguyên văn tôi nghe.:mad:
 
mà bán nước là nhẹ nhất còn mẹ gì nữa đúng ko fen ,phải bắt đi bốc vác hay phụ hồ gì đâu
Bán nước có người khác nấu sẵn, chỉ việc mang ra đường đứng bán, cũng không phải lo cái gì khác thì dễ bcme ra rồi. Nếu nó tự phải lo nấu nước các kiểu thì còn thông cảm được, đây có mỗi việc đưa nước - nhận tiền.
 
Mày nên biết ơn người đã lo cho mày ăn học, cho mày mái nhà ..Không thì cút ...Tao không biết mày phải thằng cu em kia không ,nhưng mày may mắn gặp ông chủ thớt là hiền chứ loại em như mày rơi vào tay tao .Tao dần cho nhừ tử..sống dưới mái nhà của mẹ ,ăn cơm uống nước của anh thì phải biết đều.Còn về đây phá phách gặp ở đâu tao đập ở đấy ..
Tao ko phá phách nhưng nghe m nói như thế này t càng cay đắng và ghét m thôi. Sau này đi làm cạnh mẹ mặt nhau luôn. Thể hiện cc gì vậy.
Tôi có bà chị cũng thế này, cũng hay chê tôi là thằng vô dụng ăn bám bố mẹ, chê tôi là lười ko lúc nào cũng than cuộc sống khó khăn, chê tôi là đói ko có tiền thì m cũng phải bò đầu gối con ạ, nhưng nó ko biết tôi bị bệnh tự ti, ngại giao tiếp xã hội, tôi học 4 năm học đại học ko đi làm, bố mẹ vẫn bao nuôi cho tiền ăn với tiền đóng học, tôi biết điều đó nên ko rượu chè, cờ bạc, gái gú, đú đởn. Học trên trường xong là về nhà. Tôi có phụ giúp bố mẹ việc nhà như nấu cơm, rửa bát chứ tôi ko phải là thằng vô dụng. Tôi thề là 2 tháng nữa t ra trường đi làm có tiền t trả bà chị t 6tr là t đéo bh liên quan đến nó nữa. Mẹ chúng m!
 
Họ hàng fen có thằng nào bằng hoặc trạc tuổi nó ko ? Có j nhờ quan tâm hỏi han nó xem suy nghĩ của nó ntn. Tôi tính nóng nên thấy mẹ vậy là cho thg e fen vài đường quyền r.
yBBewst.png
 
Chuyện là em có 1 thằng em sinh năm 2k6, bố mẹ em thì li dị từ lúc nó còn học lớp 5 vậy nên nó và em cùng sống với bố vài năm cho tới khi em lên Đại Học thì nó tiếp tục ở với bố vài năm, trước năm lớp 10 thì tính tình nó vẫn còn ok, em nói hay mẹ nói (gọi điện dặn dò nhắc nhở) thì nó vẫn nghe và làm theo, cho tới lúc dậy thì xong và bắt đầu đổi tính trái nết.
  • Lúc thi từ lớp 9 lên lớp 10 thì nó ko báo giờ thi cho em và mẹ em biết, chỉ biết ngày, bố thì biết giờ thi nhưng kêu để chở nó đi nó ko đi thế là nó ngủ quên xong cả nhà em phải chạy vạy để nó đi học trường tư (đồng ý cái này gia đình có sai nên cũng cố gỡ gạc để lo cho nó)
  • Suốt 3 năm học cấp 3 thì tính tình nó vẫn ở mức chấp nhận được, điểm yếu chí mạng là bố ở quê ổng hay đi làm suốt ko dành thời gian nhiều cho nó nên nó ở nhà và bắt đầu nghiện game, xong rồi sống khép kín, có thể gọi là tính cách hơi ù lì.
  • Bi kịch lớn nhất là đợt thi thpt, em hỏi nó muốn chọn ngành gì, nó quyết chọn CNTT nên em tư vấn muốn thi đó thì chọn tổ hợp toán lý anh đi, vì tổ hợp đó dễ xét hơn và nó cũng giỏi tiếng Anh, thế méo nào trong lúc thi nó làm kiểu gì mà liệt hết môn Lý, em và gia đình có gặn hỏi là có phải nó quên khoanh ko hay có vấn đề gì với bài thi nhưng nó vẫn giấu kín và khẳng định có làm hết (nhưng có 0.75đ), từ đó nó ghim em và cho em là người làm nó bị rớt thpt (trong khi ngành nó chọn và em chỉ tư vấn tổ hợp), và trước đó em kêu là phải đi học thêm để tăng khả năng đậu và nó nhất quyết ko đi và ở nhà chơi game.
  • Kể từ thời điểm đó nó vào thành phố và sống với em + mẹ em, lo cho nó vừa sinh hoạt vừa ôn thi lại, và nó quyết ko chịu đi trung tâm luyện thi mà cứ kêu tự ôn (thực ra ở nhà chơi game), và suýt đòi 44 vì ép nó đi học, sau đó mẹ em tụt huyết áp và xỉu luôn, nó thấy v nên cũng chịu đi học.
  • Xong thi THPT lần 2 thì đậu nhưng điểm cũng đủ vào trường tư hoặc cao đẳng, em kêu nếu chọn trường tư thì học phí khá cao và em ko cover hết được, nó phải đi làm thêm và phụ, hoặc cao đẳng thì em lo hết học phí cho nó, nó muốn bằng mọi giá phải học ĐH và chọn 1 ngành khác.
  • Và khi vào ĐH xong thì đóng học phí các kiểu nó cũng hứa hẹn đi làm, và nó tính trốn ko muốn đi làm muốn nằm nhà chơi tiếp, mà nói 1 thời gian nó cũng hậm hực rồi đi làm chỗ người quen em, xong sau đó người quen em thấy nó lười biếng, nói láo, và đùn đẩy trách nhiệm quá nhiều nên đuổi. Xong sau đó kêu nó đi làm chỗ khác thì nó viện đủ lý do (đi phục vụ thì kêu tay run ko bưng bê sợ rớt, đi làm cửa hàng tiện lợi thì sợ giao tiếp,...). Và mẹ em thấy vậy nên mới chọn cách nấu nước cho nó đi bán lề đường, sáng tới chiều mẹ em đi làm bảo vệ, tối về nấu xong cho nó dùng để đi bán.
  • Chuyện bán nước kéo dài được 1-2 tuần thì em với mẹ tưởng nó cũng thay đổi biết nghĩ cho gia đình rồi nhưng nó lại kết bạn đâu thêm 1 lũ mê chơi game như nó, tụi đó cứ kéo qua chơi (mà chơi thì thằng em em phải bỏ việc bán nước về sớm để tiếp tụi nó), và dần dần thời gian bán ít đi có khi ôm cả đống hàng mẹ em nấu để đó rồi hư bỏ, mẹ em nhiều lúc xót của quá đi làm về tới tối cũng bê ra bán tới khuya để cho hết hàng (em thì hay OT nên cũng ko phụ được nhiều). Giờ học phí thì cao, nó lại ko muốn đi làm, mẹ em mắng nó thì nó sợ bạn bè thấy nó bị chửi rồi nổi cơn sĩ diện ra đập cửa rồi nghiến răng nghiến lợi như định đánh mẹ mình, thề là nghe tới đây là mình muốn cắt mọe tình nghĩa anh em đi cho rồi, nó giờ coi bạn bè là trên hết, bạn bè nhờ vả gì là nó chạy dầm mưa dầm nắng để đi làm giùm còn người nhà nhờ ra đầu ngõ mua giùm đồ thì nó kêu nó ngại giao tiếp nên ko đi.
  • Em là chắc chắn muốn bỏ mặc số phận nó ngay lập tức nhưng thương mẹ em quá, mẹ muốn lo cho nó xong ĐH mới bỏ cho tự quyết, nên em suy nghĩ quyết đóng học phí cho nó hết 1 năm rưỡi ĐH còn lại rồi dứt mẹ tình anh em đi luôn, bao năm qua em dành dụm bao nhiêu là bố báo nợ với lo nó học trường tư mà giờ em kiệt quệ, mẹ cũng năn nỉ quá nên chấp nhận hy sinh coi như tình nghĩa anh em cuối cùng. Em chắc luôn là học ĐH xong nó cũng sẽ k đi làm, có khi nằm è ra đấy rồi đi vay mượn để sinh tồn. Em cũng nói trước với bố mẹ rồi, sau này em chỉ lo cho bố mẹ còn nó coi như bỏ, thằng con/thằng em hư vì nó lì nó bướng còn cứu được chứ nó sống kiểu bất nhân bất nghĩa coi người nhà thua cả người dưng thì không xứng đáng.
Dejavu à tôi đọc bài này ở đâu rồi nhỉ
 
Bố mẹ tôi li dị từ nhỏ mà tôi có vậy đâu, mẹ tôi hồi xưa ngoài job chính ra còn nhận làm thêm tùm lum ra, tôi bị quăng quật từ nhỏ, tự ăn tự học tự sống đây lớn lên chả bị gì.:feel_good:
Nên nói chung này là do người nhà không quản, không chăm nỗi chứ nhiều người li dị, bố hoặc mẹ mất có bị vậy đâu
lứa sau này ỷ lại lắm
nếu ko có cái ăn nó chấp nhận nhịn đói luôn
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
A Tô Lặc,
Người trả lời cuối
herogamev2,
Trả lời
187
Lượt xem
25.258
Quay lại
Lên đầu trang