Nhớ ba quá các thím...

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Raiha173
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Ai chẳng về bên kia cực lạc thím ơi. Sau này thím mất đi cả nhà lại đoàn tụ có gì phải buồn
 
nghe thớt nói buồn quá. mình với ba cũng khắc khẩu, cha con nói chuyện với nhau chừng 3-4 câu là cự cãi. nhưng thương ba lắm. đợt ba bị tai biến, mình gọi dt về hỏi" ba có khoẻ ko ba'' rồi 2 cha con khóc luôn. đợt 2 năm trước đi làm nhiều tiền mua cho ba dc cái nhẫn 5 chỉ nhưng vì nhà chuyện cần tiền mà phải bán đi. ko biết chừng nào mới mua lại cho ba đc :confused:
 
Đúng 1 tuần nữa là 21 năm ngày mất của bố mình. Trong đầu gần như chỉ còn vài mẩu ký ức vụn vặt về bố, k thể nhớ đc là bố đã dạy mình những gì. Năm đó mình học lớp 5.
 
Thớt tạo chí mạng đêm khuya quá. Ba t mất vào tháng 8 năm ngoái, đỉnh của dịch covid. Chỉ có thể bất lực nhìn ba ra đi tại bệnh viện. Thời điểm có tiền cũng không mua được mạng sống. Bệnh viện quận 11 cho ng nhà vào nuôi nên t và ông anh trải qua đủ mọi cảm xúc trong hơn 10 ngày ba nằm viện ... cay đắng... là 1 thằng con trai ... t không cho phép mình gục ngã để lo cho mẹ vững vàng. Thương mẹ chưa ngày nào quên được ba từ lúc mất. Ba t 58 tuổi ... cả đời gầy dựng sự nghiệp cho con cháu và rồi ra đi... Trong đời t chưa hối hận vì chưa khi nào làm ba buồn ... chỉ day dứt vì chưa trả được trọn chữ hiếu ... Hiện tại chỉ có thể viết cho ba vài dòng qua đoạn rap chưa thể thu âm ...
Intro:
Tôi từng nghe người ta nói câu “Cuối cùng thứ giết ta chính là kỷ niệm”.Nhưng mãi từ nhỏ đến khi trưởng thành tôi chưa có 1 lần nào trải nghiệm sâu sắc.Cũng có những sự mất mát nhưng có vẻ nó chỉ là cảm xúc gián tiếp. Cho đến nay chuyện xảy ra cũng đã được hơn nửa năm nhưng trong tôi như mới ngày hôm qua. Ngoài những lúc vùi đầu vào công việc thì dường như tôi không thể ngừng suy nghĩ và nhớ lại những kỷ niệm, thật sự ích ỏi, tôi cố gắng nhớ lại tấm hình gần nhất mình chụp với ba là khi nào. Đó là ngày đám cưới tôi....

Con thật buồn nhưng không biết phải làm sao đây

Ngoài miệng cười khi vắng lặng nỗi buồn bao vây

Mái ấm này, nơi con sống mẹ và ba xây

Bao di sản ba để lại luôn ở trong con

Không tệ nạn, luôn yêu vợ và biết trông con

Phải chăm làm, biết dành dụm đừng có tiêu hoang

Con đua đòi, dù tiền có núi thì cũng tiêu tan

Sinh lão bệnh tử con biết ai rồi cũng trải

Ba soi sáng cho con đường con thêm vững trải

Còn có mẹ con phải lo buồn này chững lại

Kiếp này ngắn hẹn ba kiếp khác ta gặp lại
 
Ba tao mất 58 ngày rồi. Đau xé ruột xé gan, tao không dám nhớ đến ổng. Huhu. Lúc làm việc thì ko sao chỉ cần ngưng 1 cái là nhớ liền luôn.

Tao làm có tiền chỉ để kiếm gì ngon mua về quê cho ổng ăn, giờ tao làm dư tiền ra chả biết làm gì nữa . Mẹ tao bả khóc ngày 2 lần.
Đời tao sao mà xui tận mạng. Thà nợ 10 tỷ còn trả được chứ người thân mất dù có ngàn tỷ cũng ko cứu về được.
 
Ba tao mất 58 ngày rồi. Đau xé ruột xé gan, tao không dám nhớ đến ổng. Huhu. Lúc làm việc thì ko sao chỉ cần ngưng 1 cái là nhớ liền luôn.

Tao làm có tiền chỉ để kiếm gì ngon mua về quê cho ổng ăn, giờ tao làm dư tiền ra chả biết làm gì nữa . Mẹ tao bả khóc ngày 2 lần.
Đời tao sao mà xui tận mạng. Thà nợ 10 tỷ còn trả được chứ người thân mất dù có ngàn tỷ cũng ko cứu về được.
Giống t lắm. Những ngày ông vừa mất mọi ng thấy t không rơi nước mắt. Chắc nghĩ t vô tâm nhưng thật chất t chưa dám đối diện với hiện thực. Không dám nghĩ đến vì sợ t ảnh hưởng đến mẹ. Giờ ba không còn nên t chỉ có thể giúp ông hoàn thành nghĩa vụ mà ông luôn làm đó là lo cho mẹ thật tốt
 
Đọc mà buồn quá mấy thím. Tính mình yếu đuối k biết bố mẹ đi rồi còn đủ sức mà sống tiếp k nữa :too_sad:
 
đêm hôm đọc bài thấy buồn quá nhưng k dám nghĩ nhiều chỉ lướt qua r học bài tiếp k để bản thân phải suy nghĩ vu vơ :sad: bố ơi mẹ ơi em gái ơi mọi người có khỏe không.....
 
Mình thì còn Ba. Mà ổng vừa làm 1 cú bay hết tài sản ông bà để lại. Làm khổ Mẹ mình quá. Cả đời sống khổ tưởng đâu còn được chút của cải dưỡng già. Giờ nhà chưa chắc có mà ở.. =((. Vừa hận vừa thương. :canny:

Gửi từ Samsung SM-G996B bằng vozFApp
 
Trước mình bỏ mấy năm rồi thím. Ba mình ra đi đột ngột lắm, khi và ra đi trên tay mình... Không có điếu thuốc thì chắc mình trụ ko nổi :)
Cám ơn các thím đã chia sẻ. Hãy cố trân trọng những khoảnh khắc với người thân mình nhé, vì chẳng ai biết 1 ngày những điều đơn giản nhất chúng ta cũng chẳng thể làm được nữa, dù đó là điều chúng ta từng khó chịu.
để em nói với thým nghe quan điểm hiện tại của em
như vầy: còn đang khoẻ mạnh thì không ai lại đột nhiên ra đi cả( trừ khi bị tai nạn bất thình lình), có bệnh thì mới dẫn tới tử vong chứ thým.( em đoán ba của thým bị tai biến, đột quỵ???) em ghét cái khói thuốc lá vì nó là 1 phần nguyên nhân của tỷ lệ đột quỵ rất cao và trẻ hóa dần của thời đại này. chứ thật sự em cũng từng ái mộ cái hình ảnh ngửa mặt lên trời, ánh nhìn suy tư thở ra 1 làn khói trắng.
nhưng mà thôi, đời còn nhiều cái dui và bổ hơn thým. ví dụ như là chơi game giống em nèh :3 - mời các thým :3
 
ngày xưa tôi cũng ghét hút thuốc như anh bây giờ :D giờ tôi ko ghét nữa dù cũng chả hút nữa. hê hê.
nhiều lúc đàn ông với nhau share điếu thuốc nó hay lắm anh ạ. Bố con càng hay.
anh không ghét thì sao lại "chả hút nữa"???
tới khi thuốc lá 1 triệu/gói/20 điếu xem cái hình ảnh mời nhau điếu thuốc còn không nhé anh :unsure:
nói là tự ý thức, nhưng cái hình ảnh hút thuốc lá nó tiêm nhiễm lắm rồi, mấy thằng cu choai choai bây giờ cũng hút, có lẽ nó nghĩ cái đó có công dụng là 1 loại thuốc thật :sneaky:
 
Thời gian trôi nhanh quá.
Năm trước hôm sinh nhật mình, cả nhà đông đủ, mua ít đồ ăn, vài lon bia, ngồi với ông lai rai nói đủ thứ trên trời dưới đất. Mình với ông vốn dĩ hơi khắc khẩu, chỉ có khi bia rượu là cha con nói chuyện nhiều. Vậy mà...
Năm nay sinh nhật cũng vui, gia đình có thêm thành viên mới, anh chị em, vợ và mẹ cũng làm bữa ăn nhỏ nhỏ, cũng bánh kem, quà sinh nhật nhưng hôm nay ly bia đắng ngắt...
Tối lên nằm, thắp cho ông nén nhang, mở gói thuốc mua lúc sáng cho ông châm 1 điếu mà cay xè cả mắt.
Cũng buồn cười, khi xưa hễ ông hút là mình lại khó chịu, phần vì lo cho ông, phần vì mấy đứa con mình còn nhỏ, còn giờ việc làm được cho ông cũng chỉ loanh quanh cây nhang, điếu thuốc.
Tối nay ông 1 điếu, mình 1 điếu chỉ có thể nhìn nhau mà không còn cơ hội trò chuyện nữa...
Mình cũng đang chuẩn bị tinh thần cho sự ra đi của ba mình, mặc dù h ông rất khỏe mạnh và không có dấu hiệu gì, nhưng mình biết trước sau gì cũng phải đối mặt với câu chuyện này, có điều vẫn thường xuyên ko kiềm chế làm ổng buồn. haiz
 
Sửa lần cuối:
Hai cha con cùng bước.
Cùng khoác vai sánh đôi.
Thời gian chầm chậm trôi.
Tới lúc con đi trước.

Cha không bước cùng được.
Con phải đi tiếp thôi.
Gặp gỡ và cách biệt.
Đó chính là cuộc đời.
 
Trước mình bỏ mấy năm rồi thím. Ba mình ra đi đột ngột lắm, khi còn đang khoẻ mạnh và ra đi trên tay mình... Không có điếu thuốc thì chắc mình trụ ko nổi :)
Cám ơn các thím đã chia sẻ. Hãy cố trân trọng những khoảnh khắc với người thân mình nhé, vì chẳng ai biết 1 ngày những điều đơn giản nhất chúng ta cũng chẳng thể làm được nữa, dù đó là điều chúng ta từng khó chịu.
Mình cũng bỏ thuốc khá lâu, sau cách ly ở 1 mình với ba mình thấy ổng hút 1 mình nên lại hút chung. Đúng là cha con chỉ có điếu thuốc lon bia ly rượu mới mở lời dễ với nhau đc. Khi đó ba xem con là thằng đệ, và con xem ba là đại ca.
 
Ba tao cũng đột ngột ra đi cách đây gần hai năm, từ khi ông mất tao chưa một ngày nào là tao không nghĩ đến ông. Cả một đời sống hiền lành tử tế nhường nhịn, lo cho con cháu vậy mà ba tao đột ngột ra đi khi đang rất khoẻ mạnh, ông mất vì nhồi máu cơ tim cấp. Tao sẵn sàng đổi mạng sống của tao cho ba tao
Ba bác giống bố em ạ. Bố em rất khỏe mạnh, vẫn chăm lo cho cả gia đình, làm kinh tế rất giỏi, dân cả khu vực biết đến + nể bố em, bố em cặm cụi chăm sóc mẹ em bị ung thư mấy năm nay. Đùng phát nhồi máu cơ tim cấp, lúc ra đi tím hết ngực với mặt, không kịp đưa đi viện, mất tại nhà luôn. Gia đình em đến bây giờ vẫn chưa bình tĩnh lại, dù cũng được gần 1 năm rồi. Bản thân em năm nay mới có 23 thôi ạ :too_sad:
 
Sửa lần cuối:
Các vozer nào gia đình còn đủ ng thân thì đối xử với họ tử tế 1 chút, hãy đưa cha mẹ tới những quán ăn mà họ chưa bao h dc đi, thay vì dẫn đám bbe đéo bao h ở bên chúng m lúc chúng m có chuyện, hãy mua cho họ những món bồi bổ sk, thứ mà họ chả bao h quan tâm vì họ phải bán sức lo cho tụi m. Giờ cha mẹ còn thì k biết quý, tới 1 ngày nào đó chúng m có muốn gọi 1 câu "mẹ, cha" cũng k dc đâu, cũng éo ai nghe để tl cho chúng m đâu
 
ba mình mất cũng dc gần 2 năm, mình với ba như bạn thân của nhau vậy, mình nghĩ thời gian sẽ làm bớt nhớ, bớt buồn... giờ mới biết là ko có thời gian nào lấp đầy dc cái sự nhớ nhung đó, cái nỗi nhớ nỗi buồn nó đặc biệt hơn tất thảy những thứ mình từng trải qua trong đời...ai cũng nói phải cố lên, mình ko hề chùng bước, nhưng buồn và nhớ nó cứ đau đáu, nhất là mỗi khi ở một mình, mỗi lúc tâm trang ko vui...mình viết dài dòng như vậy vì mình thấy cách duy nhất để cho vơi lòng là phải chia sẻ cảm xúc của mình...với bạn bè, họ hàng nội ngoại...càng nhiều càng tốt, mà buồn cái là con trai lại ngại nói lắm, nên thôi lên voz này tâm sự. Có bài này mỗi lần nghe đều buồn, nhưng cũng coi như có ai an ủi
Bố em mất được gần 1 năm rồi, em với bố cũng như đôi bạn thân vậy, mấy lời bác nói như nói ra nỗi lòng em vậy
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Raiha173,
Người trả lời cuối
phunghuutai,
Trả lời
67
Lượt xem
7.669
Quay lại
Lên đầu trang